Thiên Mộc lâm.
Phương Bình đầu tiên là rời đi, tiếp đó lại cấp tốc trở về.
Lúc này, mấy vị cường giả đang giúp Viêm Hoàng loại bỏ phong cấm hơi thay đổi sắc mặt.
Ba vị hậu duệ Tuyệt Đỉnh cảm giác động tác đều có chút cứng ngắc rồi.
Sao lại còn trở về rồi!
Phương Bình lại không nhìn thẳng bọn họ, hướng Thiên Mộc lâm bay đi.
Chờ hắn đi rồi, mọi người lại lần nữa thở phào nhẹ nhõm.
Giờ khắc này, Viêm Hoàng cũng không nói tiếng nào, chờ đợi phong ấn giải trừ, đầu cấp tốc mọc ra, trên mặt mang theo vẻ phờ phạc.
Bị Phương Bình chém đầu, mạnh mẽ bắt hắn quỳ xuống đất trước mặt mọi người, sỉ nhục như vậy, nước của Khổ hải đều không thể rửa sạch!
Bên người, mấy vị thuộc hạ Cửu phẩm bị thương đều một mặt thấp thỏm.
Trước đó xuất chiến nhiều cường giả như vậy, giờ khắc này còn lại chỉ có 4 người.
Tổn thất nặng nề!
Dù cho là Đế Vực của Hỏa hộ pháp, Cửu phẩm cũng không phải rau cải trắng đâu đâu cũng có. Viêm Hoàng thân phận quý trọng, lần này ra cửa mang theo gần một phần ba cường giả Cửu phẩm cảnh, mà hiện tại lại suýt chút nữa bị giết sạch!
"Vân Sinh!"
Thanh âm yếu ớt từ trong miệng Viêm Hoàng truyền ra, nhìn chằm chằm "Vân Sinh" đang bay về phía xa xa Thiên Mộc lâm, ánh mắt Viêm Hoàng âm lãnh đến cực điểm!
"Đi!"
Bỏ lại lời này, Viêm Hoàng quay đầu rời đi.
Thiên Mộc lâm không thể tiếp tục ở lại được nữa rồi!
Tiếp tục chờ ở đây, mặt mũi chỉ có thể càng mất càng lớn!
Hắn vừa đi, 4 vị thuộc hạ cũng vội vàng đuổi kịp.
Ba vị hậu duệ Tuyệt Đỉnh liếc mắt nhìn "Vân Sinh" còn ở chỗ này, cũng không còn tâm tư tiếp tục lưu lại, cấp tốc đuổi theo.
Phi hành một khoảng cách.
Trong mắt Viêm Hoàng vẻ oán độc rõ ràng, cắn răng nói: "Vân Sinh dám to gan bắt nạt ta như thế, không giết hắn, há có thể bỏ qua!"
Mọi người không dám tiếp lời.
Viêm Hoàng nổi giận, tiếp đó ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị nói: "Về Viêm Quốc, xuất binh, tấn công Thủy Quốc! Để các quốc độ phụ cận Địa Phi Thần Quốc liên thủ vây quét Địa Phi Thần Quốc!"
"Điện hạ..."
Một vị thuộc hạ Cửu phẩm bị thương rất nặng có chút chần chờ nói: "Điện hạ, Địa Phi Chân Quân vẫn còn, hơn nữa liền ở trong Thần Đình..."
"Làm càn!"
Viêm Hoàng nổi giận, đột nhiên ra tay. Trong ánh mắt không dám tin tưởng của đối phương, hắn trực tiếp bóp nát đầu kẻ đó.
Người này vốn bị thương nặng, sao có thể chống đối, chớp mắt bị tru diệt tinh thần lực.
Những người khác nơm nớp lo sợ. Nữ tử mở miệng trước đó thấy thế nhẹ giọng nói: "Viêm Hoàng, bớt giận! Việc đã đến nước này, nổi giận vô dụng. Hiện tại gây nên đại chiến rất là bất trí, Địa Phi Chân Quân còn đang trong Thần Đình, mà hộ pháp đại nhân lại..."
Viêm Hoàng lạnh lùng nói: "Địa Phi Chân Quân ở thì đã sao? Bất quá chỉ là Chân Thần cảnh thôi, chẳng lẽ còn có thể chống đối Đế Tôn?"
Lời này vừa nói ra, ba người đều là một mặt kinh ngạc!
Hỏa hộ pháp không đi Thiên Phần?
Hỏa hộ pháp bọn họ kỳ thực từng thấy, nhưng cường giả thần bí, dù cho gặp qua cũng vô dụng. Trừ phi đối phương ra tay, bị cường giả cùng cấp bắt lấy khí tức, bằng không thân phận bên ngoài của Hỏa hộ pháp là gì cũng không ai biết.
Trong Tam Giới, bây giờ còn có Đế Tôn khác ở lại sao?
Mấy người chăm chú suy nghĩ, hiện tại đã xác định Đế Tôn còn đang ở Tam Giới gồm Lôi Đình, Phong Vân, cùng với Minh Vương không biết có đúng là đạt đến Đế cấp hay không.
Chẳng lẽ còn có Đế Tôn đang ẩn núp?
Mấy người suy đoán nhưng cũng không dám hỏi kỹ.
Hỏa hộ pháp nếu là vẫn còn, lại vẫn ẩn núp, đây chính là tin tức lớn.
Hỏa hộ pháp muốn làm cái gì?
Viêm Hoàng cũng không nói nhiều nữa, sắc mặt âm lãnh, cấp tốc phá không rời đi.
Hắn muốn khởi xướng chiến tranh!
Dù cho hiện tại không giết được Vân Sinh, cũng không cho hắn sống tốt.
Ngộ Đạo nhai sắp mở ra, phụ thân hắn tuy rằng hiện tại không ở Thần Đình, nhưng Hỏa chi nhất mạch còn có một vị Thần Chủ ở nhà. Lấy thân phận của hắn, chiếm dụng danh ngạch của vị Thần Chủ kia không thành vấn đề.
"Ngộ Đạo nhai!"
Viêm Hoàng trong lòng bất chấp. Đợi đến Ngộ Đạo nhai, Vân Sinh e sợ nhất định sẽ đi, hắn không phải muốn chứng đạo sao?
Để hắn "thân tử đạo tiêu", nhìn hắn làm sao chứng đạo!
Viêm Hoàng cũng không tin người người đều muốn nhìn thấy Vân Sinh trở thành Chân Thần.
Những năm gần đây, nội bộ Thần Đình cũng động tĩnh không ngừng. Nhiều năm như vậy không có tân thần sinh ra, chưa chắc là do không cách nào bước ra bước đi kia.
...
Thiên Mộc lâm.
Phương Bình không quan tâm Viêm Hoàng nghĩ như thế nào. Hắn không giết Viêm Hoàng là cảm thấy hiện tại giết đối với mình chưa chắc có chỗ tốt.
Về phần Viêm Hoàng muốn khởi xướng chiến tranh... Mặc kệ nó!
Phương Bình ước gì nội bộ Tà giáo đánh nhau vỡ đầu chảy máu, chết một cái tính một cái, tốt nhất hiện tại liền khai chiến.
Dù cho Địa Phi Thần Quốc diệt vong, vậy cũng chuyện không liên quan tới hắn.
Giờ khắc này, Phương Bình không thể không rơi xuống đất tiến lên.
Thiên Mộc lâm có chút đặc thù, đến gần phạm vi bao trùm của bộ rễ, ngự không sẽ phải chịu ảnh hưởng cực lớn, có thời điểm thậm chí sẽ tao ngộ một ít vết nứt không gian, trực tiếp bị cắt chém chết.
Ở trong mảnh vỡ Thiên Giới, sức thương tổn của vết nứt không gian càng lớn hơn.
Phương Bình hoài nghi đây là Thiên Mộc đang giở trò.
Cố ý không cho người ta ngự không, phòng ngừa người khác phát hiện cái gì.
Phương Bình nhìn về phía những cành cây cao vót lên trời kia, trong lòng mơ hồ có chút phán đoán, có lẽ ý thức của Thiên Mộc liền giấu ở trên không.
Thân cây Thiên Mộc quá lớn, ý thức của nó không hẳn là nằm rải rác ở bất kỳ nơi nào trên cành cây.
Rơi vào lòng đất, bốn phía có tiếng yêu thú gầm gừ truyền đến.
Phía sau Phương Bình, Vân Hạc mang theo những cường giả Cửu phẩm cảnh kia cấp tốc đuổi tới. Vân Hạc giờ khắc này biểu hiện hưng phấn, Phương Bình thực lực mạnh mẽ, bọn họ những kẻ làm thuộc hạ cũng có mặt mũi cùng sức lực.
Vừa đuổi theo, Vân Hạc liền nói: "Điện hạ, Thiên Mộc lâm có Yêu tộc nghỉ lại, bất quá thực lực không tính là mạnh. Nơi này chủ yếu nguy hiểm là những cành cây kéo dài kia, Thiên Mộc tuy vô ý thức nhưng có bản năng. Những cành cây kia đều sẽ bảo vệ thân cây Thiên Mộc, chúng ta đi sâu vào bên trong rất dễ dàng bị những cành cây kia tập kích."
Vừa nói xong, bên người, một cành cây nhỏ phá không quất tới.
Vân Hạc một kiếm chém ra, đem cành cây chặt đứt, cành cây gãy vỡ.
Phương Bình nhìn lướt qua, ánh mắt khẽ động nói: "Những cành cây này không sinh ra Sinh Mệnh Chi Tuyền sao?"
"Điện hạ, những cành cây này là vô ý thức, sẽ không chủ động đi ngưng tụ Sinh Mệnh Chi Tuyền."
Phương Bình nhíu mày nói: "Tại Địa Giới, linh khí còn không đầy đủ bằng Thần Đình, những Yêu thực kia đều có thể ngưng tụ ra đại lượng Sinh Mệnh Chi Tuyền. Mà Thần Đình bên này linh khí càng thêm nồng nặc, ta nhìn linh khí nơi này cũng không đủ đầy đủ, trái lại có chút thiếu thốn, lẽ nào không phải bị Thiên Mộc hấp thu rồi?"
Vân Hạc giải thích: "Hẳn là bị Thiên Mộc hấp thu, bất quá Thiên Mộc muốn duy trì sinh trưởng, lại không có ý thức, đại khái là không có Sinh Mệnh Chi Tuyền. Đương nhiên, điện hạ nếu cần, trong nước còn có một chút..."
Phương Bình giơ tay lên.
Hắn quan tâm không phải cái này!
Mà là gốc cây này sinh trưởng nhiều năm như vậy, vẫn sinh trưởng ở nơi năng lượng dày đặc nhất trong Thiên Giới.
Bao nhiêu năm rồi?
Vạn năm đó là khẳng định có!
Vạn năm nay, gốc cây này không nhúc nhích, cũng không chiến đấu, cũng không chữa thương, khu vực phụ cận năng lượng thật giống cũng có chút thiếu thốn, năng lượng đó đi nơi nào rồi?
Vạn năm a!
Yêu thực Cửu phẩm ở Địa Quật mấy trăm năm liền có thể ngưng tụ ra nhiều tinh hoa sinh mệnh như vậy, gốc Thiên Mộc này thì sao?
Chính mình tu luyện tới Đế cấp dùng mất rồi?
Kia không đến nỗi!
Gốc cây này dù cho không tu luyện, e sợ đều có thực lực Đế cấp. Nhiều năng lượng như vậy biến mất, lại không ai cân nhắc qua năng lượng đi đâu rồi?
Dù cho duy trì sinh tồn hằng ngày cũng chưa dùng tới nhiều năng lượng như vậy.
Phương Bình đối với những thứ này tương đương mẫn cảm!
Hắn nghèo quen rồi, hoặc là nói nhân loại nghèo quen rồi, đối với năng lượng cực kỳ lưu ý, không giống những thế lực khác không quá để ý.
"Lấy hình thể của gốc Thiên Mộc này, một năm qua đi, ngưng tụ 1000 cân tinh hoa sinh mệnh không thành vấn đề chứ?"
"Vạn năm! 10 triệu cân!"
Phương Bình khó có thể tưởng tượng, nhiều tinh hoa sinh mệnh như vậy, đến cùng chạy đi đâu rồi!
1 cân tinh hoa sinh mệnh giá trị 2.5 tỷ.
10 triệu cân... Phương Bình cảm giác mình tính không nổi rồi!
Hắn chỉ biết, nếu là có nhiều tinh hoa sinh mệnh như vậy, hắn có thể tăng cường 2500 tỷ điểm tài phú!
Khó có thể tưởng tượng!
Thiên Mộc này đến cùng có nhiều tinh hoa sinh mệnh như vậy hay không đây?
"Hẳn là không! Nhiều tinh hoa sinh mệnh như vậy, năng lượng nồng nặc có thể làm cho người phụ cận vạn dặm đều cảm ứng được. Nhưng hiện tại ta không cảm ứng được, kia đại biểu Thiên Mộc không ngưng tụ nhiều như vậy. Có lẽ... Cái tên này đang kết quả?"
Phương Bình trong lòng ý động. Đế cấp trái cây!
Hắn chưa từng thấy qua Đế cấp trái cây, lần này mình có thể hay không mò một điểm đi ra?
"Khôn Vương tọa trấn Tà giáo nhiều năm như vậy, ta không tin hắn một điểm cũng không biết. Liền Phong Vân đạo nhân đều đến tra xét qua, cảm thấy Thiên Mộc là có ý thức, Khôn Vương không thể không biết!"
"Vậy Khôn Vương lại dự định làm gì?"
"Lẽ nào hắn cũng đang đợi cái gì?"
Phương Bình suy nghĩ, bốn phía, đám người Vân Hạc giúp đỡ mở đường.
Trong rừng cũng có một chút cường giả, bất quá vừa nhìn thấy nhóm Phương Bình đều cấp tốc rời đi.
Trước đó Phương Bình ở trên không cường thế đánh tan Viêm Hoàng, bọn họ nhưng là nhìn thấy.
Cường giả bá đạo như vậy, rời xa một chút là tốt nhất.
Đương nhiên, cũng không phải tất cả mọi người đều đã rời khỏi. Ngay khi Phương Bình còn đang suy nghĩ sau đó làm sao cùng Thiên Mộc câu thông, phía trước, một vị cô gái trẻ cười nói: "Vân Sinh, ngươi đến rồi!"
Phương Bình không lên tiếng, chờ đợi một hồi. Quả nhiên, Vân Hạc bên cạnh cấp tốc khom người nói: "Gặp qua Bạch Dung điện hạ!"
Phương Bình hiểu rõ. Khi đó hỏi Vân Sinh, Phương Bình cũng hỏi hắn có bạn tốt nào không, Vân Sinh đề cập tới Bạch Dung.
Bạch Dung, con gái Địa Bình Chân Quân. Địa Bình Chân Quân xếp hạng không cao, thực lực bình thường, không mạnh bằng Địa Phi.
Bất quá quan hệ song phương không tệ, Bạch Dung cùng Vân Sinh cũng giao hảo.
Phương Bình không quá muốn để ý tới, gặp phải người quen rất phiền phức.
Bất quá giờ khắc này, hắn vẫn khẽ gật đầu nói: "Ngươi cũng ở đây?"
Bạch Dung cũng mang theo mấy vị thuộc hạ, vừa đi về phía hắn vừa cười nói: "Thử vận may. Gần nhất có người ở Thiên Mộc lâm hình như nghe được đạo âm, ta khốn đốn ở Bản Nguyên cảnh nhiều năm, muốn xem có cơ hội tiến thêm một bước hay không."
Đạo âm, đây là cơ duyên thứ nhất của Thiên Mộc lâm.
Một khi gặp phải, có thể sẽ nhìn thấy Hoàng Giả giảng đạo.
Đương nhiên, không hẳn chính là Hoàng Giả, cũng có thể là những cường giả khác.
Giảng đạo, theo Phương Bình kỳ thực tác dụng không lớn.
Cái gọi là giảng đạo cũng chính là giảng giải một ít về sức mạnh gây dựng lại, chiến pháp vận dụng, bản nguyên tạo thành các loại.
Những thứ này hắn kỳ thực nghe qua rồi. Lý Chấn bản nguyên tuyệt học liền tỉ mỉ giảng giải qua, lão Trương cũng đề cập tới.
Đương nhiên, Hoàng Giả giảng đạo có lẽ sẽ có một vài điểm khác biệt.
Phương Bình chưa từng thấy Hoàng Giả, cũng chưa từng nghe tới, không biết cụ thể làm sao.
Bất quá Bạch Dung những người này đều cảm thấy hứng thú, đại khái chỗ tốt vẫn có.
"Vậy tìm được chưa?"
"Nào có dễ dàng như vậy."
Bạch Dung cười khổ nói: "Đạo âm có thể gặp không thể cầu. Thường thường lóe lên một cái rồi biến mất, trừ phi vẫn luôn ở chỗ này chờ, bằng không cơ hội gặp phải quá nhỏ! Vân Sinh, ngươi đúng là tốt hơn ta, vừa rồi ngươi cùng Viêm Hoàng động thủ, ta thấy rồi. Xem ra ngươi chẳng mấy chốc sẽ chứng đạo Chân Thần rồi."
Phương Bình cười nói: "Không dễ như vậy, còn sớm."
Khách sáo vài câu, Phương Bình lại nói: "Ta cũng muốn thử vận may, đi cùng chứ?"
"Tốt!"
Bạch Dung đáp ứng thoải mái. Phương Bình cũng không nói gì, ta khách khí một câu thôi mà.
Bất quá Địa Bình Chân Quân hình như còn đang trong Tà giáo.
Thấy sang bắt quàng làm họ cũng được, tốt xấu gì cũng là con gái của một vị Tuyệt Đỉnh, làm không tốt còn có lúc cần dùng đến.
Hai người hội hợp, cường giả dưới trướng cũng nhiều hơn.
Lúc này, một đường tiến lên, tuy rằng có một ít bất ngờ nhưng cũng ít đi mấy phần khúc chiết. Những cành cây tập kích kia đều rất nhanh bị chém đứt, vẫn chưa tạo thành bất cứ thương tổn gì.
Đi tới đi tới, Phương Bình cũng nhìn thấy thân cây khổng lồ phía trước, thật giống như gần ngay trước mắt.
Phụ cận thân cây, giờ khắc này có một ít cường giả đang ngồi xếp bằng trên đất.
Có người vẫn ở đây chờ đợi, chờ cơ hội, chờ cơ duyên.
Chu vi thân cây đại khái ba, bốn ngàn mét. Cách khoảng trăm mét liền có một vị cường giả Cửu phẩm cảnh, hình như từng người phân chia khu vực.
Xung quanh tụ tập không ít cường giả Cửu phẩm cảnh.
Nhìn thấy Phương Bình cùng Bạch Dung, không ít cường giả ngồi xếp bằng hướng bọn họ xem ra, nhìn một hồi rồi dồn dập nhắm mắt, không có lên tiếng.
Nơi này thường thường sẽ có người tới.
Phương Bình nhìn một hồi, ngẩng đầu nhìn hướng trên không, nhẹ giọng nói: "Đều ở phía dưới ngồi, không ai đi lên trên sao?"
Lời này vừa nói ra, có người lạnh nhạt nói: "Vân Sinh điện hạ nói giỡn. Trừ phi Chân Thần, bằng không đi tới ba trăm trượng chính là vô số vết nứt không gian, nguy hiểm không gì sánh được, chúng ta cũng không dám dễ dàng đi chịu chết."
Cũng không phải không ai từng thử, nhưng đi tới ngàn mét trái phải, phụ cận thân cây liền nằm dày đặc vết nứt không gian rồi.
Bạch Dung cũng giải thích: "Phụ cận ba trăm trượng có vết nứt, Bản Nguyên cảnh đi tới cửu tử nhất sinh! Ngàn trượng trái phải, Chân Thần đi rồi cũng là ngàn cân treo sợi tóc. Có người nói năm đó Giáo chủ từng đi qua trên không vạn trượng, bất quá sau khi trở về nhắc nhở mọi người, nơi vạn trượng, Đế Tôn đều có nguy hiểm vẫn lạc. Những năm gần đây cũng rất ít người sẽ lại đi lên."
Những việc này nàng đến trước cũng đã tìm hiểu một chút.
Về phần Phương Bình cũng biết một ít, bất quá không quá tỉ mỉ. Lần đầu đến đây, không quá hiểu cũng rất bình thường.
Phương Bình liếc mắt nhìn trên không. Vạn trượng cũng chưa tới phần cuối sao?
Vạn trượng, vậy cũng hơn ba vạn mét rồi!
Cây này đến cùng cao bao nhiêu?
Hơn nữa lại nguy hiểm như vậy, phía dưới nhiều người như vậy, Phương Bình không cảm thấy ở đây có thể cùng Thiên Mộc câu thông.
Phương Bình không nói gì, chậm rãi đi về phía thân cây khổng lồ kia.
Thân cây hiện ra màu khô vàng mà không phải màu vàng óng.
Thân cây rất bóng loáng. Phương Bình đến gần, nhìn một hồi, bỗng nhiên một quyền oanh kích tới!
Cường giả bốn phía hơi nhíu mày, có người lạnh nhạt nói: "Vân Sinh điện hạ, đây là Thiên Mộc. Dù cho chưa từng sinh ra ý thức, bản thể cũng là vô cùng mạnh mẽ, đế binh đều không thể gây thương tổn."
Làm chuyện vô ích thôi!
Lại có người cười nói: "Năm đó, Thiên hộ giáo đại nhân từng nói, nếu như có thể đem Thiên Mộc luyện hóa, có lẽ có thể rèn đúc một thanh thần khí mạnh mẽ. Đây chính là tài liệu thần khí, điện hạ sẽ không cảm thấy không phải Chân Thần có thể thương tổn chứ?"
Thần khí!
Không phải không ai đánh qua chủ ý với Thiên Mộc, nhưng người yếu căn bản phá hoại không được, cường giả như Khôn Vương hẳn là có thể.
Nhưng Khôn Vương hình như không có ý định chặt cây Thiên Mộc, có lẽ là cảm thấy dù cho có thể rèn đúc thần khí, hắn cũng sẽ không làm, cho nên vẫn không động.
Phương Bình không để ý đến bọn họ.
Đấm ra một quyền, trên thân cây khô vàng truyền đến một cỗ kình đạo phản chấn. Phương Bình cơ thể hơi chấn động, không có lui bước nhưng lại lộ ra vẻ cân nhắc.
Những người khác thấy thế đúng là có chút kiêng kỵ.
Vừa nãy mọi người cố ý quên điểm này, không nói sức mạnh sẽ đàn hồi. "Vân Sinh" công kích một hồi, bị phản kích lại không mất một sợi tóc, điều này nói rõ thực lực của hắn thật sự rất mạnh.
Phương Bình công kích một hồi, tiếp đó tiến lên sờ soạng một chút, cười nhạt nói: "Là bảo bối tốt!"
Cây này e sợ thật có thể rèn đúc thần khí!
Dù cho không rèn đúc, chỉ dựa vào bản chất, vậy cũng là đỉnh cấp đế binh!
Đương nhiên, thần khí làm sao rèn đúc, Phương Bình không biết. Người biết trong Tam Giới đại khái cũng đều chết rồi, bằng không chính là biến mất rồi.
Ngược lại Thương Miêu đã nói, Tam Giới thần khí không nhiều, hỏng một thanh liền thiếu một thanh.
Một mặt là nguyên liệu hiếm thấy, mặt khác lại là hiện tại không ai biết rèn đúc thần khí nữa.
Nguyên liệu có thể rèn đúc thần khí, Phương Bình nhìn cũng thèm nhỏ dãi.
Trảm Thần đao hiện tại của hắn chỉ là tàn tạ thần khí, hơn nữa còn không phải của chính hắn. Binh khí vật này đương nhiên là thích hợp nhất với chính mình mới là tốt nhất.
Trảm Thần đao đối với sức mạnh của hắn tăng cường có hạn. Trừ bỏ trợ giúp không nhỏ trong việc trảm bản nguyên, những phương diện khác trợ giúp không lớn như tưởng tượng.
Nếu như có thể rèn đúc một thanh thần khí thuộc về mình, Phương Bình có lẽ có thể dựa vào thần khí để tăng cường sức mạnh trên diện rộng.
"Ta đi lên xem một chút!"
Phương Bình bỏ lại lời này, trực tiếp đạp không mà lên.
Nhìn thấy hắn lên không, Vân Hạc sốt sắng nói: "Điện hạ, nguy hiểm!"
Bạch Dung cũng nói: "Vân Sinh, hay là thôi đi! Đạt đến ba trăm trượng, vết nứt không gian rất nhiều, cực kỳ nguy hiểm!"
"Không sao cả!"
Phương Bình cười nói: "Ta có chừng mực!"
Nói xong, đạp không mà lên, trong nháy mắt lên không mấy trăm mét.
Phía sau, Vân Hạc bọn họ muốn theo tới, Phương Bình âm thanh bình tĩnh nói: "Không cần, bản tọa tự mình đi lên xem một chút!"
"Điện hạ... Vậy ngài cẩn thận!"
"Không ngại!"
Phương Bình tiếp tục đạp không mà đi.
Phía dưới, một ít cường giả hai bên truyền âm nói: "Các ngươi nói, Vân Sinh có thể đi cao bao nhiêu?"
"Hai trăm trượng?"
"Hẳn là không dừng lại ở đó. Ba trăm trượng là một cái điểm giới hạn, ba trăm trượng mới là tiếp cận lực sát thương của Chân Thần. Vân Sinh trước đó đánh tan Viêm Hoàng, e sợ có thực lực nửa bước Chân Thần, ta đoán là 250 trượng trở lên độ khó không lớn."
"Vậy cũng chưa chắc!"
"Thiên Mộc thần kỳ không gì sánh được. Ta quan sát nhiều năm như vậy, vẫn cảm thấy có thể ở Thiên Mộc này bay cao bao nhiêu là có quan hệ với độ dài bản nguyên đại đạo! Ba trăm trượng cũng là điểm giới hạn giữa Chân Thần và không phải Chân Thần... Đương nhiên cũng bao hàm một ít nhân tố khác. Vân Sinh dù có thực lực nửa bước Chân Thần cũng chưa chắc có thể đi cao như vậy."
"..."
Mọi người ngươi một lời ta một lời, đều đang bàn luận.
Thiên Mộc kỳ thực cũng có thể coi là nơi khảo hạch thực lực, có lẽ liền tiềm lực đều có thể khảo hạch.
Bản nguyên đạo mạnh mẽ, đi sẽ càng xa hơn.
Đồng dạng đều là 900 mét, có người khả năng chỉ có thể bay đến 500 mét trái phải, có người có lẽ sẽ vượt qua 900 mét, kia đại biểu song phương tiềm lực có khoảng cách.
Vân Sinh có thể hay không đến ba trăm trượng, những người này cảm thấy hi vọng không lớn.
Dù cho Vân Sinh thực lực mạnh mẽ, nhưng không đại biểu hắn tiềm lực liền mạnh mẽ.
Mọi người dồn dập ngẩng đầu nhìn, vẫn nhìn kỹ Phương Bình.
Nhưng rất nhanh, đại khái 200 trượng trái phải, Phương Bình liền dừng bước, cơ thể hơi chấn động một chút.
Lần này, có người lắc đầu.
Xem ra là không xong rồi!
Lúc này mới 200 trượng đã có áp lực, đại khái là khó khăn.
"Thú vị!"
Ánh mắt Phương Bình khẽ động. Hắn giờ phút này đi tới hơn 600 mét nhưng đã cảm giác được một ít áp lực, đến từ áp lực trên bản nguyên!
Không trung hình như có thứ gì đó đang áp chế bản nguyên.
Hắn bay đến đây, bản nguyên thật giống như dừng lại một chút, khí tức có chút ngưng trệ, bế tắc.
"Có thể ngăn cản người khác, nhưng không ngăn được ta!"
Phương Bình khẽ cười một tiếng, tiếp tục bay lên không.
Càng đi lên, áp lực càng lớn.
Giờ khắc này cũng có một chút vết nứt xuất hiện, nhưng vết nứt dù cho Phương Bình không chống đối, tùy ý vết nứt cắt chém cũng không đả thương được hắn!
"Sức thương tổn không tới 30 vạn tạp khí huyết, đại khái tiếp cận cái gọi là nhị trọng thiên lực phá hoại, đối phó Cửu phẩm thập đoạn tầm thường đều được rồi. Nhưng Kim thân của ta, đó là cửu rèn Kim thân, cực hạn bạo phát mới là cực hạn chịu đựng của Kim thân ta!"
Phương Bình sắc mặt bình tĩnh. Sức thương tổn không tới 80 vạn tạp khí huyết, vết nứt đối với hắn vô hiệu!
Mà 80 vạn tạp, tam trọng thiên trận cũng không đủ, phải là tứ trọng thiên trận, khi đó Phương Bình mới có nguy hiểm trí mạng.
"Ta liền không tin, ngươi có thể vẫn duy trì những vết nứt này tồn tại!"
Phương Bình tiếp tục phá không. 700 mét, 800 mét, 900 mét...
Giờ khắc này, mọi người phía dưới đã nhìn có chút hoa mắt.
Càng lên cao, bọn họ nhìn thấy càng ít.
Thị lực của cường giả rất tốt, nhưng chỗ này quỷ dị, có bản nguyên áp chế, nhìn bao xa kỳ thực cũng có quan hệ với độ dài bản nguyên đạo.
Khi Phương Bình đi tới 900 mét, người có thể nhìn thấy hắn đã ít ỏi.
"Vân Sinh xác thực không yếu, ta nhìn hắn e sợ thật sự có hi vọng chứng đạo Chân Thần!"
"Đúng đấy, một vị Bản Nguyên cảnh đi cao như vậy trước đó là Đoan Mộc Thánh Tử. Đoan Mộc Thánh Tử những ngày qua đều đang bế quan, e sợ sắp chứng đạo thành công rồi."
Hộ giáo, Thánh Nhân, Thánh Nhân hậu duệ, đó mới là Thánh Tử.
"Không nghĩ tới Vân Sinh điện hạ đi xa như thế, thật bất ngờ."
Mọi người nghị luận sôi nổi. Phía dưới Bạch Dung cũng ánh mắt lưu chuyển, Vân Sinh lại mạnh như vậy, hơn nữa tiềm lực cũng cao!
Trước đây đúng là khinh thường Vân Sinh rồi!
Có lẽ... Tìm đạo lữ cũng không sai.
Phương Bình không lo được Bạch Dung nghĩ như thế nào.
Khi hắn đi tới khoảng 1000 mét cao, cơ thể hơi chấn động, lại lần nữa cảm nhận được cảm giác áp bách càng mạnh mẽ.
"Không cho ta đi lên?"
Phương Bình nhẹ rên một tiếng, trên người ánh vàng bạo phát, đem cảm giác ngột ngạt ép ra.
Giờ khắc này, hắn nhìn xuống cũng có chút mơ hồ rồi.
Nói vậy, phía dưới cũng chưa chắc nhìn thấy hắn đang làm gì.
"Thần bí như vậy, xem ra thật sự có thứ gì đó cất giấu."
Phương Bình vừa nghĩ, lúc này, thân cây trước mặt thật giống như trong suốt lên.
Sau một khắc, bỗng nhiên hiện ra một bộ hình ảnh.
Một vị ông lão không nhìn thấy diện mạo ngồi xếp bằng, miệng đóng mở, trước mặt ngồi không ít người, hình như đều đang nghiêng tai lắng nghe.
Phương Bình không nghe được âm thanh, nhưng sau một khắc, trong đầu hắn lại vang lên một cỗ gợn sóng có chút phức tạp.
"Đại đạo bao la, nện vững chắc căn cơ làm gốc... Căn cơ như nền đất, nền đất không vững, đại đạo làm sao đi xa?"
Ánh mắt Phương Bình có chút mê man, trong đầu tiếp tục vang lên âm thanh của lão nhân.
Khác với những Tuyệt Đỉnh hiện tại một mực đi dài, ông già này nói chuyện thật giống như là độ rộng. Cái này cũng là lần đầu tiên Phương Bình nghe được có cường giả nói, trước tiên đánh rộng, lại đi dài.
Trong đầu chẳng những có ông lão nói chuyện, còn có môn nhân trước mặt đang nói chuyện.
"Lão sư, đại đạo bao la, Tam Giới nguy hiểm vô số. Không tiến lên phía trước, một mực nện vững chắc căn cơ, thực lực tăng lên có hạn, há có thể quật khởi tại Tam Giới?"
"Lời ấy cũng không tính sai... Thương Miêu, không nên hồ đồ, cái đó không phải để ăn."
"..."
Phương Bình dại ra!
Hắn nhìn thấy rồi!
Nhìn thấy một con mèo lén lén lút lút đang đào cái giỏ trúc ông lão để ở một bên. Con mèo này... Thật được a!
Sau một khắc, Phương Bình nhìn thấy một màn càng làm cho hắn không nói gì.
Con mèo lớn kia, ngoài miệng ngậm một sinh vật hình rắn nhỏ, quay đầu liền chạy.
Con rắn nhỏ đang giãy dụa!
Ông lão thật giống có chút bất đắc dĩ. Trước mặt, những môn nhân đệ tử kia có người nhìn thấy, quát lớn nói: "Thương Miêu, thả xuống Thiên Long, cái đó không phải để ăn!"
"Meo ô, có thể ăn!"
"Mau chóng thả xuống Thiên Long, đó là lão sư chuẩn bị dùng để thay đi bộ tọa kỵ..."
"Không phải long, là rắn, lừa mèo!"
Thương Miêu chạy nhanh chóng, hình ảnh đến này thật giống có chút hư huyễn. Phương Bình cũng cảm thấy lần này không có gì thu hoạch, nhưng sau một khắc, lời nói của ông lão để Phương Bình bất ngờ một hồi.
"Thả xuống Long Biến đi, đây là dị chủng..."
Phương Bình lại lần nữa dại ra!
Long Biến?
Ai?
Long Biến Thiên Đế?
Ta đi!
Long Biến Thiên Đế không phải được xưng là một trong những Đế Tôn cổ xưa nhất Tam Giới sao?
Không phải nói từng gặp qua Thương Miêu khi yếu ớt sao?
Lẽ nào chính là gặp như thế này?
Bị Thương Miêu điêu ở trong miệng nhìn thấy?
Người lão giả này là ai?
Phương Bình nhíu mày, hắn chỉ biết Long Biến Thiên Đế khả năng cùng Thú Hoàng có quan hệ, lẽ nào người lão giả này là Thú Hoàng?
Trong lúc Phương Bình suy tư, hình ảnh đến đây là kết thúc.
Mà Phương Bình, thân thể chìm xuống. Hắn ở đây chờ lâu, áp lực hình như càng lớn hơn rồi...