Trước lầu các.
Rất nhiều cường giả dồn dập dừng tay, nhìn về phía tòa lầu các sừng sững vạn năm không đổ kia.
Giờ khắc này, bên ngoài lầu các, có tia sáng lờ mờ lấp lóe.
Hoàng Giả chi khí!
Mọi người đều cảnh giác, Trấn Thiên Vương cười ha hả nói: "Ta nói này chư vị, nếu thật sự đào ra Linh Hoàng thì tính sao đây?"
"Câm miệng!"
Mọi người tức giận mắng!
Cái miệng quạ đen này!
Thật sự mà đào ra Linh Hoàng, thì không một ai chạy thoát được đâu, cứ chờ phiền toái lớn giáng lâm đi.
"Kẻ nào? Cút ra ngoài!"
Vào thời khắc này, một tiếng quát nữ uy nghiêm vang lên bên tai mọi người. Sau một khắc, cường giả bốn phương tám hướng dồn dập tan tác như chim muông, phá không mà chạy!
Nhưng có người không chạy!
Ngay chớp mắt những người khác bỏ chạy, Trương Đào phá không lao thẳng về phía lầu các.
"Vô liêm sỉ!"
"Đáng chết!"
"Vô sỉ!"
"Đồ không biết xấu hổ!"
"..."
Thời khắc này, các loại tiếng chửi rủa từ bốn phương tám hướng vang lên.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người rồi!
Trương Đào lại dám giả giọng nữ, bỗng nhiên mở miệng dọa chạy tất cả mọi người.
Tên không biết xấu hổ này... Đúng là Thiên Vương sao?
Khó có thể tin a!
Khai thiên lập địa lần đầu tiên thấy!
Dù cho là Trấn Thiên Vương, thời khắc này cũng chửi ầm lên, vừa rồi lão cũng bị dọa sợ, cũng cắm đầu chạy.
Thằng nhóc con này, không biết người dọa người sẽ hù chết người sao?
Mọi người đều đang đề phòng, đều sợ thật sự đào ra Linh Hoàng, ngươi lại giả giọng nữ để dọa người. Trấn Thiên Vương cảm thấy mình phải bái phục chịu thua, lão thật sự không bì được độ mặt dày của tên này!
Những người khác cũng đều tức bể phổi!
Làm gì có kiểu như vậy?
Thiên Vương đấy!
Làm gì có ai làm chuyện này, thật không sợ mất mặt sao?
"Võ Vương, ngươi dám!"
Khôn Vương cũng nổi giận, thời khắc này, hư không bốn phía đều sắp bị hắn chấn sụp!
Những người khác cũng gần như vậy, đến bước ngoặt này, lại bị cái tên này dùng một câu nói lừa gạt... Mất mặt quá!
Hết cách rồi, uy danh Hoàng Giả thật sự quá đáng sợ.
Một vị Hoàng Giả xuất thế, đủ để trấn áp Tam Giới!
Năm đó phân thân Địa Hoàng xuất thế, trực tiếp trấn áp Tam Giới ba ngàn năm, đây chính là Hoàng Giả!
Nơi đây, bỗng nhiên có giọng nữ nhân nói chuyện, ngoại trừ Nguyệt Linh và Thiên Tuệ ra, còn ai vào đây nữa, có thể không sợ sao?
Hiện tại ngược lại tốt rồi, cái tên này là giả mạo!
Bên kia, Trương Đào đã vọt tới trước lầu các, tiếp đó bỗng nhiên miệng phun máu tươi, bay ngược ra ngoài, phá không bỏ chạy.
Lần này, những người khác cũng hoàn toàn biến sắc, dồn dập phá không lại trốn.
Nhưng màn tiếp theo, lại lần nữa khiến người ta phẫn nộ!
Trương Đào thấy bọn họ bay xa, không nói hai lời, lại lần nữa phá không bay về phía lầu các. Diễn sâu vãi!
"Võ Vương, lão tử %¥&..."
Thời khắc này, người văng tục không phải một hai người, mà tất cả đều đang cuồng mắng!
Đều sắp bị tức điên rồi!
Tên khốn kiếp này, lại còn chơi trò lừa đảo liên hoàn. Lần đầu tiên bị lừa, lần thứ hai hắn giả vờ bị thương, mọi người thật sự có chút tin. Hết cách rồi, khi đó Võ Vương ở gần lầu các nhất, bỗng nhiên bay ngược ra, ai dám không coi là thật!
Một đòn khiến Thiên Vương trọng thương, đây không phải Hoàng Giả thì là cái gì?
Nhưng còn bây giờ thì sao?
Những lão cổ hủ này, lúc này đều muốn điên rồi!
Quá sỉ nhục IQ của chúng ta rồi!
Trấn Thiên Vương cũng cùng đám người mắng to, lão lại một lần nữa bị dọa sợ!
Một vị Thiên Vương nói bị thương liền bị thương, lão đều cho rằng là Hoàng Giả ra tay rồi!
"Mẹ kiếp, lũ ranh con này, đứa nào cũng biết diễn, đứa nào cũng biết làm màu!"
Trấn Thiên Vương tức giận chửi đổng, quá đáng lắm rồi!
Lão tử đã lớn tuổi như vậy, có thể chịu được các ngươi liên tiếp kích thích sao?
Trương Đào mới không thèm quản bọn họ. Có bảo vật, vậy thì là của Trương Đào ta!
Trương Đào ta ở đây, còn có thể để các ngươi cướp đi bảo vật?
Sau một khắc, Trương Đào xông vào trong lầu các, đột nhiên kêu lên thê lương thảm thiết một tiếng.
"Không!"
"Khốn kiếp, còn muốn lừa gạt chúng ta!"
Phía sau, mọi người giận không nhịn nổi. Hai lần rồi, ngươi còn muốn lừa lần thứ ba hay sao?
"Linh Hoàng tha mạng!"
Tiếng kêu thê lương thảm thiết của Trương Đào lại vang lên, nghe khiến mọi người sởn cả tóc gáy. Sẽ không là thật chứ?
Lần này... Thật sự có chút hàm hồ rồi.
Kêu thảm thiết như vậy!
Lầu các bị khí tức Hoàng Giả bao phủ, dù cho là bọn họ cũng không cách nào cảm ứng rõ ràng, không rõ lắm bên trong phát sinh cái gì.
Lúc này, lại một tiếng kêu thê lương vang lên.
"Đừng giết..."
Âm thanh im bặt!
Khôn Vương xông lên đằng trước nhất, bước chân hơi chậm lại. Bản vương có nên vào hay không?
Phía sau, Lê Chử quát lạnh: "Hắn đang diễn kịch, đi vào!"
Khôn Vương quay đầu lại nhìn hắn. Ngươi đi vào trước đi!
Hắn có chút do dự.
Lê Chử hình như không nhìn thấy ánh mắt của hắn, đột nhiên nhìn về phía Nguyệt Linh nói: "Nguyệt Linh Thiên Vương, ngươi là nữ tính, lại là con gái Bắc Hoàng, dù cho thật sự là Linh Hoàng, ngươi đi vào cũng sẽ không có quá nhiều đáng lo..."
Nguyệt Linh há mồm liền nổi giận mắng: "Đồ hỗn trướng, đồ chó má, cũng dám sai khiến bản cung! Sao ngươi không đi vào?"
"..."
Lê Chử mặt đen lại, biết thế không nên trêu chọc mụ điên này.
Trong lầu các, giờ khắc này lặng lẽ như tờ.
Mà lúc này, Trấn Thiên Vương cũng ánh mắt nghiêm nghị, nhìn về phía Khôn Vương mấy người, lạnh lùng nói: "Cùng nhau đi vào!"
Lão hiện tại thật sự nghi ngờ Trương Đào xảy ra chuyện!
Quá yên tĩnh rồi!
Yên tĩnh đến mức đáng sợ!
Khôn Vương mấy người cau mày. Vừa rồi mọi người còn không thể chờ đợi được nữa muốn đi vào, hiện tại... Đều có chút do dự rồi.
Lẽ nào Linh Hoàng thật sự ở bên trong?
Chỉ là bị thương, hoặc là nguyên nhân khác, không thể rời đi lầu các?
Vậy bây giờ xông vào, không phải muốn chết sao?
Thời khắc này, Khôn Vương bỗng nhiên quát lạnh: "Vây quanh nơi đây! Nếu Võ Vương đi ra, liên thủ chém giết hắn!"
Nếu là không ra được... Vậy thì tính sau.
Ngược lại bây giờ bảo hắn đi vào, hắn có chút không dám.
Cánh cửa nhỏ của lầu các, sau khi Trương Đào đi vào, đã lại lần nữa đóng lại. Dù cho chỉ cách một cánh cửa, Khôn Vương đều khó mà cảm ứng được bên trong đến cùng phát sinh cái gì.
Mà ngay vào lúc này... Một màn khiến người ta kinh sợ phát sinh rồi!
Trong khe cửa, dòng máu vàng thẩm thấu mà ra.
Tất cả mọi người sắc mặt đều thay đổi!
Võ Vương... Ngộ hại rồi?
Trấn Thiên Vương vội vàng nắm lấy một giọt máu, biến sắc mặt: "Hơi thở sự sống bị mất đi rồi!"
Phía sau, Lê Chử cau mày nói: "Chính hắn diễn!"
"Vậy ngươi cùng lão phu đi vào!"
Trấn Thiên Vương nhìn hắn, Lê Chử chớp mắt câm miệng. Không đi!
Lúc này, nào dám dễ dàng tiến vào mạo hiểm.
Võ Vương đến cùng chết hay chưa?
Thật sự chết hay vẫn là đang diễn kịch?
Liên tiếp hai lần diễn kịch, mọi người đều có chút hoài nghi hắn.
Thật là quá khủng bố rồi!
Kêu thảm thiết vài tiếng, không còn hơi thở, sau đó huyết dịch chảy ra, cái này... Ai biết thật giả!
Trong lòng mọi người, đó là thật sự vừa sợ vừa giận.
Võ Vương, sỉ nhục!
Cái tên này cũng là Thiên Vương?
Nếu là trước đó không diễn kịch, mọi người hiện tại chắc chắn sẽ không hoài nghi lắm, nhưng nghĩ đến việc bị lừa hai lần trước đó... Thật sự đều có chút không tin hắn.
Nhưng lại không dám đi đánh cược mạng sống!
Lần này, đúng là tiến thoái lưỡng nan. Trong lúc nhất thời mỗi người đều kìm nén một cục tức, cục tức này không phát tiết ra được, khiến ngay cả những Thiên Vương này đều có chút không chịu nổi.
Phía sau, đám người Long Biến Thiên Đế cũng coi như là mở mang tầm mắt rồi!
Mở mang hiểu biết rồi!
Này tính là gì?
Một đám lão cổ hủ, bị Võ Vương xoay như chong chóng. Đã thế lại còn sợ chết, từng người từng người không dám đi vào nghiệm chứng thật giả.
Lúc này, Trấn Thiên Vương bỗng nhiên nói: "Vậy hãy để cho mấy tên Thánh Nhân đi vào!"
Dứt lời, Trấn Thiên Vương trực tiếp phá không chộp về phía Bình Dục Thiên Đế.
Vị này... Không có hậu trường!
Mặt Bình Dục Thiên Đế đều xanh rồi!
Ta?
Không nói hai lời, phá không bỏ chạy, năng lượng bạo phát đến cực hạn, vừa trốn vừa quát: "Khôn Vương đại nhân, cứu ta!"
Hắn nhưng là phối hợp với ba đại hộ giáo mới đồng loạt ra tay!
Hiện tại Khôn Vương không ra tay ngăn cản, hắn làm sao là đối thủ của Trấn Thiên Vương?
"Được rồi!"
Khôn Vương nộ quát một tiếng. Bình Dục cũng là Thánh Nhân, trước đó liên thủ với ba đại hộ giáo truy sát Trương Đào, hiện tại hắn thật sự trơ mắt nhìn người này bị giết thì ba đại hộ giáo sẽ đau lòng.
Khôn Vương ra tay, một chưởng đánh về phía Trấn Thiên Vương, tiếp đó quát lên: "Phong tỏa nơi đây, không cho ai tiến vào!"
Trấn Thiên Vương mắng: "Không cho người tiến vào thăm dò một chút, nếu là thật sự Linh Hoàng đang thức tỉnh, cứ ở đây trấn thủ chờ chết sao?"
Tất cả mọi người đều biến sắc.
Trong lúc nhất thời, đúng là có chút tâm tư muốn để Bình Dục Thiên Đế tiến vào thăm dò một hồi.
Tốt xấu gì cũng là Thánh Nhân!
Dù cho Võ Vương ở bên trong mai phục, cũng không dễ chết như vậy, có thể chạy ra báo tin.
Đến mức những Đỉnh Phong, Đế cấp khác...
Võ Vương thật sự muốn ở bên trong mai phục, làm không tốt tiến vào liền bị giết chết ngay.
Lần này, cảm nhận được thái độ của những cường giả này thay đổi, Bình Dục Thiên Đế đã trốn đến xa xa sợ đến mức kinh hồn bạt vía!
Hắn nhưng là Thánh Nhân!
Vẫn là Thượng cổ Đế Tôn, thân phận cũng là cực kỳ cao quý.
Những tên này... Lẽ nào thật sự muốn cho hắn đi chịu chết?
Hắn tuyệt đối không làm!
Mặc kệ bên trong là Linh Hoàng hay là Võ Vương mai phục, kia đều là chuyện nguy hiểm vô cùng. Việc này sao không cho ba đại hộ giáo hoặc là Nhị Vương đi làm?
Khôn Vương hít sâu một hơi, lạnh lùng nói: "Bên trong không thể là Linh Hoàng! Năm đó Linh Hoàng hẳn là chết trận rồi..."
Trấn Thiên Vương hừ lạnh nói: "Ngu xuẩn! Nhìn thấy chính là thật sao? Hoàng Giả lưu lại một tia hơi thở sự sống, tám ngàn năm khôi phục, rất khó sao? Năm đó nếu không phải hoàn toàn bị người ta phai mờ tất cả, bà ta khôi phục cũng không phải chuyện không thể!"
Lần này, mọi người không nói gì nữa.
Đúng đấy, bọn họ không phải Hoàng Giả, không có tham dự trận chiến cuối cùng, không nhìn thấy thời khắc cuối cùng.
Ai biết đến cùng chết hay chưa!
Nếu là không chết, thật sự khôi phục thì làm sao bây giờ?
Tất cả mọi người đều do dự không ngớt, vẻ mặt không cam lòng.
Phá trận lâu như vậy, hiện tại trận pháp đã phá, nhưng lại bởi vì Trương Đào đi vào trước, không biết là thật sự ngộ hại hay là diễn kịch, lại làm tất cả mọi người không dám vào!
Này còn có thiên lý sao?
"Tên đáng chết!"
"Loại người này lại cũng có thể chứng đạo Thiên Vương, thương thiên không có mắt rồi!"
"Nếu là giả, chờ hắn đi ra, liên thủ tiêu diệt hắn!"
"..."
Tất cả mọi người đều hiện vẻ tức giận trên mặt!
Trấn Thiên Vương không quản bọn họ, quát lạnh: "Chư vị nói thế nào? Có nhường Bình Dục đi vào hay không?"
Bình Dục Thiên Đế, vị Thánh Nhân cường giả của Tứ Phạm Thiên này, giờ khắc này dường như con dê đợi làm thịt, đầy mặt phẫn nộ cùng không cam lòng, nhưng cũng một mặt khát vọng nhìn mấy vị Thiên Vương.
Đừng đáp ứng!
Hắn không muốn đi chịu chết!
Thánh Nhân rất mạnh, nhưng rất mạnh thì đã sao?
Hắn đối đầu với Trương Đào, kỳ thực chưa chắc sẽ chết, tốt xấu gì cũng là cường giả lão làng rồi.
Nhưng ở đây, dù cho là Thiên Vương mới lên cấp như Nguyệt Linh, kia đều là có thần khí trong tay.
Đi vào, hiện tại lại không cảm ứng được cái gì, bị một vị Thiên Vương phục kích, chuyện này còn nguy hiểm hơn nhiều so với tác chiến chính diện.
Thật sự là Trương Đào thì còn có cơ hội sống.
Nhưng nếu là... Thật sự là Linh Hoàng thì sao?
Khôn Vương liếc mắt nhìn hắn, lạnh lùng nói: "Vậy không bằng để Long Biến đi, ngược lại hắn tuổi thọ sắp tiêu hao hết!"
"Long Biến?"
Trấn Thiên Vương liếc mắt nhìn Long Biến Thiên Đế già nua vô cùng, bỗng nhiên truyền âm cho Khôn Vương nói: "Ngươi muốn tìm cái chết? Thần Hoàng vẫn chưa chắc đã chết đâu, ngươi hiện tại chơi chết Long Biến, Thần Hoàng sống lại, người đầu tiên giết chính là ngươi!"
Khôn Vương hơi thay đổi sắc mặt.
Tam Giới có nghe đồn, Long Biến Thiên Đế có quan hệ với Thú Hoàng, năm đó từ trong Thú Hoàng cung đi ra, thậm chí nghe đồn thần khí hiệu lệnh thiên hạ Yêu thú của Thú Hoàng liền bị Long Biến đánh cắp.
Nhưng những người thực sự có địa vị có danh tiếng đều biết, Long Biến kỳ thực quan hệ với Thú Hoàng không quá lớn, đương nhiên, có chút quan hệ.
Nhưng thân phận chủ yếu của Long Biến, không phải người của Thú Hoàng cung, mà là tọa kỵ của Thần Hoàng!
Không, có lẽ nói vật thí nghiệm càng thích hợp hơn.
Yêu thú có thể thành Hoàng, Yêu thực thì sao?
Thần Hoàng nghiên cứu rất nhiều năm, vẫn luôn đào tạo Yêu thực, nhưng không tìm được cửa vào. Long Biến xuất thân từ Thú Hoàng cung, có lẽ chính là vật thí nghiệm mà Thần Hoàng lấy ra để nghiên cứu chỗ bất đồng giữa Yêu thú cùng Yêu thực.
Phương Bình giờ khắc này không ở đây, bằng không liền có thể cấp tốc liên tưởng đến hình ảnh nhìn thấy ngày đó!
Một ông lão đang giảng đạo, học sinh nghi vấn, Thương Miêu ăn vụng...
Ngày đó, Thương Miêu liền tha đi Long Biến.
Mà Phương Bình vẫn cảm thấy vị học sinh kia có chút quen thuộc, giờ khắc này nếu là lại liên hệ một chút, liền có thể biết, Chiến Thiên Đế bái sư Tam Hoàng, trong đó có Thần Hoàng.
Chiến Thiên Đế!
Ngày đó, người nghi vấn chính là Chiến Thiên Đế.
Chiến Thiên Đế lúc còn đang cùng Thần Hoàng học đạo.
Mà Thương Miêu, năm đó còn nhỏ, e sợ cũng chưa chắc nhớ tới Chiến khi đó vẫn chưa tính là mạnh mẽ. Mãi đến về sau, đối phương thành Cực Đạo Thiên Đế, con mèo này đại khái mới biết Chiến.
Hơn nữa ký ức của Thương Miêu kỳ thực thất lạc không ít, Phương Bình lần trước hỏi nó chuyện Long Biến, con mèo này cũng là không biết gì cả.
Nó không biết, nhưng những lão cổ hủ như Trấn Thiên Vương lại biết.
Long Biến, chính là tọa kỵ của Thần Hoàng!
Sắc mặt Khôn Vương biến đổi một trận. Trong Cửu Hoàng, muốn nói ai có khả năng còn sống sót, xác suất của Thần Hoàng xác thực lớn nhất.
Thực lực của tên này mạnh mẽ là một điểm, then chốt là bảo vật nhiều, thủ đoạn nhiều.
Ở trong Cửu Hoàng, cũng là người thứ nhất thành Hoàng.
Thần Hoàng!
Bất quá hậu kỳ vẫn chăm chú nghiên cứu những vật ly kỳ cổ quái kia, tỷ như để Yêu thực thành Hoàng các loại, ở trong Cửu Hoàng cũng không phải quá nổi bật.
Giờ khắc này, Trấn Thiên Vương nói như vậy, Khôn Vương hừ một tiếng, nhưng không nhắc lại chuyện để Long Biến tiến vào nữa.
Cái tên này thân phận còn cao quý hơn Thủy Lực!
Thủy Lực chỉ là tọa kỵ của Nam Hoàng, Long Biến nghe nói khả năng còn là hậu duệ của Thú Hoàng. Đương nhiên, không được Thú Hoàng thừa nhận, có phải hay không mọi người cũng không biết.
Nhưng bất kể như thế nào, đối với Long Biến, dù cho không sợ, cũng không cần thiết cố ý hại chết hắn.
Khôn Vương lại lần nữa nhìn về phía những người khác, rất nhanh lờ đi. Hắn muốn cho những người này tiến vào, Trấn Thiên Vương tất nhiên sẽ không đáp ứng.
Lúc này, Khôn Vương quát lên: "Trấn Hải Sứ, Càn Vương, hai vị xem chừng Trấn Thiên Vương! Để ngừa hắn liên thủ với Võ Vương, đoạt bảo rời đi! Những người khác, phong tỏa nơi đây, quyết không cho phép bị Võ Vương cướp đi bảo vật!"
Mọi người dồn dập nhẹ rên một tiếng, còn cần ngươi nói!
Thật sự là Võ Vương diễn kịch, lần này mọi người đều chuẩn bị đánh chết tươi hắn!
Nhiều cường giả như vậy, bị một thanh niên xoay như chong chóng, nuốt không trôi cục tức này!
Tất cả mọi người đều sắc mặt khó coi, từng người từng người nhìn chằm chằm Trấn Thiên Vương, hình như đang nói: Ngươi dạy dỗ tốt thật đấy!
Cường giả Nhân tộc hiện tại đều thành cái dạng gì rồi?
Này vẫn là cường giả sao?
Từng đứa từng đứa vô sỉ đến cực hạn, quả thực đều không có cách nào hình dung. Này nếu là đặt tại thượng cổ, Cửu Hoàng Tứ Đế đều muốn đánh chết bọn họ, xấu hổ khi làm bạn!
Trấn Thiên Vương trong lòng cũng thầm mắng, có quan hệ gì với lão già ta?
Trương Đào đó là tự học thành tài, không có quan hệ gì với ta!
Không thấy lão già dạy dỗ ra Lý Chấn sao?
Đứa bé thật thà biết bao!
Người bên ngoài, từng người từng người tức đến nổ phổi.
Nội bộ lầu các.
Đại sảnh lầu một.
Trương Đào thê thảm gọi vài tiếng, tự cho mình đổ chút máu, chờ đợi một hồi... Không nhịn được trong lòng thầm mắng: "Một lũ quỷ nhát gan!"
Lúc này mới đến đâu chứ?
Gan lớn chết no, gan nhỏ chết đói.
Lá gan nhỏ như vậy, làm sao đoạt bảo?
Lá gan nhỏ như vậy, làm sao trở nên mạnh mẽ?
Đổi thành ta, xông tới rồi tính sau, cần gì phải sợ muốn chết, từng người từng người ở bên ngoài ẩn núp sao?
Trương Đào lúc này nhìn lướt qua đại sảnh. Lầu một lầu các diện tích không lớn, e sợ cũng chỉ chừng trăm mét vuông. Đối với cường giả thời thượng cổ mà nói, nơi nhỏ như thế này kỳ thực rất bỏ túi rồi.
Trương Đào nhìn lướt qua, không có đi khắp nơi tìm kiếm bảo vật.
Bởi vì... Hắn trực tiếp mở chế độ thu gom!
Bàn ghế, nhìn thấy gì thì thu cái đó.
Nơi nào Trương Đào đi qua, người khác không còn đường mà đi.
Cái gì mà bỏ sót bảo vật, không tồn tại chuyện đó!
Không quan tâm bảo vật có bẩn hay không, đều lấy đi hết. Đương nhiên sẽ không xuất hiện chuyện bỏ ngọc lấy gùi.
Chỗ này không phải tẩm cung của Linh Hoàng, bất quá e sợ cũng là nơi Linh Hoàng từng ở. Bàn ghế, kia cũng đều là thứ tốt.
Lão Trương đó là thấy cái gì lấy cái nấy, đều chuyển đi hết!
Rất nhanh, lầu một trống rỗng rồi!
Lão Trương nhẹ nhàng sờ sờ mặt đất, trong lòng cảm khái một tiếng. Hoàng Giả cũng là người có tiền, sàn nhà gỗ!
Sàn gỗ dày!
Không những là sàn gỗ dày, hắn nghiêm trọng hoài nghi, khả năng này là gỗ của Yêu thực cảnh Đỉnh Phong!
Cả tòa lầu các đều là chất gỗ, lão Trương hoài nghi có lẽ Linh Hoàng không chỉ tiêu diệt một vị Yêu thực Đỉnh Phong.
Đương nhiên, cũng chưa chắc cần phải tiêu diệt đối phương. Lấy thân phận của Hoàng Giả, Yêu thực tự mình cống hiến một bộ phận thân thể, độ khó không lớn.
Ngược lại cũng không phải không mọc lại được.
"Sàn nhà trước hết không cạy, trước tiên lấy cái quan trọng, trước khi đi... Có lẽ có thể tận diệt!"
Lão Trương nhìn nóc nhà, nảy sinh ý nghĩ như thế.
Cùng một giuộc với lúc Phương Bình tiến vào bản nguyên điện, ý nghĩ giống nhau như đúc.
Tại sao phải chuyển từng chút một? Trước tiên chuyển đi một ít, lại nghĩ cách đóng gói mang đi cả tòa nhà rồi tính sau.
Trương Đào cũng không làm lỡ, thừa dịp bên ngoài những tên kia không dám vào, xem trước một chút có hay không những bảo vật khác.
Đồ vật lầu một đối với hắn đều không có tác dụng gì.
Rất nhanh, Trương Đào phiêu lên lầu hai.
Lầu hai cũng rất trống trải... Bất quá lão Trương hình như phát hiện cái gì!
Rất nhanh, hắn ở vị trí cửa sổ lầu hai, nhìn thấy một thứ!
Một cái ổ?
"Là cái ổ sao?"
Lão Trương liếc mắt nhìn món đồ vàng rực rỡ kia, có chút không xác định.
Dường như tổ chim bình thường, bất quá rất lớn, so với giường chiếu bình thường cũng phải lớn hơn một chút.
Hình như là dùng rơm rạ bện thành, bất quá lão Trương nhìn ra, không phải, là dùng thiên tài địa bảo bện thành!
Mắt lão Trương đều đỏ lên, hắn nhìn thấy gì?
Nhìn thấy một cái "rơm rạ" hình như khôi phục, phía trên kết ra một viên trái cây không lớn, trái cây kia... Lão Trương cảm giác mình đã gặp qua!
"Này... Đây là Kim Thân Quả?"
Trương Đào ngồi xổm xuống, sờ sờ những cọng "rơm rạ" màu vàng óng kia, tiếp đó trong lòng chính là cuồng mắng: Xa xỉ!
Này không phải cái gì tổ rơm!
Cái ổ như cái sọt này, dùng để bện thành "rơm rạ" rõ ràng đều là Yêu thực!
Ít nhất đều là cửu phẩm khởi bước!
"Này phải tai họa bao nhiêu Yêu thực? Này... Lít nha lít nhít, hàng ngàn cây rơm rạ chứ?"
Lão Trương thậm chí nhìn ra một ít manh mối, cái ổ này rất trâu bò, có lẽ có công hiệu đặc thù, ít nhất có công hiệu nạp tu di vào giới tử!
Đem hơn một nghìn cây Yêu thực áp súc thành dáng dấp rơm rạ, cái ổ này muốn nói không thể phóng to thu nhỏ, hắn là người đầu tiên không tin!
Này còn chỉ là bên ngoài, bên trong cũng trải một tấm thảm lông vừa dày vừa mềm mại.
Lão Trương đưa tay chộp tới, quả nhiên, một trảo này đi vào liền cảm nhận được năng lượng nồng nặc kinh người, hầu như đều bị áp súc ở bên trong, túp lều này công hiệu rất nhiều.
Lão Trương không lo lắng những thứ này, vừa chộp vào thảm lông, trên bàn tay lại lóe lên một đạo hào quang đỏ ngầu, tự động phản kích!
Thảm lông này... Rất mạnh mẽ!
"Này... Da lông Yêu thú cấp Thiên Vương... Không... Đừng bảo là Thú Hoàng chứ?"
Lão Trương không rét mà run. Thú Hoàng nghe nói là rồng, da rồng có mềm mại như thế sao?
Cũng khó nói!
Linh Hoàng đây là lột da Thú Hoàng làm cái ổ này?
Cái ổ này là của ai?
Dù thế nào cũng sẽ không phải Linh Hoàng chính mình nằm chứ!
"Thương Miêu!"
Lão Trương chớp mắt có kết luận, đây là ổ của Thương Miêu, quá xa xỉ rồi!
Lầu các này, năm đó khả năng là nơi Thương Miêu nghỉ ngơi!
"Ta đây là đến ổ mèo rồi?"
Lão Trương trong lòng thở phào, cũng không phí lời, liền muốn đem ổ mèo lấy đi. Rất nhanh, ánh mắt khẽ nhúc nhích, lại không được!
Lúc này không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, lão Trương vội vàng mở ra Tam Tiêu Chi Môn, bắt đầu thu lấy.
Quả nhiên, lần này thu lấy thành công!
Cũng trong lúc đó.
Ma Đô.
Thương Miêu ăn uống no đủ xong, bắt đầu ngủ ngon.
Trong thế giới mèo.
Nhìn lão Trương xông ra, trong tay cầm một món đồ, hình như nói cái gì đó, Thương Miêu lười biếng gật đầu: "Là bản miêu!"
"Không phải ổ mèo của bản miêu, đó là hành cung, có hiểu hay không?"
Thương Miêu xem thường, còn xa xỉ, này lại không phải Miêu Cung!
Miêu Cung nhưng là thần khí!
Đây chỉ là Linh Hoàng tự mình làm một cái ổ mèo mà thôi, bản miêu đều chẳng thèm ngủ.
"Bất quá... Hiện tại cũng không có ổ mèo ngủ... Giả Nhân Hoàng thu rồi đi, đến thời điểm đó đòi về cho bản miêu, ngủ tạm đi!"
Thương Miêu ngáp một cái, đầu cá yêu lại lần nữa tự nướng chín chính mình, bay vào miệng nó.
Giờ khắc này, thế giới mèo của nó cũng có chút biến hóa.
Phương Bình hiện tại không có tới, bằng không sẽ phát hiện, so với lúc trước lớn hơn một chút, mặc dù coi như không quá rõ ràng, nhưng xác thực là lớn hơn một ít.
"Giả Nhân Hoàng ở đâu tìm được ổ mèo?"
Thương Miêu có chút mơ hồ. Bản miêu đều không nhớ ném ở đâu, làm sao bị Giả Nhân Hoàng nhặt được rồi?
"Không quản hắn nữa!"
Thương Miêu chẳng muốn đi quản, tiếp tục ăn, tiếp tục ngủ. Ngày hôm qua thật vất vả ăn một bữa tiệc lớn, phải hưởng thụ thật tốt một hồi. Lần này tên lừa đảo đi bế quan, nhóc mặt béo bị mình lôi đi tu võ đạo, chính mình cuối cùng cũng coi như có thể nghỉ ngơi thật tốt một hồi rồi.
Thương Miêu đáp lại chính mình, lão Trương tự nhiên là không biết.
Hắn giờ phút này khá là mừng rỡ.
Ổ mèo này e sợ không kém hơn một thanh Thánh Binh!
Không, có lẽ càng tốt hơn. Dù cho không bằng Thần khí, nói không chừng cũng có giá trị Bán Thần khí rồi!
"Thứ tốt!"
Lão Trương tiếp tục quét một vòng, lầu hai hình như ngoại trừ ổ mèo liền không còn cái khác.
Từ bên ngoài nhìn, lầu các liền ba tầng.
Kia bảo vật tràn tán Hoàng Giả khí, hẳn là nằm ở tầng ba rồi!
"Là cái gì?"
Thời khắc này, lão Trương cũng có chút sốt sắng lên. Đừng diễn kịch diễn đến cuối cùng, thật sự đem Linh Hoàng đào ra, vậy hắn thật muốn gặp vận rủi lớn rồi!
"Đi lên rồi tính!"
Lão Trương đè xuống rung động trong lòng, cẩn thận từng li từng tí một bay lên lầu ba.
Có lẽ... Lần này có thể giàu to!