"Mùi vị quen thuộc?"
Trong lòng Phương Bình hơi chấn động, chỗ này có người?
Giờ khắc này, Phương Bình đứng ở trên bậc thang, ngửa đầu nhìn lên phía trên.
Đại điện rộng rãi, to lớn vô cùng!
Còn mang theo một cỗ cảm giác ngột ngạt khó tả.
Bậc thang rất nhiều, tầng tầng lớp lớp, Phương Bình đếm sơ qua, e sợ có hơn một nghìn bậc.
Leo hết cầu thang, mới đến được Vạn Giới điện.
Lúc này, Dược Thần Đế Tôn mở miệng nói: "Đừng tùy tiện đi lại, đây là Vạn Giới điện. Năm xưa, chỉ có cường giả cấp Đế Tôn trở lên mới có tư cách đến Thiên Đình triều hội."
Lực Vô Kỳ kỳ quái hỏi: "Vậy không phải Đế Tôn thì sao?"
"Không phải Đế Tôn có tư cách đến Thiên Đình sao?"
Dược Thần Đế Tôn cười nhạt: "Đế Tôn tới đây, phải đi bộ! Chỉ có Thánh Nhân cùng Thiên Vương mới có thể ngự không bay thẳng vào."
Hải Ngu cũng nhìn cầu thang một hồi, có chút hoảng hốt, một lát sau mới nói: "Năm xưa, lão phu cũng từng tới nơi đây. Khi đó ta chỉ là Đế Tôn, tán tu Đế Tôn, hải ngoại tán tu, cũng chỉ ghé qua một lần... Cảnh còn người mất!"
Năm xưa hắn là cường giả cấp Đế Tôn.
Bất quá cả đời này cũng chỉ mới tới Vạn Giới điện một lần.
Hải Ngu bỗng nhiên khẽ cười nói: "Lần đó, chung thân khó quên!"
Dược Thần Đế Tôn cũng là Đế Tôn cổ xưa, nghe vậy nhẹ giọng nói: "Hải Ngu đạo hữu... Lẽ nào là lần đó?"
"Không sai."
Hải Ngu ánh mắt hoảng hốt: "Chính là lần đó!"
Mọi người nhìn bọn họ, Phương Bình tuy đoán được một ít nhưng không nói tiếp.
Quả nhiên, Dược Thần Đế Tôn cười nói: "Ta biết rồi, lần đó chúng ta đều là tiểu nhân vật, đúng là không dám nhìn loạn xung quanh. Nguyên lai ngày ấy đạo hữu cũng ở đó."
Thấy Phương Bình không hiểu, Dược Thần Đế Tôn than thở: "Chính là ngày Tiên Nguyên dựng thành, Cửu Hoàng mở tiệc khánh công! Triệu tập Chư Đế Tam Giới dự đại yến, nào ngờ đâu, ngày ấy xung đột bạo phát, Chiến Thiên Đế tại chỗ trở mặt, chĩa mũi tên vào Chư Hoàng!"
Hải Ngu than thở: "Haizz, đó cũng là mầm tai hoạ của Chiến Thiên Đế sau này!"
Dược Thần Đế Tôn trầm mặc.
Ông lắc đầu nói: "Có lẽ vậy, sau khi đại yến kết thúc, không bao lâu liền truyền đến tin tức Chiến Thiên Đế bị mai phục giết chết! Bá Thiên Đế giận dữ không kìm được, giết vào Thiên Đình... Ngày đó liền bạo phát đại chiến. Lại sau đó... Chính là trận chiến bao phủ cả Tam Giới!"
Hai người đều thở dài không ngớt, loạn thế của Tam Giới, chính là bắt nguồn từ lần đại yến đó.
Cũng là khởi nguồn của đại loạn.
Lực Vô Kỳ hơi nghi hoặc nói: "Đang yên đang lành sao lại xung đột? Chiến Thiên Đế... Lão Ngưu ta ngược lại không hiểu lắm, nhưng Nhân tộc bên kia có chuyển thế thân của Chiến Thiên Đế, cũng biết một hai. Tính cách hắn ôn hòa, từ một ít cổ tịch ghi chép, Chiến Thiên Đế cũng không phải kẻ hung hăng, lại chẳng phải Nhân Vương... Sao lại dễ dàng bạo phát chiến tranh?"
"..."
Phương Bình liếc xéo con trâu này một cái. Lực Vô Kỳ, ngươi ngon lắm!
Xứng đáng là Ngưu tộc, ngu như bò!
Cái gì gọi là "lại chẳng phải Nhân Vương"?
Ý của ngươi là, nếu là ta thì ta chắc chắn sẽ gây chuyện chứ gì?
Lực Vô Kỳ hiển nhiên đếch quan tâm, Phương Bình lại không ở đây, nói xấu hắn vài câu thì đã làm sao?
Huống hồ, vốn là lời nói thật mà.
Hải Ngu cười cười, cũng không nói tiếp, bắn ra một luồng năng lượng, rất nhanh phá nát, bùng nổ hào quang óng ánh. Bất quá năng lượng cũng không mãnh liệt, chỉ là để báo cho đối diện biết bọn họ đã đến.
Chờ thông báo xong, Hải Ngu lúc này mới than thở: "Ngày đó vì sao bạo phát xung đột, kỳ thực chúng ta cũng không rõ ràng lắm. Chúng ta năm xưa chỉ là tiểu nhân vật, ngồi ở ghế chót, phía trước đều là đại nhân vật đang nói chuyện. Nguyên bản, Cửu Hoàng mở tiệc để ăn mừng Tiên Nguyên thành lập, quy củ Tam Giới rõ ràng, nhân tiên chia lìa. Đến cùng bọn họ nói chuyện cái gì, chúng ta không biết. Nói chung, ngay từ đầu, sắc mặt Tứ Đế liền không tốt lắm. Chiến Thiên Đế kỳ thực còn chưa nhìn ra cái gì, nhưng Bá Thiên Đế rõ ràng có chút không vui. Bá Thiên Đế tính cách vẫn tính hiền lành, hắn không vui đều hiển lộ hết lên mặt. Bất quá không nghĩ tới người trở mặt không phải Bá Thiên Đế, mà là Chiến Thiên Đế."
Dược Thần Đế Tôn cũng tiếp lời: "Kỳ thực ngày đó cũng không ngờ tới sẽ như vậy. Tiên Nguyên thành lập, Tứ Đế cũng tham dự, tại sao lại trở mặt, thực tại làm người ta bất ngờ. Sau đó ngoại giới đồn là bởi vì ba cửa chắn đường, nhân gian diệt pháp, nhưng chưa chắc là vì thế. Nhân gian diệt pháp, ngày đó cũng không ai nói thật sự muốn triệt để tuyệt diệt pháp của nhân gian. Tiên Nguyên hấp thu đại lượng năng lượng của nhân gian, linh khí khô cạn, nhưng cũng chỉ là vì hạn chế nhân gian. Năm đó nhân gian có không ít võ giả đi theo con đường sơ võ, Cửu Hoàng chủ yếu là muốn diệt đạo thống sơ võ... Sơ võ tiêu hao năng lượng quá lớn, đặc biệt là sau Kim Thân cảnh, tiêu hao càng lúc càng khủng khiếp. Nhân gian linh khí khô cạn, sơ võ liền tự diệt, không thể không chuyển tu bản nguyên, đây mới là bản ý của Cửu Hoàng."
Phương Bình bất ngờ, đây là lần đầu tiên hắn nghe người ta nói như vậy.
Tiên Nguyên... Cũng không phải là vì diệt pháp!
Cẩn thận ngẫm lại, hình như cũng đúng. Nếu không phải Nhân Hoàng Kiếm hấp thu Tiên Nguyên hồi báo linh khí, có lẽ Nhân Gian Giới thật sự sẽ tiếp tục phát triển như vậy.
Tuy rằng năng lượng không quá dồi dào, nhưng cũng đủ duy trì một ít người tu luyện.
Kim thân đến cao đoạn, rất khó lại tăng lên.
Giờ khắc này, dù cho tu sơ võ đạo, cũng có thể sẽ từ bỏ, một lần nữa đi bản nguyên đạo.
Nói như vậy, đúng là có thể lý giải vì sao năm đó cũng hút cạn năng lượng rồi.
Vì diệt sơ võ!
Không phải hoàn toàn hủy diệt, mà là để sơ võ biến mất ở nhân gian cùng Địa Giới.
Năm đó năng lượng Địa Giới cũng bị hút đi rất nhiều.
Điều này đối với những bản nguyên cường giả đã chiến thắng sơ võ mà nói, hẳn là việc đáng làm.
Cửu Hoàng Tứ Đế, Đấu Thiên Đế không biết thế nào, nhưng ba vị Thiên Đế kia đều là bản nguyên một đạo, trước đó tham dự kế hoạch Tiên Nguyên hình như cũng không có gì không ổn.
Vậy vì sao sau đó lại trở mặt?
Phương Bình trong lòng suy nghĩ, lẽ nào là bởi vì đạo nhân ảnh nơi sâu xa trong bản nguyên kia?
Phục sinh?
Hay là khống chế?
Hay hoặc là những thứ khác?
Trước đó Tứ Đế không hẳn biết, sau đó biết rồi, cho nên Chiến Thiên Đế mới trở mặt?
"Kế hoạch Tiên Nguyên xuất hiện biến cố mới dẫn đến đại chiến sau đó. Biến cố này, ám chỉ cái đó sao?"
Phương Bình cứ việc trong lòng nghi hoặc, nhưng giờ khắc này không lo được nhiều như vậy, truyền âm cho Thương Miêu: "Hơi thở người quen, đến cùng là ai?"
"Không nhớ được a!"
"..."
Phương Bình suýt tức chết, mỗi lần đều như vậy, cứ đến đoạn quan trọng là tuột xích!
"Cẩn thận ngẫm lại xem!"
Thương Miêu trốn trong ngực hắn, nhăn nhó mặt mèo, bắt đầu hồi tưởng. Nghĩ đi nghĩ lại, nó bắt đầu gà gật buồn ngủ.
Phương Bình lén lút véo đầu nó một cái!
Ngủ, ngủ cái đầu ngươi ấy!
Thương Miêu phiền muộn, đành phải lại lần nữa hồi tưởng, một hồi lâu mới không xác định nói: "Ngược lại là đã gặp qua! Trước đây hẳn là không quá lợi hại, bằng không bản miêu phải nhớ kỹ chứ. Bất quá hiện tại hình như lợi hại hơn nhiều..."
"Ăn được không?"
Phương Bình hỏi một câu cốt lõi.
Thương Miêu bỗng nhiên nhớ ra cái gì đó, vội vàng truyền âm: "Tên lừa đảo, bản miêu hình như nhớ ra rồi! Là... Ngươi nhắc đến ăn bản miêu mới nhớ! Là nó... Không đúng, là... Ngược lại chính là nó rồi! Bản miêu chưa từng ăn nó..."
Thương Miêu nói năng lộn xộn, Phương Bình vội vàng cắt ngang: "Từ từ thôi, đến cùng là ai?"
"Là cái cây kia... Hẳn là vậy! Bất quá Thần Hoàng lão đầu trước đây không cho bản miêu đến gần. Lúc đi cửu trọng thiên ăn vụng, ăn cũng là ăn ở bên ngoài, bên trong bản miêu không vào được..."
"Bất quá bản miêu muốn ăn, từng ngửi qua mùi vị, chẳng trách không nhớ rõ lắm, chính là nó!"
"Là cái cây mà Thần Hoàng lão đầu vẫn luôn trồng!"
"Cây?"
Phương Bình sửng sốt một chút, hắn nhớ tới ngày đó nói chuyện cùng Miêu Thụ, Thiên Mộc.
Tam Giới này, lần này, có lẽ có Yêu Thực muốn thành hoàng.
Thiên Mộc là đệ nhất thụ của Thiên Đình, theo lý thuyết, nó có xác suất thành hoàng lớn nhất.
Nhưng Thiên Mộc nói, nó không lo lắng những Yêu Thực khác, mà là lo lắng một gốc Yêu Thực do Thần Hoàng đào tạo.
Nghe nói năm xưa Thần Hoàng vì muốn bồi dưỡng ra một gốc Yêu Thực mạnh mẽ, đã làm thí nghiệm khắp nơi.
Người nghiên cứu yêu tộc kỳ thực không chỉ có Thần Hoàng, bao quát Thú Hoàng cũng nghiên cứu Long Biến. Long Biến kỳ thực chính là kết hợp giữa Yêu Thực cùng tinh huyết Thú Hoàng.
Mà sau đó, Thần Hoàng mang đi Long Biến, cũng là vì cái này.
Thiên Mộc có thể thành tinh cũng cùng Thần Hoàng có quan hệ. Thần Hoàng thường thường tưới tắm cho Thiên Mộc, thí nghiệm một ít dược tề lên người hắn, chính là vì đề cao Yêu Thực.
Phương Bình có chút bất ngờ, trong Vạn Giới điện có gốc Yêu Thực do Thần Hoàng trồng?
Thực lực thế nào?
Tại sao lại ở đây?
Thần Hoàng đã tới nơi này?
Không phải nói trừ Ma Đế ra, không ai từng đến sao?
Lẽ nào nơi đây cùng Thần Hoàng có quan hệ?
Phương Bình càng thêm hồ đồ, truyền âm hỏi: "Ta không có bất luận cảm ứng gì, cây này thực lực ra sao?"
"Không biết..."
Thương Miêu nói xong, sợ Phương Bình lại véo nó, lập tức bổ sung: "Ngược lại ít nhất là Thiên Vương, so với trước đây mạnh hơn nhiều. Cảm giác mùi vị so với Thiên Mộc lão đầu còn dễ ngửi hơn, thơm ngát, muốn ăn."
Nói xong, nước miếng nó sắp chảy ròng ròng rồi.
Nó chưa từng ăn trái cây của Yêu Thực cấp Thiên Vương bao giờ, cũng chưa uống qua đồ uống cấp Thiên Vương.
Rất muốn ăn, rất muốn uống!
"Tên lừa đảo, ngươi trước đây hứa tặng bản miêu trái cây cùng đồ uống cấp Hoàng Giả..."
Thương Miêu thảm thương nhắc nhở.
Đi theo tên lừa đảo này, Yêu tộc cấp Đế đã ăn, cấp Thánh cũng ăn, trái cây cùng đồ uống cấp Thánh cũng đều nếm qua.
Yêu tộc cấp Thiên Vương, hiện nay chỉ có Trấn Hải Sứ cùng Long Biến, nó còn chưa từng ăn.
Chó lớn cũng thế, bất quá chó lớn không tính là Yêu tộc, bỏ qua.
Ngược lại cấp Thiên Vương, Thương Miêu chưa từng được nếm.
Thời đại Thượng cổ kỳ thực cũng chưa từng ăn.
Linh Hoàng dù sủng nó đến đâu cũng sẽ không vì nó mà cố ý đi bắt giết Yêu tộc cấp Thiên Vương, làm thế sẽ khiến Thú Hoàng nổi điên. Huống hồ năm đó cũng chỉ có Trấn Hải Sứ đạt đến cấp Thiên Vương.
Mà thời đại Thượng cổ, đại thụ cấp Thánh đều chưa từng có.
Phương Bình truyền âm: "Không vội! Không quản là địch hay bạn, đều có thể ăn uống! Kẻ địch thì trực tiếp tiêu diệt, bạn bè... Cho chút đồ ăn tươi nếm thử cũng là chuyện nên làm."
Phương Bình ngược lại không gấp, mà hỏi lại: "Thiên Vương cảnh, phá mấy Thiên Vương?"
"Không biết nha, chỉ ngửi thấy mùi, không nhìn thấy cây."
Phương Bình ngẩng đầu nhìn về phía đại điện, lẽ nào cái cây này giấu ở trong đó?
Một vị Yêu Thực cấp Thiên Vương giấu ở đây muốn làm gì?
Nghệ Thiên Vương có biết không?
Rất có thể là biết!
Dược Thần Đế Tôn có niềm tin như vậy, có phải cũng biết nơi này ẩn giấu một gốc Yêu Thực cấp Thiên Vương?
Yêu Thực cấp Thiên Vương so với Thiên Vương bình thường có mạnh hơn không?
Tất cả những thứ này Phương Bình đều mù tịt.
Hắn chưa từng gặp qua Yêu Thực đẳng cấp này, đối phương đến cùng có năng lực gì, hắn cũng không hiểu.
Nơi đây lại cất giấu một vị Thiên Vương Yêu Thực...
Phương Bình đè xuống tâm tư trong lòng, nhìn về phía khu vực hắc ám. Giờ khắc này, làn sóng người thứ hai bắt đầu lên đường.
Phương Bình nhìn không rõ lắm, cách vô số vết nứt, chỉ thấy có không ít người đến.
Loạn cùng Nghệ Thiên Vương hẳn là đều ở đó.
Phương Bình đang suy nghĩ có nên ra tay hay không.
Nếu không ra tay, mấy vị này đến nơi thì hắn liền mất cơ hội.
Ra tay thì Loạn cùng hắn không cừu, Thiên Cực cũng thế. Cuối cùng có thể giết kỳ thực chỉ có Nghệ Thiên Vương cùng Thiên Thực, Cấn Vương. Mà Phương Bình kỳ thực càng muốn giết Lê Chử cùng Càn Vương hơn.
Phương Bình nhíu mày, cưỡng chế tâm tư tung một đòn hủy diệt khu vực hắc ám, vẫn là lựa chọn không ra tay.
Nghệ Thiên Vương có lẽ có kế hoạch lớn!
Có lẽ hắn muốn tính kế Lê Chử cùng Càn Vương bọn họ, chính mình... Có lẽ có thể đi theo nhặt cái tiện nghi, hốt trọn ổ.
Phương Bình yên lặng luyện hóa Thánh Nhân Lệnh trong tay. Cái này cũng là đòn sát thủ, có thể hố chết Thiên Bại.
Thánh Nhân một lòng muốn chạy, hắn cũng khó giết.
Đặc biệt là hiện tại thần khí của hắn bị hủy, trảm đạo không còn thuận tay như trước.
"Vị Yêu Thực ẩn giấu này rốt cuộc mạnh đến mức nào?"
"Nơi đây lẽ nào là cái cục do Thần Hoàng bày ra?"
"Thần Hoàng lại muốn làm cái gì?"
Phương Bình trong lòng hừ lạnh một tiếng. Hoàng Giả muốn làm gì, hắn đều muốn phá hoại.
Ngược lại Hoàng Giả cho hắn ấn tượng rất không tốt.
Dù cho Thần Hoàng cùng Đấu Thiên Đế biểu hiện đều rất tốt, chưa từng quá phận áp bách bọn họ, nhưng Phương Bình căn bản không tín nhiệm bọn lão già này.
Cùng lúc đó.
Trong hư không tối tăm.
Thiên Tí xé rách hư không, ẩn thân trong đó, bảo vệ Thiết Đầu.
Thiết Đầu nghi ngờ hỏi: "Chúng ta cứ chờ mãi sao?"
"Chờ!"
Thiên Tí nhìn về phía cuối bóng tối, nhìn về phía nơi tỏa ra ánh sáng kia - Vạn Giới điện, có chút hồi ức, có chút thất vọng mất mát, lạnh nhạt nói: "Đó là Vạn Giới điện, nơi Thiên Đình triều hội! Đã có từ rất sớm, năm đó khi vị khai sáng bản nguyên kia còn tại thế thì đã có! Lão phu năm xưa cũng từng đi qua... Mãi đến tận khi Cửu Hoàng chứng đạo, chém giết nhiều vị đạo hữu, vạn đạo chi tranh bạo phát, lão phu liền chưa từng lại đi nơi đây."
"Ồ."
"..."
Thiên Tí vô lực. Liền phản ứng thế thôi à?
Hết cách, Thiên Tí tiếp tục nói: "Lão phu cảm ứng được hơi thở của hạt giống, liền ở Vạn Giới điện! Không biết là mấy vị Hoàng Giả làm, hay là vị năm đó làm, khả năng năm đó đã dẫn hạt giống vào nơi đây."
"Liền ở đây?"
Lý Hàn Tùng có chút kích động: "Chúng ta đi cướp sao?"
"Đừng nghĩ quá nhiều!"
Thiên Tí tức giận hừ một tiếng. Mười vị Thiên Vương ở đó, muốn chết à!
Dù cho hắn là Chí Cường Giả cũng không cách nào cân mười vị Thiên Vương, huống hồ trong đó còn có bốn vị phá bảy.
Thực lực như vậy, đánh hắn không trượt phát nào.
"Hạt giống... Dù cho năm đó ở đây, hiện tại cũng chưa chắc còn. Thế nhưng khẳng định từng xuất hiện ở đây. Nếu từng xuất hiện, vậy thì có cơ hội bắt giữ bóng mờ hạt giống."
Thiên Tí suy nghĩ một chút rồi nói: "Lát nữa lão phu mang ngươi lẻn vào! Một khi có cơ hội, lão phu liền triển khai sơ võ thiên địa, đưa ngươi đi truy tìm hạt giống! Tiểu tử, không nên lãng phí nỗi khổ tâm của lão phu!"
"Biết rồi."
Lý Hàn Tùng đáp ứng thoải mái, lại có chút không an tâm nói: "Bọn họ tới đây cũng là vì tìm hạt giống? Nếu là vậy, ta đâu phải đối thủ của bọn họ."
"Không hẳn... Vạn Giới điện này... Có lẽ có chút vấn đề, có thứ khác!"
Thiên Tí không dám triển khai ánh mắt nối liền trời đất để kiểm tra Vạn Giới điện.
Xa xa nhìn chằm chằm Vạn Giới điện một hồi, suy nghĩ một chút, lại nhìn khu vực hắc ám xung quanh dường như đai ngọc vây quanh Vạn Giới điện.
"Chỗ này... Khả năng bị người bố trí qua, ngăn cản một ít người đi vào!"
"Có thủ bút lớn như vậy, hẳn là thực lực cấp Hoàng Đạo!"
"Chỗ này tám chín phần mười đã có Hoàng Giả tới, hơn nữa còn là sau khi trận chiến đó kết thúc, cũng không phải là có từ trước..."
Lý Hàn Tùng trợn trắng mắt. Phí lời.
Khẳng định là sau chiến tranh rồi. Trước kia Vạn Giới điện ở Thiên Đình, Thiên Đình còn chưa vỡ, lấy đâu ra nhiều vết nứt hư không thế này.
Thiên Tí hình như biết tâm tư của hắn, lạnh nhạt nói: "Điều này đại biểu người đến có lẽ không bị cản tay! Sau chiến tranh còn có thể điều động Hoàng Giả, kỳ thực hiện nay chỉ có Thần Hoàng cùng Đấu. Tiểu tử, lời lão phu nói ngươi nghe rõ chưa?"
Hắn không phải nói nhảm, mà là nói cho hắn biết chỗ này rất khả năng do hai vị cường giả này bố trí.
Lần này Lý Hàn Tùng đúng là nghe hiểu.
Khẽ gật đầu: "Vậy chúng ta lúc nào đi vào?"
"Thay đổi phương hướng, đi từ một bên khác, cùng Lê Chử bọn họ đồng thời tiến vào. Đã như thế, bọn họ cũng không dám oanh kích hư không, làm bạo phát vết nứt. Bằng không, lão phu lo lắng khi bọn họ đều đi vào rồi sẽ cố ý phá nát hư không nơi đây, ngăn cản người đến sau."
"Tiền bối cao minh!"
Lý Hàn Tùng vỗ mông ngựa một câu. Thiên Tí vẫn tính là được, tuy rằng rất ngu, nhưng kẻ ngu si nịnh hót thì rất hiếm có, chính mình nhận.
"Ha ha ha, ung dung như vậy!"
Một tiếng cười to truyền đến, Loạn Thiên Vương một bước đạp lên bậc cấp, cười ha hả nói: "Quá ung dung rồi!"
Nói xong, quay đầu lại cười to: "Lê Chử, Càn Vương, các ngươi cũng đừng đến nữa, lão tử không cho các ngươi đến!"
Dứt lời, hắn liền muốn ra tay oanh kích hư không.
Nghệ Thiên Vương thấy thế vội vàng nói: "Loạn, bình tĩnh chớ nóng! Nơi đây cũng không phải là điểm cuối, dựa vào mấy người chúng ta thì không cách nào tìm tới bí địa..."
"Ngươi doạ ta?"
"Cũng không có ý này."
Giờ khắc này, Thiên Thực cùng Cấn Vương cũng cau mày nhìn Loạn. Cái tên này thật trở mặt không quen biết!
Vừa đến, cái tên này lại liền muốn ra tay chặn đường không cho Lê Chử bọn họ lại đây.
Giờ khắc này, đối diện Lê Chử cùng mọi người cũng không dám tùy tiện qua.
Quá nguy hiểm!
Loạn tên khốn này thật vô căn cứ, mặt thuộc họ chó, nói trở mặt liền trở mặt.
Loạn hừ một tiếng, nhe răng nói: "Được! Cho các ngươi một cơ hội! Bất quá... Muốn lão tử không ra tay cũng được, nhanh lên một chút, nôn ra một cái thần khí!"
"..."
Mọi người tâm mệt. Ngươi... Quá đáng a!
"Không cho?"
Loạn nổi giận, cầm lấy đại kiếm, một kiếm liền muốn bổ về phía bờ bên kia.
Nghệ Thiên Vương vội vàng ngăn cản, sắc mặt khó coi vô cùng!
"Cái tên này... Cùng Nhân Vương thật giống!"
Lực Vô Kỳ khe khẽ bàn luận, còn phong tỏa hư không phụ cận, chém gió với Bình Sơn Vương.
Bình Sơn Vương khóe miệng co giật. Lực Vô Kỳ không quản, tiếp tục nói: "Nhìn thấy không? Đổi thành Nhân Vương ở đây, đại khái cũng làm như thế! Càng ác hơn! Thần khí, thần khí cũng chưa chắc thỏa mãn được hắn!"
"..."
Bình Sơn Vương đồng tình nhìn nó. Ngươi sắp xui xẻo rồi!
Ngươi nói xấu Phương Bình không phải một lần, thật sự cho rằng hắn không ở đây thì ngươi muốn nói gì thì nói sao?
Không, là lời nói thật mà thôi.
Có thể lời nói thật có thời điểm cũng không thể nói.
Con trâu ngốc này thật muốn chết a.
Phương Bình dù cho không làm thịt nó, có lẽ cũng phải xẻo ít thịt bò mang về ăn.
Ngay khi Bình Sơn Vương nghĩ như vậy, Phương Bình truyền âm cho Thương Miêu: "Lần này bắt được đồ uống Thiên Vương, chúng ta ăn chút thịt bò Chân Thần, mùi vị hẳn không sai, tươi mới vô cùng, thịt không dai."
Thương Miêu truyền âm, giọng đầy ngờ vực: "Thịt bò Chân Thần ăn ngon không? Non... linh khí không đủ..."
"Không sao, tay nghề ta tốt, làm ra còn ngon hơn thịt bò Thiên Vương!"
"Ừ, vậy muốn ăn..."
Thương Miêu đều đói bụng, muốn ăn, đầu hổ dò xét đi ra, liếc mắt nhìn Lực Vô Kỳ. Là cái này thịt bò Chân Thần chứ?
Chỉ một cái nhìn này...
Lực Vô Kỳ đột nhiên biến sắc mặt trâu!
Nguy cơ!
Nguy cơ bị ăn thịt!
Cái cảm giác này nó từng có.
Chính là ngày đó đi Ma Đô, nó bị một con mèo nhìn chằm chằm, cho nên nó mới có cảm giác nguy hiểm.
Hôm nay... Lại lần nữa có!
Lực Vô Kỳ mặt trâu đều vặn vẹo rồi!
Phương Bình... Ở đây?
Thương Miêu ở đây?
Ở đâu?
Thật đáng sợ!
Hai người này đều trà trộn vào đây sao?
Lực Vô Kỳ liếc mắt nhìn tứ phương, người ở phía trên cũng không tính quá nhiều.
Nó từng cái từng cái cẩn thận nhìn lại, rất nhanh, mắt trâu Lực Vô Kỳ co rút lại.
"Ngưu Mãnh!"
Nó lập tức nghĩ tới vị vừa nãy còn thấy sang bắt quàng làm họ kia.
Vị này không quá quen thuộc, nhưng Dược Thần đảo bên này nó kỳ thực vẫn là tương đối quen.
Không nghĩ thì thôi, vừa nghĩ tới, Lực Vô Kỳ trong lòng dần dần đem hai người trọng hợp, sợ đến sắp nứt cả tim gan.
Ta đi!
Là hắn?
Chẳng trách cảm nhận được nguy cơ, đây là vừa mới nói xấu bị nghe được a!
Lực Vô Kỳ giọng điệu thay đổi 180 độ, tiếp tục đề tài vừa nãy: "Bất quá Nhân Vương làm như thế cũng là vì Nhân tộc, không giống cái tên này, Nhân Vương là vì chủng tộc. Huống hồ, Nhân Vương mỗi lần đều có thể thắng, vị này... Hình như chưa thành công bao giờ."
Nói chính là Loạn.
Tuy rằng Loạn cũng là dân chuyên đi quậy, nhưng thật giống như chưa bao giờ chiếm được món hời lớn nào. Lực Vô Kỳ trước tiên khinh bỉ một hồi rồi tính.
Loạn đúng là không nghe thấy, giờ khắc này còn đang cãi cọ.
Cãi cọ đến cuối cùng, Nghệ Thiên Vương bất đắc dĩ nói: "Như vậy đi, nếu tiến vào bí địa tìm tới bảo vật, Loạn đạo hữu có thể chọn thêm một cái, làm sao?"
"Chọn thêm một cái? Không phải đều là của ta sao?"
"..."
Loạn nhìn sắc mặt bọn họ đen sì, cười ha ha nói: "Tùy tiện nói chút thôi, vậy quyết định thế đi, ta muốn thêm một cái! Thiếu... Lão tử liền tìm ngươi tính sổ! Ngươi đừng tưởng rằng trốn ở Dược Thần đảo là xong, không có đâu, lão tử cùng ngươi không xong!"
Nghệ Thiên Vương cười khổ, cũng không nói nhiều, giờ khắc này mới bạo phát năng lượng, ra hiệu đối diện quyết định rồi.
Người đối diện vừa mới chuẩn bị qua, Loạn cũng không chờ bọn họ, bay thẳng lên phía trên cầu thang, hắn muốn đi vào Vạn Giới điện rồi.
"Không thể..."
Nghệ Thiên Vương mới vừa nói một câu, ngay khoảnh khắc Loạn đạp lên bậc thang, thiên địa bỗng nhiên rung động, Vạn Giới điện rung lắc kịch liệt.
Nghệ Thiên Vương đầu to như cái đấu!
Hắn chợt quát lên: "Mau chóng đuổi tới! Hư không phụ cận sắp sụp đổ, nhanh!"
Thời khắc này, Lê Chử cùng Càn Vương đều tức giận mắng một tiếng!
Ầm ầm!
Một tiếng nổ đùng, một vị Chân Thần trong nháy mắt vẫn lạc.
Vết nứt hư không đang nổ tung!
Thế này còn không bằng vừa nãy Loạn trực tiếp ra tay cho rồi, hiện tại bốn phương tám hướng đều đang nổ.
Loạn cũng là một mặt mộng bức, sao thế này?
"Không phải lão tử làm đâu nhé!"
Nghệ Thiên Vương chẳng buồn nói gì, có chút căm tức, trước đó lại quên ngăn cản cái tên này.
Giờ khắc này, thấy Loạn Thiên Vương một mặt không phục, Nghệ Thiên Vương không thể không nói: "Đừng đi nữa! Cũng không được loạn xông! Vạn Giới điện không nằm ở thế giới chân thật, mà là điểm giao nhau giữa vũ trụ chân thực, cửu trọng thiên và bản nguyên vũ trụ! Ở đây năng lượng mất cân đối, rất dễ dẫn đến hư không sụp đổ, đừng cử động nữa!"
Hắn cũng là bất đắc dĩ, cấp tốc nói: "Chờ Lê Chử bọn họ vừa đến, lập tức tiến vào, bằng không Vạn Giới điện có thể sẽ biến mất trong vũ trụ chân thực!"
Hắn đang nói, một bên, Phương Bình lại có chút chấn động.
Chỗ này... Không nằm ở vũ trụ chân thực.
Đây là điểm giao nhau của vạn giới?
Tam Giới, cửu trọng thiên, bản nguyên vũ trụ hội tụ tại một điểm?
Nơi đây gọi "Vạn Giới điện", cái tên này cùng những điều này có quan hệ sao?
Vẫn là nói, chỉ là trùng hợp?
Hắn còn đang suy nghĩ, bên kia, hắc ám hư không, vô số vết nứt bạo phát. Lê Chử cùng Càn Vương mấy người gầm thét liên tục, tức đến muốn phun máu!
Khốn kiếp!
Không phải nói thương lượng xong rồi sao?
Làm sao bỗng nhiên lại xảy ra vấn đề!
Mấy vị cường giả mang theo những người khác cấp tốc phá không mà đến, giờ khắc này đâu còn lo được những thứ khác.
Cũng trong lúc đó.
Thiên Phần nơi trọng yếu.
Thiên Cẩu nhìn về phía hướng đó, kỳ quái nói: "Động tĩnh lớn như vậy... Những tên này đang làm gì thế? Bản vương đi xem xem!"
"Thiên Cẩu..."
Thiên Thần lời còn chưa dứt, Thiên Cẩu liền chạy mất dạng, đi hóng hớt xem tình huống thế nào.
Thiên Cẩu mới vừa chạy, Thạch Phá cũng một mặt bất ngờ: "Ồ... Chỗ kia... Làm sao cảm giác... Cảm giác có thể câu thông bản nguyên?"
"Thạch Phá..."
Vù!
Thạch Phá cũng chạy!
Thiên Thần suýt tức chết, hai thằng khốn này!
Tam Giới.
Yêu Đình.
Trấn Hải Sứ đột nhiên nhìn về phía biển sâu, sắc mặt hơi thay đổi: "Thiên Phần bạo động?"
Thần Giáo.
Khôn Vương nhíu mày: "Nhanh như vậy, gây ra cái gì rồi?"
Trái Đất.
Trấn Thiên Vương cùng Chú Thần Sứ cấp tốc xuất hiện trên Khổ Hải.
Hai người liếc mắt nhìn nhau, Trấn Thiên Vương nhíu mày nói: "Khá giống thế giới sau cửa..."
"Không phải!"
Chú Thần Sứ cau mày: "Hơi thở tạp nham, pha tạp rất nhiều thứ, lẽ nào là Giới Điểm?"
"Cái gì?"
"Chính là điểm hội tụ của mấy giới. Chỗ này năm đó cũng từng xuất hiện, lóe lên một cái rồi biến mất, không có tác dụng gì lớn, nhưng lần này hình như có chút không giống..."
Nói xong, Chú Thần Sứ vội vàng nói: "Ngươi ở đây đợi, ta đi xem xem!"
"Ngươi đi..."
"Ít nói nhảm, đi rồi!"
Chú Thần Sứ cấp tốc hướng bên kia chạy đi. Thú vị thú vị, quả nhiên là dấu hiệu thiên hạ đại loạn, ngay cả loại điểm liên kết các giới này cũng xuất hiện rồi.
Trong lúc nhất thời, cường giả khắp nơi dồn dập hướng về Thiên Phần chạy đi...