Trong lầu các.
Phương Bình cầm một quyển sách lật qua lật lại, chữ tác đánh chữ tộ, bèn tiện tay ném cho Thịnh Nam. Ở đây chỉ có vị này là lão cổ hủ biết chữ.
"Đọc thử xem, sách gì."
Thịnh Nam cũng không dám từ chối, nhận lấy sách, rất nhanh nói: "Cơ thể học."
"Hả?"
"Chính là môn học về cấu tạo cơ thể người như Nhân tộc hiện nay vẫn gọi."
Thịnh Nam những ngày gần đây cũng đã tìm hiểu qua một số học thuật võ đạo của Nhân tộc, giải thích: "Đây là nội dung nghiên cứu về cơ thể người của các cường giả thời Thượng cổ. Võ giả tu võ thì vẫn cần phải hiểu rõ những thứ này."
Phương Bình gật đầu: "Ngươi đọc cho ta nghe."
"Phu từ xưa thông thiên giả, sinh ở bản, bản với âm dương... Trong lục hợp, khí của nó Cửu Châu cửu khiếu, ngũ tạng, thập nhị tiết..."
Thịnh Nam đọc từng chữ một.
Phương Bình cũng không ngắt lời, chăm chú lắng nghe.
Không biết chữ thì không biết chữ, nhưng khi đọc lên, ý nghĩa của cổ văn hắn vẫn hiểu được đôi chút.
Không chỉ hắn, mấy vị Địa quật kia cũng đều có thể nghe hiểu. Không thể không nói, tu luyện tới mức Chân Thần thì không ai là kẻ ngốc.
Đều là những nghiên cứu của cổ nhân về cấu tạo cơ thể người.
Ngũ tạng lục phủ, kỳ kinh bát mạch, phân bố xương cốt...
Cuốn "Cơ thể học" này đều trình bày rõ ràng rành mạch.
Là cường giả, những người này cũng không phải chưa từng giết người, giải phẫu không biết bao nhiêu kẻ địch, nghiên cứu về cơ thể người chắc chắn sẽ không kém hơn người hiện đại bao nhiêu, chỉ là một số danh từ chuyên môn khác nhau mà thôi.
"Khò khè..."
Tất cả mọi người đang chăm chú lắng nghe... thì tiếng ngáy không đúng lúc vang lên, khiến Thịnh Nam khựng lại, sắc mặt Phương Bình cũng trở nên kỳ quặc.
Nghiêng đầu nhìn sang, Thương Miêu bên cạnh đã nằm nhoài ra ngủ từ lúc nào.
Ngủ ngon lành cành đào!
Con mèo này ngủ còn chép miệng, không biết có phải đang mơ thấy được ăn uống no say trong thế giới mèo của nó hay không.
Phương Bình dở khóc dở cười!
Ta coi như hiểu tại sao con mèo này không biết chữ, không chịu đọc sách rồi.
Cái bộ dạng học sinh siêu cá biệt này, cứ nghe thấy tiếng đọc sách là lăn ra ngủ, biết chữ thế quái nào được.
"Đừng để ý đến nó, đọc tiếp đi!"
Thịnh Nam cũng không dám chậm trễ, tiếp tục đọc sách. Một quyển sách nhìn thì dày nhưng đọc lên cũng nhanh, rất nhanh Thịnh Nam đã đọc xong.
Phương Bình hơi nhíu mày. Chỉ là kiến thức cấu tạo cơ thể người bình thường.
Phương Bình rất nhanh lại nói: "Mấy quyển khác là sách gì?"
Nơi này sách vở rất nhiều, nhìn sơ qua e rằng phải hơn trăm cuốn.
Thịnh Nam lại cầm lên một cuốn, liếc mắt nhìn rồi mở miệng nói: "Đây là 'Đạo học', là một môn công pháp cơ sở thời Thượng cổ mà các cường giả dùng để Trúc cơ tu luyện cho môn nhân đệ tử, tương tự như 'Rèn luyện pháp' của Nhân tộc hiện nay. Bất quá nói đi cũng phải nói lại, so với Rèn luyện pháp thì còn thiếu một chút tinh túy, năm đó các cường giả nghiên cứu về người yếu không quá nhiều."
Thịnh Nam giải thích: "Thời kỳ đó, tu luyện vẫn tương đối gian nan, bình thường đều là võ giả tự mình đi học hỏi khắp nơi, học được một ít cơ sở rồi mới đi bái phỏng danh sư. Đã như thế, các cường giả không cần quan tâm quá nhiều đến người yếu và phổ cập kiến thức cơ sở."
Phương Bình gật đầu, không ngồi nữa mà đi tới cạnh cửa, đấm ra một quyền. Rầm một tiếng, cửa không có phản ứng gì.
Phương Bình nhíu mày, tiếp tục nói: "Ngươi tiếp tục đọc đi. Chỗ này có khả năng là đọc xong sách thì mới thả người ra ngoài, ngươi thử xem sao."
Thịnh Nam nhìn hơn trăm cuốn sách kia, trong lòng cũng thấy mệt mỏi.
Đọc lên vẫn rất mệt.
Dù là cường giả, phải đọc những môn học cơ sở khô khan vô vị này cũng thấy nản.
Nhưng Phương Bình đã nói vậy, hắn cũng không có cách nào từ chối.
Thịnh Nam đọc sách, Thương Miêu ngủ.
Phương Bình và mấy người khác đi loanh quanh kiểm tra, cũng tiện thể nghe hắn đọc.
Chiến Vương tiến lại gần Phương Bình, truyền âm nói: "Tiểu tử, chỗ này không đơn giản như vậy đâu! Trước đây lão phu ở chỗ này đã gặp mấy chuyện không bình thường."
"Nói nghe xem."
"Chỗ này ta cảm thấy chưa chắc không có người sống! Chẳng những có người sống, hơn nữa... Khả năng còn có ý thức tồn tại, ý ta là loại trí tuệ thực sự ấy."
"Chiến Thiên Đế?"
"Không phải hắn."
Sắc mặt Chiến Vương trịnh trọng, nghiêng đầu liếc nhìn Thương Miêu đang ngủ say sưa, truyền âm nói: "Có một lần, có người chui qua một cái lỗ nhỏ trên mái nhà, nhìn vào bên trong, vẫn không nói gì... Mãi đến trước khi đi mới nói một câu..."
"Câu gì?"
Chiến Vương bắt chước giọng nói kia, truyền âm: "Không phải đây... Là một tên béo..."
Ánh mắt Phương Bình khẽ biến!
Nghiêng đầu nhìn về phía Thương Miêu, nhíu mày, trầm giọng nói: "Thật sao?"
"Không sai!"
Chiến Vương cũng trịnh trọng gật đầu: "Lão phu tốt xấu gì cũng sống lâu như vậy, không đến nỗi nghe một câu nói mà sinh ảo giác! Lúc đó lão phu cũng bối rối, còn tưởng con mèo này trêu chọc ta..."
Chiến Vương hít sâu một hơi, tiếp tục nói: "Ta cứ tưởng là tên khốn Lý lão quỷ cố ý gài bẫy ta, sau đó Thương Miêu đến bên này. Nhưng hiện tại các ngươi mới vừa tới, chuyện đó liền không đúng rồi! Thương Miêu những ngày gần đây có rời khỏi ngươi không?"
"Không có!"
Phương Bình lắc đầu: "Mèo lớn những ngày này vẫn đi theo ta, nó cũng chưa từng tới bên này. Con mèo này lười chảy thây ra, bảo nó tự mình đến đây thì có mà nằm mơ."
Lông mày Phương Bình nhíu chặt. Theo lời Chiến Vương thì giọng nói kia rất giống Thương Miêu!
Đúng, giọng của Thương Miêu.
Nhưng Thương Miêu rõ ràng vẫn chưa từng rời đi.
Chẳng lẽ là hình chiếu?
Phương Bình chần chờ nói: "Trước đó ta cũng gặp hình chiếu của Thú Hoàng. Nơi này có phải cũng có một hình chiếu của Thương Miêu đang ở đây không?"
"Có khả năng này!"
Chiến Vương nói xong lại có chút do dự: "Nhưng mà nếu là hình chiếu, trong tình huống bình thường đều là tồn tại theo một trình tự giống như máy móc, thực ra ý thức tự chủ không cao. Nhưng con mèo kia lại đục thủng mái nhà, nhìn dáng dấp là đang tìm cái gì đó, cảm giác không giống hình chiếu lắm..."
Phương Bình cau mày không thôi, suy nghĩ một chút rồi tiến lên vỗ vỗ đầu mèo.
Thương Miêu mơ màng mở mắt, ngáp một cái, mờ mịt hỏi: "Được về nhà rồi hả?"
"..."
Phương Bình bất đắc dĩ. Thương Miêu lại nghe thấy tiếng đọc sách của Thịnh Nam, có chút buồn bực: "Vẫn còn ở đây à."
"Mèo lớn, tỉnh táo chút đi, chúng ta còn chưa kiếm đủ đồ tốt đâu."
Phương Bình cười nói: "Hỏi ngươi chuyện này, năm đó có phải ngươi đã từng tới đây không?"
"Đúng nha, đã bảo là tới một lần rồi mà."
Thương Miêu khinh bỉ nhìn hắn. Ngươi bị lú lẫn tuổi già à? Sao trí nhớ còn kém hơn cả bản miêu! Bản miêu vừa mới nói xong nha!
Phương Bình trầm ngâm một chút rồi hỏi tiếp: "Đến rồi sau đó làm gì? Kể chi tiết xem nào."
Thương Miêu ngẩn ra.
Đơ người.
Há hốc mồm.
Mấy vạn năm trôi qua rồi, ngươi hỏi ta, ngươi tưởng bản miêu là máy quay phim chắc?
Ai mà nhớ được a!
Đại khái nhớ được một ít là tốt rồi, ai mà nhớ chi tiết chứ.
Thương Miêu oan ức nhìn hắn. Còn để cho mèo sống không đây, bắt đọc sách thì thôi, còn bắt nhớ lại chuyện mấy vạn năm trước, bản miêu muốn về nhà.
"Đừng ngây ra đó!"
Phương Bình nghiêm mặt nói: "Suy nghĩ cho kỹ vào. Nếu không phá được quan, chúng ta sẽ bị nhốt ở đây đọc sách cả đời. Ngươi chọn bị nhốt ở đây hay chọn chịu khó nhớ lại một chút?"
Thương Miêu tiếp tục đơ.
Cái này thì liên quan gì đến phá quan?
Tuy không hiểu nhưng Thương Miêu vẫn ngẩng đầu lên, bắt đầu suy nghĩ.
Nghĩ một lúc, mí mắt bắt đầu đánh nhau.
Đánh nhau, tiếp tục đánh nhau.
Buồn ngủ quá!
Bên cạnh còn có người đang đọc kinh, giờ phút này Thương Miêu thật sự muốn ngủ.
Phương Bình bất đắc dĩ, suy nghĩ một chút, rất nhanh trong tay xuất hiện một con cá lớn. Không tính là quá mạnh, chỉ là loại cá Khổ Hải bình thường, nhưng mùi vị lại không tệ. Mũi Thương Miêu giật giật, khinh bỉ liếc Phương Bình một cái, rầm một cái, trong móng vuốt của nó xuất hiện một con cá còn to hơn!
Trên móng vuốt bốc lên ánh lửa, chớp mắt nướng chín, Thương Miêu bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Phương Bình: "..."
Phương Bình rất bất đắc dĩ. Con mèo này lúc cần ngu thì không ngu, thật đáng ghét!
Thương Miêu mặc kệ hắn, ăn xong cá thì tinh thần tỉnh táo hơn một chút, suy nghĩ rồi mới nói: "Rất lâu rất lâu trước đây... Không nhớ rõ vì sao, hình như là chó lớn đến Chiến Thiên Cung làm chuyện xấu... Sau đó bị người xấu kia bắt được, ném vào đây đọc sách."
"Chó lớn cầu cứu bản miêu, bản miêu liền đến đây..."
Thương Miêu chậm rãi hồi tưởng. Lúc này, đúng là có chút dáng vẻ của một con mèo già nua.
Nó xác thực rất cổ xưa rồi. Cổ xưa đến mức Tam Giới này chẳng còn mấy người nhớ nó xuất hiện từ khi nào.
"Bản miêu đến đây, biết tên đỏ tươi kia rất lợi hại nên định lén lút cứu chó lớn đi... Khi đó hình như còn có người khác cũng bị nhốt vào đây đọc sách... Bản miêu liền đi tìm nha, tìm nha..."
Phương Bình chăm chú nghe, Thương Miêu cũng tiếp tục tìm nha tìm.
Tìm rất lâu, Phương Bình nhịn không được hỏi: "Sau đó thì sao?"
"Sau đó bản miêu bị bắt nha!"
"..."
Phương Bình muốn khóc thét: "Ý ta là, trong quá trình ngươi tìm kiếm, ngươi tìm kiểu gì? Đẩy cửa tìm à?"
"Không phải nha!"
Thương Miêu nhìn hắn như nhìn kẻ ngốc: "Đẩy cửa tìm thì bị người ta phát hiện mất à? Bản miêu đương nhiên là leo lên mái nhà, đục lỗ nhỏ để tìm. Nhưng còn chưa thấy chó lớn đâu thì đã bị bắt rồi, thật đáng thương!"
"Đục lỗ nhỏ?"
"Đúng nha!"
Ánh mắt Phương Bình khẽ biến: "Trong nhà có ai không? Năm đó ngươi có thấy một tên béo không?"
"A?"
Thương Miêu sửng sốt, hơi nghi hoặc, rất nhanh lắc đầu: "Không nhớ được."
Cái này nó thật sự không nhớ.
Phương Bình nhìn Chiến Vương, hơi nhíu mày, phong tỏa bốn phía, mở miệng nói: "Là lịch sử năm đó tái diễn sao? Thương Miêu chỉ ghé qua chỗ này một lần. Nếu không phải là giờ phút này đang tái diễn lại màn năm đó, thì chính là hình chiếu của mèo lớn đang ở đây, vẫn tiếp tục làm chuyện năm xưa."
Chiến Vương cũng nghi hoặc, trầm giọng nói: "Nói như vậy, chỗ này có lẽ là một đoạn ký ức lịch sử, mà hiện tại chúng ta thực ra đang xông vào trong đoạn ký ức đó?"
"Có thể!"
Phương Bình gật đầu, lại nói: "Các cửa ải khác khả năng cũng thế! Đều là một đoạn ký ức, thế nhưng đoạn ký ức này có thể có chút khác biệt, trong đó một số người và vật có lẽ có chút ý thức tự chủ."
Chiến Vương đau đầu: "Phức tạp như vậy, chỗ này hình thành thế nào?"
"Giới điểm, cường giả giao chiến, các loại nguyên nhân đi."
Phương Bình nhíu mày nói: "Ta tò mò hơn là làm sao để ra ngoài! Năm đó Chiến Thiên Đế trừng phạt một số người, đều là bắt bọn họ đọc sách. Vậy có phải đọc sách xong là chúng ta có thể đi rồi? Hay cần thủ đoạn khác? Còn nữa, Thương Miêu lại xuất hiện ở đây, vậy chúng ta ở đây có gặp được con mèo kia không?"
Thương Miêu mờ mịt nhìn Phương Bình. Cái gì a? Ngươi đang nói cái gì, bản miêu nghe không hiểu!
Phương Bình lại nói: "Còn nữa, nếu Thương Miêu ở đây, vậy Chiến Thiên Đế đâu? Trước đó ta gặp Thú Hoàng, bất quá Thú Hoàng kia có chút ngu, ta giao lưu vài câu đều là phí lời, hình như có chút ý tứ theo trình tự cố định. Vậy có phải đại biểu các cửa ải khác cũng đều là trình tự cố định, hay là... Có thể sẽ có một số ý thức tự chủ tồn tại?"
Nói đến đây, Phương Bình lại trầm giọng: "Nơi này... Sao lại không phải là một loại thế giới bản nguyên khác! Ở đây có Thú Hoàng, có Chiến Thiên Đế, có Thương Miêu. Thiên địa của bọn họ giờ phút này chính là chỗ này, chỉ lớn như vậy. Nếu một ngày nào đó, ngươi nói bọn họ đi ra ngoài, liệu có thể giáng lâm Tam Giới không? Bọn họ liệu có cảm thấy đây chính là thế giới của bọn họ, mà ngoại giới... Thực ra chỉ là một thế giới khác?"
Chiến Vương liếc nhìn Phương Bình, trầm giọng nói: "Ngươi nói những vấn đề này, thực ra đã có người cân nhắc qua."
Chiến Vương mở miệng: "Trước đây ta từng trao đổi với Chú Thần Sứ một lần, hắn rất giỏi về Phân Thân chi đạo, có nói đến vấn đề này. Phân thân thực ra mang theo một chút ý thức tự chủ, liên kết với bản thể. Thế nhưng, phân thân một khi mất kết nối với bản thể thì khả năng sẽ phát sinh một số chuyện ngoài ý muốn."
"Ví dụ như, phân thân làm một vài chuyện, khi phân thân trở về thì bản thể mới biết được. Không trở về, phân thân sẽ dựa theo trình tự lúc trước của bản thể để làm việc, nếu bị hủy diệt, ngươi sẽ không biết hắn đã trải qua những gì."
"Ý ta muốn nói là, phân thân nếu kết nối lại với ngươi, vậy hắn làm cái gì thực ra đều không quan trọng."
"Dù không phải ngươi làm, ngươi cũng phải gánh chịu trách nhiệm này, bởi vì đó là phân thân của ngươi, mà hiện tại đã bị ngươi thu hồi. Điều này tương đương với việc ngươi bắn một phát súng, không thấy người, cách mấy trăm mét bắn chết một người... Sau đó ngươi mới biết ngươi bắn chết người, ngươi vẫn phải chịu trách nhiệm."
Phương Bình gật gù.
Chiến Vương tiếp tục nói: "Thế nhưng, nếu như ngươi bắn một phát súng, viên đạn này sống lại, tự mình chạy mất, cắt đứt liên hệ với ngươi, cũng sinh ra ý thức tự chủ và suy nghĩ riêng, ngươi thực ra có thể coi nó là một người khác, không cần cảm thấy đó là chính mình."
"Giống như ngươi nói sinh mệnh ở nơi này, nếu thật sự đi ra ngoại giới mà còn có thể tồn tại, còn sống sót, thì không liên quan gì đến bản thể của ngươi cả. Đó chính là người ngoài, chỉ là có vẻ ngoài giống ngươi mà thôi, ngươi không cần thiết nhất định phải coi hắn là ngươi."
Chiến Vương cười nhạt: "Đối với cảnh giới võ giả như ngươi và ta, vẻ ngoài là thứ có thể thay đổi bất cứ lúc nào, điều này không đại biểu cho cái gì cả! Quan trọng vẫn là cái tôi, là tư duy, chứ không phải vẻ ngoài."
Phương Bình lại gật đầu. Chiến Vương cười nói: "Ví dụ như Thương Miêu. Thương Miêu, ta hỏi ngươi, nếu nơi này có một con mèo giống hệt ngươi, ngươi gặp nó thì sẽ làm thế nào?"
Thương Miêu nhìn bọn họ với ánh mắt kỳ quái: "Bản miêu là độc nhất vô nhị!"
"Ta nói nếu như có, ví dụ như loại hình chiếu ấy."
"Vậy thì thu về nha!"
Thương Miêu gãi đầu. Chiến Vương lại hỏi: "Thế nếu thu không về được thì sao?"
"Thì kệ nó nha! Bất quá không được chọc bản miêu, nếu không sẽ đâm chết nó!"
Thương Miêu nói chuyện như lẽ đương nhiên. Phương Bình thấy Chiến Vương nhìn mình, cười cười nói: "Đừng nhìn ta như vậy, ta thực ra không phải lo lắng cho chính mình."
Chiến Vương không hiểu, Phương Bình cũng không muốn nói.
Chính mình... Có lẽ mới là vị hình chiếu đi ra kia, kết quả lại tiêu diệt chính chủ.
Bất quá Phương Bình suy nghĩ một chút cũng không quá để ý, cứ coi như hai sinh mệnh đi, thực ra chẳng có gì.
Lúc này, Phương Bình không nghĩ nữa, ngẩng đầu nhìn mái nhà, lẩm bẩm: "Năm đó Thương Miêu nếu có thể đục một cái lỗ, vậy bây giờ thì sao? Có thể đục ra một cái lỗ không?"
Lời này vừa nói ra, Chiến Vương có chút bất ngờ, trầm giọng nói: "Có khả năng sao?"
Tất cả kiến trúc ở đây đều vô cùng mạnh mẽ, kiên cố không gì sánh được.
Thực ra cũng không hẳn là kiên cố, mà là do một loại năng lượng đặc thù dẫn đến, nhiều tầng vũ trụ năng lượng chồng chéo lên nhau, khiến những kiến trúc này nhìn như ở trước mắt nhưng công kích của ngươi căn bản không chạm tới được.
Giới điểm rất huyền bí, ngay cả Hoàng Giả cũng không thể nghiên cứu thấu triệt.
Phương Bình suy nghĩ một chút, nhìn về phía Thương Miêu: "Mèo lớn, thử xem! Có lẽ được đấy! Trước đó ở Tu La Trường, ta cảm thấy phá quan khả năng không đơn giản như vậy. Bên ngoài Tu La Trường là cái gì?"
Ánh mắt Phương Bình lấp lóe: "Những cửa ải này là tồn tại độc lập, hay là một thể thống nhất? Chúng ta đi từ bên này sang bên kia, từ bên kia đến một mặt khác, có lẽ... Khác với tưởng tượng của chúng ta về từng cửa ải độc lập!"
"Những cửa ải này có lẽ tồn tại trên cùng một tấm bản đồ. Chúng ta dù phá cửa ải này, ta nghi ngờ cũng chỉ có thể tiến hành truyền tống bên trong phòng, biến mất ở cửa ải này nhưng chưa chắc đã ra ngoài được."
Thương Miêu hồ đồ hỏi: "Có ý gì nhỉ?"
Phương Bình cười nói: "Nghĩa là, mười ba cửa ải có lẽ đều nằm trên một tấm bản đồ. Nếu chúng ta có thể đi ra ngoài, có lẽ có thể nhìn xuống tấm bản đồ này! Mà giờ phút này, chúng ta chỉ có thể ở một góc bên trong bản đồ, xông qua từng cửa, nhưng không biết được bộ mặt thật của nó."
Thương Miêu nghe có vẻ hiểu hiểu, lầm bầm: "Nghĩa là ngươi đi dưới đất thì có thể bị lạc đường, bay lên rồi nhìn thấy toàn bộ bản đồ thì sẽ không lạc đường nữa đúng không?"
Phương Bình: "..."
Phương Bình hiện tại muốn đánh mèo!
Nói kiểu gì thế?
Ai đi sẽ lạc đường hả?
"Bớt nói nhảm, thử xem, nếu được thì có lẽ chúng ta có thể chiếm cứ tiên cơ, nói không chừng còn có thể phát hiện bí mật thực sự của nơi này!"
Phương Bình cười một tiếng, xách Thương Miêu bay lên.
Hắn muốn thử xem!
Chiến Vương nói trước đó xuất hiện "Thương Miêu" chui một cái lỗ đi ra, điều đó đại biểu chỗ này thực ra vẫn có thể bị phá hoại.
Đã như vậy, thì Thương Miêu hàng thật giá thật có lẽ cũng làm được.
Cùng lúc đó.
Trong một chỗ cung điện, Trấn Thiên Vương cười ha hả nói: "Khung, không mời ta vào ngồi một chút sao?"
Không tiếng động.
Trấn Thiên Vương cũng không thèm để ý, quan sát xung quanh một phen, cười nói: "Nhốt ta ở đây, đây là một góc Thần Hoàng Cung của ngươi, cũng không phải là toàn bộ! Lão phu loáng thoáng có chút cảm ứng, trong Thần Hoàng Cung này còn có những người khác, nhưng không ở cùng một chỗ với lão phu."
"Nói như vậy, Thần Hoàng Cung cũng không phải chỉ có mỗi điện này. Nơi đây có lẽ có toàn bộ Thần Hoàng Cung, vậy thì có khả năng có Thần Hoàng ngươi tồn tại!"
Trấn Thiên Vương vỗ một chưởng vào cây cột, cây cột hơi chấn động. Trấn Thiên Vương cười nói: "Ngươi nói xem, nếu ta đánh vỡ cung điện này, liệu có thể đi ra ngoài, nhìn thấy diện mạo thật của nơi này không?"
"Thần Hoàng ngươi liệu có xuất hiện tại đây?"
"Ngươi chỉ là một đoạn ký ức tồn tại, hay là đã sinh ra ý thức tự chủ ở đây?"
Trấn Thiên Vương lẩm bẩm: "Chỗ này hình thành một cục diện quái lạ như vậy, là do con người làm ra, hay là thiên nhiên hình thành?"
"Nếu là con người, vậy thì vì cái gì?"
"Cái gọi là bí địa, trong tình huống bình thường đều có yếu tố con người, hơn nữa đều có mục đích tồn tại. Mục đích tồn tại của chỗ này lại là vì cái gì?"
Trấn Thiên Vương đau đầu: "Càng ngày càng cảm thấy, trận chiến năm đó có lẽ là do chính các ngươi cố ý tạo thành! Thậm chí Chiến tức giận đều là do các ngươi tự biên tự diễn. Mười ba tên các ngươi đều không phải thứ tốt lành gì."
"Vậy sư phụ của ta đóng vai trò gì trong đó?"
"Vị khai sáng bản nguyên kia lại đóng vai trò gì?"
Trấn Thiên Vương cười nói: "Ta rất tò mò, năm đó vì sao sư phụ nhất định bắt ta đi thủ hộ Nhân tộc. Nhân tộc tuy là cội nguồn của Tam Giới, nhưng năm đó Sơ Võ đã tách khỏi Nhân tộc, rời đi nhân gian, tự mở một mạch, Sơ Võ đại lục san sát."
"Thời kỳ đó, Sơ Võ đại lục thực ra càng nguy hiểm hơn. Sư phụ vì sao không cho ta về Sơ Võ đại lục, thủ hộ một mạch Sơ Võ?"
"Sự tồn tại của Tuần Sát Sứ đại biểu các ngươi vẫn đang giám sát tất cả Tam Giới, uốn nắn tất cả, mọi thứ đều đang phát triển theo hướng các ngươi mong muốn. Mà hướng các ngươi mong muốn... Rốt cuộc là hướng nào đây?"
"Ta không tin vạn năm trước các ngươi liền có thể đoán trước được tình cảnh ngày hôm nay. Các ngươi dù mạnh hơn nữa, ta cũng không cảm thấy các ngươi có thể báo trước tương lai, lại còn là vạn năm lâu dài!"
Trấn Thiên Vương tự giễu: "Các ngươi rốt cuộc muốn cái gì? Tam Giới này lại có thứ gì đáng giá để các ngươi tính toán như thế? Chỗ này là sự cố bất ngờ, hay cũng nằm trong tính toán của các ngươi?"
Trấn Thiên Vương lắc đầu, thở dài: "Tính kế quá nhiều chưa chắc đã là chuyện tốt! Có lẽ các ngươi cảm thấy hết thảy đều nằm trong lòng bàn tay, cánh cửa Hoàng Giả chân chính đã sớm bị các ngươi đóng lại. Phá ba cửa, phá hư môn, có lẽ đều là kế hoạch của các ngươi!"
"Năm đó kiến tạo ba cửa, mười ba người các ngươi đều tham dự. Điều đó đại biểu có lẽ mười ba vị các ngươi cũng đã chuẩn bị kỹ càng, đạt thành nhất trí."
"Hoặc là... Có mấy vị không quá rõ ràng? Cho nên... Bị giết rồi?"
Trấn Thiên Vương cười nói: "Chiến, Diệt, Bá ba vị thật sự biết không? Địa Hoàng biết không? Có lẽ cũng không biết, cho nên mới bùng nổ trận chiến đó, bị các ngươi trấn áp, diệt khẩu rồi?"
Trấn Thiên Vương nói một hồi, lại đấm ra một quyền, đánh cho cây cột trong đại điện rung động lần nữa.
"Các ngươi hình như không định thả ta ra... Là có ý thức tồn tại nên muốn nhốt ta lại? Sợ ta phát hiện cái gì, làm hỏng kế hoạch của các ngươi?"
Trấn Thiên Vương nở nụ cười, lạnh nhạt nói: "Vậy ta liền không ra ngoài nữa! Nơi đây... Chưa chắc bị Hoàng Giả cảm ứng được. Lão phu đúng là muốn thử một chút, ở đây phá nát ba cửa, có thể thành công hay không! Sau khi thành công, Chư Hoàng Tam Giới có biết hay không!"
"Cũng tốt, lão phu thực ra vẫn muốn tìm một nơi không bị Cửu Hoàng cảm ứng được, nhưng mãi không tìm thấy. Hôm nay, lão phu không vì tầm bảo mà đến, mà là vì phá cửa mà đến!"
"Ta cũng muốn nhìn một chút, ở đây phá cửa, Hoàng Giả liệu có cảm ứng, hay hoặc là... Thẳng thắn không phá được cửa!"
Trấn Thiên Vương nở nụ cười, lẩm bẩm: "Nơi đây thật sự bị ba cửa bao trùm sao? Chưa chắc đi! Cửa thật còn có thể, hư môn có thể bao trùm đến đây sao? Có lẽ đối với Phá Bát chúng ta mà nói, mấu chốt nơi đây không phải bí mật, mà là có thể phá cửa!"
"Thậm chí là... Lén qua!"
Thời khắc này, ánh mắt Trấn Thiên Vương sáng như tuyết, cười lạnh nói: "Lão phu có lẽ có thể lén qua đến trước cửa thật? Không cần thông qua giả đạo của các ngươi, không phải sao? Thú vị, chỗ này rất tốt. Nếu thất bại, đại biểu các ngươi cũng tính kế đến bên này. Nếu thành công, đại biểu các ngươi không tính kế đến bên này, cơ hội của lão phu liền đến rồi!"
Trấn Thiên Vương cười, cười đắc ý!
Chỗ này đối với hắn mà nói, dù không có bất kỳ thu hoạch gì cũng không sao cả.
Quan trọng không phải ở bảo vật, không phải ở việc biết được bí mật gì, mà là... Phá cửa!
Không biết mấy vị Phá Bát khác có cân nhắc đến vấn đề này không.
Trấn Thiên Vương cũng lười quản bọn họ, ít nhất hắn đã nghĩ tới, thế là đủ rồi.
Nếu là đại đạo giả tạo, ngay cả điều này cũng có thể bao trùm, thì đại biểu nơi này căn bản không thoát khỏi sự khống chế của Hoàng Giả. Vậy cái gọi là bí mật kia không đi khai quật cũng được, bởi vì thứ ngươi thấy thực ra đều là thứ Hoàng Giả muốn cho ngươi thấy.
"Lão phu thật thông minh!"
Trấn Thiên Vương cảm thán một tiếng. IQ quá cao đúng là phiền phức, cũng không biết các Hoàng Giả có khóc thét hay không.
Nếu Tuần Sát Sứ không đến, hắn thật sự chưa chắc sẽ đến chỗ này...