Bên cạnh tòa tiểu lâu đổ nát, mái tóc dài của Linh Hoàng tung bay trong gió, vạn kiếm vờn quanh thân thể, gương mặt trầm như nước.
Tam Giới thật sự đã thay đổi rồi!
Năm xưa, đừng nói là một phân thân mạnh mẽ như thế này, cho dù chỉ là một phân thân Phá Sáu, Phá Bảy giáng lâm cũng đủ để kinh sợ cả Tam Giới.
Hiện nay, bà ta đã bộc lộ thực lực Phá Hai cửa, thậm chí loáng thoáng muốn bung ra sức mạnh Phá Chín, vậy mà đám người này ánh mắt vẫn hừng hực lửa tham, hận không thể xé xác bà ta ngay trong khoảnh khắc tiếp theo.
Thỏa hiệp ư?
Uy nghiêm của Hoàng Giả vẫn còn đó, tôn nghiêm cũng vẫn còn đây.
Bà ta không giống như Nhân Hoàng có thể nhẫn nhịn, giờ phút này lửa giận trong lòng đã ngập trời, tuyệt đối không muốn thỏa hiệp với mấy kẻ này!
"Các ngươi nhất định phải ép bản cung giết chết các ngươi sao? Bây giờ rời đi, bản cung sẽ đưa các ngươi qua ải!"
Đây mới là giới hạn cuối cùng của bà ta!
Còn về việc giết người diệt khẩu, hiện tại bà ta biết rất khó làm được. Không phải là hết cách, mà là một khi thật sự toàn lực ứng phó, bao nhiêu năm tính kế của bà ta sẽ triệt để đổ sông đổ bể.
Loạn cười hắc hắc, nói: "Đánh lâu như vậy, lão tử bị thương cũng không nhẹ đâu. Loại cá khô nhỏ như Phương Bình nói ấy, cho lão tử mấy vạn con để bồi bổ, chúng ta đương nhiên sẽ ngoan ngoãn rời đi!"
Mấy vạn con!
Phương Bình nghe xong cũng muốn trợn trắng mắt. Loạn, cái tên này đúng là dám mở mồm thật.
Hắn nói một trăm ngàn con, đó cũng chỉ là tùy tiện chém gió thôi.
Loại cá nhỏ đó, Linh Hoàng mười năm mới ngưng tụ được một con đã là lợi hại lắm rồi. Không phải không thể ngưng tụ nhiều hơn, mà mấu chốt là phân thân của bà ta cũng cần tu luyện. Mười năm tích cóp được một con đã là không tệ.
Nói là mười vạn năm, nhưng Linh Hoàng đã ở đây được mười vạn năm chưa? Cũng chưa chắc!
Trên người bà ta có thể tồn lại mấy ngàn con, đó đã là do bà ta không phung phí, thậm chí con số thực tế còn ít hơn.
"Muốn chết!"
Linh Hoàng cũng nín đầy bụng tức, nghe Loạn lại ăn nói lỗ mãng, ánh mắt bà ta sắc như dao, hàn mang lấp loé, một tiếng nổ ầm vang lên ngay bên cạnh Loạn!
Loạn giẫm đạp hư không, liên tiếp lùi lại, miệng đầy máu tươi nhưng vẫn cười cợt nhả: "Mụ đàn bà này kình lực cũng khá đấy! Lão tử thích nhất cái dáng vẻ liều chết không theo này của ngươi, giết!"
"Thiên Hạ Vô Cẩu!"
Tiếng rít gào chấn động tứ phương!
Trong khoảnh khắc này, giữa đất trời xuất hiện vô số Loạn. Vô số phân thân, hoặc vung quyền, hoặc vỗ tay, hoặc đá chân... Trong chớp mắt, từ bốn phương tám hướng bao vây lấy Linh Hoàng.
Bá chủ của thời đại hỗn loạn, đâu phải kẻ dễ trêu.
"Trò mèo!"
Tiếng quát lạnh lùng của Linh Hoàng vang lên: "Diệt thế!"
Linh Hoàng lúc này khí cơ mạnh mẽ dọa người, một kiếm quét ra, ầm ầm ầm... Vô số phân thân của Loạn nổ tung!
Xa xa, bản thể của Loạn bay ngược ra sau, trên người xuất hiện vô số vết kiếm, máu chảy ồ ạt.
Thạch Phá đâm ra một thương, không phải hướng về phía Linh Hoàng mà là che chắn trước mặt Loạn. Ngay lúc này, một thanh kiếm mỏng đột nhiên hiện ra, va chạm với trường thương. Một tiếng nổ vang trời, đầu thương nổ tung, kiếm mỏng biến mất. Loạn bị dư chấn hất văng, máu tươi phun trào, lại lần nữa bay ngược ra sau.
Bên kia, Linh Hoàng vừa định truy kích thì đột nhiên nhíu mày.
Trong hư không, một bàn tay khổng lồ ngưng tụ cực độ, trực tiếp xé rách không gian, chớp mắt xuất hiện ngay trên đỉnh đầu bà ta.
Bàn tay lớn bỗng nhiên chụp xuống!
Ầm ầm!
Linh Hoàng chém ra một kiếm, chém rách một vết nứt trên bàn tay khổng lồ, sau đó cấp tốc áp chế khí cơ của chính mình. Bàn tay lớn lượn lờ một hồi rồi chớp mắt biến mất.
Mà Phương Bình lúc này đã nhanh chóng hội họp cùng Loạn và Thạch Phá.
Sắc mặt cả ba đều rất nặng nề. Mặt Loạn trắng bệch như giấy, nhưng nụ cười lại càng thêm dữ tợn.
"Mụ đàn bà này kình lực mạnh thật! Rất lợi hại, vừa rồi ít nhất cũng phải có sức chiến đấu Phá Tám đỉnh phong. Hai vị, còn dám chơi khô máu với mụ ta không?"
Phương Bình cười ha hả nói: "Ông không sợ là được. Chỗ này có cái hay cũng có cái dở, sức chiến đấu của bà ta bị hạn chế một chút, trừ khi bà ta có thể tránh được quy tắc... Bất quá chúng ta dù sao cũng ít người, thật sự chưa chắc đã chơi lại bà ta..."
Nói xong, Phương Bình nhe răng cười: "Hai vị, câu giờ! Đánh cược vận may đi! Kéo dài đến khi có thêm Phá Tám vào cuộc. Nếu Hồng Khôn bọn họ đến thì chúng ta hơi toang, nhưng nếu là người khác... Chú Thần Sứ hoặc là Thiên Cẩu đến, chúng ta thắng chắc!"
Phương Bình phun ra một ngụm máu, cười dữ tợn: "Hoặc là Thiên Tí, Minh Thần mấy vị này đến cũng được. Đặc biệt là Thiên Tí, Ngọc Cốt của lão chưa hoàn thiện, biết chúng ta đang cướp cái gì, lão chắc chắn sẽ động lòng!"
Hiện tại, trong bí cảnh này số lượng Phá Tám cũng không ít.
Đợi đến khi kẻ thù đến, bọn họ sẽ gặp rắc rối lớn. Nhưng nếu đợi được người mình, hoặc là người của Sơ Võ, e rằng Linh Hoàng mới là người gặp rắc rối lớn hơn.
Phương Bình nói đánh cược vận khí, đó là thật sự muốn đánh cược.
Nếu Hồng Vũ và đám kia đến... Phương Bình đảm bảo bọn chúng sẽ quay sang đối phó mình chứ không phải Linh Hoàng. Bọn chúng đại khái ước gì phân thân Linh Hoàng có thể đi ra ngoài, hoặc tham gia cửa ải cuối cùng, còn Phương Bình thì tốt nhất là chết sớm siêu sinh sớm.
Thạch Phá suy nghĩ một chút rồi cười nói: "Cơ hội không nhỏ, cửa thắng lớn hơn! Vậy thì... Lên!"
Thiên Cẩu, Chú Thần Sứ, Trấn Thiên Vương, Thiên Tí, Minh Thần...
Những tên này đều được tính là trợ lực.
Thậm chí nếu Yêu Đế đến, cũng có khả năng là trợ lực.
Trừ khi hai tên con trai của Địa Hoàng đến, hoặc là Lê Chử, Càn Vương đến, còn lại xét về mặt nhân số, cơ hội thắng vẫn lớn hơn một chút.
Đối với những cường giả như bọn họ, chỉ cần cơ hội chiến thắng lớn hơn thất bại, thì tuyệt đối đáng để đánh cược một lần.
Linh Hoàng lại lần nữa nhíu mày.
Mấy tên điên này, vẻ tham lam lộ rõ trong mắt, hiển nhiên không định từ bỏ.
Vừa rồi bà ta bộc phát thực lực rất mạnh, nếu không cũng chẳng thể một kiếm làm Loạn bị thương nặng. Nhưng bản thân bà ta cũng bị sức mạnh quy tắc để ý, nếu lại bộc phát, sức mạnh quy tắc tất nhiên sẽ tiếp tục nhắm vào bà ta, hơn nữa sẽ ngày càng nghiêm trọng.
Giờ phút này, Linh Hoàng cũng có chút đau đầu.
Cửa ải này chắc chắn sẽ còn người đến. Bất luận là ai đến, kỳ thực đối với bà ta đều không phải chuyện tốt.
"Các ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì!" Linh Hoàng nhìn ba người, có chút giận dữ.
Loạn phun một ngụm máu, cười khoái trá: "Mấy vạn con cá a! Đều mẹ nó nói bao nhiêu lần rồi còn hỏi! Cho thì đi, không cho... Đánh chết mụ già nhà ngươi!"
"Vô liêm sỉ!"
Linh Hoàng quát lên một tiếng, sau một khắc, vạn kiếm lại lần nữa bùng nổ, bao trùm lấy ba người.
Ba người cũng không chút do dự, dồn dập bùng nổ sức mạnh, đánh tan từng đạo kiếm khí mỏng manh.
Ngay lúc này, Linh Hoàng lại hừ lạnh một tiếng, bỗng nhiên không còn điều khiển trường kiếm từ xa nữa mà phá không lao đến. Một đôi tay ngọc xé rách hư không, song chưởng cùng xuất hiện, một chưởng đánh thẳng về phía Phương Bình!
"Lùi!" Thạch Phá quát lớn!
Phương Bình cũng điên cuồng gầm lên, cấp tốc đột phá lên bầu trời.
Nguy cơ!
Người phụ nữ này ở đây, làm sao có thể không rèn đúc Ngọc Cốt? Cường giả Ngọc Cốt cảnh Phá Tám đỉnh phong, nhục thân mạnh mẽ đến đáng sợ!
Phương Bình dù đã cố gắng né tránh nhưng vẫn chậm một nhịp.
Ầm ầm!
Đôi bàn tay ngọc đánh trúng chân phải Phương Bình.
Trên chân hắn có mặc thần khí Đế Khải, nhưng vẫn không thể chống đỡ nổi. Một tiếng nổ vang, Đế Khải lõm xuống, xương đùi Phương Bình vang lên tiếng "răng rắc", trực tiếp bị đánh gãy.
Trường thương của Thạch Phá lại lần nữa bùng nổ, một thương đâm trúng bàn tay Linh Hoàng. Hắn lùi lại mấy bước, nhưng cũng để lại một vết máu trên tay bà ta.
Linh Hoàng chỉ bị thương nhẹ, nhưng đúng lúc này, bàn tay lớn trong hư không lại hiện ra, tát thẳng vào đầu bà ta.
"Đáng chết!"
Linh Hoàng nộ quát, giơ tay đánh về phía bàn tay quy tắc.
Lúc này, Phương Bình vừa bị gãy chân đang nghiến răng nghiến lợi. Ngươi Linh Hoàng thích đánh gãy chân người khác đúng không? Đã sớm nghe nói cái nết này rồi, hôm nay đúng là gãy chân mình thật, nhịn thế quái nào được?
Ngay khi Linh Hoàng đánh trả bàn tay quy tắc, Phương Bình hừ nhẹ một tiếng, chớp mắt phá không lao tới, một côn từ trên trời giáng xuống!
Lần này, hắn trực tiếp lẫn vào trong bàn tay quy tắc!
Linh Hoàng khựng lại, bà ta không ngờ Phương Bình lại có thể lẫn vào trong bàn tay quy tắc mà không bị công kích. Giờ phút này, Phương Bình cùng bàn tay quy tắc đồng thời ra tay với bà ta.
Bên kia, Loạn cũng gầm lên một tiếng, bóng người nhanh đến mức không thể bắt kịp, điên cuồng vây giết Linh Hoàng.
Thạch Phá cũng không chịu thua kém, tiếng thương xé gió chói tai trong hư không. Dưới mặt đất, đám Chân Thần thất khiếu chảy máu, một số Chân Thần thậm chí nhục thân bắt đầu rạn nứt. Dù đã liên thủ với Thánh Nhân để chống đỡ, nhưng đụng phải dư chấn của nhiều cường giả như vậy, bọn họ cũng sắp không chịu nổi nữa rồi.
Nhóm Phương Bình chẳng có hứng thú quan tâm bọn họ sống chết ra sao.
Tiếng nổ ầm ầm không dứt bên tai.
Linh Hoàng quả thực rất mạnh!
Dù bị quy tắc áp chế, giờ phút này bà ta vẫn mạnh mẽ đến dọa người. Phương Bình một côn quét xuống, Linh Hoàng cũng nổi giận, đột nhiên hét lên một tiếng!
Tiếng hét chói tai, xen lẫn tinh thần lực, bao phủ tới.
Bản nguyên thế giới của Phương Bình rung chuyển ầm ầm. Đại đạo vừa lắp đặt giờ phút này lại có dấu hiệu không ổn định.
Huyết nhục Phương Bình vừa mới khôi phục một chút lại nổ tung. Nhưng một côn này cũng đồng thời cùng bàn tay quy tắc đập xuống, "rầm" một tiếng, đập nát huyết nhục tay phải của Linh Hoàng.
"Ngươi dám làm ta bị thương!"
Linh Hoàng mặt lạnh như sương, bàn tay phải đẫm máu bỗng nhiên nắm lại, một quyền đánh về phía Phương Bình, cũng đánh luôn về phía bàn tay quy tắc!
Lần này, còn mạnh hơn!
Ầm!
Bàn tay quy tắc nổ tung. Phương Bình rống to, lại lần nữa phá không bay lên. Phía sau, quyền ấn như bóng với hình, một quyền bắn trúng bàn chân Phương Bình.
Ầm!
Lần này, cái chân phải đã gãy trực tiếp nát bấy. Phương Bình cảm nhận được quyền kình vô cùng mạnh mẽ đang bùng nổ trong cơ thể, trong lòng cũng trở nên tàn nhẫn, trực tiếp tự làm đứt lìa phần đùi. Khúc đùi gãy lìa chớp mắt rơi xuống, ngay lập tức nổ tung trên đỉnh đầu Linh Hoàng!
"Mẹ kiếp, làm gãy của ông đây một cái chân, hôm nay hết cơ hội đàm phán rồi!"
Phương Bình gầm lên. Cái chân hầu như đã thành tựu Ngọc Cốt của hắn giờ coi như phế bỏ hoàn toàn. Muốn rèn đúc lại đến mức này, không biết phải tiêu tốn bao nhiêu tài nguyên.
Bắp đùi nổ tung cũng làm Linh Hoàng khựng lại một chút. Bên kia, Loạn cấp tốc đánh giết tới, tốc độ cực nhanh.
Linh Hoàng không kịp truy sát Phương Bình, vung quyền đối chiêu cùng Loạn.
Trong nháy mắt, Loạn lại bị đánh bay ngược ra, song quyền nổ tung toàn bộ, hai tay từ khuỷu tay trở xuống đứt lìa.
Linh Hoàng cũng không dễ chịu gì, trên hai tay giờ phút này chỉ còn lại xương bàn tay ngọc chất, huyết nhục đã biến mất.
Bên này Loạn vừa lập công, trường thương của Thạch Phá đã điểm liên tục hơn một nghìn lần, "xì" một tiếng, đâm xuyên xương quai xanh của Linh Hoàng.
Bàn tay quy tắc tái hiện!
Linh Hoàng triệt để nổi giận, bỗng nhiên mặc kệ Loạn và Thạch Phá, xuất hiện giữa trời, ngay cả bàn tay quy tắc cũng không thèm quản. Ánh mắt bà ta băng hàn như dao cắt, nhìn chằm chằm Phương Bình.
Bà ta muốn chém chết tên khốn Phương Bình này!
"Lần này Phương Bình gặp rắc rối lớn rồi!"
Dưới mặt đất.
Thiên Cực không rét mà run: "Linh Hoàng là vị nữ hoàng duy nhất, nhưng không phải là người hiền lành đâu. Cửu Hoàng Tứ Đế, mười ba vị cường giả đỉnh cấp, chỉ có mình bà ta là nữ, tuyệt đối là một kẻ tàn nhẫn. Hiện tại Phương Bình ép bà ta phát điên, tên này toang rồi!"
Tính cách Linh Hoàng cũng không tốt lắm. Tuy nói cũng có lòng dạ, nhưng dù tu luyện tới cảnh giới Hoàng Giả, phụ nữ đôi khi vẫn rất cảm tính.
Bà ta biết cứ tiếp tục đánh không phải là chuyện tốt. Nhưng chính là nín không được cục tức kia, không phát tiết ra thì không thoải mái.
Phương Bình cũng là lần đầu tiên đối phó với nữ cường giả đỉnh cấp như Linh Hoàng, phán đoán có chút sai lệch.
Theo lý thuyết, đánh tới mức này thì nên ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng rồi.
Nhưng lúc này đây... Không có!
Linh Hoàng cũng là tức điên lên, giờ phút này chỉ nhìn chằm chằm Phương Bình, nhất định phải chém chết hắn mới thôi!
Tên khốn này đã làm hỏng đại sự của bà ta.
Thủy Lực lo lắng nói: "Nhân Vương sẽ không xảy ra chuyện chứ?"
Phương Bình cũng rất mạnh, thực lực hiện tại cũng là Phá Bảy đỉnh phong. Nhưng thực lực của Linh Hoàng hiện tại đại khái đã là Phá Tám đỉnh phong rồi.
Chênh lệch giữa hai bên thực sự rất lớn!
Một bên lực bộc phát chưa tới 20 triệu tạp, một bên đã sắp tiếp cận 40 triệu tạp.
Nếu không phải bị hai vị cường giả kia cùng bàn tay quy tắc kiềm chế, Phương Bình mà solo với Linh Hoàng thì trong vòng mười chiêu chắc chắn thất bại.
Nơi này không có chỗ trốn, trăm chiêu là đủ để Linh Hoàng chém chết hắn.
Dù có người kiềm chế, cứ tiếp tục thế này, Phương Bình bị Linh Hoàng ghim, e rằng cũng "treo" sớm.
Thủy Lực lo lắng, Thiên Cực suy nghĩ một chút mới nói: "Khó nói lắm, tên này tuy không phải đối thủ, nhưng... Hắn cũng là một kẻ tàn nhẫn..."
Hắn vừa nói xong thì sắc mặt biến đổi: "Toàn lực phòng ngự!"
Ngay khi Thiên Cực và đám người toàn lực phòng ngự.
Phương Bình cũng bị ép đến đường cùng. Hắn giờ phút này mất một chân, lò cò phá không chạy trốn. Phía sau, Linh Hoàng mặc kệ những người khác, cấp tốc áp sát, quyết tâm chặn giết hắn.
Mắt thấy sắp bị Linh Hoàng đuổi kịp, trong mắt Phương Bình lóe lên hàn quang.
Sau một khắc, trên người hắn truyền đến một luồng khí tức bản nguyên mạnh mẽ!
Mụ già này thật sự tưởng ông đây hết cách rồi sao?
Thời khắc này, hắn thiêu đốt con đại đạo này.
Thánh cấp đại đạo!
Oanh!
Người Phương Bình như bốc cháy, hư không cũng bị thiêu đốt.
Đại đạo trong chớp mắt bị hắn đốt sạch!
Phương Bình cắn răng, cũng không đánh trả Linh Hoàng mà chớp mắt đột nhập vào bản nguyên của bà ta. Lần này tuy không nhìn thấy số liệu, nhưng hắn cảm giác được vô số điểm tài phú đang trôi đi!
Đây là bản nguyên của một vị Hoàng Giả!
Hắn đang đột nhập vào bản nguyên Hoàng Giả. Dù đối phương là phân thân, kỳ thực cũng dùng chung bản nguyên với bản thể!
Bên này vừa mới đột nhập, Phương Bình cũng chưa kịp nhìn thấy gì thì Linh Hoàng đã gào thét thê thảm, bản nguyên bùng nổ mạnh mẽ đến dọa người. Một tiếng nổ vang, Phương Bình vừa mới chui vào còn chưa kịp "bổ đao" đã bị Linh Hoàng đánh nát bấy!
"Phốc..."
Phương Bình phun máu tươi, huyết nhục xương cốt trên người lại nổ tung rất nhiều. Giờ phút này, ánh mắt Phương Bình đều có chút tán loạn.
Nhưng dường như cảm ứng được điều gì, hắn hung hăng nói: "Cùng nhau đánh giết bản nguyên của bà ta! Mụ đàn bà này đã phong ấn liên hệ giữa mình và bản thể. Phá tan phong ấn này, để bản thể trừng trị bà ta!"
Vừa rồi đột nhập, tuy chưa kịp nhìn kỹ nhưng hắn cảm ứng được sự tồn tại của một cánh cửa.
Vị này lại mạnh mẽ phong ấn cảm ứng với bản thể.
Thảo nào bà ta không biết gì về thế giới bên ngoài, Linh Hoàng bên ngoài e rằng còn đang nghi ngờ phân thân của mình đã chết từ lâu rồi.
Phương Bình phát hiện điểm này liền điên cuồng gầm thét bảo Thạch Phá bọn họ oanh kích bản nguyên của bà ta, đánh vỡ phong ấn. Phương Bình không tin bản thể Linh Hoàng sẽ bỏ mặc một phân thân cường đại như thế này!
Dù cho có bỏ mặc, thì một số kế hoạch của phân thân Linh Hoàng cũng sẽ tan vỡ. Bà ta còn muốn dung hợp bản thể kia mà!
Hai bên đều đã giết đến đỏ mắt. Phương Bình bị thương không nhẹ, một thân xương cốt huyết nhục trước đó rèn đúc cực kỳ mạnh mẽ, qua hai lần đại chiến, hiện tại xương cốt đã tổn hại ba phần mười.
Hơn nữa bản nguyên vừa bị giết chết cũng làm Phương Bình đau đầu như búa bổ, cộng thêm việc thiêu đốt Thánh cấp đại đạo, tổn thất càng thêm nặng nề.
Tổn thất như vậy, Phương Bình sao có thể chấp nhận.
"Xong rồi, xong rồi..."
Một bên, Thương Miêu vẻ mặt đầy ưu sầu. Lần này hỏng bét rồi.
Không còn là vấn đề tranh làm lão đại nữa!
Phương Bình chọc tức Linh Hoàng đến mức bà ta nhất quyết phải giết hắn. Nhưng Linh Hoàng làm Phương Bình tổn thất thảm trọng như vậy, với cái tính cách của Phương Bình, dù có phải liều mạng đến chết cũng sẽ không để Linh Hoàng sống dễ chịu.
Cả hai bên đều coi thường sự chấp nhất và tàn nhẫn của đối phương.
Lần này e rằng thật sự phải đánh đến một bên tuyệt diệt mới thôi.
Dưới mông Thương Miêu, Tam Miêu ngóc cái đầu dậy, bị Thương Miêu ấn mạnh xuống. Tam Miêu cũng lo lắng, kêu meo meo: "Mèo lớn, làm sao bây giờ nha? Có muốn can ngăn không?"
Nó dĩ nhiên là Tam Miêu, còn có một con Nhị Miêu nữa, vậy gọi tên này là Mèo Lớn đi.
Nó cũng không muốn tranh làm lão đại, đằng nào cũng đánh không lại con mèo này.
Thương Miêu cũng bất đắc dĩ. Can ngăn?
Nó hiện tại cũng không yếu, nhưng muốn nói có thể tách mấy người này ra thì đúng là không có hy vọng.
Suy nghĩ một chút, Thương Miêu nói: "Tam Miêu, ném ngươi đến trước mặt mập mạp giả, bà ta có đánh chết ngươi không?"
"Meo ô?"
"Ngươi đi ngăn cản mập mạp giả, bản miêu đi ngăn tên lừa đảo nha!"
Với tình huống hiện tại, Thương Miêu cũng không phán đoán được ai sẽ thắng.
Đằng nào cũng không ai được lợi!
Chiến đến cuối cùng, dù bên nào thắng thì tổn thất cũng tuyệt đối nặng nề vô cùng.
Hai bên đã hoàn toàn giết đỏ mắt, hiện tại là đang liều mạng chiến đấu. Đến nước này, e rằng cả hai đều không còn tâm trí lo lắng về lợi ích nữa rồi.
Tam Miêu có chút sợ sệt: "Vậy bản miêu sẽ bị đánh chết sao?"
Thương Miêu tùy ý nói: "Không biết nha, thử xem được không?"
Nói xong, nó nhảy xuống, túm lấy đuôi Tam Miêu, ướm thử một chút rồi hỏi: "Bản miêu ném ngươi qua đó nhé?"
Nó túm đuôi Tam Miêu, quay một vòng trên dưới, Tam Miêu sợ đến mức mặt béo phì trắng bệch ra.
Ném vào?
Chết mèo mất!
Hiện tại hai bên đánh nhau kinh khủng như vậy, bốn người quấn lấy nhau, khí huyết ngang dọc, nó chỉ là một con mèo thích ăn thôi, vào đó chẳng phải bị đánh nổ ngay lập tức sao?
Bị quay như Phong Hỏa Luân, Tam Miêu vội vàng kêu lên: "Mèo lớn mèo lớn, hay là hô một tiếng được không? Không thì chết mèo mất!"
"Hô một tiếng?"
Thương Miêu đăm chiêu, rất nhanh kêu lên: "Đừng đánh nữa! Tam Miêu nói có thể đập chết tất cả các ngươi, các ngươi đều không phải đối thủ của nó!"
Dứt lời, Thương Miêu đứng thẳng người dậy, quay Tam Miêu mấy trăm vòng, tạo ra tiếng gió rít ầm ầm, rồi lập tức ném vút đi!
Ầm ầm!
"Meo ô!"
Tiếng kêu thảm thiết của Tam Miêu truyền đến. Mèo lớn dùng sức quá, nó cảm giác mình sắp nổ tung rồi!
Tiếng mèo kêu thê thảm khiến bốn người đang tắm máu chiến đấu khựng lại một chút. Linh Hoàng nhíu mày, xương quai xanh lại lần nữa bị Thạch Phá xuyên thủng. Xương quai xanh của bà ta bùng nổ khí huyết, đánh vỡ trường thương của Thạch Phá, đánh gãy cánh tay hắn.
Đồng thời, bàn tay chỉ còn lại xương trắng của bà ta tóm lấy mắt cá chân Loạn, bóp nát nó.
Còn Phương Bình, một gậy quét nát huyết nhục chân bà ta, bà ta cũng đá một cước làm áo giáp Phương Bình lõm sâu thêm.
Hai bên dừng lại trong thoáng chốc, tiếng nổ ầm ầm truyền đến, tiếng kêu thảm thiết của Tam Miêu ngày càng gần: "Chủ nhân, chủ nhân, cứu mạng nha, đừng đánh mèo!"
Tam Miêu nghi ngờ mình sắp chết rồi!
Linh Hoàng hơi nhíu mày, hừ lạnh một tiếng, khí huyết lại bùng nổ, chấn lui đám Thạch Phá.
Lúc này, Linh Hoàng với bàn tay phải không còn huyết nhục phá không lao tới, tóm lấy Tam Miêu đang bay đến.
Bên kia, Phương Bình quét một gậy từ dưới lên, vừa định đánh trúng Linh Hoàng thì vai trầm xuống. Thương Miêu nhảy tới, đuôi quấn lấy cây gậy.
Phương Bình nhíu mày, hừ lạnh một tiếng, không tiếp tục cưỡng ép ra tay.
Hắn lùi lại vài bước, nhìn về phía Linh Hoàng đang ôm Tam Miêu, lạnh lùng nói: "Đúng là đánh giá thấp ngươi rồi!"
Linh Hoàng bạch y đẫm máu. Bà ta giao chiến cùng ba người, lại bị quy tắc công kích, thương thế thực ra cũng không nhẹ.
Giờ phút này, bà ta vẫn lạnh lùng, dùng bàn tay xương xẩu tóm lấy gáy Tam Miêu, tiện tay ném ra ngoài, lạnh giọng nói: "Bản cung cũng coi thường ngươi. Bất quá... Bản cung không thể sống thì ngươi cũng đừng hòng rời khỏi nơi này!"
Hai người buông lời hung ác với nhau. Thương Miêu lầm bầm: "Đừng đánh nữa đi, không có lợi ích gì nha! Tên lừa đảo, cho dù đánh chết mập mạp giả, mụ ta nói không chừng cũng sẽ phá hủy số cá nhỏ đã giấu đi..."
Linh Hoàng không tỏ thái độ, nhưng thực tế đúng là như vậy. Bà ta tính khí cương cường, sao có thể để đám người này chiếm tiện nghi.
Thương Miêu lại nói: "Mập mạp giả, ngươi đánh tiếp nữa thì cái bàn tay to kia càng ngày càng lợi hại, ngươi cũng phải chết..."
Thương Miêu đứng ra làm hòa giải viên. Phương Bình mặt lạnh tanh không nói lời nào.
Loạn lúc này sắc mặt trắng bệch, huyết nhục vừa mới khôi phục, nghe vậy liền mắng: "Chịu thiệt cũng phải diệt con mụ này! Đáng chết, lão tử chưa bao giờ chịu thiệt thòi lớn như vậy!"
Xương cốt hắn gãy không ít, huyết nhục cũng nổ tung nhiều lần. Lần này đúng là lỗ nặng.
Tuy nhiên, nói thì nói vậy, hai bên giờ phút này cũng bình tĩnh lại. Tiếp tục đánh nhau, ai cũng sẽ chịu thiệt.
Phương Bình thở hắt ra một hơi, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ba ngàn con cá nhỏ, làm tiền đặt cọc! Không thu hết của ngươi, há miệng chờ sung rụng thì đừng hòng. Thanh toán một nửa, xong việc giao nốt ba ngàn con!"
Linh Hoàng lạnh lùng nhìn hắn. Phương Bình ánh mắt sắc lẹm: "Không được?"
Hôm nay hắn coi như chịu thiệt không nhỏ, một thân thương thế này muốn khôi phục lại, không có bảy tám con cá nhỏ thì không đủ, đặc biệt là cái đùi, e rằng phải tốn mười con.
Huống hồ bị người ta đánh gãy chân, đến giờ vẫn là sinh vật một chân, Phương Bình cũng thẹn quá hóa giận.
Linh Hoàng tuy cũng bị thương nhưng không chật vật như bọn họ, điều này làm Phương Bình cực kỳ mất cân bằng.
Linh Hoàng vẫn lạnh lùng nhìn hắn!
Bà ta chiến đến giờ cũng cảm nhận được áp lực từ mấy người này.
Nhưng ba ngàn con cá nhỏ... Bà ta từng thấy những con cá đó, một con có thể so với sức sống của một vị Thánh Nhân. Ba con chính là sức sống của một võ giả Thiên Vương cảnh Phá Sáu. Mười con đại khái có thể so với Phá Bảy.
Nhiều hơn nữa thì càng đáng sợ.
Phương Bình đúng là dám nói, mở mồm đòi ba ngàn con!
"Một trăm con. Giao trước 30 con, xong việc giao nốt..."
"Giết!"
Phương Bình nghe câu này thì lập tức xách gậy lên định tiếp tục chém giết!
Coi thường ai đó?
Trước đó Thương Miêu ở chỗ Nhị Miêu dùng chút đồ ăn vặt liền đổi được mấy chục con. Hiện tại bị người ta đánh thành cái dạng này, còn phải giúp người ta dọn đường, lại là ba người chia nhau, kết quả được một trăm con?
Coi ông đây là ăn mày à?
Phương Bình cảm thấy mình bị sỉ nhục!
Ba người chỉ riêng việc khôi phục thương thế e rằng cũng phải tiêu tốn khoảng 20 con. Đánh nhau một trận sống chết, kết quả mỗi người chia được 10 con cá?
Thương Miêu lại lần nữa móc lấy gậy của Phương Bình, đè hắn xuống, đáng thương nói: "Đừng đánh nhau nữa đi, đánh nữa là chết người đó..."
Phương Bình thở hồng hộc, trừng mắt nói: "Tránh ra, không nuốt trôi cục tức này! Thương Miêu, vừa rồi nể mặt mày nên tao không xuống tay độc ác với bà ta... Lão tử thiêu đốt cả đại đạo, kết quả thế này đây? Hôm nay bà ta không chết thì tao chết!"
Linh Hoàng hơi nhíu mày, lạnh lùng nói: "Đại đạo ngươi thiêu đốt hiện tại sắp tiêu hao sạch sẽ, ngươi..."
Bà ta còn chưa nói hết câu, Phương Bình một tay chộp lấy Thạch Phá. Thạch Phá hơi nhíu mày nhưng không né tránh, chiến giáp trên người lại lần nữa hóa thành Bản Nguyên Cảnh, Phương Bình chớp mắt chui vào trong đó.
Trong nháy mắt, Phương Bình đi ra, khí cơ khôi phục lại đỉnh cao, thậm chí còn mạnh mẽ hơn!
Thánh nhân đại đạo, hắn có hai cái.
Cái trước đã thiêu đốt, hắn rất nhanh đổi sang cái khác.
Thời khắc này, Phương Bình gầm lên: "Lão tử có đầy đại đạo, thích đổi thì đổi! Hôm nay không dây dưa đến chết bà ta, tao theo họ bà!"
Phương Bình không cam tâm lãng phí con đường lớn trước đó, giờ phút này thừa dịp sức mạnh thiêu đốt vẫn còn, hắn dồn hết sức mạnh thiêu đốt vào trường côn, một côn chém xuống đầu Linh Hoàng!
Một côn này khiến cả Thạch Phá và Loạn đều cảm nhận được nguy cơ.
Ầm ầm!
Rất nhanh, bên phía Linh Hoàng, năng lượng tiêu tan, lộ ra bóng người bà ta. Huyết nhục hai tay đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại hai cánh tay xương ngọc bích!
Linh Hoàng ánh mắt băng hàn nhìn Phương Bình. Phương Bình cười lạnh nói: "Sướng không? Thiêu đốt đại đạo mà thôi, tao có đầy! Đây mới là thánh nhân đại đạo, lát nữa có muốn tao đốt một cái Thiên Vương đại đạo cho bà nếm thử mùi vị không!"
Linh Hoàng nhíu mày, một lát sau mới lạnh lùng nói: "Bản nguyên thế giới của ngươi tương tự như Thương Miêu?"
Trong khoảnh khắc này, bà ta đã phân tích ra một vài thứ.
Phương Bình dĩ nhiên có thể thay đổi đại đạo của mình, tùy ý thiêu đốt, chuyện này không bình thường chút nào.
Còn về việc Phương Bình rốt cuộc có Thiên Vương đại đạo hay không, bà ta không muốn đoán.
Kẻ này, nhục thân đã chứng đạo Thiên Vương rồi!
Tam Giới quả nhiên sinh ra yêu nghiệt.
Nhục thân chứng đạo Thiên Vương, nếu bản nguyên đại đạo thật sự có thể thay bằng Thiên Vương đại đạo, vậy thì sức mạnh tăng gấp ba, cộng thêm nguyên lực... Phương Bình sau khi thay Thiên Vương đại đạo có lẽ thật sự có thể đạt đến mức độ Phá Tám.
Linh Hoàng lúc này cũng không còn gay gắt như trước, lạnh nhạt nói: "Cho các ngươi trước một trăm con cá loại đó. Sau khi chuyện thành công, lại cho thêm hai trăm con!"
Thương Miêu nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm.
Không đánh nhau là tốt rồi.
Hiện tại đến giai đoạn cò kè mặc cả.
Hai bên tử chiến một hồi đều cảm nhận được áp lực, nếu không Phương Bình và Linh Hoàng đều sẽ không thỏa hiệp.
Thương Miêu không xen vào nữa, nhảy sang một bên, lại lần nữa nhảy lên đầu Tam Miêu. Tam Miêu hiện tại còn đang ngơ ngác, vừa rồi suýt chút nữa bị đánh chết, thật đáng sợ!
Đang ngơ ngác thì lại nghe Thương Miêu lầm bầm: "Tam Miêu, vo viên ngươi lại, vo thành cá nhỏ, chắc có thể vo được mấy chục con cá nhỏ đấy..."
Tam Miêu sợ đến vỡ mật!
Mèo Lớn muốn ăn thịt bản miêu rồi!