Đông Hoàng bị giết, giờ phút này, chỉ còn dư lại một mình Linh Hoàng.
Khi Phương Bình dẫn theo mọi người chạy tới, Linh Hoàng vẫn chưa bỏ trốn, cũng không có ý định chạy trốn.
Hoàng Giả, cũng có tôn nghiêm của Hoàng Giả.
Nhưng mà, mọi người lại nhìn thấy một màn khác thường.
Dưới chân Linh Hoàng, một con mèo béo như lợn đang lôi kéo bàn chân Linh Hoàng, muốn kéo bà ta về phía xa.
"Chủ nhân, đi nha!"
"Đi thôi!"
"Ô ô... Đi thôi, có được hay không?"
"Mèo Lớn nói, trốn đi là tốt rồi, chủ nhân của Mèo Lớn sẽ không giết người..."
Tam Miêu mập mạp đang mất công sức lôi kéo Linh Hoàng.
Trấn Thiên Vương vẫn chưa ngăn cản.
Một bên, Thương Miêu đầu trộm đuôi cướp nhìn quanh, chờ nhìn thấy bọn Phương Bình đến, liền lộ vẻ mặt ủ rũ.
Tên lừa đảo đến rồi!
Linh Hoàng vẫn không nhúc nhích, cầm trường kiếm trong tay, bạch y tung bay, càng thêm cao ngạo lạnh lùng.
Đi?
Bà ta không đi!
Bốn phương tám hướng đều là kẻ địch, vậy thì như thế nào?
Bà ta chưa từng sợ hãi!
Nhìn thấy Phương Bình cầm đao đuổi tới, Linh Hoàng cười lạnh một tiếng, vẫn trước sau như một, vẫn lành lạnh như vậy, nhìn xuống Phương Bình, cao lãnh khinh thường!
"Chủ nhân..."
Tam Miêu lôi kéo, nhưng lại cảm nhận được bầu không khí khác thường. Giờ phút này, nó ngẩng đầu, nhìn thấy Phương Bình trong chớp mắt, trong mắt lộ ra một vệt sợ hãi.
Sau một khắc, Tam Miêu ôm lấy bắp đùi Linh Hoàng, thân thể mập mạp che ở trước người Linh Hoàng, gấp gáp meo ô thét lên.
"Lừa... Nhân Vương... Ma... Ma Vương..."
Tam Miêu gấp đến mức nói lắp, nơm nớp lo sợ nói: "Không muốn... Không nên giết chủ nhân có được hay không? Chủ nhân không phải người xấu..."
Linh Hoàng một chưởng đập Tam Miêu đầu váng mắt hoa, quát lạnh: "Câm miệng!"
Tam Miêu lắc đầu, nhưng không muốn từ bỏ, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, vội vàng từ trong miệng phun ra một đống lớn đồ ăn. Có đồ ăn vặt Thương Miêu cho nó, có thiên tài địa bảo mọi người cho nó ăn trước đó, có một ít sinh mệnh năng lượng...
"Cho ngươi, cho ngươi có được hay không?"
Tam Miêu vô cùng đáng thương nói: "Đều cho ngươi! Đều là đồ ăn ngon, đều là thứ ngon nhất, ta không ăn, đều để lại rồi..."
"Cút!"
Linh Hoàng một cước đá bay Tam Miêu, cười lạnh nói: "Bản cung còn không cần một con mèo hình chiếu cầu xin thay ta! Ngươi muốn giết bản cung, bản cung cũng muốn nhìn một chút, ngươi có khả năng này hay không!"
"Không muốn..."
Xa xa, bóng người Tam Miêu đều tán loạn đi rất nhiều, vội vàng chạy về phía bên này, lại lần nữa che ở trước mặt Linh Hoàng, vô cùng đáng thương nhìn Phương Bình: "Ta còn có đồ ăn ngon, ăn rất ngon... Ta là thịt heo viên! Ta ăn thật nhiều thật nhiều sức sống, chủ nhân thu thập sức sống, ta ăn vụng thật nhiều thật nhiều! Không nên giết chủ nhân có được hay không, nàng không có cá khô nhỏ, đều cho các ngươi rồi. Còn lại đều bị ta ăn vụng rồi... Đều ăn hết rồi, giết chủ nhân cũng không có..."
Một bên, Thương Miêu vò đầu bứt tai, có chút nôn nóng.
Nhưng Thương Miêu cũng biết, Phương Bình muốn giết phân thân Hoàng Giả. Giả mập mạp không cúi đầu, còn vẫn chế nhạo tên lừa đảo, tên lừa đảo khẳng định sẽ không tha cho bà ta.
"Tam Miêu..."
Thương Miêu kêu lên một tiếng. Tam Miêu nhìn thấy Thương Miêu, lo lắng nói: "Mèo Lớn Mèo Lớn, van cầu ngươi, bảo Ma Vương đừng giết chủ nhân có được hay không!"
"Cút!"
Linh Hoàng nổi giận, trường kiếm trong tay chống một cái, trực tiếp xuyên qua Tam Miêu, trường kiếm vung lên, Tam Miêu bị hất văng ra cực xa.
Linh Hoàng nhìn về phía Phương Bình, lạnh lùng nghiêm nghị nói: "Rác rưởi, do dự cái gì! Bản cung nguyên tưởng rằng ngươi thực sự là ma, không hề nghĩ rằng, cũng chỉ đến như thế!"
Phương Bình nhìn bà ta, cười lạnh nói: "Muốn chết, tôi tự nhiên sẽ thành toàn cho bà! Chỉ là đang nghĩ, trong lòng bà, trừ Thiên Đế ra, có từng có người khác?"
"Không tới phiên ngươi khoa tay múa chân với bản cung!"
Oanh!
Linh Hoàng trường kiếm ra khỏi vỏ, một kiếm chém về phía Phương Bình!
Vù!
Tiếng kiếm reo vang rền tứ phương. Giờ phút này, một thanh trường đao màu đỏ máu phá không mà tới.
Chém!
Coong một tiếng nổ vang, Phương Bình lùi về sau vài bước, Linh Hoàng cũng lùi lại mấy bước. Sau một khắc, trước người Linh Hoàng, một tấm khiên bỗng nhiên hóa thành áo choàng, áo choàng màu máu rơi ở trên người.
Áo choàng màu máu, bạch y mờ mịt, trường kiếm trong tay.
Linh Hoàng thời khắc này mặt lộ vẻ lạnh lùng, tâm ý bá đạo lãnh khốc hiển lộ hết!
So với mấy vị phân thân Hoàng Giả khác, bà ta càng nhiều hơn mấy phần Hoàng Giả chi khí, nhiều hơn mấy phần Hoàng Giả bá đạo cùng kiêu ngạo!
"Bà đúng là mạnh hơn mấy người khác một chút!"
Phương Bình nở nụ cười.
Linh Hoàng lại cười lạnh một tiếng: "Ngươi cũng xứng phán xét bản cung? Thật sự cho rằng giết Đạo Thụ liền có tư cách bình phẩm Tam Giới Chư Hoàng?"
Phương Bình nhếch miệng cười: "Bà rất tốt, chính là cái miệng rất tiện! Nhất định phải đối nghịch với tôi, xin lỗi, tôi sẽ không bởi vì bà là phụ nữ liền đánh giá cao bà một chút, hay là thương hương tiếc ngọc... Bất quá, nể mặt Tam Miêu, nể mặt bà là phụ nữ, tôi vẫn cho bà mấy phần ưu đãi!"
Thời khắc này, khí cơ Phương Bình bạo phát càng mạnh hơn!
Mọi người cũng ngưng trọng, Phương Bình muốn solo với Linh Hoàng rồi!
"Để tỏ lòng tôn trọng đối với bà..."
Phương Bình lạnh lùng nói: "Hôm nay, các cường giả Tam Giới vây giết một mình bà, đủ đánh giá cao bà rồi! Hồng Vũ, các người trước đó vây nhốt Đông Hoàng, hiện tại không nhúng tay vào cũng được, tránh xa nơi đây!"
"Những người khác, bao gồm Trấn Thiên Vương, toàn bộ toàn lực ứng phó, hôm nay đưa Linh Hoàng lên đường với quy cách cao nhất!"
"..."
Tứ phương đều im lặng.
Trấn Thiên Vương khóe miệng co giật.
Không ngờ... Ngươi muốn vây giết bà ta?
Thiệt thòi chúng ta còn tưởng rằng ngươi muốn solo cơ đấy!
Dù cho Linh Hoàng, thời khắc này đều có chút thất thố, cả giận nói: "Ngươi tên tiểu nhân vô sỉ này!"
"Phí lời, có thể quần ẩu (đánh hội đồng), solo đều là ngốc nghếch!"
Phương Bình mắng một câu. Bố mày giống thằng ngốc lắm à?
Vì sao phải solo với bà!
Thật sự cho rằng lực lượng Phá Chín có thể tiếp tục kéo dài?
Đám Minh Thần đều sắp không chịu nổi nữa, mà Phương Bình, bên này tiêu hao điểm tài phú cũng vượt quá tưởng tượng. Trước đó còn lại 200 tỷ điểm tài phú, hiện đang tiêu hao cực nhanh.
Mỗi phút đều đang trôi qua với tốc độ hơn mười tỷ!
Thật sự cho rằng thay đổi khí tức không tốn tiền chắc?
Cũng may chiến đấu kết thúc nhanh, từ lúc Phương Bình dung hợp bọn họ đến hiện tại, trôi qua cũng chưa đến năm phút đồng hồ.
Bằng không, Phương Bình thật sự không cách nào tiếp tục dung hợp, tiêu hao quá lớn!
Cùng Linh Hoàng lãng phí thời gian làm gì?
Solo?
Ai biết có chắc thắng hay không!
Bao gồm việc giết Đông Hoàng trước đó, kia đều là bởi vì Đông Hoàng vô tâm tái chiến, chứ không phải Phương Bình thật sự áp đảo Đông Hoàng.
Đều là Phá Chín, ai còn mạnh hơn ai bao nhiêu hay sao?
"Ngẩn ra đó làm gì, vây giết bà ta!"
Mọi người mặc dù có chút xem thường Phương Bình, nhưng không thể không nói, vây giết... Xác thực dễ dàng hơn nhiều.
Trấn Thiên Vương thở dài một tiếng, bất đắc dĩ nói: "Linh Hoàng, thứ lỗi, trách liền trách Phương Bình tiểu tử này, đừng trách lên đầu lão phu!"
"Giết!"
Ngoài miệng nói khách khí, ra tay cũng chưa chắc nương tay bao nhiêu.
Trấn Thiên Vương đây là thân thể sơ võ, nhục thân vô cùng mạnh mẽ, khí huyết lay trời, đấm ra một quyền, hư không rung động. Đám Hồng Vũ ở phụ cận nhục thân bạc nhược, đều cảm thấy nhục thân như muốn nổ tung.
"Giết!"
Đám Chú Thần Sứ cũng không lưu tình, dồn dập lao về phía Linh Hoàng!
Linh Hoàng đôi mi thanh tú dựng cao, trường kiếm trong tay sát khí nghiêm nghị, tiếng kiếm reo từng tiếng vang lên.
Giết!
Song phương đều không chút lưu tình. Giờ phút này, ai sẽ lưu tình?
Lưu tình, khả năng nhất định phải chết!
Phốc!
Một kiếm xuyên thủng đầu Thiên Cẩu. Linh Hoàng vừa muốn rút kiếm, Phương Bình một đao quét ngang mà đến. Hư không không run, năng lượng không hiện, nhưng lại một đao bổ nứt bàn tay Linh Hoàng, máu bắn tứ phương.
Linh Hoàng mặt không biến sắc, tiếp tục rút kiếm. Thiên Cẩu lại rít gào một tiếng, há mồm liền cắn!
Lộp cộp!
Một tiếng vang giòn, bàn tay Linh Hoàng trực tiếp bị cắn nát. Tay trái hóa quyền, đấm ra một quyền, đánh xương sọ Thiên Cẩu nứt toác!
Nhưng mà Thiên Cẩu chết cũng không nhả miệng. Bên kia, Thạch Phá sắc mặt phức tạp, trường thương bắn mạnh mà ra, một thương đâm vào áo choàng màu đỏ truyền ra tiếng nổ vang. Trấn Thiên Vương đấm ra một quyền, lại lần nữa oanh kích áo choàng nổ đùng, Linh Hoàng miệng đầy máu tươi, sắc mặt trắng bệch.
Phương Bình hoành đao bổ tới đầu bà ta. Đao chưa rơi, trên trán Linh Hoàng đã hiển lộ ra một vết máu.
Song phương đều toàn lực ứng phó, giết đến máu thịt tung toé.
Có những người khác, cũng có Linh Hoàng.
Xa xa.
Tam Miêu bị Linh Hoàng một kiếm đâm thủng. Giờ phút này, Thương Miêu vội vàng chạy tới, nắm lấy đuôi Tam Miêu, móng vuốt vuốt ve Tam Miêu, an ủi: "Tam Miêu, không thương tâm, đó là giả mập mạp, là người xấu..."
"Meo ô!"
Tam Miêu rên rỉ: "Không phải! Chủ nhân không phải người xấu, chủ nhân không phải! Chủ nhân không muốn Tam Miêu cùng nàng cùng chết, cố ý đánh đi bản miêu, chủ nhân là người tốt! Mèo Lớn, chủ nhân nhiều năm như vậy hút đi sức sống, đều bị bản miêu ăn vụng, ăn vụng thật nhiều thật nhiều! Chủ nhân biết bị bản miêu ăn vụng, vẫn là đặt ở kia, vẫn đều để ở đó... Meo ô, không nên giết chủ nhân có được hay không?"
Tam Miêu giãy giụa hướng bên kia chạy đi. Thương Miêu cầm lấy đuôi của nó, mặt mèo xoắn xuýt nói: "Nhưng mà tên lừa đảo nhất định phải giết giả mập mạp... Hắn sợ giả mập mạp sẽ ra tay với hắn, thêm một cái Phá Chín, tên lừa đảo cũng rất nguy hiểm!"
Bí cảnh sắp vỡ.
Phương Bình trước lúc này sẽ lấy đi Hạt Giống, sau đó chuẩn bị chạy trốn.
Ở ngoài có Chư Hoàng, nội bộ tất nhiên muốn thanh lý những uy hiếp và mầm họa này.
Bằng không, hai mặt thụ địch, dù cho Phương Bình cũng không có bất luận nắm chắc nào có thể còn sống.
Thương Miêu cũng chính là bởi vì biết những này, cho nên dù cho Tam Miêu cầu xin, dù cho nó cũng cảm thấy Linh Hoàng không phải người xấu, nhưng cũng không cách nào nói ra lời cầu xin.
Giả mập mạp thật muốn ra tay, cắt đứt đường lui, tên lừa đảo chắc chắn phải chết.
Tam Miêu rên rỉ một tiếng: "Mèo Lớn... Không thể cùng ngươi đi ăn món ngon, đồ ăn trước đó, đều tặng ngươi rồi."
"Tam Miêu, ngươi muốn đi đâu?"
"Đi cứu chủ nhân!"
Tam Miêu tránh thoát Thương Miêu khống chế, chạy về phía bên kia.
Thương Miêu vội vàng đuổi theo, không nghĩ ngợi nhiều được nữa.
"Meo ô!"
Bên phía Chiến Thiên Đế, Nhị Miêu kêu lên một tiếng, có chút nóng nảy: "Đó là Tam Miêu! Chủ nhân của Mèo Lớn muốn giết Tam Miêu rồi..."
Chiến Thiên Đế cũng bất đắc dĩ, khẽ thở dài: "Hắn không muốn hai mặt thụ địch, nàng không muốn thỏa hiệp với hắn, đã như thế, chỉ có một trận chiến!"
"Meo ô!"
Nhị Miêu trong mắt mèo tràn đầy nôn nóng.
Nó không muốn xem chủ nhân của Mèo Lớn giết Tam Miêu. Ba con mèo tuy không phải một thể, nhưng cũng bắt nguồn từ một con mèo. Qua nhiều năm như thế, rồi lại có từng người tư tưởng, có từng người chủ nhân.
Hiện nay, chủ nhân của Mèo Lớn muốn giết Tam Miêu cùng chủ nhân Tam Miêu, Nhị Miêu rất bi thương, nó không muốn như vậy.
Chiến Thiên Đế liếc mắt nhìn hình chiếu Hạt Giống trên bầu trời. Giờ phút này, hình chiếu này càng ngày càng không ổn định.
"Bí cảnh... Muốn nát!"
Nói xong, nhìn về phía hư không xa xa, một thanh niên nam tử đang đứng ở miệng lỗ đen.
Vương Kim Dương!
Chiến Thiên Đế nhìn Vương Kim Dương một cái. Vương Kim Dương hình như có cảm ứng, cũng hướng hắn bên này xem ra, nhưng lại không thấy cái gì.
Chiến Thiên Đế liếc mắt nhìn Hạt Giống, nhìn lại một chút Phương Bình, lại nhìn đường nối bên phía Vương Kim Dương...
Bỗng nhiên hiểu rõ!
Hắn cười một tiếng: "Lá gan đúng là lớn, khẩu vị cũng không nhỏ, đoạt đồ ăn trước miệng hổ cũng dám làm, xác thực tàn nhẫn hơn ta, tâm đen hơn ta."
"Meo ô!"
Nhị Miêu đều sắp gấp chết rồi, nào có tâm tư nghe hắn phí lời.
"Chớ vội, chớ vội, ngươi con mèo lười này, khi nào sốt ruột như vậy quá?"
"Hạt Giống... Bản nguyên... Hoàng Giả... Đại đạo..."
Chiến Thiên Đế lẩm bẩm vài tiếng: "Ta ngược lại có thể mượn hắn, ở Tam Giới dạo chơi một phen, cũng muốn trở về chốn cũ, đi xem một chút gió mưa chốn cũ, nhìn một chút nước mây chốn cũ..."
"Meo ô!"
"Không được mắng người."
Chiến Thiên Đế cười nói: "Phong hoa tuyết nguyệt, tiếng gió tiếng mưa rơi tiếng đọc sách, đây mới là người đọc sách, mới là người tu đạo, ngươi con mèo này, không hiểu!"
"Meo ô!"
"Ngươi còn học được mắng người không nhả chữ thô tục rồi... Nên đánh!"
Chiến Thiên Đế vỗ một cái đầu Nhị Miêu, bật cười nói: "Đọc nhiều năm sách như vậy, cái tốt không học học cái xấu. Thương Miêu cùng tên Phương Bình kia mới đi vào mấy ngày, ngươi đúng là học ra dáng, tinh túy mắng người đúng là học một cái liền hiểu."
"Meo ô... Ngớ ngẩn!"
Nhị Miêu lại lần nữa mắng một câu!
"Ngây thơ!"
Đây là học Phương Bình cùng Đông Hoàng.
Chiến Thiên Đế khổ não nói: "Làm sao là ngớ ngẩn đây? Cũng không phải ngây thơ. Cái này gọi là lấy lý phục người. Cái gọi là tiên lễ hậu binh, không ngoài như vậy. Đạo lý Nội thánh ngoại vương, ta cũng hiểu một ít."
"Thần, Nhân, Đông tam hoàng là lão sư ta. Bắc Hoàng, Nam Hoàng, Tây Hoàng cũng từng nhiều lần vì ta truyền đạo. Thú Hoàng chính là Yêu tộc, cũng không phải là Nhân tộc, nhận được giáo hóa không nhiều, ta còn muốn khiến ngươi cùng Thiên Cẩu giáo hóa Yêu tộc, hai ngươi lại không muốn đọc sách, haizz!"
"Linh Hoàng là phận nữ nhi, ta há có thể dễ dàng động đao binh, không phải hành vi quân tử. Địa Hoàng tuy bá đạo, nhưng cũng yêu dân như con..."
"Ngươi con mèo ngốc này, há có thể hiểu cái khổ của ta. Sư trưởng không thể giết, người truyền đạo thụ nghiệp không thể giết, Yêu tộc không được giáo hóa, còn chưa giáo hóa, cũng không thể nhẹ giết. Nữ lưu hạng người, cũng chưa từng người người oán trách, cũng không thể nhẹ giết."
"Ngươi liền giết chính ngươi?"
Nhị Miêu trợn to hai mắt, một mặt dại ra. Sau đó ngươi liền đem mình giết rồi?
"Cũng không thể nói như thế..."
Chiến Thiên Đế khẽ cười nói: "Cũng là sự tự kiêu của người đọc sách. Ta đánh giá cao chính mình, cho rằng bằng vào thân ta, có thể trấn vạn đạo. Sau đó mới biết, Dạ Lang cũng có lúc tự đại, cho nên a, đọc sách tốt, lại không thể học vẹt."
"Những năm gần đây, ta cũng từng lật xem một ít cổ kim điển tịch, càng đọc tiếp, càng cảm thấy năm xưa vẫn là thiếu đi mấy phần bá đạo. Thánh đạo vô dụng, lúc này lấy lôi đình bá đạo trấn chi, đáng tiếc, tỉnh ngộ đã muộn, gây thành sai lầm lớn!"
Nhị Miêu nghi ngờ nhìn hắn, giờ phút này đều sắp quên mất Tam Miêu. Rất nhanh, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, vội vàng nói: "Tam Miêu sắp chết rồi, ngươi lải nhải mãi, mỗi lần đều muốn thuyết giáo, đáng đời giết ngươi, bản miêu đều mất kiên nhẫn rồi!"
"Ngươi con mèo này... Haizz!"
Chiến Thiên Đế lắc đầu, há có thể nói như vậy?
Cười cười, lại lần nữa nhìn về phía Vương Kim Dương bên kia, than thở: "Ngày xưa, ta ủ quả đắng, Tam Giới tuy không phải do ta hại, nhưng lại bởi vì ta mà gặp càng nhiều đau khổ, hôm nay, coi như trả lại đi!"
Tầm mắt tìm đến phía Phương Bình, Chiến Thiên Đế một bước bước ra vòng sáng, nhẹ giọng nói: "Đã không cách nào nghịch chuyển, vậy hãy để cho người đến sau bình định tai họa! Cửu Hoàng đã mục nát, Thiên Đế cũng đã sa đọa, ta có khả năng làm giả không nhiều, cũng không biết ai mới có thể cứu thế."
Trên bả vai, Nhị Miêu kích động nói: "Ngươi muốn đi cứu Tam Miêu rồi?"
"Nhị Miêu cũng tốt, Tam Miêu cũng được, đều chạy không thoát kiếp nạn này. Ngươi nếu nguyện ý, ta có thể đưa ngươi một hồi cơ duyên. Ngươi nếu không muốn, như vậy tùy ta đi tới Tam Giới, từ đâu tới nhiều chấp niệm như vậy."
Chiến Thiên Đế trong giọng nói mang theo một chút sủng nịch.
Quá lâu quá lâu rồi!
Lâu đến mức đều sắp quên quá khứ rồi.
Con mèo này làm bạn với chính mình quá lâu, nếu không muốn đi, vậy thì dung túng chính mình ích kỷ một lần, mang con mèo này cùng nhau lên đường đi.
"Ích kỷ một lần... Không có sao chứ?"
"Người không phải thánh hiền ai có thể không có lỗi?"
"Tư tâm, mọi người đều có!"
Chiến Thiên Đế thầm nghĩ, sờ sờ đầu Nhị Miêu, cười một tiếng. Vậy thì cùng đi đi.
Ta một người lên đường, có chút cô đơn rồi.
Ầm!
Xương đùi Linh Hoàng nổ tung, thân thể lảo đảo một cái.
Thời khắc này, một con mèo béo xuyên qua mọi người, chớp mắt qua lại đến bên dưới xương đùi gãy vỡ của Linh Hoàng, chống đỡ thân thể Linh Hoàng.
"Meo ô!"
"Mèo ngốc, cút!"
Linh Hoàng nổi giận, vung quyền đánh tới. Một tiếng vang ầm ầm, thân thể mèo béo run rẩy, càng thêm hư huyễn.
"Chủ nhân!"
Tam Miêu rên rỉ một tiếng.
Linh Hoàng sắc mặt biến đổi liên tục, lạnh lùng nói: "Tâm ta như sắt! Không, vốn là vô tâm, tại sao tâm như sắt! Ta chi sở cầu, chỉ có đại đạo, chỉ có lấy giả đổi thật. Ta ngay cả chính mình đều hận, hận không thể thành thật, ngươi con mèo giả này, làm sao có thể loạn tâm thần ta?"
Bà ta hận!
Hận bà ta là giả thân, không thể lấy giả thay thật!
Bà ta hận, hận chân thân vô năng, mấy chục ngàn năm không thể thoát khỏi ràng buộc, thành kẻ đa tình ngày xưa bà ta từng coi rẻ!
Bà ta là Linh Hoàng, nữ hoàng duy nhất của Tam Giới!
Bà ta là Linh Hoàng, trảm tình dục, diệt Nhân đạo, giết lên cửu trọng thiên, hiệu lệnh Tam Giới, muôn dân xưng Linh Hoàng, không phải dựa vào thân phận phụ nữ đi lên cửu trọng thiên!
Giờ này ngày này, bà ta không cần một con mèo giả vì bà ta tiễn đưa, đưa bà ta lên đường?
Chết, bà ta cũng là Linh Hoàng!
Chỉ hận, chân thân còn tồn tại, mất hết mặt mũi Linh Hoàng, cái gọi là nữ hoàng, xấu hổ cùng với cộng ngũ (đứng chung hàng ngũ)!
"Chủ nhân... Ô ô..."
"Khóc? Cút ngay!"
Linh Hoàng nổi giận!
Bàn chân gãy vỡ dù không cách nào cấp tốc khôi phục, vẫn dùng hết toàn lực, một chân đá vào Tam Miêu!
Không cho khóc!
Làm mèo của Linh Hoàng ta, vậy thì không thể khóc!
Muôn dân đều có thể khóc, chỉ có ta không thể!
Một nữ trấn Tam Giới, ta là Hoàng duy nhất!
Ầm ầm!
Tam Miêu lại không bị đá bay, gắt gao ôm lấy bắp đùi gãy vỡ của bà ta, nức nở nói: "Không khóc, không khóc rồi! Chủ nhân, ta không khóc rồi!"
Phía trước, Phương Bình cầm trường đao trong tay, nhưng lại không thể chém xuống.
Ánh đao đã cắt ra gò má Linh Hoàng, Phương Bình lại không thể hạ đao.
Phương Bình có chút cuồng loạn, có chút phát điên!
Giở trò quỷ gì!
Một mắt trừng về phía Thương Miêu, đây là bản nguyên hình chiếu của mày?
Mẹ nó, còn khóc rồi!
Không phải nói mày một đời này không khóc quá mấy lần sao?
Diễn khổ tình hí trước mặt tao đây à!
Thương Miêu một mặt vô tội, thê thê thảm thảm nhìn Phương Bình. Không biết nha, Tam Miêu mập như thế, ai biết còn có thể khóc, mập mạp đều không đáng yêu.
Phương Bình trong lòng bất chấp!
Không giết Linh Hoàng, Linh Hoàng một khi làm hỏng việc, vạn kiếp bất phục!
Khổ tình hí cũng vô dụng!
Tam Miêu lại làm hỏng việc, liền bổ luôn cả Tam Miêu!
Chính lúc cắn răng chuẩn bị múa đao, bên tai có người thở dài nói: "Giết một phân thân không giải quyết được vấn đề. Đáng chết hay là muốn chết, không đáng chết, cũng không chết được."
"Mèo Lớn, Tam Miêu!"
Nhị Miêu kích động vạn phần, xoạt một cái nhảy lại đây, lập tức nhảy đến trên đầu Thương Miêu, bám vào lỗ tai Thương Miêu liền kéo về phía Tam Miêu.
"Nhị Miêu?"
Thương Miêu cũng rất kinh hỉ: "Bản miêu còn tưởng rằng ngươi không đến đây, thiếu ta ba con cá nhỏ không cho ta! Trước tính sổ tính sai rồi, bản miêu nhiều cho ngươi một túi đồ ăn vặt..."
"Mèo Lớn thật nhỏ mọn!"
Nhị Miêu không vui, liền nhiều hơn một túi đồ ăn vặt của ngươi, ngươi còn nhớ đây!
Thật nhỏ mọn!
"Mới không keo kiệt!"
Thương Miêu cũng không vui: "Bản miêu chuẩn bị cho ngươi thật nhiều đồ ăn ngon, đó là tặng cho ngươi, lão đại tặng tiểu đệ! Nhưng nhân loại đều nói, tiền bạc phân minh ái tình dứt khoát, trước là giao dịch, là mua bán, cho nên phải trả cho bản miêu mới được!"
Thương Miêu cũng là một chuyện ra một chuyện, tặng chính là tặng, giao dịch chính là giao dịch.
Thiếu ba con cá, chính là không được!
Bằng không, tên lừa đảo chẳng phải là coi thường bản miêu rồi?
Còn tưởng rằng bản miêu không biết tính số đây!
"Cho ngươi cho ngươi, đều cho ngươi!"
Trong móng vuốt Nhị Miêu cũng xuất hiện từng con cá nhỏ, rất nhiều rất nhiều, tất cả đều nhét vào trong miệng Thương Miêu, lầu bầu nói: "Mới không để ý cái này đây, ăn không ngon, vẫn là ngươi cho ăn ngon hơn! Mèo Lớn, ngươi tặng ta những đồ ăn ngon kia đâu?"
"Đều ở đây đây..."
Hai con mèo ngươi một lời ta một lời, nhưng không mấy người lưu ý rồi.
Phương Bình híp mắt, nhìn về phía Chiến Thiên Đế đang đi tới trong bóng tối, ánh mắt nghiêm nghị.
Chiến Thiên Đế vẫn chưa ra!
Nguyên tưởng rằng hắn đều sẽ không ra, không nghĩ tới vẫn là đi ra rồi.
Giờ phút này, hắn ra làm cái gì?
Trên mặt Chiến Thiên Đế mang theo nụ cười, nhìn về phía Trấn, nhìn về phía đám Hồng Vũ, nhìn về phía Linh Hoàng, khẽ gật đầu, khẽ cười nói: "Chư vị, hồi lâu không gặp."
Trấn Thiên Vương cũng nhìn về phía Chiến, ánh mắt có chút phức tạp: "Ngươi giờ phút này đi ra..."
"Đi một chút, nhìn một chút, thuận tiện gặp gỡ Phương Bình tiểu hữu."
Chiến Thiên Đế nhìn về phía Phương Bình, nhìn hắn đầy người mùi máu tanh, không khỏi cười nói: "Biết các ngươi những người này phiền ta thuyết giáo. Bất quá gặp phải, hay là muốn nói nhiều vài câu. Đại chiến trước mặt, ma cũng tốt, tiên cũng được, vì cầu sinh, không thể không làm. Đại chiến kết thúc, nên tu thân dưỡng tính, cần đọc sách, mài đi sát khí này."
Chiến Thiên Đế nói xong, lại nhìn về phía Linh Hoàng, khẽ cười nói: "Ngươi là trưởng bối của ta, vốn không nên để ta tới nói dạy, có thể sống ít năm như vậy, tính khí... Vẫn là như vậy, thật làm cho người đau đầu."
"Cừu của ngươi, oán của ngươi, không phải Phương Bình mang đến, hà tất tranh nhất thời chi khí này. Lấy đức báo oán, lấy thẳng báo oán! Có oán, có hận, nên tìm người mang đến oán hận."
"Nuôi một con mèo, thật cũng tốt, giả cũng được, làm bạn ngươi 80 ngàn năm, lõi sắt cũng có thể hóa nhu tình."
Chiến Thiên Đế nụ cười ôn hòa, cũng không thèm để ý Linh Hoàng trừng mắt lạnh lẽo, lại lần nữa nhìn về phía Phương Bình, cười nói: "Ngươi muốn lấy Hạt Giống này?"
"Ngươi muốn ngăn ta?"
Phương Bình ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị, Chiến... Mang đến cho hắn uy hiếp không nhỏ!
"Không ngăn được ngươi, cũng không muốn ngăn ngươi."
Chiến Thiên Đế cười nói: "Chỉ là muốn lại nói vài câu, tai họa của Tam Giới cũng không phải là đơn giản tai họa bản nguyên! Đương nhiên, giờ phút này việc cấp bách vẫn là tai họa bản nguyên. Cửu Hoàng, Thiên Đế, Đấu, Dương Thần thậm chí bao gồm Trấn, đều là tai họa này."
"Giết một người cũng không thể giải quyết cái gì, mọi việc muốn truy tìm nguồn gốc, từ trên căn nguyên giải quyết."
"Ngươi muốn nói cái gì?"
"Haizz, khúc cao ít người hiểu, không nói cũng được!"
Chiến Thiên Đế mất hết cả hứng. Mù chữ một cái, vũ phu đầy đường, chẳng trách đạo của Tam Giới càng ngày càng phù phiếm!
"Ngươi rất đáng ghét!"
Phương Bình chửi nhỏ một tiếng. Vì sao từ trong mắt ngươi, nhìn ra một ít ý tứ khinh bỉ ta?
Mẹ nó, ánh mắt này, trước đây cũng từng thấy!
Mỗi lần gặp phải văn tự cổ đại không nhận biết, đều có người sẽ khinh bỉ ta!
Lão Vương, Đầu Sắt, Lão Diêu, Tần Phượng Thanh...
Những tên này đều khinh bỉ qua ta!
Chiến Thiên Đế, tên khốn này, trước còn thật khâm phục hắn, đương nhiên cũng thầm mắng hắn là ngốc xoa, nhưng hiện tại, chính mình lại bị hắn khinh bỉ rồi!
Thật làm cho người căm tức!..