Virtus's Reader
Toàn Cầu Cao Võ

Chương 183: CHƯƠNG 183: CHIẾN THƯ CỦA NAM VÕ

Nhiệm vụ tiếp theo, nhóm Phương Bình cũng không rời khỏi Kim Thành.

Trong lúc đó, mấy người bớt chút thời gian gặp mặt offline với Trần Gia Thanh của Đông Lâm Võ Đại một lần.

Ma Võ và Trần Gia Thanh không có dây dưa gì. Trần Gia Thanh hai lần thua Kinh Võ, Ma Võ đánh bại Kinh Võ, ngược lại là báo thù cho bọn họ mới đúng.

Đối với Trần Gia Thanh, đám Phương Bình kỳ thực cũng rất khâm phục. Cả nhà Trần gia đều chết trận năm 96.

Năm 96, Địa Quật Hoa Quốc bạo động quy mô lớn. Các nơi đóng giữ lực lượng đều căng thẳng, lúc đó cũng không cách nào cứu viện. Bên Đông Lâm bởi vì thế cuộc quá mức ác liệt, Trần gia lão gia tử cắn răng một cái, mang theo toàn gia già trẻ cùng ra chiến trường, cuối cùng chết trận.

Trận chiến đó, Trần gia lão gia tử một người độc chiến ba sinh vật Thất phẩm của Địa Quật. Nếu không phải lão gia tử ngăn cản ba vị cường giả, quân trú đóng vòng ngoài có thể sẽ bị đánh xuyên qua. Một khi để những sinh vật này vào mặt đất, vậy thì nguy hiểm rồi.

Trận chiến đó võ giả chết trận rất nhiều. Nhưng Tông sư chết trận, dù cho ở Hoa Quốc cũng cực kỳ hiếm thấy. Qua nhiều năm như vậy, Tông sư chết trận không phải là không có, nhưng mang theo toàn gia già trẻ toàn bộ chết trận, vậy thì càng hiếm thấy.

Trần Gia Thanh có lẽ là không nỡ rời bỏ mảnh đất mà cha chú các đời dùng sinh mạng để thủ hộ. Dù cho trước kỳ thi tốt nghiệp trung học hắn đã thành võ giả, cuối cùng vẫn lựa chọn Đông Lâm Võ Đại.

Mọi người kỳ thực cũng không quá thân với Trần Gia Thanh, cùng ra ngoài uống chén trà, tán gẫu, đơn giản hỏi dò một chút sự tích về vị võ giả Tam phẩm kia, mọi người rất nhanh liền giải tán.

Đối với việc đám Phương Bình dám nhận nhiệm vụ Tam phẩm đỉnh phong, Trần Gia Thanh có chút thổn thức. Không phải hối hận vì ở lại Đông Lâm Võ Đại, chỉ là cảm thấy chính mình quá phế vật. Lúc thi đấu giao lưu hắn là võ giả Nhị phẩm, đến hiện tại cũng mới tôi cốt 75 khối, so với đám Phó Xương Đỉnh lại còn lạc hậu hơn một bước. Hắn không phải võ giả hai lần tôi cốt, tiến độ tu luyện ngược lại chậm hơn đám Phó Xương Đỉnh.

Từ trà lâu đi ra, Phương Bình lắc đầu nói: "Chắc là không tìm được đâu, bên Đông Lâm Võ Đại đều vận dụng sức mạnh chính phủ cũng không tìm được, tên kia hẳn là chạy khỏi Kim Thành rồi."

Đối phương nghiêm túc mà nói chỉ là một gián điệp thương mại. Cho nên lệnh truy nã cũng chỉ có hiệu quả ở bên Đông Lâm, Quân bộ và Cục Trinh sát các nơi khác sẽ không vì một gián điệp thương mại mà vận dụng lượng lớn nhân lực vật lực đi lục soát. Cho nên chỉ cần chạy ra khỏi phạm vi thế lực của Đông Lâm Võ Đại, đối phương an toàn liền có bảo đảm rất lớn.

Dưới tình huống này, tìm được người ở Đông Lâm hy vọng cực kỳ xa vời.

Phó Xương Đỉnh có chút tiếc nuối nói: "Vậy làm sao bây giờ?"

"Tôi muốn đi Nam Giang, các cậu có ý kiến gì không?"

"Đi Nam Giang Võ Đại?"

Mọi người từ thất vọng chuyển sang phấn chấn, Triệu Lỗi mắt sáng lên nói: "Có thể hẹn Vương Kim Dương ra gặp mặt không?"

"Cậu muốn solo với anh ta?"

Triệu Lỗi mặt đen lại, khô khốc nói: "Chỉ là muốn nhìn một chút."

Hắn điên mới đi solo, muốn chết à.

"Tùy tình hình đi, Vương ca gần đây hình như đang tu luyện, không biết có rảnh hay không."

Đối với việc đi Nam Giang, tất cả mọi người không ý kiến. Bên Nam Giang gần đây cũng tương đối loạn. Hơn nữa Nam Giang bây giờ còn có trò vui khác để xem. Giang Thành gần đây tổ chức một cuộc thi đấu võ đạo, chiến đội các địa phương bắt đầu dự thi. Hiện tại đi Nam Giang còn có thể xem náo nhiệt, cũng có thể nhìn xem trình độ võ đạo của Nam Giang.

Mọi người đều không ý kiến, Phương Bình liền định ra lịch trình. Trước tiên đi Giang Thành, đi Nam Giang Võ Đại lượn một vòng, xem có thể gặp mặt Lão Vương hay không, rồi đi bái phỏng Trương tổng đốc một chút, xem có lợi lộc gì có thể cầm không. Sau đó làm mấy cái nhiệm vụ, xem thi đấu võ đạo, cuối cùng bọn họ về trường, Phương Bình về Dương Thành thăm nhà.

Nhiệm vụ tháng 3 làm xong, mọi người phải ở trường học lắng đọng một thời gian, trong ngắn hạn sẽ không làm nhiệm vụ nữa.

Ngày 20 tháng 3, không ngoài dự liệu của Phương Bình, người không tìm được. Mọi người không thể không rời khỏi Kim Thành, lao tới trạm tiếp theo. Trong nhiệm vụ đi nhiều một chút, nhìn nhiều một chút cũng có lợi cho mọi người mở mang tầm mắt. Trường kỳ lưu lại ở Kim Thành không phù hợp mong muốn của mọi người.

Xe chạy dọc theo cao tốc đi tới Giang Thành. Khoảng cách giữa Kim Thành và Giang Thành không quá xa, hơn 300 km lộ trình, trên cao tốc cũng chỉ mất 3 giờ.

"Các cậu nói xem, Phan Hiểu Dương rốt cuộc chạy đi đâu rồi?"

Phó Xương Đỉnh vẫn còn có chút không cam lòng, uổng công làm lỡ mấy ngày thời gian, ngay cả cái bóng cũng không gặp.

"Ai biết, Đông Lâm ven biển, khả năng từ đường biển chạy rồi. Mà dù không chạy đường biển, hiện tại giao thông phát triển, Đông Lâm lại không phải địa giới khép kín, chạy ra khỏi Đông Lâm thì biết tìm ở đâu. Trừ khi toàn quốc truy nã hắn..."

"Haizz!"

Phó Xương Đỉnh thở dài, lại nói: "Phương Bình, cậu hiện tại Nhị phẩm đỉnh phong, vậy bao giờ thì đột phá Tam phẩm?"

"Xem xét đã rồi nói, tài nguyên không đủ, vào Tam phẩm cũng là hàng lởm. Thà rằng như vậy còn không bằng tạm thời chờ ở Nhị phẩm, có thể bớt tiêu hao chút Khí huyết.

Mặt khác chiến pháp của tôi đến hiện tại vẫn chưa tiếp tục tu luyện, Khí huyết bạo phát mạnh nhất cũng mới chưa đến 150 cal. 150 cal bộc phát ra, ngay cả một phần ba Khí huyết hiện tại của tôi cũng chưa tới. Nghiêm túc mà nói, chỉ có thể tính là đòn sát thủ, tuyệt chiêu thì còn xa mới đạt đến.

Võ giả Tam phẩm đỉnh phong Khí huyết gần ngàn cal, bọn họ chỉ cần nắm giữ sức mạnh bản thân, bạo phát Khí huyết liền có trăm cal. Nắm giữ đòn sát thủ, dù cho chỉ là sơ bộ, đó chính là 200 cal trở lên bạo phát. Một khi nắm giữ tuyệt chiêu, một chiêu xuống, ba bốn trăm cal Khí huyết...

Cậu nói xem, tôi hiện tại vào Tam phẩm, gặp phải võ giả Tam phẩm đỉnh phong nắm giữ tuyệt chiêu, có phải cũng giống như hiện tại, cũng là hàng chỉ đỡ được một chiêu?"

Dựa theo định nghĩa 1000 cal Khí huyết của cường giả Tam phẩm đỉnh phong, nắm giữ trăm cal Khí huyết bạo phát chiêu thức, đây coi như là nắm giữ sức mạnh. 200-300 cal Khí huyết bạo phát, đây chính là nắm giữ đòn sát thủ rồi. 300 cal trở lên, đạt đến mức độ tuyệt chiêu. Nếu một chiêu bạo phát đạt đến 500 cal trở lên, võ giả như vậy hầu như đều là vô địch cùng cấp. Tiền đề là những người này không gặp được võ giả tương tự.

Phương Bình hiện tại bộc phát uy lực lớn nhất, đặt ở cảnh giới Tam phẩm chỉ có thể tính là con tôm nhỏ. Tam phẩm đỉnh phong tùy tiện đến một người nắm giữ đòn sát thủ đều có khả năng một chiêu giây sát hắn.

"Chúng tôi đến hàng lởm cũng không làm được."

Mọi người lần thứ hai thở dài, người so với người tức chết người.

Phương Bình từ Nhất phẩm đỉnh phong đến Nhị phẩm đỉnh phong mất hai tháng mà thôi. Tốc độ này quá kinh người rồi.

Phương Bình đúng là cảm thấy bình thường. Lão Vương hình như cũng mất khoảng 3 tháng. Đầu năm 2008, tháng 1 hắn mới miễn cưỡng đột phá đến Nhị phẩm. Kết quả trung tuần tháng 4 Phương Bình gặp đối phương, hắn liền Nhị phẩm đỉnh phong rồi. Chờ đến tháng 5, đối phương đã đến Tam phẩm. Tháng 10, tiến vào Tứ phẩm.

Nhị phẩm đến Tam phẩm mất 3 tháng, Tam phẩm đến Tứ phẩm mất 5 tháng. Phương Bình hiện tại muốn vào Tam phẩm kỳ thực cũng được, nhưng Tam phẩm đến Tứ phẩm rèn luyện 51 khối xương sống, còn phải chuẩn bị tốt tài nguyên đột phá, 5 tháng chưa chắc đủ.

***

Giang Thành.

Tỉnh lỵ Nam Giang.

Đây vẫn là lần đầu tiên trong đời Phương Bình tới Giang Thành.

Nam Giang Võ Đại tọa lạc ở vùng ngoại thành Giang Thành. Mặc dù là ngoại thành, nhưng bởi vì sự tồn tại của mấy trường đại học, nơi này hiện tại cũng rất phồn hoa.

"Nam Giang Võ Đại trông nát thật đấy."

Dương Tiểu Mạn không giữ mồm giữ miệng, nhìn thấy cổng lớn Nam Giang Võ Đại liền thuận miệng nói một câu.

Kết quả tiếng nói vừa dứt, bên cạnh bỗng nhiên có người hừ nói: "Họa từ miệng mà ra, nếu cô không phải con gái, ít nhất tôi sẽ khiến cô nằm mấy tháng!"

Dương Tiểu Mạn nhìn đối phương một cái, bĩu môi không lên tiếng. Đối phương là phi võ giả. Phi võ giả như vậy mà muốn cô nằm mấy tháng, nếu đặt ở Ma Võ thì tình huống phải ngược lại.

Bất quá đứng ở trước cổng trường người ta, nói trường người ta nát, nói thầm thì cũng thôi, bị người nghe được, Dương Tiểu Mạn cũng không có hứng thú tìm cớ. Phương Bình mấy người cũng cười cười biểu thị áy náy. Người kia hừ một tiếng, rất nhanh rời đi.

Chờ hắn đi rồi, Phương Bình mới tức giận nói: "Cậu câm miệng được không? Cậu đến gây phiền phức à?"

"Tôi chỉ nói một chút, lại không để hắn nghe, lại nói vừa nãy tôi đều không lên tiếng rồi..."

Dương Tiểu Mạn buồn bực nói: "Tôi đường đường là Nhị phẩm, bị một phi võ giả giáo huấn một trận, tính là rộng lượng rồi đấy. Lại nói, tôi nói lại không phải lời nói dối, trông nó rất nát mà."

"Câm miệng đi, sau này bị Tông sư người ta nghe được, một cái tát đập chết cậu, chúng tôi không thể cầu xin thay cậu đâu."

Dương Tiểu Mạn rụt cổ một cái. Nam Võ nhưng là Võ Đại chuyên trách, hiệu trưởng Võ Đại chuyên trách bình thường đều là cường giả Tông sư.

Không tiếp tục đề tài này, đứng ở cửa nhìn một lúc, rất nhanh bóng dáng Ngô Chí Hào xuất hiện.

Vừa nhìn thấy Phương Bình, Ngô Chí Hào liền chạy chậm lại, cười ha hả nói: "Phương Bình, các cậu lại đến Nam Võ, khách quý a! Cậu nói cậu ở cổng trường, tôi đều tưởng nghe lầm. Chà chà, đội quán quân Võ Đại cùng đến, vinh hạnh đến cực điểm!"

Phương Bình cười mắng: "Bớt dùng bài này, lần này về Nam Giang có chút việc, thuận tiện tới xem một chút. Thế nào, có thể vào tham quan không?"

"Không thành vấn đề, lát nữa các cậu nói là bạn học tôi là được..."

Ngô Chí Hào cười một tiếng, dẫn mấy người đi vào trong.

Đến cổng, Ngô Chí Hào nói vài câu với bác bảo vệ. Bác bảo vệ ló đầu nhìn đám Phương Bình, gật gật đầu, ra hiệu mấy người đi vào.

Chờ đám Phương Bình vào cửa, ông cụ mới đăm chiêu, lẩm bẩm: "Mấy tân sinh Ma Võ kia? Ghê gớm thật, một Nhị phẩm đỉnh phong, 5 Nhị phẩm... Cái này nếu không có Vương Kim Dương, Nam Võ không cách nào so sánh được."

Nam Võ giờ phút này, trong số tân sinh, võ giả chưa đến 50 người, Nhất phẩm đỉnh phong chưa đến 5 cái. Cảnh giới Nhị phẩm duy nhất chỉ có một mình Bạch Ẩn. Nhưng Bạch Ẩn khoảng cách đến Nhị phẩm đỉnh phong cũng là chênh lệch một đoạn dài, kết thúc năm nhất chưa chắc có thể đến Nhị phẩm đỉnh phong.

Bạch Ẩn là nhân vật mặt tiền của tân sinh Nam Giang Võ Đại, nhưng Ma Võ bên này kéo đến tận một chuỗi dài Nhị phẩm.

Lời của ông cụ, đám Phương Bình tự nhiên là không biết.

Giờ phút này mọi người theo Ngô Chí Hào đi dạo trong khuôn viên Nam Võ.

Nhìn một lúc, Phương Bình bỗng nhiên nói: "Nam Võ và Đông Lâm Võ Đại có chút chênh lệch."

Lời nói rất công bằng hợp lý. Phương Bình trước đó gặp mặt Trần Gia Thanh cũng đứng ở cổng Đông Lâm Võ Đại một lúc. Học sinh Đông Lâm Võ Đại so với Nam Võ nhiều hơn chút mùi máu tanh, cũng nhiều hơn chút cảm giác nóng bỏng.

Ngô Chí Hào nghe vậy có chút không phục nói: "Mọi người không kém bao nhiêu đâu?"

"Có thể đi, Nam Võ nói muốn cải cách, nhưng tôi thấy hiệu quả có vẻ bình thường. Nam Võ học sinh quá nhiều."

"Học sinh quá nhiều?"

Ngô Chí Hào vô lực phản bác: "Nam Võ tổng cộng chưa đến 5000 học sinh, đâu có bao nhiêu."

"Đúng đấy, chưa đến 5000 học sinh, trường học lại đâu đâu cũng có học sinh đi dạo..."

Đây mới là nguyên cớ Phương Bình nói học sinh quá nhiều.

Ở Ma Võ, 6000 học sinh, một nửa không ở trường. Ở Nam Võ, 5000 học sinh, ở bên ngoài chưa đến 1000 người, có thể càng ít, đây vẫn là bao gồm cả đám sinh viên năm tư. Nam Giang bên này không có lối vào Địa Quật, nhiệm vụ cũng không quá nhiều, hiện tại là không ít nhưng khả năng người nhận là cực ít.

Trong trường học to lớn, học sinh Nam Võ đi ngang qua gần một nửa là phi võ giả, là võ giả thì Nhất phẩm chiếm đa số. Võ giả Nhị phẩm, Phương Bình hầu như không gặp một ai. Tam phẩm thì chớ nói chi là rồi.

Đương nhiên, mục đích của Phương Bình cũng không phải để đả kích Ngô Chí Hào, nói một câu, khẽ thở dài: "Trước đây không cảm thụ quá lớn, hiện tại mới phát hiện cường giả hằng cường. Lão Ngô, cố gắng lên. Không nỗ lực nữa, cậu sẽ bị bỏ lại càng xa hơn."

Ngô Chí Hào có chút ngơ ngác, đại khái nghe hiểu ý tứ nhưng không biết nguyên cớ.

Phương Bình chỉ là nghĩ đến bầu không khí Ma Võ và Nam Võ không giống nhau. Ở Ma Võ, mọi người đều xem việc trở thành võ giả là chuyện bình thường thưa thớt, Nhị phẩm mới có thể hơi kiêu ngạo một chút, Tam phẩm mới là mục tiêu nỗ lực của mọi người. Tứ phẩm lại là thiên kiêu, Ngũ phẩm cũng có thể ảo tưởng một chút.

Nhưng ở Nam Võ, rất nhiều học sinh mục tiêu chính là tốt nghiệp trở thành võ giả.

Lúc trước không chọn Nam Võ có lẽ là lựa chọn rất chính xác. Vương Kim Dương có thể ở trong không khí như vậy trở thành cường giả thật không dễ dàng.

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.

Phương Bình đang nghĩ đến Vương Kim Dương, Lão Vương từ đằng xa đi tới. Dọc đường, học sinh gặp phải đều tránh lui.

Thấy Lão Vương, Phương Bình hơi kinh ngạc, đi lên trước cười nói: "Vương ca, sao anh biết em ở đây?"

Vương Kim Dương cười nhạt nói: "Bác bảo vệ ở cổng nói, bảo tôi đến nhìn chằm chằm chút, tránh cho các cậu làm chuyện xấu."

Dứt lời, Vương Kim Dương nhìn Phương Bình một cái, lại nhìn mấy người khác. Bỗng nhiên cười nói: "Đều Nhị phẩm, không tồi."

Một bên Ngô Chí Hào sửng sốt một chút, đều Nhị phẩm rồi?

"Có hứng thú chơi chút gì thú vị không?"

"Hả?"

Triệu Lỗi nhíu mày nói: "Ý Vương xã trưởng là..."

"Đơn giản, ban đầu tôi không phải chọn Ma Võ cùng cấp sao? Ma Võ rất nhiều học sinh không cam tâm, mang theo áp lực và động lực, lúc trước là võ giả Nhất phẩm, hiện tại rất nhiều đều là Nhị phẩm thậm chí Tam phẩm rồi. Tam phẩm đỉnh phong đều ra không ít. Tôi cảm thấy tôi đối với Ma Võ vẫn có cống hiến.

Đương nhiên, các cậu khẳng định không phục. Phương Bình vừa nãy không phải cảm thấy Nam Võ quá nhiều người sao? Tôi cảm thấy cũng thế. Nhưng bình thường dựa vào tự chúng tôi đốc thúc, hiệu quả không lớn.

Các cậu nếu đã đến, không ngại thì giúp một tay, để học sinh Nam Võ chúng tôi cũng nếm thử mùi vị sỉ nhục! Trên thi đấu giao lưu bại trận, học sinh Nam Võ không có cảm thụ gì, dù sao Nam Võ liền một người xuất chiến, mọi người đều thất bại, lại không phải cô đơn Nam Võ.

Cùng thi đấu giao lưu đồng dạng, cùng Nam Võ chúng tôi đánh một trận chiến Nhị phẩm thế nào?"

Phương Bình hơi nhíu mày nói: "Vương ca, như vậy không thích hợp đi, huống hồ thật sự bị thương..."

Vương Kim Dương cười nói: "Một người một viên Khí huyết đan Nhị phẩm."

"Quá ít."

"Thắng Nam Võ, một người 3 viên!"

Vương Kim Dương ấn tay nói: "Điều kiện Nam Võ có hạn, đây đã là cực hạn rồi. Huống hồ, các cậu thật sự một chút cũng không muốn báo thù? Trên thi đấu giao lưu, đánh bại Bạch Ẩn của Nam Võ cũng không phải các cậu. Hiện tại tôi để võ giả cùng cấp của Nam Võ khiêu chiến những thiên tài Ma Võ này, lẽ nào các cậu không dám nhận? Phải biết, lúc trước tôi ở Ma Võ, Nhất phẩm nhưng là chiến qua Nhị phẩm..."

Phương Bình còn chưa mở miệng, Triệu Lỗi liền ánh mắt sắc bén nói: "Tôi không ý kiến!"

Dương Tiểu Mạn cười híp mắt nói: "Tôi cảm thấy rất thú vị."

Phó Xương Đỉnh nhún vai, cân nhắc nói: "Kỳ thực tôi không ngại để mấy Tam phẩm đi ra bồi Phương Bình vui đùa một chút. Phương Bình, cậu thấy kiến nghị của tôi thế nào?"

Phương Bình lườm hắn một cái, lần thứ hai nhìn về phía Vương Kim Dương.

Vương Kim Dương cười nhạt nói: "Thế nào? Nếu đáp ứng, ngày sau có khó khăn, tôi miễn phí ra tay giúp cậu một lần, bất luận kẻ địch là ai!"

"Vương ca, cần thiết không?"

"Cần thiết!" Vương Kim Dương ngữ khí trịnh trọng nói: "Nam Võ cải cách, hoặc là nói tâm thái học sinh Võ Đại đều nên thay đổi rồi! Ba tỉnh miền Nam không còn an nhàn nữa!"

Lời này Phương Bình đã hiểu. Bạch Cẩm Sơn đều nhìn ra sự việc, cao tầng Nam Giang làm sao sẽ không hiểu. Nhưng tâm thái đám học sinh Nam Võ thật không phải mấy câu nói liền có thể thay đổi, huống hồ liên quan đến chuyện Địa Quật cũng không tiện hiện tại công bố rộng rãi.

"Vậy chúng em làm kẻ ác chắc rồi?"

Vương Kim Dương cười nói: "Chưa chắc. Thua, vậy các cậu liền không phải kẻ ác, là sỉ nhục của Ma Võ. Phải thắng mới được. Hơn nữa các cậu thật sự thua, trở lại Ma Võ e sợ cũng không thể thiếu bị huấn luyện."

"Thua?"

Phương Bình vẻ mặt tươi cười nói: "Vương ca, anh không ra tay, em có thể bình định học sinh Nam Võ!"

"Chà chà, khẩu khí không nhỏ, tiểu tử cậu, được lắm!"

Vương Kim Dương cũng không tức giận, cười híp mắt nói: "Tốt lắm, tôi hiện tại đi sắp xếp. Năm vị võ giả Nhị phẩm đỉnh phong, chúng tôi vẫn là kiếm ra được. Đừng chậm trễ thời gian, tối nay gặp ở võ đạo xã Nam Võ!

Mặt khác, tôi đi mời Trương tổng đốc, Lưu hiệu trưởng hai vị Tông sư đến quan chiến. Thuận tiện cũng để học sinh Nam Võ đang ở trường đều đến cổ vũ, không ngại chứ?"

"Trịnh trọng như thế?"

Phương Bình hơi biến sắc. Tông sư Nam Giang không nhiều, hai Đại Tông sư đến quan chiến, mấy ngàn học sinh Nam Võ cũng tới, đây không phải việc nhỏ.

"Là thời điểm để người ta biết quyết tâm biến cách của Nam Võ rồi! Năm vị võ giả Nhị phẩm đỉnh phong thắng không nổi năm vị tân sinh Ma Võ! Có tư cách gì đòi tài nguyên? Có tư cách gì hô hào muốn trở nên mạnh mẽ? Lại có tư cách gì chống đối nguy cơ có thể đến với Nam Giang!

Trương tổng đốc và Lưu hiệu trưởng tính cách vẫn là quá mềm mỏng. Dựa theo tâm tư của tôi, thành võ giả đều vứt xuống dưới đất đi một chuyến! Chết thì thôi, sống sót mới có thể trở nên mạnh mẽ!"

Vương Kim Dương ngữ khí âm trầm. Từ khi ở Địa Quật Thiên Nam gặp thất bại lớn nhất đời người, Vương Kim Dương liền triệt để rõ ràng thế giới này chính là chân chính cá lớn nuốt cá bé! Võ Đại bồi dưỡng học sinh vẫn là quá mức ôn hòa!

Lần này để võ giả Nam Võ khiêu chiến đám Phương Bình không phải tâm huyết dâng trào, hắn sớm có kế hoạch, chỉ là Phương Bình bọn họ đúng lúc gặp dịp mà thôi. Lần này nếu vẫn chưa thể để học sinh Nam Võ hăng hái hướng lên trên, vậy hắn còn có phương pháp khác.

Phi võ giả thành võ giả là rất khó, không tài nguyên cũng xác thực khó có thể tu luyện. Nhưng không tài nguyên thì đi kiếm a! Phi võ giả liền không có cách nào kiếm tiền rồi? Chỉ cần có tâm trở nên mạnh mẽ, không cái gì không thể. Nam Võ hiện tại thiếu chính là loại huyết khí này!

Hắn lúc là phi võ giả cũng không ai chống đỡ, cho nên hắn khi đó tu luyện rất chậm, nhưng lại chậm cũng so với những người khác nhanh hơn nhiều. Tiến vào Nhất phẩm sau, hắn lập tức liền bắt đầu nhận nhiệm vụ, chạy khắp nơi. Nhất phẩm đỉnh phong, dù cho không ai giựt giây, hắn cũng chuẩn bị tự mình nghĩ biện pháp kiếm đủ đan dược cần thiết để đột phá. Cuối cùng vừa vặn Võ Đại có nhu cầu này, hắn Vương Kim Dương cũng không hàm hồ, lập tức liền đồng ý.

Từng bước một bước vào Nhị phẩm, Tam phẩm, đến hiện tại Tứ phẩm, trở về từ cõi chết cũng không phải lần đầu tiên. Học sinh Nam Võ hiện tại rất nhiều võ giả đều co ở trường học ăn cơm chùa đây!

Hiện tại bị người đánh tới cửa, bị người đem mặt đạp ở trên mặt đất, cái này nếu đều không có cách nào thức tỉnh, vậy thì hà tất lãng phí tài nguyên, còn không bằng bồi dưỡng một số võ giả như Bạch Ẩn, một cái có thể đỉnh một trăm cái!

Bây giờ Nam Giang khả năng xuất hiện lối vào Địa Quật, tương lai liền càng hung hiểm. Ban đầu tài nguyên liền không nhiều, những học sinh này còn không trả giá nỗ lực lớn hơn thì còn chờ khi nào.

Vương Kim Dương đến nhanh, đi cũng nhanh.

Phương Bình nhìn lướt qua những người khác, một lát mới nói: "Thông báo Ma Võ, thua, các cậu chờ trở lại bị đánh đi!"

Phó Xương Đỉnh ngượng ngùng nói: "Cậu không cũng thế..."

"Nói thừa, tôi sắp Tam phẩm rồi, có thể giống nhau sao?"

Một bên Ngô Chí Hào đầy mặt mộng bức. Ta là đang nghe thiên thư sao?

Vương Kim Dương bỗng nhiên xuất hiện, thay mặt Nam Giang Võ Đại hạ chiến thư với đám Phương Bình, còn muốn mời hai Đại Tông sư đến quan chiến. Hiện tại Phương Bình bỗng nhiên một câu "tôi sắp Tam phẩm", đây không phải nằm mơ là cái gì?

Là ta nghe nhầm, hay là đang nằm mơ?

Ngô Chí Hào đang ở trong sự tự hoài nghi, mà đám Phương Bình đã không còn tâm tư ngắm cảnh, chào hỏi một tiếng rồi vội vã rời đi...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!