Ngày 27 tháng 3.
Khu Nam Ma Võ, tòa nhà số 3.
Đây là lần đầu tiên Phương Bình đặt chân đến tòa nhà số 3. Nơi này có phòng chiến pháp, Phòng Năng Lượng, bể khí huyết, phòng trọng lực... Là một nơi tu luyện lý tưởng. Quan trọng là tốn học phân, hơn nữa tốc độ tu luyện của Phương Bình vẫn không chậm, nên trước đó cũng không nghĩ tới việc đến đây.
Kết quả vừa vào đại sảnh tầng một, Phương Bình liền cảm nhận được cái gọi là "nhiệt tình"!
"Vút" một tiếng, một thanh trường kiếm bay thẳng về phía Phương Bình!
Phương Bình giật mình, vội vàng né tránh.
Giờ phút này, trong đại sảnh không phải không có ai, mà là người không ít, hoàn toàn khác với vẻ vắng vẻ mà Phương Bình tưởng tượng. Còn chưa kịp suy nghĩ xem ai đang "hoan nghênh" mình, Phương Bình liền nghe thấy giọng nói quen thuộc.
"Đến đây! Lão tử hôm nay chấp mười thằng!"
"Không phục thì cùng lên!"
"Một lũ yếu nhớt, còn dám cãi nhau với tao, muốn chết à!"
"Rầm!"
"..."
Vừa dứt lời, Phương Bình lại phải vội vàng né tránh lần nữa. Vừa rồi là tặng kiếm, giờ là tặng người bay tới.
Một bóng người bay ngược ra, ngã ngay trước mặt Phương Bình. Người này cũng chẳng thèm nhìn Phương Bình, lồm cồm bò dậy, giận dữ hét: "Tần Phượng Thanh, khinh người quá đáng!"
"Kẻ yếu không có tư cách ý kiến!"
"Khốn kiếp, mày tưởng mày mạnh lắm à, cùng lên!"
"..."
Phương Bình đi vào trong đám người, chen lấn một hồi, ló đầu nhìn thử. Tần Phượng Thanh đang giao thủ với bảy tám võ giả.
"Người anh em, tình huống gì thế?" Phương Bình vỗ vai một vị quần chúng ăn dưa bên cạnh, tò mò hỏi.
Quần chúng ăn dưa cười hả hê nói: "Tần Phượng Thanh đột phá lên Tam phẩm đỉnh phong, vừa đột phá liền chém gió, bảo Tam phẩm không ai địch nổi. Có người nghe ngứa tai, cãi lại vài câu... Kết quả Tần Phượng Thanh không nói hai lời, một quyền đấm rụng răng cửa người ta... Giờ đang bị hội đồng đấy."
"Này... Tên này ngông cuồng thế à?"
Phương Bình nghe mà trợn mắt há hốc mồm, Tần Phượng Thanh này hoàn toàn là tác phong của đại phản diện a.
"Hắn ngông quen rồi, nhưng chờ xem kịch vui đi, lát nữa hắn phải nhận thua thôi."
Phương Bình liếc nhìn tình hình trận chiến, tuy rằng bảy tám người vây công Tần Phượng Thanh, nhưng đại đao của Tần Phượng Thanh vung vù vù gió nổi lên, trông có vẻ cũng không rơi vào thế hạ phong.
Nhìn quần chúng ăn dưa, Phương Bình kỳ quái nói: "Tần Phượng Thanh rất mạnh, mấy người này có thể làm cho hắn nhận thua?"
"Bọn họ không được, cũng chưa tới Tam phẩm đỉnh phong, hiện tại ở đây Tam phẩm đỉnh phong không nhiều. Nhưng có người đi gọi Tạ Lỗi rồi."
"Tạ Lỗi? Vị ba lần tôi cốt kia..."
"Ừm, Tạ Lỗi mặc dù mới Tam phẩm cao đoạn, nhưng võ giả ba lần tôi cốt cũng không kém gì đỉnh phong..."
Năm ngoái lúc khai giảng, Tạ Lỗi chính là Nhị phẩm đỉnh phong. Bây giờ, qua bảy tháng, Tạ Lỗi cũng tiến vào Tam phẩm cao đoạn, kết thúc học kỳ này có lẽ sẽ bước vào Tam phẩm đỉnh phong. Đây cũng là sinh viên duy nhất ở trường ba lần tôi cốt ngoài Phương Bình.
"Tạ Lỗi là đối thủ của Tần Phượng Thanh?"
"Không rõ, nhìn là biết thôi. Tần Phượng Thanh vừa đánh người kia là người trong team Tạ Lỗi, Tạ Lỗi khẳng định phải ra mặt."
"Giảng viên không quản à?"
Quần chúng ăn dưa bỗng nhiên nhìn về phía Phương Bình, kỳ quái nói: "Mới tới à?"
"Ừm."
"Hèn chi." Người này cũng không hỏi nhiều, thuận miệng nói: "Không có gì phải quản, không quấy rối ở khu tu luyện khác là được, đánh hỏng đồ thì đền theo giá. Còn bị thương, không phải trọng thương cũng không sao. Đừng nhìn đánh ác liệt thế, ra tay vẫn có chừng mực..."
Phương Bình nghe vậy liếc vào trong, hình như cũng đúng. Đừng nhìn đánh nhau náo nhiệt, lưỡi đao của Tần Phượng Thanh cũng chỉ chém vào binh khí đối phương, đánh người toàn là đấm đá, dùng đao cũng chỉ dùng sống dao đập mấy cái.
Đang suy nghĩ, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.
"Đều tránh ra!"
Có người quát nhẹ một tiếng, rất nhanh, đám đông nhường ra một con đường.
Phương Bình quay đầu lại nhìn, đập vào mắt là một thanh niên thể trạng to lớn. Tướng mạo thế nào Phương Bình không để ý, cái đầu tiên Phương Bình chú ý tới chính là đôi mắt! Mắt xếch! Loại mắt này tạo cảm giác đầu tiên chính là lạnh lùng, cường thế, sắc bén.
Phương Bình đang nhìn Tạ Lỗi, nhưng Tạ Lỗi lại không nhìn hắn.
Tạ Lỗi vừa đến, đám người vây công Tần Phượng Thanh dồn dập tản ra. Tạ Lỗi bước lên phía trước, lạnh lùng nói: "Tần Phượng Thanh, anh có ý gì!"
Tần Phượng Thanh cà lơ phất phơ đứng tại chỗ, cũng không truy đuổi những người khác, cười nhạo nói: "Ý gì là ý gì?"
"Đừng giả ngu!" Tạ Lỗi hừ lạnh một tiếng: "Hạ Uy chẳng qua chỉ nói một câu, anh liền động thủ với cậu ta, chẳng lẽ tôi oan uổng anh?"
Tần Phượng Thanh bĩu môi, không kiên nhẫn nói: "Liên quan đếch gì đến cậu, ông đây thích thế đấy, không phục bảo Hạ Uy đến tìm tao!"
"Anh tưởng anh Tam phẩm đỉnh phong là thật sự có thể trắng trợn không kiêng dè rồi?"
"Nói nhiều vãi!"
"Tần Phượng Thanh, anh muốn chết!"
Tạ Lỗi quát lạnh một tiếng, mũi chân đạp xuống, sau một khắc, Tạ Lỗi xuất hiện trước mặt Tần Phượng Thanh, một quyền đấm trúng trường đao của Tần Phượng Thanh.
"Coong!"
Tiếng vang ầm ầm không ngừng truyền ra, đôi nắm đấm thép của Tạ Lỗi đánh vào trường đao làm đốm lửa bắn tứ tung, trên nắm đấm mơ hồ thấy được ánh sáng đỏ ngòm.
Phương Bình có chút kinh dị: "Này... Khí huyết ngoại phóng?"
Trước đó bọn họ những võ giả Nhị phẩm giao thủ, tuy rằng cũng có các loại dị tượng, cũng có khí thế bộc phát khí huyết, nhưng vẫn là tập trung trong cơ thể, không làm được khí huyết ngoại phóng. Mà Tạ Lỗi giờ phút này khí huyết lộ ra ngoài găng tay, đã có thể khiến người ta nhìn thấy bằng mắt thường.
Phương Bình vội vã tập trung sự chú ý quan sát, đây chính là cơ hội tốt. Tần Phượng Thanh và Tạ Lỗi trong Tam phẩm đều không phải kẻ yếu, không phải đám Tam phẩm xã hội mà Phương Bình gặp trước đó có thể so sánh.
Tạ Lỗi khí huyết ngoại phóng, Tần Phượng Thanh cũng không hàm hồ, trên thân đao mơ hồ truyền ra ánh đao. Mặc dù không rõ ràng như Tạ Lỗi, điều này có liên quan đến việc trường đao so với găng tay khó dẫn khí huyết hơn, chứ không phải khí huyết của Tần Phượng Thanh kém hơn đối phương.
"Có chút thú vị, nhưng cũng chỉ đến thế thôi!"
Giữa đám người, Tần Phượng Thanh chợt cười to một tiếng, một đao bổ lui Tạ Lỗi, rồi trực tiếp ném trường đao sang một bên, trêu tức nói: "Cậu thật sự cho rằng ba lần tôi cốt là ghê gớm? Thật sự cho rằng Tam phẩm đỉnh phong như tôi là thứ mà cao đoạn như cậu có thể vượt cấp chiến thắng? Thật sự coi Tần Phượng Thanh tôi là võ giả xã hội chắc?"
Nói xong, Tần Phượng Thanh khẽ quát một tiếng, ánh mắt Phương Bình lập tức sáng lên!
Giờ phút này Tần Phượng Thanh, cả người khí thế đều thay đổi. Vừa rồi nếu Phương Bình cảm thấy Tam phẩm đỉnh phong hình như cũng chỉ mạnh hơn Nhị phẩm đỉnh phong một chút, thì khoảnh khắc này, Phương Bình đã cảm nhận được sự chênh lệch.
Khí thế Tần Phượng Thanh như cầu vồng, cả người đều tỏa ra khí tức màu máu. Một giây sau, Tần Phượng Thanh lao tới trước mặt Tạ Lỗi với tốc độ mắt thường gần như không theo kịp.
Tạ Lỗi cũng không né tránh, cấp tốc xếp cánh tay, tung ra một đòn!
Trước đó vẫn dùng trường đao đón đỡ Tần Phượng Thanh, giờ phút này trong cơ thể lại truyền đến một tiếng vang trầm thấp, tiếp đó tay không, đột nhiên đưa tay tóm lấy hai tay Tạ Lỗi. Tạ Lỗi muốn giãy dụa, cánh tay rung lên một cái, sắc mặt biến đổi, vội vàng giơ chân đá về phía Tần Phượng Thanh.
Tần Phượng Thanh vẫn không tránh không né, phần chân cũng truyền đến một trận vang trầm, mặc kệ Tạ Lỗi đá trúng.
"Rầm" một tiếng truyền ra, Tần Phượng Thanh nhe răng trợn mắt, cười híp mắt nói: "Đau chân không?"
Sắc mặt Tạ Lỗi biến đổi liên tục, gầm nhẹ một tiếng, bỗng nhiên rút tay từ trong găng tay ra, lần thứ hai vung quyền đánh về phía ngực Tần Phượng Thanh. Tần Phượng Thanh không chút hoang mang, nhẹ như mây gió vung quyền, chính diện đỡ một chiêu của đối phương.
Đỡ lấy chiêu này, Tần Phượng Thanh hơi lùi về sau hai bước, Tạ Lỗi lại liên tiếp lùi lại mấy bước, mặt đất đá cẩm thạch dưới chân bị đạp thành từng mảnh vỡ.
Phương Bình cũng chú ý tới, trên nắm tay Tạ Lỗi tràn đầy vết máu, Tần Phượng Thanh lại hoàn hảo không chút tổn hại.
"Ngu xuẩn!"
Tần Phượng Thanh cười khẩy, khinh bỉ nói: "Tam phẩm đỉnh phong ý nghĩa là gì, cậu không hiểu sao? Tôi toàn thân gân xương da đại thành, khí huyết vận chuyển tùy ý, trừ cái đầu ra, chỗ nào cũng là phòng ngự mạnh nhất! Trừ phi quyền kình của cậu đột phá phòng ngự khí huyết của tôi, đánh vào nội phủ, bằng không, chỉ bằng cậu cũng muốn thắng tôi?"
Phương Bình nghe vậy lúc này mới hiểu rõ, vì sao trước đó Tạ Lỗi đá hắn một cước, sau đó liền từ bỏ. Tạ Lỗi không hé răng, sắc mặt đã lạnh lùng nghiêm nghị, nhìn chằm chằm hắn một hồi mới nói: "Anh đã sớm đột phá đến đỉnh phong rồi?"
"Khà khà, đoán xem?"
Tần Phượng Thanh cũng không nói phải hay không, Tạ Lỗi lại hiểu rõ, Tần Phượng Thanh không phải mới vừa đột phá. Hắn gân xương da đều rèn luyện đến giai đoạn Tam phẩm đỉnh phong, dưới sự vận chuyển của khí huyết, khắp toàn thân, trừ cái đầu, chính là một cục hợp kim di động. Trừ phi có thể xuyên thấu phòng ngự khí huyết, chấn động ngũ tạng lục phủ của hắn, bằng không chỉ có thể lựa chọn công kích đại não - điểm yếu duy nhất.
Nhưng mọi người chỉ là đánh nhau vì thể diện, thật sự muốn lấy tư thế chém giết để chiến đấu thì không đáng.
"Tam phẩm đỉnh phong... Khí huyết ngoại phóng, nội liễm như thường, có thể công có thể thủ..."
Phương Bình ghi nhớ những đặc điểm này. Những võ giả này khí huyết cao tới ngàn cal, tập trung phòng ngự một điểm, hầu như chính là người máy đánh không thủng. Tạ Lỗi thật sự muốn liều mạng, dùng tuyệt chiêu chém giết, chưa chắc không thể đánh xuyên qua phòng ngự của hắn. Nhưng vẫn là câu nói kia, đánh nhau vì thể diện, không cần thiết.
Đơn thuần nhìn đòn công kích bình thường và phòng ngự, Tạ Lỗi xác thực không phải đối thủ của Tần Phượng Thanh.
Tần Phượng Thanh cũng không muốn chém giết với Tạ Lỗi tại chỗ, bĩu môi nói: "Giải tán đi, nhìn cái gì mà nhìn, lão tử chính là Tam phẩm đệ nhất, không phục cũng vô dụng."
Những người khác có người cười, có người trêu chọc nói: "Đáng tiếc Tam phẩm thực chiến bảng, Tần Phượng Thanh cậu ngay cả bảng cũng không vào được."
"Xì, cái thứ đó ai mà coi là thật." Tần Phượng Thanh cười khẩy, khinh thường nói: "Huống hồ trước đó tôi chưa đến Tam phẩm đỉnh phong, hiện tại để top 10 cùng lên đây, xem có phải đối thủ của tôi không?"
"Luận võ mồm thì không ai là đối thủ của cậu..."
"Muốn ăn đòn hả?" Tần Phượng Thanh giận dữ, đám đông vây xem thấy thế giải tán ngay lập tức, thỉnh thoảng nghe được tiếng cười truyền đến.
Về phần nhóm Tạ Lỗi cũng không quá mức không cam lòng, những người khác cũng không có hứng thú trào phúng cái gì. Bất quá Tạ Lỗi giờ phút này cũng không rời đi, nhặt lên găng tay bị Tần Phượng Thanh vứt trên mặt đất, đạm mạc nói: "Chờ tôi đến Tam phẩm đỉnh phong, tôi lại đến cân thử xem Tần Phượng Thanh anh nặng bao nhiêu!"
"Xì, cậu Tam phẩm đỉnh phong thì tôi sớm Tứ phẩm rồi."
Tần Phượng Thanh nói xong bỗng nhiên ánh mắt sáng lên, cười híp mắt nói: "Nhưng không sao, đến lúc đó để đàn em của tôi trừng trị cậu. Phương Bình, cố lên, tiêu diệt thằng nhóc này!"
Phương Bình vẻ mặt vô tội, cạn lời nói: "Tôi đi ngang qua thôi mà..."
"Sợ cái gì! Đàn ông không thể nói không được. Hắn ba lần tôi cốt, cậu cũng ba lần. Hắn bị Vương Kim Dương đánh cho kêu cha gọi mẹ, cậu lại là cùng hội với Vương Kim Dương, không xử hắn thì hắn cũng xử cậu thôi!"
Phương Bình triệt để cạn lời. Mẹ kiếp, Lão Tần đây là tìm thú vui cho mình à?
Tạ Lỗi nghe vậy liếc nhìn Phương Bình, cũng không nói gì, chỉ nói: "Chờ hắn chống được ba chiêu dưới tay xã trưởng rồi hãy nói."
"Phương Bình, hắn coi thường cậu kìa!" Tần Phượng Thanh căm phẫn sục sôi nói: "Ba chiêu? Trương Ngữ tính là cái gì, cậu mà ba chiêu cũng không đỡ được thì cũng đừng lăn lộn nữa."
"Tần sư huynh!" Phương Bình không thể không ngắt lời: "Hai ta không thù không oán chứ?"
Tần Phượng Thanh cười ha ha: "Không thù, dựng cho cậu cái đối thủ, vì muốn tốt cho cậu thôi. Đổi thành tôi, đều là ba lần tôi cốt, nhất định phải tìm hắn đánh một trận. Thực lực bây giờ kém chút không sao, hắn đến Tứ phẩm còn sớm lắm, đến lúc đó cậu lên Tam phẩm, hắn cũng Tam phẩm, không có gì chênh lệch."
Tạ Lỗi không nói thêm nữa, trực tiếp bước đi. Đánh không lại Tần Phượng Thanh thì nhận thua, dù sao cũng không phải trọng thương gì. Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, đánh thắng được lại đến báo thù cũng không muộn. Về phần Phương Bình... Chờ hắn đuổi kịp mình rồi nói.
Nhóm Tạ Lỗi vừa đi, người xem kịch cũng tản đi làm việc của mình.
Tần Phượng Thanh lúc này mới tiến lên vỗ vai Phương Bình cười nói: "Vừa rồi đùa chút thôi, nhưng tôi cảm thấy cậu và Tạ Lỗi sớm muộn gì cũng có một trận chiến. Tin tôi đi, trực giác của tôi chuẩn lắm. Nghĩ mà xem, cùng là ba lần tôi cốt, Ma Võ chỉ có hai người các cậu. Cậu nếu tiến bộ chậm, thấp hơn hắn một phẩm thì không nói làm gì. Nhưng cậu hiện tại đều Nhị phẩm đỉnh phong, Tam phẩm là chuyện sớm muộn, đuổi kịp hắn cũng không lạ. Hai võ giả Tam phẩm ba lần tôi cốt cùng cấp, có thể không lôi nhau ra thử lửa sao?"
Phương Bình khẽ cười nói: "Đến lúc đó rồi tính."
Thực ra hắn cũng cảm thấy Tần Phượng Thanh nói không sai, Ma Võ hiện tại chỉ có hắn và Tạ Lỗi là võ giả ba lần tôi cốt. Thật sự cùng phẩm cùng cấp, xác suất giao thủ vẫn rất lớn.
Tần Phượng Thanh nghe vậy cười nói: "Thằng nhóc này thực ra không yếu, tôi cũng là Tam phẩm đỉnh phong được một thời gian rồi mới đè ép hắn một đầu. Thật sự cùng cấp, tôi chưa chắc là đối thủ. Vừa rồi cũng chỉ là đùa giỡn, không nghiêm túc, bằng không thắng thua cũng khó nói. Đã sớm nhìn thấy cậu rồi, cố ý cho cậu xem thực lực của Tạ Lỗi đấy..."
Phương Bình nghi ngờ nhìn hắn, cái nồi này mình không cõng đâu nhé!
"Sao, cậu không tin?" Tần Phượng Thanh vẻ mặt bất mãn: "Thật sự vì nhìn thấy cậu tôi mới ra tay thăm dò Tạ Lỗi một chút, bằng không đánh làm gì cho mệt."
"Tôi đến trước khi anh đánh người cơ..."
"Cái đó lại không phải Tạ Lỗi, cậu hiểu cái gì." Tần Phượng Thanh bĩu môi, rồi cười nói: "Nói chung, cái ân tình này cậu phải nhận, muốn trả ơn cũng đơn giản, cậu thừa nhận lần đánh nhau này là do cậu mà ra là được..."
Phương Bình vẻ mặt cảnh giác. Tần Phượng Thanh bất mãn nói: "Phương Bình, cậu thái độ gì đấy, tôi vì cậu mà quyết đấu sinh tử..."
Hắn lời còn chưa dứt, bên người bỗng nhiên truyền đến một tiếng vang nhỏ, tiếp đó Tần Phượng Thanh cả người bay lên, giây sau đã nằm sấp trên bậc thang ngoài cửa lớn.
Lữ Phượng Nhu phảng phất như không có chuyện gì xảy ra, bước đi về phía trước, vừa đi vừa nói: "Đi Phòng Năng Lượng."
"Cô ơi, anh ta..."
"Đã sớm muốn đánh hắn rồi! Đừng để ý đến hắn, không chết được đâu. Còn muốn lừa học sinh của ta đền tiền thay hắn, thật sự tưởng ai cũng là thằng ngốc chắc."
Lời của Lữ Phượng Nhu làm Phương Bình nghĩ tới điều gì. Rất nhanh, Phương Bình liền nghe thấy phía sau có người lạnh nhạt nói: "Tần Phượng Thanh, người ta không nhận cái nồi này đâu, đền tiền đi. Đá cẩm thạch vỡ 12 viên, bàn nứt một cái, tường thêm 6 vết chém... Tổng cộng 30 vạn."
"Đắt thế? Đi cướp à!"
"Đúng, chính là cướp đấy, anh có đền không?"
"Tôi không có tiền!" Tần Phượng Thanh gào lên, xấu hổ nói: "Tiêu hết rồi, một xu cũng không còn. Phương Bình, giúp tôi ứng trước đi, tôi quay đầu trả cậu!"
Vì đột phá đến Tam phẩm đỉnh phong, hắn trừ vũ khí vẫn còn, đến xe cũng bán rồi, lấy đâu ra tiền đền, bằng không ai rảnh mà để ý đến thằng nhóc Phương Bình kia.
Cách đó không xa, Phương Bình vẻ mặt cạn lời. Tên khốn này, sao không bị người ta đánh chết quách đi cho rồi!