Khí thế Phương Bình như cầu vồng, ánh mắt quét qua mọi người, cười nhạt nói: "Ai cảm thấy Phương Bình tôi không đủ tư cách cầm số học phân này, cứ việc tiếp tục lên đài!"
Phương Bình nói xong, ánh mắt nhìn về phía mấy kẻ vừa nói lời dèm pha.
Sắc mặt mấy người kia hơi đổi, nhưng không ai dám hé răng.
Trần Bằng Phi nhìn Vu Hướng Hoa và Trương Tử Vi một cái, lại nhìn Phương Bình, bỗng nhiên nói: "Nếu không ngại, có thể tiết lộ khí huyết của cậu cao bao nhiêu không?"
"Khoảng 600 cal."
Sắc mặt Trần Bằng Phi hơi biến đổi, gật gật đầu không hỏi thêm nữa.
Võ giả Nhị phẩm đỉnh phong, hai lần tôi cốt, cao lắm cũng chỉ đến 500 cal là cùng.
Trên thực tế, giới hạn bình thường chỉ ở mức 480 cal, đó là đối với võ giả hai lần tôi cốt. Võ giả bình thường chỉ loanh quanh mức 400 cal khí huyết.
Khí huyết của Phương Bình đạt đến 600 cal, khi bạo phát uy lực sẽ lớn hơn, sức bền lâu hơn, cộng thêm việc đã tiến vào Tam phẩm, giới hạn khí huyết tăng lên, thể chất cũng đang tăng cường.
Đương nhiên, đó không phải là nguyên nhân chính khiến hai người kia liên thủ mà vẫn bại trận.
Chủ yếu là vì Phương Bình với khí huyết cao tới 600 cal lại còn có thể không ngừng khôi phục khí huyết, cái này thì đánh đấm gì nữa.
Vu Hướng Hoa về cuối hầu như là bị đè ra đánh, không hề có lực phản kích.
Kể cả khi muốn dùng đại chiêu, Phương Bình cũng không cho hắn cơ hội, liên trảm không ngừng nghỉ, giữa chừng không hề khựng lại, Vu Hướng Hoa đến cơ hội tụ lực cũng không có.
Còn về việc né tránh, chạy trốn... Thế thì còn gọi gì là tỷ thí luận bàn.
Vốn dĩ đã là hai đánh một, còn né tránh chạy trốn thì càng mất mặt.
Huống hồ, tốc độ của Phương Bình cũng không chậm, uy lực bạo phát từ những cú chém liên tục của hắn không quá lớn, chủ yếu mạnh ở chỗ liên trảm không dứt.
Về bộ pháp, Phương Bình quả thực đã bỏ không ít công phu, những ngày rảnh rỗi này hắn đều tu luyện bộ pháp.
Theo suy tính của Phương Bình, đánh không lại thì cũng phải chạy cho nhanh, phối hợp với khí huyết liên miên bất tuyệt, gặp võ giả có tốc độ ngang ngửa, hắn có thể chạy cho đối phương kiệt sức mà chết. Tốc độ không chậm, liên trảm không ngừng, loại võ giả này cực kỳ khó chơi, trừ phi có thể một chiêu trọng thương Phương Bình, bằng không đánh lâu dài hầu như không có hy vọng thắng.
Phương Bình thấy mọi người đều im lặng, cười khẩy một tiếng cũng không nói gì thêm.
Mọi người đều tưởng hắn đánh bại Cố Hùng rất gian nan, đúng là gian nan thật, nhưng đó là vì Phương Bình không tiêu hao điểm tài phú để bổ sung khí huyết.
Lần đó, Phương Bình thực sự dựa vào bản lĩnh của chính mình để đánh.
Nhưng hiện tại một chấp hai mà hắn còn giữ cái suy nghĩ quân tử đó thì đúng là ngốc.
Nếu không phải không muốn tỏ ra quá yếu đuối, hắn căn bản không cần bị thương để dụ Trương Tử Vi mắc câu, cứ trực tiếp quấn đấu cũng có thể kéo chết hai người này.
Cấp tốc giải quyết Trương Tử Vi, chịu chút vết thương nhẹ, điều này nằm trong phạm vi chấp nhận của Phương Bình, cũng là nguyên nhân chủ yếu giúp kết thúc trận chiến nhanh chóng.
"Sau này phiếu bên phía tôi đều sẽ bầu cho cậu."
Vu Hướng Hoa nhặt đoản côn lên, cũng không nói nhảm, bước chân có chút phù phiếm nhanh chóng rời đi.
Cánh tay trái của hắn có chút nứt xương, ngực càng bị thương nghiêm trọng, không có một tuần tĩnh dưỡng thì đừng nghĩ đến chuyện động thủ với người khác.
Về phần Trương Tử Vi, thương thế còn nặng hơn một chút. Lúc trước để giải quyết nhanh một đối thủ, Phương Bình một chút cũng không lưu tình, xương cánh tay Trương Tử Vi không phải nứt, mà là thật sự bị đánh gãy rồi.
Chỉ cú đó thôi, nếu không có đan dược chữa thương tốt và Thối Cốt Đan nhị phẩm để rèn luyện lại, vài tháng cũng không thể khôi phục.
Còn về cú song quyền bạo kích cuối cùng kia...
Dương Tiểu Mạn và mấy người khác lúc này ánh mắt đều hơi khác thường, cái đó... là đánh xẹp rồi sao?
Trương Tử Vi nói chuyện cũng có chút khó khăn, nhìn Phương Bình một cái, được một nữ sinh dìu đỡ, chậm rãi bước đi.
Hai người vừa đi, Trần Bằng Phi cười ha hả nói: "Đừng nhìn tôi, tôi chắc không phải đối thủ của cậu, bỏ phiếu là chuyện nhỏ. Có điều, cậu lần này nhất định sẽ có một trận chiến với Tạ Lỗi, chuyện sớm hay muộn thôi."
"Hả?"
"Trương Tử Vi là bạn gái cậu ta, chậc chậc, cậu đánh người ta ra nông nỗi này, tôi mà là Tạ Lỗi, đêm nay sẽ suốt đêm tìm đến cậu."
Trần Bằng Phi cười khà khà không ngừng, Phương Bình ra tay không nhẹ chút nào!
Đánh cho bạn gái người ta ngực cũng muốn xẹp xuống, chuyện này mà đặt lên người hắn, e là hắn cũng muốn đến báo thù ngay lập tức.
Phương Bình nghe vậy hơi nhíu mày, rồi bình tĩnh nói: "Hắn thật sự muốn đến thì tôi tiếp, có làm sao đâu!"
Tạ Lỗi mà tìm đến thật, đánh nhau thì Phương Bình chắc chắn chưa phải đối thủ.
Đến lúc đó, đừng trách Phương Bình chơi lầy làm hắn tức chết!
Trên võ đài thì Phương Bình chắc chắn không nhận kèo, nhưng chơi trò truy đuổi chiến thì được, cùng lắm chạy vài tiếng đồng hồ, Phương Bình không đánh chết Tạ Lỗi thì cũng làm hắn mệt chết.
Trần Bằng Phi cười lớn, cũng không nói thêm, cất bước rời đi.
Phó Xương Đỉnh vẻ mặt khó chịu, Trần Bằng Phi bỗng nhiên quay đầu lại nói: "Phó Xương Đỉnh, cái mông khỏi chưa?"
"Khốn kiếp!"
Phó Xương Đỉnh tức điên, làm bộ muốn liều mạng với hắn.
Trần Bằng Phi cười lớn một tiếng, nhanh chóng rời đi, không dây dưa với cậu ta.
Những người khác thấy thế cũng định tản đi, Phương Bình bỗng nhiên nói: "Trước khi khai giảng học kỳ sau, tôi tự nhiên sẽ khiêu chiến chức xã trưởng Võ Đạo Xã, mọi người tốt nhất nên cầu nguyện sau này không rơi vào tay tôi mà sống dở chết dở!"
Hừ một tiếng, Phương Bình nhặt trường đao lên, nghênh ngang rời đi.
Một đám già đầu, chẳng lẽ không biết câu "chớ khinh thiếu niên nghèo" sao?
Ông đây mới là sinh viên năm nhất!
Năm nhất không làm được xã trưởng, thế năm hai thì sao?
Mấy tên này, đến lúc đó có khi còn chưa tốt nghiệp đâu.
Hiện tại dám nói xấu sau lưng ông, đợi ông làm xã trưởng Võ Đạo Xã xem, hừ hừ!
Mọi người hai mặt nhìn nhau, một lát sau, có người bất đắc dĩ nói: "Năm hai vào Tứ phẩm có hy vọng không?"
Vào Tứ phẩm, chức xã trưởng nắm chắc trong tay.
Có người vội ho một tiếng nói: "Để xã trưởng chống đỡ lâu một chút, chưa tốt nghiệp thì đừng thoái vị. Chúng ta hiện tại năm ba, đợi hắn làm xã trưởng thì cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta nữa."
Mọi người nhìn nhau, một số sinh viên năm ba đều tỏ vẻ tán thành.
Việc không liên quan đến mình, Trương Ngữ trước khi tốt nghiệp không thoái vị, vậy Phương Bình liền không lên được chức, ai sợ Phương Bình gây khó dễ cho mình chứ.
Còn về đám sinh viên năm hai hiện tại...
Cái đó thì tự cầu phúc đi, biết đâu năm hai cũng có mãnh nhân, so với Phương Bình thì Tạ Lỗi làm xã trưởng hy vọng càng lớn hơn.
"Cũng may, hắn đánh Trương Tử Vi..."
Có người cười trộm, đánh Trương Tử Vi, Phương Bình lần này coi như thực sự dựng lên cho mình một đối thủ mạnh.
Tạ Lỗi hiện tại không tìm hắn gây sự, nhưng đợi hắn tiến vào Tam phẩm cao đoạn, Tạ Lỗi tất nhiên sẽ tới tìm phiền toái.
Bạn gái mình bị đánh thành như vậy, còn không biết ngực có xẹp hay không, là đàn ông thì không thể nhịn được.
...
"Phương Bình, cậu không sao chứ?"
Bên kia, Trần Vân Hi thấy tay trái hắn loang lổ vết máu, ngực cũng có máu, không kìm được hỏi một câu.
Phương Bình lắc đầu, tỏ vẻ không sao cả: "Xương cốt gãy vài cái thôi, khí huyết tiêu hao sạch sẽ, dù sao cũng không mua nổi Thối Cốt Đan nhị phẩm, chờ xương tự lành vậy."
"Xương cốt gãy rồi?"
"Ừm, gãy mấy cái xương, không tính là chuyện lớn."
"Cái đó..."
"Vân Hi!"
Dương Tiểu Mạn hô một tiếng, trừng mắt nhìn Phương Bình tức giận nói: "Có thể đừng bắt nạt người thành thật được không!"
Phương Bình vẻ mặt kinh ngạc, kỳ quái nói: "Tôi làm sao?"
"Cậu..."
Dương Tiểu Mạn cạn lời, cậu làm sao á?
Cậu bán thảm cái gì!
Tưởng bọn này mù chắc!
Phương Bình vẻ mặt mờ mịt, buồn bã nói: "Tôi bắt nạt ai chứ? Xương tôi gãy, đau là đau tôi, không tiền thì chịu thôi, người nghèo mà, con nhà nghèo sớm biết lo liệu, chịu đau chịu khổ cũng quen rồi..."
Phó Xương Đỉnh cảm giác mình sắp chết vì độ vô sỉ của thằng bạn, ngắt lời: "Được rồi đấy, đừng có lừa gạt Vân Hi nhà người ta, cậu mà thật sự nứt xương, bây giờ chắc đã móc ra mấy chục viên Thối Cốt Đan mà nuốt rồi."
Cậu ta còn lạ gì Phương Bình, thật sự bị thương nghiêm trọng, tên này đối với bản thân hào phóng muốn chết.
Trần Vân Hi cũng phản ứng lại, sắc mặt đỏ lên, hiển nhiên là giận.
Phương Bình bất đắc dĩ, tôi chỉ nói thế thôi mà, lừa được đứa nào hay đứa nấy, làm gì mà căng thẳng thế.
Cũng đã lừa được ai đâu!
"Các cậu a, căn bản không hiểu tôi. Thôi bỏ đi, nói nhiều vô ích, mọi đau khổ cứ để một mình Phương Bình tôi gánh chịu là được."
"Dừng!"
Phó Xương Đỉnh lại lần nữa cắt ngang hắn, không tiếp tục đề tài này, mà quay lại chuyện chính: "Cậu đột phá Tam phẩm lúc nào?"
"Lúc về trường."
"Sao cậu không nói?"
"Phí lời, cậu cũng có hỏi đâu, nói ra chẳng phải đả kích các cậu sao?"
"..."
Câu này không bắt bẻ được, đúng là đả kích người ta thật.
"Tam phẩm rồi..."
Mấy người thở dài, đều bị đả kích đến mức có chút tuyệt vọng.
Năm nhất còn chưa kết thúc đâu!
Đề tài này cũng không tán gẫu tiếp được, Phó Xương Đỉnh lại nói: "Chuyện lập đội, cậu thấy thế nào?"
Phương Bình vừa đi vừa nói: "Còn thấy thế nào nữa, sinh viên năm nhất, đám sinh viên cũ kia có chịu cho chúng ta nhập bọn không? Thật sự muốn gia nhập thì tôi không thành vấn đề, e là không ai từ chối tôi đâu. Bất quá thôi bỏ đi, vô vị, chúng ta tiếp tục gom một đội."
Nói xong, Phương Bình nhìn về phía Triệu Lỗi vẫn đang trầm mặc: "Bảo thầy cậu mở chút cửa sau cho chúng ta đi, thầy ấy hiện tại hầu như là người chủ trì công việc hàng ngày của trường, tốt xấu gì cũng có hai học sinh trong đội ngũ chúng ta, cho vài ngàn học phân chắc cũng không khó đâu nhỉ..."
Triệu Lỗi không nhìn hắn, cũng không tiếp lời.
Dương Tiểu Mạn lại cạn lời nói: "Cậu tự đi mà nói, không chết thì bọn này mới thử."
"Hờ!"
Cậu tưởng tôi ngốc à? Chủ động đi tìm chết?
Nghĩ nghĩ, Phương Bình lại thở dài: "Các đạo sư không góp sức a, đạo sư bên tôi cũng keo kiệt lợi hại..."
Triệu Tuyết Mai nhỏ giọng giải thích: "Đạo sư rất tốt mà, hôm kia lại bán nửa giá cho tớ 10 viên Thối Cốt Đan nhị phẩm..."
Phương Bình: "..."
"Khinh người quá đáng!"
Sắc mặt Phương Bình biến đổi liên tục, Lão Lữ đây là trắng trợn bắt nạt người, phân biệt đối xử a!
Tất cả mọi người nín cười, đáng đời!
Lữ Phượng Nhu nhìn hắn ngày nào cũng bán đan dược, hiển nhiên sẽ không cho hắn đan dược nửa giá để hắn đi đầu cơ trục lợi.
Triệu Tuyết Mai không giống, cô ấy nghiêm túc tu luyện, chưa từng làm việc này, nhân phẩm có bảo đảm.
Còn Phương Bình thì sao?
Huống hồ Phương Bình cũng không thiếu đan dược, ít nhất theo Lữ Phượng Nhu thấy, chưa từng thấy Phương Bình vì vấn đề tài nguyên mà tiến độ bị đình trệ.
Nếu Phương Bình giờ phút này vì thiếu đan dược mà cảnh giới chậm chạp không thể tăng lên, Lữ Phượng Nhu e là cũng sẽ không làm vậy.
Các đạo sư muốn làm là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, chứ không phải dệt hoa trên gấm, lãng phí tài nguyên hữu hạn.
...
Nhóm Phương Bình cùng về ký túc xá.
Tin tức Phương Bình đánh bại Vu Hướng Hoa liên thủ với Trương Tử Vi cũng theo những người khác trở về, nhanh chóng lan truyền ra ngoài.
Võ Đạo Xã.
Chu Nghiên nhìn Trương Ngữ vẫn đang xử lý văn kiện, không nhịn được nói: "Phương Bình Tam phẩm rồi."
"Ừm."
"Hiện tại năm nhất còn chưa kết thúc..."
"Em muốn nói gì?"
"Hắn tiến độ quá nhanh, còn nhanh hơn cả Vương Kim Dương của Nam Võ. Em lo lắng hắn rất nhanh sẽ có thể tiến vào Tam phẩm đỉnh phong... Cái kia..."
Trương Ngữ dừng bút, ngẩng đầu lên nói: "Lo lắng anh thua hắn?"
"Không."
Chu Nghiên lắc đầu, nhưng vẫn có chút rầu rĩ nói: "Chuyện Võ Đạo Xã, hay là anh đừng quản nữa, chuyên tâm tu luyện đi. Anh đến giờ còn chưa vào Tứ phẩm trung đoạn, em nghe nói Vương Kim Dương đã vào Tứ phẩm trung đoạn rồi, hắn đột phá còn muộn hơn anh."
Đến Tứ phẩm cảnh, tiến độ đều sẽ chậm lại.
Vương Kim Dương tháng 10 năm ngoái đột phá, hiện tại là tháng 4, cũng mới nửa năm thôi, nhưng đã trở thành võ giả Tứ phẩm trung đoạn.
Trương Ngữ sớm từ tháng 5 năm ngoái liền đột phá, đến giờ đã gần một năm rồi.
Chậm chạp không thể đột phá, cũng có liên quan đến việc vẫn ở lại Võ Đạo Xã.
Trương Ngữ cười nhạt nói: "Em sợ Phương Bình đuổi kịp tiến độ của anh? Hắn hiện tại mới sơ nhập Tam phẩm, em thật sự cảm thấy hắn có thể vượt qua anh?"
"Cái này..."
Chu Nghiên nghẹn lời, nhưng lập tức nói: "Hắn không được, thế còn Tần Phượng Thanh thì sao? Tên kia hiện tại Tam phẩm đỉnh phong, lúc nào cũng có thể tiến vào Tứ phẩm. Thật sự thua Phương Bình, em cảm thấy ngược lại không có gì. Nhưng nếu thua Tần Phượng Thanh, với cái tính khí của hắn, anh cũng đừng hòng yên ổn, anh đánh hắn đâu phải lần một lần hai."
Sắc mặt Trương Ngữ hơi đổi, cái tên kẹo da trâu kia!
Tần Phượng Thanh mà vào Tứ phẩm thật, vậy thì không phải đánh một trận là xong chuyện.
Trương Ngữ không nghi ngờ chút nào, Tần Phượng Thanh thật sự thành xã trưởng Võ Đạo Xã, cái Võ Đạo Xã này có thể biến thành cái chợ vỡ, ngày nào cũng bạo phát chiến đấu.
Hít sâu một hơi, Trương Ngữ trầm giọng nói: "Đúng là nên tu luyện cho tốt, anh bước vào Tứ phẩm cảnh cũng gần một năm rồi. Khoảng thời gian này, chuyện Võ Đạo Xã em để tâm nhiều hơn, anh đi Địa Quật một chuyến trước, trở về liền đột phá đến Tứ phẩm trung đoạn!"
Về phần Phương Bình, tiểu tử kia hiện tại còn kém xa lắm.
Chưa tới Tam phẩm cao đoạn, đối với hắn không hề có áp lực.
Chu Nghiên gật đầu, có chút thổn thức, cảm khái nói: "Cùng khóa có Tần Phượng Thanh, năm hai có Tạ Lỗi, năm nhất có Phương Bình... Xã trưởng, em cảm thấy một năm tiếp theo, cái ghế xã trưởng này của anh, ngồi thật sự có chút khó khăn."
Không phải coi thường Trương Ngữ, nhưng những người khác đều đang phấn khởi tiến lên.
Cứ tiếp tục thế này, Tứ phẩm cảnh vốn dĩ tiến triển chậm, một khi bị người đuổi kịp, nhất định sẽ tới khiêu chiến Trương Ngữ.
Ghế xã trưởng Võ Đạo Xã Ma Võ, đâu phải dễ ngồi như vậy.
Mấy vị học viên Ngũ phẩm cảnh của các trường khác, học kỳ này kết thúc đều sắp tốt nghiệp rồi.
Trương Ngữ làm xã trưởng Võ Đạo Xã, nếu trước khi tốt nghiệp không thể tiến vào Ngũ phẩm cảnh, vậy một năm tiếp theo, học viên Ngũ phẩm của trường có thể sẽ đứt gánh.
Tân sinh càng ngày càng mạnh, sinh viên cũ lại một khóa không bằng một khóa, Trương Ngữ cái vị xã trưởng này, chỉ sợ cũng phải chịu đủ điều tiếng.
Lời này Chu Nghiên không nói, Trương Ngữ hiển nhiên trong lòng cũng hiểu rõ.
Đúng vậy, sắp tới mùa tốt nghiệp rồi.
Mấy vị đàn anh Ngũ phẩm năm tư đều phải rời đi, trên thực tế mấy vị kia hiện tại cũng không ở trường, đều ở ngoại địa hoặc là Địa Quật.
Nhưng dù sao vẫn là sinh viên Ma Võ.
Một khi tốt nghiệp, đó chính là cựu sinh viên, học viên Ngũ phẩm của trường chớp mắt liền không còn.
Trong lòng suy nghĩ lung tung, Trương Ngữ bỗng nhiên nói: "Em nói xem, để Phương Bình gia nhập Võ Đạo Xã thì thế nào?"
"Gia nhập Võ Đạo Xã?"
"Lấy thân phận phó xã trưởng gia nhập, hắn cùng Tạ Lỗi đều có hy vọng trước khi tốt nghiệp bước vào Ngũ phẩm cảnh."
Trương Ngữ nhẹ giọng nói: "Thực ra anh có là xã trưởng hay không, không quan trọng. Nhưng xã trưởng Võ Đạo Xã Kinh Võ đã tiến vào Tứ phẩm đỉnh phong, Vương Kim Dương của Nam Võ cũng tiến vào Tứ phẩm trung đoạn, xã trưởng các trường Võ Đại khác cũng sắp vào Tứ phẩm trung đoạn rồi. Cuối năm nay, Võ Đại còn có thi đấu giao lưu, nhưng theo anh được biết, khả năng không còn là tân sinh giao lưu, mà là giao lưu giữa các Võ Đạo Xã."
Giải đấu giao lưu lần thứ nhất, giao cho tân sinh quyết định kết quả.
Giải đấu lần thứ hai, vậy thì chưa chắc.
Một trường học mạnh hay yếu, thành quả bồi dưỡng học sinh còn phải nhìn vào những học sinh cường giả, Võ Đạo Xã chính là đại biểu cho học sinh cường giả.
Trương Ngữ phán đoán, giải đấu giao lưu cuối năm nay, khả năng chính là Võ Đạo Xã xuất chiến.
Chu Nghiên không biết nên nói gì, mấy khóa dưới của Ma Võ hiện tại đều lộ rõ tài năng, nhưng đám sắp lên năm tư bọn họ lại có vẻ hơi bạc nhược. Trương Ngữ, e rằng cũng có chút tư vị lực bất tòng tâm.
Đối với đề nghị của Trương Ngữ, Chu Nghiên suy nghĩ một chút mới nói: "Học kỳ sau rồi tính, mặt khác... Đừng để thua Phương Bình thật, bằng không..."
Trương Ngữ khẽ cười nói: "Không đến nỗi đâu."
Trong lòng lại quyết định chủ ý, mình phải vào Địa Quật một chuyến, thật sự mà thua, mình còn chưa tốt nghiệp đây này, không ném nổi cái mặt này...