Virtus's Reader
Toàn Cầu Cao Võ

Chương 202: CHƯƠNG 202: HAI NHIỆM VỤ ĐƠN GIẢN

Buổi tối, khóa đặc huấn kết thúc, Phương Bình đi một chuyến đến bộ hậu cần.

Nhìn thấy hắn, ánh mắt Lý lão đầu bỗng nhiên trở nên nguy hiểm.

"Đến rồi."

"Vâng."

"Rất tốt, ta cho rằng ngươi ít nhất ba năm tháng không dám tới chỗ ta."

"Thầy nói gì thế, em tới thăm thầy mà..."

"Khốn kiếp!"

Lý lão đầu rất tức giận, vừa giận lên, trực tiếp vươn tay chộp một cái. Phương Bình rõ ràng đứng cách ông vài mét, khoảnh khắc sau liền bị lão già tóm gọn trong tay.

Lý lão đầu cũng không cho hắn cơ hội nói nhảm, tiện tay vung ra ngoài một cái...

Mấy giây sau, Phương Bình nằm nhoài bên ngoài bộ hậu cần, bắt đầu hoài nghi nhân sinh.

Tôi là ai?

Tôi đang ở đâu?

Vừa nãy hình như tôi đang bay, chắc không sai chứ?

Trời tối, bộ hậu cần cũng có người đến, giờ khắc này, bỗng nhiên có người nói: "Xã trưởng, anh đây là..."

Phương Bình nghiêng đầu liếc nhìn, thấy là tên béo Quách Thịnh, cười nhạt nói: "Buổi tối ánh trăng không tệ, ra ngoài ngắm chút, còn cậu?"

"À, em tới lấy đan dược, có đàn anh đặt hàng rồi."

"Ừm, làm rất tốt, sắp thành võ giả chưa?"

Tên béo có chút kinh ngạc, ngượng ngùng nói: "Xã trưởng, em tháng trước đột phá rồi a."

Phương Bình nhíu mày, quên mất, vừa nãy cũng không chú ý quan sát.

Ho nhẹ một tiếng che giấu sự lúng túng, Phương Bình cười cười nói: "Tôi nhớ nhầm, lần trước ai nói mình muốn hai lần tôi cốt đột phá, tôi còn tưởng rằng là cậu..."

"Là em mà." Quách Thịnh lần thứ hai mờ mịt, giải thích: "Nhưng em đến 169 cal liền kẹt lại không lên nổi, cho nên mới đột phá."

Ánh mắt Phương Bình có chút nguy hiểm, có biết nịnh hót không hả?

Tôi nói cái gì cậu nghe là được rồi, không cần nói rõ ràng như thế đâu?

Quách Thịnh hình như cũng phản ứng lại, thay hắn giải thích: "Xã trưởng anh đại khái quá bận, áp lực đừng lớn như vậy, anh đều Tam phẩm, đã bỏ xa mọi người rồi."

"Ừm, đi làm việc đi."

Phương Bình phất tay đuổi Quách Thịnh đi.

Chờ cậu ta đi rồi, lúc này mới bất đắc dĩ nói: "Lý lão đầu bên này xem ra là không có cách nào rồi."

Hắn vẫn còn muốn tìm Lý lão đầu dự chi một chút, hiện tại được rồi, lần trước lừa ông ấy nói đan dược phân cho người trong xã đoàn, kết quả Lý lão đầu hiển nhiên là phát hiện, cho nên mới tức giận ném hắn ra ngoài.

Nhìn quanh một vòng, thấy không có người quen, Phương Bình có lòng muốn lại vào thử xem, nhưng nghĩ đến Quách Thịnh còn ở bên trong, Phương Bình thở dài, xoay người rời đi, để hôm khác lại đến.

Chuyện dự chi học phân còn chưa có tin tức, Trần Vân Hi đúng là có chỗ dựa rồi.

Ngày 19 tháng 4, Chủ nhật.

Biệt thự số 8.

Lữ Phượng Nhu, Bạch Nhược Khê đều ở đó, ba người Trần Vân Hi, Phương Bình, Triệu Tuyết Mai cũng có mặt.

Lữ Phượng Nhu nhìn Trần Vân Hi, vẻ mặt đặc biệt lạnh lùng nghiêm nghị.

"Cô giáo của cô nhất định phải giao cô cho ta, ta hiện tại cho cô một cơ hội, cô có thể tìm người khác, bao gồm cả Đường Phong, ta đi giúp cô nói!"

Trần Vân Hi không biết làm sao nhìn Bạch Nhược Khê, Bạch Nhược Khê nhưng là kiên trì nói: "Nhu tỷ, xin nhờ chị rồi!"

"Hừ!"

Lữ Phượng Nhu phảng phất có chút không quá cao hứng, Phương Bình cùng Triệu Tuyết Mai cũng có chút kỳ quái.

Bình thường Lữ Phượng Nhu mặc dù đối với bọn họ cũng không tính là khách khí, nhưng chắc chắn sẽ không thật sự lộ ra thái độ căm ghét như vậy.

Hiện tại đối với Trần Vân Hi, bà ấy thật giống như thật sự có chút căm ghét.

Lẽ nào liền bởi vì tính cách của Trần Vân Hi?

Nhưng Trần Vân Hi rất nghe lời, dù cho có thời điểm không muốn đi làm một vài chuyện, đạo sư thật sự yêu cầu, cô ấy cũng sẽ không từ chối.

Chỉ vì thế mà Lữ Phượng Nhu căm ghét cô ấy?

Đạo sư Lục phẩm đỉnh phong, không đến nỗi như vậy.

Dù cho Đường Sư Tử không thích tính cách Phương Bình, cũng sẽ không lộ ra loại thần thái này.

Mà Bạch Nhược Khê kiên trì để Trần Vân Hi lưu lại chỗ Lữ Phượng Nhu cũng có chút kỳ quái.

Nhóm Phương Bình không hiểu, cũng không tiện hỏi dò.

Lữ Phượng Nhu trầm mặc chốc lát, gật đầu nói: "Được, vậy nó liền lưu lại nơi này. Cô có thể đi rồi, nội phủ có thương tích thì đừng đi dạo lung tung khắp nơi!"

Bạch Nhược Khê khẽ cười một tiếng, nhìn về phía Trần Vân Hi nói: "Vân Hi, sau này Lữ lão sư chính là đạo sư của em, nỗ lực tu luyện, rảnh rỗi cô lại đến thăm mọi người."

"Cô ơi..."

Trần Vân Hi vẻ mặt không nỡ, Lữ Phượng Nhu có vẻ hơi buồn bực nói: "Đi thì đi, sinh ly tử biệt hay sao?"

Bạch Nhược Khê bật cười, đứng dậy rời đi, cũng không lưu lại nữa.

Chờ cô đi rồi, Lữ Phượng Nhu nhìn Trần Vân Hi một hồi, mở miệng nói: "Cô lấy 199 cal khí huyết trở thành võ giả, có thể nói, ba lần tôi cốt vẻn vẹn chỉ cách xa một bước! Tài nguyên, Trần gia cô không thiếu tí nào! Nhưng cô thì sao? Bây giờ, Phương Bình Tam phẩm cảnh, thân người cốt rèn luyện 6 khối xương! Triệu Lỗi, tôi cốt 96 khối, bước vào Nhị phẩm trung đoạn. Phó Xương Đỉnh, tôi cốt 95 khối, cũng bước vào trung đoạn. Có thể cô Trần Vân Hi, thiên tư mạnh hơn bọn họ, đột phá nhanh hơn bọn họ, tôi cốt 93 khối, vừa mới bước vào ngưỡng cửa Nhị phẩm trung đoạn... Cô loại rác rưởi chỉ có thiên tư cùng tài nguyên này, nếu không phải Bạch Nhược Khê..."

"Lão sư!"

Phương Bình ho nhẹ một tiếng, ngắt lời nói: "Lão sư, cái kia... cái kia... có muốn làm cái bái sư yến không?"

"Cút!"

Lữ Phượng Nhu lườm hắn một cái, hỏa khí đúng là tiêu một điểm, nhìn chằm chằm Trần Vân Hi nói: "Ngày hôm nay là ngày 19, cuối tháng, tôi cốt không tới 100 khối, cô thẳng thắn về Trần gia của cô đi!"

Trần Vân Hi sắc mặt đỏ chót, Lữ Phượng Nhu không nhịn được nói: "Đi thôi!"

Nghe nói như thế, Trần Vân Hi bất đắc dĩ, đành phải cất bước rời đi.

Cô ấy vừa đi, Lữ Phượng Nhu đúng là không còn tức giận như vừa nãy. Phương Bình có chút không tìm được manh mối, Lữ Phượng Nhu cùng Trần gia có thù?

Thật sự mà có thù, Bạch Nhược Khê cũng sẽ không để cho Trần Vân Hi ném vào danh nghĩa Lữ Phượng Nhu.

Đạo sư tuy rằng không phải cha mẹ, nhưng mấy năm đại học tương lai, võ đạo tu luyện hầu như đều là chuyện của đạo sư, đây chính là lựa chọn trọng đại quan hệ đến cả đời người.

Lữ Phượng Nhu cũng không giải thích cái gì, nhìn một chút Triệu Tuyết Mai nói: "Hiện giai đoạn đừng tu luyện chiến pháp, tôi cốt, tranh thủ trước khi tiến vào Địa Quật đạt đến Nhị phẩm đỉnh phong! Nhà cô cái công ty gì đó, đừng mở nữa, ông chú kia của cô không phải muốn sao? Cho hắn, bán đổi tiền! Đổi lấy tiền, đến chỗ ta mua đan dược, sau đó vào phòng năng lượng tu luyện!"

"Lão sư..." Triệu Tuyết Mai tức khắc cuống lên, vội vàng nói: "Đó là của cha em..."

"Cha cô chết trận rồi! Cô cũng muốn cùng cha cô giống nhau, chết ở Địa Quật?"

Lữ Phượng Nhu quát lớn nói: "Ngu xuẩn, cha cô vừa chết, những thân thích kia của nhà cô đều đang nhìn chằm chằm công ty, nếu không phải ở Ma Võ, nếu không phải ta là giáo viên của cô, cô có thể giữ được? Hiện tại, bán, đổi lấy tài nguyên, để thực lực mình tiến bộ. Chờ cô thành Tam phẩm thậm chí Tứ phẩm võ giả, đến thời điểm đó còn muốn tiếp tục kinh doanh, vậy còn không dễ dàng sao! Chú của cô dám không cho cô? Hắn một cái Tam phẩm võ giả, không cho cô, vậy thì chờ chết! Bán cái một hai trăm triệu, ít nhất đủ cô tu luyện tới Tam phẩm đỉnh phong, hiểu ý của ta không?"

Mở rộng cắn thuốc, một hai trăm triệu e sợ cũng đủ Tam phẩm đỉnh phong.

Hiển nhiên, Lữ Phượng Nhu chính là ý này, tiến độ hiện tại của Triệu Tuyết Mai so với những người khác chậm không ít, không nỡ lòng bỏ dùng tiền đập sao được.

Nhị phẩm Thối Cốt Đan, một triệu một viên.

Dựa theo cách nói của Lữ Phượng Nhu, một tháng ít nhất 10 viên, đây chính là mười triệu.

Lại đến 30 viên Nhị phẩm Khí Huyết Đan, gần như phải hai mươi triệu.

Một tháng đập vào ba mươi triệu, tư chất Triệu Tuyết Mai cũng không phải quá kém, thật sự muốn kém cũng sẽ không đi tới mức này. Hai tháng xuống, Nhị phẩm đỉnh phong không phải không có hy vọng.

Đương nhiên, hai tháng tiêu tốn bốn năm mươi triệu, vậy cũng là chuyện không có cách giải quyết.

Triệu Tuyết Mai có chút không nỡ, một lát mới gật đầu nói: "Vâng."

Lữ Phượng Nhu lúc này mới khôi phục vẻ ôn hòa, lại nhìn về phía Phương Bình, cau mày nói: "Cậu xảy ra chuyện gì?"

Phương Bình kỳ quái nói: "Lão sư, em không có chuyện gì a."

Nói xong, Phương Bình bỗng nhiên nói: "Ngài là nói chuyện Lý lão sư? Em không trêu chọc thầy ấy a, lão già bỗng nhiên liền đem em ném đi, lão sư ngài đây là muốn giúp em báo thù?"

"Cái gì?"

Lữ Phượng Nhu hiển nhiên không rõ lắm nội tình, cũng không tìm hiểu rõ, cau mày nói: "Ta là nói, cậu đột phá Tam phẩm hơn 20 ngày, làm sao mới tôi cốt 6 khối?"

Tốc độ trước đây của Phương Bình cực nhanh.

126 khối xương, trước sau bỏ ra chưa tới 7 tháng, chưa đến hai ngày tôi cốt một khối.

Hiện tại thì sao?

Hơn 20 ngày, tôi cốt 6 khối.

Tuy rằng thân người cốt khó hơn xương tứ chi, nhưng còn chưa tới xương cột sống khó nhất, Phương Bình hiện tại còn đang rèn luyện xương sườn, này đều chậm thành như vậy, xương cột sống thì sao?

Phương Bình đảo mắt, khẽ thở dài: "Đạo sư cũng biết, trước đây tiến bộ nhanh là xây dựng trên việc em tiêu hao lượng lớn tài nguyên. Hiện tại không còn thu nhập, nhà em cũng không có công ty gì để bán, không tiền, tiến bộ tự nhiên chậm. Hiện tại em thuần túy dựa vào khí huyết để uẩn nhưỡng, Thối Cốt Đan một viên cũng chưa từng ăn, Khí Huyết Đan cũng là có thể tiết kiệm thì tiết kiệm..."

"Huống hồ, em hiện tại muốn mua, cái kia đều là đan dược Tam phẩm!"

Phương Bình không ngừng kêu khổ nói: "Tam phẩm quá đắt rồi! Đắt đến mức em đều sợ hãi, Khí Huyết Đan phổ thông 3 học phân, Nhất phẩm 10 cái, Nhị phẩm 20 cái, Tam phẩm lại muốn 40 học phân!"

Phương Bình một bộ biểu tình không thể chịu đựng: "40 học phân, cái giá này em hoàn toàn không chịu đựng nổi!"

"Ồ."

Lữ Phượng Nhu đáp một tiếng, bỗng nhiên nói: "Cậu cũng đừng tìm ta khóc than, không có ý nghĩa quá lớn. Công ty kia của cậu, đầu tư mấy chục triệu, ta vẫn là biết đến. Bất quá cậu không phải than phiền ta không công bằng sao? Không cho cậu chỗ tốt? Được, hiện tại cùng cậu bàn một vụ giao dịch, cậu đáp ứng rồi, tài nguyên tu luyện kế tiếp ta có thể cung cấp cho cậu."

"Ngài nói!" Phương Bình vội vàng mở miệng.

Lữ Phượng Nhu tự tiếu phi tiếu nói: "Đơn giản, hai việc. Thứ nhất, giúp ta đưa một phong thư, nhắn mấy câu nói."

"Không thành vấn đề!"

Phương Bình một lời đáp ứng, trong lòng vui vẻ, khóc than vẫn hữu dụng, đạo sư hiện tại cuối cùng cũng coi như cho mình chỗ tốt rồi.

Đưa phong thư, lại cũng coi như điều kiện, trừ phi đưa đi Địa Quật, bằng không thật không nguy hiểm.

"Thứ hai, giúp ta giết người!"

Phương Bình tức khắc cau mày, ngượng ngùng nói: "Lão sư, ngài đều sắp Tông sư rồi..."

Này không phải đùa em sao?

"Làm sao? Không muốn? Sớm dự chi cho cậu chỗ tốt, đương nhiên muốn trả giá thật lớn, không bắt cậu hiện tại giết, có năng lực lại giết hắn!"

Trong mắt Lữ Phượng Nhu lóe lên vẻ tàn khốc, Phương Bình nghe vậy khô khốc nói: "Vị kia của Phương gia Đông Hồ?"

"Cút!"

Lữ Phượng Nhu mắng một câu, hừ nói: "Giết hắn ta cần phải nhờ cậu!"

Phương Bình chấn kinh rồi, không ngờ còn không phải Thất phẩm Tông sư!

Ngài thật đùa em chơi đây!

"Có đáp ứng hay không? Đáp ứng, ta hiện tại liền cho cậu 1000 học phân, cậu trên đường chết rồi, ta cũng không tìm cậu đòi nợ!"

"Này..."

Phương Bình cười khổ nói: "Lão sư, ngài này không phải làm khó em sao, đối phương cũng là Tông sư chứ?"

"Không phải."

"Không phải?"

Phương Bình lần này buồn bực, không phải Tông sư, ngài để em ra tay?

Lẽ nào là rèn luyện em?

Suy nghĩ hồi lâu, Phương Bình đau đầu nói: "Đó là Lục phẩm đỉnh phong?"

"Cũng không phải."

"Lẽ nào là Đại Tông sư?"

"Không phải, đâu ra nói nhảm nhiều như vậy." Lữ Phượng Nhu hơi không kiên nhẫn, Địa Quật làm gì có Tông sư Đại Tông sư, nhân loại mới có. Địa Quật gọi là Thất Bát Cửu phẩm, biết cái gì!

Phương Bình thả lỏng, cười ha hả nói: "Lão sư, thế thì không thành vấn đề, em tin tưởng ngài cũng sẽ không bắt em giết người tốt..."

"Phí lời."

Lữ Phượng Nhu lườm hắn một cái, tiện tay ném cho hắn một cuộn tranh nói: "Chính là người này, gặp phải thì làm thịt hắn, thực lực mạnh chút hẵng đi."

"Được, không thành vấn đề."

Phương Bình đáp ứng thoải mái, hai nhiệm vụ cũng không tính là việc khó, Lão Lữ lại cho mình 1000 học phân, mặt trời mọc đằng Tây rồi.

Tiếp đó, Lữ Phượng Nhu lại ném cho hắn một phong thư nói: "Đi lối vào Địa Quật khu Nam chờ, trong một hai ngày nay, có một ông già tóc trắng sẽ từ Địa Quật đi ra, thư đưa cho ông ấy là được. Mặt khác liền nói, con gái ông ấy nhớ ông ấy, bảo ông ấy nhanh lên một chút đi cùng bà ấy."

"Ồ."

Phương Bình gật đầu, hơi kinh ngạc, cha cô?

Vậy tính là gì của mình?

Sư tổ?

Kinh ngạc thì kinh ngạc, ngay cả trường cũng không cần ra, Phương Bình vẫn là rất tình nguyện vì Lữ Phượng Nhu ra sức.

1000 học phân, đạo sư của mình quả nhiên là nhiều tiền lắm của!

Cũng đối với mình phá lệ tốt, cuối cùng cũng coi như hết khổ rồi.

Một bên Triệu Tuyết Mai đều nhìn có chút ước ao, cũng là thực lực không đủ, bằng không, nhiệm vụ này cô cũng muốn tranh một tranh.

Ở trong lòng hai người, Lữ Phượng Nhu để Phương Bình giết người, vậy khẳng định là người xấu.

Hiện nay xã hội, võ giả mặc dù là giai cấp đặc quyền, nhưng giết người vô tội cũng là muốn trả giá to lớn.

Đưa vào cảm tử doanh Địa Quật, đó là thoải mái nhất.

Lão Lữ không đến nỗi hố Phương Bình như thế, Phương Bình trước khi giết người khẳng định cũng phải tra một chút.

Không phải Tông sư, không phải Lục phẩm, cái kia chết no Tứ Ngũ phẩm thực lực, Phương Bình thực lực đến cũng không ngại đi giúp một tay.

Từ biệt thự đi ra, Phương Bình vui vẻ ra mặt nói: "Lão sư chịu chơi thật!"

"1000 học phân... Thật cam lòng."

Sớm dự chi cho mình 1000 học phân, theo Phương Bình, đây thật sự là quá chăm sóc chính mình rồi.

Triệu Tuyết Mai có chút ước ao, nhưng không muốn xem hắn khoác lác, dò hỏi: "Lão sư đối với Vân Hi ấn tượng thật giống không phải quá tốt?"

"Cái này không rõ lắm, khả năng là tiếp xúc không nhiều, chờ tiếp xúc một quãng thời gian đại khái là tốt rồi."

"Bạch lão sư quá đáng tiếc." Triệu Tuyết Mai thở dài, gãy một cánh tay, lại bị thương nặng, ngay cả dạy học đều không thể làm được rồi.

"Lão sư không phải đã nói rồi sao? Có thể sống sót trở về, chính là vận khí. Hơn nữa đối với Bạch lão sư mà nói, bị thương cũng đại biểu không cần lại vào Địa Quật, có thể cũng là chuyện tốt..."

Việc này Phương Bình chỉ có thể hướng về chỗ tốt mà nghĩ, bằng không, ngẫm lại liền cảm giác khó chịu.

Không thời gian lại nói đâu đâu, Phương Bình lại nói: "Tôi đi bộ hậu cần một chuyến, lĩnh học phân lại nói."

Số học phân này tính là thù lao Lữ Phượng Nhu cho nhiệm vụ của chính mình, cũng coi như của Phương Bình, đúng là không cần lo lắng vấn đề điểm tài phú.

1000 học phân, thao tác tốt, đó chính là 30 triệu điểm tài phú, dù cho không đi đổi đan dược buôn bán, vậy cũng là 20 triệu điểm tài phú.

Đối với Phương Bình mà nói, số học phân này đến quá đúng lúc rồi.

Nói xong lời này, Phương Bình liền vội vã chạy về hướng bộ hậu cần. Lý lão đầu trước đó phát hỏa, hiện tại cũng nên nguôi giận đi...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!