Thời gian chính thức bước sang tháng 6.
Ngày mùng 1 tháng 6, tại Ma Võ, Phương Bình cất bước tiến vào phòng Năng Lượng.
Còn ở thế giới bên ngoài, cái tên Phương Bình cũng đang dấy lên một cơn sóng gió không nhỏ.
Ngày mùng 1 tháng 6, Bảng xếp hạng chiến lực Võ Đại cập nhật.
Tại Bảng xếp hạng Tam phẩm, Phương Bình - sinh viên Ma Võ, với thực lực Tam phẩm trung đoạn, lần đầu tiên lọt vào danh sách, xếp hạng 96.
Bảng xếp hạng Tam phẩm tổng cộng có một trăm người.
Toàn quốc có 99 trường Võ Đại, số lượng sinh viên đạt Tam phẩm không quá nhiều, tính gộp lại cũng chỉ hơn một ngàn người.
Trong số chưa đến hai ngàn người đó, Phương Bình chỉ lọt vào top 100, xem ra cũng không phải quá mức chói mắt.
Nhưng thực tế là, sinh viên Tam phẩm chưa tốt nghiệp, ai nấy đều có thể được xưng tụng một tiếng "tinh anh"!
Trong đám người thường, vạn người chưa chắc có một võ giả, còn trong quần thể tinh anh mà mười chọn một, đó là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt.
Hoa Quốc có bao nhiêu sinh viên đại học?
Sinh viên đang theo học lên đến hơn 30 triệu người!
Đó là chưa kể đến một số trường đại học linh tinh khác, con số thực tế còn lớn hơn nhiều. Học sinh trung tiểu học chưa bước vào vòng tròn võ đạo thì không tính.
Học viên Tam phẩm vốn đã là những kẻ xuất sắc nhất trong số 30 triệu người kia. Giờ đây, Phương Bình ở trong nhóm những người nổi bật này cũng bắt đầu bộc lộ tài năng, thậm chí có thể nói là dần dần bước lên tầng thứ đỉnh phong của giới sinh viên.
Đợi đến tháng 7 năm nay, khi rất nhiều sinh viên năm tư tốt nghiệp, lúc đó bảng xếp hạng Tam phẩm sẽ trống đi hơn một nửa, bao gồm cả những học viên Tứ, Ngũ phẩm của Ma Võ và Kinh Võ ra trường.
Đến lúc ấy, trong số sinh viên còn ở lại trường, Phương Bình xác thực có thể được xưng là nhân vật cấp bá chủ.
...
Dương Thành.
Từ khi Phương Bình vào Ma Võ, người nhà họ Phương cũng bắt đầu quan tâm đến tin tức giới võ đạo.
Bảng xếp hạng chiến lực Võ Đại ra mắt chưa lâu, nhưng hiện tại bản danh sách này đã trở thành một trong những bảng xếp hạng được đại chúng quan tâm nhất.
Khi Phương Viên nhìn thấy tên Phương Bình trên bảng xếp hạng Tam phẩm, con bé kinh ngạc đến tột độ.
"Anh tôi vào bảng xếp hạng rồi!"
"Chị Viên Viên, ở đâu? Ở đâu? Cho em xem với!"
"Em cũng muốn xem, chị Viên Viên, vào bảng gì thế?"
"Bảng xếp hạng Tam phẩm Võ Đại!"
Phương Viên vẻ mặt đầy chấn động nói: "Anh tôi mới năm nhất thôi mà, thế mà đã vào bảng xếp hạng Tam phẩm rồi?"
Nó vừa dứt lời, mấy cô bé vây quanh bỗng nhiên có người kinh hô: "Mau nhìn kìa, phía sau có giới thiệu... Chị Viên Viên, anh chị giết người rồi!"
Sắc mặt Phương Viên hơi đổi, vội vàng nhìn xuống phía dưới.
[Phương Bình, sinh viên năm nhất Ma Võ, 19 tuổi, võ giả Tam phẩm trung đoạn.
Xếp hạng: 96.
Chiến tích đỉnh cao: Đầu tháng 5, đao trảm võ giả Tam phẩm đỉnh phong!]
Phương Viên ngẩn người, bỗng nhiên nói: "Trước đây đâu có cái này, sao bây giờ lại thêm phần giới thiệu?"
Nói xong, Phương Viên vội vàng kéo danh sách xuống, quả nhiên, tất cả đều đã thay đổi.
[Trịnh Long Giang, sinh viên năm ba Kinh Võ, 22 tuổi, võ giả Tam phẩm đỉnh phong.
Xếp hạng: 1.
Chiến tích đỉnh cao: Giữa tháng 4, tao ngộ vây công, côn quét vô địch, chém giết một võ giả Tứ phẩm trung đoạn, bốn võ giả Tam phẩm đỉnh phong.]
[Tần Phượng Thanh, sinh viên năm ba Ma Võ, 21 tuổi, võ giả Tam phẩm đỉnh phong.
Xếp hạng: 6.
Chiến tích đỉnh cao: Đào thoát khỏi tay cường giả Ngũ phẩm, trận trảm một võ giả Tứ phẩm sơ đoạn.]
...
[Tạ Lỗi, sinh viên năm hai Ma Võ, 21 tuổi, võ giả Tam phẩm đỉnh phong.
Xếp hạng: 32.
Chiến tích đỉnh cao: Nắm đấm thép vô địch, lấy Tam phẩm cao đoạn chém giết hai võ giả Tam phẩm đỉnh phong.]
...
Trước đây chỉ là bảng xếp hạng đơn thuần, giờ khắc này lại đột nhiên xuất hiện thêm phần chiến tích.
Mấy cô bé đều ngây dại.
"Bọn họ đều giết người rồi!"
Trong mắt rất nhiều người, võ giả chỉ là một danh từ đại diện cho sự cao lớn, thượng đẳng. Có ai từng nghĩ tới, những võ giả học sinh này, tay ai cũng nhuốm máu.
Từ hạng 1 đến hạng 100, không có ngoại lệ, đều có ghi chép chém giết.
Không liệt kê chi tiết giết bao nhiêu người, nhưng đều có chiến tích đỉnh cao.
Phương Bình đao trảm Tam phẩm đỉnh phong, chiến tích này không tồi. Những võ giả xếp hạng trước hắn, không ít người cũng chỉ có thành tích chém giết Tam phẩm cao đoạn.
Người ngoài nghề không hiểu, nhưng người trong nghề tự nhiên biết, đối tượng bị giết không giống nhau.
Phương Bình giết là võ giả Tà giáo, còn những người khác, đại thể là giết võ giả Địa Quật.
"Anh tôi giết người..."
Phương Viên còn đang trong cơn khiếp sợ, hồi lâu sau, bỗng nhiên phồng má nói: "Anh tôi giết khẳng định là người xấu! Các em đều thấy đấy, bọn họ đều giết người, anh tôi là anh hùng, không phải tội phạm giết người!"
Mấy cô bé giờ khắc này đều đang hoang mang, nhất thời cũng không ai phản bác.
Cùng lúc đó, không ít người đều đang xem bản danh sách mới cập nhật này.
Khi thấy chiến tích của những học viên Tam phẩm này, không ít người đều lộ vẻ chấn động và mờ mịt.
Đều có mạng người trong tay!
Đây là sinh viên Võ Đại sao?
Bảng xếp hạng Nhất phẩm và Nhị phẩm tạm thời không có ghi chép này. Nhưng bảng Tam phẩm lại là lần đầu tiên xuất hiện loại thông tin này.
Trên mạng, trong nháy mắt bùng nổ tranh luận.
"Võ Đại đang làm cái gì? Vì sao những võ giả này ai cũng có mạng người trong tay?"
"Võ Đại không phải là trường học sao? Trường học sao lại để học sinh đi giết người?"
"Võ giả bị chết là ai? 100 người, ai cũng từng giết người, đây mới chỉ là những người lên bảng, còn những người không lên bảng thì sao? Thế này thì phải chết bao nhiêu người? Chính phủ đang che giấu tin tức gì?"
"Lần trước tôi đã thấy không đúng rồi, thi đấu giao lưu Võ Đại, những học sinh kia ra tay đặc biệt tàn nhẫn, cứ như là đã từng giết người, lẽ nào..."
...
Mạng internet sôi trào!
Phía chính phủ vẫn duy trì sự im lặng, không ai đứng ra giải thích điều gì.
Nhưng trong nội bộ Võ Đại, có vị lãnh đạo cấp cao khi đối mặt với phỏng vấn của phóng viên đã lạnh lùng nói: "Giết tự nhiên là kẻ đáng chết! Võ giả lẽ nào chỉ đánh thi đấu biểu diễn?"
Khi bị hỏi đến việc tại sao sinh viên Võ Đại giết người mà không chịu sự trừng phạt của pháp luật...
Vị lãnh đạo kia lại lần nữa lãnh khốc đáp: "Sinh viên Võ Đại, các vị có thể xem như là người thực thi pháp luật. Trên thực tế, sinh viên Võ Đại đang theo học đều có quyền chấp pháp!"
Lời này vừa nói ra, lại lần nữa gây nên một trận sóng gió.
Sinh viên Võ Đại lại có quyền chấp pháp, đây là lần đầu tiên ngoại giới biết đến sự thật này.
Sự kiện sinh viên Võ Đại giết người nhất thời ầm ĩ sôi sùng sục.
Tuy nhiên, không còn ai lên tiếng đáp lại nữa.
Từng bước để dân chúng tiếp nhận những sự thật này là chính sách đã định trước của cao tầng.
Từ lúc bắt đầu thi đấu giao lưu, đến việc thành lập chiến đội địa phương, tổ chức các loại giải đấu võ đạo, rồi tới công khai chiến tích cá nhân của võ giả...
Tất cả những điều này đều đang được triển khai từng bước.
Khiến người dân tiếp nhận dần dần, hiểu rõ dần dần, để đến khoảnh khắc chân tướng phơi bày, sẽ không sinh ra khủng hoảng và luống cuống quá lớn.
Đợi đến ngày sự thật được công bố, tất cả mọi người sẽ biết, những người này giết rốt cuộc là ai.
...
Đại học Võ thuật Nam Giang (Nam Võ).
Đám người Ngô Chí Hào đã triệt để câm nín.
"Đao trảm Tam phẩm đỉnh phong!"
Phương Bình rốt cuộc đã bỏ xa bọn họ bao nhiêu!
Giờ phút này, những học sinh võ khoa cùng khóa của trường Nhất trung Dương Thành năm xưa, ngoại trừ Phương Bình, không một ai bước vào cảnh giới Võ giả.
Mọi người đều đang ấp ủ Khí huyết, dù cho có người Khí huyết đã vượt qua 150 cal, vẫn chưa đột phá.
Vậy mà Phương Bình đã tiến vào Tam phẩm trung đoạn, chém giết qua Tam phẩm đỉnh phong.
Đàm Hạo cười khổ nói: "Vương xã trưởng đã chấp chưởng nửa cái Nam Võ, Phương Bình cũng đang làm mưa làm gió ở Ma Võ. So với bọn họ, cứ cảm thấy chúng ta không phải người cùng một thời đại."
Dương Thành nhỏ bé, liên tiếp đi ra hai vị cường giả trẻ tuổi. Dù cho là Đề đốc Dương Thành, liệu có còn là đối thủ của Phương Bình không?
...
Sóng gió bên ngoài, giờ khắc này Phương Bình hoàn toàn không hay biết.
Bảng xếp hạng Tam phẩm cập nhật, hắn cũng chưa kịp xem.
Phòng Năng Lượng.
Phương Bình lại lần nữa gặp vị đạo sư lần trước, Tống Doanh Cát.
Nhìn thấy vị đạo sư này, Phương Bình liền nhớ tới cuốn sổ nhỏ của mình, vị này còn nợ mình một khoản học phân lớn đấy.
Tống Doanh Cát nhìn thấy Phương Bình, hơi nhíu mày, cười cười nói: "Tam phẩm trung đoạn rồi?"
"Sắp cao đoạn rồi ạ."
Phương Bình nhe răng cười nói: "Thầy Tống, em cảm thấy thầy nên cho em cái giá chiết khấu, em mới là sinh viên năm nhất mà!"
Tống Doanh Cát cũng cười híp mắt đáp: "Trò Phương, rất tự tin nhỉ. Thầy cũng có tin tốt nói cho em, hai ngày trước, thầy đã đột phá lên Lục phẩm rồi. Thầy năm nay cũng mới 42, còn khối thời gian, nhớ sớm đuổi kịp thầy nhé."
Gò má Phương Bình giật giật, cười khan nói: "Chúc mừng thầy Tống."
Tống Doanh Cát cười híp mắt: "Việc nhỏ thôi, Lục phẩm mà, thầy tranh thủ lúc trò Phương tiến vào Lục phẩm sẽ trở thành Tông Sư, trò Phương phải cố gắng nỗ lực đấy."
Phương Bình câm nín. Mấy người nợ tiền mình, hiện tại đều rất khó đòi nợ a.
Tống Doanh Cát và Đường Phong thì không cần nói, Lão Vương cũng đã là Tứ phẩm trung đoạn, Phương Văn Tường thì ở Kinh Võ lại còn có ông nội là Tông Sư.
Trừ bọn họ ra... Tính đi tính lại, hình như Tần Phượng Thanh là dễ bắt nạt nhất rồi.
Tên kia nợ mình 30 vạn, chắc là nhớ không lầm chứ?
Tần Phượng Thanh còn chưa lên Tứ phẩm, mình sắp Tam phẩm cao đoạn rồi, luyện chiến pháp một chút, nói không chừng từ Địa Quật trở về liền có cơ hội đi đòi nợ.
"Thôi, đặt cái mục tiêu nhỏ, trước tiên đòi lại 30 vạn của Tần Phượng Thanh đã."
Phương Bình cũng không nhớ rõ có phải thật sự cho Tần Phượng Thanh vay tiền hay không, nhưng thời gian lâu như vậy, chính hắn cũng quên thật giả, tóm lại là cứ coi như hắn nợ đi.
Không nói thêm gì với Tống Doanh Cát nữa, đạo sư Lục phẩm cảnh, một tát có thể đập chết mình, tạm thời quên việc này đi.
"Mở ba ngày phòng Năng Lượng."
"Ba ngày?"
Tống Doanh Cát hơi bất ngờ, nhưng vẫn sảng khoái trừ đi của Phương Bình 720 học phân.
Phương Bình có chút đau lòng, quá đen rồi!
Hắn bên này vừa thanh toán xong, Lữ Phượng Nhu đi dạo bước vào.
Nhìn thấy Lữ Phượng Nhu mới đi vào, Phương Bình nghiêm trọng hoài nghi bà cô này vừa nãy đứng ở bên ngoài, chờ mình trả tiền xong mới vào cửa, miễn cho mình tìm bả than nghèo kể khổ.
"Vào đi thôi."
Lữ Phượng Nhu cũng không nói nhảm, vừa đi vừa nói: "Việc không thể làm thì đừng miễn cưỡng."
"Vâng, em biết."
"Xương cột sống một khi rèn luyện hoàn thành, xương tứ chi và xương thân người sẽ thông suốt, hình thành một hệ thống tuần hoàn lớn. Lúc này, sẽ tiến hành một lần cơ thể lột xác. Nhớ kỹ, khi đó cũng là cơ hội của em, có thể dẫn dắt Khí huyết thông suốt rèn luyện thân thể. Khí huyết nếu đầy đủ, thậm chí có thể thử nghiệm rèn luyện sâu vào xương cốt, đương nhiên, cũng chỉ là thử nghiệm..."
"Ý của cô là, cốt tủy?"
"Đúng."
Phương Bình không quá tự nhiên nói: "Cốt tủy của em như hống (thủy ngân) rồi."
Lữ Phượng Nhu xì cười một tiếng, trực tiếp đưa tay túm lấy gáy Phương Bình, nhấc lên cao, thản nhiên nói: "Quá nhẹ."
Phương Bình quả thực vừa thẹn vừa giận!
Có thể đừng làm người ta xấu hổ thế không?
Cô nghĩ em là chó con đấy à, túm gáy nhấc lên!
Lữ Phượng Nhu cũng mặc kệ hắn nghĩ thế nào, tiếp tục nói: "Chưa chắc đã khả thi. Đương nhiên, em không giống người thường, Khí huyết em mạnh, có thể làm được. Ta trước đây chính là muốn như vậy, khi em Tam phẩm cao đoạn, thừa dịp cơ thể lột xác, có thể thử một chút. Không làm được thì đó là rắc rối của em, không phải của ta, nhớ kỹ chưa?"
Phương Bình lúc này cũng không dám chém gió mình cốt tủy như hống nữa, ngượng ngùng nói: "Biết rồi ạ."
"Kỳ thực em nên chọn hồ Khí huyết, có thể sẽ tốt hơn một chút."
"Thật sự không có tiền."
"Không tiền thì tự mình đi kiếm."
"Lúc trước cô nói đan dược tùy tiện ăn mà..."
"Sau đó ta chẳng phải đã nói là nói đùa sao?"
"Haizz!"
Phương Bình thở dài một tiếng, nhà cô nhiều Tông Sư như vậy, sao vẫn keo kiệt thế này.
Đang nói chuyện, hai người đã đến cửa phòng tu luyện.
Phương Bình cũng không nói nhiều, cất bước đi vào.
Lần này Lữ Phượng Nhu không vào cùng, chỉ đứng ở ngoài cửa nói: "Một mình em vào đi, ta ở bên ngoài nhìn là được."
Bà nói xong, tiện tay thao tác trên bàn điều khiển ở cửa một chút, vách tường phòng tu luyện bỗng nhiên biến thành trong suốt.
Phương Bình ngẩn người, còn có thể chơi như thế này sao?
Thế này nếu là nữ sinh tu luyện, Phương Bình cảm thấy xác suất cởi sạch tu luyện là rất lớn, há chẳng phải nói...
Phương Bình cúi đầu nhìn một chút, định ghi nhớ cách Lữ Phượng Nhu thao tác.
Lữ Phượng Nhu lười biếng nói: "Nhìn cái gì, đạo sư mới có quyền hạn."
"Cái kia... Cái kia thầy Tống ở tổng đài, có thể nhìn trộm không?"
Phương Bình nhỏ giọng nói một câu, lại bồi thêm: "Em là đàn ông con trai thì không sao, nhưng nữ sinh... Cô ơi, em cảm thấy thầy Tống cần một người giám sát..."
"Được đó, quay đầu sắp xếp em tới đây làm trợ lý, thế nào?"
Phương Bình cười khan: "Vậy thôi ạ."
Đùa à, mỗi ngày ở cùng Tống Doanh Cát, sớm muộn gì cũng bị hành đến chết.
"Vậy thì bớt nói nhảm, vào đi!"
Lữ Phượng Nhu lườm hắn một cái. Thằng nhóc này bản lĩnh chưa ra sao nhưng gây chuyện thì đúng là nhất lưu, đây là muốn đắc tội hết đạo sư Lục phẩm trong trường một lượt à?
Phương Bình thấy bà có ý định đạp người, vội vàng chui vào phòng tu luyện. Kết quả nhìn ra bên ngoài, lại không thấy gì cả.
"Trường học tạo ra loại phòng tu luyện này, mục đích không thuần khiết a!"
Phương Bình cảm thán một tiếng. Ngay trong lúc hắn cảm thán, bên ngoài phòng tu luyện lại xuất hiện thêm mấy người.
Hoàng Cảnh, Ngô Khuê Sơn, Lý lão đầu, Tống Doanh Cát đều đứng ở ngoài cửa.
Phảng phất nghe thấy Phương Bình cảm thán, Ngô Khuê Sơn hơi nhíu mày nói: "Thằng nhóc này ngứa đòn!"
Tống Doanh Cát cười híp mắt nói: "Hiệu trưởng Ngô, tôi cũng thấy thế, hay là tôi đi tìm Tạ Lỗi và Tần Phượng Thanh đến tâm sự với nó?"
Lữ Phượng Nhu tức giận nói: "Tất cả câm miệng, nghiêm túc nhìn. Mặt khác, nếu nó thiếu Khí huyết, mở ra chế độ tu luyện nguồn năng lượng."
Tống Doanh Cát hơi nhíu mày, Hoàng Cảnh cũng bất đắc dĩ nói: "Làm gì có nhiều đá năng lượng tu luyện thế, nó mới Tam phẩm, đừng lãng phí mấy thứ này."
Lữ Phượng Nhu thản nhiên nói: "Các ông tiết kiệm chút thì nó có rồi."
"Nó là học sinh của cô, Lữ Phượng Nhu, hay là cô..."
Lữ Phượng Nhu trực tiếp ngắt lời: "Ta không có tiền, cổ phần chia hoa hồng ở công ty đan dược ta chuẩn bị bán cho trường học. Viện trưởng, cung cấp cho ta mấy trái tim võ giả địa quật Thất phẩm."
Hoàng Cảnh khẽ cau mày, Ngô Khuê Sơn cũng ngưng thần nói: "Phượng Nhu, Tông Sư không phải đột phá như thế..."
"Ông quản ta đột phá thế nào!"
"Cô đang làm bậy! Trái tim võ giả Thất phẩm chỉ là mức độ năng lượng hóa cao hơn, không khác biệt lớn với đá năng lượng, không có lợi cho việc đột phá. Cô thu nạp quá nhiều loại năng lượng này, Tinh thần lực một khi bị đồng hóa, gen sinh mệnh của cô sẽ chuyển biến thành sinh mệnh địa quật..."
Lữ Phượng Nhu bình tĩnh nói: "Vậy thì thế nào?"
"Cô!"
Ngô Khuê Sơn cau mày không ngớt, trầm giọng nói: "Trường học không có những thứ đồ này!"
"Quân bộ có."
"Vậy cô đi Quân bộ mà đổi!"
"Quân bộ không cho ta."
"Thế thì tự cô nghĩ cách." Ngô Khuê Sơn cũng không ngạc nhiên, Quân bộ đương nhiên sẽ không cho Lữ Phượng Nhu thứ này.
Chém giết cao phẩm cường giả địa quật cực kỳ không dễ, Quân bộ cũng không có bao nhiêu tồn kho. Lữ Phượng Nhu hy vọng dựa vào cái này tiến vào Thất phẩm cảnh, Quân bộ sẽ không đáp ứng.
Lữ Phượng Nhu nhìn chằm chằm vào ông ta một lúc lâu, một lát mới hừ lạnh nói: "Đừng tưởng rằng các người thật sự có thể trì hoãn ta đột phá, không có những thứ đồ này, trong vòng năm năm ta tất thành Thất phẩm!"
Ngô Khuê Sơn không để ý tới bà, năm năm sau hãy nói.
Năm năm sau, có thể ông ta cũng có hi vọng bước vào Cửu phẩm rồi?
Thật đến lúc đó, Lữ Phượng Nhu đột phá hay không, ảnh hưởng cũng không lớn.
Hoàng Cảnh thấy hai vợ chồng lại gây gổ, vội ho một tiếng nói: "Trước tiên không nói những này, thằng nhóc này bắt đầu tôi cốt rồi. Các ông bà nói xem, một lần tôi cốt 26 khối, có khả năng không? Dù cho Khí huyết vô hạn, giữa đường cũng sẽ kiệt sức..."
"Nhìn là biết, nó đã dám làm như thế, chắc chắn phải có nắm chắc." Lữ Phượng Nhu cũng không thèm để ý Ngô Khuê Sơn nữa, giải thích một câu, bắt đầu chăm chú nhìn Phương Bình...