Virtus's Reader
Toàn Cầu Cao Võ

Chương 252: CHƯƠNG 252: CHO NGƯƠI NỘP HỌC PHÍ

Bên trong Hi Vọng Thành, mọi người đều có nhiệm vụ.

Ở đây, ngoại trừ người của Quân bộ, cũng không có người bình thường tồn tại. Dù cho những người buôn bán trong thành, thực chất cũng là võ giả. Đây vốn là quân trấn, đại chiến mở ra, ai cũng phải xuất chiến.

Màn đêm lại lần nữa buông xuống.

Trong đêm tối, không chỉ có đội ngũ của Phương Bình hành động. Tại cổng thành, nhóm Phương Bình gặp vài đội ngũ khác.

Tần Phượng Thanh vừa đi theo đội ngũ vừa thấp giọng oán thán: "Không vào tứ phẩm, không rèn luyện nội phủ thì không thể sáng mắt, cứ như bị cận thị ấy, nhìn được có chục mét. Trời tối đen như mực thế này, chả biết chạy hướng nào."

"Câm miệng, nhỏ giọng chút!"

Giảng viên dẫn đội phía trước là một cường giả ngũ phẩm đỉnh phong, thấp giọng quát.

Tần Phượng Thanh ngượng ngùng, đi được một lúc lại kéo tay Phương Bình thì thầm: "Thực ra đi theo đại bộ đội chả kiếm chác được gì đâu. Nhóc Phương, nghĩ thử xem, hai ta giết ra phía sau Thiên Môn Thành đi..."

Phương Bình đau đầu. Tên này sao mà nói nhảm nhiều thế, còn nói nhiều hơn cả mình!

"Hiện tại Thiên Môn Thành toàn quân xuất động, hậu phương ít người. Giết vào sào huyệt bọn chúng, kiếm một vố lớn, Tông sư cũng không lo thiếu tiền."

"Ta nói cho cậu biết, lần trước ta với Vương Kim Dương, cái tên tiểu tử đó, đi làm một vố, thâm nhập địch hậu... Khà khà, cậu biết không? Vớ được món hời lớn, một cục đá năng lượng tu luyện to bằng nắm tay, nặng một cân!"

Đá năng lượng đều tính giá trị theo gram, Tần Phượng Thanh trực tiếp vớ được cả cân. Phương Bình lập tức quy đổi, 15.000 học phân, tương đương bốn, năm trăm triệu!

"Thật hay chém gió đấy?"

"Đương nhiên là thật. Bất quá Vương Kim Dương tên khốn kiếp đó không phải người, hắn bảo hắn xuất lực lớn, một mình nuốt hơn một nửa, chỉ để lại cho ta gần một nửa..."

"Thế mà ông mới tam phẩm đỉnh phong?"

"Cút đi, cậu biết cái đếch gì. Ta mua một thanh đại đao cấp B, tiêu mất một nửa, tiền còn lại mua đan dược, tu chiến pháp hết sạch rồi. Đừng nhìn ta tam phẩm đỉnh phong, một mình ta chấp năm thằng như cậu!"

"Chém tiếp đi, tôi chấp năm thằng như ông, ông tin không?"

"Xàm xí!" Tần Phượng Thanh khịt mũi coi thường, khoe khoang: "Lão tử một đao chém ra, đỉnh phong bạo phát 500cal, tứ phẩm cũng phải chết. Cậu tưởng khí huyết hồi phục nhanh một chút là đỡ được à? Hơn nữa ta chạy nhanh, cậu trốn cũng không thoát, một đao không chết thì hai đao cậu chắc chắn đi đời!"

"Chém gió tiếp đi, một tên tam phẩm đòi giết tôi? Lục phẩm còn chả giết được tôi."

"Đó là do người ta ngu, chắc bị cậu lừa tình, không nhất kích tất sát. Đổi lại là ta, còn lâu mới cho cậu cơ hội chạy trốn."

"Nói như thật ấy, quay về tìm ông solo!"

"Ai sợ ai!"

"Đúng rồi, ông giàu thế, lần trước mượn tôi 3 triệu trả chưa?"

"Cái gì?"

Tần Phượng Thanh ngơ ngác. Ta vay tiền á? Còn mượn cậu 3 triệu? Sao ta không có ấn tượng gì nhỉ?

Các giảng viên đi trước muốn thổ huyết. Hai tên này đi dạo mát ngoài thành đấy à? Đi liều mạng đấy các bố trẻ ạ!

Một đoàn đội võ giả 300 người, bên này học sinh cộng giảng viên cũng chỉ khoảng trăm người. Thế mà chúng nó đã tính chuyện thâm nhập địch hậu rồi cơ đấy?

50 dặm đường, những người này cũng không điên cuồng tiêu hao khí huyết để chạy như Phương Bình. Đi bộ gần hai giờ mới đến nơi.

Sắc mặt các giảng viên đều khá trịnh trọng, các sinh viên khác cũng nghiêm túc.

Tần Phượng Thanh nghiêm túc được ba giây, bỗng nhiên xụ xuống, thì thầm: "Các thầy cô, lục phẩm các người nhất định phải chặn lại nhé, em đánh không lại thật đâu. Tứ ngũ phẩm thả một hai tên qua đây, em cảm thấy có thể chém chết."

Giảng viên dẫn đội đau đầu như búa bổ, quét mắt nhìn Tần Phượng Thanh, bỗng nhiên nói: "Cậu với Phương Bình, hai người các cậu hành động riêng, đừng đi cùng các sinh viên khác!"

Không sắp xếp thế không được. Hai thằng dở hơi này đang bàn mưu tính kế làm thịt tứ ngũ phẩm, các sinh viên tam phẩm khác làm gì có năng lực đó. Một khi bị hai tên này dẫn dụ vài tên tứ ngũ phẩm tới, đám học viên tam phẩm kia chỉ có nước bị miểu sát.

Đương nhiên, trong đám học viên cũng có vài cường giả tam phẩm cảnh, nhưng chiến tích so với Tần Phượng Thanh giết tứ phẩm, Phương Bình giết ngũ phẩm thì kém xa. Tam phẩm cao đoạn đánh đỉnh phong còn được, gặp tứ phẩm là phiền phức to.

Tần Phượng Thanh mừng ra mặt, gật đầu lia lịa.

Phương Bình thì ngơ ngác. Tôi có bảo muốn đi cùng tên này đâu! Tôi định đi farm đám nhất nhị tam phẩm, tích tiểu thành đại mà!

"3 phút sau hành động. Mặc kệ giết được bao nhiêu, sau 15 phút hoặc khi chúng tôi ra lệnh rút lui, lập tức thống nhất rút lui, hiểu chưa?"

"Rõ."

"Tiến vào doanh trại, tam phẩm cảnh thống nhất hành động, trừ hai cậu ra. Chúng tôi sẽ tìm kiếm võ giả trung phẩm. Nhớ kỹ, trừ phi chết trận, bằng không tất cả các thầy cô không được để bất kỳ tên trung phẩm nào lọt lưới!"

Lời giảng viên dẫn đội tràn đầy sự lạnh lùng nghiêm nghị. Những người khác đều im lặng, đây là thông lệ, cũng không cần lo lắng quá nhiều.

Phương Bình lại thấy mệt tim, rất muốn nói một câu: Em không đi cùng tên này đâu!

Thời gian từng chút trôi qua.

Võ giả vẫn có khái niệm về thời gian. Gần như vừa đúng 3 phút, trong nhóm giảng viên có người giương cung bắn tên. Tiếng "xèo xèo" xé gió vang lên, mấy võ giả gác cổng doanh trại lập tức bị tên dài xuyên thủng, chết ngay tại chỗ!

"Giết!"

Ngay khi tên bắn ra, những người khác đồng loạt lao ra, đánh úp về phía doanh trại đối phương.

Phương Bình sững sờ. Thẳng thắn thế á?

Tần Phượng Thanh vừa xung phong vừa nói: "Lên đi, nhìn cái gì mà nhìn, làm võ giả đến ngu người rồi à? Chúng ta đông người thế này, vừa tới gần là khí huyết lộ ra ngay. Tập kích doanh trại đến cuối cùng vẫn phải dựa vào thực lực cứng, chỉ là chiếm chút chủ động thôi..."

Có võ giả trung phẩm tọa trấn doanh trại, muốn ám sát trừ phi thực lực cao hơn bọn họ rất nhiều. Bằng không, giết một người là gây chú ý ngay.

Võ giả dạ tập chủ yếu là để loại bỏ tác dụng của võ giả nhất nhị phẩm. Ban đêm, bọn nhất nhị phẩm khó nhìn rõ, hầu như chỉ có nước bị tàn sát.

"Mẹ nó, tôi cứ tưởng..."

Phương Bình cạn lời. Ta cứ tưởng là ám sát một ít, sau đó bị phát hiện, rồi mới giao thủ... Hiện tại hoàn toàn không giống mình tưởng tượng tí nào!

Bên này đang chạy, các võ giả trong doanh trại cũng phản ứng lại trong chớp mắt. Đại chiến sắp tới, võ giả lúc nào cũng duy trì trạng thái chiến đấu, kẻ ngu mới ngủ say như chết vào lúc này.

Trong nhóm giảng viên có người thạo cung thuật, bắn hạ một số lính gác. Chỉ trong nháy mắt, họ đã lao vào doanh trại, quấn lấy đám võ giả trung phẩm vừa lao ra của đối phương.

Phương Bình chạy hơi chậm một chút, chờ khi lao tới cửa doanh trại thì đã có thương vong!

Một vị giảng viên ngũ phẩm đỉnh phong của Ma Võ cầm trường phủ, một búa quét ngang chém đôi mấy tên võ giả tam tứ phẩm xung quanh!

"Chia nhỏ ra!"

Một giảng viên ngũ phẩm khác gầm lên. Các giảng viên tác chiến độc lập lập tức dẫn dụ đối thủ, lao sâu vào bên trong.

Tần Phượng Thanh tiện tay chém chết một võ giả tam phẩm sơ đoạn, nhìn Phương Bình quát: "Nhìn cái lông gì, trung phẩm bị dẫn đi hết rồi. Thầy Ngô đang một cân ba, hai ta dụ một tên tới giết đi!"

Phương Bình có chút luống cuống tay chân. Các sinh viên tam phẩm khác lúc này cũng đã giao thủ với võ giả tam phẩm trong doanh trại.

Bên phía Phương Bình và Tần Phượng Thanh tuy cũng có người vây công, nhưng Tần Phượng Thanh quả thực không yếu, giết những tên này hầu như đều một đao đoạt mạng.

Trước đó Phương Bình thấy loạn, nhưng thực tế khi giao thủ lại là tạp mà không loạn. Các giảng viên dẫn dụ đối thủ vào sâu bên trong chém giết, còn sinh viên thì chém giết ở vòng ngoài.

Tuy nhiên cũng có kẻ không tuân quy tắc. Võ giả trung phẩm trong doanh trại nhiều hơn giảng viên một chút, có kẻ không cam tâm bị dẫn đi, muốn thoát khỏi vòng chiến để ra ngoài tàn sát. Kết quả, những giảng viên ngày thường hiền lành giờ đây ai nấy đều như phát điên, một người kiềm chế mấy kẻ địch, quyết không cho bọn chúng thoát ra.

"Đây... Đây mới là thầy cô của chúng ta?"

Phương Bình lẩm bẩm, nhưng tay không hề chậm, một đao chém xuống, kết liễu một tên võ giả nhị phẩm đang chạy loạn.

Thấy Phương Bình có vẻ muốn thu chiến lợi phẩm, Tần Phượng Thanh cáu tiết: "Giết sạch rồi hẵng nhặt! Nhặt đồ trung phẩm hoặc tam phẩm ấy, bọn nhất nhị phẩm toàn lũ nghèo kiết xác. 15 phút phải rút lui, cậu nhanh cái chân lên được không?"

"Tôi... có bảo đi cùng ông đâu!"

Phương Bình oan ức, mẹ nó thế mà cũng bị dính vào!

Tần Phượng Thanh mặc kệ hắn, lao lên phía trước quát: "Thầy Ngô, thả một tên tứ phẩm qua đây!"

Vị giảng viên hắn gọi đang bị ba người vây công, đánh đến liên tục lùi lại. Nghe vậy cũng không nói nhiều, trực tiếp tách ra, để một tên trong đó có cơ hội thoát khỏi vòng chiến.

Nhưng tên võ giả Địa Quật kia lại không theo ý hắn, tiếp tục vây công.

Tần Phượng Thanh không nói hai lời, xông lên chém đối phương một đao, rồi lập tức quay đầu bỏ chạy, hô lớn: "Phương Bình, thả đại chiêu, chém hắn mấy chục đao!"

Phương Bình muốn thổ huyết. Ông rốt cuộc đang làm cái trò gì thế?

Tần Phượng Thanh mới mặc kệ Phương Bình vui hay không. Ngũ phẩm cậu còn giết được, giết một tên tứ phẩm có gì khó, sợ cái gì!

Phương Bình hết cách, giờ khắp nơi đều đang chém giết, chẳng lẽ lại để tên này lao vào đám sinh viên tam phẩm?

Tần Phượng Thanh vừa chạy qua người hắn, Phương Bình gầm nhẹ một tiếng, đạp bước tiến lên, nâng đao chém liền!

Tiếng "coong coong coong" vang lên liên hồi. Tên võ giả tứ phẩm lao tới gầm nhẹ, bạo phát toàn lực, một đao đẩy lùi Phương Bình vài bước.

Phương Bình mặc kệ, cấp tốc tiến lên, nâng đao chém tiếp!

Theo cách đánh của hắn, muốn giết một tên tứ phẩm thì phải đợi đối phương tiêu hao gần hết khí huyết.

Kết quả hai người đang giằng co, Tần Phượng Thanh vừa nãy không biết chạy đi đâu đột nhiên nhảy ra từ sau lưng Phương Bình!

"Nhìn ta Lực Phách Hoa Sơn!"

Tần Phượng Thanh gầm dữ dội, đại đao tỏa hào quang đỏ ngầu nồng đậm đến cực hạn!

Đao này cực nhanh, nhanh đến mức Phương Bình cũng hơi không phản ứng kịp!

Tên võ giả tứ phẩm đối diện biến sắc, nhưng không kịp lùi lại. Vừa nghe thấy tiếng, âm thanh chưa dứt, Tần Phượng Thanh đã một đao lướt qua cánh tay hắn, chém nghiêng hắn thành hai nửa.

"Hộc hộc..."

Thở hổn hển, Tần Phượng Thanh cười nói: "Sướng! Xuất đao là được. Phương Bình, cứ làm thế..."

Hắn còn chưa nói xong, Phương Bình đã ngồi xổm xuống, tay nhanh như tàn ảnh, sờ soạng một vòng, toàn bộ đồ đạc trên người đối phương đã chui tọt vào lòng Phương Bình.

"Cậu đào tim... Ta không đào."

Phương Bình thấy ghê tay, không động thủ. Tần Phượng Thanh cạn lời. Mẹ nó, tốc độ tay cậu nhanh thật, sao xuất đao lại chậm thế?

Nghĩ thì nghĩ, Tần Phượng Thanh làm việc này không phải lần đầu, xử lý trái tim năng lượng cực nhanh, nhét vào cái túi da to đùng bên hông một cách thành thạo.

Hai người hầu như thuấn sát một vị tứ phẩm, lập tức gây chú ý cho võ giả Địa Quật.

Ngay sau đó, hai tên tứ phẩm thoát khỏi vòng chiến của giảng viên, lao về phía hai người.

Tần Phượng Thanh hơi biến sắc, hô: "Thầy ơi, nhiều quá!"

Trong đám người đang chém giết, không biết ai gào lên trả lời: "Kéo chân bọn nó trước đi, mấy tên này khá mạnh, không đỡ nổi nữa rồi!"

"Mẹ nó!"

Tần Phượng Thanh bất đắc dĩ. Hai đánh một thì sướng, một chọi một thì không sướng tí nào!

Phương Bình thực ra dễ chịu hơn Tần Phượng Thanh nhiều, thấy thế ngang đao nói: "Một chọi một, ông xử một tên trước đi!"

"Hay là hai tên đều cho cậu?"

"Cút đi!"

Tần Phượng Thanh chửi thề vài câu, nhưng vẫn cầm đao tiến lên chặn một người.

Phương Bình cũng cấp tốc đón đánh một người, không nói nhiều, lao vào là bạo phát liên trảm!

Bạo phát một lần, không cho đối phương thở dốc, Phương Bình tiếp tục bạo phát!

Bên này Phương Bình đang đánh, Tần Phượng Thanh bỗng nhiên chạy tới, thở hồng hộc: "Đổi người, cậu xử hắn!"

"Tôi..."

Phương Bình muốn chửi ầm lên. Tên khốn kiếp này, toàn nhặt của hời!

"Chia ba bảy!" Tần Phượng Thanh gào lên.

Phương Bình lần này không ý kiến, lập tức đổi đối thủ với Tần Phượng Thanh.

Kết quả vừa đổi đối thủ, Phương Bình mới chém tứ liên trảm xuống, đối phương bỗng nhiên biến mất, giây sau đã xuất hiện trên đỉnh đầu Tần Phượng Thanh.

Tần Phượng Thanh quát: "Cản lại đi!"

Phương Bình sắc mặt hơi nghiêm nghị, đạp không, ngang đao chém ngang về phía đối phương!

Kết quả đối phương lại né tránh, trong nháy mắt xuất hiện bên cạnh Tần Phượng Thanh. Tần Phượng Thanh đang chống đỡ một người khác suýt khóc thét, luống cuống né tránh, trừng mắt: "Cậu chậm quá!"

"Hắn quá nhanh!"

Phương Bình cũng bất đắc dĩ. Đối phương không đối cứng với mình mà một lòng muốn giết Tần Phượng Thanh, hắn biết làm sao.

"Đổi lại, không thì bị cậu hại chết mất!"

Tần Phượng Thanh bất lực. Tốc độ Phương Bình chậm hơn hắn, ít nhất là xuất đao chậm hơn, căn bản không ngăn được tên kia. Cứ tiếp tục thế này thì chết chắc.

Phương Bình không ý kiến, lại lần nữa đổi vị trí, trả đối thủ cho Tần Phượng Thanh. Đổi lại tên lúc trước, lần này động tác của Phương Bình không chậm nữa.

Gầm nhẹ một tiếng, Phương Bình mặc kệ tiêu hao bao nhiêu khí huyết, nâng đao là bổ!

Tên đối diện tốc độ không nhanh bằng tên kia, cũng không tránh được, chỉ có thể gắng đỡ!

Lại chém thêm mấy chục đao, Tần Phượng Thanh luống cuống đỡ đòn của tên còn lại, vừa nhảy tránh né vừa hô: "Cậu chém hắn mấy phát tàn nhẫn vào, ta nhân cơ hội một đao kết liễu hắn. Nhưng ta giết hắn xong cũng bị tên này đâm chết, cậu phải giúp ta đỡ!"

"Tôi không đỡ được."

"Ngu xuẩn! Tốc độ cậu quá chậm! Không đúng, cậu chạy không chậm, nhưng xuất đao quá chậm! Có hiểu đao pháp không thế? Bạo Huyết Cuồng Đao cũng tính là khoái đao, dụng tâm xuất đao, cảm thụ quỹ tích hành động của đối phương, đừng có lúc nào cũng bổ thẳng vào vũ khí người ta!"

Phương Bình tên này xuất đao thật sự chưa đủ nhanh. Nếu đủ nhanh, đối phương căn bản không có thời gian cầm vũ khí đỡ đòn.

"Quỹ tích?"

"Lúc giao thủ, khí huyết dao động có quỹ tích, dụng tâm cảm thụ..."

Phương Bình mắt sáng lên. Lấy cái tâm gì mà cảm thụ? À quên, tinh thần lực của mình có thể cảm nhận dao động hạt năng lượng mà!

Tần Phượng Thanh vừa nói xong, Phương Bình bỗng nhiên bẻ lái đường đao. Tên võ giả tứ phẩm đối diện phản ứng chậm một nhịp, bị một đao cắt trúng mu bàn tay, máu tươi chảy ròng!

"Thì ra là thế, cảm ứng quỹ tích khí huyết đối phương, điểm yếu đều có thể nhận biết. Học được một chiêu."

Mắt Phương Bình sáng rực. Tần Phượng Thanh thấy thế cũng hơi kinh ngạc, vội nói: "Nhanh lên, cậu nhớ phải đỡ đấy, không thì ta hết sạch khí huyết, đối phương một kiếm là giết ta ngay!"

"Ông kiềm chế chút đi, tôi mà không đỡ được..."

"Thì ta thành quỷ cũng không tha cho cậu!"

Hai người tán gẫu hăng say, dù sao đối phương cũng nghe không hiểu.

Phương Bình có chút khâm phục Tần Phượng Thanh. Mẹ nó ông tin tưởng tôi thế, nhỡ tôi không đỡ được, ông bị đâm chết, không lẽ tìm tôi thật à?

Hít nhẹ một hơi, Phương Bình nói nhanh: "Tôi bổ tên này mấy chục đao trước, ông nắm lấy cơ hội một đao chém chết hắn. Tôi mà không đỡ được thì ông tự cầu phúc đi, cùng lắm 5 triệu kia tôi không đòi nữa."

"5 triệu?"

"Lúc này còn quan tâm 5 triệu 10 triệu, đừng có tham tiền thế!"

Tần Phượng Thanh cạn lời. Thôi bỏ đi, cậu muốn nói sao thì nói.

"Đến rồi!"

Một giây sau, tốc độ tay Phương Bình tăng vọt, trong chớp mắt chém vào vũ khí đối phương mấy chục đao, ép đối phương lùi lại liên tục!

Tốc độ Tần Phượng Thanh cũng nhanh đến cực hạn, trong nháy mắt, trường đao đã bổ về phía đầu đối phương.

Mà phía sau hắn, một thanh trường kiếm cũng đâm thẳng vào gáy.

Phương Bình hầu như không suy nghĩ, trường đao trong tay quét ngang giữa không trung, "keng" một tiếng gạt trường kiếm sang một bên!

Hai người bên này vừa giao thủ xong, Tần Phượng Thanh đã một đao bổ đôi đầu đối phương.

Tiếp đó hắn lăn một vòng tránh xa Phương Bình, thở dốc: "Ta không xong rồi, cậu đỡ đi, chờ ta hồi phục một chút."

"Ông... Ông mẹ nó chỉ bổ được hai đao thôi à?"

Phương Bình cạn lời, ông cũng phế vật quá rồi đấy!

"Nói thừa, tuyệt sát tứ phẩm đấy! Cậu tưởng ta giết tứ phẩm như giết chó thật à? Nhanh đỡ đi, mẹ nó, đỡ đi, hắn muốn giết ta!"

Tần Phượng Thanh lại lăn một vòng tránh kiếm của đối phương, sợ đến mặt cắt không còn giọt máu. Nhìn quanh thấy toàn người là người, đành phải nhìn chằm chằm Phương Bình kêu khổ: "Nhanh chém chết hắn, thêm một tên nữa là ta đi đời đấy."

"Tuyệt chiêu của tôi không giết được hắn!"

"Đó là do tuyệt chiêu của cậu quá yếu, hàng lởm! Tu luyện kiểu gì thế, ta mà có khí huyết như cậu, ta một đao một tên tứ phẩm, đồ rác rưởi!"

"Ông còn chửi nữa là tôi ném ông lại đấy!"

"Đừng, Phương đại gia, cậu tiếp tục đi, cứ cù nhây với hắn là được. Bất quá... Cậu đúng là hơi phế thật. Tứ liên trảm của cậu căn bản không liền mạch, nói là bạo phát trên 300cal nhưng thực ra chưa chắc mạnh hơn ta chém bừa một đao. Có thể đừng chém cứng nhắc thế không? Nếu không phải cậu nhiều khí huyết, ta một mình giết được 10 tên như cậu!"

"Vậy ông bảo chém thế nào?"

"Dự phán! Theo dao động khí huyết dự phán động tác tiếp theo của hắn... Hắn xuất kiếm có thời gian thu kiếm, thừa dịp gián đoạn đó, một đao chém chết hắn!"

"Dự phán?"

"Cái này không hiểu à?"

"Không hiểu lắm."

"Đồ võ biền không não." Tần Phượng Thanh mắng một câu, nghiêm mặt nói: "Thực ra cũng là một loại trực giác chiến đấu. Trực giác chiến đấu của cậu kém, đương nhiên có liên quan đến kiến thức, cậu thấy võ giả Địa Quật ra tay quá ít... Thôi bỏ đi, nói với cậu không thông. Mặt khác, liên trảm của cậu đừng để xuất hiện gián đoạn ở giữa, tứ liên trảm vừa đứt là không đạt hiệu quả."

"Khí huyết của cậu tràn ra lãng phí quá nhiều, học cách tụ lực đi! Trường đao lớn như vậy, không phải chỗ nào cũng cần sức mạnh đều nhau. Tụ lực vào một điểm, cậu dùng đao lâu như vậy mà cái này cũng không biết à! Ta nhớ cậu biết Trạc Cước đúng không? Cậu đá Trạc Cước, chẳng lẽ sức mạnh phân bố đều khắp bàn chân? Tụ lực vào mũi chân, bạo phát uy lực lớn nhất, cái này không biết à? Dùng đao cũng cùng đạo lý, hơn nửa lực lượng khí huyết của cậu bị lãng phí rồi, chém không khí à?"

"Hình như cũng đúng..."

Phương Bình lẩm bẩm. Lữ Phượng Nhu đúng là đã nói cái này, nhưng nói thì dễ, làm mới khó. Đao dù sao cũng là vật ngoài thân, muốn làm được như cánh tay sai khiến đâu dễ thế.

Tần Phượng Thanh lại né được một kiếm, lăn lộn quát: "Đừng phân tâm, đỡ đi, đỡ đi! Tưởng tượng trường đao là cánh tay cậu, tụ lực vào điểm nào thì ngưng tụ khí huyết vào điểm đó. Đao cấp B dẫn dắt khí huyết rất đơn giản, cậu có vũ khí tốt, khí huyết mạnh mà không chém được tứ phẩm, uổng phí điều kiện tốt thế này. Ta mà có điều kiện như cậu, ta dám chém thất phẩm!"

Phương Bình triệt để cạn lời. Chém gió thì tôi cũng biết nhé!

Bất quá Tần Phượng Thanh nói vẫn có chút đạo lý. Phương Bình lúc này không còn thất thần, tưởng tượng trường đao chính là cánh tay...

Giây sau, tinh thần lực của Phương Bình khẽ động, bám vào trường đao. Sự phân bố năng lượng bên trong, Phương Bình cảm nhận rõ mồn một.

"Còn có thể làm thế này..."

Tinh thần Phương Bình chấn động, bỗng nhiên dồn hết thảy khí huyết ngưng tụ vào một điểm trên lưỡi đao!

"Chém!"

Quát to một tiếng, Phương Bình chém xuống một đao, vừa vặn chém trúng mũi kiếm đối phương.

"Rắc rắc!"

Một tiếng vang giòn, trường kiếm gãy đôi!

"Lại chém!"

Phương Bình lại gầm lên, trường đao nhanh như sấm sét, xé toạc màn đêm...

"Phập!"

Tiếng kim loại cắt vào thịt vang lên, hào quang đỏ ngầu trên trường đao của Phương Bình lóe lên rồi tắt, đối phương bị chém chéo thành hai nửa.

"Lão Tần, chỉ điểm không tồi, giảm cho ông 1 triệu nợ, còn 4 triệu là được rồi!"

Tần Phượng Thanh ngơ ngác, lẩm bẩm: "Học nhanh thế..."

Cứ đà này, có khi nào Phương Bình cũng chém được hắn luôn không?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!