Bên ngoài phòng họp.
Đám học sinh Phương Bình, người thì đi chữa thương, người thì về hồi phục khí huyết. Tần Phượng Thanh đúng là không vội đi.
Thấy Phương Bình còn đang trầm tư, Tần Phượng Thanh nhếch miệng cười: "Nghĩ gì thế?"
"Không."
"Không muốn về à?"
"Không biết."
Phương Bình lắc đầu, là thật sự không biết.
"Tôi lo chết ở đây, lại sợ trở về bị người ta nói là kẻ hèn nhát, rốt cuộc tôi cũng là người cần mặt mũi. Lại nghĩ, thầy Ngô bọn họ đi làm nhiệm vụ cùng chúng ta, kết quả người không về, đến di thể cũng không cướp lại được. Tôi ít nhất cũng nên chờ kẻ địch lui rồi đi tìm một chút."
"Sau đó tôi lại nghĩ, các ông đều không đi, tôi đi rồi... Tôi mạnh hơn các ông mà, không phải năng lực càng lớn trách nhiệm càng lớn sao? Còn có..."
Phương Bình khẽ lắc đầu: "Có lúc, cứ cảm thấy nhân tính phức tạp đến mức chính mình cũng không hiểu. Tôi thật sự không muốn chết ở đây, tôi quá sợ cái chết, tôi còn quá nhiều việc chưa làm. Tôi mà chết, cha mẹ tôi sẽ đau lòng thế nào, em gái tôi sẽ khó chấp nhận ra sao?"
"Nhưng hiện tại, trung phẩm võ giả đầy rẫy, cao phẩm cũng không hiếm, tôi một tên tam phẩm võ giả ở đây có ích gì? Có lúc tôi nghĩ, chờ tôi đến Tông sư cấp rồi quay lại, chẳng phải hiệu quả lớn hơn sao? Tôi chết rồi thì hết cơ hội. Sau đó ông nói cũng đúng, ông không chiến, tôi không chiến, đều đợi đến Tông sư mới đến thì nhân loại còn hi vọng gì?"
"Ông nói xem... Con người sao mà phức tạp thế!"
Tần Phượng Thanh bĩu môi khinh bỉ, cười ha hả: "Xoắn xuýt cái rắm, nghĩ nhiều thế làm gì. Muốn ở thì ở, muốn đi thì đi. Cậu có phải không chiến, không giết người đâu. Đi cũng tốt, ở cũng được, chả ai nói gì."
"Về phần thầy Ngô bọn họ hy sinh ở đây, phải giơ ngón tay cái lên nói một tiếng: Đời này sống không uổng! Sao cậu biết họ sẽ hối hận? Đều không phải lần đầu làm nhiệm vụ, khoảnh khắc bước xuống Địa Quật, ai mà không ôm lòng quyết tử? Tưởng đến du sơn ngoạn thủy, đánh quái thăng cấp chắc?"
"Bất quá cũng có thể hiểu được, lần đầu tiên mà. Không sao đâu, chờ sau này, bạn bè cậu chết, người thân chết..."
"Cút!"
Phương Bình mắng một tiếng, trừng mắt: "Ông nguyền rủa tôi đấy à!"
Tần Phượng Thanh lười biếng nói: "Nguyền rủa cậu? Không nguyền rủa, ta nói sự thật thôi. Võ giả ở Địa Quật lâu một chút, nói một câu chân thật, ai mà chưa từng có bạn bè chết? Cứ nói ta đi, lúc trước cũng có mấy người bạn tốt, kết quả thì sao, hiện tại làm nhiệm vụ đa số đều là solo."
"Người đâu rồi? Chết rồi. Ta lần đầu xuống Địa Quật, lúc đó đi cùng một đoàn đội, đội trưởng cao hơn ta một cấp. Hiện tại không chết thì cũng nên tốt nghiệp rồi. Khi đó, tên kia vừa đánh vừa chửi ta, bảo ta ngu như heo! Mẹ nó, lúc đó ta nghĩ, tên nhà ngươi nếu không phải cao hơn ta một cấp, ta chém chết ngươi."
"Kết quả... Được rồi, thật sự bị người ta chém chết rồi. Trước khi chết hắn còn đang mắng ta, đương nhiên ta cũng đang mắng hắn... Sau đó không lâu thì hắn chết. Lúc đó ta cũng ngơ ngác, cũng khó chịu, cảm thấy không dám tin. Tên này ta còn chưa chém hắn báo thù, sao đã chết rồi..."
"Nói chung lúc đó khó chịu lắm, lúc thì muốn báo thù cho hắn, lúc thì muốn giết sạch sinh vật Địa Quật, lúc thì muốn không bao giờ xuống Địa Quật nữa... Sau đó mà, sau đó thì quen rồi. Nói đi nói lại, quen là tốt rồi..."
Mặt Phương Bình đen lại, tức giận nói: "Ông đang an ủi tôi đấy à?"
"Rắm! Ta việc gì phải an ủi cậu!" Tần Phượng Thanh khịt mũi: "Cậu mẹ nó là tam phẩm võ giả, đâu phải trẻ con, cũng không phải chưa từng giết người, có gì mà an ủi, tự mình khắc phục đi. Ta nói cho cậu biết nhiều như vậy ý là, con người ấy mà, sinh tử coi nhẹ, đừng nghĩ nhiều. Cậu giây sau chết ta cũng chả lạ. Cho nên trước lúc đó, có phải nên chia chác chỗ tốt rồi không?"
Phương Bình mặt đen dọa người. Tần Phượng Thanh vỗ mạnh vai hắn, ánh mắt nguy hiểm: "Cậu sẽ không định nuốt một mình chứ? Tiểu tử, đừng quá đáng, Vương Kim Dương tên khốn kiếp kia cũng không quá đáng như cậu!"
"Cút!"
"Đừng nói nhảm, chia đi! Chia xong cậu thích đi thì đi, thích ở thì ở. Cùng lắm cậu chết rồi, ta nếu còn sống sẽ nhận cha mẹ cậu làm cha nuôi mẹ nuôi, coi như xứng đáng với cậu. Ta trượng nghĩa thế còn gì? Cậu nếu chia cho ta năm mươi - năm mươi, ta cưới em gái cậu cũng được..."
"Cút!" Phương Bình mặt đen sì mắng, hừ nói: "Ông chết tôi cũng chưa chết đâu. Tôi tính rồi, mỗi lần ông xuống Địa Quật, tỉ lệ tử vong là 80%, tôi mới 20%, cho nên xác suất ông chết trước lớn hơn."
"Xì, cậu gặp phải cái 20% kia xác suất còn lớn hơn ta, tin không?"
"Không tin."
"Không tin cá cược đi, ta nếu chết trước cậu, ta thua cậu 1 tỷ..."
"Ông chết rồi tôi tìm ai đòi nợ?"
"Thế à?" Tần Phượng Thanh rơi vào trầm tư, như có điều suy nghĩ: "Người chết là có thể quỵt nợ, ta lại quên mất."
Hai người nói chuyện "chết chóc" nhiều, đúng là thật sự coi nhẹ đi vài phần.
Phương Bình tâm tình cũng dần khôi phục, vừa đi vừa nói: "Ông muốn chia với tôi, chưa chắc đã cầm được nhiều hơn hiện tại đâu?"
"Ý gì?"
"Ngu, tôi còn chả thèm tính toán chuyện chia chác với ông. Ông cầm ba quả tim năng lượng, giá trị 900 học phân chứ gì? Dựa theo ông nói chia ba bảy, tôi ít nhất phải cầm 2100 học phân. Ông cảm thấy ba tên dân gian nghèo kiết xác, vũ khí còn chả lấy được, có đồ trị giá 2100 học phân à?"
Tần Phượng Thanh sững sờ. Có không nhỉ? Bình quân một tên tứ phẩm 700 học phân, có hay không? 700 học phân, ít nhất đối phương phải mang theo 23 gram đá năng lượng tu luyện trở lên...
Tần Phượng Thanh bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, ngửa đầu nhìn trời: "Mặt trời to quá, Phương Bình, cứ thế từ biệt nhé, không hẹn ngày gặp lại!"
Ném lại câu này, tên kia vội vã rời đi.
Phương Bình đứng tại chỗ hô: "Chính ông không chia với tôi đấy nhé, đừng có hối hận..."
Giây sau, Tần Phượng Thanh quay lại chỗ cũ, đầy mặt xoắn xuýt: "Rốt cuộc là bao nhiêu? Còn nữa, chia ba bảy là ta nói đùa, cậu tưởng thật à? Cậu tự nghĩ xem, nếu không có ta, cậu giết được ba tên tứ phẩm chắc?"
Phương Bình không thèm để ý hắn. Nếu không có tôi, ông cũng chả giết được ba tên tứ phẩm, đại ca đừng nói nhị ca.
Không trêu hắn nữa, Phương Bình lôi từ ba lô hành quân ra toàn bộ thu hoạch. Đá năng lượng cơ sở 7 khối, có lớn có nhỏ, một phần là do Phương Bình sau đó sờ xác kiếm được.
Tần Phượng Thanh cầm lên phán đoán một hồi, mở miệng: "Có thể đổi 100 học phân."
Phương Bình lại lấy ra mấy viên đá năng lượng tu luyện nhỏ hơn. Tần Phượng Thanh cầm lấy nhìn kỹ, cấp tốc tính toán giá cả.
"Đại khái 40 gram, 1200 học phân, cộng thêm 100 học phân vừa nãy là 1300 học phân..."
Tính đến đây, một giây sau, Tần Phượng Thanh biến mất.
"Đi đây, hai ta cứ thế mà chia nhé, anh Tần của cậu không phải người tính toán chi li đâu!"
Phương Bình lườm một cái, biết ngay là ông muốn chạy. Không sao, nợ ghi sổ.
"Dựa theo chia ba bảy, tôi ít nhất phải được chia 1500 học phân. Ông thiếu tôi 200 học phân, 6 triệu, cộng thêm 4 triệu trước đó. Tần Phượng Thanh, 10 triệu, lần này nhớ kỹ đấy!"
"Cậu nói bao nhiêu là bấy nhiêu!"
Tần Phượng Thanh không thèm để ý. Nợ nần có cần phải trả không? Đùa à! Người chết nợ hết, ngày nào đó không chừng sẽ chết, ai quan tâm cậu Phương Bình nói bao nhiêu, dù sao còn sống ta cũng sẽ không trả tiền.
Mặt khác... Cái 4 triệu kia rốt cuộc ở đâu ra? Mình vay tiền Phương Bình lúc nào nhỉ?
Chuyện nợ Trương Ngữ hơn triệu thì hắn nhớ, nhưng không định trả. Trăm thanh vạn Trương Ngữ dám đòi thì hắn dám tìm Trương Ngữ liều mạng. Võ đạo xã cắt xén bao nhiêu phân phối của hắn, Trương Ngữ tên khốn kiếp đó hình như chưa phát lương cho hắn bao giờ!
Nhưng mấy triệu của Phương Bình... Tần Phượng Thanh chăm chú suy nghĩ, ta mượn lúc nào?
Tần Phượng Thanh vừa đi coi như ngầm thừa nhận nguyên tắc phân phối.
Đồ tới tay, hệ thống tính toán điểm tài phú, kết quả chỉ tăng thêm 28 triệu. Trước khi làm nhiệm vụ, điểm tài phú của Phương Bình còn hơn 40 triệu, giờ tăng thêm 28 triệu cũng chỉ là hơn 45 triệu một chút.
"Tiêu hao lớn quá!"
Phương Bình khẽ lắc đầu. Đừng nhìn chỉ chiến đấu khoảng 15 phút, nhưng trong 15 phút đó Phương Bình hầu như không dừng lại, bạo đại chiêu liên tục từ lúc vào sân đến lúc kết thúc.
Cái này còn tốn kém hơn việc hắn đơn giết ba vị tứ phẩm. Đơn giết tứ phẩm, Phương Bình cũng không phải lúc nào cũng bạo phát. Nhưng trước đó tình huống không tốt, bị nhiều người vây công, Phương Bình buộc phải duy trì đại chiêu toàn lực mới được.
Tính ra, tiêu hao gần 23 triệu điểm tài phú, tương đương với việc Phương Bình bổ sung 23.000cal khí huyết trong lúc chiến đấu. Con số này có thể so với tổng lượng tiêu hao của tất cả các võ giả tam phẩm khác cộng lại.
"Bất quá cũng đáng, một mình mình đánh ra hiệu quả ngang ngửa tất cả bọn họ cộng lại."
Sau đó đánh giết nhiều võ giả hạ tam phẩm như vậy, tuy Phương Bình không kể công nhưng mọi người đều nhìn thấy. Phương Bình một mình đơn giết khoảng một nửa.
"Đá năng lượng hiện tại giữ lại cũng vô dụng, xem có bán được đổi chút đồ tốt không."
Nghĩ tới đây, Phương Bình quay đầu đi về phía quân doanh. Quân bộ có bộ phận hậu cần ở đây. Mặt khác, lần này coi như hắn thực hiện nhiệm vụ của Quân bộ, bên này cũng có phụ cấp, lúc này điểm tài phú tự nhiên là càng nhiều càng tốt.
Bộ hậu cần Quân bộ.
Phương Bình đưa chứng nhận võ đạo ra. Rất nhanh, vị quân nhân trung niên phụ trách hậu cần liền cười nói: "Nhiệm vụ của Ma Võ, ngay vừa nãy thầy Trần dẫn đội của các cậu đã qua làm báo cáo, có đặc biệt nhắc tới cậu, biểu hiện rất tốt."
"Về mặt tài nguyên, Quân bộ hiện tại phải chuẩn bị chiến tranh, có thể cung cấp cho cậu không nhiều. Bất quá Quân bộ cho cậu 500 điểm tích lũy. Mặt khác, trước đó cậu mang về tin tức Đông Quỳ Thành, Quân bộ cũng thưởng cho cậu 3000 điểm tích lũy..."
Phương Bình sững sờ, không nhịn được nói: "Nói như vậy, hiện tại tôi có 3500 điểm tích lũy Quân bộ rồi? Vậy giờ tôi gia nhập Quân bộ, chẳng phải ít nhất là quân chức Đô thống sao?"
Đối với điểm tích lũy Quân bộ, Phương Bình vẫn hiểu rõ. Trong mắt sinh viên Võ Đại, học phân đại biểu cho tiền, còn điểm tích lũy Quân bộ đại biểu cho vinh dự và quân chức.
Quân chức Quân bộ phân chia khá phức tạp, nhưng trong tình huống bình thường, sinh viên Võ Đại đảm nhiệm nhiều nhất là ba cấp: Đô úy, Đô thống, Tướng quân.
Chức Đô thống không tính là thấp, thấp nhất thường là võ giả tứ phẩm đảm nhiệm, ngũ phẩm cũng không lạ. Tiến vào lục phẩm, chiến công đạt đủ thì có hi vọng trở thành Tướng quân, tọa trấn một phương.
Cao hơn nữa thực ra còn một số chức cấp, nhưng đại thể vẫn là hư chức. Chân chính tiến vào Tông sư cảnh, phần lớn là nhắm vào cường giả đối phương mà tác chiến, việc chỉ huy quân đội thường là nhiệm vụ của người dưới cao phẩm. Tông sư cảnh cường giả một người có thể so với đại quân, thay vì bị quân đội kiềm chế thì thà đơn độc tác chiến còn hơn.
Trương Định Nam của Nam Giang từng hứa với Phương Bình sau khi tốt nghiệp có thể về Nam Giang làm Đô thống, đó là nói chuyện tốt nghiệp. Nhưng hiện tại Phương Bình mới năm nhất.
Mà 3500 điểm tích lũy Quân bộ đã là cực cao. 3000 điểm trở lên đồng nghĩa với việc một khi gia nhập Quân bộ, hắn có thể trực tiếp trở thành Đô thống. Trước đó Diêu Thành Quân cũng là quân hàm Đô thống. Nếu tích lũy vượt qua 10.000 điểm, thực lực đủ, cũng đồng nghĩa với việc Phương Bình có thể trở thành Tướng quân tọa trấn một phương rồi.
Đương nhiên, tích lũy điểm Quân bộ không dễ. Đông Quỳ Thành là một bất ngờ. Phương Bình thực sự tích lũy được cũng chỉ là 500 điểm, mà 500 điểm này là do hắn liên thủ với Tần Phượng Thanh chém giết ba vị tứ phẩm, đánh giết hơn mười vị tam phẩm mới có được. Đổi lại một võ giả tứ phẩm khác chưa chắc đã làm được. Muốn tích lũy 10.000 điểm, Phương Bình ít nhất còn phải giết gần trăm võ giả trung phẩm.
Nghe Phương Bình nói vậy, sĩ quan hậu cần cười: "Đương nhiên, Quân bộ cũng rất hoan nghênh cường giả như bạn học Phương gia nhập. Nếu bạn học Phương có ý định này..."
Phương Bình vội ho một tiếng: "Thôi bỏ đi, tạm thời không có ý định này, chờ tôi tốt nghiệp rồi tính."
Sĩ quan Quân bộ quanh năm đóng giữ Địa Quật. Phương Bình khâm phục thì khâm phục, nhưng bảo hắn quanh năm suốt tháng ở Địa Quật, còn phải chịu quân quy ràng buộc thì hắn chịu không nổi. Rất nhiều cường giả Quân bộ về sau cũng sẽ thoát ly quân đội ràng buộc, đơn độc hành động ở Địa Quật, về điểm này Quân bộ cũng không ràng buộc quá lớn.
Thấy Phương Bình không đáp lời, đối phương cũng không bất ngờ, cười cười đẩy phần phụ cấp lần này cho Phương Bình.
Thật không tính là nhiều, ba viên Khí Huyết Đan tam phẩm, ở Ma Võ giá trị 120 học phân. Bất quá ở bước ngoặt này, tài nguyên Quân bộ có hạn, hơn nữa chiến lợi phẩm họ thu được cũng thuộc về mình, khác với võ giả Quân bộ làm nhiệm vụ.
Phương Bình cũng không nói gì, trước đó đã dự liệu rồi. Ba viên Khí Huyết Đan tam phẩm cũng giúp hắn tăng thêm hơn 2,5 triệu điểm tài phú, đưa tổng điểm tài phú lên gần 50 triệu.
Suy nghĩ một chút, Phương Bình lấy hết đá năng lượng ra, bao gồm cả ba viên Khí Huyết Đan trong tay, mở miệng nói: "Đại thúc, tôi nhiều đồ thế này, đổi cho tôi một cái giáp mềm chế tạo từ da lông sinh vật lục phẩm được không?"
Những thứ này cộng lại giá trị gần 40 triệu.
Bất quá vị sĩ quan trung niên liếc nhìn, cười khổ: "Bạn học Phương, sinh vật lục phẩm thực ra chúng tôi giết cũng không nhiều, hơn nữa... Thật sự đổi không được. Dựa theo yêu cầu quy đổi của Ma Võ các cậu, giáp da sinh vật lục phẩm giá trị từ 5000-10000 học phân."
"Thế ngũ phẩm thì sao? Lần trước tôi đổi một cái giáp da tứ phẩm 500 học phân, ngũ phẩm không đắt thế chứ?"
Lục phẩm đắt thì Phương Bình hiểu, theo tình huống nhân loại, sinh vật lục phẩm hầu như sắp thành tựu Kim Thân rồi.
"Ngũ phẩm bình thường khoảng 1000-3000 học phân..." Quét mắt nhìn đống đồ Phương Bình đặt trên bàn, sĩ quan trung niên cân nhắc chốc lát nói: "Chỉ có thể đổi cho cậu một cái giáp da sinh vật ngũ phẩm sơ đoạn..."
Phương Bình có chút do dự, cắn răng một cái, bỗng nhiên cởi cái áo khoác rách nát ra, rồi cởi luôn cái nội giáp bên trong đã có chút hư hại, đặt lên bàn nói: "Có thể đổi một cái ngũ phẩm trung đoạn không? Cái nội giáp này hơi hỏng nhưng tu sửa lại vẫn dùng tốt."
Nói xong, Phương Bình lại nhớ ra gì đó, lôi từ túi hành quân ra một đôi găng tay: "Đây là găng tay hợp kim cấp C chế tạo từ da lông sinh vật Địa Quật tôi đổi trước đó, chưa dùng lần nào. Tôi sắp lên tam phẩm đỉnh phong, cũng không quen dùng cái này... Toàn bộ cộng lại đổi giáp da sinh vật ngũ phẩm trung đoạn, còn chưa đủ sao?"
Sĩ quan nhìn một hồi, lại tính toán một trận, cuối cùng gật đầu: "Được. Bất quá đá năng lượng thực ra trợ giúp không nhỏ cho việc tu luyện của các cậu. Bạn học Phương, cậu nhất định phải đổi giáp da?"
"Ừm, xác định."
Phương Bình gật đầu. Trên người hắn bây giờ vết thương cũ mới chằng chịt, rất nhiều là do bị xuyên thủng giáp da, điều này làm Phương Bình đau lòng không thôi. Vết sẹo là chiến tích của đàn ông... nhưng chưa tới lục phẩm đỉnh phong, những vết sẹo này rất khó xóa hết, ảnh hưởng cảm quan lắm.
Thấy Phương Bình nhất quyết đổi, sĩ quan không còn ý kiến.
Bước ngoặt này mà lấy đá năng lượng tu luyện và đan dược ra đổi giáp da... Không thể không nói Phương Bình cũng là hàng hiếm, rất ít võ giả làm như vậy.
Mấy phút sau, Phương Bình cầm được một cái giáp mềm, thực ra giống cái áo ba lỗ quân dụng hơn. Không có tay áo... Võ giả hai tay bình thường không phải chỗ yếu hại, thương tổn xuyên thấu nội phủ mới là chí mạng.
Phương Bình vẫn tính là hài lòng, thử cảm giác một chút, có lòng muốn đâm một đao thử xem nhưng lại sợ đâm thủng, không nỡ.
Giáp mềm tới tay, điểm tài phú của Phương Bình lại tăng một ít, chính thức đạt 50 triệu. Dựa theo lời sĩ quan, cái giáp mềm này nếu đổi ở Ma Võ cũng phải gần 2000 học phân.
Đơn giản tính toán sổ sách, Phương Bình cảm thấy mình hiện tại thật sự rất xa xỉ. Không nói cái khác, một thanh đao cộng thêm một cái giáp mềm giá trị đã cả trăm triệu rồi. Tam phẩm võ giả e là không mấy ai xa xỉ hơn hắn.
Cấp tốc mặc giáp mềm vào, Phương Bình đi ra khỏi bộ hậu cần, lẩm bẩm: "Lần này vào Địa Quật thu hoạch không nhỏ."
Điểm tài phú có ít đi một chút, từ 80 triệu xuống còn 50 triệu. Nhưng cốt tủy rèn luyện hơn nửa, trang bị đổi mới, chiến pháp tiến bộ không ít. Phương Bình cảm thấy ngũ liên trảm của Bạo Huyết Cuồng Đao sắp tu thành rồi, hơn nữa độ thuần thục chiến pháp cũng mạnh hơn trước nhiều. Chỉ dựa vào chỉ điểm thì chiến pháp rất khó tăng lên, thực chiến mới phát hiện được khuyết điểm.
"Tam phẩm đỉnh phong chắc cũng sắp rồi."
Sự chênh lệch giữa tam phẩm cao đoạn và đỉnh phong nằm ở thể chất, khí huyết và sự dung hợp. Thể chất và khí huyết của Phương Bình thực ra đã sớm đạt chuẩn, hiện tại chỉ cần luyện chúng thành một thể, thực sự làm được quyền xuất lực không tan, hắn chính là võ giả tam phẩm đỉnh phong.
"Vẫn là vấn đề tụ lực. Trước đó Tần Phượng Thanh nói cũng là tình huống của tam phẩm đỉnh phong. Ta hiện tại cũng đại khái lĩnh ngộ được những thứ này, tam phẩm đỉnh phong chắc là sắp tới rồi."
Chờ đi về đến khu tiểu khu dừng chân, thấy có người đang thu dọn đồ đạc, bước chân Phương Bình hơi khựng lại.
"Mình... có nên về không?"
Vấn đề này, tên Tần Phượng Thanh kia cũng không cho hắn đáp án. Cái gì mà thích đi hay ở đều là nói thừa...