"Rầm!"
Một tiếng vang trầm thấp, hòa thượng Giới Sắc tung một chưởng đập trúng ngực Phương Bình.
Phương Bình lại thờ ơ không động lòng, lồng ngực ưỡn ra phía trước một cái, chấn cho lòng bàn tay Giới Sắc tê dại.
"Biết ngay là ngươi háo sắc mà!"
"Ta không có hứng thú với đàn ông!"
Hòa thượng Giới Sắc cười khẩy một tiếng, biến chưởng thành chỉ, trực tiếp đâm vào hai mắt Phương Bình.
Hắn chơi chiêu bẩn, Phương Bình cũng không khách khí. Nhân lúc ngón tay hắn còn chưa tới nơi, yết hầu Phương Bình cổ động, một mũi tên máu phun mạnh ra!
Sắc mặt Giới Sắc hòa thượng hơi đổi, đưa tay ra cản lại.
"Phập!"
Mũi tên máu bắn thủng da thịt hắn, đánh vào xương cốt, truyền ra tiếng kim loại ma sát ken két.
Sắc mặt Giới Sắc lại biến đổi, uy lực thật mạnh, cái này nếu như bị bắn trúng đầu, không chết cũng tàn phế.
"Luận bàn mà thôi, ngươi hung tàn thế?"
"Không hung tàn bằng ngươi!"
Phương Bình cười lạnh một tiếng, hai người vừa đánh vừa kích bác đối phương.
"Nhìn Lục Liên Trảm của ta đây!"
Phương Bình đột nhiên quát lớn một tiếng, hòa thượng như gặp đại địch, nhưng lại không đợi được Lục Liên Trảm của Phương Bình, mà là một cú Trạc Cước (đá móc), đâm thẳng vào hạ bộ hắn!
"Khốn kiếp!"
Giới Sắc hòa thượng giận dữ, một quyền đập về phía mũi chân Phương Bình.
Quyền cước va chạm, hai người đều lui lại một bước.
"Nhìn Lục Liên Trảm của ta đây!"
"Trảm cái ông nội nhà ngươi!"
Giới Sắc chửi thề, sau một khắc gót chân đạp mạnh, vội vàng rút lui.
Phương Bình lại tỏ vẻ nghiêm túc, khuôn mặt ửng hồng, cho ông đây chém ra cái Lục Liên Trảm xem nào!
"Hây a!"
Quát to một tiếng, bước chân Phương Bình di chuyển, trong nháy mắt đuổi theo Giới Sắc. Giới Sắc đạp không muốn tránh ra, Tinh thần lực của Phương Bình đột nhiên phóng thích.
Bước chân Giới Sắc hơi ngưng lại, không thể không dừng lại tại chỗ. Trong miệng hắn gầm lên một tiếng dữ dội, tiếng như chuông lớn, tiếp đó song quyền bạo phát hào quang đỏ ngầu nồng đậm, không lùi mà tiến, nhanh chóng nện vào trường đao của Phương Bình.
"Keng!"
Tiếng nổ lớn truyền ra. Một đao, hai đao, ba đao...
Ba đao đầu đều bị hòa thượng Giới Sắc lấy công làm thủ, mạnh mẽ dựa vào nắm đấm chặn lại rồi.
Đao thứ tư chém xuống, lại chém cho tay phải hắn máu tươi bay tứ tung.
Đao thứ năm, tay trái càng là vết đao thấu xương.
Giới Sắc gầm gừ liên tục: "Ngươi chém ra đao thứ sáu thử xem, không có thì ngươi cứ chờ chết đi!"
Hắn lời còn chưa dứt, đao thứ sáu của Phương Bình đã chém ra. Đao này vừa ra, sắc mặt Phương Bình trong nháy mắt trắng bệch, hòa thượng đối diện cũng trắng bệch mặt mày, nộ quát một tiếng, liền muốn gắng đón đỡ!
Hắn bị Tinh thần lực của Phương Bình quấy rầy một chút, giờ khắc này bị ép mạnh mẽ lưu lại tại chỗ.
Không đỡ được thì sẽ bị chém chết!
Đao của Phương Bình đã chém ra, thậm chí chém ra tiếng nổ, sắc mặt cũng hơi biến ảo một hồi.
Giữa sườn núi.
Lý Trường Sinh nhíu mày nói: "Hòa thượng kia muốn chết rồi!"
Lão hòa thượng sắc mặt nghiêm túc, trầm giọng nói: "Hắn có thể ngăn cản!"
"Ngu ngốc, không ngăn được liền đến chết, ngươi tự tin gớm nhỉ!"
"Có thể, Giới Sắc có thể!"
Lão hòa thượng phảng phất như tự an ủi mình, ánh mắt gắt gao nhìn chòng chọc chân núi, tay phải không ngừng lần tràng hạt.
Ngay ở thời khắc lão hòa thượng rục rà rục rịch, dưới chân núi, Giới Sắc điên cuồng hét lên một tiếng, toàn thân Khí huyết phảng phất trong nháy mắt hao hết, hai tay hiện ra màu vàng óng, lại để lộ ra một chút huyết quang.
Trong chớp mắt, "Oanh" một tiếng nổ vang truyền ra.
Hòa thượng Giới Sắc bay ngược ra ngoài, người ở giữa không trung, máu tươi đã vương vãi đầy đất.
Phương Bình cũng quỳ một chân trên đất, thở hổn hển, gắt gao nhìn chòng chọc đối diện.
Giới Sắc bay ngược ra ngoài, va trúng vách đá, trực tiếp đâm vào vách đá ầm ầm vang vọng.
Một hồi lâu, Giới Sắc mới từ trong cái hố hình người trên vách đá lết ra, trong miệng máu tươi phun trào, thở dốc nói: "Ngươi chơi xấu ta... không ai nói ngươi có thể chém Lục Liên Trảm!"
Phương Bình thấy hắn chỉ bị thương chứ chưa chết, thở phào nhẹ nhõm, giễu cợt nói: "Ta dùng tuyệt chiêu còn phải báo cáo với ngươi à?"
"Khốn kiếp!"
Giới Sắc mắng một câu, khóe miệng máu tươi vẫn không ngừng được chảy xuống. Một đao này Phương Bình dùng hết toàn lực, hắn bị động đỡ lấy, vẫn bị trường đao cấp B chém trúng, đã sớm bị trọng thương, nội phủ đều bị thương không nhẹ, giờ khắc này không còn chiến lực.
"Coi như... Khụ khụ... Coi như ngươi lợi hại!"
Giới Sắc mắng một câu, thiền trượng cũng không thèm lấy, bò lên liền hướng về trên núi chạy. Quá mất mặt, ở ngay cửa nhà bị người ta chém thành trọng thương, cả người đẫm máu, làm sao có mặt mũi gặp người?
Phương Bình chợt cười to lên, ta nói đùa thôi mà!
Ta mẹ nó đúng là hù dọa ngươi!
Trời mới biết ta làm sao chém ra Lục Liên Trảm, khả năng có liên quan đến Khí lực hợp nhất, thế mà hắn chém ra thật!
Nếu không phải như thế, hắn chiến kỹ toàn ra, đến Tinh thần lực đều vận dụng, suýt chút nữa đều thua Giới Sắc. Nhưng hiện tại, hắn thắng!
Phương Bình cười to, không coi ai ra gì!
Quả nhiên, thực chiến mới là thủ đoạn tu luyện chiến pháp tốt nhất.
Ta không khôi phục Khí huyết, dựa vào thực lực chân chính, đánh bại Hoa Hòa Thượng xếp hạng thứ bảy!
Cười một trận, Phương Bình lại cảm thấy thất vọng mất mát.
Cốt tủy ta nặng tựa thủy ngân, Tinh thần lực của ta hầu như có thể ngoại phóng, nhưng mà chỉ gặp phải Giới Sắc xếp hạng thứ bảy, đều suýt chút nữa thất bại.
Những người này cũng là người trẻ tuổi, cũng là Tam phẩm võ giả, vì sao cũng mạnh như vậy?
"Ta yếu thế sao?"
Phương Bình thấp giọng mắng một câu chính mình, tiếp đó bỗng nhiên tự tin nói: "Nhưng ta vẫn thắng! Chờ ta chém ra Thất Liên Trảm, thậm chí cuối cùng Khí lực hợp nhất, đem bảy trảm hợp thành một đao, Tam phẩm cảnh lại vô đối thủ!"
Lý lão đầu nói Thất Liên Trảm liền có thể không có địch thủ, nhưng Phương Bình cảm thấy, chính mình đến bảy trảm hợp nhất mới được. Đối thủ của hắn không chỉ là những Tam phẩm hiện tại, còn có trước đây, và sau này!
Tam phẩm khóa này, không hẳn so được với Tam phẩm khóa trước.
Vương Kim Dương, Diêu Thành Quân, Lý Hàn Tùng... những người này bây giờ bước vào Tứ phẩm cao đoạn cùng đỉnh phong, đều mạnh mẽ khủng khiếp. Chính mình bây giờ Tam phẩm vô địch, đặt ở khóa trước thì sao?
"Tiếp tục bắc hành, ta cảm thấy ta sẽ càng ngày càng lớn mạnh. Chờ ta quay về, chính là lúc ta Tam phẩm vô địch!"
Phương Bình chống trường đao đứng dậy, khôi phục Khí huyết, sải bước đi ra ngoài núi.
Đi được một đoạn, Phương Bình bỗng nhiên quay đầu lại, đi tới vách đá nhìn một chút, thiền trượng vẫn còn ở đó.
Kết quả sờ soạng một cái, Phương Bình chửi ầm lên!
Hoa Hòa Thượng quá đáng a!
Làm cái thiền trượng vàng rực rỡ, Phương Bình cứ tưởng là hợp kim quý, kết quả vừa sờ mới biết, là sắt mạ đồng mà thôi!
Hèn chi cái tên này thiền trượng cũng không cần liền chạy, đồ chơi này cho Phương Bình, Phương Bình còn hiềm phiền phức.
"Phì, đồ hòa thượng nghèo!"
Mắng một tiếng, Phương Bình lúc này mới cấp tốc rời đi.
...
Ngày 13 tháng 7, Phương Bình chiến hạng 15 bảng Tam phẩm - Trương Chấn Hoa, thắng!
Ngày 14 tháng 7, Phương Bình chiến hạng 7 bảng Tam phẩm - Giới Sắc hòa thượng, thắng!
Ngăn ngắn mấy ngày, Phương Bình bước vào Tam phẩm đỉnh phong, "Bạo Huyết Cuồng Đao" chém ra Lục Liên Trảm, hư hư thực thực có tin tức về bí thuật Tinh thần kinh sợ, nhanh chóng lưu truyền đi. Năm 2008, Vương Kim Dương bắc hành, khiêu chiến đều là Tam phẩm ngoài bảng, dù có trong bảng cũng cực ít.
Mà Phương Bình, một đường bắc hành, liên tiếp khiêu chiến cường giả hàng đầu bảng danh sách Tam phẩm, dồn dập chiến thắng. Trong lúc nhất thời, danh tiếng vang xa!
Cùng lúc đó.
Trên internet, một đoạn video được lan truyền.
Tam phẩm đỉnh phong chiến!
Hai vị Tam phẩm võ giả đỉnh cao, đạp không mà chiến, khai sơn phá đá, chân nát mặt đất, đây mới là Tam phẩm đỉnh phong?
Rất nhiều người nhìn thấy đều khó có thể tin.
Có người nhận ra Phương Bình, hạng ba bảng Tam phẩm Võ Đại. Thứ ba liền có thực lực này, vậy thứ nhất và thứ hai thì sao?
Hòa thượng kia lại từ đâu chui ra?
Ngày 15 tháng 7, Hiệp hội Võ đạo Hoa Quốc công bố một phần bảng danh sách toàn diện: "Hoa Quốc Võ Đạo Tam Phẩm Bảng".
1. Trần Thu Phong, Tam phẩm đỉnh phong, võ giả trực thuộc Quân bộ.
2. Quách Hiên, Tam phẩm đỉnh phong, võ giả trực thuộc Quân bộ.
3. Lăng Y Y, Tam phẩm đỉnh phong, sinh viên Kinh Võ.
4. Hứa Hiểu Binh, Tam phẩm đỉnh phong, đệ tử Chân Võ Môn.
5. Dư Thần, Tam phẩm đỉnh phong, Phó tổng giám đốc công ty con thuộc Tập đoàn Hi Vọng.
6. Phương Bình, Tam phẩm đỉnh phong, sinh viên Ma Võ.
7. Giới Sắc (pháp hiệu), Tam phẩm đỉnh phong, đệ tử Vạn Sơn Tự.
Bảng danh sách lại lần nữa đổi mới rồi!
Tần Phượng Thanh đột phá tới Tứ phẩm, biến mất khỏi bảng danh sách.
Phương Bình đánh bại Giới Sắc, thay thế vị trí thứ sáu vốn có của Giới Sắc (do Tần Phượng Thanh rời bảng nên Giới Sắc được đôn lên, nhưng lại bị Phương Bình đánh bại).
Ngăn ngắn thời gian nửa tháng, Phương Bình từ thứ chín giết tới thứ sáu.
Phần bảng danh sách này không công bố chiến tích cụ thể nữa, trong đó có chút tin tức không tiện đối ngoại tiết lộ.
Tuy nhiên, bảng danh sách này vẫn gây nên sóng to gió lớn!
"Vạn Sơn Tự là tình huống thế nào? Không phải chùa miếu sao? Cũng có võ giả?"
"Chân Võ Môn cũng thế, này tính là bang phái à?"
"Quân bộ cũng bồi dưỡng võ giả sao? Ta vẫn cho là Quân bộ đều là người bình thường đấy, võ giả Quân bộ còn đều mạnh như vậy!"
"Ngu à, Quân bộ không có võ giả thì làm sao quản lý đám võ giả này? Còn không lật trời à?"
"Hòa thượng giao thủ cùng Phương Bình hóa ra là Giới Sắc, Hoa Quốc lại có tông phái, lật đổ tưởng tượng a!"
"..."
Vô số người đều khiếp sợ, ngơ ngác.
Sống lớn như vậy, lần đầu tiên biết Hoa Quốc có tông phái.
Sống lớn như vậy, lần đầu tiên biết ngoài Võ Đại ra, còn có rất nhiều nơi cũng đang bồi dưỡng võ giả.
Đồng dạng, rất nhiều người cũng là lần đầu tiên biết Tam phẩm võ giả mạnh như vậy. Phương Bình cùng Giới Sắc mạnh không?
Dưới cái nhìn của bọn họ, quá mạnh rồi!
Chiến tích trước đó của Phương Bình là chém giết Tứ phẩm trung đoạn, đào mạng trong tay Lục phẩm, hiện tại thì sao?
Hiện tại xếp hạng thứ sáu!
Không ngờ hắn mạnh như vậy mà vẫn còn năm người cưỡi ở trên đầu hắn.
Tam phẩm mạnh như vậy, Tứ phẩm đây? Ngũ phẩm đây?
Tông sư đây!
Trước kia mọi người đều cho rằng Tông sư cũng chỉ tương đương với súng RPG hình người, bây giờ còn có thể nghĩ như vậy sao?
Video Phương Bình cùng Giới Sắc giao thủ truyền ra, tất cả mọi người cũng không dám nghĩ như vậy nữa. Tông sư nếu chỉ mạnh như vậy, thì phân chia Tứ, Ngũ, Lục phẩm cũng chẳng cần thiết nữa rồi.
"Phương Bình một đường lên phía bắc, khiêu chiến cường giả bảng danh sách, xem ra là muốn lên đỉnh số một!"
Trong video được lan truyền, Lưu Đại Lực lộ vẻ vui mừng ra mặt nói: "Ta, Lưu Đại Lực, sẽ tiếp tục theo sát. Dựa theo hành trình, trạm tiếp theo của Phương Bình chính là tỉnh Bắc Hà, nơi đặt trụ sở Tập đoàn Hi Vọng. Dư Tổng của Tập đoàn Hi Vọng cũng là vị Tam phẩm võ giả duy nhất xuất thân từ giới kinh doanh lọt vào top 10.
Quân bộ ra cường giả, tông phái ra cường giả, Võ Đại ra cường giả, đều không ngoài ý muốn.
Nhưng Dư Thần của Tập đoàn Hi Vọng không xuất thân từ Võ Đại, cũng không từ Quân bộ hay tông phái, hơn nữa tuổi tác cũng không lớn, vừa vặn 30 tuổi.
Cho tới nay, mọi người đều không có khái niệm rõ ràng về sức chiến đấu của võ giả giới kinh doanh.
Lần này, có thể chúng ta có thể nhìn thấy chiến lực của võ giả đến từ giới kinh doanh ra sao rồi!
Có thể kế tiếp còn có thể thấy được Kinh Võ cùng Ma Võ lại lần nữa va chạm, sinh viên Võ Đại cùng võ giả Quân bộ va chạm...
Rất là chờ mong!
Bất quá vì gom góp lộ phí, còn hi vọng mọi người có thể lên mạng video Kudou xem lại một số video trước đây của ta.
Lúc trước trận chiến Bát phẩm Tông sư cũng là do ta liều chết quay chụp. Bất quá mọi người không cần trả phí, vì phúc lợi cho mọi người, ta đã ủy quyền miễn phí cho website để mọi người quan sát rồi...
Rất đáng tiếc, lúc trước không thể quan sát Bát phẩm Tông sư chiến ở cự ly gần. Bất quá chư vị yên tâm, chỉ cần lại có thêm Tông sư chiến, ta Lưu Đại Lực nhất định liều chết đi quay chụp!"
Nói phét tí thôi!
Trước đây kẻ vô tri không sợ.
Chờ nhìn thấy Tam phẩm võ giả đỉnh cao đánh ra cảnh tượng như vậy, Lưu Đại Lực sớm sợ vãi tè rồi.
Lúc trước ta lại không chết?
Người ngoài không biết chênh lệch giữa Tông sư cùng Tam phẩm, hắn còn có thể không biết chút nào sao?
Nhưng hắn thật sự chưa từng thấy Tông sư ra tay, lần trước cũng là nghe người ta nói tới, hắn mới nổi lòng hiếu kỳ đi quay chụp một hồi.
Kết quả phát hiện... Thật giống cũng có thể tiếp thu mà.
Hiện tại Lưu Đại Lực biết rồi, nhặt trở về một cái mạng a!
Là một Tam phẩm trung đoạn võ giả, Lưu Đại Lực xuất thân từ lớp huấn luyện võ đạo, cũng là một đóa kỳ hoa trong giới lớp huấn luyện, mười năm thành tựu Tam phẩm, đúng là hiếm thấy.
Tam phẩm võ giả như hắn, hiện tại thật muốn đi Quân bộ hoặc là những nơi khác, cũng có thể sống thoải mái.
Có thể Lưu Đại Lực không có tâm tư này, một mực làm nghề cũ.
Đối với chuyện Địa Quật, hắn không đến Tam phẩm cao đoạn, cũng không có mấy người tìm hắn, hắn vẫn đúng là không rõ ràng.
Sở dĩ hắn chưa từng gặp Tông sư ra tay. Hiện tại nghĩ tới chuyện lần trước, Lưu Đại Lực liền rùng mình, lại không tìm đường chết thành công, ông trời phù hộ.
Cho tới Tam phẩm võ giả đỉnh cao như Phương Bình, tuy rằng mạnh hơn hắn nhiều lắm, bất quá còn ở trong phạm vi có thể chịu đựng. Không bị đánh trúng trực diện thì hắn chết không được, có thể trộm quay một cái, kiếm điểm tiền mua đan dược.
Chuyện trên mạng, Phương Bình không xem.
Bất quá sự tình hắn vẫn biết.
Lúc Phương Viên gọi điện thoại tới, ngữ khí cực kỳ bất mãn: "Phương Bình, anh không phải nói có chuyện gì sao? Tại sao lại đi tìm người đánh nhau rồi!"
Lần này không phải là giết tà giáo võ giả.
Thật vất vả được nghỉ hè, nghỉ ngơi mấy ngày, Phương Bình lại đi ra ngoài đánh hòa thượng rồi!
Trong khách sạn.
Phương Bình vừa bảo dưỡng trường đao, vừa cười nói: "Anh mày không phải đi kiếm cái hạng nhất về cho mày sao, hiện tại xếp thứ ba..."
"Anh thứ sáu rồi!"
"Thứ sáu?"
"Bảng danh sách mới nói thế..."
Phương Viên nói xong, Phương Bình mới biết đã công bố bảng danh sách mới, nghe vậy cười nói: "Đúng vậy, mới thứ sáu. Mày nói xem anh mày có chịu làm kẻ dưới người ta không?
Thứ nhất nhất định phải bắt tới tay. Chờ anh lấy được hạng nhất, anh lại trở về. Yên tâm, nhanh thôi.
Thuận lợi thì cuối tháng là xong rồi."
Xếp ở phía trước còn năm người, cũng không cần nhất định phải khiêu chiến từng người một. Nhìn thực lực mình tiến bộ, Phương Bình cảm giác mình đạt đến Thất Liên Trảm thì liền trực tiếp khiêu chiến hạng nhất là được.
"Cái kia gặp nguy hiểm sao? Em thấy anh đánh người ta hòa thượng thổ huyết rồi..."
"Trên mạng có video rồi?" Phương Bình có chút hậu tri hậu giác.
"Có a, hot lắm, thật nhiều người đều đang xem. Bạn học em cũng nhìn thấy, đều kinh ngạc đến ngây người, mới biết anh lợi hại như vậy..."
Phương Viên có chút đắc ý. Bình thường mọi người chỉ biết đại ca mình lợi hại, nhưng lợi hại thế nào thì không biết.
Hiện tại biết rồi!
Một đao chém núi!
"Nguy hiểm gì đâu, đánh chơi thôi, ói tí máu tính là gì, anh mày lúc tu luyện mỗi ngày đều thổ huyết đây."
Phương Bình qua loa một câu, lại nói: "Video trên mạng hot không? Thu phí không?"
"Thu phí a, một hào một lần xem đấy."
Phương Bình hiểu rõ, trong lòng thầm mắng, đù má, cho ta phí bản quyền chưa?
Việc này mình nhất định muốn truy cứu!
Một hào đắt như vậy, hiện tại mọi người đối với võ giả đều hiếu kỳ, hơn mười ức dân, dù cho một trăm triệu người xem, vậy cũng có 10 triệu tệ, không thì cũng tám triệu, việc này chưa xong đâu!
Trong lòng ghi nhớ chuyện này, Phương Bình cũng không vội vã, chính mình nhưng là Tam phẩm đỉnh phong sắp bước vào Tứ phẩm võ giả.
Chờ video của bọn hắn càng hot, kiếm càng nhiều, chính mình lại đi "bắt đáy".
Không trả thù lao? Không trả thù lao thì gọi một đám võ giả đi chặn cửa!
Cùng Phương Viên hàn huyên vài câu, động viên một trận, tiểu nha đầu cũng không nhiều lời.
Ít nhất nàng nhìn thấy chỉ có Phương Bình đánh người, tạm thời chưa thấy Phương Bình bị người đánh.
Lão ca muốn lấy hạng nhất, chính mình hẳn là cổ vũ cho hắn mới đúng. Đáng tiếc lão ca không nói sớm, nếu không mình nên mang theo mấy trăm đội cổ động viên đi trợ uy cho hắn!