Virtus's Reader
Toàn Cầu Cao Võ

Chương 286: CHƯƠNG 286: HIỆN TRẠNG VÕ ĐẠO XÃ

Cùng lúc đó.

Cổng trường Ma Võ.

Lưu Đại Lực lớn tiếng nói: "Tôi thực sự là bạn của Phương Bình, đại ca à, cho tôi vào đi mà."

"Vậy cậu bảo Phương Bình ra đón, hoặc là gọi điện thoại cho phòng bảo vệ..."

"Chút chuyện nhỏ như vậy, không cần làm phiền cậu ấy đâu..."

Đang nói dở thì đã có một số sinh viên đi tới. Bác bảo vệ thấy thế nói: "Hiện tại tan họp rồi, cậu có thể gọi điện thoại cho Phương Bình, cậu ta hẳn là có thời gian."

"Tôi..."

MMP!

Đều tan họp rồi, tôi còn đi vào làm gì.

Huống hồ, gọi điện thoại cho Phương Bình, tên kia gọi người đánh mình thì làm sao bây giờ?

Có chút tiếc nuối, Lưu Đại Lực không dây dưa nữa, xoay người đi luôn, lần này bỏ lỡ, lần sau có cơ hội lại đến vậy.

Đáng tiếc, không đuổi kịp chuyến này.

Lưu Đại Lực tràn đầy tiếc nuối rời đi, cũng không biết Phương Bình không biết hắn đến, bằng không càng đáng tiếc hơn.

Cái tên này chán sống rồi, lại dám tự đưa tới cửa!

Đáng tiếc, không đụng mặt.

Bây giờ Phương Bình tiến vào Tứ phẩm, thiếu tiền đến đỏ mắt, nhìn thấy ai cũng muốn làm thịt một đao. Tần Phượng Thanh vô tội đều phải cõng nồi, Lưu Đại Lực cái tên xác xác thực thực chiếm tiện nghi của Phương Bình lại không gặp phải, gặp phải thì chờ chết đi.

...

Đại hội toàn trường kết thúc.

Phương Bình không vội vã đi Võ đạo xã, không muốn tỏ ra quá mức nôn nóng, tốt xấu gì cũng phải cho đám Trương Ngữ chút thời gian bi thương.

Bất quá, buổi chiều Phương Bình liền đến Võ đạo xã.

Trương Ngữ giờ khắc này đã thay quần áo, dáng vẻ chật vật trước đó biến mất không còn tăm hơi.

Bàn về phong độ, Trương Ngữ vẫn có thừa.

Nhìn thấy Phương Bình, Trương Ngữ cười khẽ gật đầu, mấy người bên cạnh lại có ánh mắt hơi phức tạp.

Không có quá nhiều lời khách sáo, Trương Ngữ gặp mặt liền nói: "Cậu đối với Võ đạo xã không quá hiểu, tôi trước tiên nói đơn giản một ít tình huống, đại thể để cậu nắm được."

"Phiền phức học trưởng rồi."

"Không có chuyện gì, Võ đạo xã... sau này xin nhờ cậu rồi."

Trương Ngữ ngữ khí hơi có chút phức tạp, tiếp đó khôi phục ý cười nói: "Võ đạo xã Ma Võ tổng cộng có 1 chính 4 phó, 5 vị xã trưởng. Hiện tại 4 vị phó xã trưởng phân biệt là Tần Phượng Thanh, Tạ Lỗi, Trần Văn Long, Lương Phong Hoa."

"Lương sư huynh cũng là phó xã trưởng?"

Phương Bình hơi kinh ngạc.

Trương Ngữ gật đầu: "Trước đó có mấy vị phó xã trưởng đều là sinh viên khóa trước, sau khi tốt nghiệp đều từ nhiệm rồi. Lương Phong Hoa đột phá đến Tứ phẩm nên đảm nhiệm phó xã trưởng. Hiện tại 4 vị phó xã trưởng đều là Tứ phẩm cảnh. Mà Tứ phẩm cảnh võ giả của Ma Võ hiện nay thêm vào cậu và tôi, tổng cộng có 9 người..."

"Ít như vậy?"

Phương Bình sửng sốt một chút. 4 vị phó xã trưởng, thêm vào hắn cùng Trương Ngữ là 6 người, chẳng phải nói còn lại chỉ có 3 người?

Trương Ngữ khẽ thở dài: "Bây giờ khóa của Tạ Lỗi chỉ có mình cậu ta đột phá đến Tứ phẩm, khóa của các cậu cũng chỉ có mình cậu. Khóa của chúng tôi có 7 người, kỳ thực cũng không tính là quá ít. Bất quá trước đó lẽ ra nhiều hơn mấy người... Đáng tiếc lần trước đi Địa Quật..."

Chuyến đi Địa Quật trước đó, Ma Võ chết trận mấy vị Tứ phẩm học viên, khóa của Trương Ngữ liền có hai người.

Bằng không, tân sinh mới vừa nhập học mà có hai con số Tứ phẩm học viên thì không tính là ít.

Các trường Võ Đại bình thường, giống như Nam Giang Võ Đại, Vương Kim Dương là trường hợp đặc biệt, rất nhiều trường học một cái Tứ phẩm cũng không có.

Trương Ngữ không nói thêm nữa, tiếp tục: "Trừ mấy vị phó xã trưởng, Võ đạo xã còn có sáu bộ phận lớn: Văn phòng, Bộ Ngoại giao, Bộ Nội cần, Phòng Tài vụ, Bộ Kỷ luật, Phòng Tuyển sinh..."

"Chờ đã!"

Phương Bình ngắt lời: "Phòng Tuyển sinh?"

Trương Ngữ cười nói: "Ừm, chuyện tuyển sinh kỳ thực là Võ đạo xã đang phụ trách, đạo sư trường học phối hợp. Bao gồm việc lập ra tiêu chuẩn đều là do Võ đạo xã làm, giao cho trường học xét duyệt, sau đó việc tuyển sinh cũng do Võ đạo xã phụ trách."

Phương Bình trố mắt ngoác mồm. Chuyện tuyển sinh đều giao xuống cho Võ đạo xã rồi?

Hắn nhớ tới trước đó Tần Phượng Thanh đã nói Tạ Lỗi chạy đi bận bịu chuyện tuyển sinh. Phương Bình tưởng là Tạ Lỗi phối hợp các đạo sư, bây giờ suy nghĩ lại thì ra là đạo sư phối hợp Võ đạo xã!

Vậy lãnh đạo trường học phụ trách cái gì?

Cẩn thận ngẫm lại, lãnh đạo trường học thật giống như chỉ cần phụ trách trở nên mạnh mẽ là được!

Đương nhiên, đại sự khẳng định cũng là do trường học quyết định. Võ đạo xã tuy nói phụ trách lập ra tiêu chuẩn tuyển sinh nhưng cũng phải trải qua trường học đồng ý mới được.

Trương Ngữ tiếp tục nói: "Chu Nghiên là Bộ trưởng Bộ Ngoại giao, đồng thời cũng kiêm nhiệm Chủ nhiệm Văn phòng."

Chu Nghiên đứng một bên không nói tiếng nào, nghe được Trương Ngữ giới thiệu mình mới nói: "Tôi đã năm tư, chức vị trong Võ đạo xã tôi sẽ từ nhiệm."

Phương Bình nhíu mày, cười nói: "Chu học tỷ cần gì chứ? Em mới đến, chị trực tiếp làm như muốn đi..."

"Tôi sắp phải đi xí nghiệp thực tập, e sợ không bao nhiêu thời gian lưu tại Võ đạo xã xử lý những việc này." Chu Nghiên trả lời một câu.

Phương Bình khẽ cười nói: "Vậy chúc Chu học tỷ thuận lợi."

Trương Ngữ than nhẹ một tiếng. Vua nào triều thần nấy. Chu Nghiên thân kiêm mấy chức, lại có tin đồn quan hệ ám muội với Trương Ngữ, giờ khắc này từ nhiệm cũng không phải đơn thuần vì giận dỗi, dù sao tự đi cũng tốt hơn bị Phương Bình đá văng ra.

Phương Bình thấy nàng nói kiên quyết cũng biết thời biết thế, trực tiếp chúc phúc luôn.

Trương Ngữ không quản cái này, lại nói: "Văn phòng phụ trách nội vụ Võ đạo xã, bao gồm mở các câu lạc bộ, hội nghị thông thường... Bộ Ngoại giao phụ trách ngoại vụ, ví dụ như sắp xếp một số trận đấu, luận bàn, giao lưu sinh viên, cùng với liên hệ các cựu sinh viên Ma Võ, phụ trách cung cấp cơ hội thực tập cho sinh viên... Phòng Tuyển sinh không cần tôi nói nhiều. Phòng Tài vụ chủ yếu phụ trách vận hành một số sản nghiệp dưới cờ Ma Võ, trường học kỳ thực cũng có bộ phận phụ trách, chúng ta chủ yếu phụ trách hiệp quản, mặt khác chính là phát phúc lợi cho thành viên Võ đạo xã. Bộ Kỷ luật phụ trách chỉnh đốn bầu không khí trường học, bao gồm sắp xếp tuần tra hàng ngày, vấn đề trực ban... đều là trách nhiệm của Bộ Kỷ luật. Bộ Nội cần..."

Nói đến Bộ Nội cần, Trương Ngữ suy nghĩ một chút mới nói: "Bộ Nội cần chỉ là một cái tên gọi, kỳ thực nên gọi là Bộ Sự vụ Địa Quật. Nhân viên Bộ Nội cần cực ít, bao gồm tôi và mấy vị phó xã trưởng đều là thành viên Bộ Nội cần. Ra một số nhiệm vụ Địa Quật, mang người mới vào Địa Quật... Cậu cũng có thể hiểu là bộ phận vũ lực của Võ đạo xã."

Phương Bình hiểu rõ, dò hỏi: "Đều là võ giả Tứ phẩm?"

"Cũng không phải, Tam phẩm cao đoạn là có thể xin gia nhập. Có đôi khi ra một số nhiệm vụ đoàn đội, có thể tổ chức sinh viên cường giả trong trường tập thể hành động."

Trương Ngữ nói xong, hơi có chút do dự nhưng vẫn nói: "Bộ Nội cần của Võ đạo xã, xã trưởng có thể cưỡng chế thành viên tham dự một số hành động. Đương nhiên, muốn thu được phần lớn người đồng ý. Phương Bình, cậu chấp chưởng Võ đạo xã, tôi hy vọng cậu không mang theo mọi người đi chịu chết."

Phương Bình nghe vậy cười nói: "Trương học trưởng quá lo, em không phải loại người như vậy."

"Như vậy tốt nhất, rốt cuộc mọi người mục đích cuối cùng đều là vì giải quyết phiền phức Địa Quật."

Giới thiệu xong cấu tạo đại thể của Võ đạo xã, Trương Ngữ mang theo Phương Bình bắt đầu lên lầu tuần tra.

Trên đường gặp phải một số thành viên Võ đạo xã, nhìn thấy mấy người đều có chút trầm mặc, ánh mắt phức tạp nhìn bọn họ tiến hành bàn giao.

Chờ đến văn phòng xã trưởng, Phương Bình không khỏi cảm thán một tiếng: Nhiều tiền lắm của!

Nói là văn phòng nhưng lớn một cách bất ngờ.

Khu làm việc, khu tiếp khách, phòng ngủ, phòng luyện công, phòng vệ sinh, không thiếu thứ gì, hơn nữa diện tích cũng rất lớn.

Trương Ngữ hiển nhiên cũng thường thường ở tại bên này, đồ dùng hàng ngày đầy đủ.

Văn phòng thu dọn rất sạch sẽ. Nhìn Chu Nghiên một mặt không nỡ, Phương Bình hoài nghi khả năng chính là người phụ nữ này giúp thu dọn. Trương Ngữ một đại nam nhân, lại là võ giả, nào có nhiều thời gian rảnh rỗi thu dọn những thứ này.

Ở văn phòng đơn giản nhìn một vòng, Trương Ngữ tiếp tục mang theo Phương Bình đi dạo quanh Võ đạo xã.

Võ đạo xã thật rất lớn!

Nơi này không phải đơn độc một tòa nhà mà là toàn bộ quần thể kiến trúc.

Bao gồm nhiều khu võ đài, phòng luyện công, khu làm việc vân vân.

Chỉ đi lượn một vòng cũng tốn của Phương Bình không ít thời gian. Nghiêm ngặt mà nói, địa điểm văn phòng Bình Viên xã của hắn cũng thuộc về địa bàn Võ đạo xã.

Xem xong những thứ này, Chu Nghiên giao cho Phương Bình vài phần văn kiện.

Rất đơn giản, tổng cộng có ba phần.

Phần thứ nhất, danh sách thành viên Võ đạo xã. Bây giờ Võ đạo xã tổng cộng có 215 thành viên, tính cả Phương Bình và Trương Ngữ.

Tứ phẩm cảnh 9 người. Tam phẩm cảnh hiện nay chỉ có 51 người, còn lại đều là Nhị phẩm cảnh.

Thời kỳ đỉnh cao, học viên Tam phẩm của Võ đạo xã lên tới hơn trăm.

Phần thứ hai, báo cáo tài chính Võ đạo xã.

50 triệu tiền mặt dư khoản, một số đan dược, một số binh khí, cộng thêm 5000 học phân.

Phần thứ ba, danh sách cựu xã viên.

Võ đạo xã hầu như nương theo Ma Võ cùng trưởng thành, mưa gió 60 năm, xã viên vô số, đều là học sinh ưu tú trong số học sinh tốt nghiệp Ma Võ.

Phần danh sách này cũng là trọng yếu nhất.

Trương Ngữ ngữ khí ngưng trọng nói: "Làm thành viên Võ đạo xã, dù cho sau khi tốt nghiệp cũng vẫn là một thành viên của Võ đạo xã! Võ đạo xã cùng lãnh đạo trường cùng quản trị trường học cũng không phải lời nói suông. Một khi Võ đạo xã gặp phải một vài chuyện, ví dụ như: Lãnh đạo trường tham nhũng, cắt xén phúc lợi Võ đạo xã, suy yếu quyền bính Võ đạo xã, kết tội lãnh đạo trường... vân vân. Lúc này, chúng ta có thể triệu tập cựu xã viên trở về, cộng đồng quyết định, gây áp lực cho trường học và Bộ Giáo dục! Đây cũng là một lá bài tẩy để chúng ta kiềm chế cấp lãnh đạo trường học. Bằng không, chúng ta một đám học sinh Tam Tứ phẩm dựa vào cái gì đi kiềm chế những cường giả Tông Sư kia? Đương nhiên, mục đích không phải vì phân quyền, vẫn là hy vọng trường học có thể làm tốt hơn, giành phúc lợi cho học sinh nhiều hơn. Ma Võ Võ đạo xã thành lập nhiều năm như vậy, thành viên Võ đạo xã cũng là học sinh của trường, bọn họ tâm hướng trường học, cũng tâm hướng Võ đạo xã. Chỉ cần hợp tình hợp lý, chứng cứ xác thực, chúng ta thậm chí có thể tiến hành bầu lại lãnh đạo trường nhiệm kỳ mới!"

Phương Bình nghe vậy cầm lấy danh sách liếc nhìn, đồng tử co rụt lại!

"12 vị Tông Sư!"

Trương Ngữ trầm giọng nói: "Không phải vạn bất đắc dĩ thì đừng hiệu triệu những cựu xã viên này trở về. Cậu phải biết, rốt cuộc đều đã tốt nghiệp, có người vào Quân bộ, có người vào Chính phủ, còn có người tự mình kinh doanh... Chúng ta hiệu triệu trở về, những người này sẽ trở về, thế nhưng một khi trở về cũng có thể xuất hiện một số tình huống ngoài ý muốn. Tỷ như... đoạt quyền!"

Trương Ngữ hạ thấp giọng: "Ma Võ không phải một trường đại học bình thường. Ma Võ có cổ phần ở công ty đan dược, công ty chế tạo binh khí, bao gồm một số phòng nghiên cứu đỉnh cao, chúng ta còn có dây chuyền sản xuất đan dược, binh khí riêng. Mặt khác còn có Võ đạo quán, Khí Huyết trì, Phòng Năng lượng, cùng với Phòng Chiến pháp công khai và không công khai... Bao gồm một số tình báo, tình báo về Địa Quật. Địa Quật là kẻ địch chung của chúng ta, thế nhưng có đôi khi mọi người cũng sẽ tự mình bảo lưu một số tin tức, tỷ như vị trí một số mỏ năng lượng, vị trí một số cường giả nhân loại rèn luyện ở Địa Quật vân vân..."

Phương Bình khẽ gật đầu, đại thể cũng coi như hiểu rõ một số tình huống.

Suy nghĩ một chút, Phương Bình hỏi: "Vậy làm xã trưởng, phúc lợi đãi ngộ thế nào?"

Trương Ngữ không nói gì. Chu Nghiên hơi nhíu mày nhưng vẫn mở miệng: "Làm xã trưởng Võ đạo xã, mỗi tháng cậu có thể nhận 100 học phân vật tư từ Võ đạo xã."

"Ít như vậy?"

Chu Nghiên bất mãn nói: "Không ít rồi! Trường học bên kia mỗi tháng sẽ chuyển cho Võ đạo xã 20 triệu tiền mặt và 2000 học phân, tổng cộng 80 triệu, hàng năm sẽ đạt tới 1 tỷ. Nhưng Võ đạo xã cũng phải duy trì chi tiêu hàng ngày, bao gồm tổ chức một số giải đấu giao lưu, hoạt động thi đấu, cùng với phân phát phúc lợi cho xã viên. Còn có, một số xã viên chết trận... chúng ta cũng phải phụ trách trợ cấp. Trường học bỏ ra một phần, thế nhưng Võ đạo xã cũng sẽ tăng cường thêm một phần ngoài ngạch. Bây giờ Võ đạo xã tồn lưu 50 triệu tiền mặt, bộ phận đan dược, bao gồm 5000 học phân đều là do xã trưởng tiết kiệm được, chính anh ấy đều không có..."

"Khụ, Phương Bình, cậu nếu muốn lấy nhiều chút thì tìm trường học hiệp thương đi, cái này chỉ có thể nhìn chính cậu rồi."

Trương Ngữ cắt ngang lời Chu Nghiên.

Phương Bình cũng không thèm để ý thái độ của nàng, cười nói: "Nói như vậy, tài chính trong sổ sách Võ đạo xã hiện tại đều là tiết kiệm mà có? Trương học trưởng, không phải em cố ý trêu chọc, em cảm thấy thay vì giảm chi, không bằng tăng thu. Em nếu đoán không sai, lúc anh tiếp nhận, xã trưởng khóa trước e sợ không lưu lại hàng tồn cho anh chứ?"

Trương Ngữ không nói gì. Chu Nghiên oán giận nói: "Lúc xã trưởng tiếp nhận, Võ đạo xã nghèo rớt mùng tơi, cái gì cũng không có!"

Phương Bình cười cười, gật đầu nói: "Đó là điều nên làm."

Trương Ngữ cũng không xoắn xuýt những này, mà là hỏi: "Cậu đảm nhiệm xã trưởng, kế tiếp có ý tưởng gì?"

"Thứ nhất, kiếm tiền!"

"Thứ hai, tăng cường phúc lợi."

"Thứ ba, tăng cường thực lực xã viên."

"Thứ tư, không giới hạn ở Võ đạo xã hay không phải Võ đạo xã, học viên Ma Võ đều phải trở nên mạnh mẽ hơn."

Chu Nghiên xì cười một tiếng, cũng không nói nhiều.

Nói thì đơn giản, bắt tay vào làm mới khó.

Phương Bình hiện tại nói nhẹ nhàng, đến lúc đó liền biết sự tình không phải dễ dàng như vậy.

Trương Ngữ đúng là không nói gì, mở miệng nói: "Hy vọng cậu có thể thành công. Trong thời gian tôi đảm nhiệm xã trưởng, xác thực không mang đến thay đổi lớn cho Ma Võ, cảnh giới bản thân cũng lạc hậu hơn người khác một bước. Lần này hoàn thành bàn giao, tôi sẽ đi Địa Quật khác rèn luyện, hy vọng lúc tôi trở lại có thể nhìn thấy một Võ đạo xã rực rỡ hẳn lên."

Trương Ngữ khi mới vào năm ba liền tiến vào Tứ phẩm cảnh, tương tự Tạ Lỗi bây giờ.

Nhưng mà năm ba qua đi, vẫn là Tứ phẩm trung đoạn, không thể không nói tốc độ tu luyện xác thực chậm đi rất nhiều.

Vương Kim Dương những người này kỳ thực đều là người đến sau vượt lên trước.

Lúc Trương Ngữ Tứ phẩm, những tên này đều mới là Tam phẩm đỉnh phong mà thôi, bao gồm cả Trần Văn Long cũng vậy.

Một năm sau, trái lại Trương Ngữ là người có cảnh giới thấp nhất.

Vị trí xã trưởng Võ đạo xã có thể thấy được không phải dễ làm như vậy.

Không chỉ Trương Ngữ, xã trưởng Võ đạo xã các trường khác kỳ thực tốc độ tu luyện cũng chậm lại. Mọi người phải bận tâm rất nhiều chuyện, thời gian tu luyện ngắn đi, thời gian xuống Địa Quật cũng ít hơn.

So với một thân một mình, dẫn dắt một đoàn thể trở nên mạnh mẽ kỳ thực khó hơn nhiều.

Phương Bình cười nói: "Sẽ, vậy em cầu chúc học trưởng lên đường bình an. Lại trở về chính là Ngũ phẩm cảnh rồi."

"Mượn lời chúc lành của cậu."

Trương Ngữ cười cười, không nói thêm gì nữa mà nói tới chuyện họp buổi tối.

Đêm nay, hai người sẽ chính thức tiến hành bàn giao.

Võ giả không dây dưa.

Chuyện đến nước này, Phương Bình làm chủ Võ đạo xã đã thành sự thật. Trương Ngữ cũng có tâm ra ngoài rèn luyện, càng sớm bàn giao càng tốt.

Phương Bình cũng không hàm hồ, chuyện mở họp vẫn là do chính hắn nhắc tới trước.

Võ giả, nên ra mặt thì việc đáng làm thì phải làm.

Ngô Khuê Sơn tiếp nhận chức hiệu trưởng cũng không khiêm nhượng.

Rất nhanh, Phương Bình cầm vài phần văn kiện rời đi Võ đạo xã.

Hắn vừa đi, Chu Nghiên cắn môi, nhìn Trương Ngữ có biểu hiện hơi âm u, nhẹ giọng nói: "Nếu không phải Võ đạo xã liên lụy anh, anh không thể yếu hơn bất luận người nào!"

Trương Ngữ nhẹ nhàng lắc đầu: "Là tôi liên lụy Ma Võ mới phải. Một năm qua, Ma Võ càng thêm thế yếu rồi."

Ma Võ mạnh ở khóa trước, mạnh ở khóa sau, chỉ có không mạnh ở khóa của hắn. Không thể không nói đây là điều cực kỳ tiếc nuối của Trương Ngữ.

"Đó không phải trách nhiệm của anh..." Chu Nghiên khuyên giải.

Trương Ngữ không nói nữa, đứng bên lan can nhìn Phương Bình đang cất bước rời đi dưới lầu.

Không chỉ là Phương Bình. Ngóng về nơi xa xăm, lão hiệu trưởng rời đi, Ngô hiệu trưởng tiếp nhận.

Thời đại mới mở ra rồi.

Hy vọng khi mình lần thứ hai trở về có thể nhìn thấy một Ma Võ không giống như trước...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!