Quân bộ.
Bộ chỉ huy thời chiến.
Mấy vị Tông Sư cấp cường giả tọa trấn Ma Đô Địa Quật giờ phút này đều đã có mặt.
Phương Bình cùng Tần Phượng Thanh vừa mới bước vào cửa, một đại hán vóc người cường tráng liền cười to nói: "Phương Bình, Tần Phượng Thanh, dương oai Ma Võ ta, khá lắm!"
Phương Bình nghe vậy vội vàng ngẩng đầu, phán đoán một lát, không quá chắc chắn nói: "Điền Tông Sư?"
"Ha ha ha, nhãn lực không tệ!"
Điền Mục cười to.
Ánh mắt Phương Bình sáng lên, lập tức nói: "Điền sư huynh, sao anh lại ở đây?"
Mấy vị Tông Sư bên cạnh dồn dập cạn lời.
Quan hệ này kéo nhanh thật!
Vừa nãy còn Điền Tông Sư, chỉ chớp mắt đã biến thành sư huynh rồi.
Điền Mục tốt nghiệp Ma Võ cũng sắp 50 năm, làm ông nội Phương Bình cũng dư sức.
Nhìn Điền Mục như bốn năm mươi tuổi, nhưng thực tế tuổi tác không thấp, người đã 70 tuổi rồi, một tiếng "sư huynh", Phương Bình cũng có thể gọi ra miệng được?
Bên này mọi người còn chưa cảm thán xong, Tần Phượng Thanh cũng mắt sáng rực, vội vàng nói: "Điền đại ca..."
"Bốp!"
Tần Phượng Thanh bay ngược ra ngoài, trực tiếp dính lên tường. Điền Mục mắng: "Lúc bố mày còn ở trường, thấy tao còn phải gọi chú, mày mẹ nó gọi tao là cái thứ gì?"
Điền Mục chửi đổng. Cái thằng khốn nạn này, ai dạy ra thế không biết?
Tần Phượng Thanh oan ức không chịu được, nhìn sang Phương Bình. Phương Bình nhún vai, tôi gọi sư huynh không vấn đề gì a, tiền bối tốt nghiệp đều là sư huynh sư tỷ mà.
Điền Mục cũng mặc kệ Tần Phượng Thanh, cười ha hả nói: "Ta được triệu hồi từ phía Bắc về. Ma Đô bên này chết mấy ông bạn già, hiện tại thiếu người, sau này ta sẽ thường trú ở Ma Đô Địa Quật..."
Phương Bình nghe vậy tức khắc đại hỉ, vội vã cười nói: "Có Điền sư huynh ở đây, vậy chúng em yên tâm rồi."
Điền Mục vốn tọa trấn ở một cái Địa Quật phía Bắc, thân phận lại là Đại tướng Quân bộ, đương nhiên không thực tế thống lĩnh binh lính.
Quân bộ có Đô úy, Đô thống, Tướng quân, Đại tướng... mấy cái quân hàm.
Về phần xưng hô thì nhiều lắm, gặp Đô thống gọi một tiếng Tướng quân cũng được, gặp Tướng quân gọi một tiếng Tư lệnh cũng không sao, hoặc là thẳng thắn gọi Thủ trưởng cái gì đó.
Nhưng quân hàm là quân hàm, hai điểm này không xung đột.
Phương Bình từng thấy ảnh của Điền Mục, tư liệu về những cường giả Tông Sư tốt nghiệp này, Võ đạo xã đều có.
Hơn nữa lần trước hiệu trưởng bọn họ trở về cũng nói qua tình hình. Điền Mục chính là một trong những Tông Sư vào kinh thành ngày đó, hơn nữa còn là cường giả đỉnh cấp trong số đó.
Chân chính bát phẩm Kim Thân cường giả!
Sở dĩ cường điệu như vậy, là bởi vì không giống như lão hiệu trưởng bọn họ, những người đó thương bệnh quấn thân, Kim Thân đều có chút tiêu tan, kỳ thực chiến lực chân thực so với một ít Kim Thân cường giả đỉnh phong còn kém hơn một chút, cho nên chỉ có thể lấy mạng đổi mạng.
Đổi thành Điền Mục, chưa chắc cần phải như vậy.
Dù cho Ngô Khuê Sơn, kỳ thực cũng không bằng Điền Mục, bởi vì thời gian Ngô Khuê Sơn đột phá không dài bằng Điền Mục.
"Yên tâm?" Vị Tông Sư họ Khấu buồn cười nói: "Cậu còn muốn yên tâm cái gì? Yên tâm đi tống tiền cửu phẩm Đại Tông Sư à?"
Phương Bình tức khắc cười gượng.
Ông lão họ Khấu cũng không tiếp tục trêu chọc hắn, nụ cười thu lại, đi thẳng vào vấn đề: "Lần này các cậu đi những đâu?"
"Núi Đầu Sói (Lang Đầu sơn)."
"Núi Đầu Sói?" Ông lão họ Khấu nhìn về phía Điền Mục và mấy người khác hỏi: "Núi Đầu Sói có cao phẩm không?"
"Không biết."
"Ta chưa đi qua."
"Ta đi qua một lần, không phát hiện gì."
Điền Mục lại không quá quen thuộc, suy nghĩ một chút nói: "30 năm trước ta có đi qua núi Đầu Sói, nhưng chỉ là đi ngang qua, không đi sâu vào."
Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên cao lớn bước vào, mở miệng nói: "Núi Đầu Sói có cao phẩm, nhưng vẫn rất biết điều, mấy lần đại chiến cũng đều không ra tay. Tuy nhiên ta có gặp một lần, khả năng có quan hệ với Lang Quân Đại thống lĩnh của Thiên Môn thành."
"Ngô trấn thủ."
"Ngô trấn thủ, ông từng gặp đối phương?"
"..."
Người vào cửa không phải ai khác, chính là Trấn thủ sứ phương Nam - Ngô Xuyên.
Ngô Xuyên nói xong, liếc Phương Bình một cái, cười như không cười nói: "Vừa nãy không phải gọi sư huynh náo nhiệt lắm sao? Thấy ta, vì sao không chào hỏi?"
Phương Bình vẻ mặt mờ mịt, tiếp đó như nhớ ra điều gì, vội vàng nói: "Hóa ra là Ngô sư huynh, tiểu tử mắt vụng về, không nhận ra được, sư huynh hào quang vạn trượng..."
"Không dám nhận, người nào đó còn đang muốn khai trừ Ngô Xuyên ta đây này."
Phương Bình tiếp tục duy trì vẻ mờ mịt, nhưng trong lòng thì đang chửi thầm.
Ông đây chỉ nhắc tới với Hoàng Cảnh và Ngô Khuê Sơn, vì sao Ngô Xuyên lại biết?
Hai vị hiệu trưởng vô tích sự, lại bán đứng ta!
Đây chính là cửu phẩm đại cường giả Tông Sư, hơn nữa còn là cường giả trong cửu phẩm, xếp hạng thứ chín, chỉ đứng sau Minh chủ Tông Phái Liên Minh Triệu Hưng Võ.
Ngô Xuyên cũng không tiếp tục hù dọa hắn, hỏi: "Nói chi tiết chút đi..."
Phương Bình vội vàng kể lại chuyện trước đó một lần.
Ngô Xuyên trầm ngâm nói: "Giảo đã đột phá đến bát phẩm sao? Chẳng trách gần đây rừng Giảo Vương đang mở rộng. Cũng may là không mở rộng về phía Nam."
Phía Nam chính là vị trí của Hi Vọng thành.
"Ngô sư huynh, người hôm nay đã chết chưa?"
"Chưa." Ngô Xuyên lắc đầu nói: "Thành chủ Thiên Môn thành ra tay, nhưng người kia bị thương không nhẹ. Ta cảm giác được khí thế uể oải, bị trọng thương, chỉ còn thất phẩm thực lực. Nếu không phải thành chủ Thiên Môn thành cứu viện kịp thời, liền bị đánh chết rồi. Ta vừa định chặn lại... Đông Quỳ thành bên kia có chút động tĩnh, Đông Quỳ thành chủ đang chấn nhiếp. Đáng tiếc Phạm lão vừa rời đi, bằng không, ngăn cản hai người này, Giảo hẳn là có thể đánh giết đối phương."
Hoa Quốc Địa Quật quá nhiều, cửu phẩm cường giả cũng đều rất bận rộn.
Một cái Địa Quật, thường trú một vị cửu phẩm liền đến cực hạn rồi.
Ngô Xuyên thân là Trấn thủ sứ phương Nam, lần này đến Địa Quật vẫn chưa đi. Vị cửu phẩm cường giả tọa trấn trước đó gần đây có việc, vừa vặn ra ngoài.
Bằng không, hai đại cửu phẩm ở đây, ngăn cản hai người kia, Giảo liền có thể đánh giết đối phương, giảm bớt cho Địa Quật một vị cao phẩm chiến lực.
Ngô Xuyên cũng không quá tiếc nuối, lại cười nói: "Như vậy cũng tốt, lần này Thiên Môn thành chủ coi như triệt để đắc tội chết Giảo rồi. Loại Thú Vương này thù dai nhất..."
"Yêu Vương?"
Phương Bình hơi nghi hoặc.
"Cao phẩm yêu thú cũng có thể xưng Vương, đương nhiên, chỉ là chúng ta gọi quen miệng mà thôi."
Ngô Xuyên lại nói: "Gần đây chúng ta nghiên cứu về Địa Quật có chỗ đột phá, cũng phiên dịch ra một ít tư liệu. Ở Địa Quật, thất phẩm có thể xưng là Thống Lĩnh cấp cường giả, bát phẩm là Tôn Giả cảnh cường giả, cửu phẩm mới là Vương cảnh. Cho nên cách gọi Thú Vương hiện tại dùng không quá thích hợp. Đương nhiên, cũng không quan trọng, tên gọi khác biệt mà thôi."
Phương Bình nghe vậy lẩm bẩm nói: "Thảo nào Giảo nghe tôi gọi nó là Giảo Đại Vương có vẻ rất sướng..."
Bộ chỉ huy trong nháy mắt yên tĩnh lại.
Mọi người dồn dập nhìn về phía Phương Bình. Ngô Xuyên cau mày nói: "Cậu từng giao lưu với Giảo?"
"Nó không gọi là Giảo, kỳ thực gọi là Kim Giác Thú Vương... Ngược lại đám cường giả Địa Quật kia đại khái là gọi như vậy, đối phương lẽ nào cũng đang nịnh nọt Giảo?"
"Bớt nói nhảm đi." Ngô Xuyên ngắt lời hắn, lại giải thích: "Vương cảnh là Vương cảnh, gọi Giảo Thú Vương, nói rõ Giảo là tồn tại mạnh nhất trong tộc Kim Giác Thú vùng này. Giảo cũng không phải chỉ có một con. Một tồn tại mạnh nhất của tộc đàn được gọi là Thú Vương, dù cho là tứ ngũ phẩm Thú Vương, vậy cũng là tồn tại."
"Ra là vậy..."
Ngô Xuyên có chút đau đầu nói: "Quay lại chủ đề chính, nói chuyện về Giảo."
"À, tôi và Giảo quen biết đã lâu..."
Mọi người lại lần nữa cạn lời. Cậu mới vào có hai lần, liền quen biết đã lâu?
Bất quá chờ Phương Bình kể lại lần trước hắn gặp được, hơn nữa còn cùng chung sống một đêm, sắc mặt mọi người hơi khác thường.
Cũng không phải là nghĩ đến chuyện "nhân thú", mà là Phương Bình tìm đường chết như vậy lại còn sống sót!
Điền Mục cảm thấy hứng thú nói: "Ý cậu là, cậu cho nó ăn khí huyết, nó liền không giết cậu?"
Phương Bình lắc đầu nói: "Không phải, Giảo rất thông minh, nó chỉ sợ là coi tôi như kho dự trữ thịt tươi dài hạn. Các tứ ngũ phẩm cường giả khác đi rồi đều bị nó hút không còn một mống. Tôi là vì biến dị, khí huyết khôi phục cực nhanh, có thể không ngừng bổ sung khí huyết cho nó. Mặt khác, lần trước nó đại khái là đang thăng cấp, tôi lại dẫn dụ một ít trung phẩm võ giả cho nó, cho nên nó đại khái là muốn tôi tiếp tục đưa đồ ăn tới..."
Mọi người lại lần nữa cạn lời. Tần Phượng Thanh cũng giống như phát hiện cơ mật, lớn tiếng nói: "Lần trước cậu giết tứ ngũ phẩm, chính là giết như thế?"
Phương Bình liếc mắt, tức giận nói: "Cậu quản tôi giết thế nào, đều nói là dùng mưu kế giết, đây không phải mưu kế giết à? Tần Phượng Thanh cậu có bản lĩnh này sao? Nếu không phải tôi quen biết nó, lần này cậu chờ chết đi. Cậu cho rằng nó sẽ buông tha cho cậu? Giảo thả cậu, sau đó đuổi theo người kia cũng có thể giết cậu."
Đối với hai người này cãi vã, những người khác đều không quản.
Điền Mục lại nói: "Tiểu tử, nói như vậy, cậu có thể điều động Giảo?"
Phương Bình cười khổ nói: "Không thể, tôi sao có thể điều động nó. Nó ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, trừ phi ông mang đồ ăn qua cho nó..."
"Như vậy phải không?"
Điền Mục đăm chiêu. Ngô Xuyên cũng một bộ biểu tình như phát hiện ra cái gì, nhìn về phía Phương Bình.
Phương Bình vội vàng nói: "Dù sao tôi cũng không đi rừng Giảo Vương nữa đâu, quá nguy hiểm, tôi lại không muốn đi chịu chết."
Mọi người dồn dập bật cười. Ngô Xuyên cũng không nhìn hắn nữa, mở miệng nói: "Sự tình mọi người cũng đều rõ ràng. Hơn nữa Thiên Môn thành chủ ra tay, nói rõ người trên đầu sói kia và Thiên Môn thành có quan hệ, điều này cũng mang ý nghĩa cao phẩm của Thiên Môn thành lại lần nữa đạt đến 8 người."
Nói xong, Ngô Xuyên bỗng nhiên hỏi: "Các cậu đánh giết võ giả ở núi Đầu Sói, huy hiệu ở đâu?"
Tần Phượng Thanh móc ra mấy cái huy hiệu. Ngô Xuyên cách không hút vào trong tay, lật xem mặt sau một chút, tức khắc ngưng mày nói: "Tây Phượng thành!"
Huy hiệu võ giả Địa Quật, mặt trước là đẳng cấp, mặt sau lại là thành huy của thành trì.
Giờ khắc này, mọi người thấy mặt sau huy hiệu là hình vẽ một con Phượng Hoàng rất sống động.
Mọi người dồn dập biến sắc.
"Người của Tây Phượng thành, Thiên Môn thành cứu viện, chuyện này..."
"Lẽ nào hai thành phải biến thành ba thành rồi?"
"Nhất định phải lập tức báo cáo, nghiêm ngặt giám sát nhất cử nhất động của Tây Phượng thành!"
Các Tông Sư trong nháy mắt cảnh giác lên, tình báo này không phải là chuyện nhỏ.
Cường giả Tây Phượng thành gặp chuyện, Tây Phượng thành không ai cứu viện, trái lại là Thiên Môn thành chủ ra tay, đây là tình huống thế nào?
Phương Bình thấy mọi người coi trọng như vậy, lập tức nhảy nhót nói: "Các vị Tông Sư, tình báo này rất quan trọng sao? Đây là em bốc lên sinh tử mới phát hiện..."
Hắn lời còn chưa dứt, Ngô Xuyên vung tay lên, Phương Bình cùng Tần Phượng Thanh hai người liền một mặt mờ mịt xuất hiện tại bên ngoài quân doanh.
"Liên quan gì tới tôi?"
Tần Phượng Thanh tức muốn thổ huyết. Tôi vào cửa nói được mấy câu?
Kết quả Điền Mục đánh hắn, Ngô Xuyên cũng đuổi hắn ra khỏi cửa. Tần Phượng Thanh hắn tội tình gì!
Hung hăng trừng mắt nhìn Phương Bình, Tần Phượng Thanh hừ nói: "Cách xa tao ra một chút!"
"Câm miệng!"
Phương Bình quát lớn một tiếng, suy nghĩ một chút nói: "Hiện tại chúng ta làm sao bây giờ?"
"Rau trộn! Trở về, kiếm được một mớ rồi, tao phải về đi tu luyện đây."
Phương Bình khẽ gật đầu, suy nghĩ một chút lại nói: "Lần sau đến đào mỏ, gọi tôi đi cùng."
Tần Phượng Thanh nhưng là biết địa điểm một cái mỏ năng lượng.
Hơn nữa, Tần Phượng Thanh đều sống sót trở về, Phương Bình cảm giác mình cũng không thành vấn đề.
Tần Phượng Thanh xì cười một tiếng. Mày nghĩ tao ngu à?
Tao sẽ nói cho mày biết mỏ năng lượng ở đâu sao?
Phương Bình cũng không thèm để ý, vừa đi vừa nói: "Không có tôi, tự cậu suy nghĩ cho kỹ, chết rồi không ai nhặt xác cho cậu đâu. Tôi đi rồi, an toàn của cậu tăng lên chín phần mười. Tự mình nghĩ rõ ràng rồi quyết định. Đi theo tôi, trừ việc chạy mệt một chút, cậu có bị thương không? Tôi nghe nói, lần trước cậu đi cùng Vương Kim Dương, bị đánh thành chó, bị thương vô số lần, tiền chữa thương đều nợ một đống lớn..."
Tần Phượng Thanh đăm chiêu. Nói nghe rất có lý, mình cũng không có cách nào phản bác.
Do dự mãi, Tần Phượng Thanh thấp giọng nói: "Muốn đi, ít nhất cũng phải lục phẩm."
Phương Bình vẻ mặt hờ hững, bình tĩnh nói: "Vậy thì chờ một chút. Đúng rồi, khoảng cách xa không?"
"Cũng được, năm sáu trăm dặm..."
Tần Phượng Thanh tiếng nói im bặt.
Trong lòng Phương Bình lại chớp mắt hiện ra một tấm bản đồ. Hắn nhận biết phương hướng có chút vấn đề, nhưng bản đồ thì nhìn thông thạo.
Hi Vọng thành phương viên năm sáu trăm dặm, phía Nam là không thể, đó là biển rộng.
Phía Bắc thì năm sáu trăm dặm đều vượt qua một thành trì phía sau Thiên Môn thành, khả năng không lớn.
Đông Bắc, đó là Đông Quỳ thành.
Tây Bắc, đó là Tây Phượng thành.
Hai chỗ này đều đã xây thành, võ giả rất nhiều, có mỏ cũng bị phát hiện rồi.
Như vậy nói, không phải chính Tây thì là chính Đông.
Hai bên chính Tây và chính Đông đều không có thành trì, mà là hoang sơn dã lĩnh, còn có một chút tuyệt địa. Những chỗ này phát hiện mỏ khoáng sản không người biết vẫn là có khả năng.
"Nghe nói sa mạc Vạn Kiến (Vạn Nghĩ) có rất nhiều kiến to bằng đầu người, cậu ăn kiến bao giờ chưa?"
Phương Bình tùy ý hỏi một câu. Tần Phượng Thanh liếc hắn một cái, trầm giọng nói: "Ai mà ăn kiến."
"Bên kia thật sự có kiến to bằng đầu người?"
"Tao làm sao biết."
"Ồ."
Phương Bình trong nháy mắt hiểu rõ. Không phải chính Tây. Sa mạc Vạn Kiến ở phía Tây, hơn nữa khoảng cách Hi Vọng thành chỉ có bốn năm trăm dặm địa giới, Tần Phượng Thanh chưa đi qua.
"Phía chính Đông!"
"Năm sáu trăm dặm!"
"Nơi đó có một toà mỏ năng lượng, không người phát hiện, quả nhiên không phải mấy chỗ Ma Võ phát hiện."
Phương Bình nghĩ ngợi, lại có chút đau đầu. Năm sáu trăm dặm cũng chỉ là một cái phạm vi đại khái, muốn xác định vẫn còn có chút phiền phức.
Thôi bỏ đi, lần sau có cơ hội đi tìm một chút. Một người độc chiếm, ai rảnh chia cho Tần Phượng Thanh.
Tần Phượng Thanh nhìn Phương Bình, luôn cảm giác mình hình như để sót cái gì.
"Tao nói gì không? Chỉ nói năm sáu trăm dặm mà thôi... Không có chuyện gì chứ?"
Tần Phượng Thanh không quá tự tin. Phương Bình tiểu tử này gian hoạt vô cùng.
Mình và hắn cùng đi ra nhiệm vụ, cảm giác hình như cũng không chịu thiệt, nhưng trở về mới phát hiện, chính mình so với hắn ít hơn bốn năm ngàn học phân.
Điều này làm cho Tần Phượng Thanh cảm thấy mình bị tính kế rồi.
Hình như cũng không bị hố a?
Vậy tại sao ít hơn nhiều như vậy?
"Về trường phải đi học tốt môn văn hóa... Không đúng, phải đến Văn học viện học chút kế toán và toán cao cấp."
Tần Phượng Thanh có ý nghĩ, khả năng là tính toán sai rồi, bằng không, không có lý nào chính mình thiệt thòi nhiều như vậy.
Phương Bình liếc hắn một cái, thấy Tần Phượng Thanh chăm chú suy nghĩ, âm thầm tính toán. Trước đó nói Tần Phượng Thanh nợ chính mình 50 triệu, hắn không phản bác, rất nhiều người nghe được, này xem như là thành thật chứ?
Có cơ hội, số tiền kia có thể đòi về.
Hiện tại Phương Bình mới phát hiện, có đôi khi kiếm tiền rất đơn giản...