"Rất mạnh!"
Nam Võ ung dung chiến thắng Đại học Khoa học Kỹ thuật Hoa Nam, Vương Kim Dương chỉ dùng năm đao để giải quyết chiến đấu, điểm này quả thực nằm ngoài dự đoán của không ít người.
Nam Võ có mạnh không?
Bình thường.
Cái mạnh không nằm ở Nam Võ, mà nằm ở cá nhân Vương Kim Dương.
Trước đó, bởi vì thứ hạng của Vương Kim Dương trên bảng xếp hạng Tứ phẩm không cao, ngoại trừ số ít người như Phương Bình, phần lớn mọi người đều cảm thấy Vương Kim Dương không bằng những người như Diêu Thành Quân, nhiều nhất cũng chỉ ngang ngửa với Trần Văn Long của Ma Võ.
Nhưng khi Vương Kim Dương một đao đánh tan Xã trưởng Võ đạo xã của Hoa Nam – một võ giả Tứ phẩm cao đoạn, mọi người không dám nghĩ như vậy nữa.
Những cường giả trên bảng xếp hạng như Trần Văn Long chưa chắc đã làm được điều đó.
Đối thủ cũng không phải kẻ yếu, là người mạnh nhất của một trường Võ Đại, loại Tứ phẩm cao đoạn này không thể xem như Tứ phẩm cao đoạn thông thường.
Trên lầu hai.
Lý Hàn Tùng sắc mặt không đổi, đợi đến khi thấy Vương Kim Dương đi xuống lôi đài, cũng không nói một lời, cất bước rời đi.
Một bên khác, Diêu Thành Quân đứng thẳng tắp, nhìn chằm chằm dưới đài một lúc, rồi xoay người xuống lầu.
Phương Bình vừa định đi, Đường Phong đã bước tới, trầm giọng nói: "Gặp phải cậu ta, có nắm chắc không?"
"Đương nhiên."
Phương Bình trả lời thẳng thắn, cười nói: "Nếu chỉ có thế này thì còn kém xa lắm, Hoa Nam thực lực vẫn còn quá yếu, không thể ép anh ta bùng nổ sức mạnh tối đa."
"Em mới tiến vào Tứ phẩm đỉnh phong không lâu..."
"Không sao đâu, thầy cứ yên tâm đi."
Gần đây Phương Bình khách khí với "Sư tử lớn" hơn rất nhiều, lại cười nói: "Cùng lắm thì gặp Nam Võ, em kéo sập Vương Kim Dương cũng không thành vấn đề. Chẳng lẽ thầy cảm thấy Trần sư huynh và mọi người không thể chiến thắng Nam Võ?"
"Điều này cũng đúng."
Đường Phong gật đầu, có chút tiếc nuối nói: "Thực lực tổng hợp của Nam Võ vẫn hơi yếu, giữ vững vị trí trong top 10 thì không vấn đề gì, nhưng muốn tiến thêm vài bước nữa thì rất khó."
Phương Bình khẽ gật đầu, cũng có chút tiếc nuối: "Đáng tiếc anh ta làm Xã trưởng, nếu không thì đào về Ma Võ vẫn còn hi vọng."
Đường Phong không nói gì, nghĩ nhiều quá rồi.
Vương Kim Dương là biển hiệu của Nam Võ, Phương Bình mà dám đào thật, mấy vị Tông Sư của Nam Giang, bao gồm cả Trương Định Nam, đều có khả năng đánh tới tận cửa.
Phương Bình cũng không xoắn xuýt quá nhiều, vừa xuống lầu vừa nói: "Mấy trận đấu phía sau em không xem nữa, không có ý nghĩa lớn lắm."
Xem xong màn trình diễn của Nam Võ, Phương Bình cảm thấy không cần thiết phải xem tiếp.
Các trường khác dù có cường giả thì cũng mạnh có hạn, người mạnh nhất cũng sẽ không phải là đối thủ của Trần Văn Long, điểm này Phương Bình vẫn có niềm tin.
Không có cậu, Trần Văn Long chính là người mạnh nhất Ma Võ, nếu ngay cả người của những trường này mà cũng không áp chế nổi, thì Ma Võ cũng quá phế vật rồi.
Đường Phong cũng không cảm thấy cậu tự đại, chút sức lực này Ma Võ vẫn phải có.
***
Sáng ngày mùng 5, trận đấu kết thúc, Vương Kim Dương nổi như cồn.
Vị thiên kiêu võ giả này trước đây tuy có chút tiếng tăm, nhưng trong vòng người thường danh tiếng không tính là quá lớn, lần đầu tiên trở thành tâm điểm bàn tán.
Trước đó Diêu Thành Quân cường thế đánh tan Hoa Đông Sư Phạm, nhưng đội hình của Hoa Đông Sư Phạm còn không bằng Hoa Nam.
Bây giờ, Vương Kim Dương năm đao đánh tan Hoa Nam, trong lúc nhất thời thậm chí có thể sánh ngang với Diêu Thành Quân.
Vương Kim Dương nổi tiếng, kéo theo một thành phố cấp huyện nhỏ bé cũng nổi theo.
Nam Giang, Dương Thành!
Trên internet, thảo luận khí thế ngất trời.
"Đến bây giờ mới biết, cái nơi Dương Thành này lại sinh ra hai vị thiên kiêu võ giả, Phương Bình của Ma Võ và Vương Kim Dương của Nam Võ đều đến từ Dương Thành!"
"Tôi nghe nói Vương Kim Dương và Phương Bình còn tốt nghiệp cùng một trường cấp ba đấy."
"Một người là Xã trưởng Võ đạo xã Ma Đô Võ Đại, một người là Xã trưởng Võ đạo xã Nam Giang Võ Đại, lại còn đều là Tứ phẩm đỉnh phong... Phong thủy Dương Thành tốt thật."
"Các ông nói xem, Vương Kim Dương và Phương Bình ai mạnh hơn?"
"Vương Kim Dương đi, Vương Kim Dương đánh bại Hoa Nam mạnh hơn Tây Sơn Võ Đại nhiều..."
"Cũng chưa chắc, Phương Bình có thể trở thành Xã trưởng Võ đạo xã danh giáo, tôi thấy Phương Bình mạnh hơn."
"Hai người này liệu có gặp nhau không?"
"..."
Trong lúc nhất thời, chủ đề về việc ai là Tứ phẩm mạnh nhất cũng trở thành điểm nóng.
Lý Hàn Tùng? Diêu Thành Quân? Vương Kim Dương? Hay là Phương Bình?
Trong lần thi đấu này, bốn người này thì Lý Hàn Tùng vẫn chưa xuất chiến, nhưng trận khiêu chiến trước đó của Lý Hàn Tùng mọi người vẫn còn nhớ, Xã trưởng Võ đạo xã Kinh Võ, có yếu cũng không yếu đi đâu được.
Ngoài ra, Lưu Thế Kiệt của Hoa Quốc Võ Đại, Tần Trạch của Kinh Đô Võ Đại, Trần Văn Long của Ma Đô Võ Đại, những người này cũng được lôi ra bàn luận.
Cách phân chia "năm bậc" của Phương Bình hiện tại cũng đã truyền ra ngoài.
Những võ giả Tứ phẩm này rốt cuộc nằm ở bậc nào?
Dương Thành.
Phương Viên xem xong trận đấu, lại nhìn một chút bình luận trên mạng, phồng má lên có vẻ hơi không hài lòng.
Anh trai mình chắc chắn là mạnh nhất!
Nghĩ tới đây, Phương Viên mở QQ, giờ khắc này, trong danh sách nhóm QQ liệt kê mấy chục cái nhóm, phân biệt là Viên Bình Xã nhóm 1, nhóm 2, nhóm 3... mãi cho đến nhóm mấy chục.
"Các chị em, đều đi các diễn đàn đăng bài đi, Tứ phẩm đệ nhất là anh trai tôi, Phó xã trưởng Viên Bình Xã chúng ta là mạnh nhất!"
Phương Viên thao tác liên tục, gửi tin nhắn vào mấy chục nhóm một lượt.
Rất nhanh, các nhóm xao động hẳn lên.
Một đám cô gái nhỏ, rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, nhiệt tình tăng vọt. Rất nhanh, các xã viên Viên Bình Xã đang online dồn dập xuất hiện tại các diễn đàn.
"Phương Bình Tứ phẩm mạnh nhất!"
"Viên Bình Xã lợi hại nhất!"
"Tứ phẩm đệ nhất là Phó xã trưởng của chúng ta!"
"..."
Những bài đăng tương tự như vậy trong nháy mắt chiếm lĩnh các diễn đàn, mặc dù rất nhiều người ngơ ngác không hiểu Viên Bình Xã là cái khỉ gì và từ đâu chui ra.
***
Chuyện trên mạng, Phương Bình không quá quan tâm.
Thuê thủy quân tạo thế, lúc này còn chưa tới thời điểm. Chờ chiến thắng thật sự rồi tạo thế cũng không muộn, trước mắt thời cơ chưa tới.
Mặc dù ngoài miệng nói ung dung, nhưng đợi đến khi trận đấu của Nam Võ kết thúc, Phương Bình cũng không còn đi lung tung nữa mà ở lại khách sạn tu luyện.
Từ khi đột phá Tứ phẩm đỉnh phong, Phương Bình không còn lấy việc tăng lên cảnh giới làm chủ, mà là chủ tu chiến pháp.
Mấy ngày nay, cậu chủ tu 《Ngự Không Bộ》, 《Ma Ha Quyền》, 《Trảm Đế Thiên Đao》, tiến cảnh đều không nhỏ.
Nhưng Phương Bình tự biết mình, thời gian cậu tu luyện chiến pháp cao phẩm quá ngắn ngủi.
Bắt đầu từ tháng 9 cậu mới tiếp xúc chiến pháp cao phẩm, đến hiện tại cũng mới khoảng 3 tháng.
Mà bọn người Vương Kim Dương tu luyện chiến pháp cao phẩm đều đã được một năm rồi.
So về sự đột phá trên chiến pháp, Phương Bình tất nhiên là không bằng.
Phương Bình mạnh ở chỗ Khí huyết mạnh hơn, thể chất mạnh hơn, sức khôi phục mạnh hơn.
Mấu chốt nhất, cũng là điều làm cho Phương Bình tự tin nhất, kỳ thực vẫn là thành quả nuôi đao mấy ngày qua của cậu.
Từ khi học được súc thế chi pháp và bạo phát chi thuật ở chỗ Lý lão đầu, Phương Bình vẫn luôn nuôi đao. Tinh thần lực và Khí huyết cứ như không cần tiền bắt đầu súc thế tích lũy, bây giờ đã qua gần hai tháng, Phương Bình chưa bao giờ rút đao.
"Một đao này không thể tùy tiện ra tay, mình còn chuẩn bị giữ lại đao bổ Ngũ phẩm... Tiền kỳ vẫn phải dựa vào chính mình."
Trong phòng khách sạn.
Phương Bình trầm ngâm, trong tình huống không động đao, có thể ung dung đánh bại ba người kia không?
Liếc mắt nhìn bảng dữ liệu của mình, từ khi tiến vào Tứ phẩm đỉnh phong, thực lực của cậu lại tăng trưởng một đoạn:
[Tài phú: 920 triệu]
[Khí huyết: 3100 cal (3229 cal)]
[Tinh thần: 672 Hz (699 Hz)]
[Tôi cốt: 177 khối (100%), 6 khối (90%), 23 khối (30%+)]
[Không gian chứa đồ: 1 mét vuông]
[Năng lượng bình phong: 1 vạn điểm tài phú / phút]
Những ngày gần đây, điểm tài phú của Phương Bình tiêu hao không ít, một phần dùng cho tu luyện chiến pháp, một phần lại dùng để nuôi đao.
"Đáng tiếc, Tinh thần lực vẫn không thể đột phá, nếu không Tinh thần lực trên 700 Hz sẽ làm thực lực của mình tăng trưởng thêm lần nữa."
Cậu giờ phút này, thể chất, Khí huyết, Tinh thần đều đã thăng đến mức không thể thăng.
Xét về điều kiện phần cứng, Phương Bình đã đạt đến đỉnh phong trong đỉnh phong của Tứ phẩm.
"Kém là kém ở trình độ nắm giữ chiến pháp... Bất quá việc này đúng là không phải chuyện một sớm một chiều."
Phương Bình khẽ lắc đầu, lại nghĩ đến việc đao không thể tùy tiện rút, nếu thật sự đối mặt với đám Diêu Thành Quân, thắng bại hiện nay còn có chút khó nói.
"Hệ thống sao không có cái đường tắt nào để tăng tiến độ chiến pháp nhỉ, như vậy mình căn bản không cần cân nhắc nhiều thế này rồi."
Phương Bình có chút lòng tham không đáy, bất quá cũng không nghĩ nhiều nữa, rất nhanh đứng dậy bắt đầu tu luyện chiến pháp.
***
Phương Bình tuy rằng không đi xem thi đấu nữa, nhưng cũng không hoàn toàn tách biệt với thế gian, tin tức bên ngoài vẫn được truyền tới chỗ cậu ngay lập tức.
Chiều ngày mùng 5, Trường quân đội Vân Mộng gian nan chiến thắng Trung Châu Võ Đại.
Trong ba trường quân đội lớn, Vân Mộng yếu nhất. Tuy rằng tập hợp 5 vị Tứ phẩm, nhưng sơ đoạn 3 người, trung đoạn 2 người, so với Hoa Nam còn kém một chút.
Trung Châu Võ Đại chỉ có hai vị võ giả Tứ phẩm, bất quá một người trong đó là trung đoạn. Kết quả có chút ngoài dự liệu, đối phương chiến thắng vị Xã trưởng trung đoạn của Vân Mộng, suýt chút nữa đánh xuyên qua hai vị võ giả Tứ phẩm trung đoạn.
Vị võ giả Tứ phẩm sơ đoạn còn lại giao thủ cùng võ giả Tứ phẩm trung đoạn đã bị thương, hai bên đánh hòa.
3 vị võ giả Tam phẩm đỉnh phong lại kéo sập một vị Tứ phẩm, đánh mãi đến người thứ tư của Vân Mộng ra trận mới bại trận.
Kết quả như thế khiến không ít người để mắt tới Vân Mộng.
Trong đội ngũ thắng trận, hiện nay Vân Mộng xem ra là yếu nhất.
Ngày mùng 6 tháng 12, hai trận đấu cuối cùng của vòng đầu tiên.
Cũng là bốn nhà trong Bát Giáo Liên Minh thi đấu.
Trường Giang Võ Đại đối chiến Thái Sơn Võ Đại, hai bên cũng là lực lượng ngang nhau, đánh mãi đến người cuối cùng mới quyết ra thắng bại, Thái Sơn Võ Đại nhỉnh hơn một chút.
Buổi chiều, Học viện Khoáng sản Kinh Đô (Kinh Khoáng) đối chiến Đông Nam Võ Đại.
Đông Nam nhỉnh hơn một chút, cuối cùng giành thắng lợi. Bất quá mấy nhà này đánh ngang ngửa nhau, đội viên cũng xuất hiện thương thế nhất định, khiến cho trận đấu ở nhánh thua càng thêm tràn ngập hồi hộp.
Trận đấu ngày mùng 6 kết thúc, vòng đầu tiên hạ màn.
Ngày mùng 7 nghỉ ngơi một ngày, ngày mùng 8 bắt đầu mở ra trận đấu nhánh thua.
Nhánh thua thì đơn giản, ngày mùng 8, năm đấu năm, cùng ngày quyết ra top 5 nhánh thua.
Ngày mùng 9, một nhà được miễn đấu, bốn nhà quyết đấu, quyết ra top 3.
Ngày mùng 10, vẫn là một nhà miễn đấu, hai nhà còn lại quyết đấu, người thắng cùng nhà miễn đấu kia giao thủ, như vậy mới có thể giành được vị trí số 1 nhánh thua.
Số đỏ thì liên tục hai lần miễn đấu, vậy thì chỉ cần đánh hai trận là được.
Vận khí đen đủi thì muốn đứng đầu nhánh thua phải đánh bốn trận.
Ngày mùng 8 tháng 12, cùng ngày đánh đủ năm trận. Trận đấu nhánh thua cũng đánh đặc biệt kịch liệt, khiến khán giả xem quá đã nghiền.
Cuối cùng, Hoa Đông Sư Phạm, Bắc Cương Võ Đại, Trung Châu Võ Đại, Học viện nữ tử Ma Đô, Học viện Khoáng sản Kinh Đô - năm nhà giành thắng lợi.
Trận chiến này nổ ra không ít bất ngờ.
Bắc Cương Võ Đại đánh bại Trường Giang Võ Đại trong Bát Giáo Liên Minh. Học viện nữ tử Ma Đô lượm được món hời, đánh bại Hoa Nam đã bị Vương Kim Dương trọng thương. Trung Châu Võ Đại càng là càng đánh càng hăng, sau khi gặp khó trước Vân Mộng, lấy đội hình hai vị võ giả Tứ phẩm đánh bại Đông Lâm Võ Đại!
Đến đây, Trường Giang Võ Đại, Hoa Nam, Đông Lâm Võ Đại, Tây Sơn Võ Đại, Thiên Nam Võ Đại - năm nhà chính thức rút lui khỏi cuộc tranh đoạt danh hiệu Mười đại danh giáo.
Trong đó, Hoa Nam bại uất ức nhất. Có võ giả Tứ phẩm cao đoạn tọa trấn mà lại trở thành trường học bị loại đầu tiên, điều này làm cho Hiệu trưởng Hoa Nam suýt chút nữa tức chết.
Hai nhà trong Bát Giáo Liên Minh bị loại đầu tiên cũng nằm ngoài dự đoán của rất nhiều người.
Hai nhà này Tứ phẩm cường giả phân phối đầy đủ hết, kết quả lại bị những Võ Đại thiếu Tứ phẩm đánh bại, mất mặt trước toàn quốc.
Hai nhà này thậm chí đều không thèm xem các trận đấu tiếp theo, cùng ngày liền dẫn người rời đi, không còn mặt mũi ở lại Kinh Đô.
Ngày mùng 9 tháng 12, không biết là ám muội chăm sóc Học viện nữ tử hay là số đỏ thật, Học viện nữ tử được miễn đấu. Trung Châu Võ Đại cùng Kinh Khoáng bại trận rút lui.
Ngày 10 tháng 12, Bắc Cương Võ Đại miễn đấu, Hoa Đông Sư Phạm chiến thắng Học viện nữ tử Ma Đô, thăng cấp vòng cuối cùng.
Ngày 11 tháng 12.
Chung kết nhánh thua.
Phương Bình nhiều ngày không ra khỏi khách sạn, dưới sự quấy rầy của Tần Phượng Thanh, không thể không rời đi, tới Kinh Võ quan chiến.
Trên đường, Tần Phượng Thanh tràn đầy phấn khởi nói: "Tiểu tử cậu có biết hay không, cậu bỏ lỡ bao nhiêu trò hay! Ngày hôm qua Hoa Sư đánh Học viện nữ tử Ma Đô, cậu không biết đâu, trực tiếp đánh tới hội đồng luôn!"
"Ai với ai đánh?"
"Hai trường học ấy!"
Tâm hồn hóng hớt của Tần Phượng Thanh dâng cao, lải nhải nói: "Hoa Sư cùng Học viện nữ tử đều ở Ma Đô, khoảng cách không xa. Ngày hôm qua người của Hoa Sư đánh khá hung, Xã trưởng Hoa Sư đem cái con... cái con Chu hổ cái..."
"Chu hổ cái?"
"Chính là Chu Kỳ Nguyệt, cái con cọp cái làm Xã trưởng Học viện nữ tử ấy, ngày hôm qua bị người ta đánh nổ áo..."
Tần Phượng Thanh nói đến đây thì nhếch miệng cười như điên: "Cậu không biết đâu, kích thích vãi, cọp cái cũng không có giáp da như chúng ta, rách áo, mặc mỗi nội y đánh nhau, ha ha ha... Cười chết tôi rồi! Cuối cùng tên kia của Hoa Sư còn chuẩn bị lột nốt đồ của bả, cọp cái tức điên lên, cuối cùng tự mình nhận thua.
Kết quả việc này vừa ra, người của Học viện nữ tử không phục, hơn trăm nữ sinh giết tới Hoa Sư, mắng Hoa Sư đê tiện.
Hoa Sư bên này sử dụng lời của cậu để phản bác, nói võ giả không phân biệt nam nữ, kết quả mắng qua mắng lại rồi đánh nhau, cuối cùng vẫn là các giảng viên đứng ra mới đè xuống được."
Phương Bình mặt đen nói: "Người của Hoa Sư tốt nhất đừng vào top 10, ông đây không có đánh nổ quần áo phụ nữ, cái nồi này tôi không cõng!"
Đùa gì thế, cái nồi này mà cõng vào, sau này thật sự thành đại sư lưu manh hèn hạ rồi.
Cậu đánh nữ võ giả cũng chỉ là công kích thân thể, chứ không phải công kích lột đồ.
Xã trưởng Hoa Sư đánh rách áo khoác người khác còn chưa tính, còn muốn lột nội y, đây mới thực sự là hèn hạ, Phương Bình không thể thay hắn cõng nồi được.
Tần Phượng Thanh nhìn có chút hả hê nói: "Cái này không phải do cậu quyết định, người của Hoa Sư hiện tại động một chút là 'Phương Bình nói thế này thế kia', thanh danh của cậu coi như là thối hoắc rồi."
Phương Bình khinh thường nói: "Cái đó cũng phải có người tin mới được, hiện tại danh tiếng của tôi tốt hơn ông. Bất quá việc này tôi nhớ rồi, Hoa Sư bên này tốt nhất đừng cho tôi chờ đến cơ hội.
Còn ông nữa, quan hệ giữa Chu Kỳ Nguyệt với ông không tệ, bị người ta đánh thành như vậy, ông còn không biết xấu hổ mà cười nhạo?"
Tần Phượng Thanh sắc mặt cứng đờ, cạn lời nói: "Tôi với cô ta có quan hệ gì, cậu cũng đừng nói lung tung."
"Tôi không nói lung tung." Phương Bình nghiêm mặt nói: "Yêu càng sâu hận càng thiết, ông đừng thấy Chu Kỳ Nguyệt gặp mặt là mắng ông, tôi nhìn thấy trong ánh mắt cô ấy là sự sùng bái và tình yêu, cô ấy là coi trọng ông rồi.
Hiện tại thì hay rồi, người phụ nữ của ông bị người ta đánh rách áo, ông không lấy đó làm nhục mà còn lấy làm vinh, Tần Phượng Thanh, tôi nhìn lầm ông rồi."
Tần Phượng Thanh sắc mặt khó coi, cắn răng nói: "Bớt nói nhảm, tôi đều không thân với cô ta..."
"Thật không thân? Ông đừng quên, lúc trước ông suýt chút nữa hại chết các cô ấy. Theo lý thuyết, đây chính là đại thù, kẻ thù gặp mặt thì trăm phần trăm muốn báo thù. Nhưng cô ấy có báo thù không? Thực lực không bằng ông, vậy thì khả năng lớn hơn là đánh lén ông.
Nhưng các ông thì sao, gặp phải bao nhiêu lần rồi?
Mỗi lần gặp gỡ đều mắng ông, cái đó cũng là muốn gây sự chú ý của ông, biểu thị tình yêu.
Hiện tại thì tốt rồi, ngày hôm qua ông cười vui vẻ như vậy, Chu Kỳ Nguyệt nếu nhìn thấy, e sợ lòng như tro nguội. Ngày hôm nay ông không đụng tới cô ấy chứ?"
Tần Phượng Thanh sắc mặt lại biến đổi, hình như... hình như là không gặp phải rồi.
"Haizz, ở trước mặt người mình thích bị người khác đánh rách áo, kết quả người mình thích còn đang xem trò vui, đổi thành ai cũng chết tâm thôi.
Tần Phượng Thanh, loại đàn ông như ông quá làm tổn thương lòng phụ nữ rồi."
Tần Phượng Thanh sắc mặt triệt để đen lại, rầu rĩ nói: "Rách áo mà thôi, lại không có gì, võ giả lúc tu luyện vốn là mặc không nhiều, lại không... lại không phải rách hết..."
"Nói như vậy là ông không hề để tâm rồi? Đổi thành tôi, tôi đã sớm đem người của Hoa Sư đánh nổ. Chuyện như vậy ông có thể chịu, tôi không thể chịu được.
Ông thích đội mũ xanh, tôi không thể..."
"Mũ?"
"Màu xanh loại kia!"
Tần Phượng Thanh có chút hoảng hốt, đều thăng cấp đến mức này rồi sao?
Tôi với Chu Kỳ Nguyệt thật sự không thân mà!
Làm sao liền thành tôi bị cắm sừng rồi?
Huống hồ, cho dù là thân thật, bãi cát bikini mỹ nữ một đống lớn, hồ bơi phụ nữ bơi lội một đống lớn, đàn ông của những người phụ nữ này chẳng phải đều bị cắm sừng hết rồi sao?
Phương Bình thấm thía nói: "Tần Phượng Thanh, chúng ta với người khác không giống nhau. Võ giả, đặc biệt là nữ võ giả, kỳ thực đều khá truyền thống. Hiện tại trước mặt mọi người chịu đựng khuất nhục như vậy, Chu Kỳ Nguyệt nếu nghĩ quẩn, đó chính là ông mưu sát cô ấy, ông quá tàn nhẫn rồi!"
"Không đến nỗi chứ?"
"Đến mức, quá đến mức ấy chứ! Tần Phượng Thanh, ông thật quá tàn nhẫn rồi!"
"Tôi... Tôi chỉ là nhìn thôi, không phải tôi làm..."
"Người khác nhìn không liên quan, ông là ai? Người yêu của Chu Kỳ Nguyệt! Ông cũng nhìn, rắm cũng không dám thả, thế này tính là gì?"
"Người yêu..."
Tần Phượng Thanh lại lần nữa mờ mịt, tôi thật sự không thân với cô ta mà!
"Vậy... Vậy tôi đi an ủi cô ấy? Nhưng tôi... Nhưng tôi không biết nói thế nào..."
"Biện pháp tốt nhất chính là báo thù rửa hận cho cô ấy. Mỹ nhân yêu anh hùng, ông báo thù cho cô ấy, cô ấy tự nhiên sẽ không hận ông nữa."
"Báo thù?"
"Đúng, chờ trận đấu giữa Hoa Sư và Bắc Cương kết thúc, ông không nói hai lời, ở trước mặt mọi người đem Xã trưởng Hoa Sư đánh nổ, quần lót cũng không chừa lại cho hắn, đó mới tính là đàn ông!"
"Cái này không được đâu..."
"Vậy thì chừa lại cho hắn cái quần lót!"
Phương Bình nói nghiến răng nghiến lợi, cái tên Hoa Sư kia chán sống rồi, lại dám để mình cõng nồi!
"Vậy nếu như..."
"Ông có phải đàn ông hay không? Quên đi, ông không chịu thì thôi, trông trước trông sau, loại đàn ông như ông là khó tin cậy nhất, sau này chuẩn bị ế vợ đi!"
Tần Phượng Thanh rơi vào trầm tư, thật sự muốn làm như thế sao?
Hình như... Không hay lắm thì phải?..