Ngày 18 tháng 12.
Kinh Võ VS Trường Quân Đội số 1.
Đây cũng là trận bán kết, ai thắng sẽ vào chung kết.
Về phần sáu trường Võ Đại khác, thứ hạng đã được định đoạt, không cần thi đấu tiếp.
Trường Quân Đội Cửu Châu, xếp hạng 5.
Võ Đại Hoa Quốc do hòa một ván với Kinh Nam nên xếp hạng 6. Thực tế Kinh Nam và Võ Đại Hoa Quốc bằng điểm, nhưng Võ Đại Hoa Quốc thực lực mạnh hơn. Sau khi có bảng xếp hạng, Kinh Nam có thể chọn đấu lại với Hoa Quốc để xác định vị trí 6-7, nhưng Lưu Thế Kiệt mới hồi phục được một phần, cuối cùng Kinh Nam chọn từ bỏ.
Võ Đại Kinh Nam, xếp hạng 7.
Võ Đại Đông Nam, xếp hạng 8.
Võ Đại Thái Sơn, xếp hạng 9.
Hoa Sư, xếp hạng 10.
Bảng xếp hạng này có chút chênh lệch so với dự đoán ban đầu của giới bên ngoài.
Hắc mã lớn nhất chính là Nam Võ, giết vào bán kết, ít nhất cũng đứng thứ tư.
Bất ngờ thứ hai là Trường Quân Đội Vân Mộng, không lọt vào nổi top 10.
Trong liên minh Bát Giáo, Hoa Nam Khoa Học Kỹ Thuật thực lực không tệ cũng bị loại, khiến người ta thổn thức.
Ngược lại là Hoa Sư, thực lực trong liên minh Bát Giáo chỉ ở mức trung bình, cuối cùng lại lọt vào top 10, dù chỉ đứng chót bảng.
Sau khi công bố xếp hạng từ thứ 6 trở đi, giải đấu giao lưu cũng gần đi đến hồi kết.
Ngày 18 tháng 12, Trần Vân Hi lại đến Kinh Võ.
Sân vận động.
Trần Vân Hi kích động nói: "Phương Bình, tớ đột phá rồi!"
"Ừm."
Phương Bình dựa lưng vào ghế, lười biếng đáp: "Không tệ, Tam phẩm cao đoạn, còn nhanh hơn Triệu Lỗi một chút. Sinh viên năm hai thứ hai của Võ Đại tiến vào Tam phẩm cao đoạn, khá lắm."
"Người thứ ba chứ?"
Trần Vân Hi không nhịn được nhắc, Hàn Húc nhanh hơn cô một chút.
"Tôi không tính."
Phương Bình uể oải nói: "Từ khi làm Xã trưởng, tôi cảm thấy mình không còn là học sinh nữa rồi."
"Đúng, cậu là quỷ lột da!"
Câu này tất nhiên không phải Trần Vân Hi nói. Tần Phượng Thanh bĩu môi khinh bỉ, nhìn Trần Vân Hi nói: "Vân Hi à, Phương Bình tên này xấu chảy mủ cả gót chân, đừng nói chuyện với hắn. Đến đây, qua chỗ Phượng Thanh sư huynh ngồi, sư huynh chỉ điểm cho em chút vấn đề tu luyện võ đạo."
Trần Vân Hi liếc nhìn hắn, cũng không từ chối, nhưng theo bản năng lại nhích người ra xa một chút.
Tần Phượng Thanh cạn lời, không biết nghĩ tới điều gì, lại nở nụ cười ôn hòa: "Vân Hi, anh nghe nói em thiếu binh khí? Sư huynh chỗ này cũng không có gì tốt, vừa vặn có một thanh trường kiếm thích hợp với em. Sư huynh không chiếm tiện nghi của em đâu, 80 triệu bán cho em, lúc trước có người trả 100 triệu anh còn không bán đấy."
"Tần học trưởng, em không thiếu binh khí."
Trần Vân Hi lắc đầu từ chối.
Tần Phượng Thanh có chút sốt ruột: "Sao lại không thiếu được? Em hiện tại vẫn dùng hợp kim cấp C, sắp lên Tứ phẩm rồi, lúc này ít nhất cũng cần mua một thanh kiếm hợp kim cấp B dự phòng..."
"Ông nội em chuẩn bị cho em rồi."
Tần Phượng Thanh nghẹn họng, lại nói: "Thế đan dược chắc chắn là thiếu, sư huynh vừa hay có mấy chục viên Khí Huyết Đan Tam phẩm, 2 triệu một viên bán cho em..."
Trần Vân Hi vẻ mặt đầy phiền muộn, mình nhìn giống kẻ ngốc lắm sao?
Trong trường bán 40 học phân một viên, giờ học phân dễ kiếm, quy đổi ra khoảng 1,2 triệu, nếu giao dịch ngầm có khi 1 triệu cũng mua được.
Tần Phượng Thanh mở mồm đòi 2 triệu, mình có ngáo đâu?
"Tần sư huynh, em không cần."
"Sao có thể không cần chứ? Đúng rồi, Vân Hi sư muội, chuyện em nợ anh 5 triệu, em còn nhớ không? Sư huynh hiện tại tuy không thiếu tiền, nhưng tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát..."
"Tần sư huynh!"
Trần Vân Hi có chút không vui, giận dỗi nói: "Em không nợ tiền anh!"
"Lời này nói sao nghe..."
Bên cạnh, Phương Bình ngáp một cái. Tần Phượng Thanh điên rồi à?
Sao đang yên đang lành lại nhớ đến chuyện tống tiền Trần Vân Hi?
Tần Phượng Thanh dĩ nhiên muốn kiếm chác một khoản, đại phú hào đấy!
Hắn tối qua mới nghe người ta nói, Trần Vân Hi mang theo một cục Đá năng lượng to bằng quả trứng gà đi trường học tu luyện. Giờ tu luyện xong, đột phá Tam phẩm cao đoạn, nhưng Đá năng lượng chưa dùng hết, còn thừa một nửa.
Đây mới là đại gia này!
Phương Bình tống tiền tên khố rách áo ôm như hắn làm gì, muốn tìm thì phải tìm loại đại gia như Trần Vân Hi ấy.
Hơn nữa hắn cũng nghe nói, Phương Bình trước đây cũng từng bán đan dược cho Trần Vân Hi.
Phương Bình bán được, hắn tự nhiên cũng bán được.
Cùng lắm thì đi vay mua một lô, dù sao hiện tại học phân cũng không khó kiếm.
Tần Phượng Thanh miệt mài chào hàng. Phương Bình thấy hai nhà Kinh Võ đều đã lên đài, hơi mất kiên nhẫn. Mày tưởng ai cũng thiếu não như mày chắc, dễ lừa thế à?
Thấy hắn còn đang lải nhải, Phương Bình dùng Tinh thần lực nhỏ như tơ nhện, chọc chọc Trần Diệu Đình ở phía xa.
Trần Diệu Đình quay đầu lại, mặt đen sì.
Phương Bình vội vàng cười lấy lòng, chỉ chỉ Tần Phượng Thanh.
Trần Diệu Đình thấy thế lắng nghe một lát, sắc mặt dần dần đen kịt lại.
Bên này Tần Phượng Thanh còn đang chào hàng đan dược, kết quả mắt tối sầm lại. Giây tiếp theo, Tần Phượng Thanh phát hiện mình hình như không còn ở chỗ cũ nữa.
Về phần đang ở đâu, hắn tạm thời không cảm nhận được, bốn phía đều đen kịt.
Phương Bình liếc nhìn Tần Phượng Thanh bị đóng cọc xuống lòng đất ngay bên cạnh, cười trên nỗi đau của người khác: "Cuối cùng cũng yên tĩnh rồi."
Cái tên này nói nhiều kinh khủng.
Lừa người mà lừa kiểu đó à?
Thật sự coi người ta là kẻ ngốc chắc.
Lừa đảo là cả một nghệ thuật, đâu có đơn giản như vậy, Tần Phượng Thanh quá thô thiển rồi.
Trần Vân Hi cũng thở phào nhẹ nhõm, rồi ngại ngùng hỏi: "Tần sư huynh không sao chứ?"
"Không sao đâu, để hắn nghỉ ngơi một lát."
Phương Bình không quá để ý, tiện tay gõ gõ lên đỉnh đầu Tần Phượng Thanh còn nhô lên mặt đất, cười nói: "Màn chắn Tinh thần lực không dày lắm, nửa tiếng là ra được thôi."
Thấy hắn gõ đầu Tần Phượng Thanh như gõ dưa hấu, mấy người xung quanh đều nín cười. Tần Phượng Thanh lát nữa chui ra chắc tìm hắn liều mạng mất.
Phương Bình căn bản không thèm để ý, đám người này biết cái đếch gì. Màn chắn Tinh thần lực vừa dựng lên, Tần Phượng Thanh chóng mặt hoa mắt, làm sao cảm nhận được chuyện bên ngoài. Giờ có tè lên đầu hắn, hắn cũng chẳng biết ai làm.
Không thèm quản Tần Phượng Thanh nữa, Phương Bình nhìn Diêu Thành Quân và Lý Hàn Tùng trên đài, trầm ngâm nói: "Hai người này mới đột phá một đêm thôi mà khí tức đã mạnh hơn không ít. Đợi đến chung kết, xem ra còn mạnh hơn nữa. Đột phá Ngũ phẩm quả thực giúp thực lực bọn họ tăng trưởng một đoạn."
Đám Trương Ngữ có chút ước ao. Ngũ phẩm, bọn họ cũng muốn, đáng tiếc hiện tại còn sớm.
Trần Văn Long suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Cậu cảm thấy ai sẽ thắng?"
"Diêu Thành Quân đi."
"Diêu Thành Quân?"
Mọi người có chút bất ngờ. Diêu Thành Quân hôm qua bị Phương Bình đánh bại, biểu hiện không quá xuất sắc.
Ngược lại là Lý Hàn Tùng, tuy thua Vương Kim Dương nhưng cũng khiến Vương Kim Dương trọng thương.
Thật sự so về thương thế, Lý Hàn Tùng chưa chắc đã nặng hơn Vương Kim Dương.
Chỉ là xương sọ của hắn bị thương, điểm mạnh nhất bị đánh tan nên mới nhận thua, cũng không phải thực sự kém Vương Kim Dương bao nhiêu.
Phương Bình gật đầu nói: "Lý Hàn Tùng tuy xương sọ thiên thành, khí huyết, nhục thân đều cực kỳ mạnh mẽ, nhưng hắn đột phá lên Ngũ phẩm, thực lực tăng cường không quá rõ ràng. Trái lại là Diêu Thành Quân... Sau khi đột phá, Tinh thần lực tăng vọt một đoạn, hiện tại e sợ không yếu hơn tôi, có khi còn nhỉnh hơn một chút.
Về mặt tăng cường thực lực, hắn rõ ràng hơn.
Nếu ban đầu hai người ngang ngửa nhau, thì bây giờ Diêu Thành Quân đã chiếm tiên cơ.
Cho nên tôi cảm thấy tỷ lệ thắng của Diêu Thành Quân lớn hơn một chút. Tuy nhiên dù là vậy, chiến thắng Lý Hàn Tùng xong, cơ hội thắng của Trường Quân Đội số 1 cũng không lớn. Kinh Võ thực lực tổng hợp mạnh hơn. Diêu Thành Quân thắng hắn rồi, Tinh thần lực ít nhất cũng cạn kiệt, nói không chừng còn bị thương nặng, không cách nào đánh xuyên qua Tần Trạch."
Phán đoán của Phương Bình không phải không có căn cứ.
Nếu Tinh thần lực của Lý Hàn Tùng cũng lớn mạnh thêm một chút, dù chưa đến mức ngoại phóng, hắn vẫn cảm thấy tỷ lệ thắng của Lý Hàn Tùng cao hơn.
Nhưng Lý Hàn Tùng không đạt đến tiêu chuẩn này, tạo thành điểm yếu.
Trong tình huống thực lực hai người không chênh lệch nhiều, xác suất bại trận rất cao.
Phương Bình bên này vừa dứt lời, trên đài hai người đã bắt đầu giao thủ.
Không thể không nói, sau khi đột phá Ngũ phẩm, thanh thế giao thủ của hai người này còn hùng vĩ hơn hôm qua.
Kim Thân của Lý Hàn Tùng càng thêm rực rỡ.
Phương Bình thậm chí nghi ngờ, tên này đến Lục phẩm cảnh cũng có thể ngưng tụ ra nửa bước Kim Thân giống Lý lão đầu.
Không, có khi còn tiến xa hơn!
Xương sọ của hắn mạnh hơn!
Tinh thần lực của Diêu Thành Quân cũng mạnh mẽ hơn. Phương Bình có thể cảm nhận rõ ràng dao động Tinh thần lực của hắn. Một số thương thế nhỏ hôm qua giờ đã hồi phục, xem ra đột phá cảnh giới cũng cực kỳ hữu hiệu cho việc hồi phục Tinh thần lực.
Diêu Thành Quân ngày hôm qua đột phá, nói không chừng còn bao hàm cả ý định chữa thương.
Hơn nữa là cường giả Ngũ phẩm, tốc độ hồi phục của hai người càng nhanh hơn. Năm toà Thiên Địa Chi Kiều thông suốt, hạt năng lượng quanh thân không ngừng tuôn về phía chiến trường, bị hai người thu nạp vào cơ thể.
Phương Bình hơi nhíu mày. Hai người này tốc độ hồi phục không chậm, một kẻ dựa vào Tinh thần lực gia tốc hồi phục, một kẻ xương sọ rèn luyện tốc độ hồi phục cũng cực nhanh.
Sau này gặp bọn họ, muốn dựa vào chiến thuật tiêu hao thì rất khó có tác dụng.
Hai người giao chiến, thanh thế cực kỳ mênh mông, dị tượng lộ ra.
Bầu trời bị chiếu rọi thành một nửa màu vàng, một nửa trong suốt.
Sân vận động trừ khu vực võ đài, những nơi hai người đi qua, mặt đất dồn dập sụp đổ.
Thấy hai người này đánh về phía mình, Phương Bình nhìn cái đầu Tần Phượng Thanh đang nhô lên bên cạnh. Nếu đánh tới đây, liệu Tần Phượng Thanh có trở thành tuyển thủ đầu tiên chết trận trong giải đấu giao lưu không nhỉ?
Cũng may, bên này thuộc khu vực khán giả, có Tông Sư ra tay bố trí màn chắn Tinh thần lực, hai người kia vẫn chưa tiếp tục di chuyển về phía này.
Trong sân vận động, năng lượng tung hoành, lực lượng khí huyết dày đặc.
Lý Hàn Tùng hóa thân thành Chiến thần màu vàng, đánh đấm khí thế hừng hực, nhìn cực mãnh liệt.
Diêu Thành Quân tuy không lóa mắt như vậy, nhưng so với hôm qua ung dung hơn nhiều. Tinh thần lực tùy tâm mà động, người bình thường không thấy được, nhưng Phương Bình lại cảm nhận rõ ràng Tinh thần lực của Diêu Thành Quân hóa thành trường thương, không ngừng công kích đầu Lý Hàn Tùng.
"Quả thực đã vượt qua mình, khả năng đạt đến trên 700Hz... Tên này có khi dễ đột phá Tông Sư hơn Lý Hàn Tùng."
"Nhưng tiến vào Tông Sư xong, tốc độ của hắn sẽ chậm hơn Lý Hàn Tùng. Lý Hàn Tùng sẽ bước vào Kim Thân cảnh nhanh hơn."
"Vương Kim Dương cũng gần như thế, tiến vào Tông Sư chưa chắc nhanh bằng Diêu Thành Quân, nhưng từ Thất phẩm lên Bát phẩm sẽ nhanh hơn, hoặc là... Bát phẩm càng dễ dàng đạt đến đỉnh phong?"
Phương Bình thầm suy đoán, tạm thời cũng khó phán đoán chính xác.
Đang xem thi đấu, Trần Hạo Nhiên bỗng nhiên đi tới. Tên này thấy em gái mình ở đây nên tiện thể qua xem.
Thấy bên cạnh Phương Bình không có ai, Trần Hạo Nhiên trực tiếp ngồi xuống, cười nói: "Phương Bình, hai người này càng ngày càng mạnh, cậu có nắm chắc không?"
Phương Bình nhìn hắn với ánh mắt quỷ dị. Trần Hạo Nhiên không được tự nhiên lắm: "Nhìn tôi như thế làm gì?"
Trước đó Phương Bình đánh tàn phế Lưu Thế Kiệt, hắn đánh hòa với Võ Đại Hoa Quốc, đối với Phương Bình vẫn có mấy phần thiện cảm nên mới qua đây.
Hiện tại bị nhìn như thế, Trần Hạo Nhiên thấy hơi khó chịu.
Phương Bình nói đầy ẩn ý: "Cậu không thấy chân hơi cấn à?"
Bên cạnh, Trần Vân Hi vẻ mặt khiếp sợ, lúc này mới mếu máo nói: "Anh, anh đạp lên Tần học trưởng rồi, anh ấy nhất định sẽ trả thù anh!"
Trần Hạo Nhiên ngơ ngác, không nhịn được cúi đầu nhìn xuống, chờ nhìn thấy dưới chân đạp lên mấy cọng tóc, lẩm bẩm: "Đây... Đây là Tần Phượng Thanh?"
Đám Phương Bình dồn dập gật đầu, đồng cảm nhìn hắn.
Chú em chết chắc rồi!
Tần Phượng Thanh vốn bị ông nội cậu đóng cọc xuống đất, hắn không dám tìm Tông Sư tính sổ, cũng ngại tìm Trần Vân Hi tính sổ, nhưng cái tên nhà cậu... Thôi chờ chết đi!
Đương nhiên, mọi người đều là Tứ phẩm cao đoạn, Trần Hạo Nhiên chưa chắc đã yếu hơn Tần Phượng Thanh... Nhưng Phương Bình vẫn đánh giá Tần Phượng Thanh cao hơn một chút. Trần Hạo Nhiên sớm muộn gì cũng gặp xui xẻo lớn.
Về phần che giấu, Phương Bình sẽ không giúp che giấu, vừa vặn để Tần Phượng Thanh có việc làm, đỡ cho hắn rảnh rỗi sinh nông nổi lại gây thêm phiền phức.
Trần Hạo Nhiên như đứng đống lửa, như ngồi đống than, cấp tốc đứng dậy, muốn nói lại thôi, cuối cùng không nói gì, quay đầu đi thẳng.
Ông nội bảo mình đừng giao du với người Ma Võ, bảo mình không phải đối thủ của bọn họ. Hắn nghĩ em gái ở đây nên cũng không lo lắng nhiều.
Bây giờ nhìn lại, đúng là không nên tới.
Người Ma Võ thật bỉ ổi, Tần Phượng Thanh lại chôn mình dưới đất để bẫy người!
Chuyện Tần Phượng Thanh bị đạp, Phương Bình không rảnh để ý nữa.
Trong sân vận động, đã đến giai đoạn quyết định thắng bại!
Diêu Thành Quân trông cực kỳ thê thảm, thân thể cường độ không bằng Lý Hàn Tùng. Liều mạng nhiều chiêu, huyết nhục hai tay đều nổ tung, dòng máu như Huyết Ngọc không ngừng nhỏ xuống đất.
Nhìn bề ngoài, Diêu Thành Quân thê thảm hơn nhiều, đối diện Lý Hàn Tùng có vẻ tốt hơn hẳn.
Nhưng hào quang màu vàng trên đầu Lý Hàn Tùng lúc này ảm đạm đi rất nhiều, không còn sáng rõ như ban đầu.
Hai người đều thở hồng hộc, giây tiếp theo, cả hai đồng thời động thủ!
Tinh thần lực của Diêu Thành Quân trong nháy mắt bùng nổ đến cường độ lớn nhất, cầm thương lao về phía Lý Hàn Tùng.
Lý Hàn Tùng bị công kích nhiều lần, sớm đã có chút không chịu nổi, cơ thể hơi chấn động, xuất hiện một thoáng lag nhẹ.
Chính trong khoảnh khắc đó, Diêu Thành Quân quát lớn, một thương xuyên thủng bụng hắn!
Bị công kích, Lý Hàn Tùng cũng tỉnh táo lại trong khoảnh khắc, gầm lên giận dữ, nắm đấm vàng đấm bay Diêu Thành Quân.
Diêu Thành Quân rơi xuống đất, giãy dụa đứng dậy.
Lý Hàn Tùng lại khó chịu vô cùng, Diêu Thành Quân một thương đâm xuyên bụng hắn, lượng lớn lực lượng khí huyết nổ tung trong cơ thể, điều này làm cho Thiên Địa Chi Kiều dạng vòng vừa hình thành hôm qua có xu hướng tan rã. Một khi tan rã, hắn có lẽ phải rớt cảnh giới.
Lần thứ hai xung kích Ngũ phẩm sẽ không đơn giản như vậy.
Có chút bất đắc dĩ, Lý Hàn Tùng hừ một tiếng, trầm giọng nói: "Nhận thua!"
Hắn vừa nhận thua, Diêu Thành Quân cũng thở phào nhẹ nhõm, chân tay bủn rủn.
Khi Tần Trạch bước tới, Diêu Thành Quân nuốt vội mấy viên đan dược, miễn cưỡng đánh với Tần Trạch một hồi. Nhưng giờ phút này Tinh thần lực đã cạn kiệt, mất đi ưu thế lớn nhất, cộng thêm bị thương không nhẹ, cuối cùng miễn cưỡng đánh hòa với Tần Trạch.
Thế này, thực ra đã vượt ngoài mong đợi của Trường Quân Đội số 1 rồi.
Người bên Kinh Võ triệt để trầm mặc.
Chẳng lẽ lại thua Trường Quân Đội số 1, rồi phải tranh hạng 3, 4 với Nam Võ?
Nam Võ thua Ma Võ gần như là chắc chắn, dù cho Vương Kim Dương có thắng Phương Bình.
Nhưng Kinh Võ mà phải tranh hạng 3, 4 thì thật mất mặt về đến tận nhà!
Cũng may, người thứ ba của Kinh Võ kế tiếp không tiếp tục làm mất mặt trường, đánh bại Bạch Húc xong, lại đánh bại võ giả Tứ phẩm cao đoạn duy nhất của đối phương, lúc này mới bị thương xuống đài.
Hai đấu hai, Kinh Võ còn hai vị Tứ phẩm cao đoạn, đối phương còn hai vị Tứ phẩm trung đoạn.
Đánh đến đây, mọi người đều biết kết quả thế nào rồi.
Ai cũng là thiên tài, hai người của Trường Quân Đội số 1 ở bên ngoài cũng có thể đánh bại võ giả Tứ phẩm cao đoạn, nhưng thiên tài Kinh Võ đâu dễ bị người ta vượt cấp như vậy.
Kết quả cũng không ngoài dự đoán, hai người bùng nổ, tiễn người thứ tư của Kinh Võ đi.
Chờ đến người thứ năm lên đài, người của Trường Quân Đội số 1 kia đến sức ra tay cũng không còn.
"Kinh Đô Võ Đại thắng!"
Khi tiếng trọng tài vang lên, Phương Bình nghe được rất nhiều tiếng thở phào nhẹ nhõm.
Sinh viên Kinh Võ cuối cùng cũng coi như trút được gánh nặng.
Suýt chút nữa, suýt chút nữa thì bị đánh bại rồi!
Ngày hôm qua cũng thế!
Hôm nay lại thế!
Lý Hàn Tùng, người được coi là Chiến thần của trường, liên chiến liên bại!
Thua Vương Kim Dương, thua Diêu Thành Quân, nếu trận chung kết gặp Phương Bình lại thua nốt...
Không, Phương Bình đánh bại Diêu Thành Quân, có lẽ trong mắt rất nhiều người, Lý Hàn Tùng vốn đã không bằng Phương Bình.
Tứ đại thiên kiêu, bây giờ xem ra Lý Hàn Tùng lại là yếu nhất, mà trước đó người Kinh Võ còn đinh ninh Lý Hàn Tùng nhất định mạnh nhất!
Theo chiến tích mà nói, hiện tại Lý Hàn Tùng đội sổ, Diêu Thành Quân mạnh hơn một đoạn, Vương Kim Dương mạnh hơn Diêu Thành Quân một chút - một mình Vương Kim Dương hôm qua xuyên thủng ba vị Tứ phẩm đỉnh phong.
Về phần Phương Bình và Vương Kim Dương, tạm thời khó phán đoán, nhưng Vương Kim Dương chiến thắng Lý Hàn Tùng bị thương không nhẹ, còn Phương Bình chiến thắng Diêu Thành Quân mà không bị thương quá nặng...
Khán đài.
Phương Bình cười nói: "Trước tôi bảo Lý Hàn Tùng yếu nhất, hắn không tin, còn già mồm với tôi. Lần này tin chưa? Bất quá... Thật sự đến Lục phẩm đỉnh phong, Tinh thần lực của hắn đạt đến mức độ ngoại phóng, những người khác chưa chắc bằng hắn."
Điểm ấy Phương Bình nhìn ra, các cường giả cũng đều biết.
Nhưng chuyện tương lai là tương lai.
Giai đoạn hiện tại, Lý Hàn Tùng bị người ta áp chế là sự thật không thể chối cãi.
Mấy vị Tông Sư Kinh Võ đều có vẻ hơi bất đắc dĩ.
Lần này Kinh Võ dù cho cuối cùng thắng, giành được hạng nhất, cũng có vẻ thiếu sức thuyết phục.
Ngũ phẩm Lý Hàn Tùng đánh bại Tứ phẩm Phương Bình, đây đâu phải chuyện gì đáng khoe khoang.
Đương nhiên, Kinh Võ thực lực mạnh mẽ là sự thực, nhưng ngoại giới chưa chắc sẽ nhìn nhận như vậy, ít nhất trong mắt rất nhiều người, Kinh Võ đánh giải giao lưu cực kỳ gian nan.
Trái lại là Ma Võ, ung dung đánh tan Trường Quân Đội số 1.
Nếu như... Ngũ phẩm Lý Hàn Tùng thua Phương Bình...
Thôi bỏ đi, các Tông Sư Kinh Võ cũng không dám nghĩ đến. Khi đó, Kinh Võ dù tuyên bố mình đứng nhất, ai tin chứ!
Gặp Ma Võ, từ Nhất phẩm đánh tới Ngũ phẩm đều bị đánh bại, Tông Sư các người nhiều hơn Ma Võ thì đã sao?
Kinh Võ bên này đau đầu, Hoàng Cảnh thì tâm trạng không tệ.
Nhưng chờ nhìn thấy thanh đao bên hông Phương Bình, lại nghĩ đến tin tức trường học truyền đến hôm qua, nụ cười của Hoàng Cảnh dần tắt.
Lý Trường Sinh đi Nam Giang rồi!
"Đi thôi, ngày mai đánh Nam Võ, ngày kia đánh Kinh Võ. Lấy được hạng nhất, chúng ta về trường mở tiệc ăn mừng, sau đó chờ ăn Tết..."
Phương Bình vui vẻ nói một câu, có vẻ cực kỳ tự tin.
Mọi người cũng đều rất lạc quan, dồn dập đứng dậy rời đi.
Đi được một đoạn, Trần Vân Hi hình như nhớ ra cái gì đó, lúng túng nói: "Tần học trưởng còn ở đằng kia."
Bước chân Phương Bình hơi khựng lại. Lúc này, mọi người nghe được phía sau truyền đến tiếng gầm rú giận dữ.
"Tên khốn kiếp nào đánh lén ông, ông bóp chết mày!"
Tần Phượng Thanh sắp tức điên rồi. Nửa giờ trong không gian tối tăm thật đáng sợ, suýt chút nữa thì ngạt chết hắn.
Đương nhiên, hắn chưa chắc không biết là Tông Sư làm.
Nhưng cục tức này, thật quá khó nuốt trôi!
Tần Phượng Thanh hắn khi nào thê thảm thế này? Nhớ năm đó ở Địa Quật, hắn còn cướp đồ của Thất phẩm, chạy trốn Bát phẩm cơ mà!
Tần Phượng Thanh cũng không ngốc, chửi xong liền lao về phía Hoàng Cảnh, tìm cái chỗ dựa đã rồi tính.
Thấy hắn sinh long hoạt hổ, Phương Bình cũng lười quản, cười nói: "Đi thôi, kệ xác hắn."..