Virtus's Reader
Toàn Cầu Cao Võ

Chương 361: CHƯƠNG 361: XUỐNG ĐỊA QUẬT (THÀNH THẬT XIN LỖI)

Thụy An.

Nương theo thủy triều năng lượng cuồn cuộn tuôn ra, cả vùng Thụy An phong vân biến sắc, sấm sét nổ vang từng trận.

Trong khu đóng quân tạm thời.

Phương Bình cầm điện thoại, cười ha hả nói: "Anh đi ra ngoài làm cái nhiệm vụ cỏn con, kiếm tí tiền tiêu vặt thôi. Mấy ngày tới không tìm được anh thì cấm có khóc nhè đấy nhé!"

"Ai thèm khóc nhè chứ!"

Đầu dây bên kia, Phương Viên sống chết cũng không chịu thừa nhận, anh mới là đồ khóc nhè ấy!

"Thế lần trước, anh nhớ có đứa nào khóc bù lu bù loa lên nhỉ? Còn đòi chạy đến Ma Đô tìm anh nữa chứ, anh mà không gọi điện về chắc em leo lên xe luôn rồi."

"Mới không có!"

Giọng nói thẹn quá hóa giận của Phương Viên truyền đến, một lúc sau cô bé mới lí nhí hỏi: "Thế lần này đi bao lâu ạ?"

"Không biết nữa, đi xa lắm, bao giờ về anh gọi cho."

Nói xong, Phương Bình lại dặn dò: "Được rồi, mấy ngày nay ở nhà lo mà tu luyện cho tốt, tranh thủ sớm ngày hoàn thành tôi cốt lần hai."

"Biết rồi, anh nói nhiều quá." Ngừng một chút, Phương Viên lại nói: "Vậy anh cẩn thận một chút, chú ý an toàn, gặp đứa nào lợi hại hơn mình thì nhớ mà chạy..."

"Cái này còn cần em dạy à?" Phương Bình bật cười: "Em cũng thế, luyện bộ pháp cho kỹ vào."

"..."

Hai anh em hàn huyên vài câu, Phương Bình cúp máy.

"Các cậu đều muốn đi đợt đầu tiên à?"

Phương Bình cất điện thoại, quay đầu hỏi một câu. Giờ phút này, bên cạnh hắn còn có mấy người quen mặt.

Tần Phượng Thanh nhìn hắn với ánh mắt hơi kỳ quái. Anh em nhà họ Phương này định cướp mối làm ăn của ông đây chắc?

Thấy Phương Bình nhìn mình cười như không cười, Tần Phượng Thanh ho nhẹ một tiếng, lại có chút khó chịu liếc xéo Vương Kim Dương, buồn bực nói: "Tao có mời thằng cha này đâu, nó tự vác xác đến đấy chứ, tao không biết gì sất."

Vương Kim Dương mắt điếc tai ngơ, cười nói: "Vào sớm hay muộn cũng thế cả thôi. Trước tôi định đi đợt hai, nhưng nghe nói các cậu định đi đợt đầu, thế thì đi chung cho vui."

Lý Hàn Tùng cũng cười góp chuyện: "Tôi sao cũng được. Tần Phượng Thanh nói cũng có lý, đi đợt hai thì chủ yếu là thủ cứ điểm. Tôi nghĩ kỹ rồi, thủ cứ điểm thì thêm mấy người chúng ta tác dụng cũng chẳng lớn lắm."

Tần Phượng Thanh vội vàng chêm vào: "Chuẩn, chính là cái lý này! Thủ cứ điểm, thêm mấy đứa mình không nhiều, thiếu mấy đứa mình không ít. Nhưng nếu chúng ta đi quấy rối hậu phương Địa Quật, thế thì lại khác bọt hẳn! Dù chỉ dụ đi được một tên cao phẩm thôi, cũng ngon hơn ngồi lì một chỗ thủ nhà! Lần này chúng ta chơi lớn, bưng sào huyệt bọn nó, dụ đi mấy chục tên cao phẩm... Chậc chậc, lúc đấy chúng ta chính là anh hùng nhân loại!"

Nói xong, Tần Phượng Thanh lại hưng phấn ra mặt: "Mấy người chúng ta liên thủ, thực lực cũng không phải dạng vừa. Người khác sẽ không quá chú ý đến chúng ta đâu. Trà trộn giữa một đám Tông Sư, độ an toàn của chúng ta ngược lại còn cao hơn. Trời sập xuống đã có mấy ông cao to đẹp trai đỡ rồi..."

Phương Bình liếc nhìn Tần Phượng Thanh, tên này khoản "dao động" người khác đúng là không tồi.

Trầm ngâm một lát, Phương Bình gật đầu: "Cũng đúng, đi đợt đầu chúng ta tự do hơn một chút. Cường giả đối diện sẽ nhìn chằm chằm vào cường giả bên mình, mấy con tôm tép như chúng ta chưa chắc đã có ai thèm để ý."

"Vậy chốt đi đợt đầu nhé?" Vương Kim Dương hỏi lại cho chắc.

"Được, tôi không thành vấn đề."

Phương Bình cực kỳ dễ nói chuyện, dứt lời liền cười hề hề: "Ba người chúng ta đi thôi, Tần Phượng Thanh thì dẹp đi, thực lực hắn yếu nhớt, vào đấy cũng chỉ biết cắm đầu chạy, mang theo phiền phức lắm."

"Được."

"Duyệt."

Tần Phượng Thanh mặt nghệt ra như ngỗng ỉa. Tình huống gì thế này? Vừa mở mồm ra đã định đá đít ông đây rồi à?

"Tao không đồng ý!"

Tần Phượng Thanh bi phẫn gào lên. Ông đây vất vả lắm mới tìm được mấy cái khiên thịt, dễ dàng lắm sao? Giờ khiên thịt lại định bay màu, bỏ ông lại một mình à!

Phương Bình cười đểu: "Thế mày nói xem, mang mày theo có tác dụng gì? Ba người bọn tao gặp ngũ phẩm, thậm chí lục phẩm còn có thể khô máu giao lưu vài chiêu, còn mày thì sao?"

"Tao cũng được mà!"

Tần Phượng Thanh nói xong lập tức chém gió: "Phượng Thanh Đao của tao đã luyện đến cảnh giới một đao chém lục phẩm rồi!"

Mọi người ném cho hắn ánh mắt khinh bỉ, đi mà lừa quỷ ấy.

Đùa giỡn vài câu, Phương Bình nghiêm túc nói: "Đường nối cũng sắp ổn định rồi, mọi người nên chuẩn bị gì thì chắc cũng chuẩn bị xong cả rồi. Không có việc gì nữa thì ra phía đường nối đi."

Mọi người cũng dứt khoát, rất nhanh cùng nhau đi về phía đường nối.

"Các cậu cũng muốn đi vào?"

Ngô Xuyên nhíu mày không thôi, mấy thằng nhóc này định làm loạn cái gì đây!

Phương Bình cười nói: "Ngô trấn thủ, chúng em là võ giả, võ giả tứ ngũ phẩm chứ không phải trẻ con. Chúng em liên thủ lại cũng chẳng yếu hơn lục phẩm bình thường đâu. Chúng em cũng có ý chí và con đường võ đạo của riêng mình, vào Địa Quật thì sớm muộn gì cũng phải vào thôi."

"Đây không phải chuyện đùa!"

Ngô Xuyên cau mày nói: "Kẻ địch đối diện thực lực ra sao, chúng ta hoàn toàn mù tịt! Một khi đối phương quá mạnh, chúng tôi không bảo vệ được các cậu đâu..."

"Đừng!"

Phương Bình cười ngắt lời: "Tuyệt đối đừng bảo vệ chúng em! Võ giả sống chết có số, chúng em sẽ không kéo chân các thầy đâu! Cũng đừng nghĩ chúng em là thiên kiêu võ giả thì phải được bao bọc. Không có cái lý lẽ ấy đâu, mạng võ giả chết rồi thì không đáng tiền, thiên tài nhiều như nấm, chết rồi thì chứng tỏ mạng mình ngắn thôi. Cũng không thể lần nào xuống Địa Quật cũng bắt Tông Sư làm bảo mẫu được chứ? Không xuống Địa Quật thì cần đám võ giả chúng em làm cảnh à? Đương nhiên, thực lực bọn em có hạn, vào Địa Quật xong khả năng cao là bọn em sẽ 'chuồn' khỏi chiến trường ngay lập tức, hy vọng Ngô sư huynh đừng trách bọn em làm đào binh..."

Ngô Xuyên do dự bất định.

Lúc này, Hiệu trưởng Nam Võ và mấy người khác cùng đi tới.

Liếc nhìn Vương Kim Dương, Hiệu trưởng Nam Võ khẽ thở dài: "Thôi được rồi, vậy thì đi cùng đi."

Lưu Phá Lỗ cũng khẽ gật đầu, coi như cho phép hai người Ma Võ đi theo.

Bên phía Kinh Võ, Phó Quốc Thịnh trầm ngâm một lát rồi cũng gật đầu.

Đám thiên kiêu võ giả này, đứa nào cũng nhất quyết đòi vào, trừ khi trói gô bọn nó lại, bằng không chẳng cản được đâu. Đã như vậy, lời Phương Bình nói cũng không phải không có lý. Thừa dịp bọn họ cuốn lấy cường giả đối phương, đám nhóc này thoát ly chiến trường, biết đâu lại có thu hoạch và kỳ ngộ lớn hơn.

Bọn họ đều đã đồng ý, Ngô Xuyên cũng không tiện nói gì thêm, chỉ khẽ thở dài: "Vậy các cậu cẩn thận nhiều hơn!"

"Yên tâm đi ạ."

Phương Bình cười một tiếng, cũng không rời đi mà cùng Vương Kim Dương mấy người đứng sang một bên, bắt đầu chờ đợi.

Ầm ầm!

Tiếng sấm nổ vang rền.

Trong vòng xoáy lại bùng nổ một đợt thủy triều năng lượng.

"Đợt cuối cùng rồi!"

Có người thấp giọng lẩm bẩm. Nhanh ổn định thôi, ổn định cũng có nghĩa là người có thể vào được rồi.

Giờ phút này, khu vực gần đường nối hội tụ không ít cường giả.

Trong đó, mấy thanh niên trẻ tuổi đặc biệt gây chú ý.

Trên trời sấm chớp đùng đùng, bên cạnh là thủy triều hạt năng lượng bùng nổ, thế mà mấy tên này... đang ngồi đánh bài!

"Nổ hũ!"

Phương Bình hô to, ném bài xuống đất, cười ha hả: "Xin lỗi xin lỗi, tao lại thắng rồi! Tần Phượng Thanh nợ tao 80 triệu, Lý Hàn Tùng ông nợ 20 triệu... Lão Vương, anh cũng nợ 10 triệu rồi nhé."

Vương Kim Dương thản nhiên nói: "Tần Phượng Thanh nợ tôi 10 triệu, cấn trừ sang cho cậu."

Lý Hàn Tùng cũng vội vàng hùa theo: "Tần Phượng Thanh nợ tôi 20 triệu, cũng cấn nợ sang cho cậu luôn."

Sắc mặt Phương Bình biến ảo liên tục!

Đùa nhau à!

Cái thằng khố rách áo ôm Tần Phượng Thanh này, liệu có đòi được nợ từ nó không đây?

Vừa định từ chối, Vương Kim Dương liền cười nói: "Lần trước cậu cũng cấn nợ kiểu này mà."

Phương Bình tức khắc câm nín, liếc nhìn Tần Phượng Thanh vẫn đang ngẩn tò te, nghiến răng nghiến lợi: "110 triệu rồi đấy con trai!"

Tần Phượng Thanh mặt đầy bi phẫn, thua đến mức cái quần sịp cũng sắp không còn mà mặc rồi!

"Mày chơi bẩn!"

Tần Phượng Thanh không cam lòng, chỉ vào mặt Phương Bình gào lên: "Chắc chắn mày dùng tinh thần lực nhìn trộm bài tao!"

"Cút đi, ông đây thèm vào mà làm thế à?"

"Thế sao tao toàn thua!"

"Tao biết thế quái nào được, do mày đen thôi, trách tao à?"

"..."

Mấy người cãi nhau ỏm tỏi, khiến không ít người phải liếc nhìn.

Mấy vị lão giả đứng bên cạnh cũng thấy buồn cười. Giới trẻ bây giờ, so với thế hệ bọn họ ngày xưa đúng là mạnh hơn ba phần. Chỉ riêng cái sự dũng cảm và thong dong này thôi đã vượt qua vô số võ giả rồi.

Lý lão đầu liếc nhìn Phương Bình, có chút bất đắc dĩ. Thằng nhóc này nhất định đòi vào, mà đi đợt đầu tiên đâu có đơn giản như vậy. Đáng tiếc, Phương Bình bọn họ đã quyết, Ngô Xuyên cũng đồng ý rồi, ông nói gì nữa e rằng cũng vô dụng.

"Phương Bình!"

Phương Bình còn đang cùng Tần Phượng Thanh tranh cãi xem mình có chơi bẩn hay không, bên cạnh bỗng truyền đến tiếng gọi.

Phương Bình quay đầu nhìn, hơi nhíu mày, đứng dậy đi tới.

"Phương Bình, cậu thật sự muốn xuống sao?"

Trần Vân Hi vẻ mặt đầy bất an. Cô vừa mới biết tin Phương Bình muốn đi đợt đầu tiên xuống Địa Quật. Vốn định đi đợt hai, giờ đùng cái đổi sang đợt một. Mà đợt đầu tiên, cũng là nhóm có tỷ lệ tử vong cao nhất mỗi khi Địa Quật mở ra.

Phương Bình gật đầu: "Vào sớm hay muộn cũng thế cả thôi, có gì khác nhau đâu? Được rồi, không có việc gì thì cậu về trước đi..."

"Phương Bình..."

Trần Vân Hi gọi giật lại, từ trong túi móc ra một bình đan dược, nhét vào tay Phương Bình, lí nhí nói: "Cái này... cậu cầm lấy đi."

Trần Vân Hi không khuyên can gì nữa. Võ giả, đặc biệt là đến cảnh giới như Phương Bình, lợi và hại đều đã cân nhắc rõ ràng. Nếu hắn đã quyết định đi, khuyên cũng vô dụng. Giờ phút này, điều duy nhất cô có thể làm là chuẩn bị thêm cho hắn ít đan dược bảo mệnh.

"Không cần đâu."

Phương Bình đẩy đan dược trả lại, nhíu mày nói: "Tôi tự có rồi. Được rồi, chuyện bên tôi không cần cậu bận tâm, lo quản tốt chính mình là được."

"Nhưng mà..."

"Không nhưng nhị gì hết, tôi đi làm việc đây."

Phương Bình nói xong liền quay trở lại chỗ cũ, tiếp tục đánh bài với mấy người kia.

Trần Vân Hi muốn nói lại thôi, đi đi lại lại vài bước, cũng không tiện mặt dày tiến lên quấy rầy nữa.

Mấy người khác cũng mắt điếc tai ngơ, coi như không nhìn thấy cô, ngay cả cái tên mồm mép như Tần Phượng Thanh cũng im thin thít. Lúc này mà trêu chọc vài câu, người ta tưởng thật, lỡ Phương Bình chết ở Địa Quật thật thì chẳng phải làm lỡ dở con gái nhà người ta sao.

Trần Vân Hi thấy thế xoắn xuýt một hồi, đành phải lùi bước rời đi.

Cô vừa đi, Tần Phượng Thanh liền cà khịa: "Chậc chậc, Phương Bình, mỡ dâng miệng mèo mà cũng chê à? Mày không muốn thì cho tao đi, tao đang thiếu đan dược đây."

"Mày trả tao 110 triệu trước đi rồi hẵng nói chuyện!"

Phương Bình hừ lạnh: "Tao cảnh cáo mày, lần này mày mà không trả tiền, từ Địa Quật đi ra tao chém chết mày!"

"Trả, chắc chắn trả!"

Tần Phượng Thanh đáp ứng sảng khoái, dù sao cũng chẳng hẹn ngày, ngày nào trả thì còn tùy tâm trạng. Nợ cờ bạc trên chiếu, ai mà nhớ dai thế.

Nhìn cái thái độ thiếu đánh của hắn, Phương Bình nghiến răng ken két. Lần này là tiền tươi thóc thật đấy, Tần Phượng Thanh dám bùng nợ, hắn chết chắc! Nợ cờ bạc cũng là tiền, mới chơi một lúc hắn thắng 80 triệu, kết quả toàn là do thằng khốn Tần Phượng Thanh này thua!

Mấy người đang nói giỡn, bỗng nhiên có người trầm giọng nói: "Ổn định rồi!"

Khoảnh khắc tiếp theo, đám Phương Bình cũng cảm nhận rõ ràng, vòng xoáy không còn phun trào năng lượng nữa, dần dần bắt đầu tĩnh lặng.

"Nhân viên đợt đầu tập hợp!"

Cùng lúc đó, Ngô Xuyên hét lớn một tiếng, những người đi đợt đầu nhao nhao tụ lại.

Phương Bình cùng mấy người kia cũng vứt bài, nhanh chóng đi tới.

Cường giả đi đợt đầu gồm 7 vị Tông Sư, 18 vị lục phẩm, cộng thêm nhóm 4 người Phương Bình.

Nam Giang bản địa tổng cộng có 5 vị Tông Sư, lần này đến 3 người! Tổng đốc Trương Định Nam, Hiệu trưởng Nam Võ Trần Kim Trung, Tổng quán trưởng Chính Dương Võ Đạo Quán Chu Chính Dương.

Ngoài ra còn có Ngô Xuyên cửu phẩm, Chu Định Quốc bát phẩm của Quân bộ, Lưu Phá Lỗ thất phẩm của Ma Võ, cộng thêm một vị Phó bộ trưởng thất phẩm của Cục Trinh sát.

Phương Bình liếc qua một cái, cũng không nhìn nhiều. Lưu Phá Lỗ xuất hiện trong danh sách đợt đầu, hắn không bất ngờ. Lưu Phá Lỗ và Trương Định Nam có tư giao rất tốt, từ trước khi Ma Võ tỏ thái độ, Lưu Phá Lỗ đã đại diện cá nhân tuyên bố viện trợ Nam Giang, không liên quan đến lập trường của trường.

Ngô Xuyên nhìn lướt qua mọi người, trầm giọng nói: "Chư vị, còn gì muốn nói không?"

Trương Định Nam cười khẽ: "Cần nói thì đã nói xong từ sớm rồi."

"Bớt nói nhảm đi, không phải chỉ là xuống Địa Quật thôi sao? Làm như ai chưa từng vào ấy, đi thôi."

"Việc này không nên chậm trễ, đường nối đã ổn định, lên đường thôi!"

"..."

Mấy ông già bình tĩnh thong dong, người mở miệng cười đùa, người chửi mắng, phảng phất như chỉ đang đi dã ngoại vùng ngoại ô.

Phương Bình thậm chí còn thấy một ông lão đứng cạnh Lý lão đầu đang lén lút kéo mái tóc dài mới nối của cụ Lý, hình như định nhổ trộm vài sợi, chọc cho Lý lão đầu mặt mày cau có.

Không có quá nhiều sự trang nghiêm túc mục, cười đùa chửi bới đều xuất phát từ bản tâm.

Ngô Xuyên cười khẽ, ánh mắt nhìn về phía nhóm Phương Bình, mở miệng nói: "Mấy đứa các cậu, giờ hối hận vẫn còn kịp đấy. Một khi bước vào đường nối là không có đường lui nữa đâu!"

Phương Bình cười đáp: "Ngô trấn thủ, võ giả thì đừng lề mề, lên đường thôi ạ."

Ngô Xuyên thấy thế cũng không nói thêm nữa, trầm giọng quát: "Xuất phát!"

Sau một khắc, 25 người đồng loạt ngự không bay lên, lao xuống đường nối bên dưới.

Khi đến bên cạnh vòng xoáy, Trương Định Nam bỗng nhiên khom người, bốc một nắm đất nhét vào trong ngực.

Bên cạnh, Lý lão đầu thấp giọng mắng: "Xúi quẩy, đồ dở hơi!"

Bốc đất làm cái quái gì, cầm theo thì khả năng bỏ mạng lại càng lớn.

Trương Định Nam cũng không giận, cười khẽ nói: "Tôi sợ chết, sợ đến lúc đó ngay cả mùi vị quen thuộc cũng không ngửi thấy nữa."

Mọi người nhao nhao bật cười.

Nhóm Phương Bình liếc nhìn nhau, Tần Phượng Thanh lầm bầm: "Bầu không khí chán thế, chúng ta không phải nên hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đi cướp địa bàn sao? Làm gì mà bi lụy thế!"

Vừa dứt lời, Ngô Xuyên bỗng cười lớn: "Nói hay lắm! Chúng ta chính là đi cướp địa bàn! Thế hệ trẻ phải có nhận thức như vậy, chúng ta đi cướp đồ, chứ không phải bị người ta đánh tới tận cửa!"

"Đúng, đi cướp địa bàn, cướp tài nguyên, cướp đàn bà..."

"Đàn bà thì thôi, đàn bà Địa Quật hung tàn lắm!"

"Có lý, đàn bà thì giết!"

"Ha ha ha..."

Một đám ông già bà cả nói chuyện như đùa, chút cảm thương vừa rồi của Trương Định Nam cũng chớp mắt tan biến. Trải qua sinh tử nhiều rồi, còn gì mà không nhìn thấu.

"Vậy thì xuất phát!"

Dứt lời, Ngô Xuyên một bước đạp vào vòng xoáy, chớp mắt biến mất tăm tích.

Những người khác cũng lục tục đuổi theo.

Phía trên vòng xoáy, giờ phút này còn rất nhiều người, nhưng tất cả đều trầm mặc không một tiếng động, lẳng lặng tiễn biệt mọi người.

Trần Vân Hi vừa rời đi, chẳng biết lúc nào đã quay lại, mắt thấy Phương Bình sắp đi, bỗng nhiên hét lớn: "Phương Bình, sống sót trở về nhé!"

Phương Bình không quay đầu lại, chỉ phất phất tay, sải bước vào vòng xoáy, rất nhanh biến mất tại chỗ.

Khi tất cả mọi người đã biến mất, đám người quanh hố sâu vẫn trầm mặc như tượng điêu khắc.

Lần này, liệu có mấy người có thể trở về?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!