Virtus's Reader
Toàn Cầu Cao Võ

Chương 380: CHƯƠNG 380: ĐỊA QUẬT LOẠN CÀO CÀO

Bên ngoài Cự Liễu thành.

Lý lão đầu nhẹ giọng hỏi: "Cậu thật sự muốn vào lại bây giờ à?"

"Cái này gọi là nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất."

Phương Bình cười nói: "Bọn họ chắc cũng không ngờ lúc này em còn dám quay lại. Thầy còn không tin nổi, bọn họ dám tin sao?"

"Vẫn là quá nguy hiểm!"

Lý lão đầu khẽ lắc đầu. Cậu tưởng Cự Liễu thành là nhà cậu chắc?

Một khi lần này bị phát hiện thì sẽ nghiêm trọng hơn lần trước nhiều. Chuyện trước đó hắn cũng nghe Phương Bình kể rồi. Cửu phẩm liễu thụ yêu thực ra là bị sự tình ngăn cản mới cho hắn cơ hội.

Thêm vào lần thứ nhất người Cự Liễu thành không phòng bị. Hiện tại Phương Bình lại chui xuống lòng đất chạy trốn, chẳng mấy chốc sẽ bị phát hiện. Hắn đào hang động, hơi có chấn động sợ là sẽ bị liễu thụ yêu nhận ra ngay.

"Cho nên thầy phải phối hợp với em một chút."

Phương Bình cười nói: "Em không định hành động ngay, còn chưa biết tên Cửu phẩm kia có quay lại hay không. Em định chờ chút, chờ viện quân. Viện quân đến rồi, dẫn đi Cửu phẩm. Đến lúc đó lão nhân gia thầy cũng ra chút sức, tạo chút động tĩnh, dẫn dụ đám cường giả còn lại trong thành đi. Bên phía liễu thụ yêu, cùng lắm thì em không vào nội thành là được. Em ẩn giấu khí tức, tùy tiện tìm một chỗ trốn, không sao đâu."

Lý lão đầu vẫn còn có chút chần chờ. Phương Bình nhỏ giọng nói: "Lão nhân gia nếu đủ dũng cảm thì dẫn luôn liễu thụ yêu đi, em nghĩ cách nổ mỏ năng lượng của bọn họ!"

Lý lão đầu mặt trắng bệch!

Mẹ kiếp, đây là muốn tìm chết thật rồi.

Nổ mỏ năng lượng, hai vị Cửu phẩm dù có chết cũng phải đuổi giết Phương Bình đến cùng, không chết không thôi. Mấu chốt là hắn dẫn liễu thụ yêu ra, rất có thể sẽ bị liễu thụ yêu phẫn nộ xé thành mảnh vụn. Phương Bình tiểu tử này cứu mình lẽ nào chính là vì để cho mình bị người ta xé xác?

"Đương nhiên, lão nhân gia chưa chắc đã dẫn ra được, yếu quá mà..."

Lý lão đầu mặt đen sì, cố ý khích tướng ông đây à?

Phương Bình vẻ mặt thành thật nói: "Vẫn là đừng quá manh động, thầy hiện tại Bát phẩm không ra Bát phẩm, Thất phẩm không ra Thất phẩm, vẫn là bảo hiểm chút đi. Như vậy đi, thầy rảnh rỗi thì diệt mấy cái thôn trấn, dẫn dụ mấy tên võ giả thất bát phẩm của Cự Liễu thành đi, tìm cho em chút cơ hội."

"Rốt cuộc cậu muốn làm gì?"

Lý lão đầu một mặt ngờ vực, thằng nhãi này thật sự muốn diệt Cự Liễu thành hay sao?

Phương Bình cười khan: "Có muốn làm gì đâu."

Nói xong, Phương Bình lại nhỏ giọng: "Thầy nói xem, 1 tấn đá năng lượng tu luyện trị giá bao nhiêu tiền?"

"1 tấn!"

"1 triệu gram, 900 ngàn một gram là giá tiêu chuẩn, 900 tỷ!"

Phương Bình mắt sáng rực, cắn răng nói: "Em muốn vác 1 tấn mang về!"

"Cậu bị bệnh à?"

"Thầy mới bị bệnh! Được rồi, kể cả không phải đá năng lượng tu luyện, là loại cơ sở, dù cho kém cỏi nhất cũng đáng 3 vạn 1 gram, 1 tấn cũng đáng 30 tỷ rồi!"

Đá năng lượng tu luyện thực ra vẫn rất ít, hơn nữa mỏ quặng lòng đất, cao phẩm đều ở nơi hạch tâm. Nhưng đá năng lượng cơ sở thì đúng là đâu đâu cũng có. Nhặt 1 tấn mang về độ khó không lớn chứ?

Phương Bình nói xong, vẻ mặt hớn hở: "Mang theo nhiều đá năng lượng như vậy trở về, phòng năng lượng Ma Võ chúng ta mở rộng cung cấp cho sinh viên, thầy nghĩ xem, tiến độ tu luyện sẽ nhanh bao nhiêu? Sinh viên chúng ta đâu có mạnh như chúng ta, muốn tu luyện ở đâu thì tu luyện ở đó. Đan dược cho dù tốt cũng phải chuyển hóa nhiều lần, phòng năng lượng mở ra, tu luyện nhanh hơn nhiều..."

Lý lão đầu kinh ngạc: "Cậu định cung cấp cho sinh viên?"

Phương Bình đại công vô tư thế á?

Phương Bình cười híp mắt: "Ma Võ sớm muộn gì cũng là em đương gia mà, sinh viên mạnh chính là Ma Võ mạnh. Hơn nữa em nghĩ kỹ rồi, không phải miễn phí, đánh giấy nợ! Thực lực mạnh, tốt nghiệp còn phải lưu lại trường trả nợ, khi nào trả hết mới cho rời đi. Em làm chuyện đó, người mạnh rồi bỏ đi thì lỗ vốn à. Cho vay trước, chờ bọn hắn trở nên mạnh mẽ, có thể trả được, em lại làm chút đồ tốt hơn cho bọn họ vay. Chà chà, cả đời ở lại Ma Võ làm công trả nợ đi!"

Đến mức có người dám không trả nợ quỵt nợ, Phương Bình sẽ làm bọn họ biết kết cục của kẻ ăn cháo đá bát sẽ thê thảm thế nào. Ăn của ông thì phải làm việc cho ông mới được.

Kiếm 1 tấn đá năng lượng về, mở rộng ra đốt, bồi dưỡng mấy trăm tam tứ phẩm là không khó. Có lúc đá năng lượng không phải có tiền là mua được, mua được cũng sẽ không có nhiều như vậy.

Đến mức Phương Bình, hắn hiện tại nhu cầu không quá lớn nhưng điểm tài phú thì vẫn cần. Hiện tại ở Địa Quật năng lượng đầy đủ, chờ về mặt đất hắn tu luyện liền phải đốt điểm tài phú rồi.

Ngũ phẩm cảnh rèn luyện nội phủ, huyết nhục, kinh mạch đều là việc hao năng lượng. Lục phẩm cảnh càng khó, đóng kín Tam Tiêu Chi Môn là muốn tiêu hao lượng lớn năng lượng. Rất nhiều người ở trung phẩm cảnh, một cảnh giới tu luyện mất mấy chục năm chính là vì ở Trái Đất năng lượng quá mức bạc nhược.

Lý lão đầu lần này đã hiểu, tổng kết lại: "Nói cách khác, mục đích của cậu là đi cướp một mớ đá năng lượng đúng không?"

Còn cái gọi là nhiễu loạn phía sau, diệt Cự Liễu thành, cái kia đều là văn mẫu ngoại giao. Tiểu tử cậu nói thẳng ra là được rồi!

Phương Bình cười ha hả: "Cũng là vì cống hiến cho nhân loại mà."

Nghe được hắn không phải muốn đi chịu chết, Lý lão đầu đúng là an tâm rất nhiều, suy nghĩ một chút nói: "Lòng đất hiện tại muốn đi vào có thể là cực kỳ nguy hiểm..."

"Không sao, trong thành có không ít cửa hàng đổi đá năng lượng."

Phương Bình tính toán đâu ra đấy, nhỏ giọng nói: "Em sẽ chờ thời cơ, chờ Cửu phẩm đại chiến, người lưu thủ bên trong thành sẽ không quá nhiều. Lão gia ngài nắm chặt thời cơ tốt, một khi Cửu phẩm khai chiến ngài liền động thủ, lôi kéo người ta đi ra ngoài. Em thừa dịp hỗn loạn cướp mấy cửa hàng rồi tính. Còn liễu thụ yêu, lần này coi như nó mạng lớn. Lần sau, lần sau em nhất định đi cướp nó!"

Không nói những cái khác, nhiều tinh hoa sinh mệnh như vậy Phương Bình vẫn là thèm nhỏ dãi.

Lý lão đầu lần này không nói thêm nữa, gật đầu: "Được, chính cậu cũng nắm chặt cơ hội tốt, tuyệt đối đừng làm bậy!"

"Yên tâm!"

Đang nói chuyện, một đội võ giả mặc áo giáp vội vã chạy về phía bọn họ. Phương Bình nhìn lướt qua, kỳ quái nói: "Vệ binh Cự Liễu? Đây là muốn đi làm gì?"

Nói xong, Phương Bình cũng không nghĩ nhiều, nhìn về phía Lý lão đầu: "Em đi trước, ngài lát nữa thuận tay diệt bọn hắn. Chờ em tới gần cửa thành thì hẵng ra tay, như vậy cũng đỡ bị chú ý."

Nói xong Phương Bình đổi hướng đi về phía Cự Liễu thành. Việc bị người nhận ra cũng không đến nỗi. Trước đó mặt mũi hắn nứt toác, sau khi đột phá Ngũ phẩm, Phương Bình không duy trì nữa, tùy ý thương thế khép lại. Tinh hoa sinh mệnh là thánh dược chữa thương, vảy kết trên mặt đều bong ra rồi.

Phương Bình rời đi không lâu, Lý lão đầu nhìn hắn đến gần cửa thành cũng không nhìn thêm nữa, đuổi theo đội vệ binh Cự Liễu phía trước. Dù muốn hay không, khí huyết toàn lực bùng nổ, đấm ra một quyền!

Một tiếng nổ vang trời!

Khu vực lớn phía trước trong nháy mắt hóa thành bột mịn.

Sau một khắc, trong Cự Liễu thành, một đạo khí thế ngập trời bay lên.

"Muốn chết!"

Tiếng gào thét mang theo sự căm giận ngút trời truyền ra. Trong chớp mắt, một ánh hào quang từ giữa không trung lóe qua.

Lý lão đầu mặt xanh mét!

Sao nó lại quay về rồi!

Cửu phẩm lại ở trong thành? Mẹ kiếp, không phải mày ở ngoài đường hầm sao?

Không suy nghĩ nữa, Lý lão đầu toàn lực bùng nổ, điên cuồng chạy trốn. Biết ngay là không thể đi cùng thằng nhãi khốn nạn Phương Bình kia, lại mẹ nó chọc ra phiền toái lớn rồi!

Ngoài cửa thành.

Phương Bình cũng há hốc mồm. Liễu Vương sao lại ở trong thành?

Còn nữa, Lý lão đầu giết thì giết đi, làm gì mà dùng sức thế!

"Cái này... Sẽ không bị đuổi kịp chứ?"

Phương Bình nuốt một ngụm nước bọt. Khoảng cách hai bên đại khái mấy cây số, Cửu phẩm đuổi Bát phẩm rất dễ bị đuổi kịp. Lý lão đầu sẽ không bị người ta đánh chết chứ?

Này không phải chuyện đùa đâu!

Phương Bình đầu to như cái đấu. Làm bậy rồi. Đều bảo chờ đại chiến ở đường hầm, thầy lại làm chút động tĩnh đi ra. Hiện tại làm ra động tĩnh lớn thế này, nếu không ai cứu viện thì xác suất lão già bị giết không nhỏ a.

Ngay khi Phương Bình đang nghĩ những thứ này, một đạo ánh vàng Bát phẩm ở phía trước lóe qua, rất nhanh hội hợp cùng Lý lão đầu.

Trong thành giờ phút này cũng bay lên một ánh hào quang, Bát phẩm cường giả đuổi theo.

Chưa hết, đúng lúc này, hai đạo khí thế mãnh liệt đến mức tận cùng ở phía xa bay lên. Ngô Xuyên cùng Cự Tùng thành vương đánh tới rồi.

Loạn rồi!

Phương Bình ngơ ngác. Thật náo nhiệt, lão Lý không sao chứ?

Nhẹ nhàng thở ra một hơi. Giờ phút này Cửu phẩm cùng Bát phẩm trong thành đều đi rồi, đại khái cũng không ai chú ý tới còn có người sẽ lẻn vào.

Phương Bình có kinh nghiệm lần trước, lần này ung dung tự nhiên, rất nhanh trà trộn vào trong thành.

Cự Liễu thành trong thời gian ngắn đại khái cũng không nghĩ tới Phương Bình sẽ trở về, kiểm tra bên cửa thành cũng không quá nghiêm khắc, trên thực tế cũng rất khó nghiêm lên. Võ giả phụ cận mỗi ngày đều có lượng lớn tiến vào vương thành, hệ thống chứng thực thân phận của Địa Quật không nghiêm khắc như vậy.

Cùng lúc đó.

Ngoài một thôn trấn, ba người Tần Phượng Thanh cũng toát mồ hôi lạnh.

Thật lâu sau, Tần Phượng Thanh mờ mịt nói: "Xảy ra chuyện gì?"

Đang yên đang lành liền đánh nhau, hơn nữa ngay ở đỉnh đầu bọn họ, thật đáng sợ!

Lý Hàn Tùng lẩm bẩm: "Viện quân tới sao?"

Nhân loại bên này thật giống hai đạo ánh vàng, nhưng lúc tiến vào chỉ có một vị Bát phẩm.

Nói xong, Lý Hàn Tùng toát mồ hôi lạnh: "Đi thôi, quá nguy hiểm rồi! Khoảng cách thành trì liền mấy chục dặm, cái này nếu như bị thất bát phẩm đuổi theo thì chắc chắn phải chết!"

"Đi cái rắm!"

Tần Phượng Thanh mắt sáng lên: "Người của chúng ta đến rồi! Hiện tại những cường giả cao phẩm này đều đi rồi, chính là cơ hội chúng ta làm một vố lớn. Đi, tới gần thành trì làm một vé, tìm hiểu một chút tình huống. Trong thành nếu không có cường giả trấn thủ thì vào thành làm một vé!"

"Điên rồi!"

Vương Kim Dương trầm ngâm: "Vào thành quá nguy hiểm, tốt nhất đừng. Bất quá thành trấn quanh thân có thể làm một vé thử xem. Bên này Địa Quật mới vừa mở đều rất giàu có, các cậu cũng thấy rồi, tùy tiện cướp cái thôn trang nhỏ, đá năng lượng đều có không ít."

"Được, đừng chậm trễ thời gian, đi!"

Nói xong, Tần Phượng Thanh xông lên trước, chạy về hướng Cự Liễu thành.

Lý Hàn Tùng đều nhận mệnh, theo đi thôi. Cùng hai người này đồng thời thì đừng có coi mạng là mạng.

Bất quá nói đi nói lại, cướp hai cái trấn nhỏ mà thôi, đá năng lượng tu luyện cướp mười mấy khối, loại phổ thông cướp hơn trăm khối. Địa Quật mới vừa mở quả nhiên thật nhiều lợi nhuận. Không giống ở Địa Quật Kinh Đô, có lúc cả khối đá năng lượng cơ sở đều không nhìn thấy.

"Có thể... Sau này cũng có thể mang người Kinh Võ thử xem..."

Lý Hàn Tùng trong lòng nghĩ, cảm giác cướp tiền... Rất tươi đẹp.

Ngay khi đám Lý Hàn Tùng đi cướp trấn nhỏ tiếp theo, Phương Bình đứng ở cửa hàng đổi đá năng lượng, yên lặng điều tra tình huống.

Có hơi phiền toái a!

Nơi lưu trữ đá năng lượng có trang bị cảnh báo. Điểm này lần trước liền bị thiệt thòi, Phương Bình hiện tại cũng rất cảnh giác. Hơn nữa còn có một tên Lục phẩm đang tọa trấn, cũng rất phiền phức.

Bất quá nhà này là nơi hắn cảm ứng được nguồn năng lượng mãnh liệt nhất.

"Ít nhất giá trị gần 10 tỷ đá năng lượng!"

"Đào hang động cũng khó, rễ cây liễu dưới lòng đất quá nhiều, dễ dàng bị phát hiện. Hiện tại liễu thụ yêu không vội vàng đóng kín Sinh Mệnh Chi Tuyền."

"Lục phẩm cũng không dễ giết... Hơn nữa còn chưa chắc giết được, vậy chỉ có thể cướp mấy cửa hàng nhỏ do Ngũ phẩm tọa trấn. Bây giờ tinh thần lực của ta hơn 700Hz, phối hợp với nhục thân có thể so với Ngũ phẩm đỉnh phong, binh khí cấp A, đánh lén giết đối phương hẳn là độ khó không quá lớn. Có thể cướp một nhà, nhà thứ hai đại khái liền cảnh giác hơn nhiều."

Phương Bình một đường đi tới, một đường trầm ngâm.

Giờ phút này vương thành vẫn còn có chút hỗn loạn. Trước bị Phương Bình làm ầm ĩ một lần, không ít cửa hàng đều bị hủy, hiện tại đang trùng kiến.

"Còn chưa đủ loạn a!"

Phương Bình nhìn phía chân trời còn có cao phẩm đang đi tuần, có chút bất đắc dĩ. Không được, còn chưa đủ loạn, còn phải loạn thêm chút nữa mới được!

Những cao phẩm này bình thường đại khái là không tuần tra, có thể hiện tại e sợ cũng là bị kích thích rồi.

"Làm sao mới có thể càng loạn đây? Người Nam Giang đến cùng khi nào có thể đến? Nếu có thể dẫn đi liễu thụ yêu, ta muốn làm cái gì thì làm cái đó rồi."

Ngay khi Phương Bình nghĩ như vậy, bỗng nhiên vương thành có chút chấn động!

Bên kia nội thành, tán cây khổng lồ run lên!

Trên đường cái không ít người nằm rạp trên mặt đất. Phương Bình cũng vội vàng ngồi xổm xuống, trong lòng thấp thỏm: Phát hiện ra mình rồi?

Rất nhanh, Phương Bình biết mình cả nghĩ quá rồi.

Vài đạo khí thế mạnh mẽ bay lên không trung, không một hồi, những khí thế mạnh mẽ này trong nháy mắt bay về phía nam!

Liễu thụ yêu cảm ứng được khí tức cường giả! Khoảng cách 500 dặm, liễu thụ yêu đều cảm nhận được năng lượng chấn động! Lại có cường giả xuất hiện, rất mạnh, Liễu Vương cùng đối phương giao thủ rồi.

Ngay khi cao phẩm bên Cự Liễu thành toàn bộ điều động.

Ngoài đường hầm.

Triệu Hưng Võ ngẩn người. Lý Trường Sinh không phải đã chết rồi sao?

"Lý Trường Sinh..."

"..."

Hắn mới vừa hô một câu, còn chưa kịp hỏi nhiều cái gì, Lý lão đầu chạy gần đây thời điểm càng nhanh hơn, trong chớp mắt biến mất vô ảnh vô tung!

Bố mày chuồn trước đây, hai vị Cửu phẩm đại chiến hắn có thể không dính líu, đi phối hợp Phương tiểu tử cướp đá năng lượng đi!

Triệu Hưng Võ đến rồi, lần này liền dễ làm nhiều. Liễu Vương đại khái không phải là đối thủ, nếu là liễu thụ yêu bị dẫn ra, nói không chừng... Thật có thể bưng sào huyệt đối phương!

Triệu Hưng Võ một mặt cạn lời. Ta còn chưa hỏi câu nào, cậu chạy cái gì!

Chạy liền chạy đi, ta mới ra đến cậu liền đưa tới cho ta một cái Cửu phẩm, khách khí như vậy?

Còn nữa, không phải nói bên này thế cuộc rất tàn khốc sao? Thấy thế nào đối phương càng thêm tức đến nổ phổi!

Cái tên cường giả Cửu phẩm truy sát mà đến kia cảm giác đều sắp bị tức điên rồi.

Liễu Vương xác thực sắp bị tức điên rồi. Không gì khác, hắn cảm nhận được khí tức tinh hoa sinh mệnh truyền đến trên người tên khốn kia. Chính là hắn, chính là tên khốn này trộm lấy tinh hoa sinh mệnh, suýt chút nữa phá hủy Cự Liễu thành!

Thậm chí đều không để ý tới truy sát Ngô Xuyên, Liễu Vương vẫn truy sát Lý Trường Sinh đến hiện tại. Chờ nhìn thấy đối phương bị mình đánh một chưởng, tinh hoa sinh mệnh cấp tốc tu bổ thương thế, Liễu Vương thật muốn tức điên rồi.

Từ khi Cự Liễu thành xây dựng đến hiện tại, hắn cùng Thần Liễu liền bắt đầu trữ hàng tinh hoa sinh mệnh vì sau này chuẩn bị, hơn 100 năm rồi! Hơn 100 năm nay, lần này tổn thất nặng nề nhất, bị trộm lấy tiếp cận một phần mười lượng!

Phương Bình cảm giác mình cầm không nhiều, trên thực tế Phương Bình căn bản không biết cái thác nước năng lượng kia nhìn thì rất lớn, tinh hoa sinh mệnh rất nhiều, nhưng trên thực tế một phần cũng không phải là tinh hoa sinh mệnh, chỉ là đơn thuần năng lượng tụ hợp mà thôi, còn chưa kịp chuyển đổi. Hắn trộm lấy đây mới thực sự là năng lượng tinh hoa đã được chuyển đổi.

Liễu Vương tuy rằng còn muốn tiếp tục truy sát Lý Trường Sinh, nhưng cũng không phải kẻ ngu. Giờ phút này Phục Sinh Chi Địa lại tới nữa một Vương cảnh cường giả, hơn nữa khí thế cực mạnh, hắn cũng không dám khinh thường.

Vùng Cấm bên kia lần này thật hố khổ chính mình rồi!

Không phải nói cường giả Phục Sinh Chi Địa dù chiếm ưu thế cũng sẽ cố thủ tại chỗ sao? Vì sao hoàn toàn khác nhau! Đối phương cái nào cố thủ tại chỗ rồi! Đều mò đến sào huyệt chính mình rồi, đám khốn kiếp Vùng Cấm cố ý lừa gạt mình?

Dựa theo cách nói của cường giả Vùng Cấm, cứ việc cùng người Phục Sinh Chi Địa làm, thua cũng không có chuyện gì, đối phương cùng lắm ở đây chiếm cứ một khối địa bàn, sau đó song phương khai chiến đều là chuyện của trung đê phẩm, coi như luyện binh. Thắng thì chỗ tốt nhiều, Vùng Cấm cũng vui lòng khen thưởng.

Kết quả ngược lại tốt, khen thưởng không thấy, tổn thất đúng là một số lớn.

Mang theo sự phẫn nộ vì bị lừa dối, Liễu Vương còn chưa ra tay, đại đao của Triệu Hưng Võ đã chém ra. Khí tức cuồng bạo kia để Liễu Vương càng thêm phẫn hận, Vùng Cấm quả nhiên lừa hắn!

Lần này đánh không lại, lão tử không thủ nữa, để người Vùng Cấm tự mình thủ đi, hắn sợ lại thủ tiếp thì nhà cũng không còn...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!