Virtus's Reader
Toàn Cầu Cao Võ

Chương 386: CHƯƠNG 386: MỖI NGƯỜI ĐỀU CÓ CÂU CHUYỆN RIÊNG

Quyết định về lối vào hội hợp cùng cường giả Cửu phẩm, mấy người cũng không trì hoãn.

Tuy nhiên dọc đường đi, Phương Bình cực kỳ cảnh giác.

Tần Phượng Thanh thấy hắn liếc mình nhiều lần, không nhịn được thẹn quá hóa giận nói: "Ông đây không định cướp!"

Mấu chốt là cướp không lại!

Hắn bây giờ thật sự không đánh lại Phương Bình, một quyền liền bị Phương Bình đánh bay, khỏi nói thảm cỡ nào.

Phương Bình không thèm để ý đến hắn, túm lấy vai Lý lão đầu, nhắc nhở: "Cẩn thận một chút, vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm đâu. Không có gì bất ngờ xảy ra thì trên đường về lối vào sẽ có kẻ địch phục kích chúng ta!"

Nơi đây cách lối vào 600 dặm.

Võ giả nhân loại mặc kệ chạy bao xa, về lối vào là điều tất yếu.

Sở dĩ khẳng định có phục kích như vậy là bởi vì Điểm tài phú không tăng!

Điều này có nghĩa là kỳ thực mấy người còn chưa thoát khỏi nguy hiểm.

Phương Bình vừa dứt lời, Tần Phượng Thanh và Vương Kim Dương tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt cũng túm lấy cánh tay Lý lão đầu. Lý lão đầu tuy rằng không phải Bát phẩm thật sự nhưng nhục thân cực nhanh, không kém gì Bát phẩm, bám theo ông ấy chạy sẽ nhanh hơn.

Lý Hàn Tùng chậm một nhịp, thấy ba người đều túm lấy cánh tay lão Lý, mặt đầy ngượng ngùng, cũng tiến lên túm lấy lão Lý, áy náy nói: "Lý lão sư vất vả rồi."

Lý lão đầu cũng không nói nhảm, nhưng đã đề cao cảnh giác.

Còn việc Lý Hàn Tùng phản ứng chậm một chút... Quen là tốt rồi.

Đâu giống ba thằng nhãi con kia, vừa nói gặp nguy hiểm là hận không thể dính ngay lên người ông.

Phương Bình tản lực lượng tinh thần ra tứ phía, vừa dò xét tình huống vừa thấp giọng nói: "Nếu như không có Bát phẩm thì có thể giết chết bọn chúng không?"

Nếu như phục kích bọn họ chỉ là Thất phẩm, chưa chắc không có hy vọng tiêu diệt.

Lý lão đầu khẽ lắc đầu, nhỏ giọng nói: "Không có ưu thế nghiền ép, cũng không phải vây giết, rất khó phòng ngừa đối phương chạy thoát."

Ông giờ phút này dù cho một chọi một cũng chưa chắc có thể giữ chân một vị cường giả Thất phẩm.

Phương Bình có chút tiếc nuối, khẽ thở dài: "Thầy Lục phẩm trảm Bát phẩm, hiện tại trái lại yếu đi rồi."

Lý lão đầu mặt đầy cạn lời, không thèm để ý đến hắn. Suy nghĩ một chút lại nói: "Ta công phu quyền cước bình thường. Trở về chế tạo cho ta một thanh Thần binh trường kiếm, ta uẩn dưỡng một thời gian, quay đầu lại giết cho cậu xem!"

Nói tới Thần binh, Phương Bình thấy hứng thú, vội vàng hỏi: "Chế tạo Thần binh cần điều kiện gì?"

Thần binh rất mạnh mẽ. Chu Chính Dương dùng Thần binh tự bạo có thể so với Tông sư tự bạo.

Cầm Thần binh trong tay, thực lực Chu Chính Dương cực mạnh, lúc trước lấy năm địch chín, Chu Chính Dương không thể không kể công.

"Thần binh cũng được gọi là Hư Vô Chi Binh, giống như lực lượng tinh thần cụ hiện, có hư có thực. Trong đó nguyên liệu quan trọng nhất kỳ thực cũng có liên quan đến lực lượng tinh thần."

Lý lão đầu thấp giọng nói: "Ít nhất cần tâm hạch và não hạch của yêu thú cao phẩm cảnh giới Thất phẩm, luyện làm một thể. Gia nhập một bộ phận kim loại hiếm quý giá, mặt khác còn phải thêm không ít vật liệu phụ khác. Ví dụ như xương cốt yêu thú cao phẩm, dây leo Yêu Thực cao phẩm... Cuối cùng, võ giả cao phẩm dùng chính lực lượng tinh thần và khí huyết của mình để uẩn dưỡng, hòa vào bản thân, đó chính là Thần binh. Nói cách khác, một thanh Thần binh đại khái tương đương với một con yêu thú cao phẩm hoặc Yêu Thực hoàn chỉnh..."

Phương Bình nghe vậy nhỏ giọng nói: "Vậy trung phẩm võ giả có thể chế tạo sao?"

"Nghĩ nhiều rồi, hiện tại cậu còn chưa đủ tư cách, không khống chế được đâu."

Lý lão đầu lắc đầu nói: "Thần binh bình thường đều dùng sức mạnh đất trời để thôi thúc. Ta chắc cũng có thể dùng, thế nhưng chưa chắc có thể phát huy toàn bộ công năng của Thần binh. Còn cậu thì khống chế cũng khó khăn, cầm được vào tay chưa chắc đã dùng tốt hơn thanh Bình Loạn Đao hiện tại."

"Bình Loạn Đao."

Phương Bình đính chính một câu, đã sớm đổi tên rồi.

Nói xong, Phương Bình lại hỏi: "Nói như vậy, giá trị một thanh Thần binh còn cao hơn giá trị thi thể một con yêu thú cao phẩm?"

"Đương nhiên."

"Đắt thật."

Yêu thú cao phẩm nhân loại giết có nhiều không?

Rất ít!

Nhân loại bình thường sẽ không cố ý đi săn giết những yêu thú cao phẩm kia. Có yêu thú cao phẩm tức là có tụ tập.

Đại địch Địa Quật còn chưa giải quyết xong, hiện tại giết yêu thú, một khi chọc giận yêu thú bạo loạn, đó chính là vô duyên vô cớ chuốc thêm đại địch cho mình.

Đương nhiên, rất ít không có nghĩa là không có.

Một số cường giả sẽ tiến vào các tuyệt địa thám hiểm, có lúc gặp phải thì cũng tiện tay săn giết.

Hơn nữa ở Địa Quật, có một số cường giả sở hữu thú cưỡi yêu thú, hoặc nói là đồng bạn cũng được.

Một số cường giả nhân loại cũng có thú cưỡi, điểm này Phương Bình nghe người ta nói qua, nhưng bình thường Cửu phẩm mới có, hơn nữa số lượng không nhiều.

Một số yêu thú bị săn giết chính là đến từ những người này.

Những năm gần đây, nhân loại bên này cũng tích lũy một ít hàng tồn, võ giả sở hữu Thần binh không nhiều nhưng cũng không quá ít.

Cửu phẩm bình thường đều có, Bát phẩm chưa chắc, Thất phẩm thì tùy gia sản, tùy vận khí.

Lý lão đầu nghe vậy cười nói: "Đúng là đắt thật. Phương Bình, suy tính một chút, làm cho ta một thanh kiếm được không?"

Lý lão đầu cảm thấy mình chưa chắc mua nổi, quá nghèo.

Nhưng Phương Bình có tiền a!

Đại gia chính hiệu!

Không nói những cái khác, đá năng lượng, Tinh hoa sinh mệnh, những thứ này đều đáng giá cả gia tài.

Tinh hoa sinh mệnh nếu quá nhiều, trực tiếp đổi một thanh Thần binh đều được.

Phương Bình mặt đen lại không lên tiếng. Lý lão đầu hiện tại cũng nhìn chằm chằm vào cái kho nhỏ của hắn, không biết đỏ mặt sao?

"Phương Bình, suy nghĩ đi, ta nếu có Thần binh, giết Thất phẩm như giết gà, giết Bát phẩm cũng chưa chắc không có cửa, giết Cửu phẩm..."

Được rồi, Lý lão đầu cảm thấy không thể chém gió quá đà, chém nữa Phương Bình thật sự trêu chọc mấy tên Cửu phẩm mang về cho ông thì ông sợ tim mình sẽ nổ tung mất.

Không phải không thể nào, khả năng rất lớn là đằng khác.

"Không tiền!"

Phương Bình không muốn để ý đến ông, lại nói: "Đúng rồi, mấy vị Tông sư của Ma Võ có Thần binh không?"

"Đều không có."

Lý lão đầu lắc đầu. Nghèo a!

Dù cho Ngô Khuê Sơn là Hiệu trưởng, nhưng Hiệu trưởng không có nghĩa là có tiền, Hiệu trưởng cũng rất nghèo.

Nhìn các Tông sư tiến vào lần này là biết, dưới Cửu phẩm chỉ có một mình Chu Chính Dương có.

Vì sao?

Người ta có tiền a!

Võ đạo quán Chính Dương trải rộng Nam Giang, toàn quốc các nơi cũng đều có.

Tính gộp lại, cả trăm cái võ đạo quán cũng nên.

Một cái võ đạo quán một năm thu nhập ngàn vạn vẫn là không khó, hàng năm thu nhập cả tỷ!

Võ đạo quán Chính Dương mở cũng được nhiều năm rồi, gia sản Chu Chính Dương không nói mười tỷ, vài tỷ là tuyệt đối có, những người khác không có cái gia sản này.

Huống hồ Chu Chính Dương cũng sẽ vào Địa Quật săn bắn.

Nói tới Thần binh, Phương Bình nghĩ đến Chu Chính Dương. Thất phẩm Tông sư hình như chỉ có Chu Chính Dương có Thần binh.

Phương Bình nghĩ đến, Vương Kim Dương cũng nghĩ đến rồi.

Phương Bình biết một ít tình huống đại chiến của Tông sư, nhưng Vương Kim Dương lại rời đi rất sớm, những ngày này vẫn ở bên ngoài tránh né truy sát, còn thật sự không biết tình huống cụ thể.

Từ lúc gặp mặt đến hiện tại, hắn cũng chưa kịp hỏi.

Giờ phút này Phương Bình nói tới chuyện Thần binh, Vương Kim Dương bỗng nhiên nói: "Lý lão sư, đại chiến ngày đó, mấy vị Tông sư khác bây giờ tình huống thế nào rồi?"

Lý lão đầu trong nháy mắt câm miệng không nói.

Phương Bình đúng là không để ý, nhỏ giọng nói: "Những người khác em không biết, Chu quán trưởng chết trận rồi."

Lúc hắn đi, Chu Chính Dương đã tự bạo rồi.

"Chiến... Chết rồi?"

Ánh mắt Vương Kim Dương trong nháy mắt ảm đạm xuống!

Trên phố đều đồn đại sau lưng Vương Kim Dương có một vị Tông sư chống lưng, cũng không phải là Hiệu trưởng Nam Võ.

Đó không phải lời đồn!

Là sự thật!

Mà vị Tông sư kia không phải ai khác, chính là Chu Chính Dương.

Kỳ thực cũng không phải bí mật gì. Vương Kim Dương lúc mới vào Nhất phẩm còn thiếu tiền, nhiệm vụ ở Nam Giang không nhiều, vì kiếm tiền nên đi võ đạo quán làm huấn luyện viên kiêm chức, đó là phương thức kiếm tiền khá nhanh.

Mà võ đạo quán lớn nhất Nam Giang chính là Võ đạo quán Chính Dương.

Trong quá trình đó, không nằm ngoài việc một già một trẻ này nhìn vừa mắt nhau. Chu Chính Dương cảm thấy hắn là nhân tài có thể đào tạo, chỉ điểm vài câu.

Cũng không tính là quá mức chăm sóc, Tông sư kỳ thực cũng sẽ không cố ý chăm sóc những thiên tài đó.

Coi như là Phương Bình, dù cho ở Ma Võ, kỳ thực cũng không tính là được đặc biệt chăm sóc. Cái gì nên cho cậu sẽ cho cậu, cái gì không nên cho cậu đều cần cậu tự mình đi tranh thủ.

Thiên tài sở dĩ là thiên tài cũng không phải là không làm mà hưởng, mà là ở cùng một điều kiện công bằng, chính cậu có thể thu hoạch được nhiều hơn.

Nhưng Chu Chính Dương xem trọng Vương Kim Dương là sự thật. Bất luận Vương Kim Dương Nhất phẩm đi về phía Nam hay Tam phẩm Bắc hành, sự tồn tại của Chu Chính Dương đều giảm thiểu cho hắn rất nhiều lực cản.

Một vị cường giả Thất phẩm đỉnh phong, cầm trong tay Thần binh, thậm chí sức ảnh hưởng không kém gì Bát phẩm bình thường.

Nếu không, đơn độc một cái Hiệu trưởng Nam Võ chưa chắc có thể làm cho hắn thuận lợi Bắc hành.

Con đường vô địch có rất nhiều người đang đi.

Nhưng mà những người đi con đường vô địch này, cẩn thận quan sát cậu sẽ phát hiện sau lưng đều có cường giả chống đỡ.

Không có cường giả chống đỡ, cậu muốn đánh ai là đánh sao?

Cậu muốn quét mặt mũi của người khác liền quét mặt mũi của người khác?

Cậu muốn cùng cấp đối chiến, người khác liền nhất định phải cùng cậu cùng cấp đối chiến?

Cậu một cái đê phẩm võ giả lấy đâu ra sức lực?

Chu Chính Dương cũng không phải là đạo sư của Vương Kim Dương, cũng không phải thân nhân của hắn, chỉ có thể miễn cưỡng tính là bạn vong niên, cường giả thế hệ trước đối với hậu bối nhiều thêm mấy phần xem trọng và chăm sóc.

Dù cho như vậy, nghe tin Chu Chính Dương chết trận, trong lòng Vương Kim Dương vẫn đau đớn.

Chết rồi!

Đạo sư của mình hãm sâu Địa Quật, cửu tử nhất sinh!

Trưởng giả đôn hậu giao hảo với mình cũng chết trận ở Địa Quật.

Hiệu trưởng thì sao?

Tổng đốc thì sao?

Mấy Đại Tông sư Nam Giang, những người khác làm sao rồi?

Đây chính là bi ai của kẻ yếu sao?

Dư quang liếc thấy bóng dáng Phương Bình, thời khắc này Vương Kim Dương bỗng nhiên có chút đố kỵ và ước ao.

Hắn cũng không biết chính mình đang hâm mộ đố kỵ cái gì!

Nhưng trong lòng chính là khó chịu không nói nên lời.

Đạo sư của tôi không rõ sống chết, bạn vong niên của tôi chết ở trước mắt, nhưng tôi lại không thể ra sức...

"Trở nên mạnh mẽ!"

"Tôi còn chưa đủ mạnh!"

Không có khoảnh khắc nào Vương Kim Dương khát vọng trở nên mạnh mẽ hơn lúc này.

Nếu như tôi là Tông sư, nếu như tôi là Bát phẩm, Cửu phẩm, thì ngày đó đạo sư sẽ không hãm xuống Địa Quật, Chu quán trưởng cũng sẽ không chết trận ở Địa Quật...

Thời khắc này, Vương Kim Dương trầm mặc tựa như núi lửa sắp bùng nổ.

Cảm nhận được bầu không khí có chút không đúng, Phương Bình không nói nữa.

Hắn tuy rằng cũng là người Nam Giang, nhưng võ đạo của hắn bắt đầu từ Ma Đô.

Cường giả trưởng bối giao hảo với hắn đều ở Ma Đô.

Lý Trường Sinh, Lữ Phượng Nhu, những người này cũng đều còn sống.

Tâm trạng biến hóa của Vương Kim Dương để hắn hiểu rõ, Chu Chính Dương có thể cùng Vương Kim Dương có chút quan hệ, cụ thể làm sao hắn không đi hỏi.

Ngày đó Lý lão đầu suýt chút nữa chết trận tại chỗ, hắn cũng khó chịu.

Một võ giả xa lạ chết trận, cậu sẽ kính nể, sẽ đồng tình, sẽ thương cảm, nhưng lại thiếu đi mấy phần bi thương cảm động lây.

Mà khi võ giả cậu quen thuộc hoặc là người thân chết trận ở Địa Quật, cậu sẽ không còn cảm thấy kính nể, chỉ có bi ai vì bất lực.

Theo Vương Kim Dương trở nên trầm mặc, những người khác đều không nói nữa.

Tần Phượng Thanh nói nhiều, y nguyên biểu hiện cà lơ phất phơ, phảng phất hết thảy đều không thèm để ý, nhưng trong đầu lại lóe qua từng hình ảnh.

Bi thương chỉ thuộc về kẻ yếu.

Hắn, Tần Phượng Thanh, không muốn làm kẻ yếu, không muốn mãi bi thương.

Rất lâu trước đây, cha hắn chết trận ở Địa Quật, mẹ hắn lấy nước mắt rửa mặt, kéo dài rất nhiều năm.

Lớn lên, tiến vào Ma Võ, hắn cảm nhận được càng nhiều bi thương và bất đắc dĩ.

Tiến vào Địa Quật, đội trưởng chết trận, đồng đội chết trận.

Mãi đến về sau, thầy của cha hắn, nửa người thầy của hắn, vị lão nhân kia cũng chết trận.

Lần lượt trắc trở, bi thương, bất đắc dĩ cũng làm cho Tần Phượng Thanh hiểu rõ, căn nguyên của tất cả những thứ này nằm ở chỗ hắn quá yếu.

Cho nên hắn muốn trở nên mạnh mẽ.

Dùng hết tất cả thủ đoạn để trở nên mạnh mẽ!

Tư chất hắn không tính là quá tốt, cực ít người biết hắn Tần Phượng Thanh là võ giả Nhất lần tôi cốt, không thể đạt đến Nhị lần.

Nhưng vị võ giả Nhất lần tôi cốt này đã làm được việc mà rất nhiều người cả đời đều không làm được.

Hắn trước khi tốt nghiệp đạt đến Tứ phẩm cảnh!

Hơn nữa còn có hy vọng tiến vào Ngũ phẩm cảnh!

Tiến độ như vậy cũng làm cho người ta lãng quên võ đạo tư chất bình thường của hắn. Hắn có tiến cảnh như bây giờ đều là do hắn lần lượt liều mạng đổi lấy.

Người ngoài chỉ biết hắn Tần Phượng Thanh rất hung hăng, rất càn rỡ, Tam phẩm dám thâm nhập Địa Quật mấy trăm dặm.

Nhưng những tên kia cũng không nghĩ lại xem, hắn có thể tu luyện tới Tam phẩm há lại thật sự ngốc? Thâm nhập Địa Quật không nguy hiểm sao? Rất nguy hiểm!

Nhưng thâm nhập mới có cơ hội.

Ở Ma Đô, không thâm nhập Địa Quật, ngoại vi sớm đã không còn thu hoạch quá lớn.

Không thâm nhập Địa Quật mạo hiểm, có thể đến hiện tại hắn còn đang lắc lư ở Tam phẩm sơ trung đoạn, làm gì có chuyện nhanh như vậy tiến vào Tứ phẩm cao đoạn.

Trước Tam phẩm, tiến cảnh của hắn không nhanh, đại học năm hai vẫn còn là Nhất phẩm.

Nhưng sau Tam phẩm, hắn tiến bộ còn nhanh hơn trước, lại có mấy người lưu ý điểm này.

Võ đạo cường giả, mỗi người đều có câu chuyện riêng, mỗi người đều có nguồn động lực riêng.

Bây giờ Tần Phượng Thanh sớm đã quen che giấu các loại cảm xúc, cường giả không cần người ngoài đồng tình.

Trong trầm mặc, tốc độ Lý lão đầu cực nhanh, bắt đầu tiếp cận lối vào.

Phương Bình vẫn luôn phóng thích lực lượng tinh thần, đột nhiên đầu chấn động, khẽ quát: "Chạy!"

Thanh âm chưa dứt, hai đạo bóng người vàng óng trong nháy mắt lóe lên.

Lý lão đầu sớm có đề phòng, không hề có tâm tư giao thủ, trên người bùng nổ ra dao động năng lượng mạnh mẽ, dưới chân bay lên không, trong chớp mắt lướt qua hai vị Bát phẩm vây chặn.

Càng phía trước chính là vị trí lối vào, chỉ cần tới gần lối vào trăm dặm, những cường giả Địa Quật này không dám đuổi tiếp nữa, trừ phi Cửu phẩm đột kích.

Luận thực lực, Lý lão đầu chưa chắc so được với bất kỳ một vị Bát phẩm nào, nhưng chỉ chạy không chiến thì Bát phẩm cường giả cũng rất khó vây giết ông.

Trừ phi thật sự bị chặn lại.

Lý lão đầu chỉ chạy không chiến, phía sau hai người cũng theo sát không nghỉ, từng đạo từng đạo năng lượng mạnh mẽ dao động từ phía sau ập tới.

Mấy người Phương Bình cũng sẽ không tiếp tục giữ yên lặng, dồn dập hành động, mấy người gắt gao ôm lẫn nhau, cấp tốc lẻn đến phía trước Lý lão đầu. Công kích của Bát phẩm bọn họ không chịu nổi đâu.

Lý lão đầu phía sau lưng tỏa ra ánh vàng mãnh liệt, không quan tâm, tiếp tục chạy vội.

Lúc này, bầu không khí bi thương trước đó tản đi. Trong hỗn loạn, Tần Phượng Thanh còn có tâm tư mắng người, thấp giọng lăng nhục nói: "Đầu Sắt, đừng có đẩy ông đây, đẩy Phương Bình ấy!"

Vào giờ phút này, bốn người quấn cùng một chỗ, phía trước nhất là Phương Bình, gắt gao ôm eo lão Lý, phía sau ba người cũng đều lôi kéo hắn không dám buông tay.

Lý Hàn Tùng ở phía ngoài xa nhất, nghe được Tần Phượng Thanh lăng nhục cũng bất đắc dĩ đến cực điểm nói: "Các cậu nhanh hơn tôi, tôi có biện pháp gì."

Tần Phượng Thanh và Vương Kim Dương động tác đều không chậm, Phương Bình vừa trốn ra phía trước, hai tên này lập tức vòng theo tới phía trước, hắn là người cuối cùng, không ở bên ngoài còn có thể kẹp vào trong hay sao?

Tần Phượng Thanh lẩm bẩm một câu, không lăng nhục nữa. Thôi kệ, tên này ở phía ngoài xa nhất cũng tốt, phía trước lại có người đến, cái thứ nhất đánh chết cũng là hắn, bị đẩy mấy cái cũng không cần để ý quá nhiều.

Lý lão đầu mang theo bốn người chạy cũng không chậm.

Đối với cường giả Thất, Bát phẩm mà nói, trọng lượng mấy người này không tính là gì.

Dù cho mấy tên này đều rất nặng.

Vừa chạy, Lý lão đầu vừa tỏa ra khí huyết lực lượng mạnh mẽ, nhắc nhở Cửu phẩm bên lối vào nhanh tới tiếp ứng ông.

Không bao lâu liền có đáp lại.

Phía trước, hai đạo khí thế mạnh mẽ bay lên. Ngô Xuyên và Triệu Hưng Võ đã cảm ứng được tình huống ở bên này.

Theo hai đạo khí thế di chuyển, tốc độ truy binh phía sau dần dần chậm lại.

"An toàn rồi!"

Thời khắc này, tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm.

Phương Bình cũng thở phào nhẹ nhõm. Khi hai đạo khí thế mạnh mẽ đuổi tới, truy binh thối lui, Điểm tài phú của hắn cuối cùng cũng xuất hiện biến hóa. Điều này có nghĩa là những người này thật sự từ bỏ truy sát rồi...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!