"10 ngàn học phân, Phương Bình, thế này cũng quá ít đi!"
"Bản thân cậu chẳng phải có một túi lớn thu hoạch sao?"
Phương Bình chỉ chỉ cái túi lớn bên cạnh hắn, cậu có tiền mà, còn muốn nhiều như vậy làm gì.
Tần Phượng Thanh mếu máo nói: "Không đủ, chút tiền này có tác dụng đếch gì."
Một bên, mấy vị sinh viên ưu tú của các trường Võ Đại khác giờ khắc này đều đang ở đó.
Bao gồm cả Diêu Thành Quân của Trường Quân đội số 1, hắn cũng vẫn luôn rèn luyện ở Ma Đô Địa Quật, đại chiến bùng nổ nên hắn cũng chạy về.
Giờ khắc này nghe được Tần Phượng Thanh nói "chút tiền này", mấy vị sinh viên Võ Đại đều duy trì sự im lặng tuyệt đối.
Lúc này, bị đâm vào tim riết cũng thành quen, cứ coi như Tần Phượng Thanh thu hoạch được 100 ngàn tệ đi.
"1 tỷ, làm được cái đếch gì đâu, đổi được bao nhiêu đá năng lượng? Tao làm sao tắm trong tinh hoa đá năng lượng đây? Không tắm thì làm sao Thiên Địa Chi Kiều biến dị được, Phương Bình, mày nói đúng không?"
Phương Bình bĩu môi nói: "Ai bảo bản thân cậu vô dụng, cậu có bản lĩnh thì kiếm mấy trăm cân tinh hoa sinh mệnh về mà tắm, cũng chẳng ai cản cậu."
Câu nói "Tần Phượng Thanh vô dụng" lại lần nữa khiến mấy người kia tổn thương sâu sắc.
Diêu Thành Quân ôm ngực, hơi lùi về sau một bước. Ai cho tôi cái nút tai đi, tôi không muốn nghe nữa.
Một lần thu hoạch 1 tỷ, mà đi cướp sào huyệt Bát phẩm như Tần Phượng Thanh, trong mắt Phương Bình lại thành phế vật vô dụng rồi.
Mấu chốt là, Tần Phượng Thanh mới Tứ phẩm a!
Mấy tên khốn kiếp Ma Võ này, có từng cân nhắc qua cảm nhận của người khác không?
Tần Phượng Thanh bi thương nói: "Tao mới Tứ phẩm mà, không có cách nào được không. Lần sau tao lên Ngũ phẩm, tao cũng đi cướp sào huyệt Cửu phẩm, đào mỏ quặng khổng lồ của bọn nó. Nhưng thế nào cũng phải cho tao lên Ngũ phẩm đã chứ, Phương Bình, như vậy đi, coi như tao vay mày, mày cho vay nhiều chút."
"Bao nhiêu?"
"1 triệu học phân!"
Phương Bình giơ chân định đạp, Tần Phượng Thanh vội vàng nói: "Đừng mà, có thể trả giá, vậy 800 ngàn học phân? Cũng chỉ là 8 tỷ thôi mà..."
"Cút, mày tưởng tao dốt toán à? 24 tỷ!"
"Đó là trước đây, hiện tại học phân không đáng giá, một học phân cũng chỉ 10 ngàn tệ. Được được được, cứ cho là 24 tỷ đi, mày trước kia chữa thương cũng tiêu mấy chục tỷ, thuê một đám lớn Bát phẩm, hiện tại tao đột phá Ngũ phẩm, mày cho vay một ít thì chết ai à?"
"..."
Hai người này đang nói chuyện, sinh viên mấy trường khác thật sự không chịu nổi nữa. Không chỉ sinh viên, mấy vị đạo sư Lục phẩm cũng có chút không đỡ nổi rồi.
"8 tỷ thôi mà..."
"Chữa thương mấy chục tỷ..."
"Thuê một đám lớn Bát phẩm..."
Những lời này nói ra, hai người nói nhẹ tựa lông hồng, nhưng lọt vào tai mọi người, chỉ cảm thấy trái tim muốn nổ tung.
Chu Kỳ Nguyệt cưỡng chế sự kích động muốn nổ tung trái tim, đi tới bên cạnh Trần Vân Hi, nhỏ giọng nói: "Hai người bọn họ bình thường đều nói chuyện như vậy sao?"
Hoặc là nói, cứ thích chém gió như thế?
Trần Vân Hi lắc đầu: "Không có đâu, bọn họ bình thường rất ít bàn luận về tiền, toàn là bàn xem Cửu phẩm nào yếu một chút, Cửu phẩm nào dễ lừa một chút..."
"Khụ khụ khụ!"
Chu Kỳ Nguyệt suýt chút nữa bị sặc chết. Người Ma Võ đều là ma quỷ sao?
Trần Vân Hi cô cũng biết, rốt cuộc trong số sinh viên Võ Đại, nữ võ giả thực lực mạnh không có bao nhiêu. Trước kia Học viện nữ giới Ma Đô còn từng chiêu mộ Trần Vân Hi thời kỳ thi đại học.
Chu Kỳ Nguyệt năm đó từng thấy Trần Vân Hi, một cô bé hay thẹn thùng.
Nhưng hiện tại... Thôi bỏ đi, vào Ma Võ, đúng là coi như vào ổ trộm cướp rồi.
Trần Vân Hi còn tiếp tục bổ đao: "Kỳ thực cũng không phải ngày nào cũng nói chuyện Cửu phẩm, có lúc cũng nói về võ giả Thất Bát phẩm. Nhưng Phương Bình và Tần sư huynh vẫn luôn không thể đánh giết cao phẩm, chỉ là từng chạy thoát khỏi tay cao phẩm mà thôi."
Hai chữ "mà thôi" dùng thật là đâm tâm lại càng thêm đâm tâm.
Chu Kỳ Nguyệt bỗng nhiên có chút tuyệt vọng. Mình thật sự lạc hậu, cũng không theo kịp thời đại rồi.
Võ giả cùng thời đại đang bàn luận chuyện Cửu phẩm, đang bàn luận vấn đề tài nguyên tu luyện mấy chục tỷ, cô... Cho cô 10 triệu, cô đều có thể cười chết.
Chu Kỳ Nguyệt tuyệt vọng, Diêu Thành Quân bỗng nhiên thấu hiểu chuyện Lý Hàn Tùng quấy rầy hắn những ngày đó.
Thật tuyệt vọng a!
Thật thất lạc a!
Cái tên đầu sắt kia, sau khi từ Nam Giang Địa Quật đi ra, hoàn toàn biến thành người khác.
Trước đây Lý Hàn Tùng tuy rằng không ngông cuồng, nhưng trong xương tủy vẫn kiêu ngạo, hắn là một trong những thiên kiêu tuyệt đỉnh đương đại, dù sau đó thua Phương Bình, hắn cũng chưa từng tuyệt vọng như vậy.
Nhưng một lần Nam Giang Địa Quật xong, Lý Hàn Tùng đó là thật sự tuyệt vọng, thật sự thất lạc, thường xuyên than khổ với Diêu Thành Quân - người mà hắn cảm thấy yếu gà hơn hắn một chút.
Mấy tên Ma Võ, đều là lũ điên.
Vương Kim Dương của Nam Võ cũng là kẻ điên, nhưng kẻ điên đều rất mạnh, cho nên hắn quyết định, hắn cũng muốn làm kẻ điên.
Giờ khắc này, Diêu Thành Quân cảm thấy, mình cũng nên làm kẻ điên rồi.
Mắt thấy những người này đều vẻ mặt thất lạc, Trần Vân Hi bỗng nhiên có chút xấu hổ. Mình có phải chém gió quá đà rồi không?
Kỳ thực Phương Bình và Tần Phượng Thanh cũng không hay bàn luận chuyện cao phẩm lắm.
Nhưng cô cảm thấy nên tăng chút mặt mũi cho Phương Bình, cho nên nho nhỏ khuếch đại một chút... Thế này có phải hơi đả kích người ta quá không?
Trần Vân Hi trong lòng hơi có chút áy náy, đừng tưởng thật mà, Phương Bình thường thường nói lung tung, cô cũng không tưởng thật.
Trần Vân Hi giúp đỡ đâm dao, Phương Bình nghe được, không quá để ý.
Việc nhỏ, chút chuyện nhỏ này mà những người khác đều không chịu nổi, vậy cũng quá yếu đuối rồi.
Giờ khắc này Phương Bình còn đang cò kè mặc cả với Tần Phượng Thanh, nhưng chờ cảm nhận được một tia lực lượng tinh thần lướt qua bên cạnh mình, Phương Bình bỗng nhiên không còn hứng thú cãi cọ với Tần Phượng Thanh nữa.
"Cho cậu vay 50 ngàn học phân, 1.5 tỷ, cộng thêm của chính cậu, cậu tắm luôn cũng được rồi!"
Phương Bình ngắt lời tên này đang lải nhải, quát lớn: "Đừng nói nhảm, tài nguyên đừng dùng linh tinh, coi như là cậu tự kiếm được thì cũng là lấy mạng đổi lấy, cậu làm như trò đùa đấy à? Thiên Địa Chi Kiều biến dị không nhất định liên quan đến năng lượng, khả năng liên quan đến thiên phú, cậu kém một chút, lãng phí tiền chưa chắc đã biến dị được."
Tần Phượng Thanh bỗng nhiên có chút mất mát, bất đắc dĩ nói: "Chính vì thiên phú kém, tao mới muốn biến thiên phú thành mạnh a."
"Vậy 50 ngàn học phân cũng đủ rồi. Đồ của cậu, trường học dùng 40 ngàn học phân thu hồi lại, 90 ngàn học phân toàn bộ đổi thành đá năng lượng, đủ cậu dùng chứ? Có thể đổi 6 cân đá tu luyện cao phẩm, là 6 cân đấy, mẹ nó cậu đừng có lấy 6 khắc ra dùng!"
Tần Phượng Thanh tên này, đúng là xa xỉ thật.
Phương Bình đều không xa xỉ bằng hắn!
Phương Bình trước kia dùng tiền là hết cách, thương thế của hắn khi đó không có Bát phẩm bảo vệ thì không khôi phục được, lúc này mới làm thế. Tần Phượng Thanh còn thật sự cho rằng hắn không coi tiền là tiền à?
"6 cân sao?"
Tần Phượng Thanh sờ sờ cằm, lẩm bẩm nói: "Đủ không?"
"Phí lời!"
Phương Bình mặc kệ hắn, hỏi mọi người xung quanh: "Ai mang giấy bút không?"
Mọi người sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh vẫn có người đưa giấy bút lên.
Phương Bình cũng không nói nhảm, cấp tốc viết mấy dòng chữ, rồi đưa cho Tần Phượng Thanh: "Ký tên!"
"Cái gì?"
Tần Phượng Thanh nhận lấy nhìn lướt qua, mặt ngơ ngác nói: "2 tỷ?"
"Trước kia cậu nợ tôi không ít..."
"Mày nói phí dẫn đường không cần trả mà!"
"Được, vậy thì thôi, dù sao tôi biết cậu trả không nổi, cậu chính là một con quỷ nghèo, 1.5 tỷ hay 2 tỷ cũng chẳng khác gì nhau..."
"Vậy phần tao tự phân được lần này đâu?"
"Cũng thế cả thôi, coi như cậu phân được 100 triệu, 1.4 tỷ và 2 tỷ có gì khác biệt không?"
Tần Phượng Thanh cân nhắc một chút, gật gù. Đúng, không khác biệt.
"Ký tên đi!"
Tần Phượng Thanh lần này không do dự, cấp tốc ký tên.
Phương Bình nhận lấy giấy nợ, nhìn một chút rồi nói: "2 tỷ, lãi suất hàng năm 10%, không cao lắm, tự mình suy tính một chút, sau khi tốt nghiệp rốt cuộc nên đi đâu làm việc, ít nhất phải kiếm lại được 200 triệu tiền lãi."
Tần Phượng Thanh ngượng ngùng nói: "Làm gì có lương cao như vậy..."
Nói xong, Tần Phượng Thanh vội ho một tiếng nói: "Cái kia... Cái kia nếu tao ở lại Ma Võ, có thể trả lương bao nhiêu?"
"Cậu á? 10 triệu là kịch kim rồi."
"Tao..."
Tần Phượng Thanh bỗng nhiên có chút tuyệt vọng, tiếp đó lại khôi phục đấu chí!
Ông đây đếch định trả tiền, mày có bản lĩnh thì giết tao đi!
Phương Bình liếc hắn một cái, biết thừa cậu không định trả tiền, không sao cả, giấy nợ đều viết rồi, cậu cứ chuẩn bị sau này bán mạng đi.
Không tiền trả, vậy thì bán thân được rồi.
Đối với loại người dám liều mạng, có thể liều mạng, sau đó còn có thể không chết như Tần Phượng Thanh, Phương Bình cảm thấy vẫn cần thiết giữ lại Ma Võ.
Giống Tần Phượng Thanh loại này đòi tiền không muốn sống thì có nhiều, mấu chốt là phần lớn đều chết rồi.
Lão Tần có thể sống đến hiện tại, Phương Bình cảm thấy loại người này chưa chết thì vẫn có thể tận dụng triệt để, ngày nào đó chết rồi tính sau.
Giấy nợ viết xong, Phương Bình cũng không nói nhảm, từ trên thi thể Yêu thú bên cạnh lấy ra mấy khối đá năng lượng lớn một chút ném cho Tần Phượng Thanh.
Thứ này là mượn của trường học, hay là mượn của chính mình, đều như nhau cả.
Phương Bình hiện tại cảm thấy, mình và Ma Võ không cần thiết phân quá rõ ràng.
Dù sao... sớm muộn gì cũng là của mình.
Tần Phượng Thanh vui rạo rực ôm đá năng lượng. Phương Bình lại không chút khách khí, ném cái túi lớn của hắn lên thi thể Yêu thú, thứ này về trường học rồi.
Sắc mặt Tần Phượng Thanh giật giật, có chút khó chịu.
Không ngờ... Mệt gần chết, đến cuối cùng cũng chỉ đổi được mấy khối đá năng lượng trên tay?
Hơn nữa còn gánh khoản nợ khổng lồ 2 tỷ!
Sao cảm giác mình bị thiệt thế nhỉ?
Hắn cũng đào đá năng lượng, tuy rằng ít đi một chút, nhưng một túi lớn đồ vật, liền đổi lấy chút xíu trên tay, càng nghĩ càng thấy đau lòng.
Nhìn Phương Bình ném đồ của hắn lên thi thể Yêu thú như ném rác.
Uổng công chính mình còn coi như bảo bối mà cất giấu, người so với người, thật làm cho người ta muốn rơi lệ.
Tần Phượng Thanh muốn rơi lệ, người chung quanh thật sự sắp khóc rồi.
Võ giả Tứ phẩm tu luyện là dùng cái này tu luyện sao?
Người ta dùng đá năng lượng tính bằng cân để tu luyện, bọn họ đến một khắc (gram) cũng khó khăn a!
Tần Phượng Thanh lại còn trưng ra bộ dạng mình rất đáng thương. Mẹ nó, thật muốn đánh chết hai tên khốn kiếp khoe của này!
Bên này đang suy nghĩ, Phương Bình từ trong ngực móc ra một quả trái cây to cỡ quả nho, tiện tay ném cho Trần Vân Hi nói: "Ăn đi."
Trần Vân Hi nhận lấy trái cây, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, thấp giọng nói: "Cái gì thế?"
"Bách Thối Quả đấy."
"À, ngon không?"
"Không biết, tớ chưa ăn, ăn cũng lãng phí, cậu nếm thử xem."
"Ừm, vậy tớ ăn..."
Trần Vân Hi không khách khí, trên thực tế... cô không biết Bách Thối Quả là cái gì.
Sau một khắc, Trần Vân Hi tiện tay lau trái cây vào quần áo, sau đó ăn luôn.
Một bên, một vị đạo sư Lục phẩm muốn nói lại thôi, thịt đau đến mức mặt đều co rút!
Bách Thối Quả!
Cứ thế mà ăn?
Ăn như vậy luôn?
Thứ này đối với võ giả Tứ Ngũ phẩm, hiệu quả rèn luyện nội phủ là tốt nhất, Ma Võ cũng không có, nếu có thì giá trị hối đoái tuyệt đối sẽ không thấp hơn 1000 học phân, đó là ít nhất!
Vị đạo sư Lục phẩm ngoài trường này liếc nhìn Trần Vân Hi, lại nhìn Phương Bình... Mấy tên khốn kiếp Ma Võ này, thật mẹ nó có tiền!
Trái cây năng lượng cấp ngàn vạn, cậu nói ăn là ăn, một chút cũng không thấy tiếc!
Mấu chốt là, cậu có ngàn vạn cũng chưa chắc mua được cái này.
Người biết Bách Thối Quả không nhiều, lúc này rất nhiều người còn chưa có khái niệm gì, Trần Vân Hi chính mình cũng không có khái niệm gì, ăn một quả, nụ cười xán lạn nói: "Ngon lắm, vị ngọt ngọt."
"Vậy làm thêm quả nữa thử xem."
Phương Bình lại đưa tới một quả, lần này, đạo sư Lục phẩm không nhịn được nữa, mắt thấy Trần Vân Hi lại muốn ăn, vội vàng nói: "Đừng ăn..."
Hắn còn chưa nói hết, Trần Vân Hi liền ăn mất rồi.
"Đây là Bách Thối Quả a!"
Đạo sư Lục phẩm vẻ mặt bi phẫn, ngữ khí hiu quạnh nói: "Ăn một quả, trong vòng ba ngày, có thể 24 giờ không gián đoạn rèn luyện nội phủ, tốc độ cực nhanh, hiệu quả rất tốt... Quá lãng phí rồi!"
Vừa nói ra, những võ giả Tứ Ngũ phẩm kia đều vẻ mặt chấn động. 24 giờ không gián đoạn rèn luyện?
Kéo dài ba ngày?
72 giờ không gián đoạn, hiệu quả như vậy có thể so với bọn họ một tháng tu luyện rồi!
Hơn nữa hiệu quả còn tốt hơn, điều này chẳng phải có nghĩa là, ăn một quả trái cây, bằng bọn họ khổ tu hai tháng?
"Ăn hai quả, năng lượng quá thừa, khả năng bốn năm ngày liền tiêu tan, này ít nhất lãng phí nửa quả Bách Thối Quả dược hiệu, quá lãng phí rồi!"
Vị đạo sư ngoài trường này lắc đầu liên tục.
Không đề cập tới giá cả, thứ này là thật sự rất hiếm có.
Sinh trưởng trong mạch khoáng năng lượng, không phải người bình thường có thể lấy được, một ít cường giả đỉnh cấp tuy rằng không dùng tới cái này, nhưng vì con cái đời sau cũng muốn kiếm một ít, đáng tiếc không lấy được.
Phương Bình thấy Trần Vân Hi nhìn mình, cười nói: "Không sao, tớ có nhiều lắm. Trước đó lôi cả cây dây leo về, phía trên kết mười bảy mười tám quả, ăn mấy quả không sao đâu."
"À, vậy thì đừng lãng phí, tớ ăn hai quả là được rồi."
Trần Vân Hi không ngốc, nghe đạo sư nói vậy cũng biết trái cây kia quý giá chỗ nào.
Nhưng Trần Vân Hi cảm thấy, có thể không cần quá khách sáo.
Quá khách sáo sẽ làm người cảm thấy quan hệ xa lạ, cô cảm thấy cô và Phương Bình có thể không cần xa lạ như vậy.
"Quay lại tớ về trường trồng thử xem, dùng đá năng lượng trồng, nói không chừng có thể nuôi sống."
"..."
"Dùng đá năng lượng để trồng cây ăn quả á?"
Mọi người lại lần nữa bị đâm tâm đến tuyệt vọng. Đá năng lượng nhà cậu nhiều đến mức có thể đem đi trồng cây sao?
Được rồi, nhìn thấy mấy cái túi đá năng lượng to đùng kia, chúng tôi tin.
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều không nói lời nào.
Một bên Tần Phượng Thanh đúng là muốn nói chuyện, bất quá nhìn thấy ánh mắt giết người của Phương Bình, tên này cũng ngoan ngoãn câm miệng.
Hiện tại không trêu chọc Phương Bình, chờ hắn đột phá rồi... Lại nghĩ cách đi tìm Phương Bình "mượn" trái cây.
Phương Bình cũng không nói lời nào, vừa nghiêng tai lắng nghe mấy vị Tông Sư nói chuyện, vừa quan sát số liệu của chính mình:
[Tài phú: 12 tỷ (chuyển đổi)]
[Khí huyết: 5800 cal (5999 cal)]
[Tinh thần: 850 Hz (899 Hz)]
[Tôi cốt: 177 khối (100%), 29 khối (90%)]
[Không gian chứa đồ: 32 mét vuông (+)]
[Năng lượng bình phong: 10 ngàn điểm tài phú / phút]
Điểm tài phú chỉ có 12 tỷ.
Bất quá trước đó, vì mở rộng không gian, hắn tiêu 14 tỷ, cộng thêm năng lượng bình phong mở ra, cùng với tiêu hao một ít trước đó, còn lại điểm tài phú chưa tới 3 tỷ.
Điều này cũng có nghĩa là, Phương Bình tăng trưởng 9 tỷ điểm tài phú!
9 tỷ, hiển nhiên là không đúng.
Phương Bình tính toán một chút, điều này nói rõ học phân còn chưa kết toán, kết toán chỉ là những thứ hắn tư tàng.
Đồ tốt, đương nhiên sẽ không toàn bộ tung ra.
Một ít đá năng lượng độ tinh khiết cực cao, Phương Bình giữ lại, cộng thêm một ít binh khí các loại, hắn lần này cũng không lấy ra, quá dễ thấy rồi.
Còn có Bách Thối Quả, Phương Bình cũng không giao ra, mà là đặt ở trên người.
Những thứ này, hệ thống liền đưa ra giá trị 9 tỷ!
2 triệu học phân, đó chính là 40 tỷ điểm tài phú.
"Nói như vậy, sau khi kết toán học phân, điểm tài phú của mình liền vượt qua 50 tỷ rồi?"
Lần này, có vài thứ hệ thống không kết toán cho mình.
Tỷ như thi thể Yêu thú, mặc dù là hắn mang về, nhưng xác thực là Hoàng Cảnh giết, hắn cũng tặng cho Hoàng Cảnh, vậy thì không tính là đồ của hắn.
"Chưa đến trăm tỷ... Bất quá cũng không sao, quay đầu lại liền vượt qua 50 tỷ rồi! Hơn nữa không gian còn mở rộng đến 32 mét khối, tiêu hơn mười tỷ, tính thế nào cũng lãi to."
Phương Bình dám khẳng định, Cửu phẩm kiếm tiền tuyệt đối không nhanh bằng hắn.
Không nói Cửu phẩm, lần này hắn xuống tuy rằng chỉ có một ngày, nhưng Cửu phẩm đỉnh cao nhất e sợ cũng không kiếm tiền nhanh bằng hắn.
"Lần này không được thì lần sau! Một lần 50 tỷ, hai lần cũng tới trăm tỷ rồi!"
Còn về việc kết toán học phân, mấy triệu học phân, hiện tại là không xong rồi, về trường nói sau đi.
Phương Bình muốn cũng chỉ là học phân, còn về học phân dùng để làm gì, hắn tạm thời không có quá nhiều ý nghĩ, quay đầu lại xem xét sau...