Cổ thành.
Trên đỉnh đầu Phương Bình lơ lửng Tam Tiêu Chi Môn, hắn đang điên cuồng tiêu hao năng lượng để đóng cửa.
Năng lượng không tốn tiền mua, không dùng thì phí.
Số năng lượng này tràn lan ra ngoài, hắn cũng chẳng có cách nào thu gom, bằng không Phương Bình đã sớm thử xem có mang về biến thành Năng lượng thạch cao phẩm được hay không rồi.
Hắn đang tiêu hao năng lượng để phong cửa, Vương Kim Dương cũng đang nhanh chóng định vị Tam Tiêu Chi Môn.
Hay nói đúng hơn, Vương Kim Dương chẳng cần định vị gì cả, Tam Tiêu Chi Môn tự động bị tìm thấy.
Võ giả Ngũ phẩm đỉnh phong muốn tìm kiếm Tam Tiêu Chi Môn thường phải tốn không ít thời gian.
Ngay cả Phương Bình, trước đây vì muốn cụ hiện Tam Tiêu Chi Môn, cũng phải điên cuồng chém giết bảy ngày bảy đêm trên biển khổ.
Vậy mà Vương Kim Dương, trong hoàn cảnh năng lượng dồi dào này, Tam Tiêu Chi Môn thậm chí còn có xu thế chủ động chui ra.
Vương Kim Dương vô cùng kinh ngạc!
Thế này cũng quá dễ tìm rồi chứ?
Hay là nói, kiếp trước đã từng cụ hiện một lần, hiện tại chỉ là một loại thức tỉnh?
Hắn không biết, nhưng điều đó không ngăn cản hắn cụ hiện Tam Tiêu Chi Môn.
Ngay khi Phương Bình còn đang hì hục đóng cửa, trên đỉnh đầu Lão Vương bỗng nhiên hiện ra ba cánh cửa!
Phương Bình trong nháy mắt bị giật mình tỉnh lại!
Tiếp đó, hắn nhìn thấy một màn khiến người ta trố mắt ngoác mồm.
Ba cánh cửa cụ hiện với tốc độ nhanh đến tột đỉnh.
Từ một không gian khác xuất hiện tại không gian này, đơn giản như uống nước, chứ không phải giống như Phương Bình, có cảm giác hơi bị "táo bón".
Mà điều làm Phương Bình rung động hơn cả là Tam Tiêu Chi Môn của Lão Vương, trong đó có một cánh đã bị đóng kín!
Đúng, bị đóng kín!
Khoảnh khắc cụ hiện đó, thậm chí có chút trong suốt, giống như Tần Phượng Thanh, Phương Bình cũng nhìn thấy hình như có đồ vật ở bên trong.
Phương Bình mặt ngây ra nhìn Lão Vương. Mẹ kiếp, tên này thật sự mang theo bảo vật phục sinh à!
Vương Kim Dương giờ phút này cũng đang nhìn lên đỉnh đầu, lẩm bẩm nói: "Đây... Đây là Sinh Mệnh Chi Môn đã đóng kín?"
Sắc mặt Phương Bình dị dạng, mở miệng nói: "Lão Vương, phát tài rồi!"
Vương Kim Dương không để ý đến hắn, tiếp tục bắt đầu cụ hiện Tam Tiêu Chi Môn.
Một lát sau, Tam Tiêu Chi Môn triệt để cụ hiện ra.
Giờ khắc này, có năng lượng thần bí bắt đầu phản hồi lại bản thân.
Mà chuyện làm cho Phương Bình buồn bực hơn đã xảy ra, thân thể Lão Vương vào lúc này lại có xu thế ngọc hóa!
Mẹ kiếp, tình huống gì thế này?
Các người cũng quá vô sỉ đi!
Ông đây bật hack cày cuốc lâu như vậy, tiêu hao vô số tài nguyên, Tinh hoa sinh mệnh cùng Bất diệt vật chất đều đốt một đống lớn, lúc này mới rèn đúc được nửa Kim Thân, các người đây là muốn trực tiếp lên nửa Kim Thân luôn à?
"Vô sỉ!"
Phương Bình chửi thầm một tiếng!
Dối trá!
Hắn đúng là dối trá, nhưng cũng là nỗ lực qua, phấn đấu qua, bị người ta đánh thành bộ xương khô bao nhiêu lần!
Lão Vương quá vô sỉ rồi!
Lý Đầu Sắt cũng thế!
Lý Đầu Sắt tu luyện một buổi tối, lên nửa Kim Thân.
Lão Vương, Tam Tiêu Chi Môn cụ hiện một cái, lên nửa Kim Thân.
Thế này còn có thiên lý sao?
Không có thiên lý rồi!
Cũng may Lão Vương không có Kim Cốt, bằng không Phương Bình đều muốn đánh chết hắn cho xong chuyện.
Đến mức Lý Hàn Tùng, vẫn chưa rèn luyện đến cốt tủy.
Hai tên này dù cho lên Lục phẩm cũng kém hắn một chút ưu thế, cộng thêm tinh thần lực đều bình thường, điều này ngược lại làm cho Phương Bình thoải mái hơn một chút.
Bằng không... thật muốn bóp chết mấy tên này.
Lại một lát sau, năng lượng phản hồi của Vương Kim Dương kết thúc, hắn cúi đầu nhìn thân thể của mình, lại nhìn thoáng qua Tam Tiêu Chi Môn còn chưa thu hồi trên đỉnh đầu, hơi nhíu mày nói: "Không mở ra được!"
"Không mở ra được?"
"Đẩy không ra."
Vương Kim Dương lúc này cũng không cách nào duy trì sự hờ hững, cau mày nói: "Bên trong Sinh Mệnh Chi Môn là cái gì?"
"Tôi làm sao biết..."
Phương Bình vừa nói một câu, bỗng nhiên ho nhẹ nói: "Khả năng là nhẫn chứa đồ, thần binh, hoặc là công pháp chiến pháp các loại. Đương nhiên, cũng có thể là Bất diệt vật chất, hoặc là cái khác. Nhìn không rõ lắm..."
"Còn cậu?"
Vương Kim Dương liếc mắt nhìn hắn, hỏi: "Sinh Mệnh Chi Môn của cậu là mở ra chứ?"
"Khụ khụ khụ!"
Phương Bình cười cười nói: "Bình thường thôi, mọi người phục sinh đều có con đường phục sinh của riêng mình..."
Vương Kim Dương không thèm phản ứng hắn nữa. Lời Phương Bình nói, trước đây cảm thấy ba phần giả bảy phần thật, hiện tại... một phần thật chín phần giả, nghe cho vui thì được, đừng tưởng thật.
Tiếp tục nhìn chằm chằm Tam Tiêu Chi Môn của mình một hồi, một bên, Phương Bình bỗng nhiên nói: "Anh đóng kín một cánh cửa... Thế chẳng phải là cảnh giới cao hơn tôi?"
Lần này, Phương Bình nghĩ đến trọng điểm!
Vậy ta cái danh hiệu "Võ Đại đệ nhất nhân" này chẳng phải là tụt hậu rồi sao?
Vương Kim Dương nhìn hắn một chút, một lát mới nói: "Sinh Mệnh Chi Môn đóng kín hình như không mang lại cho tôi quá nhiều chỗ tốt, hơn nữa... mở không ra."
Cái "mở không ra" này là cưỡng ép mở ra cũng không được, đây chưa hẳn là chuyện tốt.
Ít nhất lúc liều mạng, người khác có thể mở ra cánh cửa đã đóng kín để bùng nổ, hắn không được, vậy thì lực bộc phát sẽ kém hơn so với cùng cấp một chút.
Đương nhiên, ưu thế của bọn họ rất lớn, người khác thật sự mở ra ba cánh cửa cũng chưa chắc chiếm được tiện nghi.
Vương Kim Dương nói như vậy, Phương Bình suy nghĩ một chút rồi bảo: "Mở không ra... Có lẽ do sức mạnh của một người không đủ. Lão Vương, có sợ mở ra rồi lại không đóng lại được không?"
"Có ý gì?"
"Ý của tôi là, tôi giúp anh một tay, hai ta cùng đẩy Sinh Mệnh Chi Môn của anh ra xem sao, biết đâu lấy được đồ bên trong. Sợ là sợ một khi đẩy ra lại không đóng lại được thì phiền phức. Tôi cũng nghi ngờ, thật sự muốn cưỡng ép đẩy ra, có khi nào làm cho sinh mệnh lực của anh trôi đi lượng lớn không, thế thì xong đời. Rốt cuộc anh là lão cổ hủ..."
"Cậu không phải?"
Phương Bình cạn lời, anh chen vào làm gì, anh quản tôi có phải hay không!
Không thèm để ý đến hắn, Phương Bình tiếp tục nói: "Ý tôi là, tôi có thể giả bộ một chút khí tức của anh, dùng sức mạnh của tôi trợ giúp anh cùng đẩy cánh cửa này..."
Vương Kim Dương lại nói: "Cậu trước đây bảo nhân loại khí tức cậu không cách nào ngụy trang, chỉ có huyết mạch đời sau, cho nên cậu nói Tần Phượng Thanh là huyết mạch của cậu... Hiện tại, cậu lại có thể rồi?"
Phương Bình có chút thẹn quá hóa giận, tức giận nói: "Lão Vương, anh học thói mồm mép từ bao giờ thế?"
Cái tên này trước kia nói rất ít, hiện tại nói nhảm quá nhiều.
Còn chuyên môn vạch lá tìm sâu!
Tôi đang nói chính sự, đại sự, quan hệ đến thân phận các người, anh có thể đừng ngắt lời được không?
Vương Kim Dương không nói nữa, cái tên này... đúng là không có một câu nói thật!
Lừa đảo!
Siêu cấp đại lừa đảo!
Tần Phượng Thanh tên kia đều sắp bị lừa đến mức tin sái cổ rồi, hiện tại cái tên này tự mình lại lật đổ chính mình, điều này làm cho Vương Kim Dương rất là mệt tim.
Phương Bình cái tên này, nói chuyện về sau chính mình nghe ngược lại là được rồi.
Đương nhiên, chính sự quan trọng hơn, Vương Kim Dương nghe vậy nói: "Cậu ngụy trang khí tức chỉ là ngụy trang, bản nguyên cùng tôi vẫn là bất đồng, thật sự có thể chạm đến Tam Tiêu Chi Môn của tôi?"
Phương Bình nhíu mày nói: "Nói là ngụy trang, nhưng chưa hẳn chỉ là ngụy trang, có lẽ ngụy trang đến mức lấy giả đánh tráo được thì sao? Thử hay không thử, cho câu trả lời, tôi vào xem xem."
Vương Kim Dương suy nghĩ một chút, gật đầu nói: "Được, có thể thử một chút xem, dù sao không có cách nào đóng kín cũng không sao cả."
Phương Bình nghe vậy không chậm trễ nữa, bắt đầu ngụy trang khí tức của Lão Vương.
Rất nhanh, khí tức của hắn cùng Lão Vương đã đồng nhất.
Bất quá chỉ có chính hắn có thể cảm nhận được, Vương Kim Dương đúng là không cảm giác được, bình phong năng lượng của Phương Bình còn đang mở đây.
Ngụy trang khí tức xong, trong tay Phương Bình bốc lên một cỗ khí huyết chi lực yếu ớt, hướng về Sinh Mệnh Chi Môn trên đỉnh đầu Vương Kim Dương vọt tới.
"Keng..."
Một tiếng va chạm nhỏ đến mức khó nghe thấy truyền ra, phảng phất như vang lên ở một không gian khác.
Ánh mắt Phương Bình khẽ động, có chút kích động, thấp giọng nói: "Được!"
Vương Kim Dương cũng có chút chấn động, cái tên này thật sự làm được?
Làm sao có khả năng!
Cái kia khí tức ngụy trang của hắn... Đây cũng không tính là ngụy trang nữa, cái tên này nếu như có ngoại hình giống hệt mình, chẳng phải là một Vương Kim Dương sống sờ sờ sao!
Bản nguyên khí tức cũng có thể ngụy trang sao?
Làm sao có thể!
Vương Kim Dương đầu to như cái đấu, Phương Bình rốt cuộc là ai?
Ngay khi hắn đang suy nghĩ điều này, Phương Bình bỗng nhiên ho nhẹ một tiếng nói: "Kỳ thực, tôi ngụy trang khí tức chỉ đối với người quen của tôi mới hữu dụng. Năm đó, tôi rút ra một đoạn sinh mệnh bản nguyên của các người..."
"Cút!"
Lão Vương trực tiếp mắng một câu!
Mẹ kiếp, còn muốn lừa bố mày!
Phương Bình bĩu môi nói: "Thích tin thì tin. Thôi, mặc kệ, tôi đẩy thử một cái, anh cũng dùng sức, hai ta hợp lực thúc đẩy."
"Được."
Hai người cũng không nói nhảm nữa, bắt đầu tụ tập sức mạnh, hợp lực thúc đẩy cánh cửa đóng kín kia.
Bất quá đẩy một hồi lâu, Phương Bình đã vận dụng cả tinh thần lực nhưng vẫn vô dụng.
Cửa vẫn không nhúc nhích.
Cảm nhận được tất cả những điều này, Phương Bình lắc đầu nói: "Không được, sức mạnh chênh lệch khá lớn, có lẽ chờ tinh thần lực của tôi cụ hiện mới có thể làm được. Bất quá cũng sắp rồi, tinh thần lực của tôi sắp cụ hiện rồi."
Lúc này, hai người cũng không tu luyện nữa.
Ở đây tu luyện rất nhanh, năng lượng cũng rất đầy đủ.
Nhưng hai người hiện tại chủ yếu muốn làm chính là đóng kín Tam Tiêu Chi Môn. Về năng lượng, đối với tất cả các cấp bậc võ giả mà nói, Lục phẩm đối với nhu cầu năng lượng kỳ thực là nhỏ nhất.
Thất phẩm cần lượng lớn năng lượng tôi luyện xương sọ, Bát phẩm cần rèn Kim Thân, Cửu phẩm hiện tại còn chưa rõ ràng lắm.
Các cấp khác từ Nhất đến Ngũ phẩm, tôi cốt thì tôi cốt, luyện phủ thì luyện phủ.
Duy chỉ có Lục phẩm cảnh, nhu cầu không cao như vậy.
Đương nhiên, ở trong môi trường năng lượng nồng độ cao thế này để tu luyện, chỗ tốt vẫn là rất nhiều, tốc độ đóng cửa đều nhanh hơn một chút.
Bất quá Phương Bình bản thân có tiền, Tinh hoa sinh mệnh một đống lớn, đúng là không quá để tâm vào chuyện tu luyện.
So với năng lượng, Phương Bình càng tò mò về tòa cung đình bên trong Giới Vực Chi Địa này hơn.
Đây rốt cuộc là nơi nào?
Phương Bình còn đang suy nghĩ có nên thử vào xem một chút hay không.
Kết quả hắn còn chưa hành động, giới bích bỗng nhiên rung động!
Sau một khắc, bên trong giới bích, một cỗ khí thế cường đại đến cực hạn bay lên!
Dù cho xuyên thấu qua giới bích, cỗ khí thế vô cùng mạnh mẽ này cũng phóng ra ngoài.
Phương Bình bị ép đến mức có chút không thở nổi!
Mà những Yêu thú, Yêu thực phụ cận giới bích càng là dồn dập sợ hãi rống to, thi nhau bỏ chạy ra phía ngoài.
Phương Bình ngẩn ra một chút, kinh ngạc nói: "Bên trong có người?"
"Không... Không quá giống uy thế..."
Vương Kim Dương cũng sững sờ chốc lát, tiếp đó vội vàng ôm lấy Trương Thanh Nam cùng một người khác, sốt sắng nói: "Trước tiên rời khỏi đây!"
Phương Bình cũng xách lên hai bộ Kim Cốt, vừa định rời đi, ngay khoảnh khắc trước khi đi, hắn quay đầu lại liếc mắt nhìn vào bên trong giới bích, muốn xem thử đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng sau một khắc, Phương Bình ngây người.
Phương Bình đá một cước vào Vương Kim Dương, quay đầu nói: "Đó là cái gì!"
Vương Kim Dương nghe vậy cũng vội vàng quay đầu nhìn lại, chờ nhìn thấy bên trong giới bích hình như có hai bóng người đang bay về phía bên này, cũng sửng sốt.
Thật sự có người ở đó?
Bất quá... Hình như không phải bay ra, sao cảm giác như là bị ném ra thế nhỉ?
Hơn nữa khi hai bóng người này càng ngày càng gần giới bích, vì sao cảm giác có chút quen thuộc?
Phương Bình cũng cảm thấy có chút quen thuộc. Lúc này Phương Bình nén xuống sự rung động, dừng lại, nhìn thêm chốc lát, đầy mặt dại ra nói: "Đầu Sắt và Tần Phượng Thanh!"
"Bọn họ!"
"Làm sao có thể, hai tên này sao lại ở đây?"
Hai người liếc mắt nhìn nhau, đều kinh ngạc đến ngây người.
Sau một khắc, hai cái bóng người làm bọn họ kinh ngạc đến ngây người này đã áp sát giới bích.
Rầm rầm!
Liên tiếp hai tiếng nổ vang truyền đến, tiếp đó, Phương Bình cùng Vương Kim Dương liền nhìn thấy trên giới bích, hai bóng người dường như bùn nhão, từ giữa không trung giới bích trượt xuống.
Chờ trượt tới dưới mặt đất, Phương Bình thậm chí có thể nhìn thấy gò má thống khổ vạn phần của hai người kia rồi.
Mà đúng lúc này, giới bích nhúc nhích một chút, dường như nôn mửa, trực tiếp đem hai người ép ra ngoài.
Lý Hàn Tùng còn có chút choáng váng, khóc không ra nước mắt nói: "Không phải nhà tôi, vào nhầm rồi!"
Nói xong Lý Hàn Tùng bỗng nhiên cảnh giác nhảy dựng lên, chờ nhìn thấy cách đó không xa Phương Bình và Vương Kim Dương đang dùng ánh mắt vô cùng quỷ dị nhìn chằm chằm hắn, Lý Hàn Tùng cũng một mặt kinh ngạc nói: "Các cậu sao lại ở đây?"
Phương Bình hai người ở Giới Vực Chi Địa không lạ, nhưng sao lại ở ngay trước mặt hai người mình?
Một bên, Tần Phượng Thanh bị ngã thất điên bát đảo, giờ khắc này cũng chóng mặt đứng lên, mắt nổ đom đóm nói: "Đầu Sắt, mày không phải nói là nhà mày sao? Bằng không chính là nhà Lão Diêu, làm sao hung tàn thế?"
Tần Phượng Thanh nói xong, cũng nhìn thấy đám Phương Bình, một mặt ngượng ngùng.
Tiếp đó... Không thèm để ý hai người kia đang ở đây, hắn cầm lấy đồ vật trong tay liền ăn.
Phương Bình nhìn một hồi, không nhịn được, chấn động nói: "Mày đang ăn đất à?"
"Làm gì, mày cũng muốn?"
Tần Phượng Thanh một mặt cảnh giác, cấp tốc nhét nắm đất trong tay vào mồm ăn hơn nửa, rồi lại lập tức nói: "Hết rồi, tao đều liếm qua rồi, nước bọt tao đầy ở trên, mày đừng hòng mơ tưởng!"
Phương Bình mặt đen lại, quỷ mới thèm đất của mày!
Bất quá Phương Bình vẫn là không nhịn được, đầy bụng nghi hoặc, vội vàng nói: "Các cậu sao lại ở đây? Hơn nữa còn vào nội vi! Đúng rồi, các cậu xảy ra chuyện gì, hình như bị người ta ném ra ngoài? Vừa nãy cái khí thế bùng nổ kia là cái gì? Người sao? Bên trong có người?"
"Việc này nói ra rất dài dòng!"
Lý Hàn Tùng thở dài, đơn giản kể lại một trận, cuối cùng nói: "Sau đó tôi thử một chút, thế mà chen vào được thật! Kết quả mới vừa chen vào, Tần Phượng Thanh tên khốn này túm lấy tôi cũng đi theo vào, đều còn chưa kịp phản ứng liền không biết bị thứ đồ gì tóm được. Sau đó... Sau đó chúng tôi liền bị ném ra đây!"
Lý Hàn Tùng thở dài nói: "Đây không phải nhà tôi, vào nhầm cửa, đại khái là không hoan nghênh chúng tôi."
"Có người ở bên trong?" Phương Bình vội vàng nói.
Lý Hàn Tùng lắc đầu nói: "Không biết, ngược lại tôi mới vừa vào liền bị tóm lấy ném ra."
Một bên, Tần Phượng Thanh đúng là nói tiếp: "Hình như không phải người... Hình như... Hình như là..."
Tần Phượng Thanh không biết nên hình dung thế nào, một lát mới nói: "Không nói ra được, cảm giác khá giống vật chết. Đúng rồi..."
Nói xong, Tần Phượng Thanh có chút chấn động nói: "Vừa nãy bị ném ra, tôi hình như nhìn thấy Dương gia lão tổ tông!"
"Cậu thấy rồi?" Ba người kia đều rất bất ngờ.
Tần Phượng Thanh gật đầu nói: "Thật, lúc bị ném ra, tôi nghĩ có nên thuận tay mò ít đồ mang ra hay không, kết quả nhìn thấy cửa lớn Thiên cung có một người đang quỳ, không biết có phải là Dương gia lão tổ hay không, hẳn là ông ta. Tưởng mập mạp bên kia có chân dung 13 vị lão tổ, những người này hóa trang đều vẽ ra, tôi cảm giác khá giống ông ta."
Phương Bình kinh ngạc nói: "Quỳ? Không chết?"
Tần Phượng Thanh lắc đầu nói: "Chết hay chưa tôi không biết, ngược lại không động tĩnh gì, khả năng là chết rồi đi. Người chết quỳ cũng bình thường, bất quá kỳ quái, ông ta sao lại chết ở cửa lớn?"
Nói xong, Tần Phượng Thanh lại nói: "Tôi cùng Đầu Sắt trực tiếp bị hút tới Thiên cung trên trời, sau đó bị ném ra, thế cũng chưa chết, ông ta làm sao lại chết rồi?" Vừa nói chuyện, Tần Phượng Thanh vẫn còn tiếp tục ăn đất.
Phương Bình nhìn một hồi, cạn lời nói: "Mày còn ăn?"
"Nói nhảm!"
Tần Phượng Thanh buồn bực nói: "Lần này vào bên này, duy nhất thu hoạch chính là cái nắm đất này, tôi vừa nãy lúc đi ra vơ được. Đừng nói, thứ tốt thật sự, ăn ngon thật, năng lượng phong phú, cảm giác thân thể đều trở nên mạnh mẽ, thứ tốt, thần vật!"
Tần Phượng Thanh nói xong, cấp tốc đem chỗ đất còn lại ăn sạch, lộ ra vẻ vui mừng nói: "Cũng không tệ lắm, không tính tay không mà về. Phương Bình, đồ chơi này thật mạnh, tôi cảm giác so với Tinh hoa sinh mệnh lần trước tôi dùng đều mạnh hơn! Cảm giác... Cảm giác tôi đều sắp phá thổ trọng sinh rồi... Đây nhất định không phải đất, chỉ là trông giống đất thôi!"
Phương Bình nhìn chằm chằm hắn một hồi, một lát mới lẩm bẩm nói: "Mày không phải cảm giác, mày là thật sự phá thổ nảy mầm rồi! Lão Tần, mày bốc đất, sẽ không phải là loại đất chuyên môn dùng để trồng dược liệu chứ?"
"Ý gì?"
Tần Phượng Thanh sờ sờ đầu, kết quả vừa sờ, Tần Phượng Thanh sửng sốt!
Trên đầu, bắt đầu nảy mầm rồi!
Không, là tóc dài ra rồi.
Càng dài càng nhanh, càng dài càng nhanh, một lát sau, tóc dài tới eo rồi!
Mấy người đều một mặt dại ra. Phương Bình suy nghĩ một chút, nhìn quanh tìm một hồi, ở trong một chỗ khe hở tìm được một gốc cỏ nhỏ sức sống ngoan cường.
Tiếp đó, Phương Bình nhổ cỏ lên, trong ánh mắt dại ra của Tần Phượng Thanh, đem cây cỏ cắm lên đầu hắn.
Mà gốc cỏ nhỏ này, rất nhanh bắt đầu sinh trưởng.
Mấy người triệt để kinh ngạc đến ngây người!
Tần Phượng Thanh mặt đen lại, một phát bắt lấy cỏ nhỏ ném sang một bên, tiếp đó có chút cạn lời nói: "Đây là đất gì? Hiệu quả cũng quá tốt rồi đi!"
Lần này vào Giới Vực Chi Địa, cái quái gì cũng không mò được, liền nắm một nắm đất đi ra.
Kết quả lại làm cho mình nảy mầm!
Mọi người cũng là cạn lời đến cực điểm, cái tên này vào nội vi, cái gì đều không mang, liền mang về cái này, lại còn thật sự có thể làm cho người ta nảy mầm.
Vương Kim Dương nhìn một hồi, đúng là có chút lý giải, cười nói: "Bên trong năng lượng quá nồng nặc. Phương Bình, trước cơn mưa năng lượng cậu thấy rồi chứ? Đất bên trong nhất định có năng lượng phong phú đến cực hạn, có lẽ còn xen lẫn một điểm sinh mệnh chi lực, phá thổ nảy mầm cũng không phải kỳ quái."
Tần Phượng Thanh không để ý những thứ này, chỉ là có chút khó chịu nói: "Còn dài ra, mẹ kiếp, xong đời, toàn thân đều đang mọc lông, cái này phải dài tới khi nào?"
Nhìn hắn giống hệt dã nhân, lông mày, râu mép, lông tơ, đều đang mọc dài ra. Phương Bình nhìn chằm chằm đũng quần hắn một hồi, không nhịn được cười nói: "Trời mới biết dài tới khi nào, mày thứ đồ gì cũng ăn."
Không nói tiếp cái này, Tần Phượng Thanh cũng chết không được, Phương Bình lại nói: "Chỗ này hình như không cho chúng ta vào. Đầu Sắt đi vào cũng bị ném ra ngoài, lẽ nào là bởi vì không phù hợp điều kiện? Hay là nguyên nhân khác? Quan trọng là, hai người các cậu lại không chết! Kỳ quái!"
Phương Bình đều bị hồ đồ rồi, hai tên này làm bậy như thế cũng chưa chết, còn sống sót bị ném ra ngoài, này lại là vì cái gì?
Lý Hàn Tùng lại có thể đi vào!
"Đầu Sắt có thể đi vào..." Phương Bình bỗng nhiên nói: "Tôi cũng có thể a!"
Mấy người đều nhìn hắn. Vương Kim Dương đúng là nhớ ra cái gì đó, hơi ngưng mày nói: "Đừng thử nữa, quá nguy hiểm! Vừa nãy ném đi một lần, lần này lại làm bậy, có lẽ chính là đánh giết rồi!"
Phương Bình có thể thay đổi khí tức, có lẽ có thể biến thành khí tức của Lý Hàn Tùng trà trộn vào.
Nhưng Lý Hàn Tùng bản thân đều bị ném ra ngoài, hắn biến thành khí tức Lý Hàn Tùng, đại khái cũng chẳng tốt đẹp gì.
Nghĩ tới đây, Phương Bình lại vội vàng hỏi dò vài câu.
Chờ nghe được phán đoán của Lý Hàn Tùng, rằng đây không phải nhà hắn, chính là nhà Diêu Thành Quân, Phương Bình một mặt cạn lời.
Tôi nói chơi một chút mà thôi, cậu còn tưởng thật rồi.
Bất quá nói đi nói lại, thật là có khả năng này a.
Hiện tại Lý Hàn Tùng bị ném ra rồi, có phải là mang ý nghĩa, đây là nhà Diêu Thành Quân?
Đến mức Lão Vương, hắn cái gì cảm ứng đều không có, hẳn là không có quan hệ gì với hắn.
Phương Bình trầm ngâm chốc lát, bắt đầu thay đổi khí tức, lần này không phải Lý Hàn Tùng, mà là Diêu Thành Quân.
Hắn chuyển biến khí tức, chỉ cần là đã gặp qua, thực lực yếu hơn hắn, hắn đều có thể mô phỏng.
Mô phỏng một hồi khí tức Diêu Thành Quân... Sau một khắc, Phương Bình vừa định hướng về giới bích bên kia chen một chút thử xem... Vương Kim Dương bỗng nhiên gầm nhẹ nói: "Đi!"
Phương Bình không nói hai lời, quay đầu liền chạy.
Hắn vừa rời đi tại chỗ, giới bích lại chủ động thả ra công kích tinh thần, công kích hắn!
Bất quá, cũng chỉ là công kích một chút, rất nhanh tiêu tan, cũng không phải là nhằm vào Đỉnh cao nhất loại kia không chết không thôi.
Cảm nhận được tình cảnh này, Lý Hàn Tùng dại ra nói: "Không phải nhà Lão Diêu, còn giống như cùng Lão Diêu không hợp nhau, này đều chết bao nhiêu năm rồi, còn nhớ Lão Diêu kẻ thù này, hình như là cố ý đuổi người..."
Đúng, chính là loại cố ý đuổi người.
Một bộ dạng "không hoan nghênh cái tên nhà ngươi"!
Tất cả mọi người là một mặt cạn lời, không ngờ, đây là nhà kẻ thù của Diêu Thành Quân trước đây?
"Là bạn tôi, đối đầu của Lão Diêu, cùng Lão Vương chưa quen thuộc..." Lý Hàn Tùng đau đầu nói: "Phương Bình, cậu còn nhớ những thứ này không?"
Phương Bình không hé răng. Nói nhảm, tôi biết cái đếch gì.
Không thèm phản ứng hắn, Phương Bình lắc đầu nói: "Thôi, không vào được, quay đầu lại tìm một chút có hay không những võ giả phục sinh khác, giả bộ một chút khí tức, lần sau lại đến thử xem."
Hắn nói xong lời này, những người khác đúng là không phản ứng quá lớn.
Tần Phượng Thanh vừa múa đao trảm tơ tình, vừa sâu xa nói: "Mày nói, ngụy trang khí tức chỉ có thể ngụy trang huyết mạch đời sau. Phương Bình, Lão Diêu cũng là cháu trai của mày?"
Mẹ kiếp, mày lại lừa đảo!
Tên khốn này, trong miệng có một câu nói thật sao?
Vừa nãy, Lão Vương cũng nghi vấn qua, Phương Bình trả lời không trôi chảy. Lúc này có kinh nghiệm, Phương Bình không chút do dự nói: "Nói nhảm, năm đó bọn họ đều là thuộc hạ của tôi, lúc sắp chết vì tìm về bọn họ, tôi rút ra một đoạn sinh mệnh bản nguyên của bọn họ, đương nhiên có thể ngụy trang!"
Khỏi quản bọn họ có tin hay không, Phương Bình vừa đi vừa nói: "Lần này không vào được, lần sau có cơ hội lại đến, hoặc là đi những Giới Vực Chi Địa khác thử một chút xem. Cũng nên đi rồi, bên này khí tức tán gần đủ rồi, không đi nữa, đều đi không được."
Vừa nãy trong Thiên cung, khí thế mạnh mẽ bạo phát, dọa lui những yêu thú kia.
Hiện tại không đi nữa, chờ những Yêu thú này lấy lại tinh thần, bên này khí tức cũng bị tách ra, bọn họ liền phiền phức rồi.
Những người khác đúng là không ý kiến, Tần Phượng Thanh vẫn là cực kỳ tiếc nuối nói: "Liền ăn nắm đất, thật đáng tiếc, may là lần này không gặp phải nguy hiểm gì, lần sau có cơ hội lại đến."
Hắn vừa nói như thế, Phương Bình đúng là nhớ tới, hai tên này lại không thể liễm tức, làm sao mà qua nổi Cấm Kỵ Hải?
Thuận miệng hỏi một câu, chờ biết hai người trực tiếp liền bay vào.
Phương Bình cùng Vương Kim Dương đều cạn lời, thế cũng chưa chết?
Hai tên này, mạng không phải lớn bình thường a!
Phương Bình giờ khắc này cũng hoài nghi, lẽ nào trước suy đoán là thật, động tĩnh không lớn là không sao?
Lại hỏi vài câu, chờ nghe được Tần Phượng Thanh đập phá thật nhiều lần tảng đá, không có bất kỳ yêu thú gì công kích, Phương Bình cảm thấy, này không phải do động tĩnh không lớn rồi.
Hai người đi vào, năng lượng thủy triều bạo phát, lẽ nào là nguyên nhân này?
Không nghĩ nhiều nữa, Phương Bình chuẩn bị rời đi.
Đến mức Giới Vực Chi Địa, chờ thực lực mạnh hơn chút nữa lại đến.
Thiên cung, thứ đồ vật ném người ra ngoài, Đỉnh cao nhất chết đi...
Quá nhiều quá nhiều bí mật, bởi vì thực lực duyên cớ, không cách nào đi giải mật.
Nhân loại, tại sao lại xuất hiện rất sớm tại Địa Quật?
Lý Hàn Tùng nhóm người này, cùng những Giới Vực Chi Địa này có liên quan như thế nào?
Đỉnh cao nhất lão tổ tiến vào nơi này, tại sao lại chết?
Tần Phượng Thanh cái tên trà trộn vào này cũng chưa chết, Dương gia lão tổ làm sao sẽ chết?
Từ tình hình hai người này bị ném ra mà nhìn, đồ vật bên trong hình như không phải nhất định phải giết chết tất cả nhân vật.
"Ta sẽ lại trở về!"
Phương Bình nỉ non một tiếng. Một bên, Tần Phượng Thanh đang không ngừng mọc lông tóc cũng đồng thời nói một câu.
Một nắm đất ăn vào, hiệu quả đều gần bằng lượng lớn Tinh hoa sinh mệnh, há không phải nói, hắn ăn hết đất nơi này đều có thể phát đạt rồi?