Ngay sau khi nhóm Phương Bình rời đi không bao lâu, một đám người nhanh chóng ngự không bay tới!
Nữ tử cưỡi trên lưng mãnh hổ nhìn quanh khu vực vừa xảy ra đại chiến, con ngươi màu xám hơi co lại, rất nhanh liền lạnh lùng nói: "Tìm! Xem còn ai sống sót không!"
Mọi người xung quanh cấp tốc tản ra.
Nữ tử cùng mấy vị cường giả đáp xuống mặt đất, quan sát hiện trường.
Một lát sau, biểu cảm nữ tử biến ảo: "Hòe Mộc Thanh chết rồi!"
"Cái gì!"
Có người kinh ngạc thốt lên, chấn động nói: "Hòe Mộc Thanh chết rồi? Vậy Phong Diệt Sinh đâu?"
"Chắc chưa chết, nơi này không có dấu vết hắn bạo phát..."
Nữ tử nhìn quanh một lượt, lẩm bẩm: "Đối thủ không quá nhiều, 4 đến 5 người... Chắc là 5 người! Một người bạo phát tuyệt học hộ thể của Chân Vương, hẳn là hậu duệ Chân Vương của Phục Sinh Chi Địa!
Một người dùng quyền, có thực lực từ Chiến tướng đỉnh phong đến Chuẩn Thống lĩnh... Phòng ngự cực mạnh!
Một người dùng đao, lực bộc phát rất mạnh, cũng có thực lực Chuẩn Thống lĩnh.
Còn một người... Hình như là cấp Thống lĩnh... Không, đơn thuần là Bất diệt thần..."
Nữ tử lắc đầu, trong lúc nhất thời cũng không cách nào phán đoán rõ ràng.
Bên cạnh, một thanh niên ăn mặc sang trọng nhẹ giọng hỏi: "Vậy còn 1 người nữa đâu?"
"Còn một người..." Nữ tử nhíu mày, ánh mắt ngưng trọng: "Một kẻ có khả năng hủy diệt toàn bộ võ giả Vương Đình! Hòe Mộc Thanh hẳn là đã bạo phát tuyệt học Chân Vương, nhưng vẫn chết.
Người này hầu như không để lại bất cứ dấu vết gì, duy nhất lưu lại... Chỉ có một vết đao!"
Nói xong, nữ tử vẫy tay, một tảng đá lớn rơi xuống trước mặt. Giờ khắc này tảng đá lớn đã bị cắt ngọt xớt thành hai nửa.
Nữ tử đưa tay sờ sờ, nhẹ giọng nói: "Không phải cấp Thống lĩnh, giống như là thần lực của Chuẩn Thống lĩnh bạo phát hơn, võ giả cùng cấp! Võ giả cùng cấp chém giết Hòe Mộc Thanh... Phong Diệt Sinh không biết còn sống hay không..."
Nói đến đây, nữ tử sắc mặt nghiêm nghị, quát lớn: "Đều cẩn thận! Phục Sinh Chi Địa xuất hiện cường địch!"
Cường địch còn nguy hiểm hơn cả Thất phẩm!
Dù là võ giả Thất phẩm cũng không cách nào ung dung hủy diệt một đội ngũ Vương Đình như vậy, xác suất bị giết ngược lại còn lớn hơn.
Mấy chục vị Chuẩn Thống lĩnh, mấy chục Chiến tướng đỉnh phong... Một đội ngũ như vậy đủ để liên thủ đánh giết mấy vị cường giả Thống lĩnh sơ đoạn.
Dù là cường giả Thống lĩnh trung đoạn cũng chưa chắc có thể hủy diệt đội ngũ này.
Thật sự muốn làm được, ít nhất cũng phải là cường giả Thống lĩnh cao đoạn, thậm chí là Đỉnh phong!
Mà hiện tại, đội ngũ nhỏ chỉ có 5 người này đã đánh cho Yêu Thực Vương Đình thảm bại. Dù không thấy thi thể, nhưng từ vết máu, dấu vết lưu lại, cùng với việc xung quanh không có bao nhiêu dấu vết đào tẩu... Đội ngũ Yêu Thực Vương Đình có lẽ thật sự bị tiêu diệt rồi!
Nữ tử dứt lời, mọi người nhất thời cảnh giác.
Một lát sau, đội ngũ đi tra xét xung quanh trở về, có người cấp tốc báo cáo: "Điện hạ, Phong Diệt Sinh chưa chết. Thuộc hạ nhìn thấy hắn... Hắn đang thu nạp tàn binh Yêu Thực nhất mạch, hình như chỉ còn lại chưa đến 10 người!"
Sắc mặt nữ tử hơi đổi. Chỉ còn lại mấy người như vậy?
Nghĩ tới đây, nữ tử bỗng nhiên nói: "Đi, đuổi giết bọn họ! Chú ý cảnh giới, lần này Vương Chiến Chi Địa có đại địch!"
"Rõ!"
Mọi người dồn dập đáp lời. Nữ tử liếc nhìn xung quanh, nhìn về hướng nhóm Phương Bình rời đi, nhưng vẫn chưa mở miệng. Nàng vỗ nhẹ mãnh hổ, mãnh hổ phóng lên trời, gầm thét đuổi theo hướng phát hiện nhóm Phong Diệt Sinh.
Trước hết giết Phong Diệt Sinh bọn họ đã. Còn về chi đội ngũ 5 người kia, sắc mặt nữ tử có chút nghiêm nghị.
Mới vào một ngày, Yêu Thực nhất mạch đã tổn thất hầu như không còn, vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Giết chết nhóm Phong Diệt Sinh, không thể tiếp tục tiến lên, nhất định phải đợi mấy vị Chuẩn Thống lĩnh đột phá mới có thể đi tiếp.
Lần này, Vương Chiến Chi Địa rất nguy hiểm!
"Phục Sinh Chi Địa..."
Nữ tử cưỡi hổ tiến lên, trong lòng lẩm bẩm. Vương phụ bọn họ muốn liên thủ với Yêu Thực nhất mạch, cùng nhau giết vào Phục Sinh Chi Địa, liệu có được không?
Nhìn việc nhỏ mà suy ra việc lớn, Phục Sinh Chi Địa đâu phải thật sự không còn chút sức đánh trả nào.
Minh Vương, Võ Vương, Chiến Vương... Những cường giả Chân Vương này, dù là nàng cũng nghe danh như sấm bên tai.
Trấn Thiên Vương - Chân Vương đỉnh cấp như vậy, thậm chí nghe đồn có thể so sánh với Nhị Vương trong truyền thuyết. Nếu Nhị Vương không xuất hiện, liệu có thắng được không?
Nữ tử than nhẹ một tiếng. Đáng tiếc, thực lực nàng thấp kém, không thể ảnh hưởng đến quyết sách của Vương Đình.
...
Cùng lúc đó.
Phong Diệt Sinh như con sói cô độc bị thương, hai mắt đỏ ngầu.
Nhìn quanh một vòng, hắn cười như mếu. Thất bại thảm hại!
Hắn không ngờ mới vào một ngày, cường giả Vương Đình đã chết gần hết.
128 người tiến vào Vương Chiến Chi Địa, giờ phút này, bên cạnh tính cả hắn chỉ còn 8 người!
Khi đến hào hùng vạn trượng!
Giờ khắc này lại như chó mất chủ!
Thu nạp đám tàn binh bại tướng này, ngoại trừ hắn ra, không còn một Tinh huyết hợp nhất nào.
Phong Diệt Sinh nhìn một hồi. Hắn không biết còn ai khác tránh được một kiếp hay không, nhưng hôm nay chỉ thu nạp được nhiêu đây người.
"Đi, đi hội hợp với Bách Thanh bọn họ!"
Hai mắt Phong Diệt Sinh đỏ như máu. Còn cơ hội!
Ba đại cường giả Chuẩn Thống lĩnh đỉnh phong vẫn chưa chết, bọn họ đang đột phá. Chờ bọn họ đột phá, vẫn còn cơ hội.
Phía sau, một võ giả mặc áo giáp Lục phẩm đỉnh phong sắc mặt như tờ giấy, run rẩy nói: "Phong vương tử, chúng ta... Chúng ta còn muốn ở lại đây sao?"
"Vô liêm sỉ!"
"Rác rưởi!"
Phong Diệt Sinh quát mắng một trận. Một lát sau, hắn bỗng nhiên có chút chán nản, rồi khôi phục vẻ lạnh lùng, mở miệng: "Ngươi... Hiện tại từ lối vào trở về, báo cho Vương thúc biết tất cả những gì xảy ra ở đây!
Bảo Vương thúc sai người vào Thống Lĩnh Vực, báo cho Vương huynh, bảo bọn họ phá vách đến đây!
Lần này, ta không cam tâm!
Các ngươi cam tâm sao?
Không giết hậu nhân Chiến Vương, tâm ta khó bình!
Em trai Tưởng Hạo tội không thể tha thứ. Hậu nhân Chiến Vương đều đáng chết. Dù phải trả giá lớn hơn nữa cũng phải giết bọn họ.
Mặt khác, Phong Lam, ngươi mang mấy người đi tìm kiếm những người khác của Vương Đình còn lưu lại nơi này, thông báo cho người của các hoàng triều phụ thuộc, tông phái, toàn bộ tới đây nghe lệnh..."
Phong Diệt Sinh truyền đạt từng mệnh lệnh. Lần này, hắn không cam tâm.
Tưởng Siêu... Hắn nhất định phải giết hắn!
Người mới vào tuy chết rất nhiều, nhưng Vương Chiến Chi Địa vẫn còn một số người của Vương Đình từ ba năm trước, thậm chí sớm hơn còn ở lại đây.
Người của một số hoàng triều phụ thuộc và tông phái cũng ở đây.
Nếu người của Vương Đình ở Thống Lĩnh Vực có thể tìm được nơi giới bích mỏng yếu, phá vách đến đây, Tưởng Siêu nhất định sẽ chết, nhất định!
Nếu là người khác, người ở Thống Lĩnh Vực chưa chắc sẽ đến.
Nhưng hiện tại là em trai Tưởng Hạo, như vậy những người kia nhất định sẽ đến.
Chỉ cần giết đích truyền của Chiến Vương, dù lần này xảy ra biến cố lớn như vậy, hắn cũng có thể lập công chuộc tội. Giết đích truyền Chiến Vương, có lẽ công lao còn lớn hơn.
"Minh Vương, Chiến Vương... Hậu duệ của hai vị Chân Vương đỉnh cấp Phục Sinh Chi Địa bị giết, ta chỉ có công chứ không có tội!"
Phong Diệt Sinh vừa mang người nhanh chóng tiến lên, vừa suy tính.
Hậu duệ Chân Vương nhiều, có Chân Vương truyền thừa mấy chục đời, đâu thèm để ý những hậu duệ huyết mạch cực xa.
Nhưng tên mập kia bạo phát tuyệt học hộ thể của Chân Vương, tuyệt đối là một trong những nhân vật được Chân Vương cực kỳ coi trọng.
Cộng thêm Tưởng Siêu và cháu trai Minh Vương, giết ba người này, lần này tiến vào Vương Chiến Chi Địa liền không tính là thất bại.
Dự định của nữ tử Yêu Mệnh Vương Đình và Phong Diệt Sinh, Phương Bình không biết, cũng sẽ không quản.
Giờ khắc này, nhóm Phương Bình đã trốn vào trong một hang núi.
Dùng đá lớn bịt kín cửa hang, Phương Bình miễn cưỡng bày ra một tầng bình phong Tinh thần lực mỏng manh, rồi tê liệt ngã xuống đất. Những người khác cũng vậy.
Mấy người nằm trên nền đá âm lãnh ẩm ướt, nhưng sau một khắc lại dồn dập cười lớn!
"Sướng!"
"Phát tài rồi!"
Phương Bình cười to. Dù đến tận bây giờ đầu vẫn đau như búa bổ, hắn cũng không nén được sự hưng phấn và kích động.
Những người khác cũng vậy. Tưởng Siêu đã bắt đầu nốc Tinh hoa sinh mệnh.
Tên mập này lần này mang không ít hàng vào, vừa uống vừa do dự có nên cho người khác một ít không.
Nhưng nhìn qua thấy thương thế mọi người hình như không quá nặng, Tưởng Siêu vẫn từ bỏ ý định, mình cứ giữ lại chút đồ bảo mệnh thì hơn.
Uống xong Tinh hoa sinh mệnh, Tưởng Siêu lập tức dời mắt nhìn về phía Phương Bình, lớn tiếng nịnh nọt: "Phương Bình, lợi hại! Quá lợi hại! Các ông lần này giết ra uy danh đủ để dương danh Vùng Cấm!
Mấy người giết chết đội ngũ hơn trăm người của Yêu Thực Vương Đình!
Chuyện này quả thực có thể so với công lao diệt quật!
Trở lại Trái Đất, Đỉnh phong đều phải mở tiệc mừng công cho các ông..."
Tên mập này nịnh hót điên cuồng, nói đến cuối cùng càng đắc chí: "Đương nhiên, tôi cũng có chút công lao, nhưng tôi không kể công, chủ yếu vẫn là do mấy vị lãnh đạo tốt.
Lần này tôi giết chết 3 vị Tinh huyết hợp nhất. Thế hệ này của Trấn Tinh Thành, người có công lao lớn hơn tôi cũng chẳng có mấy ai.
Phương Bình, cái này các ông phải làm chứng cho tôi..."
Phương Bình không để ý đến hắn, bắt đầu đổ đồ ra ngoài.
Thần binh, một thanh tiếp một thanh, lại một thanh tiếp một thanh.
Dù là Tưởng Siêu "nhà có điều kiện", lúc này cũng nói không ra lời, "ực" một tiếng nuốt nước bọt!
Trấn Tinh Thành có Thần binh, hơn nữa còn không ít.
13 nhà cộng lại, Thần binh đại khái cũng có gần trăm thanh.
Đương nhiên chủ yếu là Thất phẩm, Bát phẩm cũng không nhiều.
Các lão tổ có thể giết một ít Thất phẩm, chỉ cần không quá chọc người mắt thì cũng chẳng mấy ai để ý.
Nhưng giết Bát phẩm... Bát phẩm Kim Thân, đó là cảnh giới Thần Phật.
Cường giả như vậy chết một người đều có khả năng gây ra náo động rất lớn.
Thất phẩm làm Thống lĩnh, cường giả cấp Thống lĩnh cũng chỉ là thống lĩnh một phương.
Bát phẩm là Tôn giả, cái gọi là Tôn giả cảnh cũng mang ý nghĩa người người đều phải tôn trọng, bao gồm cả ở Vùng Cấm.
Cửu phẩm, Ngoại Vực xưng Vương cảnh, Vùng Cấm gọi là Cấm Kỵ Chân Vương, gọi là Thần Tướng cảnh, có chữ "Thần", dù chỉ là tướng lĩnh của thần linh cũng vô cùng tôn quý.
Cho nên gần trăm thanh Thần binh của Trấn Tinh Thành, Bát Cửu phẩm đếm trên đầu ngón tay.
Thất phẩm cũng chỉ sáu bảy mươi thanh mà thôi, đây là tích lũy của cả 13 nhà.
Mà Phương Bình hiện tại lấy ra bao nhiêu rồi!
Tưởng Siêu quét mắt qua, e là không dưới 50 thanh!
Ngay lúc này, Phương Bình dừng tay, vẻ vui mừng giảm đi, có chút không hài lòng: "Tôi nhớ bên bọn chúng có hơn 70 thanh, chạy mất một ít, theo lý thuyết cũng phải có khoảng 60 thanh chứ, sao chỉ có 56 thanh!"
"56 thanh..."
Tưởng Siêu thật sự nuốt nước miếng. Mẹ kiếp, đây là một mẻ lưới lớn!
Những người này thật khủng bố!
Thế này mà còn không hài lòng?
Phương Bình để lộ nhiều tài phú như vậy, Đỉnh phong đại khái cũng muốn đánh cướp hắn. Hắn không sợ bị người ta chém chết à?
Khoan đã, tên này sẽ không giết người diệt khẩu chứ?
Ở đây, hình như chỉ có mình là người ngoài... Nghĩ tới đây, Tưởng Siêu rùng mình một cái.
Phương Bình liếc xéo hắn, cười nói: "Mập mạp, sao thế? Bị thương nặng quá nên rét run à?"
"Không, không có..."
Phương Bình cười một tiếng, lại nói: "Phương Bình tôi, người không phạm ta ta không phạm người. Đương nhiên, có ân tất báo, có phúc cùng hưởng.
Ông lần này tiêu diệt 3 tên Tinh huyết hợp nhất, bùng nổ tuyệt chiêu, tôi cũng không để ông chịu thiệt.
Lần trước cướp của ông một đôi chiến ngoa, giờ tặng lại ông một đôi, thế nào?"
Tưởng Siêu cười khan: "Cái đó... Không cần, thật sự không cần..."
"Đừng, thế chẳng phải Phương Bình tôi quá hẹp hòi sao? Tôi là loại người như vậy à?"
"Không đúng không đúng..."
Tưởng Siêu nói xong, Phương Bình đã tiện tay ném qua một đôi ủng mới vừa rút ra, cười nói: "Cái này cho ông, chất lượng cũng không tệ."
Tưởng Siêu cẩn thận từng li từng tí nhận lấy, trong lòng tính toán, cái này có tính là phí bịt miệng không?
Phương Bình cũng không nói nhiều, tiếp tục: "Trừ Thần binh ra, cũng có không ít trang sức cấm đoạn Tinh thần lực. Cộng lại tổng cộng là 6 món... Hình như có vài món bị Phong Diệt Sinh mang đi rồi."
Nói đến đây, sắc mặt Phương Bình khó coi.
Thần binh ít đi, trang sức cấm đoạn Tinh thần lực thiếu.
Nguyên nhân là do trước đó giết một số người, đồ đạc bị Phong Diệt Sinh lấy đi.
Trên người tên kia, trừ trường kích ra, hình như còn có vài món Thần binh, trang sức cấm đoạn Tinh thần lực đại khái cũng có một ít.
Phương Bình không nói thêm nữa, cấp tốc tính toán: "55 thanh Thần binh. Một thanh Bát phẩm là do Hòe Mộc Thanh để lại. Thất phẩm đỉnh phong 3 thanh, Thất phẩm cao đoạn 5 thanh, trung đoạn 8 thanh, sơ đoạn 38 thanh.
Quy ra tiền, đại khái khoảng 640 tỷ đến 650 tỷ.
Trang sức cấm đoạn Tinh thần lực 6 món, đại khái 15 cân, tính 100 tỷ đi.
Ngoài ra còn một số đồ linh tinh, Năng Nguyên thạch, Quả năng lượng, áo giáp Yêu thú... 100 tỷ vẫn đáng giá.
Mặt khác, trên người một số tên còn có chút Tinh hoa sinh mệnh, nhưng không nhiều lắm, bọn chúng dùng mất hơn nửa rồi, cũng chỉ còn lại vài cân.
Cộng lại, thu hoạch lần này tính là 900 tỷ. Mọi người có ý kiến gì không?"
Miệng Lý Hàn Tùng cười sắp lệch cả đi rồi, làm gì có ý kiến, lập tức nói: "Không ý kiến!"
Diêu Thành Quân lại biến sắc liên tục!
Hắn là lần đầu tiên cùng Phương Bình xuống Địa Quật, nhưng lần đầu tiên này hắn cảm thấy mình thật sự được mở mang tầm mắt.
Kiếm tiền... Là kiếm như thế này sao?
Ở Võ Đại, người người đều nói Phương Bình Ma Võ nhà giàu nứt đố đổ vách, tài sản có thể so với Cửu phẩm. Không... Cửu phẩm cũng không giàu bằng hắn.
Trước đây không có khái niệm rõ ràng, giờ thì có rồi.
Cửu phẩm có thể giàu bằng Phương Bình?
Đây không phải vấn đề tiền!
Chưa đến ngàn tỷ, chính phủ không có tiền sao?
Tài phú của chính phủ nhiều hơn ngàn tỷ vô số lần. Vấn đề mấu chốt là tài nguyên tu luyện của võ giả tuy thường dùng tiền để định giá, nhưng không có nghĩa là ngàn tỷ có thể mua được những thứ này.
Dùng ngàn tỷ mua 55 thanh Thần binh, chính phủ e là sẽ lập tức móc tiền ra ngay.
Nhiều tiền thì đó chỉ là con số, là giấy.
Võ đạo tài nguyên, nếu thật sự đều dùng tiền đổi thì kinh tế đã sớm sụp đổ rồi.
Võ Đại dùng học phân đổi, Quân bộ dùng quân công đổi, các bộ khác cũng có phương pháp đổi riêng, hầu như sẽ không dính đến tiền mặt thực tế.
Nói tóm lại, Phương Bình nói giá trị 900 tỷ, thật sự muốn dùng tiền mua, gấp 10 lần số tiền đó cũng chưa chắc mua được.
Giờ khắc này, mấy người đã rơi vào ảo tưởng.
Phương Bình vẫn tính là bình tĩnh, mở miệng nói: "Dựa theo phân phối trước đó, tôi có thể chia 450 tỷ giá trị đồ vật..."
Nói xong, Phương Bình ho khan một tiếng, lại nhìn về phía Tưởng Siêu: "Nơi này không ít đồ là chúng tôi thu được trước đó, không phải của lần này, cho nên phần của ông..."
Tưởng Siêu cực kỳ thức thời, lập tức nói: "Hiểu rồi, yên tâm, tôi biết. Giết ba tên Tinh huyết hợp nhất, được cầm một thanh Thần binh, cậu bảo đám võ giả Thất Bát phẩm kia bán mạng một lần cũng được ấy chứ!"
Tưởng Siêu một mặt tán đồng. Chia cho ta một thanh Thần binh là đủ rồi, không cần cho thêm.
Cho thêm... Ta sợ mấy con sói đói các cậu làm thịt ta mất.
Mấy tên này đều là chủ nợ đòi tiền không muốn sống, cho một thanh Thần binh đã là quá tử tế rồi.
Phương Bình cười híp mắt: "Mập mạp, chúng tôi nghèo quá nên không khách khí với ông nữa. Như vậy đi, Tinh hoa sinh mệnh, Năng Nguyên thạch và mấy thứ tạp vật đều về tôi. Tôi lấy thêm 3 món trang sức cấm đoạn Tinh thần lực, tính 200 tỷ.
Thần binh thì tôi lấy thanh trường kiếm Bát phẩm, Thất phẩm sơ trung cao đoạn tôi chọn thêm 20 thanh.
Còn lại đều về các ông, thế nào?"
Lý Hàn Tùng vội vàng nói: "Không thành vấn đề. Vậy tôi có thể chia 135 tỷ?"
Nói xong, Lý Hàn Tùng nhếch miệng cười: "Tôi muốn một món trang sức cấm đoạn Tinh thần lực, cộng thêm 10 thanh Thần binh Thất phẩm, đủ chứ?"
Bên cạnh, Vương Kim Dương cũng nói: "Tôi cũng vậy."
Diêu Thành Quân không nói gì. Còn lại đều về hắn, hắn còn có thể cầm 14 thanh Thần binh, cộng thêm một món trang sức cấm đoạn Tinh thần lực.
Thu hoạch như vậy... Diêu Thành Quân trong lúc nhất thời có chút mờ mịt. Mình không phải đang nằm mơ chứ?
Phương Bình cũng không quản bọn họ. Hắn đối với một số người rất keo kiệt, nhưng đối với một số người lại rất hào phóng.
Đồng ý liều mạng cùng hắn, thời khắc mấu chốt dám đứng ra bảo vệ hắn, hắn cũng không nhỏ mọn.
Đám người Lão Vương, Phương Bình có chia cho họ ba năm thanh Thần binh, bọn họ đại khái cũng sẽ không nói gì.
Nhưng Lão Vương và Thiết Đầu đã cùng hắn liều mạng không phải một hai lần.
Còn Diêu Thành Quân, tuy là lần đầu tiên cùng Phương Bình xuống Địa Quật, nhưng khi cần ra tay cũng không hàm hồ.
Phục kích đối phương ở lối vào nguy hiểm cỡ nào, kẻ ngu cũng biết.
Diêu Thành Quân tuy chưa rõ thủ đoạn của Phương Bình nhưng vẫn việc nghĩa chẳng từ nan ở lại, hầu như không do dự.
Mà những người khác đều chạy nhanh như thỏ. Dù là Tưởng Siêu, tuy ở lại nhưng cuối cùng cũng định rời đi, cũng là vì không tin tưởng Phương Bình bọn họ có thể làm được.
Ở lại, đại biểu đồng ý đồng sinh cộng tử.
Đó chính là anh em trong nhà!
Phương Bình chiếm phần lớn là được rồi, cũng sẽ không cố ý đi cắt xén những người này. Số lần nhiều, mọi người cũng sẽ thất vọng, dù cho Phương Bình cho bọn họ không ít.
Phương Bình làm xong phân phối, bắt đầu chờ đợi.
Lần này hắn chia 450 tỷ, trong đó có 130 tỷ kết toán trước đó. Theo lý thuyết, còn có thể thêm hơn 300 tỷ điểm tài phú.
Phân phối xong xuôi, nếu hệ thống phán định không gặp nguy hiểm thì hẳn là có thể tăng điểm tài phú rồi.
Cái này cũng là một chức năng ẩn, Phương Bình hiện tại coi như phát hiện ra. Hệ thống phán định có thoát khỏi nguy hiểm hay không, hẳn là căn cứ vào hoàn cảnh xung quanh và mức độ uy hiếp để phán định.
"Hệ thống... Chẳng lẽ có thể giám sát hoàn cảnh xung quanh?"
Trong lòng Phương Bình dấy lên một số ý nghĩ dị dạng. Có lẽ là vậy.
Trước đó ở Thiên Nam Địa Quật, do bọn họ vẫn nằm ở biên giới Cấm Kỵ Hải nên vẫn không tăng điểm tài phú cho hắn.
Sau đó, dù đến khu vực Tông sư Hoa Quốc cũng không tăng.
Bởi vì đối diện còn có một đoàn Cửu phẩm!
Nguy hiểm như vậy thực ra là không biết, cũng không phải gần ngay trước mắt.
Tuy nhiên, hệ thống vẫn phán định hắn nằm trong tình trạng nguy hiểm.
Ý niệm trong lòng Phương Bình bay lên nhưng không nghĩ sâu thêm. Có lúc nghĩ cũng vô dụng, hắn hôm nay còn quá yếu, không cần thiết nghĩ những thứ vô dụng này.
Lần này, phán định nguy hiểm rất nhanh.
Xung quanh hẳn là xác thực không tồn tại sinh vật và hoàn cảnh uy hiếp tính mạng Phương Bình, điểm tài phú cấp tốc biến hóa.
Tài phú: 950 tỷ (chuyển đổi)
Khí huyết: 8620 cal (9633 cal)
Tinh thần: 120 Hz (1469 Hz)
Tôi cốt: 177 khối (100%), 29 khối (90%)
Không gian chứa đồ: 100 mét vuông (+)
Năng lượng bình phong: 1 vạn điểm tài phú / phút (+)
Khí tức mô phỏng: 10 vạn điểm tài phú / phút (+)
Trước đó, vì che giấu khí tức cho mấy người kia, cộng thêm hồi phục Tinh thần lực và Khí huyết, Phương Bình tiêu hao không ít điểm tài phú.
Tính ra, điểm tài phú tăng thêm đại khái ở mức 310 tỷ, chưa đến 320 tỷ.
Phương Bình cũng không quá để ý, chênh lệch một chút cũng bình thường.
"Còn kém một chút xíu liền có thể đến ngàn tỷ rồi."
Phương Bình hơi xúc động. Trước đây cảm thấy ngàn tỷ xa vời vợi, bây giờ chỉ còn thiếu một bước.
Còn về cái gọi là "một chút xíu" là 50 tỷ, Phương Bình cảm thấy không là gì. Ở bảo địa như Vương Chiến Chi Địa, chỉ là mưa bụi mà thôi.
50 tỷ... Tiêu diệt Phong Diệt Sinh là cán mốc ngàn tỷ ngay.
Chỉ riêng thanh trường kích Thần binh Bát phẩm của hắn đại khái cũng có thể giúp điểm tài phú của Phương Bình hoàn thành đột phá ngàn tỷ.
Chưa nói đến trên người tên kia còn không ít đồ tốt. Tiêu diệt Phong Diệt Sinh, Phương Bình cảm giác tăng thêm trăm tỷ trở lên cũng không khó.
"Tinh thần lực bị thương nặng, lần này lại hồi phục khó khăn thế này..."
Phương Bình cau mày. Trước đây hắn cảm thấy chỉ cần Tinh thần lực bất diệt, dù còn lại một tia cũng có thể cấp tốc hồi phục.
Bây giờ nhìn lại, chung quy vẫn có chút khác biệt.
Lần này đại khái xác thực đã tổn thương đến căn cơ.
Hơn 1000 Hz Tinh thần lực, theo lý thuyết khoảng 100 vạn điểm tài phú liền có thể hồi phục. Nhưng hiện tại, điểm tài phú của Phương Bình đang tiêu hao lượng lớn để tu bổ Tinh thần lực.
Thế nhưng tốc độ tăng Tinh thần lực lại không đạt như mong muốn.
Trước đây là 1000 điểm tài phú hồi phục 1 Hz, hiện tại ít nhất gấp 10 lần, 10 vạn mới có thể hồi phục khoảng 1 Hz.
"Bất quá cũng may vẫn đang hồi phục. Tiêu hao hơn 100 triệu có thể khôi phục Tinh thần lực bị tổn hại, tính ra cũng không tệ."
Đổi lại là một võ giả Thất Bát phẩm, đại khái lúc này đã suy sụp rồi.
Ở Nam Giang, trước đó Tinh thần lực của Trương Định Nam bị tổn hại, về sau phải mất thời gian rất dài để tu bổ, uẩn dưỡng, đến hiện tại e là vẫn chưa khỏi hẳn.
Thương thế của Phương Bình thực ra nặng hơn ông ấy nhiều, nhưng xem tình hình, vài giờ sau hẳn là có thể hồi phục hoàn toàn.
Phương Bình vừa chữa thương, vừa cười nói: "Đã làm thì làm cho trót! Chúng ta với đám người Yêu Thực Vương Đình là không chết không thôi! Lần này bất luận thế nào cũng phải xử lý bọn chúng!
Bọn chúng hiện tại còn lại không nhiều, chết no khoảng 10 tên!
Chờ chúng ta chữa khỏi vết thương, tiếp tục đi săn bắn!"
Bên cạnh, Tưởng Siêu vẻ mặt bất đắc dĩ. Còn muốn đi truy sát?
Mẹ kiếp, đi theo mấy tên này quả nhiên đủ kích thích.
Hắn còn đang suy nghĩ thì trước mặt Phương Bình hiện ra mấy bộ khôi giáp. Phương Bình mặc vào một bộ, Lão Vương và Thiết Đầu cũng rất tự nhiên cầm lấy một bộ mặc vào.
Lại nhìn Phương Bình đến tóc giả, khăn trùm đầu đều phát ra, Tưởng Siêu ngơ ngác lẩm bẩm: "Đây là muốn làm gì?"
Lý Hàn Tùng cười ha hả: "Hiện tại người của Yêu Thực Vương Đình không nhiều, chúng ta xem có thể giả mạo một chút không. Trên đường gặp phải những kẻ khác, thuận tiện cũng tiêu diệt luôn..."
Phương Bình không nói nhiều, hắn cũng không định đổi khí tức cho tên mập.
5 người đều đổi khí tức, tiêu hao quá lớn, một phút 1 tỷ, hắn chơi không nổi.
Nhưng đổi khí tức cho hai người, che giấu khí tức cho hai người thì tiêu hao không lớn.
Xem có cơ hội dựa vào thân phận võ giả Yêu Thực Vương Đình để ung dung giết chết một số kẻ hay không. Cứ cường sát mãi, Phương Bình cũng mệt.
"Đều chữa thương đi! Thương thế tốt rồi chúng ta lại đi càn quét!"
Tất cả mọi người không chậm trễ. Phương Bình cũng không keo kiệt, lấy ra không ít Tinh hoa sinh mệnh và Năng Nguyên thạch cung cấp cho mọi người chữa thương.
Lần này, hắn không chỉ muốn xông lên ngàn tỷ điểm tài phú!
Còn muốn nhiều hơn nữa!
Bỏ lỡ cơ hội lần này, sau này muốn kiếm nhiều như vậy, hy vọng không lớn.
Vương Chiến Chi Địa... Lần sau hắn còn cơ hội tới sao?
Phương Bình không nghĩ sâu xa nữa. Biết đâu lần sau Vùng Cấm cũng không vào được, biết đâu gặp phải cường giả Địa Quật nào báo thù sốt ruột, trực tiếp tiêu diệt hắn...