Tiệc Tông sư thành công tốt đẹp, chủ và khách đều vui vẻ.
Các Tông sư lục tục dẫn người rời đi. Phương Bình, tên tiểu bối này cũng lễ nghi đầy đủ, tiễn tận ra cổng trường, lưu luyến không rời nói lời từ biệt với rất nhiều Tông sư.
Đối với những Tông sư không mua được thần binh, Phương Bình cũng liên tục bảo đảm, lần sau có thần binh nhất định sẽ đích thân đưa đến tận tay chư vị.
Các Tông sư có mặt, không ai là không hài lòng với Phương Bình đến cực điểm.
Khi dạy dỗ hậu bối, họ đều lấy Phương Bình ra làm ví dụ, làm tấm gương.
Nhìn xem, cái gì gọi là thanh niên lãnh tụ?
Đây chính là lãnh tụ!
Phương Bình còn đang tiễn khách ở cổng, trong đại sảnh tiếp khách của Ma Võ.
Trương Đào, Nam Vân Nguyệt, Lý Đức Dũng, Điền Mục, Ngô Xuyên, cộng thêm một đám Tông sư Ma Võ lại phân biệt ngồi xuống, bắt đầu trò chuyện.
Giờ khắc này, chủ đề của mọi người đều là Phương Bình.
Mặc dù mọi người cách cổng trường rất xa, nhưng trong mắt họ, tất cả những gì diễn ra ở cổng trường phảng phất như ngay trước mắt.
Trương Đào nghe một lát, khẽ cười nói: "Cũng không biết đối với Ma Võ là họa hay phúc."
"Tai họa là của người khác, đắc lợi là Ma Võ."
Ngô Khuê Sơn cũng cười một tiếng. Ở trước mặt Phương Bình, ông hận không thể một chưởng đập chết hắn, nhưng trước mặt người ngoài thì vẫn khen ngợi hết lời.
Từ khi Phương Bình vào Ma Võ, năm nhất không nói, năm hai tiếp quản Võ đạo xã Ma Võ xong đã mang đến cho Ma Võ sự thay đổi long trời lở đất.
Ông có thể lên Cửu phẩm, Lý lão đầu có thể so với Cửu phẩm, Lữ Phượng Nhu đột phá... Những việc này không ngoại lệ đều có quan hệ cực lớn với Phương Bình.
Không có Phương Bình, giờ này ngày này Ma Võ cũng sẽ không đi đến bước này.
Nghe Ngô Khuê Sơn nói vậy, tất cả mọi người đều bật cười không ngớt.
Cười một trận, sắc mặt Trương Đào trở nên nghiêm túc, trầm giọng nói: "Khuê Sơn, trận chiến này các người thật sự muốn đánh?"
Ngô Khuê Sơn trầm mặc.
Một bên, Lý lão đầu mở miệng nói: "Muốn đánh! Chúng tôi cũng không sợ nói thẳng ý nghĩ ra, chúng tôi không cho Thiên Môn Thành Chủ đi!"
Ánh mắt Lý lão đầu lạnh lùng nghiêm nghị: "Những năm gần đây, hắn giết quá nhiều người Ma Võ! Thù hận của trường học không nói, ở đây, lão Ngô, tôi, Phượng Nhu... ai không có thù với hắn?"
"Lão sư chết trong tay người Thiên Môn Thành. Lão sư đợi tôi như con, thù này không báo, thề không làm người!"
"Tôi, lão Hoàng, Ngô Xuyên đều là học trò của Lão sư. Một ngày làm thầy cả đời làm cha, thù thầy há có thể không báo!"
"Dù cho chính phủ không đồng ý Ma Võ toàn trường xuất chiến, tôi cũng sẽ ra tay, nhất định phải thừa dịp hiện tại giết hắn! Một khi hắn rời khỏi Ngoại Vực, chẳng lẽ chúng tôi còn có thể vào Vùng Cấm báo thù?"
Lữ Phượng Nhu thản nhiên nói: "Tôi đợi ngày này, đợi 11 năm rồi!"
Mấy người nói xong, Ngô Khuê Sơn nhẹ giọng nói: "Tôi cũng đợi quá lâu rồi. Bộ trưởng, tôi biết việc này rất phiền phức, có lẽ sẽ ảnh hưởng đến đại cục. Nhưng có thể cho phép tôi ích kỷ một lần..."
"11 năm trước, tôi phạm sai lầm lớn. Con gái tôi chết rồi, không chỉ con gái tôi..."
Ánh mắt Ngô Khuê Sơn có chút u ám, nhẹ giọng nói: "Còn có những lão huynh đệ kia, bọn họ... Bởi vì sự kiêu ngạo của tôi, bởi vì tôi bất cẩn mà đều chết cả! Đồng môn của tôi, học sinh của tôi... Tất cả đều chết rồi!"
11 năm trước, người chết không chỉ là con gái ông.
Phương Bình vẫn không để ý, Ngô Khuê Sơn dường như không có một học sinh nào.
Năm đó Ngô Khuê Sơn đã là võ giả Thất phẩm, nhậm chức ở trường nhiều năm, sao có thể thật sự không thu nhận học sinh nào.
Nhưng năm đó, học sinh của ông toàn bộ chết ở Địa Quật!
Toàn bộ!
Năm đó, ông phát hiện một cái mỏ quặng nhỏ, chỉ có một con Yêu thú Thất phẩm tọa trấn. Ngô Khuê Sơn tự cao thực lực mạnh mẽ, có thể thu thập đầu Yêu thú Thất phẩm kia.
Ông mang theo học sinh của mình, con gái, một đám lão huynh đệ chuẩn bị cướp đoạt mỏ quặng để bọn họ tiến thêm một bước!
Lúc đó Lữ Phượng Nhu đang bế quan, nếu không ông cũng định mang Lữ Phượng Nhu đi cùng.
Ngô Khuê Sơn hăng hái năm đó vừa mới ngoài 50, đã thành tựu Tông sư mấy năm. Lão Hiệu trưởng đã nhiều lần biểu thị do ông tiếp nhận chức Hiệu trưởng.
Nhân sinh viên mãn biết bao!
Nhưng mà, cú sốc lần đó suýt chút nữa khiến ông sụp đổ.
Lữ Phượng Nhu thống khổ, ông so với Lữ Phượng Nhu càng thống khổ hơn!
Đám lão huynh đệ, bạn cũ, học sinh, con gái... Hầu như toàn quân bị diệt. Dù cho sống sót như Lý Trường Sinh cũng là tinh thần trọng thương, thiên kiêu một đời ẩn núp mười năm dài!
Những năm gần đây, ông rất ít ở lại trường, cũng là gần một năm nay mới ở trường lâu một chút. Trước kia, ông hầu như vẫn ở bên ngoài, ở Địa Quật.
Chính là không muốn đối mặt với tất cả những thứ này, không muốn nhìn thấy một vài nơi.
Giờ khắc này, Cửu phẩm Ngô Khuê Sơn tâm tình dao động dữ dội.
Đúng, nếu thật sự dựa theo sự sắp xếp của chính phủ, Thiên Môn Thành Chủ rút đi, vậy thì để hắn đi.
Một vị Cửu phẩm vẫn luôn chủ chiến ở Địa Quật, hiện tại phải đi, đó là chuyện tốt.
Thiên Môn Thành Chủ dù ở Yêu Thực nhất mạch cũng là loại chủ chiến.
Các Địa Quật khác, cuộc chiến Cao phẩm thực ra không tính là quá nhiều, nhưng ở Ma Đô Địa Quật, cuộc chiến Cao phẩm thường xuyên xảy ra.
Lão Hiệu trưởng Ma Võ, vị cường giả Bát phẩm này đều bị đánh đến Kim thân sắp tan vỡ, có thể thấy được số lần tham chiến nhiều, tiêu hao lớn đến mức nào.
Phái chủ chiến kiên định như vậy hiện tại phải đi, đúng là chuyện tốt.
Sau đó, Ma Đô Địa Quật bên này có lẽ có thể yên tĩnh mấy năm. Dù cho có cường giả Cửu phẩm tới nhận chức Thành chủ, còn phải thu xếp người Thiên Môn Thành, trong thời gian ngắn sẽ không khai chiến nữa.
Nhưng rất nhiều lúc, đại cục dù quan trọng, nhưng võ giả cũng là người, là người liền có thất tình lục dục.
Kẻ thù thâm sâu như biển phải đi, những Tông sư Ma Võ này ai có thể cam tâm?
Những người già ở Ma Võ, ai có thể cam tâm?
Có lẽ mấy khóa sinh viên hiện tại không có thù hận quá lớn với Thiên Môn Thành, nhưng bọn họ có, huyết hải thâm cừu!
Khi mọi người đang trầm mặc đến cực điểm, Phương Bình tiễn người xong bước vào cửa.
Vừa vào cửa, Phương Bình liền cười nói: "Bộ trưởng, đánh nhau một trận là chuyện tốt, cũng không phải hoàn toàn vì thù riêng."
"Nếu thật sự vì thù riêng, vậy tôi sẽ không đề xuất để toàn trường thầy trò xuất chiến. Các thầy cô muốn báo thù, vậy thì chúng ta tự mình lên là được, còn cần gì phải mang theo cả nhà cùng lên trận?"
"Sở dĩ hiện tại nói ra chiến một trận, cũng có liên quan đến một số vấn đề của Ma Võ."
"Hiện tại Ma Võ có vấn đề, vấn đề rất lớn, tôi biết rõ."
"Từ năm ngoái bắt đầu, Ma Võ phát triển cực nhanh, thực lực tăng cường một đoạn dài, nhưng cũng xuất hiện vấn đề nghiêm trọng. Chúng ta mồm thì nói Địa Quật uy hiếp lớn thế nào, Địa Quật nguy hiểm ra sao..."
"Nhưng trên thực tế, trừ số ít người vẫn đang kiên trì xuống Địa Quật, những sinh viên khác... Hiện tại e rằng cũng chưa chắc coi Địa Quật là chuyện to tát gì."
"Trong mắt bọn họ, Địa Quật là cái gì?"
"Địa Quật là một mảnh bảo địa, là kho báu để chúng ta tùy ý rong ruổi. Cái gì đổ máu, cái gì hi sinh... Đó đều là truyền thuyết rồi!"
"Nhưng đây là truyền thuyết sao?"
"Thế cục hôm nay không những không chuyển biến tốt mà trái lại càng lúc càng kịch liệt."
"Sinh viên Võ Đại không phải quân nhân, nhưng võ giả đều là chiến sĩ!"
"Hiện tại, nên chiến đấu một trận rồi!"
"Để những kẻ bành trướng kia hiểu rõ Địa Quật rốt cuộc là cái gì, võ giả rốt cuộc là cái gì!"
"Bọn họ tập võ là vì cái gì?"
"Trường học mở rộng cung cấp tài nguyên, những tài nguyên này đến từ đâu? Mỗi một viên Năng Nguyên thạch đều thấm đẫm máu tươi võ giả, thứ bọn họ dùng đều là do các tiền bối dùng máu tươi đổi lấy."
"Hai năm qua, tôi tuy rằng thu được một vài thứ, có thể nói câu khó nghe, Phương Bình tôi trải qua không ít chiến dịch lớn nhỏ, chém giết đến trọng thương sắp chết cũng không dưới một hai lần..."
"Tôi có thể cung cấp tài nguyên cho những người yếu kia, thế nhưng tôi không thể khoan dung những ý nghĩ lệch lạc sai lầm của bọn họ."
"Đồ của tôi cũng không phải từ trên trời rơi xuống, không phải cứ xuống Địa Quật là nhặt được."
"Cứ thế mãi, tôi lo lắng Ma Võ sẽ nuôi ra một lũ bạch nhãn lang (kẻ vô ơn), vậy thì không phù hợp với dự tính ban đầu của tôi, cũng không phù hợp với dự tính ban đầu của nhân loại!"
"Võ giả tất tranh, võ giả tất chiến!"
Phương Bình thao thao bất tuyệt, nói xong đi đến giữa đại sảnh, nhìn quanh bốn phía, cười nói: "Chư vị lão sư không cần cảm thấy lần này là vì thù riêng mà chiến, không cần cảm thấy vì duyên cớ của mình mà liên lụy ai!"
"Không tồn tại những chuyện này!"
"Từ ngày đầu tiên bước vào Võ Đại, tất cả mọi người đều phải chuẩn bị sẵn sàng khai chiến với Địa Quật!"
"Đừng nói bây giờ Ma Võ mạnh mẽ, không yếu hơn Thiên Môn Thành, cho dù thật sự yếu, yếu gấp mười lần, nên chiến vẫn phải chiến!"
"Chúng ta có thể chuẩn bị đều đã chuẩn bị, có thể cho đều đã cho. Lúc này không chiến, chẳng lẽ thật sự phải nuôi đến Lục phẩm, Thất phẩm cảnh?"
Nam Vân Nguyệt liếc nhìn hắn, thản nhiên nói: "Cậu biết hiện nay thực lực Thiên Môn Thành thế nào không?"
Phương Bình gật đầu, mở miệng nói: "Cửu phẩm hai vị, Bát phẩm Kim thân một vị, Thất phẩm ba người! Đương nhiên, tôi biết, thật muốn khai chiến, với cái nết của Địa Quật, e sợ còn có viện binh!"
"Địa Quật bên này khai chiến với chúng ta, từ trước đến giờ đều là người của bọn họ nhiều hơn chúng ta, chúng ta không thể nhiều hơn bọn họ."
"Bây giờ, Ma Võ bên này, Hiệu trưởng Cửu phẩm, Lý lão sư Bát phẩm, thêm tôi, Thất phẩm 5 người."
"Nếu như khai chiến, những thành trì khác e sợ ít nhất sẽ tiếp viện 3 đến 5 vị võ giả Thất phẩm."
"Cậu nếu đã biết, vậy cậu lấy đâu ra tự tin có thể thắng?"
Phương Bình cười nói: "Nếu chỉ như vậy, vậy tôi liền có tự tin! Thất phẩm đều giao cho tôi, Bát phẩm để mấy vị lão sư vây giết, Cửu phẩm thì Hiệu trưởng và Lý lão sư xuất chiến!"
"Rất ngông cuồng."
Trương Đào thản nhiên nói: "Thật muốn tiếp viện ba, năm vị Thất phẩm, đó chính là 6 đến 8 người. Khi đó cũng sẽ không đơn đả độc đấu với cậu, cậu xác định cậu có thể giết địch?"
"Làm gì có phần thắng trăm phần trăm, có thể đánh thì đánh một trận!"
Phương Bình trả lời: "Bây giờ tình huống này, đối với chúng ta mà nói đã chuẩn bị đến cực hạn! Bằng không, chờ đợi thêm nữa, chúng ta mạnh lên... Thì đối thủ cũng sẽ càng thêm mạnh mẽ!"
"Ma Võ dù cho ra 10 vị Cửu phẩm, thật sự muốn khai chiến, đối diện đến chính là 20 vị Cửu phẩm!"
"Nếu vẫn ở thế yếu, vậy thì tận lực kéo khoảng cách thế yếu xuống nhỏ nhất!"
"Những thành trì khác tiếp viện thì làm sao? Đỉnh Phong cảnh ra tay thì làm sao?"
Trương Đào thản nhiên nói: "Cậu đã cân nhắc chưa?"
Phương Bình gật đầu, cười ha hả nói: "Nhất định sẽ cân nhắc. Bộ trưởng, việc này liền toàn trông cậy vào ngài..."
Trương Đào không nói tiếng nào!
Nam Vân Nguyệt cười, Điền Mục lầm bầm nói: "Cũng đã chuẩn bị kỹ càng, còn đánh cái gì mà đánh đố... Nói thẳng là được rồi."
Trương Đào lườm hắn một cái!
Cửu phẩm thì ghê gớm à?
Tên khốn kiếp này còn dám khiêu khích, ông tát một cái chết tươi bây giờ!
Điền Mục không nhìn hắn, nhìn thẳng phía trước, thật giống như vừa rồi căn bản không phải hắn nói.
Trương Đào khá dễ nói chuyện, nhưng có dễ nói chuyện đến đâu, thật sự chọc giận thì hắn cũng sợ. Cũng lớn đầu rồi, thật muốn bị Trương Đào đánh một trận trước mặt tiểu bối thì mất mặt lắm.
Trương Đào không thèm để ý đến hắn nữa, liếc nhìn những người khác, trầm ngâm chốc lát nói: "Căn cứ tình báo Quân bộ, hiện nay số lượng cường giả Cao phẩm của Thiên Môn Thành xác thực như cậu nói."
"Tuy nhiên Thiên Môn Thành còn có gần 10 vạn quân đội, trong đó võ giả còn hơn vạn người!"
"Võ giả Trung phẩm cảnh cũng có cả ngàn người!"
"Những võ giả này không phải tay mơ, bọn họ chém giết với Hi Vọng Thành nhiều năm, đều là bách chiến chi quân!"
"Người cũ của Ma Võ đều đã trải qua, cũng đều biết những người này không hề yếu. Đại quân chém giết, với tình huống hiện tại của Ma Võ... E sợ sẽ tử thương một mảng lớn!"
"Quân bộ bên này cũng không phải thật sự không thể ra tay một chút nào."
"Nhưng nếu các người muốn đơn độc giao chiến với Thiên Môn Thành, thì người của Quân bộ nhất định phải phòng ngự Yêu Quỳ Thành xuất binh."
"Cho nên, Quân bộ không thể cung cấp thêm trợ giúp cho các người, phải phòng ngừa Yêu Quỳ Thành ra tay."
"Bao gồm cả Yêu Phượng Thành, bên kia cũng cần đóng quân một nhóm võ giả. Hai thành này là thành trì gần Thiên Môn Thành nhất. Đây đã là làm đến cực hạn, chính phủ vô lực điều thêm binh."
"Các Địa Quật khác đều như vậy, binh lực căng thẳng, vô lực điều động."
"Võ An Quân bên này hiện nay đang càn quét một số kẻ địch ở Tử Cấm Địa Quật, cũng không cách nào điều động..."
Phương Bình gật đầu. Ngô Khuê Sơn giờ khắc này cũng khôi phục bình tĩnh, mở miệng nói: "Bộ trưởng, Đỉnh Phong sẽ ra tay sao?"
"Sẽ không... Ma Đô Địa Quật là địa bàn của Thanh Lang Vương, nhưng Thiên Môn Thành là Yêu Thực nhất mạch, hơn nữa tình huống Thiên Môn Thành có chút phức tạp. Nguyên bản Thiên Môn Thành thuộc về thế lực dưới trướng một vị Chân Vương Yêu Thực nhất mạch khác."
"Kết quả Thiên Môn Thành Chủ hậu kỳ chuyển ném môn hộ, để hậu duệ của mình bái sư Hòe Vương, cho nên nghiêm ngặt mà nói, Thiên Môn Thành lại thuộc về Hòe Vương nhất mạch."
"Nhưng Thiên Môn Thành Chủ chuyển ném Hòe Vương, điều này làm cho vị Chân Vương Yêu Thực nhất mạch kia rất bất mãn."
"Về phần Thanh Lang Vương, vị Chân Vương Yêu Mệnh nhất mạch này... Yêu Mệnh nhất mạch hiện nay còn chưa chắc muốn tham chiến, cũng sẽ không nhúng tay vào chuyện của các người lúc này."
"Ta cùng Hòe Vương đã làm ước định. Ma Đô Địa Quật, Hòe Vương sẽ không ra tay."
"Thiên Môn Thành cùng Ma Võ có thể giao chiến đối lập công bằng... Tuy nhiên, đối lập công bằng không có nghĩa là nhất định sẽ không xuất hiện biến cố."
"Hòe Vương... Chỉ đáp ứng Cửu phẩm của những thành trì khác sẽ không ra tay."
"Thật sự đến thời khắc mấu chốt, võ giả Thất Bát phẩm tiếp viện có lẽ sẽ nhiều hơn các người tưởng tượng. Đương nhiên, cái này còn phải xem Thiên Môn Thành Chủ có thể kéo được viện binh hay không."
Nói đến đây, Trương Đào lại lần nữa nhìn về phía mọi người nói: "Nói tóm lại, thật muốn khai chiến, các người sẽ không có viện quân, Thiên Môn Thành chưa chắc. Các người không có viện quân là bởi vì chúng ta không rút ra được nhiều người như vậy, dù cho có thể cũng không thể!"
"Không thể bởi vì chiến tranh của Ma Võ mà lại lần nữa bùng nổ cuộc chiến cả một Quật."
"Có thể ước định với Hòe Vương để Cửu phẩm không nhúng tay... Đã là cực hạn ta có thể làm được."
Trương Đào khẽ thở dài, hắn đã chạm mặt Hòe Vương.
Bởi vì lần trước không lấy được bản nguyên khí, Hòe Vương xác thực tràn ngập thèm khát đối với bản nguyên khí của Trấn Thiên Vương. Nhưng để đảm bảo mình có thể thắng, Hòe Vương tuy rằng lấy Thiên Môn Thành làm tiền đặt cược, nhưng cũng tăng thêm rất nhiều hạn chế!
Mục đích của hắn là bản nguyên khí, chứ không phải để thế lực dưới trướng mình đi chịu chết.
Nếu chịu chết có thể đổi lấy bản nguyên khí, hắn cũng đồng ý. Nhưng chịu chết mà không đổi được thì thiệt thòi lớn rồi. Lần trước vốn đã thiệt lớn, lần này Hòe Vương không làm chuyện ngu ngốc đó nữa.
Nói xong, Trương Đào lại nói: "Cửu phẩm cảnh, chỉ có thể Ngô Khuê Sơn ra tay! Bát phẩm cảnh... Có thể mời thêm một vị Kim thân giúp các người. Thất phẩm cảnh chỉ cần dưới 10 người thì không có vấn đề gì."
"Những điều này không phải do ta nói ra, mà là Hòe Vương!"
"Phải biết, thực lực Thiên Môn Thành cũng không ra sao, hắn nếu dám đưa ra những điều này, nghĩa là Thiên Môn Thành hậu kỳ khẳng định có tiếp viện."
"Ta nói rõ ràng tất cả những thứ này với các người, rốt cuộc có muốn chiến hay không, tự các người quyết định!"
"Hơn nữa, thật muốn khai chiến... Các người không thể ở Hi Vọng Thành!"
Lời này vừa nói ra, Phương Bình biến sắc.
Trương Đào khẽ thở dài: "Hi Vọng Thành là cứ điểm duy nhất của Hoa Quốc ở Ma Đô, nhiệm vụ quan trọng nhất của Hi Vọng Thành là bảo vệ đường nối, mà không phải giết địch! Các người đại chiến, một khi Hi Vọng Thành bị công phá... Vậy thì phá hủy mấy chục năm kinh doanh của Hoa Quốc ở Ma Đô Địa Quật!"
"Cho nên, các người nhất định phải tìm chỗ đóng quân khác, nói cách khác là mất đi sự phòng ngự của Hi Vọng Thành."
"Đương nhiên, thật muốn có người bị thương... Có thể lui về Hi Vọng Thành."
"Nhưng đóng quân ở dã ngoại thì nguy hiểm càng lớn hơn."
Một bên, Lý Đức Dũng nói tiếp: "Quân bộ bên này sẽ trợ giúp các người kiềm chế đại quân Yêu Quỳ Thành và Yêu Phượng Thành, đại quân đoàn sẽ không để cho bọn họ tập kích, nhưng cá biệt võ giả thì chúng tôi e sợ vô lực đi quản."
"Đương nhiên, Quân bộ sẽ phái một nhánh tiểu binh đoàn trợ giúp các người, chỉ đạo các người làm sao tiến hành tác chiến quân đoàn, những cái khác Quân bộ không thể giúp sức."
"Chiến hay không chiến, chư vị tự mình quyết định đi!"
Trương Đào lại lần nữa thở dài một tiếng. Nếu như Ma Võ kiên trì, trận chiến này có lẽ sẽ xuất hiện vấn đề rất lớn. Ma Võ toàn quân bị diệt... Cũng chưa chắc không thể.
Phương Bình liếc nhìn đám Ngô Khuê Sơn, chậm rãi nói: "Hiệu trưởng, chư vị lão sư, võ giả Cao phẩm cảnh chúng ta biểu quyết trước. Đồng ý xuất chiến quá nửa, vậy chúng ta lại trưng cầu ý kiến giảng viên và sinh viên."
"Nếu như giảng viên và sinh viên hơn nửa đều không đồng ý, vậy thì không tiến hành quyết chiến quy mô lớn... Chúng ta đi tập kích giết bọn họ!"
Nói đến đây, Phương Bình nhìn về phía Trương Đào, dò hỏi: "Bộ trưởng, chúng tôi đánh giết võ giả Thiên Môn Thành, cái này không thành vấn đề chứ?"
Trương Đào trả lời: "Cái này tùy các người, thế nhưng loại chém giết vô hạn chế này... Có lẽ càng nguy hiểm. Đối với các người mà nói càng nguy hiểm. Trước kia Điền Mục suýt chút nữa bị giết, nếu không phải mạng lớn thì đã chết ở Địa Quật rồi."
Một bên, Điền Mục cũng không để ý cái này, nhưng vẫn nhắc nhở: "Các người nhất thiết phải cẩn thận! Thực lực Thiên Môn Thành Chủ mạnh hơn tưởng tượng, hắn cầm trong tay thần binh Cửu phẩm, Khuê Sơn chưa chắc là đối thủ của hắn."
"Mà Thiên Môn Thụ chiến lực cũng rất mạnh, then chốt là Thiên Môn Thành cùng Thiên Môn Thành Chủ phối hợp, thực lực càng mạnh mẽ hơn."
"Cho nên thật muốn giao thủ, nhất định phải tách một người một cây này ra."
Phương Bình đáp một tiếng, tiếp đó nhìn về phía Ngô Khuê Sơn mấy người, dò hỏi: "Ý kiến mấy vị lão sư là..."
"Ta đồng ý!"
"Đồng ý!"
"Đồng ý!"
"..."
Mấy vị cường giả Cao phẩm, trừ Lưu Phá Lỗ không có mặt, không ngoại lệ đều lựa chọn đồng ý.
Ngày này, bọn họ chờ quá lâu rồi!
"Vậy lát nữa triệu tập toàn trường giảng viên mở họp!"
"Giảng viên bên này nếu như thông qua, lại triệu tập sinh viên mở họp."
Việc quan hệ sinh tử, Phương Bình những người này mặc dù là hạt nhân của Ma Võ, là trụ cột, nhưng lòng người không đồng đều, mạo muội phát động chiến tranh toàn diện rất dễ xảy ra chuyện.
Nói đến đây, sự tình đại thể có kết quả.
Lần này cho dù giảng viên sinh viên không đồng ý, những cường giả Cao phẩm này cũng sẽ phát động cuộc chiến Cao phẩm.
Lúc này, Trương Đào ho nhẹ một tiếng nói: "Cùng Hòe Vương hoàn thành ước định như vậy, rất khó."
Phương Bình bắt đầu trợn trắng mắt!
Lão Trương... Khá lắm!
Lúc này còn chưa quên vặt lông dê.
Trong lòng mắng thì mắng, Phương Bình vẫn cười ha hả nói: "Bộ trưởng, lần này chúng tôi thật muốn diệt Thiên Môn Thành, vậy cũng là vì nhân loại giảm bớt một phương đại địch..."
Trương Đào khẽ cười nói: "Các người thật muốn thắng, tiêu diệt Thiên Môn Thành..."
Trương Đào dừng một chút, bỗng nhiên nói: "Nghe đồn hồi trước, cái lúc cậu cướp quyền ấy, đã từng nói một câu là muốn làm cái cứ điểm ở Địa Quật?"
Lời này vừa nói ra, Ngô Khuê Sơn mấy người bắt đầu ho khan.
Nói chuyện sao khó nghe thế chứ!
Sao gọi là cướp quyền?
Chúng tôi là ủy quyền, ủy quyền có hiểu hay không!
Chúng tôi chuyên tâm tu luyện, chủ động để Phương Bình tên tiểu bối này giúp đỡ làm việc, Phương Bình chính là cái chân chạy việc, ông có biết nói chuyện không hả?
Còn Đỉnh Phong cái nỗi gì!
Không biết nói thế là đắc tội Ngô Khuê Sơn ta sao?
Trương Đào lại không quản bọn họ, cười cười nói: "Nếu như các người thật sự thắng, hơn nữa còn là loại thắng giết chết toàn bộ Cao phẩm của bọn họ... Như vậy Thiên Môn Thành chính là cứ điểm của Ma Võ các người ở Địa Quật!"
"Đây là lần đầu tiên kể từ khi nhân loại tiến vào Địa Quật!"
"Tiền đề là các người có thể giữ được Thiên Môn Thành!"
"Còn nữa, mỏ quặng dưới lòng đất, nếu như bị phá hủy thì thôi. Nếu như không bị hủy, Ma Võ có thể chia ba phần mười, còn lại chính phủ muốn lấy đi."
Thấy Phương Bình dường như muốn nói chuyện, Trương Đào sắc mặt trịnh trọng nói: "Mỏ quặng còn nguyên, các người không giữ được! Những thành trì khác của Địa Quật tất nhiên sẽ công kích các người! Hơn nữa, các người đừng cảm thấy chính phủ đang mưu đoạt chỗ tốt của các người."
"Cảm thấy chính phủ không xuất lực, nhưng trên thực tế các người hẳn là rõ ràng!"
"Lần này rốt cuộc nguy hiểm cỡ nào... Một khi Yêu Quỳ Thành và Yêu Phượng Thành xuất binh, thì hơn vạn võ giả Quân bộ ở Ma Đô Địa Quật e sợ đều có nguy hiểm tính mạng!"
"Tạo ra hoàn cảnh đối lập công bằng cho các người... Đó chính là xuất lực, hơn nữa còn khó hơn các người tưởng tượng nhiều!"
Một bên, Điền Mục lần này không đối nghịch với Trương Đào, mà nói câu công đạo: "Thắng, ba phần mười mỏ quặng thực ra là các người tự nhiên kiếm được. Trước đây chuyện như vậy không thể xảy ra."
"Ta nghĩ chính các người cũng rõ ràng, đại chiến cho dù thắng, khả năng mỏ quặng bị các người lấy đi không lớn."
"Trương bộ trưởng lần này vẫn là ra sức..."
Trương Đào hơi vui mừng, Điền Mục cái tên gai góc này cuối cùng cũng nói được câu công đạo.
Nhưng không ngờ, Điền Mục giọng điệu xoay chuyển, vẻ mặt vô tư nói: "Trước khi đại chiến kết thúc, nếu như các người còn có dư lực, cho người đi đào mỏ là được. Đào bao nhiêu tính bấy nhiêu, đều là thu hoạch thời chiến của các người."
"Thu hoạch thời chiến thì không tính vào phân phối hậu kỳ."
"Thật muốn có lòng tin, đào đi một nửa, lưu một nửa lại chia cũng được."
Bàn tay Trương Đào hơi động... Lúc này hắn rất muốn đập chết lão già này!
Phương Bình ho nhẹ một tiếng, Điền sư huynh nói nghe có lý phết.
Thực ra điều này cũng nằm ngoài dự liệu của hắn.
Lần trước suýt chút nữa tiêu diệt Thiên Nam Địa Quật, nhân loại đều không thể thu được một tòa cự khoáng.
Hiện tại ý của Trương Đào là nếu thắng có thể lấy đi cự khoáng Thiên Môn Thành?
Nghĩ tới đây, Phương Bình có chút hiếu kỳ nói: "Bộ trưởng, cái tên Hòe Vương kia dễ nói chuyện như vậy?"
Trương Đào cười nhạt nói: "Kia cũng phải xem là ai đứng ra. Tên tuổi Võ Vương ta, dù cho ở Địa Quật cũng có mấy phần lực uy hiếp!"
Một bên, Nam Vân Nguyệt xì cười một tiếng, cũng không nói nhiều.
Võ Vương... Tên tuổi Võ Vương xác thực có mấy phần lực chấn nhiếp.
Nhưng ngươi Trương Đào và Hòe Vương là kẻ địch, người ta quản ngươi Võ Vương hay không Võ Vương. Trương Đào trả giá cái gì bà không biết, nhưng Nam Vân Nguyệt biết, giá trị hẳn là vượt qua cự khoáng!
Bằng không Hòe Vương sẽ đáp ứng hắn?
Còn đối với Trương Đào mà nói, hắn có vật gì tốt có thể đánh động Đỉnh Phong, đồng thời giá trị trong mắt Đỉnh Phong vượt qua cự khoáng?
Nam Vân Nguyệt dù không biết tình huống cụ thể cũng có suy đoán.
Thiệt thòi mà Trương Đào lão già này còn có mặt mũi chém gió!