Tử Cấm thành.
Đại chiến kết thúc, nhưng cũng chưa phải lúc để ăn mừng.
Trương Đào cùng Nam Vân Nguyệt còn chưa trở về, biến cố vẫn có khả năng phát sinh.
Đám người Phương Bình đều đang chờ đợi trong Tử Cấm thành.
Trong quá trình chờ đợi, tình hình cụ thể về trận chiến tại Tử Cấm địa quật cũng cấp tốc lan truyền ra ngoài, giờ phút này chủ yếu là các cường giả được biết.
...
Tây Sơn Địa Quật.
Tây Sơn thành.
Nghe tin hai đại Chân Vương bỏ qua đại chiến không đánh, mà chỉ một lòng muốn quét giết Phương Bình.
Phương Vũ Đại tông sư thở dài thườn thượt, giọng điệu khó nhọc: "Lẽ nào lão phu thật sự phải từ bỏ dòng họ tổ tông truyền xuống sao?"
Khó chịu quá đi mất!
Mà cũng nguy hiểm thật sự!
Lão già trầm ngâm hồi lâu, bỗng nhiên nói: "Hay là sau này ở trong thành, mọi người cứ gọi ta là Vũ tiên sinh, đừng gọi là Phương Đại tông sư nữa nhé!"
Phương Vũ cảm thấy làm như vậy sẽ an toàn hơn một chút.
Chân Vương Địa Quật hiện tại khẳng định rất mẫn cảm với chữ "Phương" này.
Trần Cốc Dương trấn thủ Tây Sơn Địa Quật, xét về chiến lực trong Đỉnh Phong cũng không tính là mạnh mẽ, thật sự chưa chắc là đối thủ của Phong Vương.
Nếu Hòe Vương và Phong Vương cùng đến, vậy thì càng nguy hiểm hơn.
Lý Dật Minh trợn trắng mắt, lão già này cũng quá sợ chết rồi!
Không thèm để ý đến lão già không đứng đắn này, Lý Dật Minh khẽ thở dài: "Lợi hại! Thật lợi hại, Tây Sơn Địa Quật vừa mới chết 4 vị cửu phẩm, hắn quay đầu đã đi Tử Cấm Địa Quật, kết thúc luôn cuộc chiến bên đó.
Cứ đà này, một ngày chạy hai cái Địa Quật, quan trọng là chạy đến đâu, chết một bầy cửu phẩm đến đó.
Từ nay về sau, trong Địa Quật chưa chắc đã còn nhìn thấy bóng dáng tên này nữa đâu."
Hắn vừa dứt lời, bên trong Tây Sơn Địa Quật, Phong Vương đã chạy về, chợt quát lớn: "Nam Thập Thất Vực nghe lệnh!
Thiên Thực Vương Đình, Thiên Mệnh Vương Đình có lệnh:
Từ hôm nay, tại 108 ngoại vực, gặp Phương Bình phải giết chết!
Hai đại Vương Đình thưởng: Hai thanh thần binh cửu phẩm, hai ngàn cân Sinh Mệnh Chi Tuyền, một bộ tuyệt học Chân Vương, được tùy ý chọn một vị Chân Vương trong Chân Vương Điện giảng đạo ba tháng!"
"Tuân lệnh!"
Giờ khắc này, trong Nam Thập Thất Vực, tất cả cường giả cửu phẩm dồn dập quát ầm lên.
Một số cường giả cửu phẩm thậm chí kích động đến mức run rẩy!
Thần binh cửu phẩm, tuyệt học Chân Vương, Chân Vương giảng đạo...
Những thứ này đối với cường giả cửu phẩm mà nói, quả thực là cơ hội trời cho.
Có lẽ có thể mượn cơ hội này bước vào cảnh giới Chân Vương!
Về phần tuyệt học Chân Vương là của ai, là của Chân Vương còn sống hay đã ngã xuống, điểm ấy mọi người không quan tâm.
Đã ngã xuống càng tốt, có lẽ có thể mượn cơ hội đi theo con đường của vị Chân Vương đó.
Còn sống thì cũng quá tuyệt vời, có thể mượn cơ hội tìm hiểu Chân Vương chi đạo, dù không thể đi theo con đường của vị Chân Vương này, chiến lực cũng sẽ tăng lên rất nhiều.
Lý Trường Sinh có thể giết cửu phẩm, ngoại trừ vạn đạo hợp nhất, quan trọng là còn học được "Phá Không Kiếm Quyết" của Lý Chấn.
Ngày đó Lý Chấn hét giá trăm tỷ, đó là thật sự tặng không, thế mà Phương Bình còn trả giá xuống 25 tỷ, Lý Chấn không đập chết hắn đã xem như là cực kỳ rộng lượng rồi.
"Lệnh này, đối với võ giả Phục Sinh Chi Địa cũng có hiệu lực ngang nhau! Chân Vương Điện hứa hẹn, võ giả Phục Sinh Chi Địa được đối xử bình đẳng, thân phận bảo mật!"
Lời này vừa nói ra, phía Tây Sơn thành, đám người Phương Vũ hoàn toàn biến sắc.
"Đáng chết!"
Phương Vũ giận dữ, quát lên: "Tâm địa Địa Quật đáng chém!"
Hắn tin rằng, bên hắn nghe được, thì các Địa Quật khác tám chín phần mười cũng sẽ nghe thấy những lời này.
Hắn vốn tưởng rằng hai đại Chân Vương muốn giết Phương Bình đã là cực hạn, lại không nghĩ rằng lại là lệnh của hai đại Vương Đình, hơn nữa còn thông qua cả Chân Vương Điện.
Sự thật không nằm ngoài dự đoán của Phương Vũ.
Ngày hôm nay, Phương Bình thật sự nổi danh rồi.
Không chỉ là Địa Quật tại Hoa Quốc, ngay cả Địa Quật ở nước ngoài cũng nghe được âm thanh của Chân Vương Địa Quật.
Phải giết Phương Bình!
Phong Vương cùng Hòe Vương đều không nghĩ tới, Chân Vương Điện lại đáp ứng sảng khoái như vậy. Nguyên bản hai người chỉ muốn truy nã Phương Bình ở mấy vực lân cận mà thôi.
Nhưng khi tin tức báo lên Chân Vương Điện, rất nhanh, lệnh truy nã toàn diện đã xuất hiện.
Một vị cường giả Chân Vương phục sinh, có thể liễm tức, có thể chuyển đổi khí tức, tu luyện hơn hai năm đã tiến vào thất phẩm cảnh, có lượng lớn bất diệt vật chất, nghi ngờ đã tiến vào Giới Vực Chi Địa mấy lần...
Võ giả như vậy, nên giết, phải giết!
Người này, có lẽ sẽ là nhân vật trọng yếu liên quan đến cả Giới Vực Chi Địa và Phục Sinh Chi Địa.
Thậm chí có cường giả trong Chân Vương Điện suy đoán: Ma Đế phục sinh rồi!
Ma Đế!
Danh xưng này, dù cho một số Chân Vương trẻ tuổi ở Địa Quật đều không rõ ràng, nhưng thế hệ Chân Vương già cỗi thì có không ít người biết.
Nghe tin "Ma Đế" phục sinh, rất nhanh, Chân Vương Điện của tứ đại Vương Đình đều có chút động tĩnh.
Không bao lâu, tin tức được xác thực!
Phương Bình, ở Phục Sinh Chi Địa có danh hiệu là "Ma"!
Ma Vương, Ma Đế...
Mặc kệ có phải là trùng hợp hay không, Phương Bình nhất định phải chết.
Địa Quật có những cường giả cấp Chân Vương sống qua ngàn năm.
Hiện nay là Thần Lục lịch năm 1040, cực ít người biết Thần Lục lịch mở ra có liên quan đến trận chiến năm đó!
Trận chiến ngàn năm trước, tuy rằng không nổi danh bằng trận chiến tại Vương Chiến Chi Địa, cũng không nổi danh bằng thần chiến thời Yêu Hoàng lịch, nhưng trận chiến này lại có nhân chứng sống!
Những người này đã trải qua thời đại kia.
Bọn họ biết Ma Đế đáng sợ đến mức nào!
Hiện nay, cường giả nghi là Ma Đế phục sinh đã trở về. Theo việc các Chân Vương lão bối hô lên cái tên "Ma Đế", Phong Vương cùng Hòe Vương vốn chỉ định truy nã Phương Bình ở mấy vực lân cận, chớp mắt đã biến thành truy nã toàn bộ 108 ngoại vực.
Hơn nữa, đại chiến sắp nổi lên, lúc này Vùng Cấm cũng đồng ý gây xích mích quan hệ nội bộ nhân loại một chút.
Võ Vương che chở Phương Bình, cường giả cấp Chân Vương mới lên cấp là Nguyệt Vương chịu ơn Phương Bình.
Hai đại Vương Giả che chở, giết Phương Bình rất khó.
Chỉ khi nào nhân loại nội chiến, Võ Vương và Nguyệt Vương cùng với những cường giả cấp Chân Vương khác nảy sinh ngăn cách, thậm chí trở mặt, thì đó càng là chuyện tốt.
Chỉ cần Phương Bình chết, mặc kệ có phải chết trong tay nhân loại hay không, cũng có thể mượn đề tài để nói chuyện, giương cung mà không bắn, để cường giả Phục Sinh Chi Địa nảy sinh nghi ngờ lẫn nhau.
Cường giả Phục Sinh Chi Địa một khi nội chiến, thì cơ hội liền đến rồi!
Ngày hôm nay, ảnh hưởng cực lớn.
Cái tên Phương Bình triệt để vang vọng hai giới.
Ma Đô Địa Quật, Ngô Khuê Sơn khóc không ra nước mắt, phiền phức lớn rồi.
Các nơi khác cũng mỗi người một phản ứng.
Trong Tử Cấm thành.
Khi Phương Bình nhận được tin tức từ khắp nơi truyền đến, vẻ mặt đầy bi phẫn cùng bất đắc dĩ!
"108 vực truy nã ta?"
"Truy nã Đỉnh Phong cũng không đến mức như vậy chứ!"
"Hay là ta chặt đầu mình đem đi nộp cho rồi! Tốt xấu gì còn đổi được chút lợi ích!"
"Cái gì mà Ma Đế phục sinh, nói nhảm! Ta với Ma Đế có cái lông quan hệ gì đâu!"
Địa Quật có thể nắm được tin tức của thế giới loài người, nhân loại bên này cũng có thể thu được một số tin tức từ Địa Quật.
Tin tức liên quan đến việc Phương Bình là "Ma Đế" Mạc Vấn Kiếm phục sinh truyền ra, phía Địa Quật dường như cũng không che giấu gì, rất nhanh tin tức liền lan truyền đến chỗ Lý Chấn.
Giờ phút này, Lý Chấn lại lần nữa chạy tới, nhìn chằm chằm Phương Bình một hồi lâu, có chút không quá chắc chắn nói: "Ngày đó ở Vạn Nguyên Điện, ngươi xác thực không cảm ứng được cái gì?"
"Không có!"
Phương Bình cáu kỉnh nói: "Mạc Vấn Kiếm là Mạc Vấn Kiếm, em là em, em với Mạc Vấn Kiếm có quan hệ gì! Em mà sống hơn 2000 năm, đến cái Địa Quật cũng diệt không xong, thế thì sống uổng phí rồi!
Mạc Vấn Kiếm có thể so với em sao?
Căn bản không cùng một đẳng cấp có được hay không!"
"..."
Lý Chấn cảm thấy ngày hôm nay tính khí mình tốt hơn rất nhiều, bằng không, ông thật sự muốn đánh chết tên khốn kiếp này rồi.
Mạc Vấn Kiếm, đó cũng là cường giả nghi ngờ đã đi ra ba con đường đại đạo.
Trấn Thiên Vương đi ra con đường thứ hai, đều được xưng tụng là Đỉnh Phong đệ nhất rồi.
Có thể thấy được, cường giả đi ra ba con đường đại đạo mạnh đến mức nào.
Địa Quật sợ hãi Phương Bình là Mạc Vấn Kiếm phục sinh cũng là điều dễ hiểu.
Phương Bình ngược lại thì tốt rồi, bày ra cái thái độ không coi Mạc Vấn Kiếm ra gì, điều này làm cho Lý Chấn cảm thấy tâm mệt mỏi vô cùng.
Nói như vậy, đừng nhìn tiểu tử này cung kính với mình, trên thực tế trong đáy lòng cũng không để mình vào mắt chứ gì?
Chính mình còn không bằng Mạc Vấn Kiếm đây này!
Lý Chấn không muốn nói gì nữa, một lát sau lạnh lùng nói: "Trương Đào còn chưa giải quyết xong chuyện Nam Thập Bát Vực sao?"
Ông không muốn để ý tới Phương Bình nữa, chờ Trương Đào trở về, lấy công pháp của Phương Bình xong, sau đó ném tên khốn này đi thật xa, rồi Hoa Quốc Địa Quật toàn diện phong tỏa đối với hắn.
Về phần không còn Địa Quật thì thực lực tiến bộ thế nào...
Phí lời, tiểu tử này nếu có công pháp, lại không thiếu bất diệt vật chất, tiềm tu cũng có thể tiến bộ nhanh chóng rồi.
Cũng đỡ gây ra mấy cái phiền toái lớn.
Hiện tại cái tên này người người đòi đánh, còn đáng ghét hơn cả Lý Chấn ông, ít nhất ông có thực lực tương ứng, người khác cũng không dám trêu chọc.
Nhưng tiểu tử này, một võ giả thất phẩm cảnh, lại không có thực lực nghiền ép tất cả, không giết hắn thì giết ai.
Lý Chấn vừa nhắc đến Trương Đào, rất nhanh, Trương Đào đã trở về.
Không chỉ Trương Đào, Nam Vân Nguyệt cũng đã về.
Vừa về đến nơi, ông lập tức triệu tập mọi người đi họp.
Trong điện lệch.
Trương Đào chờ Phương Bình vào cửa, cười ha hả nói: "Không tệ, rất tốt! Ngươi nổi danh rồi, nổi danh lớn luôn! Sau này ta không che chở nổi ngươi nữa đâu, ngươi tự cầu phúc đi!"
"Đừng mà!"
Phương Bình vẻ mặt bất đắc dĩ, kêu oan: "Bộ trưởng, con biến thành như bây giờ là vì ai, ngài còn không biết sao?
Còn không phải là vì mọi người, vì nhân loại, vì Hoa Quốc à.
Sao bây giờ lại thành ra như lỗi của con thế này, con oan quá mà!"
Trương Đào cười ha hả nói: "Không thể nói như thế được. Ta đâu có bảo ngươi ở Địa Quật mắng chửi người ta là Hòe Vương đâu? Là tự ngươi nhất định phải mắng, suýt chút nữa làm Hòe Vương tức hộc máu.
Ta đâu có bảo ngươi nói mình là Đỉnh Phong phục sinh đâu?
Ngươi cứ phải nói, còn gào thét 'Đỉnh Phong nhất kích'.
Ta đâu có bảo ngươi nói Giới Vực Chi Địa có lão tổ đâu?
Ngươi cứ phải nói, còn liên hệ 9 vị lão tổ Đỉnh Phong..."
Theo lời Trương Đào nói ra, các cường giả có mặt đều bật cười.
Tiểu tử này trước đó chém gió ra vẻ lắm, hiện tại sợ chưa?
Địa Quật 108 vực truy nã một vị thất phẩm, Phương Bình cũng coi như là sáng tạo một cái lịch sử, tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả.
Phương Bình buồn bực nói: "Con làm vậy chẳng phải để thu hút cừu hận của Hòe Vương sao? Bằng không, làm sao có thể dụ Hòe Vương phái người truy sát con..."
"Được rồi!"
Trương Đào ấn tay xuống, không tiếp tục đề tài này nữa, tùy ý nói: "Không vào Địa Quật, không ra nước ngoài là được, có gì to tát đâu.
Ở tại Hoa Quốc, ngươi không chết được."
Phương Bình sắc mặt khó coi. Con không vào Địa Quật, con đi đâu kiếm Tài phú trị đây? Không có Tài phú trị, con làm sao tu luyện nhanh được?
Không có Tài phú trị, những người ở hiện trường này không biết đã chết bao nhiêu rồi!
Trương Đào mặc kệ hắn, ông kỳ thực cũng cảm thấy Phương Bình cần thêm chút thời gian tiềm tu.
Nói xong chuyện này, Trương Đào nhìn về phía tứ phương, mở miệng nói: "Lần này Hòe Vương thua ở Tử Cấm Địa Quật, trước đó hắn đã dời đi cự khoáng, mang đi hết thảy võ giả cao phẩm, nhưng lại lưu lại mấy chục triệu nhân loại Địa Quật.
Mấy chục triệu người này là một cái phiền toái lớn.
Trải nghiệm như thế này chúng ta cũng là lần đầu tiên gặp phải, không giống với Thiên Nam Địa Quật.
Thiên Nam Địa Quật thì Địa Quật vẫn chưa từ bỏ, trái lại còn có hạn chế, cao phẩm không chiến.
Nhưng ở bên này, những người này đã bị vứt bỏ, nghĩa là có thể tùy ý chém giết.
Nhưng mấy chục triệu nhân loại Địa Quật, lẽ nào thật sự muốn tàn sát toàn bộ?
Giết thì rất nhiều nhân loại Địa Quật đều là người bình thường, hoàn toàn không biết chuyện, trẻ con còn ẵm ngửa cũng có rất nhiều.
Võ giả chúng ta, dù cho song phương không cùng tộc, 'không phải tộc ta, ắt có dị tâm' là thật, nhưng một đám nhân loại Địa Quật bình thường có thể làm gì chúng ta sao?
Không giết, mấy chục triệu người tồn tại trong Địa Quật, làm sao biến Tử Cấm Địa Quật thành lãnh địa của chúng ta?
Lòng dạ đàn bà không thể có, cuộc chiến chủng tộc, thật sự muốn giết thì cũng phải giết, nhưng mấy chục triệu người... Vẫn nên thận trọng.
Một khi gây nên tâm lý cừu hận của cường giả Địa Quật, 108 ngoại vực hết thảy thành trì đều 'môi hở răng lạnh'... Vậy kế tiếp liền phiền phức rồi."
Trương Đào phân tích một hồi lợi hại, nhìn về phía mọi người nói: "Ý kiến của mọi người thế nào?"
Mọi người liếc mắt nhìn nhau, hồi lâu, Điền Mục trầm giọng nói: "Ta chỉ chấp hành mệnh lệnh Quân bộ, Tư lệnh định đoạt!"
Lý Chấn liếc ông một cái, lúc này ngươi bảo ta quyết định?
Bình thường cũng không thấy ngươi biết điều như vậy.
Cân nhắc chốc lát, Lý Chấn mở miệng nói: "Như vậy đi, cao phẩm nếu đã bị mang đi toàn bộ, vậy thì võ giả trung phẩm cảnh... Lục phẩm cảnh toàn bộ chém giết!"
Lời này vừa nói ra, Phương Bình đúng là có chút khâm phục sự quả quyết của vị này.
Lý Tư lệnh thời khắc mấu chốt vẫn rất quyết đoán.
Kỳ thực trong Tử Cấm Địa Quật, ngoại trừ một thành ra, 11 thành khác trước đó đều chưa từng giao thủ với nhân loại, nhưng lúc này Lý Chấn nói giết liền giết, không chút do dự.
Đương nhiên, Phương Bình cũng lười quản cái này, không liên quan đến mình, hắn từ trước đến giờ không quá quan tâm.
Lý Chấn tiếp tục nói: "Võ giả tứ ngũ phẩm, toàn bộ bắt giữ! Một phần đưa tới Thiên Nam Địa Quật, một phần dùng cho nhân loại nghiên cứu!"
Lý Chấn lạnh lùng nghiêm nghị nói: "Thiên Nam Địa Quật không phải cao phẩm không tham chiến sao? Vậy đưa những võ giả trung phẩm này vào, ta muốn nhìn xem là vì cướp giật tài nguyên cùng địa bàn mà khai chiến, hay là bị hấp thu, hay là muốn đánh vào thế giới loài người!
Ta đoán, vì cướp giật tài nguyên cùng địa bàn, bọn họ nội chiến khả năng lớn hơn.
Đương nhiên, làm một lần thử nghiệm thôi.
Võ giả hạ tam phẩm, một phần trục xuất ra khỏi vương thành, phụ trách khai hoang thám hiểm, một phần tập trung lại, ở Tử Cấm Địa Quật chế tạo ra một cái thành phố võ giả chân chính, cung cấp cho nhân loại võ giả rèn luyện!
Trước đây, võ giả hạ tam phẩm ở các Địa Quật đều rất khó có cơ hội rèn luyện, tà giáo võ giả hai năm qua cũng bắt đầu giảm thiểu, không còn thò đầu ra.
Võ giả hạ tam phẩm thiếu kinh nghiệm thực chiến, cho dù có hy sinh, cũng phải rèn đúc ra một nhóm nhân tài có thể đào tạo!
Về phần lượng lớn nhân loại Địa Quật bình thường, phụ trách đào mỏ, trồng trọt dược liệu.
Bất quá vẫn là quá nhiều!"
Lý Chấn nói xong, Trương Đào cười nói: "Đơn giản, ném vào Vùng Cấm đi! Mở đường nối, đưa hơn nửa nhân loại Địa Quật bình thường đi, Vùng Cấm giết hay trục xuất, hay là mặc kệ không hỏi, vậy thì không liên quan gì đến chúng ta nữa.
Chết cũng tốt, sống cũng được, cũng không phải là chúng ta giết.
Trong Địa Quật võ giả, cũng không phải ai cũng không để ý những nhân loại Địa Quật bình thường này, một khi Yêu Thực Vương Đình xử trí không được, có lẽ sẽ tạo thành một chút phiền toái.
Đại thể là an bài như vậy, chư vị thấy thế nào?"
"Không ý kiến!"
"Mấy vị bộ trưởng làm chủ là được."
Tất cả mọi người không có ý kiến gì, Trương Đào cười nói: "Vậy thì quyết định như thế. Ngày mai, mọi người tiến vào Tử Cấm Địa Quật, bắt đầu xử lý công việc hậu chiến! Đánh giết lục phẩm, bắt giữ võ giả tứ ngũ phẩm, ném vào Thiên Nam Địa Quật!
Trục xuất nhân loại Địa Quật bình thường, tạo ra một nơi rèn luyện tương đối an toàn cho võ giả hạ tam phẩm Hoa Quốc..."
Mấy người dăm ba câu liền quy định xong xuôi, không chút nào dây dưa dài dòng.
Nói xong những việc này, Trương Đào lại cười nói: "Nam bộ trưởng thăng cấp Đỉnh Phong, thật đáng mừng! Hoa Quốc sinh ra vị Đỉnh Phong cảnh võ giả thứ 15, đáng giá ăn mừng!"
Mọi người dồn dập chúc mừng Nam Vân Nguyệt.
Nam Vân Nguyệt cũng cười đáp lại, tâm tình không tệ.
Ngoài việc tâm tình không tệ, bà thuận miệng hỏi: "Trước đó ta chém giết một số cửu phẩm, có thu hoạch gì không?"
Trong đám người, Quân đoàn trưởng Trấn Quốc Quân của Trinh Tập Bộ là Chung Thanh Hoan liếc mắt nhìn Phương Bình cùng Lý Trường Sinh, mở miệng nói: "Gốc Diệt Sinh Hoa kia, bị Phương Bình cùng Lý Trường Sinh lấy mất rồi!"
Chung Thanh Hoan lúc nói lời này, gắt gao nhìn chằm chằm Lý Trường Sinh!
Không gì khác, tên khốn này cướp đi Diệt Sinh Hoa của bà!
Bằng không, Nam Vân Nguyệt chém giết Yêu Thực cửu phẩm, bà ấy hiện tại đã thăng cấp Đỉnh Phong, cộng thêm vốn đã có thần binh cửu phẩm, không dùng đến cái này nữa.
Khả năng lớn nhất, đó chính là cho bà.
Thế mà Lý Trường Sinh, cái tên khốn kiếp này, lại trực tiếp cướp đi từ trong tay bà!
Nụ cười của Nam Vân Nguyệt hơi ngưng lại. Thế... Thế là bị lấy mất rồi à?
Tốc độ này thật nhanh!
Trương Đào cười cười, cũng không nói gì. Lấy đi cũng tốt!
Ở chỗ Nam Vân Nguyệt, ông đừng hòng nghĩ tới.
Nhưng ở chỗ Phương Bình... Vậy thì có thể suy nghĩ một chút rồi.
Bộ Giáo Dục bên này, cường giả cửu phẩm cũng có mấy vị.
Quân đoàn trưởng Võ An Quân Bắc Cung Vân, Tạ Y Phạm cũng là Phó bộ trưởng Bộ Giáo Dục. Bộ Giáo Dục hiện nay có bố trí như vậy: một vị Đỉnh Phong, hai vị cửu phẩm.
Trinh Tập Bộ bên kia, một vị Đỉnh Phong, một vị cửu phẩm là Quân đoàn trưởng Chung Thanh Hoan.
Quân bộ bên kia thì mạnh mẽ hơn.
Đỉnh Phong Lý Chấn, cửu phẩm cảnh có Điền Mục, Quách Hiên, Lý Đức Dũng, cùng với vị Chu Tư lệnh Quân bộ tọa trấn ngoài Vương Chiến Chi Địa.
Ba bộ cộng thêm Đỉnh Phong tổng cộng có 10 vị cường giả cửu phẩm cảnh.
Mà tứ đại Trấn Thủ Phủ, hai Trấn Thủ Phủ Đông Bắc, trên bảng cửu phẩm có 4 vị, những cường giả không nằm trên bảng như Trần Diệu Tổ cùng Trần Thất cũng đều là người của Trấn Thủ Phủ.
Hai Trấn Thủ Phủ Tây Nam thực lực hơi yếu, chỉ có Chính Phó Trấn thủ sứ là cửu phẩm.
Trên bảng danh sách Hoa Quốc, cường giả cửu phẩm cảnh có 36 người, Phủ Vương chết trận, thực tế còn 35 người.
Ba bộ bốn phủ chiếm 18 người trên bảng cửu phẩm, chiếm hơn một nửa.
Lại nói Ngô Khuê Sơn, Phạm Hải Bình, Phương Vũ những người này, kỳ thực cũng có thể coi là người của ba bộ bốn phủ.
Lão Trương trong lòng tính toán những điều này, suy nghĩ xem có thể vặt thêm chút lông dê từ phía Phương Bình hay không. Hiện nay, cửu phẩm của Bộ Giáo Dục là Tạ Y Phạm còn chưa có thần binh cửu phẩm đây.
Nghĩ thì nghĩ, Trương Đào lại không vội nói, rất nhanh lảng sang chuyện khác: "Bảng danh sách cửu phẩm ta chuẩn bị cho người xếp lại..."
Vừa nói ra lời này, trong đám người, hai vị hội trưởng Võ Đạo Hiệp Hội mặt đều tím tái!
Lúc này... Đang nói chuyện chính sự, ông lại muốn xếp lại bảng?
Ý gì đây!
Ông nhất định phải làm số một à?
Trương Đào chẳng thèm quản bọn họ nghĩ gì, cười nói: "Đến hiện tại, có một số việc không nên tiếp tục nữa. Danh hiệu Phủ Vương Hình Khai Văn, hay là bỏ đi thôi. Phủ Vương sau khi chết trận, người nhà ông ấy ngay cả tang sự cũng không dám làm... Nói thật, chúng ta có lỗi với những người này.
Nhưng khi đó thế cuộc như vậy, hết cách rồi, chúng ta không thể để cho thế cuộc rung chuyển.
Lần này xếp bảng, ta suy nghĩ một chút, Trần Diệu Tổ tiền bối, ngài cùng Trần Thất tiền bối vào bảng. Tưởng gia chủ, ông cùng Vi gia chủ, Tô gia chủ, Lý gia chủ đều vào bảng.
Đã như thế, dù cho không có Phủ Vương, cửu phẩm cảnh cũng đạt đến 41 người!
Trước đây bảng danh sách cửu phẩm tổng cộng mới 33 người, sau đó lục tục tăng cường, đến hiện tại là 41 người, cũng có thể làm giảm bớt sự khủng hoảng do Phủ Vương ngã xuống gây ra."
Trương Đào than thở: "Các cường giả thất, bát phẩm chết trận khác cũng làm như vậy. Những người này, người nhà cũng không dám công khai tuyên bố người thân đã mất, nỗi khổ tự mình biết, đối mặt người ngoài còn phải gượng cười, cũng không dễ dàng gì.
Để người chết gánh vác trách nhiệm, cũng là do chúng ta vô năng."
Lời nói của Trương Đào khiến mọi người cảm thấy khó chịu trong lòng.
Người chết vào bảng, cũng không phải để tỏ lòng không lãng quên những anh hùng này, mà là chứng minh nhân loại suy yếu.
Để những người này sau khi chết trận, vẫn phải gánh vác trách nhiệm.
Lời này vừa ra, hai vị hội trưởng Võ Đạo Hiệp Hội cũng vội vàng gật đầu, trước đó đúng là hiểu lầm Trương bộ trưởng rồi.
Trương Đào không quản bọn họ, cuối cùng lại nói: "Chiến thắng tại Tử Cấm, cũng không cần quá mức gióng trống khua chiêng... Chư vị cũng biết, rốt cuộc liên quan đến mấy ngàn vạn nhân loại Địa Quật.
Có một số người, lúc này có lẽ còn muốn tuyên dương một hồi lý niệm 'người người bình đẳng', ta thì chẳng muốn tiêu hao tinh thần đi ứng phó rồi.
Mọi người trở lại nghỉ ngơi thật tốt, nên dưỡng thương thì dưỡng thương..."
Hắn nói còn chưa dứt lời, Phương Bình vẻ mặt hiếu kỳ hỏi: "Các tiền bối không bị thương ạ?"
Lời này vừa nói ra, mọi người không còn gì để nói.
Đúng, không bị thương, bởi vì thương thế đều khỏi rồi!
Nhưng bọn họ tin rằng, Phương Bình không phải thật sự hiếu kỳ, mà là có ý đồ riêng.
Quả nhiên, ngay sau đó, Phương Bình than thở: "Đáng tiếc, con đi Giới Vực Chi Địa, mạo hiểm cửu tử nhất sinh, đại chiến mấy trăm hiệp với quái vật trong đó, mấy lần bị đánh tan vỡ Kim Thân, thậm chí ngay cả vật cụ hiện hạt nhân của con cũng bị đánh tan nát. Lần này ở Giới Vực Chi Địa thu được một ít cơ duyên..." Nói xong, Phương Bình triển lộ vật cụ hiện của mình ra.
Nhìn tòa nhà vàng đã không còn ra hình thù gì nữa, trong đám người, một số Tông Sư hơi thay đổi sắc mặt.
Trước đó còn tưởng Phương Bình nói đùa, lúc này, những cường giả Tông Sư này lại biến sắc liên tục.
Nhà vàng của Phương Bình danh tiếng cực lớn.
Sau trận chiến Thiên Môn thành trước đó, người biết không ít, không nghĩ tới hắn ngay cả nhà vàng cũng bị người ta đánh tan vỡ rồi.
Rất nhanh, trong đám người, Điền Mục than thở: "Trước đó mượn dùng bất diệt vật chất, ta hiện tại không có cách nào trả lại, cũng không có tiền trả. Yên tâm, chờ ta kiếm được rồi, cộng thêm thần binh trước đó, trả lại hết!"
Đồ của Phương Bình cũng không phải từ trên trời rơi xuống.
Nhìn thấy vật cụ hiện của hắn thành ra bộ dạng này, nghĩ lại tên này ngay cả vật cụ hiện cũng không có thời gian tu bổ, liền đến Tử Cấm Địa Quật cứu viện mọi người. Trong lúc nhất thời, không ít Tông Sư xấu hổ không chịu nổi.
Trước đó lại còn nảy sinh tâm tư quỵt nợ, thật không còn mặt mũi gặp người.
Phương Bình cười nói: "Điền sư huynh, trước đó là 100 tỷ, hiện tại sửa lại một chút đi, lần này ngài tiêu hao bất diệt vật chất cũng không ít, 200 tỷ nhé."
Điền Mục cười khổ, cũng không hàm hồ, rất nhanh nhận lấy giấy nợ của Phương Bình, bắt đầu sửa chữa lại.
"Ngô sư huynh, ngài nói thế nào?"
Ngô Xuyên bất đắc dĩ nói: "Ta cũng trả không nổi, cậu biết ta mà, trước đó vì đổi thần binh, bao nhiêu của cải đều giao ra hết rồi... Trước tiên nợ đi."
"100 tỷ!"
"Ta không dùng đến nhiều như vậy..."
"Bất diệt vật chất không phải vấn đề tiền nong!"
Ngô Xuyên không còn gì để nói, buồn bực viết giấy nợ.
Phương Bình cũng không thu hồi nhà vàng tàn tạ của mình, mà đem nó đập thẳng vào mặt Trương Vệ Vũ.
Trương Vệ Vũ không nói gì, yên lặng bắt đầu viết giấy nợ.
Ta cũng không có tiền!
Nhưng người ta mạo hiểm tính mạng đến cứu viện thì không nói, đằng này suýt chút nữa bị người ta đánh nát vật cụ hiện. Trong tình huống này, bọn họ đều hoàn hảo không chút tổn hại, Phương Bình lại trọng thương, không ngại ngùng quỵt nợ sao?
Mấy vị Đỉnh Phong như Trương Đào cứ thế nhìn, không nói tiếng nào.
Lý Hàn Tùng khâm phục sát đất!
Nhìn xem, ta biết ngay mà, những người này không quỵt nợ được đâu.
Quả nhiên, bị ta nói trúng rồi chứ gì!
Thật lợi hại!