Sóng biển ngập trời dâng lên.
Tiếng kêu thảm thiết không ngừng.
Mấy trăm kg thuốc nổ đời mới nhất chớp mắt nổ tung, uy lực có thể so với đầu đạn hạt nhân chiến thuật loại nhỏ. Hơn nữa còn là nổ ở khoảng cách gần như vậy, hầu như không ai có thể né tránh.
Tốc độ sóng xung kích lên tới vạn mét mỗi giây. Cường giả Bát phẩm còn có Kim Thân phòng ngự, nhưng võ giả Thất phẩm nhục thân cũng không quá mạnh mẽ, ít nhất là không đủ để chống đỡ.
Tiếng nổ ầm ầm vang lên trong chớp mắt, tiếng kêu thảm thiết chính là đến từ những võ giả Thất phẩm này.
"Phương Bình!"
Thời khắc này, Cửu trưởng lão đã bay ra khỏi vòng nổ hạt nhân, gầm lên một tiếng, phẫn nộ tột đỉnh!
Không chỉ là Phương Bình, còn có Tần Phượng Thanh - cái tên súc sinh kia!
Súc sinh kia cố ý! Cố ý mang theo những người này trở về! Nếu không phải để những người này nhìn thấy cơ hội, võ giả Thất Bát phẩm sẽ không đi vây giết Phương Bình. Đáng hận!
Rống lên một câu, Cửu trưởng lão một quyền oanh kích mặt biển. Trong biển, không hề có dấu hiệu sự sống tồn tại.
Cửu trưởng lão biến sắc. Cách đó không xa, Bát trưởng lão đang cùng nhóm Nam Vân Bình giao thủ quát lên: "Đừng xuống biển!"
Phương Bình có thể che giấu khí tức, điểm này mọi người đều biết. Một khi xuống biển, vậy thì nguy hiểm rồi!
Bát trưởng lão hét xong, ở phía xa hơn, Đại trưởng lão một đao đẩy lùi Khổng Lệnh Viên, quát lạnh: "Phương Bình! Đi ra! Ngươi không phải có phân thân Tinh thần lực do Lý Chấn tặng sao? Ngươi nghĩ rằng chúng ta không biết, sẽ xuống biển để ngươi tính kế? Nếu không ra, lão phu giết sạch thân bằng hảo hữu của ngươi!"
Hắn vừa dứt lời, tại một chỗ khác trên mặt biển, Phương Bình khá là chật vật, Hoàng Kim Ốc đã bị thu hồi, từ trong biển nhảy ra, cười nói: "Tôi sợ quá cơ! Đi đi, đi giết người nhà tôi đi, có bản lĩnh thì đi, xem Phương Bình tôi có nhíu mày cái nào không!
Đại minh chủ, ông già rồi, thật sự già rồi!"
Phương Bình cười to nói: "Thời đại Tân Võ, ai mà không từng có người nhà chết trận? Người nhà chết thì đã sao, chết rồi ông đây chỉ càng có thêm động lực. Đi a! Hôm nay ông giết cả nhà tôi, ngày mai ông đây cũng làm thịt cả nhà ông! Con trai ông, cháu trai ông... Môn nhân đệ tử của ông, ông cho rằng Phương Bình tôi không làm được?"
Phương Bình nói một câu, lại nổi giận quát: "Ngày đó ông ra tay ở Địa Quật Nam Giang, xem như đã cứu chúng tôi một mạng. Phương Bình tôi không phải hạng người vong ân phụ nghĩa, chỉ là bây giờ chưa có điều kiện trả ơn thôi, không nghĩ tới ông lại còn ghi hận với tôi!
Ngày xưa, tôi từng nghĩ, ông - Triệu Hưng Võ, một người gồng gánh giới tông phái, chống đỡ mảnh trời này. Ngoài ba bộ bốn phủ, ông là người duy nhất bước lên top 10 bảng danh sách Cửu phẩm, điều đó khó khăn biết bao!
Người tôi tán thành duy nhất ở giới tông phái chính là Triệu Hưng Võ ông, nhưng hôm nay lời này đã nói ra, hai ta không chết không thôi!"
Triệu Hưng Võ lạnh nhạt nói: "Lão phu không cần ngươi sùng bái! Không cần ngươi cảm khái ta có bao nhiêu khó khăn! Nếu các ngươi đều cảm thấy tông phái đã mục nát, đã trở thành quá khứ, vậy hãy để cho thời đại tông phái triệt để kết thúc trên tay lão phu đi!"
Phương Bình tức miệng mắng to: "Ông có tư cách gì đại biểu giới tông phái? Ngày xưa ông là trụ cột, hôm nay ông là sỉ nhục của giới tông phái! Trương bộ trưởng mỗi lần nhắc đến giới tông phái, người tán thành nhất chính là Triệu Hưng Võ ông, nhưng tất cả mọi người đều khó khăn cả!
Sư huynh Ngô Xuyên trước đây có Thần binh Cửu phẩm không? Ông ấy là một trong tứ đại Trấn thủ sứ mà còn không có!
Tuyệt học Tuyệt Đỉnh, theo tôi được biết, cũng chỉ có Tư lệnh Lý Đức Dũng và Viện trưởng Lý là có, đều do Tư lệnh Lý truyền xuống, đó là bởi vì Tư lệnh Lý cần tìm người truyền thừa. Ông với ông ấy có cùng đạo không?
Ông lại sớm gia nhập Tà giáo. Một số tông phái coi ông là thần, nhưng hiện nay ông lại là sỉ nhục của bọn họ!"
"Nhiều lời vô ích. Trước trận chiến Địa Quật Tử Cấm, nếu ngươi đem thanh Thần binh của Cơ Dao tặng cho lão phu, hôm nay lão phu cũng sẽ không ra tay đối phó ngươi! Top 10 Cửu phẩm, chỉ có lão phu không có Thần binh Cửu phẩm, buồn cười biết bao!
Vốn tưởng rằng Cơ Dao từ bỏ Thần binh, cuối cùng sẽ rơi vào tay ta. Buồn cười chính là, Trương Đào cân nhắc cho Tạ Y Phạm, Nam Vân Nguyệt cân nhắc cho Chung Thanh Hoan, Lý Chấn nghĩ tới là cho Quách Hiên..."
Triệu Hưng Võ khẽ cười nói: "Thủ lĩnh ba bộ bốn phủ, có ai cân nhắc qua lão phu sao? Quá buồn cười rồi! Nếu lão phu cầm trong tay Thần binh Cửu phẩm, chiến lực hơn xa bọn Ngô Xuyên. Cuối cùng... Ngươi thà cho một võ giả sơ nhập Bát phẩm, cũng không muốn cho ta! Đây chính là cái gọi là dốc hết sức mạnh, tăng lên thực lực nhân loại của các ngươi sao, thật buồn cười!"
Triệu Hưng Võ tự giễu một câu, rất nhanh khôi phục yên tĩnh, vừa cùng Khổng Lệnh Viên cách không giao thủ, vừa nhẹ giọng nói: "Không cần kéo dài thời gian, cũng sẽ không cho ngươi thời gian. Phân thân Tinh thần lực Tuyệt Đỉnh cũng không phải vạn năng! Khổng Lệnh Viên sẽ không là đối thủ của ta, ngươi không muốn lão phu sau đó đánh giết bọn Lữ Phượng Nhu chứ? Tự mình chặt đầu, lão phu liền buông tha bọn họ!"
"Bằng vào ông?"
Phương Bình hừ lạnh một tiếng, nhìn Cửu trưởng lão và mấy vị cường giả Bát phẩm đang vây lại, nhìn Kim Thân của những tên Bát phẩm kia đều sắp tan vỡ, cười lạnh nói: "Các người dám tới gần tôi sao? Đến đây, tôi sẽ tặng các người một đạo phân thân Tuyệt Đỉnh, xem các người có dám hay không!"
Dứt lời, trong tay Phương Bình xuất hiện một thanh ngọc kiếm. Hắn nhìn quanh bốn phía, cười nói: "Đến a! Một tên nhược Cửu phẩm thêm mấy tên Bát phẩm, tôi xem các người có dám tới hay không!"
Cửu trưởng lão không chút biến sắc, giờ khắc này cũng cực kỳ bình tĩnh, chậm rãi nói: "Những thứ này không thay đổi được gì đâu! Giết ngươi... Tự nhiên sẽ có người ra tay!"
Dứt lời, Cửu trưởng lão phất tay thật mạnh, năm vị Bát phẩm chớp mắt lui lại, quay sang chiến đấu với nhóm Lữ Phượng Nhu đang truy đuổi.
Cùng lúc đó, Phương Bình hét lớn một tiếng, lại lần nữa bạo phát toàn lực, giày chiến Cửu phẩm tỏa sáng rực rỡ, rời đi tại chỗ.
Một tiếng nổ ầm!
Hư không xuất hiện một vết nứt nhỏ, trong nháy mắt, một bóng người lóe lên, khẽ thở dài: "Thật là nhạy cảm, bất quá ngươi vẫn phải chết. Phương Bình, vì giết ngươi, Thần Giáo lần này nhưng là dốc toàn bộ lực lượng rồi."
Cách đó không xa, trong miệng Phương Bình tràn ra máu tươi, ánh mắt lấp loé nói: "Ông là ai?"
Giờ khắc này, chỗ hắn vừa đứng xuất hiện thêm một bóng người khôi ngô. Người này đồng dạng mang mặt nạ. Về phần vóc người khôi ngô, cái này không phải tiêu chuẩn để phán đoán.
"Giáo hoàng Sáng Thế giáo!"
"Nhị trưởng lão Cứu Thế Đường!"
Võ giả khôi ngô lờ mờ đáp lại. Phương Bình nhếch miệng cười nói: "Lợi hại! Thật lợi hại! Vì giết tôi mà lại phát động 6 đại trưởng lão, top 3 trưởng lão đều đến đủ, tôi có phải là nên tự hào không?
Tông chủ Sáng Thế giáo... Tôi biết ông! Mấy lần vây giết tôi, phần lớn đều là người của Sáng Thế giáo. Đánh giết người thường cũng là người của Sáng Thế giáo! Đến đều đến rồi, một đám cường giả Cửu phẩm, hà tất che giấu thân phận, thật sự cho rằng có thể giấu được sao..."
"Ầm ầm!"
Một tiếng nổ đùng lại lần nữa vang lên ở chỗ Phương Bình, dưới chân hắn tia sáng xán lạn, trong miệng máu tươi phun mạnh, bay ngược mấy trăm mét, nghiến răng nghiến lợi nói: "Chờ bố mày nói xong đã! Gấp cái gì!"
Nhị trưởng lão vừa tới không thèm để ý tới hắn, lại lần nữa lao về phía Phương Bình, một thanh thiền trượng đột nhiên xuất hiện bên người Phương Bình.
Phương Bình cười to nói: "Hóa ra là ông! Không nghĩ tới, thật làm cho tôi bất ngờ, ngày hôm nay bất ngờ thật nhiều!"
Nhị trưởng lão bình tĩnh nói: "Nếu đã đến rồi, cũng không định giấu giếm!"
Dứt lời, mặt nạ trên mặt vỡ tan, lộ ra dung mạo.
"Ngõa Nhĩ Na! Quả nhiên là ông!"
Phương Bình nghiến răng nghiến lợi. Ngõa Nhĩ Na là trưởng bối của Đà Mạn, cũng là vị cường giả Cửu phẩm trấn thủ Vương Chiến Chi Địa ngày đó, đến từ Cổ Phật Thánh Địa.
Phương Bình đã gặp hắn! Lúc trước đi Vương Chiến Chi Địa, lão hòa thượng này từng làm khó dễ hắn!
"Tốt, rất tốt! Người của Cổ Phật Thánh Địa đến, người của núi Andes đến, minh chủ giới tông phái Hoa Quốc cũng tới. Vậy vị Trát Lập Tạp La kia lại là thần thánh phương nào?"
Xa xa, Bắc Cung Vân cười to nói: "Người của Chư Thần Quốc Độ! Phương Bình, ngươi nếu không chết, lần này kiếm bộn rồi! Cường giả của ba đại Thánh Địa lại là người trong Tà giáo, Bộ trưởng sẽ vì ngươi mà ra mặt!"
Nhị trưởng lão lạnh nhạt nói: "Sống sót rồi hãy nói!"
Dứt lời, Nhị trưởng lão xuất hiện giữa trời, cầm trong tay thiền trượng, một trượng đánh về phía Phương Bình.
"Mẹ kiếp! Ép tao!"
Phương Bình không nói hai lời, ném lại ngọc kiếm rồi bỏ chạy.
Nhị trưởng lão tức khắc lùi về sau, tia sáng trên người bạo phát đến cực hạn, quát lên: "Bằng cái này cũng muốn giết ta! Mơ hão!"
Cách đó không xa, Cửu trưởng lão vội vàng rút lui, không chuẩn bị tham dự mà định đi đánh giết nhóm Lữ Phượng Nhu. Hắn mới vừa rút lui, phía sau bỗng nhiên có người rên rỉ nói: "Vãi, tao trốn ở đây mà mày cũng tới!"
Phía sau không phải ai khác, chính là Tần Phượng Thanh!
Cửu trưởng lão trước đó bị hắn chọc tức gần chết, cũng không nghĩ tới tên này bỗng nhiên lù lù xuất hiện sau lưng mình. Trước đó Phương Bình giúp hắn che giấu khí tức, hiện tại chạy trốn đến ngoài ngàn mét, khí tức của Tần Phượng Thanh lúc này mới lộ ra.
"Đi chết!"
Cửu trưởng lão vui mừng khôn xiết. Hắn không nghĩ tới lại đụng phải, một Cửu phẩm dù có yếu đến đâu cũng có thể giết chết một Thất phẩm sơ đoạn.
Ngay khi Cửu trưởng lão đánh giết Tần Phượng Thanh, Tần Phượng Thanh bỗng nhiên hét lớn: "Ông đây liều mạng với mày!"
Cửu trưởng lão cười khẩy, một võ giả Thất phẩm sơ đoạn muốn liều mạng với mình?
Ý nghĩ này mới vừa hiện lên, Tần Phượng Thanh đột nhiên ném ra một quả cầu.
Sắc mặt Cửu trưởng lão kịch biến!
"Phương Bình, lão phu nhưng là xuất huyết nhiều đấy, ha ha ha..."
Đúng lúc này, tiếng cười truyền ra từ trong hư không. Một bóng người xuất hiện, vừa xuất hiện liền đấm một quyền về phía Cửu trưởng lão.
"Chiến Vương!"
Cửu trưởng lão sắc mặt hoàn toàn thay đổi, gầm lên dữ dội, ngự không bỏ chạy.
"Bằng vào ngươi cũng muốn chạy? Lãng phí Tinh thần lực của lão phu, đồ xằng bậy!"
Ầm ầm!
Quyền này đấm ra, hư không trực tiếp nổ tung, một khe nứt lớn hiện ra trên biển, toàn bộ bầu trời phảng phất đều tối sầm lại.
"Không!"
Mặt nạ của Cửu trưởng lão chớp mắt nát tan, đầy mặt không dám tin và không cam lòng!
Phân thân Tinh thần lực của Chiến Vương, làm sao lại ở trên tay Tần Phượng Thanh!
Tất cả mọi người đều biết Phương Bình có phân thân Tinh thần lực, cho nên mới để Nhị trưởng lão đi đánh giết Phương Bình, bởi vì Nhị trưởng lão có thực lực chống đỡ. Nhưng hắn thì tuyệt đối không có thực lực này!
Hắn cho rằng giết một Thất phẩm đơn giản, ai ngờ Tần Phượng Thanh lại có hàng nóng trong tay!
Tần Phượng Thanh giờ khắc này đã trốn chạy, cười to nói: "Còn thật sự tưởng ông đây đột phá xong đi khoe khoang à, đồ ngu! Bất quá Phương Bình, tiêu diệt một tên nhược Cửu phẩm lỗ vốn quá!"
Xa xa, Phương Bình hét lớn: "Tinh thần lực của Chiến Vương yếu nhớt, không giết nổi bọn Bản nguyên đạo đâu, tính ra tỉ lệ giá cả hiệu năng (P/P) thế là cao rồi!"
Trong hư không, phân thân Tinh thần lực của Chiến Vương còn chưa tiêu tan, nghe vậy cả giận nói: "Tiểu tử, ngươi..."
Phương Bình không thèm để ý tới ông ta. Một cái phân thân Tinh thần lực, một đoạn chương trình thôi mà, hiện tại chương trình chạy xong rồi, ông còn có thể quay lại cáo trạng hay sao? Nói Tinh thần lực của ông yếu thì có sai đâu, vốn dĩ không mạnh bằng lão Trương mà.
Tần Phượng Thanh lúc trước rời đi Ma Võ là đi tìm Tưởng mập mạp. Phương Bình căn bản không muốn hắn cầm phân thân Tinh thần lực, bởi vì ở trên tay Tần Phượng Thanh mới gây được bất ngờ. Ai cũng biết Phương Bình có cái này, ai cũng không ngờ Phương Bình sẽ giao nó cho Tần Phượng Thanh - kẻ yếu nhất ở đây.
Phân thân Tinh thần lực tuy rằng mạnh mẽ, nhưng nếu cường giả Cửu phẩm có chuẩn bị, có đề phòng, thời khắc mấu chốt cường giả Bản nguyên đạo ra tay chống đỡ thì chưa chắc đã giết được người.
Hiện tại, Cửu trưởng lão chết chắc rồi!
"Đáng chết!"
Cùng lúc đó, Ngõa Nhĩ Na mắng to một tiếng!
Giả!
Ngọc kiếm Phương Bình ném ra lại là giả!
"Đáng ghét!"
Ngõa Nhĩ Na nổi giận. Hắn vừa mới toàn lực phòng ngự, cũng bỏ lỡ cơ hội cứu Cửu trưởng lão. Lúc Chiến Vương đấm ra một quyền, hắn còn đang phòng ngự ngọc kiếm bạo phát đây.
Mới vừa mắng xong, một tiếng kêu thảm thiết thê lương truyền đến. Trong hư không, thân thể Cửu trưởng lão chớp mắt rạn nứt, tiếp đó liền bị vết nứt màu đen nuốt chửng.
Phương Bình hét lớn: "Ai biết hắn?"
Mặt nạ Cửu trưởng lão bị đánh nát, lộ ra khuôn mặt. Phương Bình không biết tên này, cũng không phải là võ giả Hoa Quốc.
Bên kia, trong nhóm Lữ Phượng Nhu đang đè năm vị Bát phẩm ra đánh, một vị cường giả Bát phẩm của Võ An quân quát lên: "Là Đạt Uy Nhĩ, cường giả tự do của đại lục Châu Âu!"
"Lại không phải Thánh Địa, đáng tiếc rồi!"
Phương Bình vừa nói vừa trốn chạy về phía xa. Chờ Nhị trưởng lão đuổi theo, hắn lại lần nữa ném ra một viên ngọc kiếm!
Sắc mặt Nhị trưởng lão biến đổi liên tục!
Phương Bình có phân thân Tinh thần lực không? Có! Những thanh ngọc kiếm này đều mang theo khí tức của Lý Chấn. Phòng ngự hay không phòng ngự?
Không phòng ngự, lỡ như là thật thì hắn chắc chắn phải chết. Nhưng là... Tên khốn này quá đáng ghét rồi!
"Phương Bình, lão nạp phải giết ngươi!"
"Ông còn chưa đủ tư cách, Chân Vương Địa Quật nói câu này cũng không ít đâu, ông tính là cái hành gì!"
Phương Bình nói xong, hét lớn: "Tần Phượng Thanh, đi giúp các thầy cô! Năm tên Bát phẩm bị bom nổ thành trọng thương mà các người còn không xử xong, phí phạm phân thân Tinh thần lực của Chiến Vương quá!"
Tần Phượng Thanh cười lớn một tiếng, cấp tốc bay về phía nhóm Lý Hàn Tùng, cười to nói: "Ông đây hôm nay chém giết Cửu phẩm, bảng danh sách Thất phẩm số một chính là ta!"
Lý Hàn Tùng lúc này đang cùng một vị cường giả Bát phẩm giao thủ, đánh cho thần khải kêu vang rắc rắc, nghe vậy mắng to: "Dùng phân thân Tuyệt Đỉnh tiêu diệt một tên nhược Cửu phẩm, mẹ nó cậu rác rưởi thế còn không ngại ngùng mà phí lời!"
"Cút! Cho cậu thì cậu đến nhược Cửu phẩm cũng không xử xong!"
"Phí lời, cậu đưa tôi thử xem!"
"Ông đây chỉ có một cái, đào đâu ra nữa!"
"Tất cả im miệng cho tôi!"
Hoàng Cảnh giờ khắc này cánh tay gãy vỡ, ánh kim trên người lấp loé cấp tốc khôi phục cánh tay, giận dữ hét: "Lúc nào rồi, nhanh giết mấy tên khốn kiếp này, đi giúp mấy vị Tinh Lạc quân!"
Sáu đại cường giả Bát phẩm của Tinh Lạc quân giờ khắc này bị võ giả áo đen Ma Nhĩ Tháp đánh liên tục bại lui, Kim Thân đều bắt đầu tan vỡ rồi.
Bây giờ, duy nhất chiếm cứ ưu thế chỉ có bên phía bọn họ. 5 vị cường giả Bát phẩm cộng thêm 7 vị cường giả Thất phẩm. Những người này đeo Thần binh, vây giết năm vị Bát phẩm không có Thần binh, trước đó còn bị bom nổ tung Kim Thân, đây mới là vòng chiến có ưu thế lớn nhất hiện nay.
Những nơi khác, Khổng Lệnh Viên xếp hạng tuy cao hơn Triệu Hưng Võ, nhưng thương thế hắn vừa khỏi, giờ khắc này lại không phải đối thủ của Triệu Hưng Võ, bị áp chế dữ dội.
Sự mạnh mẽ của Triệu Hưng Võ cũng nằm ngoài dự liệu của mọi người. Hắn không có Thần binh Cửu phẩm, đại đao trong tay mới chỉ là Thần binh Thất phẩm! Mà Khổng Lệnh Viên lại cầm trong tay Thần binh Cửu phẩm!
Một vị cường giả Bản nguyên đạo cầm Thần binh Cửu phẩm, xếp hạng trên Triệu Hưng Võ, lại không phải là đối thủ của Triệu Hưng Võ, quả thực khó mà tin nổi.
Nguy hiểm nhất vẫn là Phương Bình! Nếu không phải hắn thỉnh thoảng tung ra ngọc kiếm ngăn cản, e sợ đã bị giết rồi!
"Lão Trương, còn hậu chiêu hay không a!"
Phương Bình hét lớn một tiếng, dù cho đến cảnh giới Bát phẩm, lúc này cũng đầu đầy mồ hôi.
Ngõa Nhĩ Na quá mạnh! Vị cường giả trấn thủ Vương Chiến Chi Địa này mạnh hơn Phương Bình tưởng tượng, e sợ không kém gì Ngô Xuyên rồi!
Phương Bình đều sắp tức hộc máu. Lão Trương nói Đại trưởng lão cũng chỉ so được với Ngô Xuyên thôi. Nhưng hiện tại, Nhị trưởng lão Ngõa Nhĩ Na đều có thực lực cấp bậc kia rồi! Triệu Hưng Võ càng là đè Khổng Lệnh Viên ra đánh. Này nếu là không có viện binh, dù cho chính mình ném ra ngọc kiếm của Lý Chấn cũng chưa chắc làm gì được.
"Hậu chiêu vẫn có!"
Lúc này, hư không lại lần nữa lóe qua một bóng người, Long Vương Lâm Long than thở: "Ta vẫn là đánh giá thấp quyết tâm của Đại Giáo Hoàng. Nhị gia, trước đó ta cứ tưởng ngài sẽ không tới!"
Ngõa Nhĩ Na hơi thay đổi sắc mặt, hừ lạnh nói: "Lão Thất?"
"Là ta."
"Quả thế, Đại Giáo Hoàng trước đó liền nói, không phải ngươi thì chính là Lão Đại, không nghĩ tới thật là ngươi!"
Lâm Long cười nói: "Nguyên lai ta sớm như vậy liền bại lộ sao? Ta còn tưởng rằng ngài sẽ bất ngờ."
"Hừ!"
Ngõa Nhĩ Na khẽ quát một tiếng, thiền trượng trong tay bỗng nhiên truyền ra một trận tiếng nỉ non, phảng phất như hòa thượng niệm kinh. Trong hư không, một đạo bóng mờ Cổ Phật đột nhiên xuất hiện, cấp tốc trấn áp về phía Lâm Long.
"Ngõa Nhĩ Na, ngươi là hậu nhân dòng chính của Cổ Phật, lại cũng sẽ phản bội nhân loại, thật để ta quá bất ngờ! Triệu Hưng Võ không phục vì bị phân biệt đối xử, Trát Lập Tạp La năm đó bỏ mình ở Địa Quật có lẽ là được Địa Quật cứu... Ma Nhĩ Tháp ở núi Andes vẫn bị bài xích, Đạt Nhĩ Uy là cường giả tự do, tương đương với lính đánh thuê...
Bọn họ, ta đều có thể lý giải.
Nhưng ngươi, ngươi là hậu nhân dòng chính của Cổ Phật Thánh Địa, huyết mạch bất quá ba đời, ngươi lại sẽ phản bội, thật không nghĩ tới."
Ngõa Nhĩ Na lạnh lùng nói: "Ta tổ đã ngã xuống! Tám đại Cổ Phật, sớm cũng chỉ còn sót lại bảy vị, nhưng bảy người này lại ẩn giấu việc ta tổ ngã xuống, trong bóng tối khiến người ta tu luyện đạo của ta tổ!
Đáng hận, đáng giết!
Ta bước vào Bản nguyên đạo đã lâu, cùng ta tổ đồng nguyên, nếu để cho ta tu luyện, đã sớm bước vào Tuyệt Đỉnh, thành tựu Cổ Phật! Nhưng bọn họ vì tư lợi bản thân, đem ta bài trừ ra bên ngoài, sung quân đến Vùng Cấm, trấn thủ Vương Chiến Chi Địa. Lâm Long, ta có nên phản bội hay không?"
Lâm Long không nói gì, than nhẹ một tiếng.
Nên sao? Có một số việc, khó nói.
Tám đại Cổ Phật, rất sớm trước đây liền nghe nói kỳ thực có một vị đã ngã xuống, nhưng tin tức vẫn không được chứng thực. Bây giờ thì đã được xác nhận rồi! Tiền bối của Ngõa Nhĩ Na đã ngã xuống!
Hơn nữa Cổ Phật Thánh Địa lại không để Ngõa Nhĩ Na truyền thừa, mà là lựa chọn người khác. Phải biết, lúc trước Dương gia lão tổ ngã xuống, ý nghĩ đầu tiên của Trấn Tinh Thành chính là để Dương Đạo Hoành đi kế thừa Bản nguyên đạo của Dương gia lão tổ!
Lâm Long không tiếp tục nói nữa, hắn cũng là cường giả bước vào Bản nguyên đạo, bất quá thực lực so với Ngõa Nhĩ Na thì kém một chút.
Hai người một người cầm thiền trượng Cổ Phật trấn áp, một người cầm trường thương, nhưng bị đánh liên tục bại lui.
Xa xa, Phương Bình thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng có chút bất đắc dĩ. Lão Trương chuẩn bị hậu chiêu không ít! Nhưng vẫn không ăn thua a!
Lâm Long, Khổng Lệnh Viên, Bắc Cung Vân đều bị áp chế rồi! Bát trưởng lão bên kia cùng nhóm Nam Vân Bình đánh nhau kịch liệt. Lữ Phượng Nhu bọn họ áp chế đối thủ, nhưng không thay đổi được sự thật là sáu vị Tinh Lạc quân đang bị Ma Nhĩ Tháp đánh tơi bời. Lại tiếp tục như thế, nhiều nhất một phút nữa, sáu người này sẽ có người ngã xuống!
Trong tay Phương Bình bỗng nhiên xuất hiện hơn mười thanh ngọc kiếm, bay lên trời, nhìn quanh nói: "Nơi này có thật có giả, lát nữa tôi tùy tiện ném, ai xui xẻo bị giết chết thì đừng trách tôi!"
Phương Bình rống lên một tiếng. Xa xa, Triệu Hưng Võ quát lên: "Lão Bát, cẩn thận một chút!"
Giờ khắc này, Bát trưởng lão - vị cường giả mới vừa bước vào Bản nguyên đạo là yếu nhất, khả năng Phương Bình ra tay với hắn là lớn nhất.
Bát trưởng lão tóc ngắn lúc này bỗng nhiên phẫn nộ quát: "Lão Cửu chết rồi! Đại Giáo Hoàng là muốn đem chúng ta làm con tốt thí, cố ý dẫn dụ phân thân sao? Tứ gia, Ngũ gia đâu? Nhị gia đều đến rồi, tên phản đồ Lâm Long cũng đến, bọn họ đâu! Đáng chết! Khốn kiếp!"
Bát trưởng lão giận không nhịn nổi. Lúc này, có một số việc rất rõ ràng rồi. Lão Cửu chết, không hẳn là bất ngờ!
Trước đó đã nói sẽ có cường giả chống đỡ phân thân, nhưng hiện tại xuất hiện hai đạo, hơn nữa không nhắm vào cường giả. Ngõa Nhĩ Na cùng Triệu Hưng Võ cũng không hỗ trợ ngăn cản, tuy nói trước đó hai người đều có lý do.
Thật sự đánh tiếp, không hẳn không có cơ hội!
Mắng một câu, Bát trưởng lão lại lần nữa cả giận nói: "Trước đó nói Cửu phẩm đều đã rời đi, tại sao lại xuất hiện nhiều người như vậy!"
Triệu Hưng Võ cũng cả giận nói: "Bắc Cung Vân vốn nằm trong kế hoạch. Khổng Lệnh Viên khôi phục, lão phu cũng không nghĩ tới. Tên phản đồ Lâm Long này..."
Lâm Long một thương đánh nát một góc bóng mờ Cổ Phật, cười nói: "Triệu minh chủ, Lâm Long ta không phải là phản đồ, lời này ông giữ lại cho chính mình đi!"
Triệu Hưng Võ hừ lạnh một tiếng, trường đao xuất hiện giữa trời, một đao chém Khổng Lệnh Viên bay ngược gần trăm mét, lạnh lùng nói: "Rác rưởi!"
Khổng Lệnh Viên khóe miệng tràn ra dòng máu vàng, khẽ thở dài: "Mười năm trước, ông dám nói lời này sao?"
"Khổng Lệnh Viên, lão phu nói ngươi rác rưởi, cũng không phải nói thực lực ngươi! Trong đám cường giả Bản nguyên đạo, ngươi cùng lão phu giống nhau, ngoại trừ cường giả ba bộ bốn phủ, loại cường giả trực thuộc trung ương chính phủ như ngươi là không được coi trọng nhất!
Ngươi cùng Vương Vũ, trình độ quan trọng còn dưới cả Ngô Khuê Sơn. Bản nguyên đạo bị tổn hại, mười năm không ai giúp ngươi tí ti nào! Bây giờ cần dùng đến ngươi mới chữa thương cho ngươi, buồn cười!
Thế mà ngươi còn khăng khăng một mực bán mạng cho bọn Trương Đào, đáng giá không?"
Khổng Lệnh Viên khẽ cười nói: "Ông sai rồi, tôi không phải bán mạng cho Tuyệt Đỉnh, cũng không phải bán mạng cho ai. Tôi chỉ tuân theo bản tâm, làm việc tôi nên làm!
Phương Bình sống sót có lợi cho nhân loại, có lợi cho tất cả mọi người, thế là đủ rồi!
Thời đại Tân Võ, các tiền bối người trước ngã xuống, người sau tiến lên, chiến đấu đến cuối sinh mệnh. Bọn họ không có ai có hi vọng Tuyệt Đỉnh sao? Ông và tôi có được coi là đám người ưu tú nhất trong đó không? Không phải chứ!
Nhưng khi bọn họ già yếu, lao tới Ngự Hải Sơn, chiến đấu đến sinh mệnh kết thúc, bọn họ hối hận sao? Không ai hối hận!
Bởi vì... Chúng ta không phải chiến đấu vì người khác, mà là vì mình, vì con cháu đời sau của chúng ta. Triệu Hưng Võ, ông già rồi, thật sự già rồi, ông chính là khối u ác tính của giới tông phái!"
Dứt lời, trước mặt Khổng Lệnh Viên hiện lên một quyển sách vô cùng lớn. Thời khắc này, khí chất Khổng Lệnh Viên đại biến, lãnh khốc nói: "Triệu Hưng Võ, tình đồng bào ngày xưa, hôm nay một đao cắt đứt!"
Lời còn chưa dứt, trong hư không, quyển sách to lớn bốc lên từng cái văn tự, dường như bóng người, từ bốn phương tám hướng bao vây lấy Triệu Hưng Võ!
"Trò mèo, lão phu đời này chỉ có đao này! Võ của ta duy đao!"
"Chém!"
Triệu Hưng Võ quát lớn một tiếng, một đao xẹt qua hư không, ánh đao ngút trời, vết nứt hư không hiện ra.
Từng cái văn tự màu vàng chớp mắt phá nát. Khổng Lệnh Viên sắc mặt trắng bệch, miệng phun máu tươi, lẩm bẩm nói: "Vì sao... Ông... Đã sắp a... Vì sao..."
"Bởi vì ta không chờ được nữa!"
Triệu Hưng Võ quát lạnh một tiếng. Dứt lời, một đao chém về phía Phương Bình đang ở ngoài ngàn mét!
Phương Bình chỉ cảm giác mình bị cầm cố lại, nổi giận gầm lên một tiếng, ánh vàng trên người lóa mắt. Hắn không tin! Triệu Hưng Võ chém một đao từ ngoài ngàn mét có thể giết chết hắn - một cường giả Bát phẩm nhị rèn!
"Phương Bình!"
Thời khắc này, nhóm Khổng Lệnh Viên bỗng nhiên gầm dữ dội!
Ngay khi Triệu Hưng Võ chém ra một đao, một cái bóng mờ xuất hiện trên đầu Phương Bình trăm mét, một thương đâm xuống!
Lại có người đến!