Ai giết Quỳ Minh, Phương Bình đếch quan tâm.
Giờ khắc này, Hoa Tề Đạo còn đang thẩm vấn bên trong, Phương Bình truyền âm cho Phong Diệt Sinh, vội vàng nói: "Điện hạ, Quỳ Minh đã chết, có một số người hiện tại đã trắng trợn không kiêng dè gì nữa rồi! Trong phủ hiện tại chỉ có hai vị Tôn giả đại nhân, điện hạ, hay là sai người đi Chân Vương điện, báo cho Phong Vương đại nhân..."
Sắc mặt Phong Diệt Sinh lạnh lẽo, cũng truyền âm lại: "Bọn họ không có lá gan lớn như vậy đâu!"
Lúc này, khắp nơi đều đang truyền âm bàn tán.
Phong Diệt Sinh nói xong, Phong Triết - người mạnh nhất trong nhóm hộ vệ vẫn lên tiếng nhắc nhở: "Điện hạ, cẩn thận vẫn hơn!"
Phương Bình vội vàng bồi thêm: "Nếu điện hạ không muốn kinh động Phong Vương, chi bằng người sang phủ Liễu điện chủ tạm lánh vài ngày, hai vị Tôn giả đại nhân sẽ hộ tống điện hạ. Thuộc hạ xin nguyện ở lại trấn thủ Phong Vương phủ! Trong phủ bây giờ không có Thần tướng đại nhân tọa trấn, an nguy của điện hạ là quan trọng nhất, điện hạ!"
Nghe vậy, Phong Triết cùng Phong Hoa liếc mắt nhìn nhau, đều vội vàng nói: "Điện hạ, Phong Ngọc nói không sai! Sang phủ Liễu điện chủ tạm lánh vài ngày, chờ Thánh Quả yến kết thúc, các cường giả rời đi, chúng ta lại về phủ cũng không muộn."
Phong Diệt Sinh cau mày, nhìn về phía Phương Bình, mở miệng nói: "Giờ khắc này lưu thủ trong phủ, nếu ta không ở đây, các ngươi sẽ rất nguy hiểm..."
"Điện hạ!"
Phương Bình bày ra vẻ mặt cảm động rưng rưng, vội vàng nói: "Thuộc hạ không sợ! Trong phủ không thể không có người lưu thủ, bằng không các Vương phủ khác sẽ nhìn Phong Vương phủ chúng ta ra sao! Nếu vì sợ mà toàn bộ rời đi, thì Phong Vương phủ sau này còn mặt mũi nào mà đặt chân ở hoàng thành nữa."
Phong Diệt Sinh liếc nhìn Phong Hoa. Phong Hoa là võ giả Bát phẩm tam rèn, để hắn lưu thủ Vương phủ có lẽ sẽ an toàn hơn một chút.
Nghĩ tới đây, Phong Diệt Sinh ra lệnh: "Phong Hoa, ngươi cùng Phong Ngọc và những người khác ở lại lưu thủ trong phủ! Chờ việc này kết thúc, ta cùng Phong Triết sẽ sang phủ Vô Thần thúc phụ!"
Phong Hoa vội vàng nói: "Thuộc hạ nhất định tận trung chức thủ!"
Phương Bình cũng vội vàng đáp lại, trong lòng lại thở dài. Phong Hoa à, ta không muốn xử lý ngươi đâu, nhưng ngươi cứ nhất định phải ở lại, vậy thì ta cũng hết cách rồi.
Còn về việc giả mạo Phong Hoa để tiếp tục thăng tiến bên cạnh Phong Diệt Sinh, thôi bỏ đi.
Cường giả Bát phẩm quá gây chú ý. Hơn nữa nếu Phong Diệt Sinh hiện tại không chết, sau này đi Vương Chiến Chi Địa, hắn mới Thất phẩm, Phong Ngọc cũng là Thất phẩm, còn có thể đi cùng. Chứ Phong Hoa là Bát phẩm, dù có đi cũng không ở cùng một khu vực. Phương Bình cảm thấy vẫn nên bám sát Phong Diệt Sinh thì hơn.
"Tiêu diệt Phong Hoa... Chân Vương phủ liền là thiên hạ của ta a!"
Phương Bình rất là thổn thức. Thế quái nào mà mình lại leo lên được cái ghế Đại tổng quản Phong Vương phủ rồi?
Vậy cái mỏ quặng dưới lòng đất Phong Vương phủ, rồi kho báu các kiểu, mình có nên hốt trọn không nhỉ?
Xoắn quẩy vãi!
"Bát phẩm tam rèn... Yếu hơn ta, nhốt vào Hoàng Kim Ốc, đập chết hắn độ khó cũng không tính là quá lớn."
Trong lúc mấy người nói chuyện, Phong Diệt Sinh lại nói: "Các ngươi cảm thấy, rốt cuộc là ai giết Quỳ Minh? Vì sao phải giết Quỳ Minh? Lẽ nào chỉ là vì để cho chúng ta cùng Thiên Thực quân sinh hiềm khích? Nhưng chúng ta cùng Thiên Thực quân vốn đã sớm không hợp nhau..."
Phương Bình do dự một chút, mở miệng nói: "Điện hạ, thuộc hạ cảm thấy không phải Lê Án gây nên, giết Quỳ Minh đối với Lê Án bọn họ cũng chẳng có lợi lộc gì! Thuộc hạ có chút hoài nghi một người..."
"Ai?"
"Huyền Chân!"
Phương Bình dùng ngữ khí sốt sắng nói: "Huyền Chân vẫn luôn cực kỳ bất mãn với Phong Vương phủ, hắn cho rằng cái chết của Huyền Ngọc Chân Vương là lỗi của Phong Vương đại nhân! Hắn biết chuyện của Quỳ Minh, cũng biết những chuyện phát sinh trước đó. Giờ khắc này giết Quỳ Minh, vừa làm mất mặt Vương phủ, lại còn khiến điện hạ cùng Lê Án càng thêm đối địch, đối với hắn trăm lợi mà không một hại. Còn có một chuyện, thuộc hạ không biết... không biết có nên nói hay không..."
"Nói!"
"Thuộc hạ cảm thấy, điện hạ vẫn là quá mức bất cẩn rồi. Điện hạ muốn cưới Cơ Dao điện hạ, thuộc hạ cảm thấy phiền toái lớn nhất không phải Lê Án, không phải các điện hạ khác, mà là Huyền Chân! Huyền Chân vẫn luôn kè kè bên cạnh Cơ Dao điện hạ, nửa bước không rời. Trước đây thuộc hạ nghe lỏm được Huyền Chân cùng Cơ Dao nói chuyện, khả năng là thường xuyên nói xấu điện hạ cùng Lê Án. Hơn nữa Huyền Ngọc Chân Vương vừa vẫn lạc, Cơ Dao điện hạ cảm thấy có lỗi, trong lòng áy náy, nên đối với Huyền Chân cũng cực kỳ thân thiết. Điện hạ, cứ đà này, Cơ Dao điện hạ e rằng sẽ càng thêm căm ghét điện hạ, mà lại càng ngày càng có hảo cảm với Huyền Chân..."
Sắc mặt Phong Diệt Sinh hơi đổi!
Giờ khắc này, hắn vừa vặn nhìn thấy Huyền Chân cùng Cơ Dao đang châu đầu ghé tai, truyền âm to nhỏ.
Ánh mắt Phong Diệt Sinh lập tức thay đổi!
Tên khốn kiếp đáng chết!
Thật sự có khả năng là do hắn giở trò!
Nghĩ tới đây, Phong Diệt Sinh gấp gáp hỏi: "Hôm nay hắn vẫn luôn ở đây sao?"
"Cơ Dao điện hạ bọn họ vẫn luôn ở Thần Tân lâu..."
"Thế Huyền Đồng Thần tướng trước đó ở đâu?"
"Cái này thuộc hạ không biết, bất quá Huyền Đồng Thần tướng không ở Thần Tân lâu..."
Giờ khắc này, Huyền Đồng cũng đang ở đây, nhưng trước đó hắn không đi cùng nhóm Cơ Dao.
Huyền Đồng cũng không có vẻ gì kinh ngạc, trên thực tế hắn cũng chẳng nghĩ nhiều, việc này đâu có liên quan gì đến hắn. Hắn không đi Thần Tân lâu là vì muốn đi mua vài thứ, nên không đi cùng Cơ Dao bọn họ thôi.
Phong Diệt Sinh liếc mắt nhìn Huyền Đồng, ánh mắt trở nên âm trầm.
Huyền Đồng không ở Thần Tân lâu!
Vậy nói rõ Huyền Đồng có đầy đủ thời gian để giết người!
Giết một võ giả Chiến Tướng mà thôi, đối với Huyền Đồng mà nói, cũng chỉ là tiện tay một chiêu.
Thống lĩnh trong phủ Lê Án biến mất, Lê Án mất hết mặt mũi!
Chiến tướng trong phủ mình bị giết, cũng là mất hết thể diện.
Bàn về thân phận, mình là cháu Chân Vương, Lê Án là con trai Vương Chủ. Bây giờ hai đại Vương Đình cần thông gia, thông gia có thể xúc tiến hợp tác, tuy rằng hiệu quả cũng chỉ đến thế. Nhưng xác suất thông gia không nhỏ, cơ hội của mình càng lớn hơn.
Huyền Chân bất quá chỉ là cháu của một Chân Vương đã chết, cơ hội xa vời.
Nhưng hắn dựa vào cái chết của Huyền Ngọc Chân Vương để kiếm chác sự đồng cảm của Cơ Dao, thường xuyên nói xấu mình và Lê Án, lại còn trước mặt mọi người làm nhục mình và Lê Án một phen, Cơ Dao nào còn có thể để ý đến bọn họ.
Tuy rằng vốn dĩ Cơ Dao cũng chẳng thèm để mắt tới, nhưng tình huống thế này, sẽ bởi vì Huyền Chân mà càng thêm tồi tệ!
Nghĩ tới đây, Phong Diệt Sinh bỗng nhiên mở miệng nói: "Hoa soái, kẻ đánh giết Quỳ Minh, cùng kẻ khiến thống lĩnh trong phủ Lê Án mất tích, liệu có phải là cùng một người không?"
Hoa Tề Đạo nhíu mày, lạnh nhạt nói: "Không biết."
Phong Diệt Sinh lạnh lùng nói: "Thiên Thực quân quả nhiên càng ngày càng phế vật! Cái gì cũng không biết! Hoàng thành an nguy bây giờ không hề được bảo đảm, không chừng ngày nào đó Hoàng Đình cũng gặp chuyện không hay!"
"Điện hạ lo xa rồi!"
"Hừ!"
Phong Diệt Sinh chậm rãi nói: "Việc này mọi người đều nhìn ở trong mắt. Lê Án, bản thống lĩnh không muốn tranh luận với ngươi, ta hỏi ngươi, thống lĩnh trong phủ ngươi thật sự biến mất rồi?"
Lê Án sắc mặt khó coi nói: "Đương nhiên là thật!"
"Muốn cho võ giả cấp Thống Lĩnh lặng yên không một tiếng động biến mất, Thần tướng có lẽ có thể làm được, nhưng bảo đảm nhất vẫn là cường giả Thần Đạo! Cường giả Thần Đạo trong hoàng thành cũng không có bao nhiêu. Trừ bỏ Thiên Thực quân... Hoa soái, là người của Thiên Thực quân làm sao?"
Hoa Tề Đạo lạnh lùng nói: "Tuyệt đối không thể!"
"Vậy số cường giả Thần Đạo còn lại, chỉ đếm được trên đầu ngón tay! Mà hiện tại, ở đây trừ người của Thiên Thực quân, còn có ba vị cường giả Thần Đạo!"
Trong đám người, Triệu Hưng Võ lạnh nhạt nói: "Phong điện hạ không cần tính cả lão phu, lão phu vẫn luôn có người nhìn chằm chằm đây!"
Lời vừa nói ra, sắc mặt đám người Hoa Tề Đạo hơi đổi.
Triệu Hưng Võ cười khẩy, không kiêng dè chút nào, tiếp tục nói: "Lão phu tiến vào phạm vi 20 dặm quanh Hoàng Đình, người nhìn chằm chằm lão phu cũng không ít đâu. Phải cẩn thận lão phu đột nhiên nổi điên, giết chết nhân vật trọng yếu nào đó, cho nên không cần tính cả lão phu vào rồi!"
Phong Diệt Sinh không ngạc nhiên chút nào. Triệu Hưng Võ là nhân vật ngoại lai, lại là cường giả đỉnh cấp, việc giám sát hắn là tất yếu. Bằng không nếu tên này nổi điên lên, chém giết Vương Chủ cũng có khả năng.
Phong Diệt Sinh cười nói: "Diệt Sinh đương nhiên sẽ không hoài nghi Triệu soái. Trừ bỏ Triệu soái, nơi đây còn có Huyền Đồng Thần tướng cùng Cơ Nam Thần tướng! Hai vị Thần tướng cũng là cường giả Thần Đạo... Vừa khéo, thống lĩnh trong phủ Lê Án biến mất, chính là vào khoảng thời gian hai vị Thần tướng đi tới hoàng thành. Hôm nay cũng là như thế! Tôn giả bình thường ra tay với Quỳ Minh, chắc chắn sẽ không giấu diếm được cảm ứng của mấy vị Thần tướng. Triệu soái, hôm nay ngươi có cảm nhận được dị thường không?"
Triệu Hưng Võ lười biếng nói: "Lão phu hơi đâu mà quản mấy chuyện ruồi bu này!"
Trong đám người, bên cạnh Cơ Dao, một người đàn ông trung niên lạnh lùng nói: "Phong điện hạ có ý gì?"
Phong Diệt Sinh cười nói: "Diệt Sinh không có ý hoài nghi Cơ Nam Thần tướng!"
Nói xong, Phong Diệt Sinh bỗng nhiên nhìn về phía Huyền Đồng, sắc mặt tái xanh nói: "Nhưng Huyền Đồng Thần tướng thì khó nói rồi!"
"Hừ!"
Huyền Đồng sắc mặt khó coi đến cực điểm, trầm giọng nói: "Phong Diệt Sinh, nói chuyện phải qua não!"
Phong Diệt Sinh cười nhạo nói: "Bản thống lĩnh đương nhiên có não! Đừng tưởng rằng bản thống lĩnh cái gì cũng không biết. Huyền Ngọc Chân Vương vẫn lạc, Huyền gia các ngươi vẫn căm hận Vương Đình, vẫn căm hận Phong Vương phủ..."
Trong đám người, Huyền Chân kiềm chế lửa giận, khẽ quát: "Phong Diệt Sinh, việc ta bất mãn với ngươi, bản tôn không che giấu! Nhưng Lê Án cùng ta không cừu không oán..."
Phong Diệt Sinh cười nhạo nói: "Được rồi, đừng giả bộ nữa! Có một số việc các ngươi thật sự không biết sao? Huyền Ngọc Chân Vương vẫn lạc, có thể nào không liên quan đến Vương tổ ta? Động não nghĩ một chút cũng biết, làm sao có khả năng! Bản thống lĩnh hận không thể để Phương Bình lập tức đi chết, hơn nữa chuyện trước đó, cũng là do Vương tổ sai khiến. Thất bại, Phương Bình không chết, Huyền Ngọc Chân Vương vẫn lạc, Vương tổ bị các đại Chân Vương chỉ trích... Việc này đối với Phong Vương phủ ta có gì tốt? Có thể nói, Phong Vương phủ so với ai khác đều hi vọng lần trước thuận lợi, thuận lợi đánh giết Phương Bình, thuận lợi tiêu diệt Phục Sinh Chi Địa! Những việc này, các ngươi thật không rõ ràng sao? Vậy Huyền Ngọc Chân Vương xảy ra chuyện, ai làm, tự nhiên rõ như ban ngày! Ta có thể nhìn ra, các ngươi tự nhiên cũng có thể, thật sự không biết gì cả? Chuyện Lê Án giả ngây giả dại, hiện tại đều truyền ra ngoài rồi, ngươi thật không biết? Đã như vậy..."
"Phong Diệt Sinh!"
Lê Án một mặt lạnh lùng, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
Phong Diệt Sinh cười nhạo nói: "Ta cũng sẽ không gánh vác phiền phức thay người khác. Huyền Chân muốn trả thù, Thiên Mệnh Vương Đình muốn gây phiền phức, chuyện đó không liên quan gì tới ta, cũng không liên quan tới Phong Vương phủ! Lê Án, mấy vị thống lĩnh trong phủ ngươi biến mất, ai làm ra, trong lòng ngươi tự rõ! Đổi lại là ta, không chỉnh đốn được ngươi Lê Án, thì tiêu diệt mấy vị thống lĩnh của ngươi, cũng là một nước đi không tồi. Lại tiêu diệt Quỳ Minh trong phủ ta, để Phong Vương phủ cùng Thiên Thực quân và ngươi Lê Án càng thêm đối địch, đối với một số người nhưng là có trăm lợi mà không một hại!"
Phong Diệt Sinh giờ khắc này IQ đột ngột tăng cao, cười híp mắt nói: "Thuận tiện ở trước mặt Cơ Dao cười chê chúng ta, cũng rất tốt. Cơ Dao, chúng ta tuy rằng không hợp nhau, nhưng hôm nay ta vẫn muốn hỏi ngươi một câu, Huyền Chân chắc không ít lần nói ta cùng Lê Án là loại rác rưởi chứ?"
Cơ Dao hừ một tiếng không lên tiếng. Nhưng nàng liếc mắt nhìn Huyền Chân, khẽ cau mày.
Điều này ngược lại là thật!
Huyền Chân sắc mặt khó coi không thôi. Một bên, Huyền Đồng bỗng nhiên cười nói: "Điện hạ phân tích rất hay, nhưng tất cả những thứ này đều là lời nói một phía. Ngươi là nói bản tọa đánh giết Quỳ Minh? Đánh giết thống lĩnh trong phủ Lê Án? Buồn cười, bản tọa tiến vào Thiên Thực thành, cũng vẫn luôn bị người nhìn chằm chằm..."
Hắn lời này mới vừa nói ra khỏi miệng, Triệu Hưng Võ liền cười nhạo nói: "Ngươi là nói thời điểm người trong phủ Lê Án biến mất? Hay là nói hôm nay? Vừa khéo, mấy lần đó lão phu đều ở gần Hoàng Đình, bọn họ đều đang nhìn chằm chằm lão phu đây, làm chó gì có thời gian đi nhìn chằm chằm ngươi!"
Lời vừa nói ra, sắc mặt Huyền Đồng cứng đờ!
Đám người Hoa Tề Đạo cũng cứng họng.
Nói không sai!
Triệu Hưng Võ nói đúng rồi!
Mấy lần đó, Triệu Hưng Võ xác thực đang lượn lờ gần Hoàng Đình. Hắn vừa lượn lờ, cường giả quanh Hoàng Đình đều tập trung theo dõi hắn, đúng là không ai thèm để ý đến Huyền Đồng.
So với Huyền Đồng, loại cường giả như Triệu Hưng Võ mới càng đáng giá quan tâm hơn.
Bọn họ cứng họng, còn Phương Bình lại đang thầm chửi trong lòng.
Triệu Hưng Võ muốn làm cái gì!
Không ngờ mấy lần đó, hắn đều ở gần đây?
Quả nhiên, mình bị hoài nghi rồi.
May là đã đổi "áo gile" (thân phận giả), bằng không, e sợ thật sự bị hắn đoán ra thân phận của chính mình rồi.
Bất quá cú "bổ dao" này của Triệu Hưng Võ quá tuyệt!
Bởi vậy, Huyền Đồng thực sự là không ai giám sát.
Hoa Tề Đạo liếc mắt nhìn Huyền Đồng, không nói gì.
Chỉ là hoài nghi thôi, cũng không có chứng cứ.
Làm sứ giả của Thiên Mệnh Vương Đình, Vương Đình cũng sẽ không bởi vì loại hoài nghi này mà làm gì một vị cường giả Thần Đạo, điều đó sẽ khiến đối phương cực đại bất mãn.
Phong Diệt Sinh giờ khắc này cũng không truy cứu những thứ này, cười nhạo nói: "Được rồi, sự tình đại khái rõ ràng rồi. Quỳ Minh chết thì cũng chết rồi, cũng tốt, ít nhất để bản thống lĩnh biết được có người trong bóng tối đang đánh chủ ý lên Phong Vương phủ! Quỳ Minh chết rất đáng giá, chết một cái chiến tướng, biết được một vài chuyện, đủ rồi!"
Huyền Chân sắc mặt tái xanh, căm tức nói: "Phong Diệt Sinh, ngươi dám vu khống ta?"
"Vu khống ngươi?"
Phong Diệt Sinh cười lạnh một tiếng, mỉa mai nói: "Bằng ngươi cũng xứng? Nói câu khó nghe, hiện tại ngươi không có tư cách này! Huyền gia các ngươi muốn bảo vệ địa vị bây giờ, một lòng phải bắt được Cơ Dao, ngươi tưởng mọi người đều mù cả sao? Nhưng Cơ Dao lại muốn thông gia với bản thống lĩnh hoặc là Lê Án..."
Thấy Cơ Dao sắp nổi giận, Phong Diệt Sinh không nhịn được nói: "Đừng nói chen vào! Đồ ngu xuẩn! Bị người mưu hại mà còn không biết gì cả! Mỗi lần đều là ngươi, con đàn bà này phá hoại đại sự, một lần lại một lần! Nếu không phải tại ngươi, đã sớm giết được Phương Bình, hà tất đợi được đến hiện tại!"
Phong Diệt Sinh mắng một câu, nói tiếp: "Huyền Chân muốn tranh thủ sự đồng tình của ngươi, muốn thông gia với Cơ gia ngươi, đó là tất nhiên! Ai cũng thấy được, chỉ có ngươi là không thấy rõ thôi! Mà ta cùng Lê Án, chính là đối thủ lớn nhất của hắn. Huyền Chân không dám ra tay với ta cùng Lê Án, nên chỉ có thể chơi chút trò vặt này thôi! Trò mèo buồn cười!"
Phong Diệt Sinh lần thứ hai cười nhạo, xoay người rời đi, vừa đi vừa nói: "Quỳ Minh chết thì chết, không cần tra xét nữa! Bất quá Thiên Thực quân... Ha ha!"
Phong Diệt Sinh giờ khắc này vẫn là cực kỳ hài lòng!
Quỳ Minh chết, để Thiên Thực quân lại lần nữa trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.
Mà bộ mặt thật của Huyền Chân, cũng bị vạch trần rồi.
Quỳ Minh đúng là phúc tinh của ta a!
Trước đó Quỳ Minh vạch trần Lê Án, hiện tại lại đào ra Huyền Chân, còn đả kích Thiên Thực quân...
Phong Diệt Sinh phát hiện, từ khi Quỳ Minh nương nhờ vào mình, dù cho đến chết, vẫn giúp mình chiếm cứ ưu thế.
Đến mức rốt cuộc có phải là Huyền Chân làm hay không, cũng không quan trọng.
Hắn muốn để cho người khác cho rằng là Huyền Chân làm, thế là đủ rồi!
Huyền Chân cái tên này, sớm chiều ở chung với Cơ Dao, Phong Diệt Sinh vẫn là cực kỳ bất mãn. Cứ tiếp tục như thế, con đàn bà Cơ Dao này mình còn có hi vọng sao?
Hiện tại được rồi, Cơ Dao con ngốc này, đại khái cũng sẽ không còn tín nhiệm Huyền Chân nữa.
Một mũi tên trúng hai đích!
Phong Diệt Sinh cười lớn một tiếng, càn rỡ rời đi.
Chuyện tốt!
Quỳ Minh chết rồi, đúng là chuyện tốt.
Trong đám người.
Huyền Chân sắc mặt khó coi, Huyền Đồng nhẹ giọng nói: "Việc này không liên quan đến bản tọa, cũng không liên quan đến Huyền Chân! Huyền gia bây giờ mọi việc rối ren, sẽ không gây thêm chuyện, làm những việc nhỏ nhặt không quan trọng này."
Hoa Tề Đạo lạnh nhạt nói: "Bản soái cũng tin tưởng không liên quan đến Huyền Đồng Thần tướng!"
Miệng nói tin tưởng, nhưng Hoa Tề Đạo lại hừ lạnh một tiếng, mang theo Thiên Thực quân dưới trướng cấp tốc rời đi.
Mặc kệ có phải là Huyền gia hay không, đổ vạ cho Huyền gia là tốt nhất.
Để Huyền gia chịu oan ức, các bên đều có thể chấp nhận.
Những điện hạ kia không thể chịu oan ức.
Cơ Dao cũng không được, thân phận cao quý.
Thiên Thực quân càng không được, Vương Chủ không chịu đựng nổi tổn thất như vậy.
Tính đi tính lại, nếu không ném cho Triệu Hưng Võ, thì ném cho Huyền gia, dù sao đều là người ngoài.
Nhưng Triệu Hưng Võ tên này vẫn luôn bị nhìn chằm chằm, ném cho hắn, nghĩa là cường giả trong thành đều là rác rưởi, để Triệu Hưng Võ giết người ngay dưới mí mắt bọn họ, vậy thì quá phế vật!
Tính tới cuối cùng, Hoa Tề Đạo chợt phát hiện, ném cái nồi này cho Huyền gia là hợp lý nhất.
Dù sao Huyền Ngọc Chân Vương cũng đã chết rồi!
Hơn nữa hiện tại Huyền gia cũng làm ầm ĩ lợi hại, nghe nói còn muốn tìm Vương Đình hỏi tội. Lần này để Huyền gia cõng nồi, Huyền gia còn mặt mũi nào mà hỏi tội nữa?
Hoa Tề Đạo hiếm thấy đạt thành nhất trí với Phong Diệt Sinh!
Nên ném cho Huyền gia!
Mặc kệ thật giả!
Hoa Tề Đạo đi rồi, những người khác cũng dồn dập tản đi. Triệu Hưng Võ trên mặt mang một nụ cười lạnh lùng, cũng chậm rãi rời đi, nhưng trong lòng lại nghi hoặc, thật sự đoán sai rồi sao?
Chờ bọn hắn đều đi rồi, Cơ Dao liếc mắt nhìn Huyền Chân.
Huyền Chân đều sắp tức hộc máu, vội vàng nói: "Cơ Dao, việc này cũng không phải như bọn họ nói..."
Cơ Dao lạnh nhạt nói: "Bản cung biết! Mặc kệ có phải hay không, thì đều là không phải! Chư vị chính là trụ cột của Thiên Mệnh Vương Đình ta, há có thể mặc người vu khống, việc này không liên quan gì tới Thiên Mệnh Vương Đình!"
Ý tứ là, nàng tin tưởng chỉ là Thiên Mệnh Vương Đình, mặc kệ thật giả, Thiên Mệnh Vương Đình đều sẽ không thừa nhận.
Trong mắt Huyền Chân lóe lên vẻ giận dữ, trầm giọng nói: "Việc này tuyệt đối không phải bản tôn gây nên, cũng không phải Vương thúc gây nên! Phong Diệt Sinh cố ý hãm hại ta! Đúng là chuyện Vương tổ vẫn lạc..."
Sắc mặt Huyền Chân càng ngày càng khó coi.
Phong Diệt Sinh nói những cái khác đều là giả, hắn căn bản không thèm để ý.
Nhưng Phong Diệt Sinh tuy không chỉ mặt gọi tên, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng rồi.
Vương tổ vẫn lạc, là thật sự bị người mưu hại!
Cơ Dao giờ khắc này cũng mặc kệ có phải là Huyền Chân làm hay không, ánh mắt băng hàn nói: "Yên tâm, chuyện Huyền Ngọc gia gia vẫn lạc, chắc chắn sẽ không bỏ qua! Bất quá ta cảnh cáo ngươi, Huyền Chân, không được làm bậy nữa! Giết mấy cái tiểu nhân vật, không ảnh hưởng đến đại cục, là chuyện vô bổ!"
Huyền Chân lại lần nữa tức giận muốn nổ tung!
Ngươi thật sự cảm thấy là ta làm?
Một bên, Huyền Đồng cũng cau mày nói: "Cơ Dao, lúc người trong phủ Lê Án biến mất, ta đang ở cùng Cơ Nam..."
Một bên, Cơ Nam Thần tướng cười cười, nhưng không lên tiếng.
Khi đó hơn nửa đêm, ai mà ở cùng với Huyền Đồng.
Bất quá khí tức của Huyền Đồng vẫn còn đó, hắn đúng là có cảm ứng được.
Nhưng bọn họ những cường giả này, dù cho ở gần, cũng sẽ không cố ý đi cảm ứng sự tồn tại của đối phương, đây là phạm vào kỵ húy.
Thật sự muốn đi nhanh về nhanh, bày ra bình phong tinh thần lực, cũng khó có thể bị người phát hiện ngay lập tức.
Nếu như Triệu Hưng Võ không thu hút sự chú ý, việc Huyền Đồng điều động còn có thể khiến người ta chú ý tới. Nhưng có Triệu Hưng Võ ở ngay gần đó, người khác đều nhìn chằm chằm Triệu Hưng Võ, không để ý Huyền Đồng, vẫn có khả năng rất lớn.
Huyền Đồng thấy thế, cũng không nói nữa, trong lòng cũng là căm tức đến cực điểm.
Làm sao đang yên đang lành, cái nồi lại úp lên đầu Huyền gia bọn họ?
Trước khi hắn tới, liền nhiều lần căn dặn Huyền Chân, phải biết điều, phải ẩn nhẫn, phải ẩn núp!
Lúc này, bọn họ làm sao lại đi gây thêm chuyện!
Có người đang tính kế bọn họ!
Đáng chết!
"Loạn đi, loạn đi!"
Giờ khắc này Phương Bình, vừa theo Phong Diệt Sinh đi trở về, vừa cười trên sự đau khổ của người khác.
Ngươi hoài nghi ta, ta hoài nghi ngươi, đây chẳng phải là điều hắn muốn thấy khi vào Địa Quật sao?
Với tình huống hiện tại, đến cuối cùng, dù có lộ ra hắn là Phương Bình, Phương Bình bị hoài nghi, những tên này cũng chưa chắc sẽ tin tưởng, không chừng còn cảm thấy có người đang đục nước béo cò.
Đừng nói, khả năng này rất lớn.
Những tên Địa Quật này, đầu óc khá tốt, thích suy diễn, dù cho không thích suy diễn, thì cũng là vì không đáng.
Có thể tu luyện tới cảnh giới này, có mấy kẻ ngu si đâu.
Nhưng càng không ngốc, lại càng dễ dàng mắc câu.
Đi tới đi tới, Phong Diệt Sinh mở miệng nói: "Có phải là Huyền Đồng ra tay hay không, cũng không xác định. Bất quá Phong Vương phủ xác thực không đủ an toàn, những người này hiện tại đang làm đục nước, khó có thể thấy rõ hư thực. Ta cùng Phong Triết đi phủ đệ Vô Thần thúc phụ, Phong Hoa, ngươi cùng Phong Ngọc cẩn thận một chút, đừng tùy tiện hành động đơn độc..."
"Thuộc hạ rõ ràng!"
Hai người đều vội vàng đáp một tiếng, Phong Diệt Sinh cũng không nói nhiều nữa, rất nhanh rời đi.
Hắn vừa đi, Phương Bình thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Đại nhân, điện hạ đi phủ Liễu điện chủ, thuộc hạ đúng là an tâm rồi. Trong phủ không có Thần tướng tọa trấn, thuộc hạ trong lòng vẫn luôn lo lắng không yên."
Phong Hoa vừa đi vừa nói: "Xác thực, bất quá ngươi ta cũng phải hành sự cẩn thận, gần đây trong hoàng thành cường giả rất nhiều, có người trong bóng tối muốn làm chút gì đó, trong Phong Vương phủ không có Thần tướng tọa trấn, rất là nguy hiểm. Chân Vương điện bên kia, không biết Phong Vương đại nhân có thể để Phong Khải Thần tướng trở về hay không..."
"Phong Khải Thần tướng còn phải chờ Phong Vương đại nhân triệu hoán, chưa chắc có thể đến Phong Vương phủ..."
"Này ngược lại cũng đúng."
Phong Hoa cũng là thổn thức, lần thứ hai cảm khái nói: "Đều là do Phương Bình súc sinh kia, trước đó đại náo Nam Thập Thất Vực một chuyến, Cửu Thành Thần tướng mấy người vẫn lạc... Haizz!"
"Súc sinh kia, sớm muộn gì cũng giết hắn!"
Phương Bình cũng mặt lộ vẻ hung quang, hung quang lấp loé, nhìn chằm chằm Phong Hoa.
Ngươi chết chắc rồi!
Ngươi tuyệt đối chết chắc rồi!
Ở ngay trước mặt ta mắng ta, không có kết quả tốt đâu.
Tiêu diệt ngươi, Phong Vương phủ đến lượt ta làm chủ rồi.
Ngươi chết rồi, Phong Diệt Sinh tuyệt đối không dám hồi phủ, lão tử cái dòng chính này, cũng nên thượng vị rồi.
Hai người trở lại Vương phủ, trong phủ còn có mấy vị thống lĩnh.
Bất quá những người này vẫn luôn đóng quân ở Phong Vương phủ, không thân cận như Phong Ngọc cùng Phong Diệt Sinh, tự nhiên địa vị cũng không bằng Phong Ngọc.
Phong Hoa là người mạnh nhất trong phủ, vừa về liền mặc kệ những việc này, tự nhiên trở lại phủ đệ của mình.
Mà Phương Bình bắt đầu sắp xếp các vị thống lĩnh mang đội tuần tra, Phong Vương phủ được bố trí kín kẽ gió thổi không lọt, trong lúc nhất thời bầu không khí trong phủ rất căng thẳng.
Phương Bình cũng không ngừng hạ lệnh, muốn cho Vương phủ nội bất xuất ngoại bất nhập!
Hết thảy cường giả, không có lệnh của hắn cùng Phong Hoa, không cho phép ra phủ một bước!
Đối với sự bố trí của Phương Bình, Phong Hoa tương đương hài lòng, hơi kiểm tra một phen, cũng không để ý tới những chuyện vặt vãnh này nữa.
Mà Phương Bình, bố trí xong những này, lại chui vào mỏ quặng dưới lòng đất.
Quỳ Minh không có tư cách tiến vào, nhưng Phong Ngọc thì có.
Phương Bình cảm thấy, mặc kệ đào hay không đào, nhìn ngắm một chút cũng tốt, dù sao cũng là một cái cự khoáng, hiếm khi có dịp quang minh chính đại quan sát.
Mà chờ xuống đất, nhìn thấy mỏ quặng, Phương Bình chớp mắt tiếc nuối đến cực điểm.
Đáng tiếc, cự khoáng lớn như vậy, còn lớn hơn cả ở ngoại vực, chính mình lại chỉ có thể nhìn không thể lấy, quá đáng tiếc rồi!..