Giới bích tiếp tục rung chuyển dữ dội, gợn sóng lan tỏa cực lớn.
Bên cạnh Phương Bình, nhân sự bắt đầu tụ tập đông đủ.
Cơ Dao dường như có chút căng thẳng, không nhịn được truyền âm hỏi: "Người của ngươi, có khống chế được không?"
Giờ phút này, Phương Bình và Cơ Dao mang theo bên người chỉ khoảng 60 người. Trong đó có chừng 20 người thuộc Thiên Mệnh Vương Đình, còn lại đều là người của Thiên Thực Vương Đình.
Phương Bình không thèm đáp lời, lại lần nữa quát lớn: "Đề phòng!"
Vừa dứt lời, mọi người dồn dập nắm chặt thần binh. Người từ Tôn Giả Vực tới chưa chắc đã là phe mình, điểm này ai cũng nắm rõ.
Phía xa xa.
Trong một đống loạn thạch, nhóm Lão Vương ló đầu ra, nhìn đám người đang tụ tập bên kia, ai nấy đều căng thẳng tột độ.
"Nhiều người như vậy... Bát phẩm vực rốt cuộc đến bao nhiêu tên?"
Mấy trăm Tông sư thất phẩm, còn chưa biết có bao nhiêu cường giả bát phẩm.
Đông như quân Nguyên thế này, nếu thân phận Phương Bình bị bại lộ, dù hắn có mạnh đến đâu cũng khó thoát khỏi cái chết.
Dụ dỗ nhiều người tụ tập lại một chỗ như vậy, Phương Bình đúng là đang đi trên dây.
Mấy người không nói thêm gì nữa, sắc mặt nghiêm nghị.
Một lát sau, Vương Kim Dương trầm giọng nói: "Đầu Sắt, đại chiến nổ ra, cậu lại gần Phương Bình trong phạm vi ngàn mét, khống chế thần khải của cậu, thời khắc mấu chốt phải bảo vệ Phương Bình. Ném cái bản nguyên khí của Bộ trưởng ra, sống hay chết, toàn xem tạo hóa!"
"Rõ!"
Lý Hàn Tùng đáp một câu. Vương Kim Dương liếc nhìn Diêu Thành Quân, Lão Diêu khẽ gật đầu, trường thương trong tay đã hóa thành một sợi dây thừng.
Thật sự đến bước ngoặt nguy hiểm, hắn cũng sẽ ra tay kéo Phương Bình ra ngoài.
Một bên, Tần Phượng Thanh sốt sắng hỏi: "Còn tôi thì sao?"
"Cậu ra lối vào bên kia đợi lệnh!"
Tần Phượng Thanh nhe răng nói: "Mấy đại ca ơi, tôi mà ra đó, kẻ ngu cũng biết bên trong có biến, đám thủ vệ lối vào chết sạch rồi. Tôi mạo hiểm thế này còn lớn hơn cả Phương Bình, các cậu phải ghi công cho tôi đấy."
"Bớt nói nhảm, đi nhanh đi, thừa dịp hiện tại bọn chúng đều tập trung ở đây, an toàn hơn một chút!"
Tần Phượng Thanh nghe vậy không nói thêm gì nữa, cẩn thận từng li từng tí lùi lại.
"Ầm ầm!"
Động tĩnh rung chuyển của giới bích càng lúc càng lớn.
Đám người Bách Sơn Việt sẽ không phải là kẻ đầu tiên tiến vào. Kẻ đầu tiên chui qua, giống như Dương Thanh ngày đó, bị kẹt ở giữa giới bích, coi như là cá nằm trên thớt mặc người xâu xé.
Rất nhanh, một vị võ giả bát phẩm từ trong giới bích thò đầu ra.
Vừa xuyên qua giới bích, đối phương liền cảm ứng được mấy chục luồng khí thế, mặt đầy cảnh giác, ngẩng đầu nhìn lên, thở phào nhẹ nhõm nói: "Tham kiến ba vị điện hạ!"
"Hoa Vũ bọn họ đến chưa?"
"Hồi bẩm Phong điện hạ, mấy vị điện hạ đều đang ở chỗ giới bích."
Phương Bình sắc mặt nghiêm nghị, cau mày quát: "Ai biết ngươi nói thật hay giả! Người đâu, khống chế hắn trước, để tránh kẻ địch thừa nước đục thả câu!"
"Phong điện hạ!"
Vị cường giả bát phẩm này vừa chui ra ngoài, vừa lộ vẻ oán giận.
Phương Bình quát lớn: "Câm miệng! Đợi người của Tôn Giả Vực đến đông đủ rồi hãy nói. Ngươi đến một mình, ai biết là thật hay giả! Còn dám lắm lời, đừng trách ta sai người chém chết ngươi!"
Lần này, tên kia thành thật rồi.
Dù trong lòng căm phẫn, nhưng hắn vẫn lựa chọn nhận mệnh. Phong điện hạ hiện tại đã điên thật rồi. Tốt nhất không nên làm trái ý, kẻo chọc giận đối phương, chết oan uổng thì khổ.
Điểm yếu của giới bích chỉ là một khu vực nhỏ, muốn xuyên qua cũng chỉ có thể từng người một chui qua.
Tên kia chui được một nửa, mấy vị võ giả thất phẩm bên cạnh Phương Bình liền tiến lên, khống chế đối phương.
Thấy mấy vị võ giả thất phẩm lôi lôi kéo kéo có vẻ hơi qua loa, Phương Bình quát: "Dùng bất diệt thần cầm cố đầu hắn! Dám to gan có dị động, trực tiếp chém chết!"
"Phong điện hạ!"
Lần này, vị võ giả bát phẩm kia không nhịn được nữa, mắt lộ vẻ giận dữ, quát lên: "Điện hạ, bản tôn không phải tội nhân, sao có thể chịu nhục nhã như vậy!"
Võ giả không có thủ đoạn điểm huyệt phế võ công như phim kiếm hiệp, nhưng có thể dùng tinh thần lực cầm cố đầu lâu cường giả. Bị tinh thần lực của kẻ khác thẩm thấu vào xương sọ, một khi có dị động, tinh thần lực bùng nổ, dù là bát phẩm cũng khó mà đào mạng.
Trong tình huống này, hầu như là mặc người chém giết, hắn sao có thể đồng ý.
Phương Bình ánh mắt lạnh lùng, một bên, Cơ Dao cũng tàn nhẫn nói: "Ngươi dám phản kháng? Nếu không phải tặc nhân thì thôi, sau đó tự sẽ giải trừ cầm cố. Ngươi còn dám nói nhiều một câu, hiện tại giết chết ngươi ngay!"
"Các ngươi..."
Người này cũng là cường giả bát phẩm Kim Thân, ở Địa Quật cũng không phải hạng vô danh. Dù nương nhờ hậu duệ Chân Vương, hắn cũng cực kỳ được coi trọng.
Vậy mà hiện tại, bị người ta dùng tinh thần lực xâm nhập xương sọ, chuyện này quả thật là vô cùng nhục nhã!
Nhưng nhìn thấy trường kích trong tay Phong Diệt Sinh lóe sáng, trường kiếm của Cơ Dao bạo phát ánh chói, đám võ giả thống lĩnh kia ai nấy đều mắt hổ rình mồi, tên này nghiến răng nghiến lợi, rất nhanh liền từ bỏ chống cự.
Bốn vị võ giả thất phẩm lập tức phóng tinh thần lực tràn vào xương sọ hắn, bao vây lấy não bộ.
Trong tình huống này, muốn giết hắn cực kỳ đơn giản.
Cơ Dao thấy hắn nhận mệnh, thở phào nhẹ nhõm, truyền âm nói: "Không nghĩ tới ngươi còn có chiêu này, ta ngược lại không nghĩ ra."
Nàng thật sự có chút bất ngờ.
Phương Bình mặc kệ nàng, thấy tên kia bị khống chế, quát: "Đều nghe cho kỹ, đi vào một tên khống chế một tên! Chờ Hoa Vũ bọn họ tiến vào, xác định thân phận xong mới được thả người!"
"Rõ!"
Vị võ giả bát phẩm bị khống chế kia cắn răng nói: "Chúng ta cùng chư vị điện hạ tới đây, sao có thể là tặc nhân!"
Phương Bình hừ lạnh: "Trước kia ở Hoàng thành cũng nghĩ như vậy, kết quả thế nào?"
Nói xong, hắn không thèm để ý nữa.
Tên này vừa ra, ngay sau đó, tại giới bích lại có một cái đầu khác chui ra.
Phương Bình lười nói nhiều, phất tay: "Nói cho hắn quy củ, tốc độ!"
Rất nhanh, thuộc hạ của Phương Bình phổ biến "quy trình".
Người thứ hai nhìn thấy đồng liêu bị cầm cố, khẽ cau mày, trầm mặc chốc lát rồi cũng lựa chọn nhận mệnh.
Tiếp đó là người thứ ba. Tên này nghe xong, suy nghĩ một chút rồi nói: "Mấy vị điện hạ, vậy thuộc hạ lui về trước báo cho mấy vị điện hạ kia, để các ngài ấy vào trước..."
Giới bích bên này, xuyên thấu một điểm, phải liên tục có người duy trì điểm yếu đó. Một khi đóng kín, rất nhanh điểm yếu sẽ biến thành điểm mạnh.
Phương Bình nghe vậy quát lớn: "Ngươi hiện tại lui về, giới bích phong tỏa, lúc nào mới tìm được điểm yếu thứ hai! Tốc độ lên! Chẳng lẽ ngươi là Phương Bình giả dạng hay sao?"
"Phong điện hạ..."
Tên này lại nói: "Vậy đợi ta mở rộng đường nối giới bích một chút, để điện hạ cùng mấy vị điện hạ khác tự mình câu thông..."
Nói xong, tên này liền bắt đầu bạo phát toàn lực, mở rộng đường nối vốn chỉ chui lọt cái đầu.
Cơ Dao thấy thế ánh mắt biến đổi, truyền âm: "Muốn động thủ không?"
Phương Bình xua tay, truyền âm lại: "Hoa Vũ bọn họ còn chưa tới, hiện tại động thủ là lộ tẩy ngay! Nhất định phải chờ bọn hắn toàn bộ tiến vào! Không sao, tốt xấu gì cũng bắt được hai tên Tôn giả, nếu bọn họ không muốn, vậy thì để bọn họ cùng vào một lượt!"
Tên bát phẩm thứ ba này cũng không ngốc, không muốn làm cá nằm trên thớt, Phương Bình cũng không thèm để ý.
Trước mắt, bắt được một tên bát phẩm là lời một tên.
Dù cho Hoa Vũ bọn họ đến, Phương Bình cũng không ngại, bắt hai con tin phòng hờ cũng tốt.
Rất nhanh, đường nối bị mở rộng đến to bằng cái chậu rửa mặt.
Đường nối vừa mở rộng, Phương Bình bọn họ đã có thể lờ mờ nhìn thấy phía đối diện.
Tên đang kẹt ở trong đường hầm vội vã hô: "Mấy vị điện hạ, Phong điện hạ bọn họ bắt giữ Hoa Ngũ và Dược hai vị Tôn giả..."
Đối diện, Hoa Vũ nghe vậy hơi nhíu mày, xuyên qua khe hở nhìn về phía Phong Diệt Sinh, sắc mặt âm trầm nói: "Phong Diệt Sinh, ý gì đây!"
Phương Bình tức giận đáp: "Bọn họ từng tên từng tên chui vào, ai biết có phải người của ngươi hay không? Chính các ngươi không hiện thân, bản thống lĩnh làm sao biết được là địch hay ta? Bớt nói nhảm, để người của ta vào trước! Liễu Hào, Kinh Mộc Kỳ, các ngươi vào đi, chờ các ngươi lâu lắm rồi!"
Trong đám người, có 12 tên là bát phẩm võ giả do Phương Bình mang đến.
Những người này nghe vậy, dồn dập lên đường chuẩn bị qua.
Hoa Vũ thấy thế hừ một tiếng. Phong Diệt Sinh lại đứng chờ ở đây, cũng thật là xui xẻo.
Hắn không lên tiếng, nhưng một bên, Huyền Chân lại vội vã hô: "Cơ Dao, người còn chưa bắt được sao?"
Cơ Dao không hé răng. Phương Bình lại nổi nóng, quát: "Huyền Chân! Ngươi đang khiêu khích ta à?"
Huyền Chân sắc mặt tái xanh. Ta khiêu khích ngươi lúc nào?
Bất quá nghĩ lại, chắc là chưa bắt được, bằng không Phong Diệt Sinh đã chẳng rảnh rỗi đứng chờ người của Tôn Giả Vực ở đây.
Huyền Chân nghĩ tới đây, trong lòng cười khẩy.
Mấy trăm người! Hơn trăm người mà không bắt được mấy tên võ giả Phục Sinh, Phong Diệt Sinh quả nhiên là phế vật!
Không chỉ Phong Diệt Sinh, Cơ Dao cũng là đồ ngu xuẩn! Mang theo nhiều người như vậy, kết quả còn phải chờ viện quân.
Mấy cái thống lĩnh mà khó giết thế, vậy sau này giết Thần tướng Phục Sinh Chi Địa, chẳng lẽ phải đợi Chân Vương ra tay mới được?
Trong lúc nói chuyện, Tôn giả thứ ba đã tiến vào giới bích.
Rất nhanh, người thứ tư cũng bắt đầu chui qua.
Phương Bình không cho người khống chế nữa, tiếp tục chờ đợi.
5 tên, 6 tên...
Phương Bình vừa nhìn vừa đếm.
Người không ít!
Cộng thêm nhóm Hoa Vũ 5 người, tổng cộng có 35 bát phẩm võ giả!
Trong đó 12 người là Phương Bình mang đến. Cơ Dao bên này cũng có vài người, nhưng không nhiều, nàng đến Thiên Thực Vương Đình vốn không mang theo bao nhiêu nhân thủ, bát phẩm phe nàng chỉ có 3 người.
Còn lại 15 người cộng thêm nhóm Hoa Vũ 5 người, tổng cộng 20 người đều là phe Hoa Vũ.
"60 vị thất phẩm, 15 vị bát phẩm, nếu như đều nghe lệnh, giết chết 20 vị bát phẩm kia chắc là đủ rồi."
Phương Bình trong lòng tính toán, nhưng lại có chút nghi ngờ. Thật đến thời khắc mấu chốt, đám này có đáng tin không?
Thuộc dòng chính Phong Diệt Sinh thực ra chỉ có mấy người của Phong Vương phủ, chưa đến 10 người, mà toàn là thất phẩm! Đám này thì duy mệnh lệnh của Phong Diệt Sinh là từ.
Nhưng những kẻ khác đều là được điều động từ các phủ Thần tướng.
Ngay khi Phương Bình đang suy nghĩ, Hoa Vũ bỗng nhiên hỏi: "Phong Diệt Sinh, Hoa Nam bọn họ đâu?"
Người dưới trướng hắn sao lại không thấy đâu cả!
Phương Bình mất kiên nhẫn nói: "Chết mấy đứa rồi, số còn lại đang tuần tra ở khu vực khác. Sao hả, bắt bản thống lĩnh đền mạng chắc? Đều là một đám rác rưởi, chết thì chết thôi!"
"Ngươi!"
Hoa Vũ giận dữ!
Chết thì chết thôi?
Cao phẩm dưới trướng đâu có dễ chiêu mộ như vậy! Để bồi dưỡng đám này, không biết tốn bao nhiêu thiên tài địa bảo, kết quả mới giao cho Phong Diệt Sinh không bao lâu đã chết!
Hoa Vũ nổi giận. Một bên, Bách Sơn Việt truyền âm: "Hoa Vũ, không chỉ người của ngươi! Đáng chết, những người khác hình như đều không có ở đây! Có vấn đề gì không? Phong Diệt Sinh cố ý hố chết bọn họ?"
Hoa Vũ định thần nhìn lại, trong tầm mắt hắn hầu như không thấy một ai là người của bọn họ!
Người đâu? Chết hết rồi sao?
Có phải là có âm mưu?
Hắn đang suy nghĩ, Phương Bình quát lên: "Liễu Hào, các ngươi tốc độ lên! Nhanh vào đi, vào xong thì đóng kín đường nối. Có mấy tên khốn kiếp muốn xem bản thống lĩnh làm trò cười, đừng tưởng ta không biết bọn họ muốn làm gì!"
Câu này làm Hoa Vũ hơi khựng lại, rồi hừ lạnh: "Phong Diệt Sinh, đừng có không biết điều. Không có chúng ta giúp, bằng vào ngươi mà đòi bắt được bọn kia?"
"Nực cười!"
Phương Bình cười lạnh liên tục, vẻ mặt không kiên nhẫn: "Nhanh lên một chút! Còn chờ cái gì! Hoa Vũ, người của ngươi không vào thì để người của ta vào, cứ chặn đường nối làm gì, muốn cố ý thả Vương Kim Dương bọn họ chạy à?"
Một bên, Cơ Dao cũng quát: "Huyền Chân, mấy người các ngươi có vào hay không, đường nối sắp đóng rồi!"
Nhóm Hoa Vũ liếc nhìn nhau. Hoa Vũ truyền âm: "Đều cẩn thận một chút, Phong Diệt Sinh tên khốn này gan to bằng trời, đừng giao Tôn giả dưới trướng cho hắn chỉ huy nữa, kẻo bị hắn hại chết!"
Bách Sơn Việt trong lòng bất an, truyền âm: "Tên này trắng trợn không kiêng dè, sẽ không ra tay với chúng ta chứ?"
"Hắn dám!"
Hoa Vũ hừ một tiếng, miệng nói hắn không dám, nhưng tay đã lôi ra một quả cầu thủy tinh.
Những người khác thấy hắn lấy ra phân thân Chân Vương cũng không dám thất lễ. Trừ Huyền Chân, ai nấy đều thủ sẵn phân thân Chân Vương trong tay.
"Phong Diệt Sinh... Làm sao bây giờ? Bọn họ hình như nghi ngờ rồi!"
Cơ Dao trong lòng sốt sắng!
Đều tại Phong Diệt Sinh, trước đó giết sạch nhân mã của Hoa Vũ, lần này phiền phức rồi.
Nhóm Hoa Vũ 4 người đều có phân thân Chân Vương. Một khi bạo phát, dù chỉ có thực lực Nhược Cửu phẩm, bốn cái Nhược Cửu phẩm cũng đủ chém giết sạch đám Thống lĩnh cảnh ở đây.
Phương Bình vẫn bình chân như vại, truyền âm: "Gấp cái gì! Bọn họ có phân thân, chẳng lẽ chúng ta không có? Hơn nữa, bọn họ có phân thân cũng không dám tùy tiện dùng, chỉ là phòng bị thôi."
"Ngươi nói nghe đơn giản thật!"
"Vốn dĩ đơn giản mà!"
Phương Bình lừa gạt vài câu cho qua chuyện.
Giờ khắc này, Phương Bình đang nhìn chằm chằm Bách Sơn Việt!
Tên này có Thánh Quả! Còn có nhẫn chứa đồ!
Hậu duệ Chân Vương có nhẫn chứa đồ thực ra không nhiều. Phương Bình mắt rất độc, ở đây đông như vậy, người có nhẫn chứa đồ chỉ có Cơ Dao, Phong Diệt Sinh, Bách Sơn Việt, Hoa Vũ.
Những kẻ khác như Tử Nguyệt, Hổ Phong, Huyền Chân hình như đều không có. Hiển nhiên, dù ở Địa Quật, trang bị chứa đồ cũng không phải hàng đại trà. Ít nhất phải có cha chú cực mạnh mới có tư cách sở hữu.
Hắn nhìn chằm chằm Bách Sơn Việt một lúc. Đối diện, mấy người đã bắt đầu xuyên qua giới bích. Huyền Chân là người đầu tiên, Tử Nguyệt theo sát phía sau, kế tiếp mới là nhóm Hoa Vũ.
Mà người Phương Bình mang đến bị xếp xuống cuối cùng.
Huyền Chân qua, Phương Bình không động tĩnh.
Những người khác lục tục vào Thống Lĩnh Vực, Phương Bình vẫn im re.
Thấy Phương Bình không động tĩnh, Cơ Dao sốt ruột nhưng cũng bó tay. Chờ Hoa Vũ qua giới bích, Cơ Dao đã từ bỏ ý định giết bọn họ lúc đang kẹt.
Hoa Vũ vừa qua, mấy vị bát phẩm liền tiến lên bảo vệ. Hoa Vũ liếc nhìn hai vị bát phẩm bị cầm cố, cau mày nói: "Phong Diệt Sinh, nên thả người rồi!"
Phương Bình liếc hắn, lạnh nhạt nói: "Chờ chút! Hai tên này phải tra cho kỹ, ai biết có phải Phương Bình ngụy trang không!"
"Ngươi!"
"Ngươi cái gì mà ngươi!"
Phương Bình hừ nói: "Hoa Vũ, đừng tưởng ta không biết tâm tư các ngươi! Lát nữa tất cả tụ tập lại một chỗ cho ta, cấm chạy lung tung! Muốn cố ý quấy rối à? Tưởng ta không biết các ngươi định làm gì sao? Chờ Liễu Hào bọn họ vào, ta phải canh chừng các ngươi trước đã!"
Nói đoạn, Phương Bình cười lạnh: "Mấy trò vặt vãnh này mà đòi qua mắt ta? Buồn cười!"
Hoa Vũ sắc mặt biến đổi liên tục!
Xui xẻo! Ai mà ngờ vừa vào đã đụng phải tên điên này. Hắn còn tưởng tên này đang sục sạo khắp nơi tìm Vương Kim Dương.
Trong lúc nói chuyện, người của Phương Bình bắt đầu qua giới bích.
Một tên, hai tên...
Rất nhanh, người đã vào hết, giới bích cũng từ từ đóng lại.
Lúc này, Phương Bình bỗng nhiên nói: "Ngươi nói cái gì?"
Mọi người dồn dập nhìn về phía hắn. Hắn đang nói chuyện với ai?
Phương Bình lúc này tinh thần lực dao động dữ dội, đột nhiên nhìn về phía Liễu Hào, ánh mắt lạnh lùng quát: "Ngươi nói thật chứ?"
"Điện hạ..."
Liễu Hào mặt ngơ ngác. Ta có nói gì đâu!
Phương Bình ra hiệu bằng mắt, Liễu Hào tuy không biết Phong Diệt Sinh đang diễn trò gì, nhưng đành phải ngậm miệng.
"Ngươi nói lại lần nữa!"
Phương Bình quát khẽ. Liễu Hào bất đắc dĩ, suy nghĩ một chút rồi dùng tinh thần lực truyền âm: "Điện hạ, ngài đây là..."
"Đáng chết!"
Phương Bình đột nhiên nổi đóa, gầm lên: "Dương Sanh là Phương Bình! Giết hắn!"
"Giết hai tên Tôn giả kia luôn!"
"Ầm ầm!"
Vừa dứt lời, Cơ Dao vung kiếm chém xuống, bổ đôi thân thể hai vị bát phẩm đang bị cầm cố. Lúc này hai người chưa chết hẳn, những thống lĩnh đang khống chế bọn họ theo bản năng bạo phát tinh thần lực.
Ầm ầm!
Hai tiếng nổ vang lên liên tiếp, kèm theo tiếng kêu thảm thiết xé lòng.
Bên này, Phương Bình cũng chẳng dùng chiến pháp gì cao siêu, trường kích phóng mạnh ra, lao thẳng về phía Dương Sanh ở phía sau đám người.
"Giết!"
"Dương Sanh là Phương Bình!"
"Động thủ!"
"..."
Tiếng gầm dữ dội của Phương Bình vang lên liên hồi.
Nhóm Hoa Vũ theo bản năng bay lên không, thoát khỏi phạm vi công kích.
Dương Sanh – kẻ bị chỉ điểm là Phương Bình – đầu tiên là khiếp sợ, tiếp đó là nổi giận, quát to: "Ngươi dám! Đáng chết, ngươi dám hãm hại ta!"
Vừa nói, Dương Sanh vừa vung trường thương, đâm bay trường kích của Phương Bình.
Lúc này, Phương Bình bay ngược ra sau, miệng phun máu tươi, gào lên: "Còn ngẩn ra đó làm gì! Hắn là Phương Bình! Giết hắn!"
"..."
Cơ Dao suýt hộc máu!
Mẹ kiếp, tên khốn này vu oan quá kém, đánh lén kiểu gì vậy!
Đáng chết! Sao không đánh lén cho đàng hoàng!
Nàng hiện tại rất cáu, Phong Diệt Sinh bỗng nhiên như mất trí, trực tiếp vu oan Dương Sanh, đây không phải là tự tìm rắc rối sao?
Dù trong lòng bất mãn, nhưng đã lỡ ra tay, nàng cũng không nghĩ nhiều được nữa, quát to: "Giết Dương Sanh! Mau ra tay!"
"Các ngươi dám!"
"Còn không động thủ thì tất cả đều phải chết! Nhanh!"
Trong đám người có kẻ do dự. Xa xa, Phương Bình lại phẫn nộ quát: "Liễu Hào, động thủ! Giết hắn!"
"Điện hạ..."
Đám người Liễu Hào giãy giụa vạn phần. Giết một vị thái tử ư?
Liễu Hào rõ hơn ai hết, hắn vừa nãy căn bản không nói gì! Điện hạ đang vu oan giá họa cho Dương Sanh!
Nhưng việc đã đến nước này, thấy Dương Sanh giận dữ lao về phía Phương Bình, Liễu Hào cắn răng: "Giết!"
Ầm ầm!
Liễu Hào đã động thủ, những người khác thấy Dương Sanh muốn giết Phong Diệt Sinh cũng không thể chờ thêm, dồn dập ra tay!
Đại chiến bùng nổ trong chớp mắt!
Trên bầu trời, nhóm Hoa Vũ nhìn nhau, mặt đầy vẻ thất thố!
Đáng chết! Phong Diệt Sinh muốn giết Dương Sanh? Hay là...
Bọn họ còn đang suy nghĩ, Phương Bình lại gào lên: "Hoa Vũ! Dương Sanh là Phương Bình! Đám ngu xuẩn các ngươi còn chưa động thủ!"
"Phong Diệt Sinh, ngươi dám vu hại ta! Bản tôn không phải Phương Bình! Ngươi muốn giết ta, hôm nay bản tôn giết ngươi trước!"
Dương Sanh cũng nổi điên, hai mắt đỏ ngầu, gầm lên: "Hoa Vũ, liên thủ diệt bọn chúng! Bọn chúng cố ý! Bọn chúng muốn giết chúng ta! Mau ra tay!"
Trên bầu trời, nhóm Hoa Vũ rục rịch.
Nên giết ai?
"A!"
Một tiếng hét thảm truyền đến. Chỉ trong chớp mắt ngắn ngủi, chiến đấu lan rộng, một vị thống lĩnh thất phẩm bị đánh nổ tung!
Cơ Dao cưỡi Phượng Tước lao thẳng về phía Phương Bình, trong mắt vừa giận vừa vội. Chuyện này không giống kịch bản nàng tưởng tượng!
"Phong Diệt Sinh!"
Cơ Dao nổi nóng, cục diện này xử lý sao đây?
Phương Bình vừa lùi vừa quát: "Giết Dương Sanh! Phong Vương phủ thưởng Phong Quả ba viên, Kim Thân Quả mười viên, thần binh cấp chín một thanh, Thần Đạo tuyệt học ba bộ!"
"Hắn chính là Phương Bình! Nếu xác định thân phận, đánh giết Dương Sanh, phần thưởng của Phương Bình cũng sẽ được trao tặng!"
"Lời hứa này, ta và Cơ Dao cùng chứng kiến!"
Dương Sanh không mang theo nhiều người, chỉ có hai bát phẩm dưới trướng. Giờ phút này cả hai đều đã lảo đảo sắp ngã. Nghe thấy vậy, Dương Sanh gào lên: "Hoa Vũ! Phong Diệt Sinh liên thủ với Cơ Dao! Bọn chúng muốn diệt sạch chúng ta! Ngu xuẩn, còn không động thủ thì các ngươi cũng phải chết!"
Câu này vừa thốt ra, Phương Bình dứt khoát không che giấu nữa, quát to: "Giết hết! Đợi ta và Cơ Dao trở thành Vương Chủ, các ngươi ít nhất cũng là Vương Thành Chi Chủ! Vương Tổ và Mệnh Vương đã hợp tác! Giết nhanh!"
Cơ Dao thật muốn hộc máu!
"Phong Diệt Sinh! Đáng chết, ngươi..."
"Mau ra tay! Còn chờ cái gì!"
Phương Bình căn bản không cho nàng cơ hội phản bác. Đúng, chúng ta liên thủ, đây là sự thật, giết nhanh đi!
"Ầm ầm!"
Thời khắc này, nhóm Hoa Vũ trên bầu trời không còn chút do dự nào nữa!
Giết Phong Diệt Sinh và Cơ Dao!
Hai kẻ này lại dám liên thủ muốn giết bọn họ! Quá to gan!
Cơ Dao vội vàng né tránh. Lúc này đã cưỡi lên lưng cọp, làm gì còn cơ hội giải thích, nàng gầm lên: "Giết! Giết bọn chúng! Bản cung bảo đảm, giết bọn chúng, các ngươi vô tội, ai cũng có công lớn!"
"Phong Vương và Vương Tổ đều đã bước ra hai con đường đại đạo, Thần Lục không ai địch nổi!"
"Phong Vương đại nhân đột phá rồi?"
Thời khắc này, đám người Liễu Hào vẻ mặt chớp mắt phấn chấn hẳn lên.
Phương Bình thấy thế lại quát: "Giết bọn chúng! Ta là Vương Chủ, không ai có thể ngăn cản! Lần này trở về Vương Đình, bức Lê Chử thoái vị! Đợi ta thành tựu Chân Vương, ai cũng có thưởng!"
Hắn vừa gào thét vừa lùi vào trong đám người.
Nhóm Hoa Vũ giờ phút này cũng không nương tay, trực tiếp lao xuống giết. Trong nháy mắt, hư không năng lượng phun trào, nổ tung liên hồi!
"Liều mạng!"
Có võ giả Thống lĩnh cảnh ban đầu còn do dự, nhưng thấy mấy người kia lao tới thì không còn do dự nữa.
Những điện hạ này vì tranh ngôi Vương Chủ đã điên rồi!
Nhưng Phong Vương và Mệnh Vương đều là cường giả tuyệt thế bước ra hai đại đạo, bên nào nặng bên nào nhẹ... nghĩ cái là biết ngay!
Giết nhóm Hoa Vũ, ngôi Vương Chủ của hai vị điện hạ coi như nắm chắc!
"Giết!"
Trong hư không, đao kiếm tung hoành, quyền ảnh, chưởng ấn ngưng tụ, Yêu Thực chọc trời cũng dồn dập hiện ra – đó là vật cụ hiện.
Hoa Vũ cao giọng quát: "Vận dụng phân thân Chân Vương! Giết bọn chúng!"
Phương Bình tiếp tục lùi, quát: "Không cần lo! Bọn chúng dám dùng phân thân Chân Vương, chúng ta cũng có! Chư vị, toàn lực ứng phó, Phong Tể bọn họ rất nhanh sẽ đến, hôm nay bọn chúng phải chết!"
Dứt lời, Phương Bình điên cuồng hét lớn: "Phong Tể! Mau tới!"
Trước đó còn hai đội nhân mã chia nhau tìm kiếm, giờ phút này đều ở gần đó. Phương Bình không đi triệu tập, nhưng trước đó đã bảo Lão Vương cố ý dụ hai đội này chạy tới đây.
Hai đội nhân mã này đều do dòng chính Phong Vương phủ suất lĩnh.
Vừa nghe tiếng Phương Bình, đám Liễu Hào tinh thần lại chấn động mạnh!
"A!"
Một tiếng hét thảm vang lên, tiếp đó là tiếng nổ vang trời!
Bên cạnh Dương Sanh, một vị võ giả bát phẩm bị đánh nổ tung!
"Vô liêm sỉ!"
Dương Sanh mặt cắt không còn giọt máu. Bên hắn bị vây công đông nhất, hắn sắp không chịu nổi rồi!
Sau một khắc, trong tay Dương Sanh xuất hiện một cây nhỏ bằng pha lê!
"Các ngươi đừng ép ta!"
Dương Sanh gầm lên. Phóng thích phân thân Chân Vương, hắn cũng mất đi vốn liếng bảo mệnh. Bây giờ hỗn chiến loạn xạ, dù hắn giết được một ít người cũng không giết hết được. Đừng nói nhóm Hoa Vũ ai cũng mang theo phân thân.
Đến nước này, kẻ ngu cũng biết hôm nay khả năng phải giết sạch một nhóm người!
Bao gồm cả Hoa Vũ, ai cũng có tâm tư chỉ chừa lại một người sống sót!
Phương Bình chỉ là mồi lửa. Đến lúc này, mặt nạ đã xé bỏ, ai cũng có toan tính riêng!
Không ai đến cứu Dương Sanh, bởi vì bọn họ đều muốn làm người chiến thắng cuối cùng!
Đã động thủ thì giết đi! Giết đến khi chỉ còn lại một hoặc hai người – mỗi đại Vương Đình một người – đó mới là kết quả phù hợp nhất với mong muốn của mọi người!
"Hoa Vũ, cứu ta!"
Dương Sanh hét lớn, ánh mắt hung quang lấp lóe, gầm lên: "Không cứu ta thì cùng chết!"
"Đáng chết!"
Hoa Vũ thấy hắn chĩa cây nhỏ về phía mình, mặt đầy phẫn nộ!
Dương Sanh tên khốn này!
Phía bên kia, Phương Bình cười to: "Giết đi! Hoa Vũ, hôm nay chúng ta phân thắng bại! Kẻ nào muốn chạy, kẻ đó chết đầu tiên! Hoa Vũ, ta không đợi được nữa, đại chiến sắp tới, còn muốn chờ bao lâu? Ta không muốn đợi đến khắc cuối cùng mà vẫn chưa thành Vương Chủ!"
"Phong Diệt Sinh, ngươi quá tự tin rồi! Ngươi thật sự cho rằng ngươi có thể thắng?"
"Ha ha ha, Vương Tổ bước vào hai đại đạo, sao có thể thất bại! Còn có Cơ Dao giúp ta, các ngươi chết chắc!"
"Cơ Dao, ngươi muốn giết ta? Cơ Dao, ngươi không thể như vậy, Huyền Chân không có ý cạnh tranh ngôi Vương Chủ..."
Trong đám người, Huyền Chân càng thê thảm hơn, gào thét lớn.
Hắn không có phân thân Chân Vương hộ đạo, giờ phút này bị hơn mười võ giả thất phẩm vây giết, đã lảo đảo sắp ngã.
Bên cạnh Cơ Dao, Hổ Phong liếc nhìn nàng. Cơ Dao quát lạnh: "Hổ Phong, dẫn người giết hắn! Giết hắn và Bách Sơn Việt! Ta thành Vương Chủ, ngươi sẽ là Điện chủ Thiên Mệnh Điện!"
Hổ Phong không chút do dự, vung tay dẫn theo mấy người lao về phía Huyền Chân.
Chờ hắn đi rồi, Cơ Dao trừng mắt nhìn Phương Bình đầy tàn nhẫn, nén lửa giận quát khẽ: "Khốn kiếp, ngươi thật đáng chết!"
Phong Diệt Sinh làm nàng quá thất vọng!
Lại trực tiếp muốn đại quyết chiến!
Đáng chết, chuyện này hoàn toàn khác với tưởng tượng của nàng! Nàng đều đã chuẩn bị ám hại, trong tình huống không bại lộ, ám hại Bách Sơn Việt vẫn có hi vọng.
Giờ thì hay rồi, thành đại hỗn chiến luôn!
Phương Bình hừ lạnh: "Khi cần quyết đoán thì phải quyết đoán! Bọn họ đã nghi ngờ thì giải quyết một lần cho xong! Cơ Dao, lát nữa phân thân Hoa Vương giao cho ngươi, phân thân Bách Sơn Vương giao cho ta!"
"Vậy bọn Tử Nguyệt..."
"Dùng mạng người mà lấp!"
Phương Bình không chút do dự, gầm nhẹ: "Nhớ kỹ đấy!"
Cơ Dao dù tức muốn thổ huyết, nhưng lúc này cũng không chần chừ, đáp nhanh một tiếng.
Ầm ầm!
Tiếng nổ lại vang lên, tiếng kêu thảm thiết khi tinh thần lực bị phai mờ cũng liên tiếp xuất hiện, chiến đấu trong chớp mắt tiến vào giai đoạn gay cấn!