Ngày 25 tháng 11, Ma Võ chấn động toàn thế giới.
Quách Thánh Tuyền cùng hai người khác thăng cấp, thành công trở thành cường giả Cửu phẩm cảnh Bản Nguyên Đạo.
Cùng ngày, ba người Hứa Qua Trừng, Trần Chấn Hoa, Hồ Minh Hà đồng thời bước vào Vạn Đạo Hợp Nhất. Tuy rằng vừa mới đột phá, so với Bát phẩm đỉnh phong còn kém chút hỏa hầu, nhưng cũng đã sở hữu sức chiến đấu của Bát phẩm.
Vẫn là ngày này, Phương Bình thăng cấp Kim Thân thất rèn, sức chiến đấu có thể so với Cửu phẩm yếu.
Chỉ trong vòng một ngày, long trời lở đất.
Ngày 17 tháng 11, Ma Võ đánh mất Địa Quật Ma Đô, Hoàng Cảnh chết trận, Ngô Khuê Sơn cùng Lữ Phượng Nhu hôn mê bất tỉnh.
Tất cả mọi người đều cho rằng, lần này Ma Võ sẽ rơi vào thời kỳ thung lũng tăm tối.
Giống hệt như năm đó, khi lão hiệu trưởng chết trận, ai cũng cảm thấy Ma Võ sẽ suy tàn, nhưng Ngô Khuê Sơn đã cấp tốc tiếp quản, không để Ma Võ rơi vào hỗn loạn.
Tương tự, sau khi Ngô Khuê Sơn hôn mê, Phương Bình cũng ngay lập tức chấp chưởng Ma Võ, khiến trường học trong nháy mắt từ thung lũng quật khởi mạnh mẽ.
Đây chính là sự truyền thừa có trật tự!
Từng thế hệ người Ma Võ, chống lên bầu trời của Ma Võ. Hơn 60 năm qua, Ma Võ chưa bao giờ suy sụp, dù cho phải đối mặt với nghịch cảnh lớn đến đâu.
***
Ma Võ, phòng tiếp khách.
Phương Bình ngồi ghế chủ vị, Trương Đào ngồi ghế khách.
Trong đại sảnh, cường giả như mây, đều là những Tông Sư của Ma Võ.
Đối với việc Phương Bình ngồi ghế chủ vị, không ai có ý kiến.
Ngô Khuê Sơn không có mặt, bây giờ Phương Bình tự phong làm Thường vụ Phó hiệu trưởng, đã bắt đầu chính thức chủ đạo mọi hoạt động của Ma Võ.
Phương Bình nhìn quanh một vòng, trong lòng cũng vui sướng vạn phần, bưng lên chén trà trên bàn, đứng dậy cười nói: "Lấy trà thay rượu, chúc mừng chư vị lão sư thuận lợi thăng cấp!"
Mọi người dồn dập nâng chén, ai nấy đều cười vang sảng khoái!
Đáng giá chúc mừng!
Uống xong chén thứ nhất, Phương Bình nâng chén nhìn về phía Trương Đào, chậm rãi nói: "Cũng chúc mừng nhân loại! Chúc mừng Hoa Quốc! Kinh Đô đại thắng, niềm vui của cả nước!"
Trương Đào chậm rãi nâng chén, uống một hơi cạn sạch, vẫn chưa mở miệng.
Phương Bình nhấp một ngụm, nụ cười thu lại, mở miệng nói: "Ngày vui, vốn không nên làm mọi người mất hứng. Bất quá Phương Bình vẫn phải nói, chuyện phản công, nên đưa vào lịch trình rồi!
Hoa Quốc kể từ khi đại chiến hai giới bắt đầu đến nay, chỉ mất Thiên Nam Địa Quật một lần, Ma Đô Địa Quật là lần thứ hai!
Phản công Thiên Nam Địa Quật, chúng ta đợi mất hai năm!
Phản công Ma Đô Địa Quật, chúng ta không thể chờ nổi hai năm!
Thầy trò chúng ta cần rèn luyện, chúng ta cần tài nguyên, chúng ta không thể cả ngày lẫn đêm nơm nớp lo sợ cường giả trong Địa Quật Ma Đô công lên mặt đất.
Chỉ cần sơ sẩy một chút, Tuyệt Đỉnh không có mặt, liền có thể tạo thành đại họa!"
Phía bên phải, Lưu Phá Lỗ mở miệng nói: "Phản công là tất yếu, nhưng hiện tại Ngô hiệu trưởng thương thế chưa lành, vẫn đang trong quá trình hồi phục..."
Phương Bình khẽ gật đầu, lại nhìn về phía Trương Đào, hỏi: "Bộ trưởng, hiệu trưởng muốn khôi phục thì cần bao lâu?"
Trương Đào trầm ngâm chốc lát, chậm rãi nói: "Xem vận khí, có lẽ ngày mai, có lẽ... vô kỳ hạn!"
Phương Bình hơi thay đổi sắc mặt, rất nhanh mở miệng nói: "Ngày phản công, con đã tính toán rồi, ngày 1 tháng 1 năm 2011! Ngày đầu tiên của năm mới, lấy lại Địa Quật Ma Đô!
Khoảng cách đến lúc đó còn hơn một tháng, nếu như hơn một tháng này hiệu trưởng vẫn không cách nào khôi phục, chúng ta cũng không thể cứ mãi chờ đợi."
Trương Đào nhìn về phía hắn, bình tĩnh nói: "Phản công cần thực lực, mặt khác, phản công không phải là đi chịu chết! Nếu như tổn thất quá lớn, dù cho lấy lại được Địa Quật Ma Đô cũng là cái được không bù nổi cái mất!
Ma Võ một khi phản công, không hẳn chỉ đối mặt với 18 vị Cửu phẩm hiện tại cùng 12 tòa thành, ngươi hiểu chưa?"
Phương Bình gật đầu, nghiêm mặt nói: "Một khi con xuất hiện tại Địa Quật Ma Đô, có thể sẽ dẫn đến càng nhiều cường giả từ Vùng Cấm đuổi tới! Địa Quật Ma Đô là địa bàn của Thanh Lang Vương, mà Thiên Thực thành trì ở đây là do Trúc Vương quản lý.
Hai vị Chân Vương này, con có hiểu biết.
Dưới trướng Thanh Lang Vương có 6 vị cường giả Cửu phẩm, là loại trực thuộc.
Bên phía Trúc Vương, chỉ có 4 vị Cửu phẩm trực thuộc.
Mà Thần tướng trực thuộc bọn họ, trong tình huống bình thường, một người sẽ ở Chân Vương Điện đợi mệnh, một người ở Vương Vực quản hạt lãnh địa.
Cho nên nếu đại chiến bạo phát nhanh, hai vị Chân Vương quanh đây nhiều nhất có thể điều động 8 vị Cửu phẩm đến cứu viện."
Trương Đào thấy hắn ngay cả cái này cũng tính toán kỹ, khẽ gật đầu.
Phương Bình lại nói: "Mặt khác, ra khỏi Địa Quật Ma Đô, phụ cận Ngự Hải Sơn còn có một tòa Vương Thành, thuộc về Thiên Mệnh Vương Đình, cách Ngự Hải Sơn khoảng 4000 dặm.
Lấy tốc độ của Cửu phẩm, nếu như Vương Thành kia cũng đến cứu viện, toàn lực ứng phó, Vương Thành Chi Chủ đến Hi Vọng Thành phải vượt qua 6000 dặm.
Nếu như còn muốn duy trì sức chiến đấu, hắn nhanh nhất cũng cần khoảng 3 giờ mới có thể đuổi tới.
Thuộc hạ của hai đại Chân Vương kia kỳ thực cũng không phải lúc nào cũng ở Ngự Hải Sơn đợi mệnh, muốn đuổi tới thì thời gian cũng tương đương.
Nói cách khác, tổng cộng có 9 vị Cửu phẩm từ Vùng Cấm có thể sẽ đến cứu viện.
Cần một chút thời gian, khoảng 3 giờ. Trong vòng 3 giờ, nếu như chúng ta có thể giải quyết chiến đấu, thì những viện quân này chưa chắc sẽ chạy tới, dù cho đến rồi, cũng chưa chắc dám tham chiến!"
Phương Bình hít sâu một hơi nói: "Bất quá con hiện đang lo lắng một điểm, một khi Ma Võ phản công, thái độ của Chân Vương Địa Quật sẽ ra sao? Là trực tiếp tham chiến, hay vẫn như thường ngày, mặc kệ không hỏi, tùy ý chúng ta chém giết?
Nếu như Chân Vương tham chiến, thì cái gọi là phản công liền thành chuyện cười, chúng ta tuyệt đối không phải là đối thủ của Chân Vương."
Trương Đào cười nhạt nói: "Chân Vương Địa Quật... Gần đây Chân Vương Địa Quật chưa chắc có thời gian quản Ngoại Vực đâu! Trước khi ngươi đi đã làm Vương Chiến Chi Địa đại loạn, đám người Mệnh Vương đều chạy đến Vương Chiến Chi Địa, Nhị Vương của Địa Quật khả năng sắp thức tỉnh rồi.
So với chiến tranh Ngoại Vực, những kẻ đó càng quan tâm tình huống ở Vương Chiến Chi Địa hơn. Chỉ cần không phải tiến công mang tính nghiền ép quy mô lớn, những Chân Vương này chưa chắc sẽ lưu ý.
Đương nhiên, Cửu phẩm không phải cỏ rác để tùy ý vứt bỏ, một khi chiến đấu đến gay cấn, đối phương tổn thất quá lớn, Chân Vương cũng sẽ không thật sự mặc kệ không hỏi.
Đến lúc đó, lại có cách nói khác."
Trương Đào nói xong, ngừng một chút rồi tiếp: "Mặt khác, thời gian phản công mà ngươi nói, có lẽ còn cần thương lượng lại một phen! Lần trước ngươi mang về tình báo, Tây Cương cùng Tây Sơn Địa Quật đều có khả năng xảy ra náo loạn trong thời gian tới.
Một khi phát sinh náo loạn, Hoa Quốc vô lực khai chiến đồng thời ở ba cái Địa Quật.
Chiến tranh bây giờ không còn giới hạn ở một thành một nơi, thường thường một khi khai chiến, chính là cuộc chiến của cả một 'Quật'!"
Trương Đào chậm rãi phân tích: "Tây Sơn Địa Quật không lớn, tổng cộng chỉ có 8 thành, 16 vị Cửu phẩm! Nhưng Tây Cương Địa Quật lại không nhỏ, tổng cộng có 11 tòa thành trì, 22 vị Cửu phẩm.
Nếu như bạo phát chiến tranh, phải cân nhắc đến việc đối phương toàn bộ tham chiến, lúc này không thể ngây thơ nghĩ rằng Thiên Mệnh một mạch sẽ không tham chiến.
Hai đại Vương Đình dù có xích mích đến đâu, nhưng hôm nay đã tiến hành hợp tác, một số cuộc chiến ở Ngoại Vực e sợ cũng đã truyền vào tai các cường giả Ngoại Vực khác.
Thiên Nam Địa Quật tổn thất nặng nề, Tử Cấm Địa Quật trực tiếp bị diệt, Kinh Đô Địa Quật tổn thất nặng nề, Ma Đô Địa Quật cũng tổn thất nặng nề...
Những thành chủ Ngoại Vực này có ngốc đến mấy cũng sẽ không ngồi nhìn những kẻ khác tử vong vào lúc này.
Xuất công không xuất lực thì có thể, nhưng chỉ cần chiến tranh thuận lợi, những cường giả Địa Quật này đánh trận thuận gió vẫn là cực mạnh.
38 vị Cửu phẩm, có thể sẽ cùng lúc khởi xướng chiến tranh, đây là còn chưa cân nhắc đến Yêu tộc ở những cấm địa kia."
Trương Đào nói một hồi, tiếp tục: "Hơn nữa Ma Đô bên này có 18 vị, cộng lại là 56 vị Cửu phẩm! Mà chiến đấu bạo phát có thể sẽ xảy ra đồng thời! Khả năng này rất lớn!
Ngươi ở bên này bạo phát chiến đấu, Địa Quật cảm nhận được áp lực, viện quân có lẽ sẽ không cấp tốc chạy tới, nhưng để suy yếu thực lực Hoa Quốc, lúc này cường giả Chân Vương của bọn họ cũng sẽ liên thủ, khởi xướng tiến công đồng thời ở nhiều Địa Quật!
Các Địa Quật khác hiện tại không hẳn đã liên hợp xong, cần một chút thời gian phối hợp, nhưng ba đại Địa Quật ta vừa nói đã có xu thế liên thủ, lúc này nếu Chân Vương hạ lệnh, sẽ cấp tốc đạt thành nhất trí."
"56 vị Cửu phẩm!"
Mọi người sắc mặt khẽ biến, Lý lão đầu hơi nhíu mày nói: "Ý của Bộ trưởng là, Ma Võ một khi phản công, xác suất ba đại Địa Quật đồng thời ra tay là rất lớn?"
"Cực lớn!"
Trương Đào chậm rãi nói: "Hoa Quốc có 24 cái đường nối đang mở ra, trừ bỏ Thiên Nam, Kinh Đô, Tử Cấm ba đại Địa Quật này, còn lại 21 cái Địa Quật đều có khả năng ra tay vào lúc đó!
Mà 21 cái Địa Quật này, tổng cộng có 208 tòa thành trì, cường giả Cửu phẩm bây giờ hẳn là chưa tới 400 người, có chút thành trì hiện nay chỉ có một vị Cửu phẩm.
Cửu phẩm cảnh, hiện nay xem ra hẳn là ở khoảng 380-390 người, có nhiều chỗ chúng ta cũng chưa dò xét rõ ràng.
Mà nhiều Cửu phẩm như vậy, cường giả Bản Nguyên Đạo hẳn là đạt đến 100 người.
Cho nên nếu bạo phát chiến tranh toàn diện, Tuyệt Đỉnh không ra tay, nhân loại tất bại!
Bất quá các ngươi cũng biết tình huống Địa Quật, phong tỏa Ngự Hải Sơn nhiều năm, hai đại Vương Đình Địa Quật quản hạt Ngoại Vực không còn mạnh mẽ như trước, rất nhiều thành chủ Ngoại Vực cũng không muốn bán mạng vì Vương Đình..."
Phương Bình chờ hắn nói một hồi, nhíu mày nói: "Bộ trưởng muốn nói, Ma Võ bên này một khi phản công, rất có thể rút dây động rừng, dẫn đến toàn bộ Ngoại Vực bạo phát chiến tranh toàn diện?"
"Không sai."
Phương Bình cắn răng nói: "Lẽ nào cứ tính như thế? Ma Đô Địa Quật mất thì cứ để mất? Bộ trưởng lẽ nào định vẫn luôn tọa trấn Ma Đô? Chỉ khi nào Ngự Hải Sơn phát sinh náo loạn, Bộ trưởng rời đi Ma Đô, lẽ nào bỏ mặc những kẻ kia công vào mặt đất?
Ở Địa Quật, bọn họ sợ chết!
Nhưng khi đến mặt đất, những Cửu phẩm này lại là những Cửu phẩm không sợ chết, đến lúc đó sức chiến đấu tăng lên dữ dội!
Một Cửu phẩm không e ngại tử vong mới là thứ đáng sợ nhất!
18 vị Cửu phẩm, một khi đánh vào Ma Đô, toàn bộ Ma Đô chẳng mấy chốc sẽ hủy diệt!
Cho nên Ma Đô Địa Quật là đánh cũng phải đánh, không đánh cũng phải đánh!
Đây cũng không phải chỉ là thù riêng của Ma Võ. Nếu như Bộ trưởng có thể bảo đảm vẫn luôn tọa trấn Ma Đô, vậy con cũng sẽ không vội vã lập tức phản công, con có thể chờ, chờ Ma Võ tích trữ đủ thực lực!
Nhưng chúng ta không chờ nổi!"
Phương Bình hít sâu một hơi, lại thở ra, tiếp tục nói: "Hiện tại Ma Đô Địa Quật chính là cái bom hẹn giờ, lúc nào cũng có thể sẽ làm nổ tung Ma Đô, không chỉ là Ma Đô, bao gồm cả một ít tỉnh lân cận!
Đến thời điểm đó, mấy trăm triệu dân chúng chết, trách nhiệm này Ma Võ không gánh vác được, Phương Bình con cũng không gánh vác được!
Cho nên dù cho sẽ xuất hiện một ít hy sinh, trận chiến này cũng phải đánh!"
Phương Bình nói xong, lại nhìn chằm chằm Lão Trương.
Mất đi Ma Đô Địa Quật chính là chôn xuống bom cho Hoa Quốc, lúc nào cũng có thể nổ, điểm này ngài rõ hơn con.
Trương Đào liếc hắn một cái, lạnh nhạt nói: "Mất đi Ma Đô Địa Quật cũng là điều ta không ngờ tới. Đừng có nhìn ta như thế, ta cũng không hy vọng Ma Đô Địa Quật mất. Lúc đó ta nghĩ ta một mình đi Ngự Hải Sơn là được, Lý Chấn lưu thủ, Ma Đô Địa Quật sẽ không mất.
Tiểu tử, đừng có cứng cỏi rũ sạch chính mình, tiểu tử ngươi ở Vương Chiến Chi Địa làm ra hơn mười vị Chân Vương, đây mới là nguyên nhân chủ yếu khiến Lý Chấn phải xuống Địa Quật.
Khi đó đã không kịp thay đổi kế hoạch, cuộc chiến Kinh Đô đã bạo phát, toàn bộ Hoa Quốc chỉ còn Trương Vệ Vũ một người có thể ra tay.
Nhưng Ma Đô Địa Quật nguy cơ trùng trùng, đã xuất hiện bại thế, không có lý do gì để Trương Vệ Vũ xuống Địa Quật mạo hiểm!
Ngươi trêu chọc ba, năm vị Chân Vương còn nằm trong tính toán của ta, nhưng trêu chọc ra mười mấy vị, cái này không nằm trong kế hoạch của ta."
Trương Đào cũng là chịu đủ cái tên này rồi, không nhịn được nói: "Mười mấy vị Chân Vương, Trấn Thiên Vương đi rồi cũng không chọc ra được, năng lực trêu chọc Chân Vương của ngươi còn lớn hơn cả Trấn Thiên Vương..."
Thấy Phương Bình muốn nói chuyện, Trương Đào khoát tay một cái nói: "Ngươi trêu chọc nhiều Chân Vương như vậy, không đơn thuần là nguyên nhân do ngươi, còn do Vương Chiến Chi Địa đặc thù, Nhị Vương khả năng ẩn nấp trong đó, cho nên vẫn luôn có Chân Vương nhìn chằm chằm bên kia.
Nói chung, việc này đã qua, ai cũng không muốn, ngươi bớt cả ngày suy nghĩ lung tung đi."
Phương Bình hít sâu một hơi nói: "Con không nghĩ cái này, bây giờ bàn chính sự với Bộ trưởng. Ma Đô Địa Quật nhất định phải đánh trở về, bằng không Bộ trưởng vào đường nối, đảo loạn đường nối đi.
Nhưng hiện tại đường nối mở ra rất nhiều, dù cho đảo loạn đường nối cũng chỉ là kế tạm thời, rất nhanh sẽ khôi phục.
Ma Đô Địa Quật một ngày không lấy lại, toàn bộ môi trường tu luyện ở Ma Đô đều sẽ biến kém, võ giả Ma Đô muốn tăng lên chỉ có thể đi những nơi khác, vậy Ma Đô xem như là hoang phế rồi.
Võ giả Ma Đô rất nhiều, trường Võ Đại rất nhiều, nơi này tụ tập hơn mười vạn sinh viên Võ Đại, cùng với không ít võ giả xã hội, võ giả chính phủ.
Mấy trăm ngàn võ giả hội tụ tại Ma Đô, không có Địa Quật, rất nhiều kế hoạch liền triệt để rối loạn.
Năm đó Thiên Nam Địa Quật bị công phá, tình huống bên Thiên Nam Bộ trưởng cũng rõ, võ giả Thiên Nam lao tới các nơi, bởi vì không quen thuộc với các Địa Quật khác nên tổn thất nặng nề, rất nhiều người lần đầu tiên đi Địa Quật khác, tỉ lệ tử vong cực lớn.
Con không muốn Ma Đô cũng như vậy. Mấy trăm ngàn võ giả Ma Đô, thật sự phải lao tới các nơi, có lẽ sẽ xuất hiện đại loạn."
Trương Đào nhẹ gõ mặt bàn, rơi vào trầm tư.
Lúc này, thật có chút tiến thoái lưỡng nan.
Ma Đô Địa Quật không lấy lại, đó chính là cái uy hiếp.
Nhưng một khi phản công Ma Đô Địa Quật, những nơi khác cũng sẽ cấp tốc bạo phát chiến tranh. Điểm này trước đây chưa chắc sẽ phát sinh, nhưng hiện tại xác suất cực lớn.
"Thời gian, tốc độ!"
Trương Đào chậm rãi nói: "Nhất định phải nhanh! Nếu như muốn đánh hạ Ma Đô Địa Quật, không thể quá chậm! Nhất định phải nhanh, nhanh tới mức dù cho Chân Vương truyền lệnh, các Địa Quật khác đều chưa kịp làm tốt chuẩn bị đại chiến toàn diện!
Trong vòng một tiếng, giải quyết đại chiến Ma Đô, sau đó người của các ngươi ra khỏi Địa Quật hồi viện khắp nơi, lắng lại chiến đấu."
"Một giờ..."
Phương Bình nhíu mày, Trương Đào chậm rãi nói: "1 giờ! Lúc này, ở các Địa Quật khác, một số thành chủ ở nơi sâu xa có lẽ còn đang trên đường ra tiền tuyến, chiến tranh cũng chưa chắc bạo phát.
Nếu như lúc này các ngươi có thể hồi viện khắp nơi, dành cho bọn họ đòn đánh phủ đầu mạnh mẽ, võ giả Địa Quật cũng không ngốc, biết rõ là đi chịu chết thì bọn họ cũng sẽ không tiếp tục chiến đấu.
Cái này cũng là phương án tổn thất nhỏ nhất!
Chỉ khi nào các ngươi kéo dài thời gian, những nơi khác cũng bạo phát chiến tranh toàn diện. Phương Bình, ngươi phải hiểu được, hiện tại nhân loại không phải là đối thủ của đám người này."
Phía dưới, Lý lão đầu mở miệng nói: "Một giờ muốn đánh tan đối phương, này cũng không phải chuyện đơn giản! Vậy chi bằng tụ tập Cửu phẩm của Hoa Quốc, chúng ta đồng loạt ra tay, liên thủ trước tiên đánh tan cường giả Địa Quật Ma Đô, rồi lại cấp tốc hồi viện khắp nơi!
So với Địa Quật, ưu thế duy nhất của chúng ta chính là có thể thông qua mặt đất để cấp tốc điều binh khiển tướng, mà Địa Quật bọn họ quá lớn, còn muốn thông qua Ngự Hải Sơn trung chuyển, không có ưu thế như vậy."
Trương Đào nhẹ giọng nói: "Không đơn giản như vậy, có chút quy củ vẫn là tồn tại! Chân Vương Địa Quật không muốn bạo phát chiến tranh toàn diện với chúng ta vào lúc này, nhưng cũng sẽ không tùy ý chúng ta tàn sát đối phương!
Nói cách khác, chúng ta kỳ thực vẫn bị hạn chế.
Nếu như thật muốn điều động Cửu phẩm, Hoa Quốc trừ đi những cường giả nhất định phải lưu lại tọa trấn, điều động 20 vị Cửu phẩm không tính là khó, cộng thêm chư vị Ma Võ, đánh tan Địa Quật Ma Đô là không thành vấn đề.
Nhưng một khi chúng ta làm như vậy, rất nhanh, chúng ta sẽ phải đối mặt với sự phản công của toàn bộ Cửu phẩm Ngoại Vực bao gồm cả Vùng Cấm!"
Trương Đào nói vài câu, lại tiếp: "Hiện tại Vùng Cấm mặc kệ Ngoại Vực, đó là bởi vì đại chiến sắp đến, kỳ thực Vùng Cấm cũng ôm tâm tư tiêu hao thực lực Ngoại Vực, tiêu hao thực lực chúng ta.
Nhưng nếu như chúng ta chiếm cứ ưu thế tuyệt đối, lúc này tình huống lại khác rồi."
Phương Bình nói tiếp: "Cho nên nói, chỉ có thể dựa theo lời Bộ trưởng, trong vòng một giờ đánh tan đối phương, hồi viện khắp nơi! Mặt khác, Cửu phẩm của chúng ta vẫn không thể quá nhiều, Địa Quật đã có 18 vị, chúng ta nhiều nhất cũng chỉ có thể điều động 18 vị Cửu phẩm?"
Trương Đào lạnh nhạt nói: "Sẽ không cho ngươi cơ hội này. Nhân loại một khi điều động 10 vị Cửu phẩm trở lên, vậy thì đại biểu cho đại quyết chiến! Cho nên, nhân số phải tận lực ít!
Ít đến mức Chân Vương đối phương cảm thấy bọn họ có phần thắng!"
Trương Đào nói xong, lại cười nói: "Ngươi cho rằng Chân Vương Địa Quật đúng là ngớ ngẩn sao? Bọn họ không biết Lý Trường Sinh rất mạnh, có thể coi như võ giả Bản Nguyên Đạo? Không biết Ngô Xuyên có thể lấy một địch hai, có thể so với hai vị võ giả Bản Nguyên Đạo?"
"Bọn họ biết! Cho nên ngươi nếu là ôm tâm tư để Ngô Xuyên, Trương Vệ Vũ những người này tiến vào đánh giết đối phương, thì tốt nhất lại bớt đi mấy vị! Địa Quật hiểu rõ tình huống của chúng ta không hề ít, biết Cửu phẩm nào có thực lực ra sao!"
"Cho nên, không thể tạo thành cục diện mà đối phương vừa nhìn liền cảm thấy mình phải thua, nhất định phải lập tức liên hợp khắp nơi. Chân Vương Địa Quật đều là loại sĩ diện, bọn họ cảm thấy mình có thể thắng thì trong thời gian ngắn sẽ không đi kêu gọi Chân Vương khác phối hợp, như vậy mới mất mặt."
Trương Đào nắm rõ tâm tư những Chân Vương này trong lòng bàn tay, cười nói: "Cửu phẩm cảnh, phải tận lực khống chế ở dưới 10 người! Hơn nữa còn không thể xuất hiện loại tuyệt cường, Trương Vệ Vũ những người này tốt nhất đừng xuất hiện tại đây!
Thanh Lang Vương cùng Trúc Vương vừa nhìn thấy tỷ lệ thắng rất lớn, lúc này bọn họ cũng chưa chắc sẽ phái Cửu phẩm trực thuộc của mình tới cứu viện!
Cũng sẽ không vừa thấy các ngươi tiến vào liền lập tức kêu gọi khắp nơi đồng thời động thủ!
Đánh chính là một cái chênh lệch thời gian!
Nếu như các ngươi cấp tốc đánh tan đối phương, Địa Quật Ma Đô đã vô lực tái chiến, các ngươi hồi viện khắp nơi, chiến đấu sẽ không dễ dàng bạo phát."
Trương Đào nói xong, lại bổ sung: "Còn có, đừng chỉ nhìn Cửu phẩm! Ma Đô 12 thành, võ giả Bát phẩm cảnh có chừng 30 người, Thất phẩm cảnh khoảng 100 người, những người này đơn độc một cái không tính là gì, nhưng nếu liên thủ thì cũng cực kỳ mạnh mẽ!"
Phương Bình rơi vào trầm tư, trong lúc nhất thời không mở miệng.
Trầm mặc đại khái vài giây, Phương Bình hỏi: "Nếu như lần này đánh tan cường giả 12 thành, chúng ta có hi vọng lấy được mỏ quặng của bọn họ không?"
Nhân loại tại Ngoại Vực không ngừng phát sinh chiến tranh, suy yếu thực lực Địa Quật là một điểm, kỳ thực then chốt vẫn là vì tài nguyên.
Chiến tranh phát sinh nhiều năm như vậy, tài nguyên mới là quan trọng nhất!
Bằng không, nhân loại thế yếu cũng sẽ không chủ động khởi xướng chiến tranh.
Nhưng không đánh trận, với tình huống của nhân loại, năng lượng mỏng manh, Năng Nguyên Thạch hầu như không có.
Dưới tình huống này, không giết địch thu hoạch, nhân loại nào có nhiều võ giả như vậy.
Hoa Quốc đừng nói 4 triệu võ giả, thật muốn cứ phòng thủ không công, vậy thì trở lại cục diện trăm năm trước, võ giả chỉ có vạn người!
Cho nên nhân loại liều mạng chém giết, dù cho không địch lại đối phương cũng phải thường thường chủ động khởi xướng chiến tranh, kỳ thực phần lớn nguyên nhân vẫn là vì cướp đoạt tài nguyên, làm bản thân lớn mạnh, để nhân loại có hi vọng liều mạng khi toàn diện đại chiến nổ ra.
Sự huy hoàng của thời đại Tân Võ cũng được xây dựng trên cơ sở phản công.
Nếu như dựa theo sách lược thời đại Trấn Tinh, chỉ là những cường giả kia ở trấn thủ, căn bản sẽ không có sự phồn vinh của Tân Võ thời đại, cũng sẽ không có 4 triệu võ giả Hoa Quốc hôm nay.
Hơn mười vị Tuyệt Đỉnh, chết no cũng chỉ cướp đoạt một ít tài nguyên cho hậu duệ của chính mình, những người khác hoàn toàn dựa vào tự thân tu luyện, Tam phẩm cũng khó khăn.
"Mỏ quặng..."
Trương Đào lắc đầu nói: "Ngươi cho rằng võ giả Địa Quật thật sự ngớ ngẩn? Bọn họ có thể khoan dung chúng ta cướp đoạt một bộ phận tài nguyên tu luyện, tăng cường tự thân. Nhưng mỏ quặng là tối kỵ, bọn họ cũng biết chúng ta cực kỳ thiếu tài nguyên.
Nhân loại số lượng rất nhiều, không nói những cái khác, Hoa Quốc hơn 1 tỷ dân, thật sự chỉ có mấy triệu người thích hợp luyện võ?
Tuyệt đối không phải!
Chủ yếu là chúng ta không nuôi nổi!
Thật muốn nuôi nổi, mười người lấy một, chỉ riêng Hoa Quốc liền có thể sinh ra 100 triệu võ giả!
Cho nên mỗi lần đại chiến, Địa Quật không thèm để ý người chết bao nhiêu, không thèm để ý cái khác, nhưng có một điểm tuyệt đối lưu ý: tuyệt không cho phép nhân loại thu được lượng lớn tài nguyên. Một cái mạch khoáng có lẽ có thể sinh ra mấy trăm ngàn võ giả!
Bọn họ làm sao sẽ cho chúng ta cơ hội?
Ngươi cướp đoạt mỏ quặng, bọn họ liền dám bạo phát toàn diện đại chiến, giết đến máu chảy thành sông!
Qua nhiều năm như vậy, chúng ta chỉ có năm đó ở Kinh Đô cướp đoạt được một ít Năng Nguyên khoáng, cùng với bên Địa Quật Ma Đô này, đó cũng là do Hòe Vương tự mình trả giá, hắn cảm thấy hắn có thể thắng mới đem một cái mạch khoáng ra đánh cược!
Nhưng có lần thứ nhất, lần thứ hai sẽ không có người cùng ngươi đánh cược nữa.
Then chốt ở chỗ, hiện tại cũng không cách nào tái hiện cục diện lúc trước, sớm đi mời chiến. Một khi như vậy thì bại lộ tất cả, không đánh chênh lệch thời gian được nữa.
Không cùng Chân Vương Địa Quật sớm đạt thành thỏa thuận, ngươi cướp đoạt mỏ quặng của bọn họ là không thể thực hiện được.
Bọn họ thà phá hủy cũng sẽ không cho nhân loại.
Một ít mỏ nhỏ không nằm trong số đó. Nếu như có thể đánh hạ một ít thành trì thôn trấn phụ thuộc, lúc này chúng ta còn có thể thu lấy một ít mỏ quặng nhỏ, đây chính là nguồn tài nguyên chủ yếu của chúng ta những năm gần đây."
Phương Bình cau mày, nói như vậy, đoạt khoáng là không thể thực hiện được rồi.
Vậy lần này đánh hạ Địa Quật Ma Đô, thu hoạch cũng là có hạn.
Nghĩ một hồi, Phương Bình bỗng nhiên nói: "Có lẽ... Có thể thử một lần nữa! Bộ trưởng, con muốn đi một chuyến đến Giới Vực Chi Địa của Ma Đô. Giảo còn chưa chết! Nó lần trước suýt chút nữa chết trong tay Hòe Vương, tất nhiên không cam lòng!
Con đi liên lạc với Giảo... Có lẽ có thể liên lạc một nhóm Yêu tộc!
Không cần chúng nó chính diện tham chiến, chúng ta chiến đấu với nhau, để những Yêu tộc này ở phía sau phá thành. Yêu tộc Cấm Địa không hẳn dám làm... Nhưng Yêu tộc Giới Vực Chi Địa thì sao?"
Phương Bình ánh mắt lấp lóe nói: "Giới Vực Chi Địa cũng có lượng lớn Yêu tộc, nếu như đại chiến mở ra, Yêu tộc Giới Vực Chi Địa ra ngoài, đánh giết các thành trì lớn, cướp đoạt mỏ quặng... Chân Vương cũng chưa chắc dám tàn sát lượng lớn Yêu tộc chứ?"
Mọi người có chút dại ra, ngươi còn muốn đi liên lạc với Giảo?
Lần trước bị ngươi hố suýt chút nữa mất mạng, hiện tại còn sống hay không cũng khó nói.
Hòe Vương cách không một quyền, đánh nổ cả Kim Thân của đối phương, thật sự còn sống không?
Cho dù sống sót, còn có gan lớn như vậy tiếp tục hợp tác với ngươi sao?
Hơn nữa Giảo chỉ là Yêu tộc Bát phẩm, một con Yêu tộc Bát phẩm không hẳn có thể thay đổi cái gì.
Giới Vực Chi Địa tuy rằng có Yêu tộc, nhưng những Yêu tộc kia trong tình huống bình thường tuyệt đối không ra khỏi Giới Vực Chi Địa. Phương Bình lại không phải Yêu Vương, làm sao đàm phán cùng những Yêu tộc này?
"Giảo..."
Phương Bình không nhắc tới, Trương Đào đều sắp quên con yêu thú này rồi.
Nghe được Phương Bình nói muốn vào Giới Vực Chi Địa, lại tìm con yêu thú này hợp tác, Trương Đào bật cười nói: "Ngươi là không hố chết nó không bỏ qua à?"
Phương Bình lắc đầu nói: "Hợp tác thôi! Giảo kỳ thực cũng không ngốc, chuyện có chỗ tốt nó mới làm! Chúng ta giết người, nó đi đoạt khoáng, lần này là thật sự rất dễ dàng đoạt khoáng!
Nếu như thật sự đem 12 cái mỏ quặng đoạt về, vậy thì có cách nói rồi!"
Phương Bình liếm môi một cái, cười nói: "Giảo đoạt khoáng, đại khái còn có thể về Giới Vực Chi Địa, nhưng nó có thể giữ được sao? Nó lại không có nhẫn chứa đồ, cho dù thôn phệ thì có thể thôn phệ bao nhiêu?
Đến thời điểm con lại đi Giới Vực Chi Địa một vòng, trực tiếp thu những khoáng sản kia... Xoay tay một cái, khoáng hay là của chúng ta!"
Mọi người dồn dập nhìn về phía hắn, tâm thật đen a!
Lần trước suýt chút nữa hố chết con yêu kia, lần này lại còn muốn đi hố. Đến mức Phương Bình làm sao tiến vào Giới Vực Chi Địa, không đi đường nối thì chỉ có thể đi Ngự Hải Sơn, có lẽ còn có thể đến cái trong ứng ngoài hợp.
Còn có, hiện tại đều chưa khai chiến, ngươi đều đã sắp xếp xong xuôi mỏ quặng, đúng là rất tự tin.
Trương Đào suy nghĩ một chút nói: "Lại nhìn đi, Ma Võ bên này còn chưa xác định được, mặt khác việc này cũng cần cùng nhiều bên thương nghị, qua vài ngày cho các ngươi thêm câu trả lời!"
"Được."
Phương Bình đáp một tiếng, cũng không nói thêm cái gì, việc này xác thực không phải vỗ đầu một cái liền có thể quyết định.
Chính mình hi vọng Ma Võ đơn độc đánh hạ Địa Quật Ma Đô, không hẳn khả thi.
Có lẽ... Còn phải cần một nhóm viện quân mới được!
"Lão Vương Nam Võ, Lão Diêu Trường Quân Đội số 1... Hai tên này đều là người cầm lái của trường học, có lẽ lần này cũng nên động đậy rồi!"