Virtus's Reader
Toàn Cầu Cao Võ

Chương 793: CHƯƠNG 793: ẤP Ủ

Ngày 18 tháng 12.

Giải đấu giao lưu Võ Đại lần thứ ba khai mạc.

Ma Võ.

Hậu trường sân vận động.

Bầu không khí rất quỷ dị.

Phương Viên vẻ mặt vô tội nhìn các võ giả dự thi xung quanh. Làm gì mà ai cũng nhìn em như thế, thực sự là, em còn nhỏ mà, các anh chị đừng có đánh chủ ý lên em, bằng không anh trai em sẽ đánh chết các anh chị đấy.

Phương Viên ngây thơ nhìn những người khác. Trong đám người, có mấy người lại cúi gằm mặt xuống, sợ bị cô bé nhìn thấy.

Ngô Chí Hào hận không thể hóa thành đà điểu, thấp giọng nói: "Thật xấu hổ quá đi! Tôi nói không đến, cứ bắt tôi phải đến! Con bé này là đội trưởng Ma Võ, tôi không ngại ngùng khi đánh nó sao?"

Nói xong, hắn nhìn về phía Dương Kiến bên cạnh, cười híp mắt nói: "Dương Kiến, Thiên Nam Võ Đại các cậu nghèo quá, cậu có cơ hội đánh con bé một trận, có thể kiếm tiền đấy."

Dương Kiến cười ngốc một tiếng, cũng cúi đầu.

Tôi cũng không ngờ tới!

Đánh người khác của Ma Võ thì không thành vấn đề, nhưng đánh Phương Viên... Thật sự có chút mất mặt.

Nhớ lúc đầu, con bé này cùng bọn họ đến Ma Đô, cứ lẽo đẽo theo sau mông bọn họ gọi "đại ca, đại ca", vẻ mặt đầy sùng bái. Lúc đó bọn họ là võ giả, con bé thì không phải.

Thế mà chớp mắt một cái, mọi người đã cùng đứng trên đài thi đấu rồi.

Bên cạnh Dương Kiến, Lưu Nhược Kỳ nhìn về phía Ngô Chí Hào nói: "Sao cậu vẫn là tam phẩm cảnh? Trước đó không phải nói muốn đột phá đến tứ phẩm cảnh sao?"

Ngô Chí Hào cạn lời nói: "Thì tại muốn thi đấu chứ sao? Thi đấu xong tôi liền chuẩn bị đột phá rồi. Bất quá đừng nói tôi, tôi sắp tứ phẩm, hai người các cậu thế mà cũng đến tam phẩm đỉnh phong, tốc độ này đủ nhanh đấy."

"Như nhau cả thôi!"

Dương Kiến cười ha hả nói: "Lúc trước chúng ta cũng không nghĩ tới có thể tiến vào trung phẩm cảnh trước khi tốt nghiệp đại học. Lúc đó chỉ nghĩ thành võ giả là được rồi, ai ngờ được thế này."

Ngô Chí Hào cũng cười nói: "Đúng là không ngờ tới. Bất quá ở đây đừng nói chuyện này nữa. Mất mặt! Trung phẩm cảnh? Các cậu vừa nãy không thấy sao? Đều sắp tự ti chết rồi, dọc đường đi trung phẩm võ giả cứ như rau ngoài chợ, có tên nhìn mặt non choẹt cũng là trung phẩm cảnh. Nói thật, đến Ma Võ, không nói những cái khác, chỉ riêng cái bầu không khí này cũng đủ khiến chúng ta chấn động rồi."

"Ai nói không phải chứ."

Dương Kiến cũng cảm khái muôn vàn, tiếp lời cười nói: "Cậu nói xem, nếu chúng ta đánh bại con bé Phương Viên... Có ngại đi tìm Phương Bình đòi thưởng không?"

Ngô Chí Hào cười gượng một tiếng, rất lúng túng.

Bất quá hai người liếc mắt nhìn nhau, ngầm hiểu gật đầu.

Thay vì để Phương Viên bị người khác đánh, bọn họ là những người làm đại ca, đành chịu khó giúp đỡ đánh con bé một trận vậy.

Một bên Lưu Nhược Kỳ liếc hai người một cái, khẽ cười nói: "Đừng giả bộ, cũng không phải không biết con bé là đội trưởng. Đã đến rồi thì cứ ôm tâm thế đánh nó đi. Tôi nói trước một tiếng, đánh nó thì còn đỡ, chứ nếu bị nó đánh bại... Chúng ta đừng sống nữa."

Vậy thì càng xấu hổ hơn!

Bọn họ đều là bạn học của Phương Bình.

Hai năm trước Phương Viên mới 14 tuổi, khi đó chẳng ai nghĩ tới có một ngày bọn họ đứng trên lôi đài không phải gặp Phương Bình, mà là gặp em gái hắn.

Mấy người đang trò chuyện, phía sau bỗng nhiên có người cười hì hì nói: "Chị Nhược Kỳ, anh Ngô... Em sẽ đánh bại các anh chị!"

"..."

Ngô Chí Hào quay đầu nhìn lại, cười gượng một tiếng, bỗng nhiên không muốn sống nữa.

Con bé này mới cao đến ngực hắn, khuôn mặt nhỏ tròn vo, mình còn thấy xấu hổ khi đánh nó nữa là.

Dương Kiến cười ngây ngô nói: "Viên Viên, em mới tam phẩm trung đoạn..."

Phương Viên vẻ mặt nghiêm túc nói: "Em cũng không thể làm mất mặt anh trai em được. Anh ấy hai lần vô địch, vậy em ít nhất cũng phải vô địch hai lần! Em sắp tam phẩm cao đoạn rồi, vừa thi đấu vừa tu luyện, đợi đến trận chung kết thì em gần như sẽ là tam phẩm cao đoạn. Đến lúc đó chênh lệch sẽ không lớn, anh Ngô các anh phải vào được chung kết đấy, bằng không không gặp được em đâu."

Nói thế này, mấy người thật sự có chút áp lực rồi.

Nếu con bé đột phá đến tam phẩm cao đoạn, vậy thì chênh lệch đúng là không lớn thật.

Ma Võ đồ tốt nhiều, Phương Viên lại càng nhiều.

Đến lúc đó mà bị nó đánh bại thật, gặp lại Phương Bình chắc chỉ còn nước che mặt bỏ đi.

...

Hậu trường bên kia, sự tồn tại của Phương Viên kích thích mọi người.

Phía trước, ghế khách quý lầu hai.

Sự tồn tại của Phương Bình lại kích thích tất cả mọi người.

Trong đám người, bọn Hàn Húc đều ngồi ở hàng ghế đạo sư. Tuy rằng bọn họ chưa phải đạo sư chính thức, nhưng ở trường học địa vị cũng ngang ngửa rồi.

Còn Phương Bình... Ngồi ở hàng ghế lãnh đạo trường.

Đây không phải mấu chốt, mấu chốt là... Bên phía bọn họ cũng nhiều hơn không ít người.

Hàn Húc nhìn đạo sư trường mình, lại nhìn sang bên phía Ma Võ.

Tần Phượng Thanh vừa chơi game vừa nhàm chán chờ đợi trận đấu bắt đầu.

Chu Thạch Bình, Từ Kiến Châu... những người này đều là đạo sư, cũng không phải lãnh đạo trường.

Còn những người khác như Trương Ngữ, Bạch Nhược Khê... cũng đều là đạo sư.

So thế nào được?

Người ta tùy tiện đến là mấy vị Tông Sư đạo sư, đến một bầy đạo sư Tinh Huyết Hợp Nhất, đến vài vị sinh viên Tinh Huyết Hợp Nhất cảnh.

Hàn Húc đúng là không quản những người khác, mà là nhìn về phía Tần Phượng Thanh, dở khóc dở cười nói: "Tần sư huynh, cái kia... uy thế thu lại chút đi, có chút mạnh."

Tần Phượng Thanh như thể mới phát hiện ra, cười ha hả nói: "Thế à? Xin lỗi xin lỗi, không chú ý! Tôi mới vừa đột phá, không để ý."

Nói xong, như sợ bọn họ không hiểu, Tần Phượng Thanh lại cười ha hả bồi thêm: "Đúng rồi, không phải mới vừa đột phá thất phẩm đâu, tuy rằng đột phá thất phẩm cũng không bao lâu. Tôi là đột phá đến thất phẩm trung đoạn, cao đoạn chắc cũng sắp rồi..."

Hàn Húc cạn lời, một số đạo sư bên cạnh cũng cạn lời.

Cậu cần thiết phải nói rõ ràng với chúng tôi thế không?

Chỉ sợ chúng tôi không biết cậu thất phẩm trung đoạn rồi à?

Hàn Húc không muốn để ý tới hắn. Rất nhanh, mắt Hàn Húc sáng lên, gật đầu với Lý Hàn Tùng cách đó không xa. Lý Hàn Tùng thấy thế cũng không ở bên cạnh Phương Bình nữa, rất nhanh đi tới.

Vừa đến nơi, Lý Hàn Tùng liền cười ha hả nói: "Vẫn là bên này tốt hơn một chút, bọn họ nói chuyện chính sự, nghe đau cả đầu."

Nói xong, Lý Hàn Tùng ho nhẹ một tiếng, thấp giọng nói: "Nhìn cái gì mà nhìn đám đê phẩm võ giả thi đấu, cao phẩm nhìn chằm chằm là được rồi. Thật vất vả mới đến Ma Võ một chuyến, các cậu đi Tông Sư tháp của tôi nghỉ ngơi một chút đi."

Nói xong nháy mắt, cười cười.

Tần Phượng Thanh liếc hắn một cái, vẻ mặt khinh bỉ. Đầu Sắt hiện tại con buôn quá.

Không phải là Tông Sư tháp có lượng lớn năng lượng cung cấp sao?

Cần thiết phải làm như ăn trộm để sắp xếp người Kinh Võ đi tu luyện thế không?

Tần Phượng Thanh cũng lười quản chuyện bao đồng này. Với tình hình hiện tại, bọn Hàn Húc và Lăng Y Y chưa biết chừng vừa tốt nghiệp xong là chạy tới Ma Võ làm đạo sư luôn rồi.

Những người này cũng là nhân vật thiên kiêu tuyệt đỉnh của thế hệ thanh niên, thật sự đến Ma Võ, có lẽ rất nhanh sẽ lại thêm ra mấy vị Tông Sư.

Tần Phượng Thanh có chút xem thường Đầu Sắt, ngu đột xuất.

Tên này tưởng là đang giúp Kinh Võ, chờ mà xem!

Với thế cục này, người của Kinh Võ sớm muộn gì cũng muốn chạy sang Ma Võ.

Cậu vừa về Kinh Võ liền chém gió Ma Võ tốt thế nào, năng lượng cung cấp miễn phí, tu luyện không tốn tiền, lần nào cũng thu hoạch lớn.

Một lần hai lần, bất tri bất giác, tinh anh Kinh Võ còn không động lòng mới lạ.

"Tôi cũng không phải hiệu trưởng Kinh Võ, bằng không trực tiếp độc câm tên này cho rồi."

Tần Phượng Thanh đều thấy bi ai thay cho hiệu trưởng Kinh Võ, pháo đài đều bị công phá từ bên trong.

Lý Hàn Tùng lấy thân mình làm gương để giáo dục thuyết phục người khác, chờ thiên tài trôi hết sang đây.

...

Chuyện của người khác, Phương Bình tạm thời không có thời gian quản.

Giờ phút này Phương Bình đang giao lưu với các cường giả bên cạnh.

Trần Diệu Đình nhìn hắn chém gió, có chút buồn cười, mở miệng nói: "Ngô Khuê Sơn bọn họ hiện tại là chính thức buông tay rồi à? Ngay cả mặt mũi cũng không lộ một lần, để cậu trực tiếp làm chủ?"

Phương Bình cười ha hả nói: "Sao có thể chứ, hiệu trưởng mới vừa khôi phục, hiện tại đang làm quen với sức mạnh. Những người khác cũng gần như thế, trường học cũng chỉ có con là rảnh rỗi. Trần lão, hiệu trưởng không có ý thất lễ đâu."

Trần Diệu Đình cảm thán nói: "Cũng phải, cậu nếu ở Kinh Nam Võ Đại, tôi cũng mặc kệ mấy chuyện vặt vãnh trong trường."

Hai người đang trò chuyện, một bên Nam Vân Bình trực tiếp ngắt lời nói: "Mấy chuyện này đừng tán gẫu nữa. Phương Bình, lần này Ma Đô đại chiến, cậu xác định tôi không cần đi?"

Phương Bình vội vàng nói: "Nam hiệu trưởng mới vừa đột phá, vẫn nên lấy việc củng cố cảnh giới làm chủ. Ma Đô bên này nếu không phải vạn bất đắc dĩ, Nam hiệu trưởng không cần vào mạo hiểm."

Nam Vân Bình có chút cạn lời, một lát mới nói: "Nói tới nói lui, là chê tôi là nhược cửu phẩm, không có tác dụng đúng không?"

Phương Bình cười khổ nói: "Nam hiệu trưởng đừng hiểu lầm, con không có ý này. Bất quá cửu phẩm cảnh không thích hợp quá nhiều..."

"Vậy thì thôi."

Nam Vân Bình nói xong, bổ sung: "Tôi vốn dĩ cũng đang suy nghĩ có nên đi hay không. Không biết ai gửi cho tôi bức thư, nói tôi lần này đi Ma Đô địa quật chắc chắn phải chết, còn phân tích một hồi, nói Trường Quân Đội số 1 bị khắc chết mấy người rồi..."

Phương Bình nghe mà trợn mắt há hốc mồm, cái này ai làm ra?

Nói nhảm à!

Cái gì khắc chết hay không khắc chết, thuần túy nói bậy.

Phương Bình vội vàng nói: "Nam hiệu trưởng đừng tưởng thật, cái này e là có người rảnh rỗi không việc gì làm, cố ý quấy rối đấy. Quay đầu lại con đi tra xem ai quấy rối, sẽ xử lý hắn ra trò!"

Phương Bình cũng không quá để ý cái này, lại nhìn về phía mấy vị Tông Sư khác nói: "Lần này cao phẩm chiến, chư vị tiền bối đều lấy cầm chân làm chủ, không cần liều mạng. Mục đích chủ yếu vẫn là ngăn cản những võ giả thất bát phẩm kia, không nên để cho bọn họ quấy rầy đến cuộc chiến của cửu phẩm. Chờ cửu phẩm quyết ra thắng bại, vậy chúng ta có thể quay đầu trừng trị bọn họ. Chiến tranh, có thể không chết người là tốt nhất. Ma Võ khởi xướng chiến tranh đều xây dựng trên tình huống tổn thất nhỏ nhất. Nếu như thật sự không nắm chắc vẹn toàn, mọi người có thể cân nhắc rút lui. Đương nhiên, điều này cũng phải đợi thời cơ, không thể nói tan là tan..."

Trần Diệu Đình trầm giọng nói: "Phương Bình, chuyện Ma Đô địa quật không đơn thuần là chuyện của Ma Võ! Chuyện địa quật là chuyện của tất cả mọi người. Cậu không cần cảm thấy chúng tôi đến Ma Đô tham chiến chính là vì Ma Võ. Cũng giống như Thiên Nam, Nam Giang, Tử Cấm, Kinh Đô... Những địa quật này có chuyện, chúng tôi đều sẽ ra tay, mà không phải vì riêng ai. Về phần cậu nói chuyện thù lao, không cần nhắc lại."

Một bên, hiệu trưởng Hoa Sư Đại cũng chậm rãi nói: "Xác thực như vậy, chưa nói đến Hoa Sư Đại ngay ở Ma Đô. Ma Đô địa quật thất thủ cũng không phải là trách nhiệm của riêng Ma Võ, đây cũng là hành động bất đắc dĩ. Giết về Ma Đô địa quật không giống với lần trước tiêu diệt Thiên Môn Thành. Lần trước Thiên Môn Thành muốn rút lui, các cậu không chịu, lần đó có thể nói là việc tư của Ma Võ. Nhưng lần này, phản công toàn bộ Ma Đô địa quật, vậy thì không phải việc tư của Ma Võ, mà là chuyện của toàn bộ võ giả Hoa Quốc. Phương Bình, chuyện thù lao không cần nói nữa."

Phương Bình quét mắt nhìn mọi người, một lát mới nói: "Cái này ngược lại làm Phương Bình con trở nên con buôn rồi. Vậy chuyện này chúng ta quay đầu lại bàn tiếp. Hiện tại trước tiên xác định danh sách, thời gian tiến công cụ thể chờ Ngô Trấn thủ bọn họ đến, chúng ta lại tỉ mỉ thương nghị."

Phương Bình nói một hồi, cùng mọi người bàn bạc gần xong, phía dưới nghi lễ khai mạc cũng chính thức bắt đầu.

Vẫn quy củ cũ, giới thiệu các đội ngũ.

Năm nay các đội ngũ Võ Đại đến dự thi đều là tự nguyện tham gia.

Kết quả 99 trường Võ Đại, ba trường quân đội lớn, hầu như tất cả đều đến.

Không gì khác, phần thưởng quá động lòng người.

Hôm nay chỉ là lễ khai mạc, thời gian thi đấu tương đối dài, e sợ sẽ kéo dài đến trung tuần tháng 1.

Phương Bình cũng là vì tìm chút việc cho đám võ giả đê phẩm này làm, miễn cho khoảng thời gian này quá bận không có thời gian quản lý, võ giả tinh lực dồi dào mà không ai quản, không có việc gì làm, chưa biết chừng lại chạy loạn.

Trên lễ khai mạc, sự xuất hiện của Phương Viên gây nên một trận bàn tán sôi nổi của khán giả.

Phương Viên trông quá nhỏ.

Về thân phận của Phương Viên, người biết không ít. Tuy rằng trọng tài không giới thiệu tỉ mỉ, nhưng trên mạng cũng có không ít người nghị luận, rất nhiều người đều biết cô bé là em gái Phương Bình.

Phương Bình ở lầu hai nhìn một lúc, có chút mất tập trung.

Không ngồi đến cuối cùng, khi đội ngũ giới thiệu được một nửa, Phương Bình liền bị người gọi đi.

...

Trong phòng khách.

Trương Đào gần đây thường xuyên ra vào Ma Võ.

Giờ phút này Trương Đào vừa uống trà, vừa oán giận nói: "Ta dù có đến nhiều lần chút thì cũng là khách chứ? Hiện tại đều không coi ta là khách nữa à, đến nơi đều không ai chiêu đãi? Ngô Khuê Sơn mấy tên này cũng không ai ló mặt ra tiếp đón ta?"

Phương Bình cười ha hả nói: "Bộ trưởng ngài tính là khách gì chứ? Võ Đại không phải thuộc về Bộ Giáo Dục sao? Ngài đến Võ Đại chính là đến địa bàn của mình, còn cần chúng con chiêu đãi?"

"Lời này nói không sai, bất quá thái độ của các ngươi vẫn là quá qua loa rồi."

Phương Bình đau đầu nói: "Gần đây trường học bận rộn, lại nói bộ trưởng ngài đến cũng không báo trước, chúng con lại không phát hiện được tung tích của ngài, sao có thể cứ đứng đây chờ tiếp đón ngài được."

"Thôi bỏ đi, cứ như vậy đi."

Trương Đào cũng chỉ thuận miệng nói chút, rất nhanh nói tới chính sự: "Bên phía Lữ Chấn, công pháp tinh thần lực đúng là bị ta làm ra rồi, bất quá có chút phiền toái nhỏ, hình như không quá tương thích với 'Rèn Luyện Pháp' hiện đại. Muốn tu luyện công pháp này cần một vài thứ phụ trợ. Hoặc là phải cải tiến một chút, tạm thời chưa dùng được. Lữ Chấn có thể tu luyện, hẳn là do tiền bối bên trong dùng phương pháp khác. Bất quá ta đã xem qua, bộ công pháp này xác thực có chút bất đồng. Lần trước 'Kim Thân Cửu Đoán Pháp' chỉ nói qua loa về vấn đề cường hóa não hạch. Mà bộ công pháp này lại giới thiệu tỉ mỉ làm sao rèn luyện não hạch, bao gồm cả phương pháp rèn luyện khi não hạch còn chưa cụ hiện. Đối với nhân loại trợ giúp hẳn là rất lớn!"

Phương Bình kỳ quái nói: "Vậy mục đích bộ trưởng ngài tìm con là?"

Công pháp tìm được thì cứ truyền bá đi, hoặc là cải tiến xong rồi truyền bá.

Không cần cố ý đến Ma Võ thông báo một tiếng với mình chứ?

Lão Trương cũng quá để ý mình rồi.

Trương Đào cười nói: "Đừng nóng vội, ta tới đây tìm ngươi là muốn nói cho ngươi biết, nếu có khả năng, ngươi hãy đi Giới Vực Chi Địa một chuyến nữa. Mang theo phân hóa thể của ta cùng đi, ta có việc muốn nói chuyện với tiền bối bên trong. Lữ Chấn không thể đi, hắn truyền bá công pháp của đối phương, đối phương dù cho biết sự tình ra sao cũng sẽ không nương tay với hắn. Ngược lại là ngươi, ngươi tốt nhất mô phỏng khí tức của Diêu Thành Quân đi vào một chuyến. Yên tâm, có phân hóa thể của ta, đối phương cảm ứng được sẽ không tùy tiện ra tay với ngươi. Ta có một số việc muốn thỉnh giáo một chút, cũng không phải vì cái gì khác."

"Ngài còn muốn phân ra phân hóa thể?"

Phương Bình vội vàng nói: "Một khi tiền bối bên trong phá hủy phân hóa thể, vậy không phải có phiền phức rồi sao?"

"Không ngại, đối phương sẽ không tùy tiện ra tay với phân hóa thể của ta. Thật sự ra tay, ngăn cản chốc lát để đưa ngươi đi ra ngoài cũng đủ rồi. Điều này cũng có thể chứng minh đối phương đối với chúng ta phải chăng có địch ý."

"Ngài muốn hỏi cái gì?"

"Phương pháp khống chế Yêu thú!"

Trương Đào thẳng thắn, cũng không giấu giếm, cười nói: "Ta phát hiện công pháp của Lữ Chấn hẳn là không trọn vẹn, có vài thứ hắn không bàn giao rõ ràng. Bộ công pháp này nguyên bản e là dùng để tu luyện tinh thần lực nhằm khống chế Yêu thú. Mà hiện tại lại thiếu mất một phần, một phần khá quan trọng. Ta muốn đi hỏi một chút, xem có thể lấy được không. Dù cho không lấy được, ta cũng hi vọng đối phương có thể cho một ít vật phẩm phụ trợ khác."

Trương Đào nhẹ nhàng thở ra nói: "Chúng ta tác chiến tại ngoại vực, Yêu tộc cửu phẩm rất nhiều, thực lực cũng rất mạnh. Thường thường chúng ta chính là bị những Yêu tộc này đánh tan. Nếu như thật sự có thể điều khiển Yêu tộc, dù cho chỉ là ảnh hưởng trong nháy mắt cũng đủ để tác động đến toàn bộ đại cục. Quát Thương Sơn bên này nếu ngay cả Yêu tộc đỉnh cao nhất cũng có, vậy khẳng định có chút thủ đoạn. Dù cho năm đó xảy ra vấn đề, không đại biểu hiện tại Yêu tộc cũng biết cách phá giải, bao gồm cả cường giả địa quật hiện tại cũng chưa chắc biết cách phá giải."

Phương Bình nghe hắn nói như vậy, chần chờ một chút, rất nhanh nói: "Vậy chờ đại chiến sau khi kết thúc con xem lại đã. Đến lúc đó bọn Giảo nếu có thu hoạch, con có thể sẽ đi một chuyến nữa."

"Ừm, vậy là tốt nhất."

Trương Đào nói xong, ném một quyển sách thủy tinh cho Phương Bình. Phương Bình cầm lấy, lầm bầm nói: "Hiện tại liền cho con, quá gấp gáp chứ? Bộ trưởng, cái này của ngài nhưng là máy quay phim cỡ lớn đấy."

Trương Đào mặc kệ hắn, cho ngươi thì ngươi cứ cầm.

Đi Giới Vực Chi Địa là cần thiết, hơn nữa Ma Đô bên này thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn còn có thể có cái hậu chiêu.

Người khác muốn đều không lấy được, tiểu tử này còn kén cá chọn canh.

Không biết tốt xấu!

Trương Đào chửi thầm một câu, rất nhanh đứng lên nói: "Đừng dùng linh tinh, cùng ngày ta hẳn là ở Ngự Hải Sơn, trừ phi ngươi cũng bị giết, bằng không đừng dùng. Nếu không ảnh hưởng đến ta, bị Chân Vương tiêu diệt, tiểu tử ngươi phiền phức liền lớn rồi."

"Biết rồi."

Phương Bình đáp một tiếng, lại có chút bất ngờ với sự gấp gáp của Trương Đào.

Lão Trương vội vã muốn đi Giới Vực Chi Địa đàm phán với người bên trong như vậy, đây là phát hiện cái gì?

Bằng không, đổi một thời gian khác chẳng phải cũng như nhau sao?

Nghĩ thì nghĩ, Phương Bình cũng không hỏi kỹ, cho thì cầm.

Tốt xấu gì cũng là đồ bảo mệnh, phân hóa thể của Lão Trương đều có thực lực Bản Nguyên Đạo, thời khắc mấu chốt vẫn có tác dụng lớn.

Bất quá đến lúc này, Phương Bình cũng càng thêm cảm thấy Lão Trương mạnh mẽ quá đáng.

Này đều phân ra đạo thứ mấy rồi?

Tên này tinh thần lực làm sao lại mạnh mẽ như vậy, lẽ nào cũng có công pháp tu luyện tinh thần lực?

Nghĩ thì nghĩ, Phương Bình cũng không hỏi.

Lữ Chấn còn chưa trở lại, cũng không biết đi làm gì rồi.

Phương Bình suy nghĩ những việc này, lại nghĩ lần này có nên mang Lão Diêu cùng đi thử xem?

Bất quá Lão Diêu đi rồi, mình lại giả mạo hắn thì không ổn, vậy mình chưa chắc đã vào được. Đến lúc đó lại căn cứ tình huống mà quyết định đi...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!