"Trịnh Đào, chống đỡ!"
Giờ khắc này, Trần Diệu Tổ đang lao nhanh tới, tốc độ còn nhanh hơn cả Phương Bình.
Sắc mặt Trần Diệu Tổ trắng bệch, nhưng lửa giận trong lòng thì bùng cháy dữ dội.
Mấy ông bạn già ngày càng ít đi, người quen năm xưa, giờ còn lại mấy ai?
Dù cho Đỉnh Cao Nhất được xưng là tuổi thọ vô hạn, nhưng hiện nay cũng có người quen đã ngã xuống.
Trịnh Đào trấn thủ Ngự Hải Sơn 60 năm, tuy chưa từng giết địch, nhưng công lao không thể không kể.
Có ông ấy ở đây 60 năm, ông ấy còn sống, liền đại biểu Ngự Hải Sơn không có Chân Vương xâm phạm.
Nếu ông ấy chết, lúc sắp chết cũng có biện pháp báo cho Đỉnh Cao Nhất: Chân Vương đột kích, Đỉnh Cao Nhất mau đến!
Đây chính là tác dụng của ông ấy, nghe thì buồn cười, nhưng thực tế chẳng buồn cười chút nào.
Tọa trấn Ngự Hải Sơn không phải là mười mấy vị Đỉnh Cao Nhất, mà là những người như vậy, đều ôm lòng quyết tử, Chân Vương nhập cảnh, ta dùng máu của mình làm tín hiệu truyền tin lần cuối.
Cho nên cường giả nơi này, hầu như đều là Bản Nguyên Đạo.
Cũng chỉ có Bản Nguyên Đạo mới có thể nắm lấy một tia cơ hội trong tay Chân Vương, vận dụng một ít thủ đoạn báo cho Đỉnh Cao Nhất biết có Chân Vương nhập cảnh!
Trịnh Đào đợi 60 năm, Trần Diệu Tổ không hy vọng đối phương ngã xuống ngay trước thềm thắng lợi cuối cùng.
Hiện nay, người duy nhất từ Ngự Hải Sơn trở về, chỉ có Mã Thiên Phúc, vị trấn thủ đường hầm Tử Cấm Địa Quật.
Người như vậy, không đáng phải chết trước bình minh!
Trần Diệu Tổ sắp chạy tới, nhưng 10 vị Thần Tướng tiếp viện lại đến sớm hơn một bước.
Giờ khắc này, Trịnh Đào đã không còn ra hình người, nhưng vẫn gắng gượng một hơi, chiến đấu như một cỗ máy, chém giết đến điên cuồng, không giết được Cửu phẩm, chết không nhắm mắt!
"Là một gã cứng đầu!"
Thần Tướng dưới trướng Thanh Lang Vương khen một câu, không phủ nhận sự kiên cường của Trịnh Đào.
Hắn không ra tay ngay, liếc nhìn Trần Diệu Tổ đang cách đó gần 30 dặm, lại nhìn Trịnh Đào sắp bị đánh chết. Giờ khắc này bọn họ 10 người chạy tới, đánh giết Trịnh Đào là chuyện cực kỳ dễ dàng!
Bất quá chỉ liếc mắt một cái, gã tráng hán liền cấp tốc nói: "Giết hắn, đối phương sẽ không đến! Không giết, đối phương sẽ đến, chọn thế nào?"
Trần Diệu Tổ một mình chạy tới!
Phương Bình ở phía sau, bọn họ tạm thời còn chưa nhận ra Phương Bình, bất quá đại thể biết vị võ giả Bát phẩm kia là Phương Bình.
Hai người này bỏ xa những người khác mấy chục dặm.
Là để hai người này chạy tới rồi vây giết một thể, hay là giết Trịnh Đào ngay bây giờ?
Trịnh Đào vừa chết, đám người Trần Diệu Tổ trừ khi điên rồi mới lao vào, e sợ sẽ hội hợp với những người khác rồi mới đánh tới.
Đến lúc đó, muốn có cơ hội "lẻ tẻ" như vậy thì quá khó khăn.
Nữ Thần Tướng dưới trướng Tử La Vương hơi chần chờ, rồi nhanh chóng nói: "Giết đi! Còn những kẻ khác, đợi bọn chúng đến đông đủ rồi tìm cơ hội giết!"
"Không thể, phía sau là Phương Bình, tên Phương Bình này quỷ kế đa đoan, lần này lại độc thân đến đây, cơ hội hiếm có!"
Thần Tướng dưới trướng Phong Vương và Hòe Vương đồng thời lên tiếng.
Hai người không quan tâm Trịnh Đào sống chết ra sao, nhưng Phương Bình lại một mình đuổi tới, tuy rằng phía trước còn có cái Trần Diệu Tổ, nhưng cũng chỉ có hai người.
Những người khác cách bọn họ mấy chục dặm, nhanh hơn nữa cũng phải mất một hai phút.
Mà nơi đây tụ tập 16 vị Cửu phẩm, dù cho Sư Vương bị trọng thương, thì 15 người đối đầu hai người (Trịnh Đào coi như phế), 8 đánh 1, trong đó còn có 6 vị Bản Nguyên Đạo, lẽ nào không giết được bọn hắn?
"Vậy thì chờ bọn hắn chạy tới!"
Tráng hán dưới trướng Thanh Lang Vương, cũng là kẻ cầm đầu lần này (dù sao đây là Nam Thất Vực, địa bàn của Thanh Lang Vương), quyết định.
Nói xong, tráng hán cấp tốc quát: "Bốn vị Yêu Vương, chờ chốc lát, chờ Phương Bình đến lại giết người này!"
"Li!"
Một tiếng ưng kêu truyền đến, vị Cự Ưng Yêu Vương kia âm thanh phẫn nộ, có chút bất mãn.
Giờ khắc này, móng vuốt chim ưng của nó đã chụp vào đầu Trịnh Đào. Trảo còn chưa đến, kình phong đã ép đầu Trịnh Đào vỡ tan, lờ mờ lộ ra Kim Cốt.
Một trảo này vồ xuống, Trịnh Đào e sợ khó sống.
Tráng hán vội nói: "Cơ hội hiếm có, chờ một chút là được!"
Cự Ưng lại kêu to một tiếng, đột nhiên cánh quạt qua, đem Trịnh Đào trực tiếp cắt thành hai nửa. Trịnh Đào thân thể chia lìa, nhưng vẫn giẫy giụa không chịu chết, nửa thân trên nhảy lên, đầu húc thẳng về phía Cự Ưng!
Cự Ưng càng thêm phẫn nộ, cánh lại lần nữa kích động, rầm một tiếng đánh bay Trịnh Đào. Dòng máu vàng dâng trào, sau đó chuyển dần sang màu đỏ.
Khi Bất Diệt Vật Chất hao hết, Kim Thân phá nát, máu của cường giả Kim Thân sẽ không còn là màu vàng.
Điều này đại biểu cường giả Kim Thân đã đến mức độ triệt để hấp hối, Kim Thân bị phá hủy hoàn toàn.
Cự Ưng đánh bay Trịnh Đào, không thèm quản hắn nữa, sóng tinh thần truyền âm: "Kẻ phía trước, các ngươi giết! Kẻ phía sau, Bách Thú Lâm giết!"
Nó cũng không ngốc, vị cường giả phía trước kia vừa nhìn đã biết là hàng khủng, khí tức trên người dồi dào dọa người.
Vị phía sau thì yếu hơn rất nhiều.
Tráng hán sửng sốt một chút, rồi nhanh chóng đáp: "Tốt, chúng ta 12 vị liên thủ đánh giết hậu duệ Cốc Vương. 4 vị Yêu Vương..."
"Địa Thử cùng chúng ta đồng thời!"
Cự Ưng cũng không chút hàm hồ. Địa Thử chính là cường giả Bản Nguyên Đạo. Sư Vương đã bị trọng thương, tuy rằng kẻ phía sau xem ra không mạnh nhưng tốc độ cực nhanh, hiển nhiên cũng không dễ giết, phải kéo con chuột này về phe mình cho chắc.
Hai vị Bản Nguyên Đạo, hai vị nhược Cửu phẩm, thế này mới tạm ổn.
Còn lại 11 người kia, cũng có 4 vị Bản Nguyên Đạo, hẳn là đủ để đánh giết hậu duệ Cốc Vương rồi.
Tráng hán cũng biết Phương Bình không hẳn dễ giết, lập tức nói: "Được!"
Vừa dứt lời, Trần Diệu Tổ đến!
Nhìn thấy Trịnh Đào đã rơi rụng trên đất, thân thể chia lìa mà vẫn còn đang giãy dụa bò lết, máu tươi tuôn xối xả, Trần Diệu Tổ không nói ra được là vui mừng hay đau đớn.
"Các ngươi đều đáng chết!"
Cứ việc nơi đây có 16 vị Cửu phẩm, nhưng Trần Diệu Tổ thời khắc này không uý kỵ tí nào!
Ông không lao đến cướp Trịnh Đào về. Những kẻ này cố ý lưu lại Trịnh Đào chính là mồi nhử, ông mà lao vào cứu người thì sẽ bị giết ngay, hơn nữa cũng không thoát được!
Giờ khắc này, ông vừa chạy tới, những kẻ này liền từ bốn phương tám hướng vây nhốt.
Trần Diệu Tổ không chút do dự, Bản Nguyên Cự Long chớp mắt hiện ra. Trong tích tắc, ông cầm thần binh, Thuấn Di xuất hiện ngay sau lưng Sư Vương!
Kiếm ra!
Rắc rắc!
Trần Diệu Tổ căn bản không có ý định giữ lại não hạch. Đầu Sư Vương vỡ nát, não hạch văng ra ngoài. Con sư tử này đang trốn ở cách đó năm sáu trăm mét, cứ tưởng Trần Diệu Tổ bị người vây công không thể thoát thân.
Ai ngờ, nó căn bản không biết năng lực của Trần Diệu Tổ.
Giờ khắc này Trần Diệu Tổ đối với Bản Nguyên Đạo nắm giữ càng thêm thông thạo.
Một cái chớp mắt, đột phá hư không, xuất hiện sau lưng nó, một kiếm chém ra, đánh nát não hạch!
"Gào..."
Một tiếng gào thét thê thảm tuyệt vọng vang lên. Não hạch phá nát, tinh thần lực hủy diệt!
Thi thể sư tử khổng lồ không đầu rơi rầm xuống đất.
"Đáng chết!"
Cự Ưng và những kẻ khác đều sững sờ!
Bọn họ không nghĩ tới hậu duệ Cốc Vương lại còn có tuyệt học như vậy, trực tiếp đột phá vòng vây, giết chết Sư Vương đang trọng thương.
Bọn họ còn chưa giết được Võ giả Phục Sinh nào, ngược lại phe mình đã chết trước một vị Cửu phẩm.
"Giết!"
Sau một khắc, tráng hán cùng mọi người dồn dập đánh giết tới. Tráng hán thấy Trần Diệu Tổ không ngừng lấp loé, đoán được đại khái nguyên lý, cấp tốc quát lên: "Triển khai Bất Diệt Thần, phong tỏa đường hầm Bản Nguyên Đạo của hắn!"
Đều là Cửu phẩm, còn có vài vị Bản Nguyên Đạo, tuy rằng rất nhiều người không làm được như Trần Diệu Tổ, nhưng không có nghĩa là hoàn toàn không biết cách đối phó.
Trong nháy mắt, hơn mười vị cường giả dồn dập triển khai tinh thần lực, phong tỏa hư không!
Tinh thần lực vừa phong tỏa, Bản Nguyên Cự Long của Trần Diệu Tổ gầm lên đau đớn, không thể giúp ông mượn lực được nữa.
"Cũng có chút mắt nhìn đấy!"
Trần Diệu Tổ cũng không để ý, cười lạnh nói: "Cũng tốt, vậy thì chém giết đám súc sinh các ngươi!"
Dứt lời, Trần Diệu Tổ cầm kiếm lao lên, Cự Long biến mất, một chữ "CÔNG" khổng lồ hòa vào trường kiếm, lực lượng phá diệt bùng nổ.
"Giết!"
Một tiếng quát chói tai, sát khí bay lên tận trời.
Hôm nay chỉ có giết ra con đường máu, chứng đạo Đỉnh Cao Nhất, mới không uổng công chính mình tới đây một lần!
Là 15 vị Cửu phẩm thì đã sao?
Tuy không địch lại, cũng phải chiến!
Song phương mới vừa khai chiến, Phương Bình cũng đã chạy tới. Sắc mặt Phương Bình trắng bệch, nhìn xuống Trịnh Đào máu chảy đầm đìa bên dưới, lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Kim Thân Trịnh Đào đã nát, máu đỏ chảy xuôi, giờ khắc này chẳng khác gì người thường.
Lại kéo dài thêm chút nữa, chắc chắn phải chết!
Chỉ có cấp tốc đánh giết những kẻ này, hoặc là đẩy lùi bọn họ, mới có thể cứu được ông cụ!
"Bách Thú Lâm, các ngươi đáng chết!"
Cự Ưng nhìn chằm chằm Phương Bình, Phương Bình cũng trừng mắt nhìn lại!
Hắn biết, thảm trạng của Trịnh Đào đều là do mấy con yêu thú này gây ra. Đều phải chết!
Trường đao trong tay hiện ra, Phương Bình không nói nhảm nữa, xuất hiện giữa trời, một đao chém về phía Cự Ưng.
"Li!"
Một tiếng ưng hót sắc bén chói tai lại nổi lên, lợi trảo Cự Ưng chụp vào trường đao. Bên cạnh, Cự Ngạc Thú (Cá Sấu), Trường Xà (Rắn Dài) và Địa Thử dồn dập giết hướng Phương Bình.
Hai vị Bản Nguyên Đạo, hai vị Yêu tộc nhược Cửu phẩm, đội hình này đối đầu với Trần Diệu Tổ cũng đủ rồi.
Phương Bình lại không để ý chút nào. Ngay khi trường đao và móng vuốt chim ưng sắp va chạm, Phương Bình đột nhiên bùng nổ tinh thần lực.
Ầm ầm!
Hư không sinh lôi!
Gợn sóng vô hình dập dờn tứ phương, Cự Ưng hơi khựng lại, ba con yêu thú kia cũng thế.
Đúng lúc này, Phương Bình nén cơn đau đầu như búa bổ, một đao chém vào móng vuốt chim ưng đang lấp lánh hàn quang, khiến máu thịt be bét.
Bản Nguyên Đạo thì sao chứ!
Kim Thân Bản Nguyên Đạo mạnh hơn ông đây chắc?
Bản Nguyên Đạo bùng nổ mạnh hơn ông đây chắc?
Chưa chắc đâu!
Một đao chém nát móng vuốt, Phương Bình thấy Cự Ưng sắp tỉnh lại, lại lần nữa ầm ầm tự bạo tinh thần lực!
Cùng lúc đó, tinh thần lực của Phương Bình cấp tốc khôi phục. Trong chớp mắt, hắn đột phá vòng vây lao đến bên phía Trần Diệu Tổ.
Ầm ầm!
Một tiếng vang giòn, trong hư không, mạng lưới tinh thần lực phong tỏa do nhiều cường giả bày ra trong nháy mắt vỡ nát.
Ngay lúc này, Trần Diệu Tổ đột nhiên lóe lên, xuất hiện trước mặt Cự Ưng, một kiếm ánh kim lấp loé, bổ thẳng vào đầu nó.
Mắt Cự Ưng trợn to, trong chớp mắt khôi phục thanh minh, thô bạo kêu to một tiếng, cấp tốc bay ngược.
Trần Diệu Tổ muốn chính là nó tránh lui!
Ngay vào lúc này, ông và Phương Bình tuy rằng liên thủ không nhiều, nhưng phối hợp cực kỳ ăn ý. Phương Bình thất khiếu chảy máu ròng ròng nhưng mặc kệ, lại lần nữa tự bạo tinh thần lực. Liên tiếp ba lần tự bạo, lần này mục tiêu là Cự Ngạc Thú!
Cự Ngạc Thú không nghĩ tới Cự Ưng bỏ chạy, hai tên điên này bỗng nhiên tụ tập lại, nhắm vào nó!
Tinh thần lực chớp mắt bị chấn động, nó hơi khựng lại.
Mà Trần Diệu Tổ, một vị tuyệt đỉnh Cửu phẩm, cần chính là khoảnh khắc này!
Trên trường kiếm, sát khí ngút trời!
"Giết!"
Tiếng quát lớn kèm theo tinh thần lực mạnh mẽ oanh kích, lại lần nữa kinh sợ tứ phương.
Vù!
Vết nứt hư không hiện ra, Trần Diệu Tổ một kiếm đâm tới, thẳng thắn dứt khoát, trực tiếp đánh nát tâm hạch của Cự Ngạc Thú!
Đại chiến đến nước này, bao gồm cả Phương Bình, không ai còn tâm trí muốn bảo tồn nguyên vẹn tâm hạch hay não hạch của Yêu thú nữa.
Yêu hạch, đây mới là chỗ trí mạng của Yêu tộc.
Đánh nát não hạch, chắc chắn phải chết, tinh thần lực hủy diệt.
Đánh nát tâm hạch, năng lượng tán loạn, dù cho tinh thần lực bất diệt, Yêu tộc cũng vô lực tái chiến, năng lượng mất khống chế, nghiêm trọng hơn thì trực tiếp tử vong.
Được cái này mất cái kia, Yêu tộc cảnh giới tăng lên tuy chậm chạp nhưng không có bình cảnh quá lớn.
Nhưng yêu hạch cũng là điểm yếu chí mạng của chúng.
Ầm!
Thi thể Cự Ngạc Thú rơi xuống!
Chiêu kiếm này, Trần Diệu Tổ trực tiếp điểm nát tâm hạch, uy năng trường kiếm bùng nổ cũng trực tiếp đập tan sinh cơ của nó.
Tinh thần lực dù chưa triệt để hủy diệt, nhưng lúc này đối phương cũng rơi vào trạng thái gần chết rồi.
Trong chớp mắt, hai đầu Cửu phẩm Yêu thú ngã xuống.
Mãi đến lúc này, Cự Ưng mới lùi tới ngoài trăm mét, đột nhiên phẫn nộ rít gào.
Bách Thú Lâm tứ đại Yêu Vương, giao chiến chốc lát lại bị giết hai vị!
Người Vùng Cấm lại vô lực cuốn lấy hậu duệ Cốc Vương, đều là rác rưởi!
Đám người tráng hán sắc mặt cũng tối tăm, khó coi vô cùng.
Bọn họ 11 người liên thủ vây công mà lại để Trần Diệu Tổ giết ra khỏi trùng vây. Cứ việc là do Phương Bình dùng tinh thần lực phá rối, nhưng cũng khiến bọn họ cảm thấy mất mặt.
16 vị Cửu phẩm ở đây, đối phương chỉ có hai người thôi!
Dù cho Sư Vương trước đó bị trọng thương, nhưng Ngạc Vương (Cá Sấu) đâu có bị thương, vậy mà cũng bị một kiếm chém chết!
"Tạp cổ!"
Những Thần Tướng này cũng nổi điên, tinh thần lực lại lần nữa tung hoành, đảo loạn năng lượng phân bố, không cho Trần Diệu Tổ cơ hội đánh bất ngờ nữa.
Không tách ra chém giết nữa, 11 người còn lại cùng ba đầu Yêu thú bao vây hai người vào giữa, dồn dập ra tay giết đến.
Những người này cũng vô cùng mạnh mẽ, trong đó mấy vị Cửu phẩm đột nhiên đồng thời bùng nổ tinh thần lực, trấn áp Phương Bình.
Phương Bình sắc mặt trắng nhợt, cấp tốc lại lần nữa tự bạo tinh thần lực để phản kích.
Kết quả những người này tuy không trao đổi nhưng lại phối hợp cực kỳ ăn ý.
Ba người chống đỡ vụ nổ, ba người khác lần thứ hai bùng nổ tinh thần lực uy hiếp Phương Bình!
Ba vị Cửu phẩm ngăn trở uy lực tự bạo là dư sức.
Còn lại ba vị Cửu phẩm, tinh thần lực đều không yếu hơn Phương Bình. Trong tích tắc, Phương Bình cũng nếm mùi bị người ta dùng tinh thần lực trấn áp.
Thừa dịp hắn vừa tự bạo xong đang hồi phục, ba người kia trấn áp hắn.
Một giây sau, một thanh trường thương đâm thẳng vào đầu Phương Bình.
Phương Bình có chút mê man. Bên cạnh, Trần Diệu Tổ gầm lên một tiếng, một kiếm đẩy trường thương ra, kéo Phương Bình bay lên không mấy chục mét, tránh thoát vòng vây.
Phương Bình đột nhiên tỉnh táo, mặt lộ vẻ sợ hãi.
Những cường giả Địa Quật này phối hợp thật tốt.
Tự bạo tinh thần lực cũng không phải vô địch.
Trước đó tự bạo hiệu quả là vì những cường giả khác bị người dây dưa, không rảnh đối phó Phương Bình.
Lúc này, bọn họ tập trung đối phó hắn. Chỉ cần khi hắn tự bạo, chia ra mấy người đỡ đòn, mấy người vây giết, thì hắn hết đường sống.
"Trò mèo! Thật cho là chúng ta không biết sự đặc thù của ngươi?"
Thần Tướng dưới trướng Phong Vương cười lạnh. Đối với Phương Bình, phe Phong Vương không ai là không hiểu!
Chính tên này đã hại Phong Vương trở thành trò cười trong mắt các đại Chân Vương.
Tự bạo tinh thần lực, Phương Bình đã từng làm. Người khác không hẳn biết, không hẳn nhớ, nhưng cường giả dưới trướng Phong Vương thì biết rõ.
Giờ khắc này Phương Bình tự bạo tinh thần lực tuy đáng sợ, nhưng không phải là không có cách giải.
8000Hz tinh thần lực tự bạo là đáng sợ, nhưng ba vị Cửu phẩm đủ để ngăn chặn!
Người này nói xong, lại lần nữa quát lên: "Hắn dám tự bạo Bất Diệt Thần lần nữa, khôi phục cần một khoảnh khắc cực ngắn. Lại lần nữa trấn áp hắn, đánh giết hắn!"
Từ tự bạo đến khôi phục, Phương Bình rất nhanh.
Nhanh hơn nữa thì cũng là quá trình từ 1 đến 8000.
Chưa đến một giây, nhưng chưa đến một giây này đủ để Cửu phẩm phản trấn áp Phương Bình, do đó đánh giết hắn.
Phương Bình sắc mặt tái xanh!
Nhưng hắn không nói gì. Đúng, hắn có điểm yếu, không phải vô địch.
Nhưng bị người ta bắt thóp nhanh như vậy cũng làm cho hắn rất khó chịu.
Vẫn là người quá ít!
Đám Ngô Xuyên quá chậm, bằng không làm sao bọn chúng có thời gian chia 3 vị Cửu phẩm ra chặn, lại thêm 3 vị Cửu phẩm ra trấn áp mình!
Phương Bình bất đắc dĩ, bỗng nhiên nói: "Tiền bối, con tự bạo, ngài đánh giết!"
Hắn chuẩn bị trốn sau lưng Trần Diệu Tổ mà tự bạo!
Dứt lời, mọi người đã đánh giết tới!
Phương Bình lập tức vọt ra sau lưng Trần Diệu Tổ, bắt đầu lại lần nữa tự bạo tinh thần lực!
Những người khác lại lần nữa đỡ đòn, trong đó mấy người bùng nổ tinh thần lực trấn áp. Trần Diệu Tổ cũng không phải người chết, nhân cơ hội này cũng bùng nổ tinh thần lực, uy thế tứ phương.
Cùng lúc đó, ông cấp tốc truyền âm: "Cứ thế này không ổn, Trịnh Đào không chịu nổi nữa, cũng không chịu nổi dư âm chiến đấu! Chúng ta kiêng kỵ, bọn họ không kiêng dè, Trịnh Đào sắp bị đánh chết rồi!"
"Làm sao bây giờ?"
Phương Bình có chút nóng nảy. Đâu chỉ Trịnh Đào, hắn liên tiếp tự bạo bốn năm lần, cũng sắp không chịu nổi rồi.
Liên tục tự bạo gây tổn thương quá lớn cho hắn.
Hắn hiện tại cảm giác đại não sắp nổ tung, thêm mấy lần nữa hắn cũng vô lực tự bạo, hai người đều sẽ bị giết.
Đám Ngô Xuyên... Ít nhất còn 30 giây nữa!
30 giây, đủ để bọn họ chết mấy lần.
Lúc này, Trần Diệu Tổ cấp tốc truyền âm: "Cho ta lượng lớn Bất Diệt Vật Chất, làm nổ Bất Diệt Vật Chất, cứu Trịnh Đào, lập tức rút lui!"
Chỉ cần hội hợp với đám Ngô Xuyên, vậy thì không phải những kẻ này đuổi giết bọn họ, mà là bọn họ truy sát đám người kia!
Những tên này thật cho rằng 6 vị Bản Nguyên Đạo là đủ sao?
Phương Bình cũng không hàm hồ. Bất Diệt Vật Chất có thể nổ tung.
Nhưng không có mỏ quặng phối hợp thì uy lực có hạn, Cửu phẩm đều nổ không chết.
Chỉ có thể hơi ngăn cản một chút, hơn nữa lãng phí nghiêm trọng, tính ra không kinh tế chút nào.
Ngàn nguyên Bất Diệt Vật Chất, chết no cũng chỉ cản trở những Cửu phẩm này trong nháy mắt.
Đó là 10 triệu điểm tài phú tiêu hao đấy.
Ngàn nguyên Bất Diệt Vật Chất đối với rất nhiều người là tích trữ cả đời của Đỉnh Cao Nhất, chỉ để cản trở mấy vị Cửu phẩm chốc lát, đây mới là lãng phí lớn nhất.
Nhưng Phương Bình nào còn quan tâm nhiều như vậy. Một cái chớp mắt, trong tay xuất hiện mấy đoàn Bất Diệt Vật Chất ngàn nguyên.
Hắn liên thủ với Trần Diệu Tổ triển khai tinh thần lực, cấp tốc kích nổ, ném ra ngoài.
Ầm ầm!
Vài tiếng nổ đùng vang lên, những cường giả Cửu phẩm kia hơi khựng lại.
Thừa dịp khoảnh khắc này, Trần Diệu Tổ không giết người nữa.
Lúc này giết một cái thì làm được gì?
Lần sau những kẻ này sẽ có kinh nghiệm, bọn họ ngược lại khó chạy.
Thời khắc này, Trần Diệu Tổ trực tiếp đột phá hư không, Cự Long hiện ra, đuôi rồng xuất hiện trước mặt Trịnh Đào.
Một cái chớp mắt, Trần Diệu Tổ đáp xuống đất, túm lấy Trịnh Đào, quát to: "Là tôi, đi!"
Nói xong, không nói hai lời, nhấc theo Trịnh Đào liền chạy.
Cùng lúc đó, Phương Bình vừa xoay người bỏ chạy, tinh thần lực cấp tốc tự bạo một lần nữa, ngăn cản mọi người chốc lát rồi nhanh chóng lùi lại.
Phía xa, Ngô Xuyên nhanh hơn một bước, Ngô Khuê Sơn chậm hơn chút, sau cùng là Lý Trường Sinh.
Ba người này giờ khắc này cũng sắp tới rồi.
Nhìn thấy hai người nhấc theo nửa thân thể bỏ chạy, Ngô Khuê Sơn bùng nổ tinh thần lực, uy thế lay trời, quát to: "Chống đỡ thêm chốc lát!"
Ba đại cường giả, tốc độ nhanh tột đỉnh.
Chỉ cần không phải bị giết ngay bây giờ, bọn họ chạy tới thì những kẻ kia không đủ để nhét kẽ răng!
Giờ khắc này chỉ còn 14 vị Cửu phẩm, nhân loại giết tới rồi!
"Đáng chết!"
Thấy viện binh nhân loại sắp đến, các Thần Tướng Địa Quật giận không nhịn nổi.
Dưới ưu thế như vậy mà lại không thể chém giết đối thủ.
Bây giờ đám Ngô Khuê Sơn cách nơi này chưa tới 20 dặm, chớp mắt liền đến!
Mấy người đã không để ý tiêu hao, không để ý nhục thân gánh nặng quá lớn, tăng tốc độ lên mức tối đa. Cứ tiếp tục thế này e sợ khó có thể chém giết Phương Bình.
"Phương Bình, ngươi đáng chết!"
Ngay vào lúc này, cường giả dưới trướng Phong Vương bỗng nhiên nổi giận gầm lên một tiếng!
Trong giây lát này, Phương Bình hơi thay đổi sắc mặt.
Tiếp đó hắn hừ lạnh một tiếng. Phong Vương cũng dùng bài này!
Phía sau, vị Thần Tướng kia lại ném ra một chiếc lá phong quen thuộc. Phương Bình đã từng thấy!
Phương Bình thời khắc này ý nghĩ đầu tiên là ném ra phân hóa thể của Lão Trương. Nhưng giờ khắc này, Phương Bình bỗng nhiên nghĩ đến một điểm... Ta cũng có thể khống chế phân hóa thể của Chân Vương!
Ông đây nhưng là Phong Diệt Sinh!
Cháu trai ruột của Phong Vương!
Ngươi có thể điều khiển, ta thì sao?
Ta còn "xịn" hơn ngươi!
Tuy rằng chưa chắc khả thi, nhưng phân hóa thể của Phong Vương chưa chắc đã giết được mình. Lần trước hắn từng thấy, không tính quá mạnh mẽ, cũng chỉ ngang với Bản Nguyên Đạo yếu nhất.
Ngay khoảnh khắc chiếc lá phong được ném ra, Phương Bình trong chớp mắt biến thành Phong Diệt Sinh, từ dáng vẻ đến khí tức y hệt.
Khi bóng mờ Phong Vương xuất hiện, Phương Bình đột nhiên quát lên: "Vương tổ, giết hắn!"
Dứt lời, Phương Bình bùng nổ tinh thần lực, bắt đầu tiếp xúc bóng mờ.
Bóng mờ chỉ là một đoạn chương trình, cũng không phải là bản thân Phong Vương.
Thời khắc này, nó lại hơi khựng lại.
Bóng mờ hỗn loạn rồi!
Dựa theo đặc tính phân hóa thể, là do người điều khiển chỉ huy, chỉ định giết ai, khóa chặt ai thì bóng mờ sẽ công kích người đó.
Nhưng... đó là cháu trai ruột của Phong Vương. Dù cho chỉ là một đoạn chương trình, nhưng cũng đại biểu bản thân Phong Vương. Giết cháu mình?
Bóng mờ Phong Vương trong lúc nhất thời ngưng trệ!
Mà thời khắc này, Phương Bình cũng cấp tốc bỏ chạy.
Ngớ ngẩn, chơi trò này với ông, để phân hóa thể của ngươi lãng phí đi thôi!
"Đại nhân!"
Thần Tướng dưới trướng Phong Vương đều sắp phát điên!
Đây chính là vật Phong Vương giao cho hắn trước khi đi, dặn phải giết Phương Bình mới được dùng. Thực lực đạo phân hóa thể này mạnh hơn cái lần trước cho Phong Diệt Sinh nhiều!
Phong Vương đã phải trả cái giá rất lớn!
Nhưng Phong Vương chính mình đại khái đều quên, phân hóa thể không phải bản thân hắn, làm sao biết phân biệt địch ta trong khoảnh khắc này!
Bóng mờ ngưng trệ trong nháy mắt, đại khái vẫn là tiếp nhận chỉ lệnh.
Không quan tâm chỉ lệnh của Phương Bình nữa, mà là cấp tốc lao về phía Phương Bình.
Nhưng sau một khắc... khí tức Phương Bình đột nhiên biến mất!
Bóng mờ lại khựng lại!
Lần này, thời gian tồn tại của phân hóa thể sắp hết, khí tức bắt đầu tuột dốc.
Trong lúc nhất thời lại mất đi phương hướng công kích!
Hắn nhìn thấy Phương Bình, nhưng những phân hóa thể này giết người là căn cứ vào khí tức đã khóa chặt trước đó.
"Đáng chết!"
Thần Tướng truy sát phía sau nổi giận. Đáng chết, thật đáng chết!
Tính tự chủ của phân hóa thể Phong Vương quá kém. Cái này cũng là do thực lực Phong Vương vẫn chưa tính là quá mạnh, cắt chém tinh thần lực cũng không quá nhiều, bằng không sẽ không như vậy.
Phân hóa thể của Trương Đào, Mệnh Vương thì không tồn tại vấn đề này.
Phong Vương còn kém một chút!
Phân hóa thể thực lực tuy rằng chỉ ngang với Bản Nguyên Đạo, nhưng đây là phân thân Chân Vương, có uy năng đặc thù, có thể trảm cùng cấp!
Hiện nay, lại sắp bị lãng phí rồi!
Đáng chết, chuyện này nếu bị Phong Vương biết được, có thể giết hắn!
Chân Vương cắt chém phân hóa thể cũng không phải nói cắt là cắt.
Thần Tướng dưới trướng Phong Vương nổi giận, các Thần Tướng khác cũng bất đắc dĩ. Chuyện này thật là...
Lúc này, tráng hán đột nhiên nói: "Rút!"
Không thể đuổi!
Phương Bình bọn họ sắp hội hợp với những người khác. Với thực lực 14 người bọn họ, thật muốn quấn đấu, có lẽ cuối cùng sẽ bước theo vết xe đổ của nhóm trước.
Chiến thuật thêm dầu không thể dùng nữa rồi!
Từng cái từng cái xếp hàng đi chịu chết sẽ càng ngày càng gay go, nhất định phải hội hợp những người khác!
Thần Tướng dưới trướng Phong Vương mắt thấy phân thân Phong Vương đang suy yếu khí tức, chưa kịp làm gì thì Trần Diệu Tổ bỗng nhiên quay người một kiếm chém ra, trực tiếp xuyên thủng bóng mờ. Điều này làm cho vị cường giả này muốn rách cả mí mắt!
Phân thân lại không tự mình tan biến mà bị Võ giả Phục Sinh chém giết!
Chuyện này đối với Chân Vương mà nói là sỉ nhục!
Đáng chết, việc này truyền về, hắn phiền phức lớn rồi. Dù cho phân thân tự hủy cũng còn đỡ hơn là bị Võ giả dưới trướng Chân Vương phá hủy.
"Đi Vạn Nghĩ Sa Mạc!"
Tráng hán hét lớn một tiếng. Bên kia có nhiều vị Yêu tộc, Yêu Quỳ Thành Chủ cũng đã chạy sang đó, có thể hội hợp với cường giả bên kia!
Cự Ưng kêu to một tiếng, tràn ngập sự không cam lòng!
Chớp mắt ngắn ngủi này bị chém giết hai vị Cửu phẩm Yêu Vương, nó quá không cam tâm!
Nhưng giờ khắc này nếu lại truy sát thì phải chính diện khai chiến với Võ giả Phục Sinh.
Không nói thêm nữa, 14 vị cường giả bao phủ thi thể hai đầu Yêu tộc, trong chớp mắt rời đi, hướng về phía Tây, chuẩn bị hội hợp với Yêu tộc Vạn Nghĩ Sa Mạc.
Mà ngay khi bọn họ hướng về bên kia...
Phương Tây.
Đột nhiên vang lên một trận tiếng nổ kịch liệt!
Giảo đợi đến hiện tại, cuối cùng cũng coi như là động thủ rồi!
Phương Tây tiếng nổ vang rền không ngừng, tiếng thú gào truyền khắp trăm dặm.
Ba con kiến lớn màu vàng hoàn toàn không thể ngờ được, con Kim Giác Thú dọc đường đi cứ như cháu trai ngoan ngoãn, giờ khắc này lại ra tay với chúng!
Dọc theo con đường này, thằng cháu trai này vẫn luôn ăn nói khép nép thỉnh giáo vấn đề.
Bao quát nỗi lo về tương lai, làm sao tiêu trừ sự bất mãn của Hòe Vương đại nhân, sau đó làm sao đi Vùng Cấm phát triển, Vạn Yêu Vương Đình có thể thu chúng nó vào môn hạ Chân Vương hay không...
Nói chung, thằng cháu trai này hỏi rất nhiều, rất ngây thơ, tràn ngập thấp thỏm về tương lai.
Điều này làm cho kiến lớn rất là xem thường, cũng cảm thấy được nịnh hót rất thoải mái.
Kết quả... Thằng cháu trai này nói trở mặt liền trở mặt!
Nghĩ Vương mạnh nhất Vạn Nghĩ Sa Mạc, kẻ suýt chút nữa được nó ôm đùi, lúc đó đang kề vai sát cánh với Giảo, hoàn toàn không thể ngờ tới một khắc trước còn đang nịnh hót, quay đầu Giảo liền dùng cái sừng vàng húc thủng bụng nó, suýt chút nữa đập vỡ tan tâm hạch!
Thời khắc này, tiếng gào thét sắc bén, thống khổ truyền khắp tứ phương.
Trong đó còn chen lẫn tiếng gào thét hưng phấn của Giảo!
"Giết, giết chúng nó, cướp đoạt Vạn Nghĩ Sa Mạc!"
"Thôn phệ Nghĩ Vương!"
"Nam Thất Vực Yêu tộc, Giới Vực Chi Địa làm đầu!"
"..."
Giảo vừa đại chiến vừa cổ động yêu tâm, dẫn dắt mấy trăm Yêu tộc cấp tốc vây giết mấy con Nghĩ Vương.
Mà Yêu Quỳ Thành Chủ đang muốn chạy tới bên kia thì khóc không ra nước mắt. Đột nhiên cảm thấy Nam Thất Vực lại không còn đất dung thân!
Hắn chạy đi đâu thì chỗ đó liền có biến.
Nguyên tưởng rằng phía Tây an toàn nhất, ai có thể ngờ phía Tây bỗng nhiên bạo phát Yêu tộc đại chiến, nội chiến rồi!
Mấy trăm Yêu tộc đại chiến không ngừng. Một cái chớp mắt, một đạo khí tức Cửu phẩm tiêu tan.
Một vị Cửu phẩm Nghĩ tộc ngã xuống!
Ầm ầm!
Một tiếng tự bạo vang lên, đạo khí tức Cửu phẩm thứ hai tiêu tan, chen lẫn còn có hơn mười đầu Thất phẩm Yêu tộc chết theo.
Yêu tộc cuộc chiến càng thêm máu tanh tàn khốc!
Thời khắc này Nam Thất Vực đâu đâu cũng có chiến đấu, đâu đâu cũng có khí tức cường giả tung hoành.
Một ngày này, toàn bộ cư dân Địa Quật Nam Thất Vực đều nơm nớp lo sợ. Cường giả Thất, Bát phẩm giờ khắc này cũng rùa rụt cổ không dám ra, không còn vẻ hung hăng thường ngày.
Đại chiến không ngừng, Vương cảnh ngã xuống như rơm rác.
Mấy trăm năm qua, không có một lần nào Cửu phẩm tham chiến nhiều như lần này.
Mà giờ khắc này, còn có cuồn cuộn không ngừng Cửu phẩm nhập cảnh!
Ngự Hải Sơn, hơn 60 vị cường giả Cửu phẩm bay lên trời, cấp tốc lao tới tiền tuyến.
Hi Vọng Thành, nhiều vị Cửu phẩm cũng bày ra khí tức, sát khí sôi trào, hội hợp mọi người chuẩn bị nghênh chiến.
Trong Vùng Cấm, Chân Vương còn đang tập trung Cửu phẩm.
Trên Trái Đất, Nam Vân Nguyệt lao tới năm đại Thánh Địa cường thế cầu viện: Không tham chiến, Hoa Quốc như bại, để mất một vực, cũng sẽ không tiếp tục quản Trái Đất sống chết, viện trợ hay không!
Nam Vân Nguyệt cầu viện trong tư thế giương cung bạt kiếm, rất có kiểu một lời không hợp liền phản công năm đại Thánh Địa, triệt để nương nhờ vào Địa Quật.
Ngày này, loạn tượng bộc phát.