Trong đại điện.
Phương Bình cùng Thương Miêu làm ầm ĩ một trận, kém chút nữa thì bị con mèo béo này đập chết.
Vuốt ve mèo thì vui đấy, nhưng con mèo này mạnh hơn ngươi, tiện tay một cái là đâm chết ngươi, thế thì chẳng vui tí nào.
Sau khi hứa hẹn trả lại tiền, Thương Miêu cuối cùng cũng coi như thôi không làm loạn nữa.
"Hình tượng lại nát bét rồi!"
Phương Bình nhìn Thương Miêu đang bẻ móng vuốt đếm xem mua được bao nhiêu đồ ăn cho mèo, trong lòng bất đắc dĩ thở dài.
Mấy vị cường giả này, có thể chừa lại chút ấn tượng tốt cho ta được không?
Lần đầu tiên nhìn thấy con mèo này, hắn suýt chút nữa bị hù chết. Kết quả bây giờ làm sao lại trở nên "ngu ngốc dễ thương" thế này cơ chứ?
Lão Trương, Chiến Vương...
Những người này lần đầu gặp mặt, ai nấy đều cao sang quyền quý, phong thái cường giả ngút trời. Kết quả quen thân rồi mới biết, một ông so với một ông càng tào lao bí đao.
Lịch sử đen tối chất đống cả tảng!
Tiện tay vò rối cái đầu to của Thương Miêu, Phương Bình nghiêm mặt nói: "Mèo lớn, lần này nhờ cả vào ngươi đấy! Ta biết ngươi thủ đoạn nhiều vô kể, có thể sống từ thời Thượng Cổ đến giờ, chắc chắn phải có bản lĩnh. Lão Trương là linh hồn của Tân Võ chúng ta... Nếu thật sự gặp nguy hiểm, xin nhờ Miêu huynh ra tay giúp đỡ một phen!"
Thương Miêu lầm bầm.
Lầm bầm một hồi, nó mới hữu khí vô lực nói: "Trước đây toàn là người khác giúp ta đánh nhau, bây giờ lại muốn bản miêu đi giúp người khác đánh nhau... Phiền chết mèo!"
Bỏ lại câu này, Thương Miêu suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy lúc ta trở về, tên lừa đảo, ngươi phải chuẩn bị cho bản miêu thật nhiều thật nhiều đồ uống, đồ ăn, đồ ngon!"
"Được!"
Phương Bình gật đầu. Đợi bọn họ trở về, e rằng thời đại đại biến cũng đến, lúc đó bản thân hắn ít nhất cũng phải đạt đến cảnh giới Tuyệt Đỉnh rồi chứ?
Đến lúc đó làm thịt vài cây Yêu Thực cấp Tuyệt Đỉnh, lấy tinh hoa sinh mệnh làm nước uống cho nó cũng được.
Thương Miêu cũng không nói nhiều nữa, định bay đi. Phương Bình thấy thế vội vàng nói: "Lần này tuyệt đối đừng mang Phương Viên đi theo đấy!"
Hắn suýt chút nữa thì quên!
Con mèo này đừng có chứng nào tật nấy như lần trước, xách theo Phương Viên chạy mất, thế thì hắn khóc tiếng Mán.
Một bầy Chân Vương cùng Đế cấp đánh nhau, mang theo một võ giả trung phẩm, chịu chết cũng không phải kiểu đưa đầu vào rọ như thế.
"Nha, không được mang theo sao?"
Thương Miêu có chút bất ngờ. Phương Bình mặt đen như đít nồi, không ngờ con mèo này thật sự định mang theo con bé để chải lông cho nó à?
Ngươi tưởng đi dã ngoại chắc?
Tiễn Thương Miêu đi xong, Phương Bình lại nghiên cứu màn trời một chút, thứ này là đồ tốt, sẽ có lúc dùng đến.
Rất nhanh, Phương Bình lấy điện thoại ra, bấm một dãy số.
Điện thoại vừa thông, Phương Bình nói ngay: "Bộ trưởng đâu rồi?"
Lão Trương không ở văn phòng, cũng chẳng biết đi đâu, gọi điện thoại cũng không được.
"Bộ trưởng đi ra ngoài rồi..."
Võ giả trực ban của Bộ Giáo dục ở đầu dây bên kia có vẻ do dự, sau đó mới nhỏ giọng nói: "Phương bộ trưởng, hai ngày nay đừng tìm Bộ trưởng nữa. Bộ trưởng hình như đang cùng Tạ bộ trưởng đi du sơn ngoạn thủy... Khụ khụ, đừng nói là tôi nói nhé!"
"Cái gì?"
Phương Bình ngẩn tò te, sau đó không nhịn được cười to: "Tạ bộ trưởng? Tạ Y Phạm bộ trưởng á?"
"Đúng."
"Chính là vị từng tặng hoa mà bị từ chối ấy hả?"
"Khụ khụ!"
Phương Bình bật cười, bắt đầu nổi máu bát quái: "Bộ trưởng thật sự có gian tình với Tạ bộ trưởng à?"
"Cái đó... Phương bộ trưởng, lời này không phải tôi nói đâu nhé! Nếu bị nghe thấy, tôi sẽ bị đánh chết mất."
Nhân viên trực ban có chút sợ sệt, nhìn quanh một vòng, tự an ủi bản thân rằng Bộ trưởng sẽ không nghe lén, giờ này chắc ổng không rảnh đâu.
Phương Bình cũng cười đến đau cả bụng, cười xong mới bất đắc dĩ nói: "Ông ấy thật sự đi du sơn ngoạn thủy rồi?"
"Đại khái là vậy. Phương bộ trưởng, ngài có việc gì cứ nói thẳng đi..."
"Tôi muốn hỏi tình hình của mấy vị Khổng Tông sư!"
Phương Bình thôi bát quái, nghiêm túc trở lại, nói nhanh: "Trước đó tôi đã gửi một ít thiên tài địa bảo qua, Khổng Tông sư đã hồi phục chưa?"
Hiện tại, bốn người Khổng Lệnh Viên, Nam Vân Bình, Vương Khánh Hải, Trịnh Đào thương thế đều chưa lành hẳn.
Lão Trương bọn họ đã đưa người đi, những ngày này không chỉ Phương Bình tìm kiếm bảo vật khắp nơi, mà mấy vị Tuyệt Đỉnh cũng đang tìm.
Nghe Phương Bình hỏi việc này, nhân viên vội vàng nói: "Việc này Bộ trưởng có dặn dò. Hiện tại Bộ trưởng đang tập hợp tài nguyên, toàn lực cứu chữa cho Khổng Tông sư! Sẽ cố gắng hết sức để Khổng Tông sư hồi phục, có thể tham dự vào sự kiện sắp tới. Còn mấy vị khác, e rằng vẫn chưa được. Bộ trưởng nói ngày mai sẽ đưa mọi người đến Ma Đô, sắp xếp ở Thiên Bộ. Thương thế của bọn họ đã ổn định, Bộ trưởng bảo chờ ngài kiếm được ít bảo vật rồi hãy đi cứu bọn họ..."
Phương Bình khẽ nói: "Sao ông ấy không tự mình đưa tới?"
"Cái này... Vậy thì tôi không rõ rồi."
"Đã rõ."
Phương Bình đáp một tiếng, suy nghĩ một chút rồi nói: "Tôi lần trước đưa cho Bộ trưởng đại đạo của ba vị cường giả Đế cấp, sắp xếp thế nào rồi?"
"Cái này... Tôi cũng không rõ lắm..."
Đối phương bất đắc dĩ. Hắn tuy là dòng chính của Lão Trương, nhưng làm sao có tư cách biết đến những chuyện cơ mật này.
Phương Bình hơi nhíu mày. Đại đạo của cường giả Đế cấp, Phương Bình đã đưa cho Lão Trương.
Thứ này Phương Bình không biết nên phân chia thế nào, giao cho Lão Trương là vì cảm thấy ông ấy có thể phân phối hợp lý hơn.
Nhưng đến giờ vẫn chưa nghe nói đưa cho ai dùng.
Lão Trương đang làm cái trò gì vậy?
"Vậy được rồi, Bộ trưởng trở về, nhớ nhắn với ông ấy là Thương Miêu đã đồng ý, bảo Bộ trưởng đừng lải nhải về Thương Miêu nữa."
"Hả?"
Nhân viên trực ban hiển nhiên không hiểu đầu đuôi câu chuyện, nhưng vẫn nhanh chóng nhận lời.
Cúp điện thoại, Phương Bình khẽ thở ra.
"Giấu giếm ta?"
"Tình huống gì đây? Chẳng lẽ thật sự chuẩn bị đi chịu chết?"
Phương Bình bất đắc dĩ lắc đầu, thôi kệ, tùy lão già này đi.
Nhìn lại số liệu của mình một lần nữa, ánh mắt Phương Bình không còn u ám mà trở nên sáng ngời.
**[Tài phú: 2.5 tỷ điểm]**
**[Khí huyết: 165,400 cal (165,400 cal)]**
**[Tinh thần: 9,699 Hz (9,699 Hz)]**
**[Lực lượng phá diệt: 75 nguyên (75 nguyên)]**
**[Không gian chứa đồ: 10,000 mét vuông (+)]**
**[Năng lượng bình phong: 1 điểm / phút (+)]**
**[Hơi thở mô phỏng: 10 điểm / phút (+)]**
**[Bản nguyên tường tích: 10 triệu - 100 triệu điểm / lần]**
"Khí huyết hơn 16 vạn cal rồi! Có thể so với cửu phẩm bình thường 30 vạn cal! Cứ đà này... Lực lượng phá diệt hình như sẽ dần bị đào thải!"
Lúc này Phương Bình có chút hiểu ra vì sao cảnh giới Tuyệt Đỉnh không dùng lực lượng phá diệt để chiến đấu.
Thời kỳ Bát phẩm, Cửu phẩm, lực lượng phá diệt có ưu thế.
1 nguyên lực lượng có thể so với 5000 cal khí huyết!
Nhưng dần dần, khi khí huyết biến chất, dường như mọi thứ lại bắt đầu quay về nguyên điểm.
"Lực lượng khí huyết, lực lượng thiên địa, lực lượng phá diệt, lực lượng khí huyết..."
Phương Bình lẩm bẩm. Sức mạnh trải qua nhiều lần biến hóa, cuối cùng lại phản phác quy chân, trở về nguyên thủy, đây là điều hắn lúc yếu ớt chưa từng nghĩ tới.
75 nguyên lực lượng phá diệt, tương đương với 375,000 cal lực lượng khí huyết.
165,000 cal khí huyết, sự biến chất của Phương Bình còn chưa hoàn thành triệt để, đại khái vẫn là gấp 1.8 lần, tương đương gần 30 vạn cal.
Khoảng cách giữa hai bên ngày càng nhỏ lại.
Nếu Phương Bình không xuất hiện biến chất, thì chênh lệch cực lớn. Nhưng hiện tại, khoảng cách đang bị rút ngắn.
"Sau khi cảnh giới Tuyệt Đỉnh xuất hiện biến chất, lực lượng phá diệt hẳn là bị san bằng, cho nên cường giả Tuyệt Đỉnh đều chỉ dùng nó để chữa thương và tôi thể."
Phương Bình suy tư, đây có tính là sự thống nhất sức mạnh không?
"Chiến pháp của Lý Tư lệnh không hợp với sức mạnh của ta lắm, dùng chiến pháp của ông ấy để tái tổ hợp khí huyết, bạo phát cũng không quá mạnh! Đáng tiếc, ta hiện tại quá thiếu thời gian, nếu không ta nên khống chế sức mạnh của chính mình ở mức độ cao hơn, tìm kiếm chiến pháp phù hợp với bản thân."
Muốn tìm được chiến pháp phù hợp nhất với mình, quá khó!
Phương thức tái tổ hợp quá nhiều, đây là phiền toái lớn.
Lão Trương lần trước làm cho hắn 80 vạn loại, Phương Bình căn bản không thèm nhìn.
Hắn thật sự không có thời gian!
Ngược lại bên phía Lý Chấn, chiến pháp vẫn là cân nhắc cho Phương Bình, chỉ là giảng giải một lần về phương thức tái tổ hợp sức mạnh của ông ấy, không liên quan quá nhiều đến cái khác.
"Lực bộc phát cực hạn có thể đạt tới trên 37 vạn cal, không, 《Phá Không Kiếm Quyết》 dù sao cũng có chút tăng phúc, cộng thêm Trảm Thần Đao của ta, tuy rằng nắm giữ không thuần thục, nhưng tăng phúc 5% vẫn có."
"Cực hạn bạo phát, tiếp cận trình độ 40 vạn cal khí huyết rồi!"
"Nhưng độ khống chế sức mạnh của ta đại khái chỉ có 65%, bạo phát khoảng 26 vạn cal, coi như là cực hạn của ta."
Phương Bình cân nhắc trong lòng, bạo phát mạnh nhất của mình đại khái nằm ở mức này.
Thường Sơn Khải, Vương Hàm Nguyệt những người này, cực hạn của bọn họ là khoảng 30 vạn, độ khống chế sức mạnh khoảng 90%, kỳ thực cũng xêm xêm hắn.
Luận bạo phát, hắn đã đuổi kịp những người này.
Tuy nhiên võ giả giao chiến còn rất nhiều yếu tố khác.
Phương Bình nhếch miệng cười: "Nhục thân ta mạnh mẽ, phòng ngự bỏ xa các ngươi một đoạn! Nói như vậy... Ta hiện tại chân chính có sức chiến đấu ngang hàng với bọn họ rồi!"
"Nếu Yêu Long không chết, gặp lại ta, không cần Yêu Kiếm Khách hỗ trợ, ta cũng nắm chắc đánh chết nó!"
Phương Bình liếm môi. Tam Giới Phong Vân Bảng không đổi xếp hạng của hắn, hắn không gây chú ý như Lý lão đầu. Hiển nhiên, đối phương cũng không phải cái gì cũng biết.
Bất quá nếu xếp hạng lại, Phương Bình cảm thấy mình thế chỗ xếp hạng lúc trước của Lý lão đầu là không thành vấn đề.
"Thứ thực sự đáng để ta coi trọng, cũng chỉ có đám gia hỏa xếp hạng trong top 10! Khương Quỳ trước đó xếp hạng 11, hiện tại xếp hạng 12, giao thủ với ta, ai đánh chết ai còn khó nói lắm!"
Giờ khắc này, Phương Bình tự tin hơn vài phần!
Vào Vương Chiến Chi Địa, hắn không sợ bất luận kẻ nào!
Bao gồm cả Kỳ Huyễn Vũ!
Hắn không phải đối thủ của Kỳ Huyễn Vũ, nhưng đối phương muốn giết hắn cũng không đơn giản như vậy.
"Không biết Triệu minh chủ lần này có đi hay không. Thiên Thực Vương Đình bên kia chưa chắc sẽ cho hắn cơ hội đi vào. Lần trước biểu hiện quá rõ ràng, lần này e là toang rồi!"
Thiên Thực Vương Đình bên kia nếu không ngốc, đại khái sẽ không để hắn đi vào.
Nhưng bên đó có một tên Lê Chử khó lường, cũng khó nói trước được.
"Lê Chử tên này rất biết nhẫn nhịn. Lê Án lại thật sự bị vứt cho ta, lẽ nào Lê Án thật sự không phải con trai hắn?"
Phương Bình cười nhạo trong lòng. Bản thân Lê Án hiện tại chắc cũng đang tự hoài nghi nhân sinh rồi chứ?
Đóng lại Chiến Thiên Cung, cửa cung chậm rãi mở ra.
Phương Bình nhiều ngày chưa ra ngoài, bước ra khỏi cung điện, nhìn ánh mặt trời có chút chói mắt, cảm thán nói: "Xuân về trên mặt đất, điềm lành! Vạn vật thức tỉnh, đến lúc giết người rồi!"
Ngoài cung điện, Trần Vân Hi đến đón người nghe vậy trộm cười một tiếng, cổ vũ: "Câu đối chỉnh tề, văn tài tốt!"
Phương Bình liếc mắt, nói lời này không thấy trái lương tâm sao?
"Đừng nói lời trái lương tâm nữa!"
Phương Bình vừa đi xuống bậc thang, vừa cười nói: "Thiên Bộ lệnh: Trưng tập Ngô Xuyên, Ngô Khuê Sơn, Phạm Hải Bình, Phương Vũ, Du Phái Văn, Lâm Long, Vương Vũ, Lý Đức Dũng, Thẩm Minh Uy của Trấn Thủ Phủ phương Bắc, Trần Hạo Đông của Trấn Thủ Phủ phương Đông, Chung Thanh Hoan của Trinh Tập Bộ... Đến Thiên Bộ tập hợp!"
Giọng Phương Bình cực lớn, người của Thiên Bộ ở gần đó nghe hắn báo tên từng người, ai nấy đều kích động không thôi, nhiệt huyết sôi trào!
Đây là một lần mộ binh còn hùng vĩ hơn cả đại chiến Ma Đô lần trước!
Đều là những cường giả đỉnh cấp trong Cửu phẩm cảnh!
Bao gồm cả một số cường giả quanh năm suốt tháng tọa trấn Địa Quật.
Phương Vũ ở Tây Sơn, Du Phái Văn ở Kinh Đô, Phạm Hải Bình đang tọa trấn Nam Giang...
Những người này đều là cường giả chân chính.
Bọn họ tọa trấn Địa Quật mấy chục năm, chinh chiến vô số, mỗi trận chiến đều đi đầu!
Lần trước, Trương Đào tuy rằng mộ binh lượng lớn cường giả, nhưng thật ra có một số người vẫn chưa được gọi, để đề phòng Địa Quật thật sự thất thủ.
Mà hiện tại, đều đến cả rồi!
Phương Bình tiếp tục nói: "Bên phía Thiên Bộ, Điền Mục, Lý Trường Sinh, Bắc Cung Vân, Trần Thất... lần này toàn bộ xuất chiến!"
Trần Vân Hi vội hỏi: "Hai con yêu thú Cửu phẩm kia thì sao?"
Phương Bình trầm ngâm chốc lát. Trước đó hắn không cân nhắc hai con yêu thú này, dù sao chúng cũng là yêu thú Địa Quật, không chắc có làm phản hay không.
Nhưng Thương Miêu sắp đi, yêu thú này không thể lưu lại Trái Đất.
"Mang đi cùng!"
Phương Bình nhanh chóng quyết định, tiếp tục nói: "Bên phía Trấn Tinh Thành, để tự bọn họ sắp xếp! Cửu phẩm của Hoa Quốc cộng thêm Cửu phẩm của Trấn Tinh Thành, đại khái có thể có 40 vị!"
Đây gần như là một nửa sức chiến đấu Cửu phẩm của Hoa Quốc!
Một khi tổn thất ở Vương Chiến Chi Địa, hậu quả khó mà lường được.
Nhưng thời đại ngày nay vốn dĩ là đi trên dây, muốn an an ổn ổn sao có thể được.
Hoa Quốc lần này không đi, rất nhiều chuyện sẽ xảy ra sơ suất.
Hơn nữa Phương Bình cũng muốn nhân cơ hội này giết chết lượng lớn cường giả, cơ hội hiếm có!
Lần sau chưa chắc sẽ có cơ hội như vậy nữa.
Lần này có thể mượn lực Thiên Ngoại Thiên và Giới Vực Chi Địa, đối phương sẽ không cho hắn mượn lực mãi đâu!
"Được, còn gì nữa không?"
Trần Vân Hi đáp một tiếng, lại nói: "Cường giả Bát phẩm cảnh, lần này cũng không ít người xin xuất chiến! Trả lời thế nào?"
"Bát phẩm cảnh..."
Phương Bình có chút chần chờ: "Rất nguy hiểm!"
"Bọn họ đều biết nguy hiểm! Bất quá lần này phần lớn đều là Bát phẩm đỉnh phong, bọn họ muốn thăng cấp trong lần này, trở thành võ giả Cửu phẩm cảnh!"
Trần Vân Hi như biến thành người khác, nghiêm mặt nói: "Em kiến nghị để bọn họ gia nhập! Loại chiến tranh có mấy trăm Cửu phẩm tham dự này, nếu bọn họ không chết, sống sót trở về, có lẽ sẽ thành Cửu phẩm cảnh!"
Phương Bình nhìn cô, một lát sau mới nói: "Ông nội em xin đi à?"
"Vâng."
Trần Vân Hi gật đầu: "Ông nội nói, Kinh Nam Địa Quật nếu muốn nhường cho Huyền Minh Thiên, vậy ông cũng được giải phóng rồi. Lần này, ông muốn tham chiến! Còn có Lưu hiệu trưởng..."
"Lưu hiệu trưởng mới Bát phẩm tam rèn..."
Phương Bình hơi nhíu mày. Trần Vân Hi bất đắc dĩ nói: "Lưu hiệu trưởng bảo, những năm này thầy ấy chính là vì chiến đấu quá ít nên mới mãi trì trệ không tiến, lần này bất luận thế nào cũng phải đi!"
"Haizz!"
Phương Bình khẽ thở dài, sau đó khôi phục lại vẻ bình tĩnh: "Được! Bát phẩm cảnh hạn chế dưới 20 người! Cộng thêm 30 vị Cửu phẩm Thiên Bộ mộ binh, tổng cộng 50 người! Bảo bọn họ tốc độ tới đây tập hợp, ngày mai anh muốn nhìn thấy người!"
"Được!"
"Cường giả các phe khác đều đến đông đủ chưa?"
"Gần đủ rồi, cũng đang chờ Thiên Bộ bên này sắp xếp."
"Bảo bọn họ ngày mai cũng tới đây tập hợp! Gần đây có rối loạn gì không?"
"Có một ít, nhưng đã lắng xuống, không gây ra đại loạn, bọn họ cũng đang kiềm chế."
"..."
Hai người đối thoại một hồi. Chờ Phương Bình truyền đạt xong mệnh lệnh, Trần Vân Hi khẽ cười nói: "Ngày nào lên đường?"
"Ngày mai tập hợp, ngày mùng 1 tháng 3 xuất phát!"
Ngày mai là 28, cũng là ngày cuối cùng của tháng này.
Ngày kia, Phương Bình chuẩn bị xuất phát.
Hắn đã nhận được tin tức, cường giả bên phía Địa Quật bắt đầu hội tụ rồi.
"Vậy ngày kia em không đi tiễn mọi người đâu!"
Trần Vân Hi chậm rãi nói: "Em cũng lên đường vào ngày kia."
Trước đó cô đã nói, lần này Phương Bình bọn họ đi Vương Chiến Chi Địa, cô cũng muốn đi Địa Quật rèn luyện.
Phương Bình đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng lúc này vẫn không nhịn được nói: "Không cần thiết phải như vậy..."
"Cần thiết!"
Trần Vân Hi cười rạng rỡ: "Võ giả Tân Võ, người người đều đang tranh mệnh! Chúng ta chỉ tranh sớm chiều. Em đã làm lỡ rất lâu rồi, không đi Địa Quật nữa, em sắp quên cách chiến đấu rồi."
Phương Bình nhìn cô, một lát sau gật đầu: "Vậy anh cũng không tiễn em! Lần sau em trở về, nhìn thấy sẽ là Phương Bình lên đỉnh Phong Vân Bảng số một! Giết Địa Quật đến sợ hãi! Đừng quên quan tâm những tin tức lớn này nhé!"
"Vâng, sẽ không quên."
Trần Vân Hi cười tươi rói, rất nhanh đi truyền lệnh.
Ngày 27 tháng 2, Thiên Bộ mộ binh cường giả khắp nơi.
Mệnh lệnh vừa truyền xuống, cường giả các nơi đã sớm chuẩn bị, dồn dập hội tụ về Ma Đô.
Tây Sơn.
Phương Vũ ra khỏi Địa Quật, cười lớn một tiếng, cười đến điên cuồng.
"Lão tử cuối cùng cũng được ra ngoài rồi!"
Tọa trấn Tây Sơn nhiều năm, bao năm chưa từng ra khỏi Địa Quật, lần này cuối cùng cũng có cơ hội.
Lão già cười to không ngớt, không hề sợ hãi chút nào trước khổ chiến sắp tới.
Hắn đã chứng kiến quá nhiều thứ!
Chứng kiến Hoa Quốc ban đầu gian nan phòng thủ, qua vài năm sau cục bộ phản công, rồi lại đại phản công, cùng với việc cướp đoạt một phần Ngoại Vực.
Đến hiện tại, nhân loại lần đầu tiên tiến vào Vùng Cấm quy mô lớn!
Vùng Cấm thần bí, cuối cùng cũng bắt đầu hé lộ một góc với bọn họ.
Hắn không phải Phương Bình, đời này hơn nửa năm tháng đều trải qua ở Tây Sơn Địa Quật. Vùng Cấm, thật sự chưa từng đặt chân tới.
Nam Giang Địa Quật.
Phạm Hải Bình lặng lẽ chỉnh đốn lại căn phòng. Vị cường giả được coi là già nua trong nhân loại này khẽ xúc động.
Từ Ma Đô đến Nam Giang, từ Nam Giang lại về Ma Đô, cảm xúc thật khác biệt.
Thu dọn xong căn phòng, không gây ra bất kỳ động tĩnh nào, lão nhân đi ra khỏi Địa Quật, nhìn về phía Ma Đô, trên mặt mang theo nụ cười, đạp bước rời đi.
Từng vị cường giả lại lần nữa hội tụ về Ma Đô.
Lần trước tập hợp, Trần Diệu Tổ, Trương Vệ Vũ phá cảnh, chém giết hơn trăm cường địch!
Lần này thì sao?
Cùng lúc đó.
Kinh Đô.
Trương Đào, Lý Chấn, Nam Vân Nguyệt, Trương Vệ Vũ...
Những cường giả cảnh giới Tuyệt Đỉnh này, ngày hôm nay cũng tụ tập lại một chỗ.
Mọi người đạp không mà đi, cao cư trên đỉnh mây.
Nhìn xuống mặt đất, chỉ cảm thấy đồ sộ và tú lệ không nói nên lời.
"Thịnh thế quang cảnh!"
Trương Đào cười to một tiếng, kiêu ngạo nói: "Do Trương Đào ta lãnh đạo, chế tạo! Thẩm, Trần hai vị tiền bối tuy mở ra Tân Võ, nhưng ta Trương Đào mới để thịnh thế giáng lâm. Ngày sau, sách sử nên có ghi chép, ta sẽ lưu danh sử sách!"
Một bên, Lý Chấn cười nói: "Vậy còn tôi?"
"Ngươi?"
Trương Đào ha ha cười: "Các ngươi nhất định chỉ là lá xanh! Sách sử có lẽ sẽ nói một câu: Võ Vương cùng mọi người mở ra thịnh thế... Các ngươi nằm trong cái 'mọi người' đó đấy!"
"Cái tên nhà ông!"
Lý Chấn bất đắc dĩ cười khổ. Nam Vân Nguyệt mấy người cũng cười, cười rạng rỡ.
Cười xong, Trương Đào đổi giọng, quát lên: "Có thể giết liền giết! Giết không được liền vây khốn! Nhớ kỹ, lần này phải vây khốn toàn bộ bọn chúng bên trong, bằng không, thịnh thế như vậy, trong vòng nửa năm nhất định bị phá! Nhốt lại những kẻ này, như rắn mất đầu, thiên hạ đại loạn, duy ngã Tân Võ nhân loại, trên dưới một lòng, mới có thể đánh một trận!"
Thịnh thế sắp vỡ!
Uy thế Diệt Đế không kéo dài được mấy ngày nữa.
Địa Quật, Thiên Ngoại Thiên, Giới Vực Chi Địa, Cấm Kỵ Hải đều là thế lực hỗn tạp. Chỉ có đem lãnh tụ của bọn họ đi, mới có thể làm cho bọn họ loạn lên.
Mới có thể khiến nhân loại tranh thủ nhiều thời gian hơn, nhiều cơ hội hơn!
Ngày càng nhiều người bắt đầu muốn dò xét Trái Đất rồi.
Bọn họ không đợi được nữa!
Chỉ là cái đường hầm cuối cùng chưa mở mà thôi, hiện tại trên Trái Đất cũng không thủ được những thông đạo này nữa rồi.
Cứ đà này, chẳng mấy chốc sẽ có cường giả Đế cấp xuất hiện trên Trái Đất, Chân Vương cũng sẽ tràn vào ồ ạt.
Những kẻ kia sẽ kiêng kỵ sinh tử của người bình thường sao?
Chuyện cười!
Vì tra xét tình báo, tìm kiếm Phục Sinh Chi Chủng, uy thế vừa thả ra, đó chính là hàng trăm hàng ngàn vạn dân chúng tử vong.
Trương Đào sẽ không để cho tình cảnh này phát sinh!
Bên cạnh, Lý Chấn mấy người dồn dập gật đầu. Trương Vệ Vũ cười nói: "Mới vừa thành Tuyệt Đỉnh không lâu liền phải dính líu đến đại sự kinh thiên như vậy, kích động đến mức phát run rồi! Đáng tiếc cho Ngô Xuyên, tên kia tiếp tục đi đánh xì dầu đi!"
"Ha ha ha!"
Mọi người đều cất tiếng cười to. Bốn bộ bốn phủ, bảy vị Bộ trưởng Tuyệt Đỉnh đều ở đây, bao gồm cả Trần Diệu Tổ trên danh nghĩa.
Còn Ngô Xuyên... Thôi, không nhắc tới cũng được.
Trong khi bọn họ cười to, Ngô Xuyên - người được nhắc đến - đang ngự không mà đi, nghiến răng nghiến lợi.
"Lão tử lần này không phá cảnh, lão tử không sống nữa!"
Ngô Xuyên cắn răng, hắn biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì rồi!
Hắn phải phá cảnh!
Phải phá cảnh trước khi Vương Chiến Chi Địa bị phá vỡ, như vậy mới có tư cách tham dự đại sự tiếp theo.
Thêm một vị Tuyệt Đỉnh, là thêm một phần sức mạnh.
Nhân loại muốn lấy khoảng 50 Tuyệt Đỉnh vây khốn mấy trăm Chân Vương, mấy chục Đế Tôn...
Đâu có đơn giản như vậy!
Hắn cũng không muốn bị bỏ lại, bị lưu lại trên Trái Đất, không chịu nổi cái nhục đó!
Đều chạy hết, hắn không đi, bị người ta hỏi tới, còn mặt mũi nào mà nói chuyện?
Lão Trương lại còn giả mù sa mưa bảo hắn ở lại, duy nhất một Bộ trưởng chính quy, bọn họ đi rồi, hắn Ngô Xuyên chính là lão đại... Vớ vẩn!
"Cái chức lão đại này, lão tử không làm!"
"Bảo lão tử cùng Phương Bình tiểu tử này cộng sự, khéo lại phải giống lần này, nghe hắn chỉ huy... Đừng hòng!"
Ngô Xuyên quyết tâm sắt đá!
Không phá Tuyệt Đỉnh, đánh chết cũng không ra. Lần này hắn quyết tâm muốn lên Tuyệt Đỉnh, nếu không thì cứ chơi chết hắn đi cho rồi...