Tại vị trí tế đàn.
Ba pho tượng vẫn y nguyên bất động.
Nhưng ngay khoảnh khắc Vô Diện vẫn lạc, ông lão có ánh sao lấp lánh trước mắt chậm rãi nói: "Vô Diện còn chưa trở lại, có phải xảy ra biến cố rồi không?"
Trong Không Gian Chiến Trường, đại đạo không hiện ra.
Ngày xưa Trương Đào bọn họ chém giết Chân Vương, chiến trường cũng không có biến hóa quá lớn, chỉ có bên ngoài là mưa máu giáng lâm.
Vừa rồi trong nháy mắt đó, Không Gian Chiến Trường hơi rung động một chút.
Nhưng hôm nay Phương Bình bước vào bản nguyên ở đây, trước đó đã chấn động nhiều lần.
Ông lão tuy không biết Vô Diện vẫn lạc, nhưng giờ phút này vẫn dấy lên một cảm giác nguy hiểm lờ mờ.
Vô Diện xảy ra vấn đề rồi sao?
Rốt cuộc ở đây ngủ say quá lâu, phía bên kia hình như cũng có nhiều vị cường giả bản nguyên, liên thủ vây công Vô Diện, có lẽ thật sự sẽ làm Vô Diện bị thương, thậm chí... Đánh giết Vô Diện.
Ông lão vừa dứt lời, một pho tượng tráng hán cấp tốc nói: "Vô Diện là cường giả cấp Chân Thần, đám người kia bất quá chỉ là Bản Nguyên cảnh thôi, dù cho chúng ta ngủ say đến nay, bọn họ hẳn là cũng không làm gì được Vô Diện!"
Vô Diện tuy tiêu hao rất lớn, năng lượng cạn kiệt.
Nhưng về phương diện thực lực, vẫn mạnh mẽ khủng khiếp.
Cửu phẩm tầm thường, đúng là một quyền một cái. Dù cho bản nguyên cửu đoạn, không có năng lực đặc thù, cũng thế thôi.
Cửu phẩm cảnh cao cấp nhất cũng tất nhiên không phải đối thủ của Vô Diện. Đa số trường hợp, võ giả đến Cửu phẩm đỉnh phong, lực bộc phát cũng chỉ đạt đến khoảng 30 vạn cal.
Dưới tình huống này, tráng hán không cảm thấy Vô Diện sẽ xảy ra chuyện.
Tráng hán nói như vậy, ở một bên khác, pho tượng cuối cùng là một nữ tử.
Giờ phút này, nữ tử cũng lên tiếng: "Chờ một chút đi! Vô Diện nhiều năm chưa ra tay, hứng thú lên rồi, có lẽ dừng lại thêm chốc lát."
Ông lão nghe hai người nói vậy cũng đè xuống nỗi bất an trong lòng.
Theo lý thuyết, Bản Nguyên cảnh không làm gì được Vô Diện.
Vô Diện không giống Địch Hạo. Địch Hạo rớt cảnh giới, còn Vô Diện không rớt cảnh giới, chỉ là năng lượng hao hết mà thôi.
Hai người này lại khác nhau.
Ông lão không tiếp tục đề tài này, tầm mắt hướng về phía sâu trong bóng tối, lần nữa nói: "Đám người kia vẫn đang chờ, Thần sứ không biết có ở trong đó hay không, đến nay chưa liên hệ chúng ta. Tùy tiện ra tay, có lẽ sẽ ngộ sát Thần sứ. Hai vị, là chờ Vô Diện trở về rồi ra tay, hay hiện tại chế phục đám người này?"
Cách bọn họ đại khái 20 dặm, một đám người đang chờ đợi, đến giờ vẫn không có động tĩnh.
Ông lão đã hơi mất kiên nhẫn.
Nữ tử lên tiếng: "Thần sứ có khi nào ở trong đám người kia không?"
Ông lão chậm rãi nói: "Vô Diện ra tay đánh giết người kia, Thần sứ nếu có mặt, sẽ biểu lộ thân phận."
Đến mức vị mới vừa thăng cấp bản nguyên kia, bọn họ không cho rằng sẽ là Thần sứ. Thần Giáo cũng sẽ không để một vị Kim Thân cảnh võ giả tiến vào nơi này.
Thực lực của Thần sứ sẽ không kém!
Ba người đang truyền âm liên hệ.
Cách bọn họ 20 dặm, trong một vùng tối tăm.
Kỳ Huyễn Vũ cau mày, chốc chốc nhìn về hướng Phương Bình, chốc chốc lại nhìn về phía vùng u quang phía trước.
Nơi đó, hắn mơ hồ có thể nhìn thấy một số thứ.
"Phương Bình bọn họ gặp cường địch sao?"
Kỳ Huyễn Vũ thầm nghĩ, hắn cảm nhận được một chút động tĩnh giao chiến.
Tiếp đó, tầm mắt ném về phía vùng u ám phía trước.
Nhìn một hồi, Kỳ Huyễn Vũ nhìn lại đám người mình mang đến.
Giờ phút này, những người còn lại chỉ còn hơn 100 vị.
"Người của Nhị Vương có mấy vị?"
"Người của các phe thế lực lại có bao nhiêu?"
Kỳ Huyễn Vũ trong lòng thở dài.
Trước khi đoạt bảo, mọi người còn có thể nhất trí.
Nhưng Địa Quật quá nhiều thế lực rồi!
Một Vương một thế lực!
Đợi đến lúc đoạt bảo, cướp được bảo vật rồi bỏ chạy, mọi người liền không cần cùng hành động nữa.
E sợ trong 100 người còn lại này, số người nghe theo chỉ huy của hắn không được bao nhiêu.
"Không thể ngay lập tức cướp đoạt bảo vật, tốt nhất là đánh tan bọn Phương Bình trước, sau đó mới đi đoạt bảo!"
Kỳ Huyễn Vũ trong lòng cân nhắc một trận, đưa ra kết luận.
Bảo vật chưa đến tay, mọi người còn là một thể.
Đến tay rồi, tất nhiên mỗi người đi một ngả.
"Phía trước... Hẳn là còn có người sống trấn thủ... E sợ cũng rất phiền phức."
Kỳ Huyễn Vũ lại nảy ra ý nghĩ, có lẽ có thể liên hợp với Phương Bình bọn họ đánh giết những người này trước, rồi mới giao chiến với Phương Bình.
Hay là... Liên thủ với người phía trước, đánh giết đám Phương Bình rồi mới đi đoạt bảo?
Đang suy nghĩ, bên cạnh có người đi tới, thấp giọng hỏi: "Điện Chủ, còn phải tiếp tục chờ sao?"
"Chờ!"
Kỳ Huyễn Vũ lạnh nhạt nói: "Không cần vội! Phương Bình bọn họ chưa tới, hiện tại một khi chúng ta xung đột với đối phương, bọn họ đột nhiên giết ra, đó chính là bọn họ ngư ông đắc lợi."
"Vâng!"
"Ồ..."
Lúc này ánh mắt Kỳ Huyễn Vũ hơi động, đột nhiên nhìn về phía bên cạnh. Bên kia, một bóng người lóe lên rồi biến mất, tốc độ nhanh kinh người.
"Ai?"
Kỳ Huyễn Vũ cảnh giác!
Rất mạnh!
Ít nhất mang lại cho hắn cảm giác không hề thua kém Địch Hạo trước khi dung hợp những huyết mâu kia.
Nơi đây quả nhiên còn có bậc cường giả này!
Kỳ Huyễn Vũ cau mày. Nhân vật như vậy, một hai người thì phe Thần Lục vẫn có niềm tin.
Thống soái Thiên Mệnh quân còn chưa chết hết, nơi này không có bản nguyên hỗn loạn, thời khắc mấu chốt, hắn cũng có thể dung hợp năng lượng của một số cường giả trong quân, vận dụng trận pháp hợp kích.
Bên Thiên Thực quân đại khái cũng có lá bài tẩy như vậy.
Cho nên một hai vị Chân Vương thực lực tổn thất lớn, hắn còn có niềm tin.
Nhưng nếu nhiều... Vậy phải liên thủ với bọn Phương Bình mới được!
Phe Phương Bình cường giả cũng không ít, lá bài tẩy của Phương Bình cũng nhiều, đối phó một vị vẫn có khả năng.
"Huống hồ, mục đích của ta không phải giết những người này, mà là cướp đoạt bảo vật. Tìm cơ hội cướp bảo vật, rời khỏi nơi này là được."
Kỳ Huyễn Vũ nhìn chằm chằm đạo nhân ảnh kia, không mở miệng, cũng không có bất cứ động tĩnh gì.
Tiếp tục chờ!
Tại tế đàn.
Phương Bình liếc mắt liền thấy ba bức tượng điêu khắc kia. Trên thực tế hắn biết không phải điêu khắc, bất quá khí cơ rất yếu ớt, những người này hẳn là tự mình ngủ say, lớp vật chất màu xám bên ngoài hẳn là do một loại bảo vật đặc thù ngưng tụ thành.
Phương Bình rất nhanh nhìn thấy ông lão có lớp vật chất màu xám ở hai gò má bị vỡ nát. Liếc mắt nhìn, trong lòng Phương Bình thắt lại.
Rất mạnh!
Ông lão này mang lại cho hắn cảm giác mạnh hơn Vô Diện một chút!
Không nhìn thêm ông lão, Phương Bình liếc nhanh qua tế đàn.
Trên tế đàn, một viên hạt châu tỏa ra ánh sáng u ám, chiếu rọi bốn phía, tựa như quỷ hỏa trong bóng tối, có chút rợn người.
Phương Bình đáp xuống cách tế đàn mấy trăm mét. Răng rắc... Một cước đạp nát bạch cốt dưới lòng đất.
Phương Bình liếc nhìn xuống đất, trong lòng ngưng trọng.
Năm đó nơi này chết bao nhiêu cường giả?
Không chỉ chết, tất cả sức mạnh của bọn họ đều biến mất!
Bốn phía tế đàn đều là bạch cốt.
Phương Bình đại khái nhìn qua, e sợ không dưới 300 bộ.
Mà những hài cốt này, có bộ nằm sấp trên mặt đất, đầu đều hướng về phía tế đàn, giống như đang lễ bái.
"Đây là trận pháp? Giống loại trận pháp ở Đế Phần của Mạc Vấn Kiếm, rút lấy sức mạnh của những hài cốt này để uẩn dưỡng hạt châu kia?"
Phương Bình hiện tại cũng không phải kẻ thiếu kiến thức, vừa nhìn liền đoán được đại khái.
Những năm này, đám Vô Diện ở đây không phải không làm gì, mà là đang thao túng trận pháp này, rút lấy sức mạnh của người chết, uẩn dưỡng thứ đồ chơi kia, có lẽ chính là cái gọi là Yêu Hoàng chí bảo.
"Thật là bạo tay!"
Thủ bút này thật lớn!
Lớn hơn cả Mạc Vấn Kiếm!
Cái nơi gọi là Thần Giáo này dùng thi thể của mấy trăm vị Chân Thần, thậm chí cả cường giả Đế cấp để uẩn dưỡng một viên hạt châu. E sợ cũng chỉ có cuộc chiến Nam Bắc và trận chiến Địa Hoàng Thần Triều mới có đủ nhiều thi thể cường giả như vậy.
Nếu không, đào đâu ra nhiều thi thể cường giả thế này.
Tầm mắt Phương Bình lại hướng về phía cái tế đàn bị ba người vây quanh.
Tế đàn cao hơn đầu người, phía trên chỉ đặt hạt châu này.
Bất quá Phương Bình mơ hồ nhận ra một điểm không đúng!
Tế đàn bao trùm phạm vi khoảng trăm mét vuông. Hắn còn chưa tới phạm vi tế đàn nhưng đã cảm giác được một luồng sức mạnh dị dạng.
Hắn không nói ra được là sức mạnh nào, nguồn sức mạnh này dường như tràn ngập toàn bộ tế đàn, hội tụ về phía hạt châu.
"Sức mạnh của người chết?"
Phương Bình liếc nhìn hài cốt vỡ vụn dưới chân, đều nát thành như vậy, làm gì còn sức mạnh để rút lấy.
Ngay khi hắn đang quan sát, ánh mắt ông lão hướng về phía Phương Bình, trầm giọng hỏi: "Vô Diện, sao đến giờ mới về?"
Nói xong, lại bồi thêm: "Đám người kia hình như không chết hết?"
Trên mặt Phương Bình chỉ có hai con mắt, giờ phút này học theo cách nói chuyện của Vô Diện trước đó, đạm mạc đáp: "Một đám kiến hôi, giết hay không đều như nhau! Sức mạnh tiêu hao rất lớn, chúng phân tán chạy trốn, ta không truy sát..."
Lời này vừa nói ra, nữ tử cười nói: "Nói vậy cũng đúng, ngược lại sớm muộn gì cũng phải tới đây, giết hay không cũng chẳng khác biệt."
Tráng hán hỏi: "Vô Diện, gặp Thần sứ không?"
"Thần sứ?"
Trong lòng Phương Bình chấn động, nhưng mặt không biến sắc, chậm rãi nói: "Chưa từng."
Nói xong, không dừng lại nữa, hắn đã thấy một chỗ lõm xuống trên tế đàn, đó hẳn là chỗ ngồi của Vô Diện.
Nói nhiều tất lỡ lời, Phương Bình cũng không muốn nói thêm, trực tiếp đi tới chỗ đó, khoanh chân ngồi xuống, giống hệt mấy pho tượng kia, không nhúc nhích nữa.
Ông lão giờ phút này lớp vật chất màu xám trên người vỡ nát thêm một ít, chậm rãi quay đầu, nhìn "Vô Diện" một cái.
Hắn cứ cảm thấy hơi có chút không đúng.
Rốt cuộc đã ở chung mấy ngàn năm!
Dù cho khí tức của Phương Bình giống hệt, nói chuyện cũng không nhiều, thân hình các thứ đều không khác mấy...
Nhưng chính là có chỗ không giống!
Không nói ra được là không giống chỗ nào, nhưng ông lão cứ cảm thấy cái "Vô Diện" này có chút sai lệch so với Vô Diện mà hắn quen biết.
Nhưng ông lão mấy ngàn năm không ra ngoài, cũng không biết đại danh của Phương Bình.
Bằng không, dựa vào chút trực giác này, ông lão đại khái có thể đoán được Vô Diện đã bị người đánh tráo.
Quay đầu liếc nhìn Vô Diện, ông lão chậm rãi thu hồi ánh mắt.
Nếu Vô Diện đã về, ông lão mở miệng nói: "Bên kia, một đám người ngoại lai chờ đợi đã lâu, chi bằng chủ động xuất kích, đánh giết bọn họ?"
Tráng hán nói: "Thần sứ còn chưa lộ diện, hay là chờ thêm chút nữa?"
"Đúng đấy, lệnh của Thần Giáo còn chưa truyền đến, ngộ sát Thần sứ cũng rất phiền phức."
Nữ tử cũng lên tiếng.
Lời của hai người này khiến Phương Bình cảnh giác.
Thần sứ?
Sứ giả của Thần Giáo?
Nói như vậy, trong số những người tiến vào lần này có người của Thần Giáo?
Rốt cuộc là ở trong đám Kỳ Huyễn Vũ, hay là ở trong đám người phe mình?
Thần sứ lại có mấy người?
Chính mình hiện tại rời đi, đám lão Khổng phải cẩn thận, một khi bị cái gọi là Thần sứ này tập kích cũng rất phiền phức!
"Không... Thần sứ nếu ở phe ta... Vậy phiền phức càng lớn hơn! Bọn họ biết ta giết Vô Diện, một khi chạy tới, thân phận của ta lập tức bại lộ!"
Phương Bình trong lòng phán đoán, bất kể có ở phe mình hay không, người phe nhân loại chạy tới, thân phận của mình có lẽ sẽ bại lộ.
Mấy chục người, không hẳn ai cũng có thể bình tĩnh tự nhiên.
Hơi có sự dị thường, có lẽ sẽ khiến mấy người này cảnh giác.
Vừa rồi ông lão nhìn hắn, hắn cảm nhận được tính cảnh giác của tên này rất mạnh. Mấy ngàn năm không nhúc nhích mà vẫn duy trì cảnh giác như vậy, năm đó e sợ thật sự không kém.
Giờ phút này, mấy người lại yên tĩnh trở lại, dường như muốn đợi Kỳ Huyễn Vũ bọn họ chủ động tới.
Phương Bình thì không có thời gian dây dưa với bọn họ, chậm rãi nói: "Bản tọa lo lắng Thần sứ liệu có phải đã chết trên đường tới đây hay không..."
Câu này vừa nói ra, mấy người hơi khựng lại.
Ông lão nhíu mày: "Sứ giả do Thần Giáo phái tới sẽ không quá yếu... Này..."
Phương Bình lạnh nhạt nói: "Bản tọa nghe đám người trước đó nói, trước khi vào đây, Bản Nguyên cảnh chết trận đã hơn một nghìn!"
Lời này nói ra, mấy người đều có chút bất ngờ.
Chết nhiều người như vậy?
Lúc Phương Bình bọn họ tiến vào cũng gần hai trăm người.
Bọn họ biết bên ngoài khẳng định có người chết, nhưng thật không biết đã chết nhiều như vậy!
Chết ít còn nói được, chết nhiều quá, Thần sứ đúng là chưa chắc còn sống!
Ông lão chau mày, việc này hiện tại nên làm thế nào?
Phương Bình bồi thêm: "Đám tiểu bối này tuy là Bản Nguyên... Nhưng thực lực rất mạnh! Trước đó bản tọa bị cầm chân đến giờ cũng do đối phương mạnh mẽ, tiêu hao nghiêm trọng mới đánh giết được người kia. Tốt nhất không nên để hai phe này hội hợp!"
"Ý ngươi là, hiện tại ra tay?"
Ông lão mở miệng hỏi dò.
Phương Bình lạnh nhạt nói: "Bản tọa cần khôi phục chốc lát, ra tay... Cũng là chuyện của các ngươi."
Hắn cũng không biết ông lão có phải thủ lĩnh hay không, bất quá không quan trọng, đều là Chân Thần, địa vị tương đương, hắn cảm thấy cũng không đến nỗi phải khúm núm.
Bất kỳ nơi nào cũng đều dùng thực lực nói chuyện.
Chân Thần sợ hãi Đế cấp, nhưng sẽ không sợ hãi cường giả Chân Thần đồng cấp.
Ông lão dù cho là đầu lĩnh cũng chưa chắc có thể hoàn toàn chỉ huy mấy vị Chân Thần kia.
Quả nhiên, Phương Bình nói như vậy, ông lão cũng không để ý.
Trầm mặc chốc lát, ông lão trầm giọng nói: "Vậy thì ra tay! Vô Diện, ngươi cùng Minh Nguyệt ở lại, bảo vệ tốt Chúng Sinh Chi Môn! Lệnh của Thần Giáo chưa tới, không thể di chuyển Chúng Sinh Chi Môn!"
Minh Nguyệt cũng chính là cô gái kia, nghe vậy khẽ cười nói: "Biết rồi, lệnh của Thần Giáo chưa tới, chúng ta sẽ không dễ dàng di chuyển Chúng Sinh Chi Môn. Huống hồ chỉ là một đám Bản Nguyên cảnh thôi, ngươi Trường Thanh Tử ra tay, chẳng phải rất nhanh liền có thể trở về."
Ông lão không nói nhiều nữa, lớp vật chất màu xám trên người cấp tốc vỡ nát.
Một bên, tráng hán cũng thế, miệng lẩm bẩm: "Hơn hai ngàn năm, vì giảm thiểu hao tổn, hầu như không nhúc nhích mấy lần. Lần này giết sạch đám người này, chúng ta cũng nên đi ra ngoài rồi!"
"Không ra ngoài cũng không được."
Ông lão Trường Thanh Tử giờ phút này cũng lộ ra hình dáng thật, tiên phong đạo cốt, tóc trắng phiêu phiêu, tay cầm phất trần, trông như tiên nhân.
Đập tan lớp vật chất màu xám, Trường Thanh Tử cười nhạt: "Chúng ta phong ấn đến nay, vẫn không có linh khí bổ sung, nếu không ra ngoài liền sẽ tổn thương đến Kim Thân."
Năng lượng trong Không Gian Chiến Trường bị đóng kín, tuy ngủ say có thể giảm thiểu tiêu hao, nhưng không có nghĩa là không tiêu hao.
Mấy ngàn năm qua, bọn họ cũng đều đến giới hạn rồi.
Trường Thanh Tử đập tan lớp vật chất màu xám, khí tức lóe lên rồi biến mất.
Trong lòng Phương Bình hơi chấn động!
Tên này rất mạnh!
Khí huyết Chân Thần dao động cũng không nhỏ, đều lấy khí huyết Cửu phẩm cảnh để tính, từ 80 vạn cal đến 2 triệu cal đều nằm trong phạm vi Chân Thần.
2 triệu cal trở lên mới là Đế cấp.
Trong khoảng này, khí huyết dao động có thể lên tới cả triệu cal, đương nhiên đều là so với Cửu phẩm mà nói.
Cho nên sức chiến đấu của Chân Thần chênh lệch cũng không nhỏ. Mạnh như Chiến Vương, đánh giết Chân Vương còn chưa hết một vị.
"Tên này vừa rồi khí tức lóe lên một cái, mang lại cho ta cảm giác ít nhất mạnh hơn Vô Diện ba phần mười!"
Khí huyết thời đỉnh phong của Vô Diện e sợ có trăm vạn cal, mà ông lão này e sợ có 130 vạn cal.
Dù cho giờ phút này tiêu hao nghiêm trọng, lực bộc phát tuyệt đối mạnh hơn Vô Diện nhiều.
"Hắn có thể giết ta!"
Phương Bình trong lòng lần thứ hai cảnh giác!
Có thể giết chính mình hay không, Phương Bình có một tiêu chuẩn phán đoán: lực bộc phát của đối phương vượt qua cực hạn của hắn, nghĩa là có thực lực giết hắn.
Như hắn hiện tại, cực hạn bản thân ở khoảng 62 vạn cal.
Đối phương có thể bùng nổ lực phá hoại vượt qua 60 vạn cal, Phương Bình liền có thể bị đối phương miểu sát.
Nhược Chân Thần, loại yếu nhất, 80 vạn cal khí huyết, nếu độ khống chế sức mạnh vượt qua 80%, vậy thì có thực lực chém giết Phương Bình.
Đương nhiên, Phương Bình cũng có thể chạy, nhưng đó lại là chuyện khác.
"Ta phải cẩn thận! Lão già này không dễ chọc!"
Phương Bình liếc nhìn tráng hán, thực lực tráng hán này sàn sàn Vô Diện.
Cường giả như vậy e sợ không có năng lực một chiêu đánh chết Phương Bình.
Như vậy, Phương Bình cù nhầy với hắn, xác suất đối phương chết càng lớn hơn.
Trong ba người, duy nhất có uy hiếp chính là Trường Thanh Tử.
Bất quá nếu thân phận bại lộ, bị ba người liên thủ vây giết, Phương Bình sẽ chết rất thê thảm.
Phương Bình liếc nhìn Minh Nguyệt chưa phá vỡ bất diệt vật chất. Nữ nhân này... Hiện tại để lại mình và ả, có lẽ chính mình có thể nhân cơ hội tiêu diệt ả.
Sau đó cướp đoạt cái gì Chúng Sinh Chi Môn kia, ra khỏi Không Gian Chiến Trường, mấy tên này chưa chắc dám đuổi theo ra ngoài.
Phương Bình trong lòng tính toán một trận. Lúc này, Trường Thanh Tử và tráng hán đã chuẩn bị rời đi.
Trường Thanh Tử bước chân hơi chậm lại, bỗng nhiên nhìn về phía Phương Bình, chậm rãi nói: "Vô Diện, không được tùy tiện đụng vào Chúng Sinh Chi Môn, để tránh gây ra phiền phức!"
Phương Bình không hé răng.
Hắn không biết Trường Thanh Tử có ý gì, vì sao phải cố ý căn dặn mình, lẽ nào tên Vô Diện này trước đây thường xuyên làm chuyện này?
Bất quá hiển nhiên không phải!
Tráng hán dường như có chút bất ngờ, liếc nhìn Trường Thanh Tử, tiếp đó nhìn về phía Phương Bình nói: "Vô Diện, đây chính là thứ Giáo chủ cần, không thể tự ý động vào!"
Phương Bình lạnh lùng nhìn bọn họ một cái, cũng không đáp lời.
Tráng hán cười cười, cũng không để ý.
Trường Thanh Tử thấy thế cũng không nói thêm gì nữa, bước chân nhìn như chậm rãi nhưng chớp mắt đã ngàn mét!
Khoảng cách bất quá 20 dặm chỗ đám Kỳ Huyễn Vũ, vạn mét thôi, Trường Thanh Tử hầu như trong chớp mắt liền sắp đến nơi.
Tráng hán cũng cấp tốc đuổi theo, không nói thêm gì.
Bọn họ vừa đi, Minh Nguyệt cười nói: "Vô Diện, làm sao lại chọc giận Trường Thanh Tử rồi? Tên này với Hộ Giáo đại nhân quan hệ tâm đầu ý hợp, ngươi cẩn thận rời khỏi nơi này hắn sẽ mách lẻo với Hộ Giáo đại nhân..."
Phương Bình lạnh nhạt nói: "Bản tọa không có chọc hắn!"
Lời còn chưa dứt, xa xa, tiếng gầm dữ dội của Kỳ Huyễn Vũ truyền đến!
"Kết trận!"
"Các ngươi là ai?"
Giọng Kỳ Huyễn Vũ vang dội, tuy cảnh giác nhưng cũng không có ý định không đánh mà lui.
Phương Bình rất nhanh cảm ứng được một luồng khí tức mạnh mẽ bốc lên!
Khí tức tương tự Kỳ Huyễn Vũ, nhưng dường như trộn lẫn khí tức của những người khác. Phương Bình trước đó cũng đã thấy cường giả Thiên Mệnh quân dung hợp năng lượng, vận dụng chiến pháp hợp kích.
Không tính là quá bất ngờ!
Bất quá trước đó Kỳ Huyễn Vũ không tham gia, lúc đó là do đám Cơ Nam chủ đạo, thực lực tuy mạnh nhưng cực hạn đại khái cũng chỉ ở mức 50 vạn cal.
Mà giờ khắc này, có Kỳ Huyễn Vũ gia nhập, Phương Bình vẫn có chút bất ngờ.
Kỳ Huyễn Vũ bản thân liền mạnh mẽ đến cực điểm, hiện tại hòa vào năng lượng của một số cường giả, cho Phương Bình cảm giác thậm chí còn mạnh hơn Vô Diện lúc trước một chút.
"Quả nhiên, tên này vẫn có hậu chiêu!"
"Lần này đến đây, chẳng có mấy kẻ hiền lành."
"Đám Khương Quỳ chưa chắc đã không có đòn sát thủ, bao gồm cả Cố Thanh bị giết, tên kia cuối cùng cũng bùng nổ sức chiến đấu ngang ngửa Chân Thần. Nếu không phải Triệu minh chủ mạnh hơn, chỉ sợ ta cũng không có cách nào giết hắn."
Phương Bình trong lòng lần thứ hai cảnh giác.
Cường giả khắp nơi, bao nhiêu đều có chút đòn sát thủ.
Trừ nhân loại!
Nhân loại một phương xác thực không có gốc gác gì, chỉ có một chữ: MÃNG (liều)!
Hết cách rồi, thời gian quật khởi của tân võ quá ngắn.
Đang suy nghĩ, tiếng nổ vang rền truyền đến!
Không chỉ một luồng khí tức truyền ra!
Một giây sau, Phương Bình cảm ứng được luồng khí tức thứ hai, thứ ba, thứ tư... Đều rất mạnh mẽ!
Thiên Thực Vương Đình, Vạn Yêu Vương Đình, Thủ Hộ Vương Đình!
Tứ đại Vương Đình dường như đều có chiến pháp hợp kích.
Phương Bình có chút bất ngờ, đây là gần đây mới có, hay trước đây đã có?
Nếu trước đây đã có, nhân loại ở Địa Quật hình như chưa từng gặp tình huống như thế.
Đương nhiên, nhân loại chủ chiến ở Ngoại Vực, Ngoại Vực chưa chắc đã biết.
Lần này những người đến đều là lực lượng tinh nhuệ của tứ đại Vương Đình, có lẽ loại chiến pháp này vẫn chưa truyền ra ngoài.
Phương Bình cũng lười suy nghĩ, loại chiến pháp này có tai hại, trước hắn cũng nghe người ta nói rồi.
Thời gian duy trì rất ngắn, sau một khoảng thời gian, bản nguyên sẽ hỗn loạn.
Bất quá cường giả tứ phương giờ phút này đều vận dụng chiến pháp hợp kích, liên thủ lại chiến với hai vị Chân Thần hao tổn nghiêm trọng, trong thời gian ngắn cũng không rơi xuống hạ phong.
Phương Bình thậm chí nghe được tiếng quát của Kỳ Huyễn Vũ, có liên quan đến hắn.
"Hai vị, lão phu là Phó Điện chủ Thiên Mệnh Điện của Thiên Mệnh Vương Đình! Lần này đại biểu Thần Lục tiến vào nơi đây. Lão phu chậm chạp không muốn khai chiến với các ngươi chính là vì bên ngoài còn có một đám cường giả!
Trong đó có một số cường giả thực lực cực mạnh, lão phu cũng từng chịu thiệt lớn..."
Kỳ Huyễn Vũ không muốn tử chiến với đối phương lúc này!
Nhưng không thể không chiến!
Không chiến, phân tán ra thì hai người này rất nhanh có thể đánh giết lượng lớn Cửu phẩm, khi đó hắn liền phiền phức to.
Nhưng tiếp tục đánh, thật sự có khả năng làm lợi cho Phương Bình. Hắn giờ phút này chỉ có thể tranh thủ lôi kéo Trường Thanh Tử hai người, tiêu diệt đám Phương Bình trước rồi tính.
"Thực lực các ngươi hao tổn nghiêm trọng, giờ phút này lưỡng bại câu thương với chúng ta không đáng! Trước hết giết phe thứ ba, đến lúc đó ngươi ta liều mạng sống chết lão phu cũng sẽ không nói nhiều một câu. Hai vị, các ngươi nhất định phải giao thủ với chúng ta ngay bây giờ sao?"
Giọng Kỳ Huyễn Vũ vang vọng, sức chiến đấu cũng cực mạnh.
Dù cách nhau vạn mét, trong bóng tối, Phương Bình đều nhìn thấy một cây trường thương thông thiên!
Kỳ Huyễn Vũ dung hợp sức mạnh của một số người, một mình độc chiến Trường Thanh Tử. Phất trần và trường thương đánh ra từng đạo ánh sáng trong hư không!
Ba bên còn lại thì vây công tráng hán, cũng giết đến khó phân thắng bại.
Tại tế đàn, Minh Nguyệt lạnh nhạt nói: "Tên Phó Điện chủ Thiên Mệnh Điện kia cũng không yếu! Bất quá Nhân Hùng là cường giả nhục thân chi đạo, dù cho năng lượng tiêu hao hết, lực lượng nhục thân cũng vô cùng mạnh mẽ. Chiến pháp hợp kích của ba bên kia ta thấy không duy trì được bao lâu, sớm muộn sẽ bị Nhân Hùng công phá.
Đến lúc đó... Những người này chắc chắn phải chết!"
Nàng cũng không quá lo lắng cho hai người kia.
Kỳ Huyễn Vũ tuy mạnh nhưng không phải sức mạnh của bản thân.
Mà bọn họ tuy tiêu hao lớn nhưng chỉ là tiêu hao năng lượng.
Tráng hán tu luyện nhục thân chi đạo, năng lượng cạn kiệt thì Kim Thân vẫn vô cùng mạnh mẽ. Sau một khoảng thời gian, ba bên đều sẽ bị hắn đánh tan.
Đến lúc đó đi viện trợ Trường Thanh Tử, đám người này đều phải chết.
Phương Bình lặng lẽ nói: "Cẩn thận một chút, hiện tại tiêu hao quá lớn, đi ra ngoài cũng phiền phức..."
Minh Nguyệt cười nói: "Thần Giáo ở bên ngoài tất có tiếp ứng, không cần lo lắng quá mức."
"Ta chỉ sợ chúng ta mang theo Chúng Sinh Chi Môn rời đi sẽ trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích..."
"Vô Diện, sao ngươi lại trở nên nhát gan thế?"
Minh Nguyệt có chút bất ngờ!
Vô Diện không hề nhát gan, ngược lại là một tên rất tự kiêu!
Hiện tại lại cứ nói mấy lời này, lẽ nào vừa rồi giao thủ với đám người kia, bị một đám Bản Nguyên dọa sợ rồi?
Phương Bình than nhẹ một tiếng, một lát sau, có chút giãy giụa nói: "Vừa rồi Trường Thanh Tử ở đây, có mấy lời bản tọa không nói. Trước đó giao thủ với đám người kia, nghe được một tin, bản tọa có chút bất an..."
"Cái gì?"
"Thần Giáo... Đã hủy diệt!"
Lời này vừa nói ra, Minh Nguyệt ngẩn người. Hủy diệt?
Không thể nào!
Hơn hai ngàn năm qua bọn họ vẫn thủ vững nơi đây, dường như chưa bao giờ cân nhắc qua vấn đề này!
Nhưng hơn hai ngàn năm, Thần Giáo thật sự vẫn còn chứ?
Khoảnh khắc mờ mịt này chính là cơ hội Phương Bình muốn nắm bắt!
Hầu như trong nháy mắt, khí tức Phương Bình thu lại, lực lượng tinh thần vô hình vô chất hóa thành vô số thanh trường đao, trong chớp mắt đánh thẳng vào đầu Minh Nguyệt!
Tiếp theo, một căn nhà thủy tinh rơi xuống, bao trùm lấy Minh Nguyệt!
Hắn muốn giết chết vị Chân Thần này trong im lặng!
Cách nhau hơn 20 dặm, Minh Nguyệt vốn khí tức yếu ớt, lớp vật chất màu xám trên người vẫn chưa bong ra, không hẳn là không có hy vọng!
Mãi đến khi bị nhà thủy tinh úp lên, Minh Nguyệt lúc này mới truyền ra một tiếng kêu thảm thiết sắc bén!
Nàng căn bản không nghĩ tới việc đề phòng Phương Bình!
Hơn hai ngàn năm rồi!
Sự tin tưởng cơ bản nhất vẫn phải có!
Hơn hai ngàn năm a!
Nếu cứ đề phòng đồng bạn, bọn họ đã sớm tiêu hao hết tâm thần mà chết rồi.
Nhưng làm sao tưởng tượng nổi, hơn hai ngàn năm sau, đồng bạn của nàng lại ra tay với nàng!
"Vô Diện! Không, ngươi không phải!"
Lực lượng tinh thần của Minh Nguyệt bị trọng thương, lớp vật chất màu xám trên người chớp mắt nứt ra, đồng thời nứt ra còn có đầu của nàng.
Nhưng giờ phút này, Minh Nguyệt cũng tỉnh ngộ!
Đây không phải Vô Diện!
Vô Diện cũng không có cụ hiện vật như vậy, Vô Diện bị người đánh tráo rồi!
Minh Nguyệt chớp mắt bùng nổ, nhưng lúc này, Phương Bình còn nhanh hơn nàng.
Ngay khoảnh khắc lực lượng tinh thần nàng bị trọng thương, Phương Bình đã ập tới!
Hầu như ngay khi Minh Nguyệt bùng nổ, Phương Bình giáng một quyền từ trên không xuống, ầm một tiếng, trực tiếp đấm nổ đầu Minh Nguyệt!
Lực lượng cú đấm này mạnh mẽ dọa người!
Nhà thủy tinh đều bị đánh rạn nứt!
"A!"
Tiếng kêu thảm thiết lại vang lên!
Thân thể tàn phế của Minh Nguyệt cấp tốc lùi lại, nhưng nhà thủy tinh cũng chớp mắt thu nhỏ, hai người lại chen chúc một chỗ.
Minh Nguyệt không đầu trông đặc biệt dọa người, nhưng Phương Bình quan tâm gì nàng dọa người hay không, mũi chân như đao, trong nháy mắt đá ra mấy chục cước. Những khối thịt vàng óng như bị xẻ thịt, chớp mắt rơi xuống, chỉ còn trơ lại bộ khung xương trống rỗng!
Một chiêu chiếm tiên cơ, Phương Bình lo lắng những Chân Thần này thủ đoạn nhiều, căn bản không hề lưu thủ, không hề có chút tâm tư thăm dò nào.
Lực lượng tinh thần trong nháy mắt khôi phục lại đỉnh phong, lại lần nữa bùng nổ!
"Toái không!"
Phương Bình quát khẽ, lại đấm một quyền, cú đấm này đánh ra, toàn bộ nhà thủy tinh răng rắc rạn nứt!
Và một quyền này của Phương Bình cũng chớp mắt đấm nổ khung xương của Minh Nguyệt!
Một vị cường giả cấp Chân Thần, hầu như trong nháy mắt bị Phương Bình đánh lén đắc thủ, ba chiêu đánh chết tại chỗ!
Phương Bình dù cho đấm nổ Kim Thân nàng cũng không có chút thư giãn nào. Lực lượng tinh thần lại lần nữa bùng nổ, quét sạch tứ phương. Toàn bộ nhà thủy tinh lại thu nhỏ, lực lượng tinh thần từng trận bùng nổ!
Liên tiếp bùng nổ mấy lần, trong nhà thủy tinh, tại một khe nứt trên vách tường truyền đến một tiếng kêu thảm thiết sắc bén!
Tiếp đó, một cái tiểu nhân ầm ầm nổ tung!
Phương Bình vẫn không dám thả lỏng, lại lần nữa quét sạch tứ phương. Một lát sau không thấy phản ứng, Phương Bình lúc này mới kịch liệt thở dốc, nửa quỳ trên mặt đất.
Chỉ khoảnh khắc vừa rồi, hắn căng thẳng vô cùng.
"Cũng may, có ví dụ của Vô Diện, bằng không nữ nhân này khéo khi thật sự có thể đào tẩu!"
Phương Bình kinh ngạc trong lòng, những Chân Thần này thật dai, chỉ một chút lực lượng tinh thần lưu lại mà vẫn có thể duy trì ý thức. Nếu có đủ năng lượng và bảo vật, đó là có thể tái sinh.
Đương nhiên, hắn sợ không phải cái này, mà là lo lắng động tĩnh lớn sẽ dụ hai người phía trước quay lại.
"Hù..."
Phương Bình lại thở dốc, rất nhanh nhà thủy tinh biến mất.
Động tĩnh phía trước vẫn rất lớn!
Một chút động tĩnh nhỏ bên phía Phương Bình dường như vẫn chưa gây chú ý.
Giờ phút này, hư không hơi rung động một chút. Phương Bình nhíu mày, trước đó giết Vô Diện cũng như vậy, Trường Thanh Tử hai người sẽ không nảy sinh liên tưởng chứ?...