Virtus's Reader
Toàn Cầu Cao Võ

Chương 971: CHƯƠNG 971: CÁC HIỂN THẦN THÔNG

Trương Đào còn có hậu chiêu sao?

Đại chiến đến mức này, cường giả cấp Thiên Vương đều đã xuất hiện nhiều vị.

Hiện tại, những cường giả cấp Thiên Vương đã lộ diện, ngoại trừ Khôn Vương chưa hiện thân, Ma Đế không biết có đạt đến cấp Thiên Vương hay không, nhưng xác suất là không thấp.

Hai vị cường giả cấp Thiên Vương này không lộ mặt, phía sau Thiên Ngoại Thiên cùng Giới Vực Chi Địa liệu có Thiên Vương tồn tại hay không cũng rất khó nói.

Ai còn có thể xoay chuyển thế cuộc?

Lê Chử vẫn không ra tay, mà đứng ở bên cạnh quan sát. Dù cho Trương Đào xông qua, Lê Chử cũng chủ động lui tránh.

Dưới tình huống như thế, Trương Đào làm sao phá vòng vây?

Đại chiến đang say máu!

Nhân loại đấu với Địa Quật.

Vương Ốc đấu với Thần Giáo.

Một bộ phận Đế Tôn của Thiên Ngoại Thiên tham chiến, bộ phận còn lại đang khai chiến cùng năm vị Đế Tôn trợ giúp nhân loại.

Trấn Thiên Vương vẫn đang dây dưa cùng hai vị Thiên Vương.

Cường giả tứ phương, giờ khắc này hơn nửa cường giả Hải Ngoại Tiên Đảo cùng một bộ phận cường giả Thiên Ngoại Thiên, Giới Vực Chi Địa vẫn chưa tham chiến, ngoài ra phe cánh Nhị Vương cùng Lê Chử cũng chưa động thủ.

Ai có thể vào thời khắc này nghịch chuyển thế cuộc, cứu viện nhân loại?

Phương Bình không biết!

Thời khắc này, Phương Bình cũng mờ mịt.

Hắn đã rất mạnh rồi!

Ở Không Gian Chiến Trường giết nhiều vị Chân Thần, sau khi đi ra, lại âm chết ba vị Chân Thần dưới trướng Nhị Vương, trong bóng tối chặt đứt đại đạo của bốn, năm vị Chân Thần khác.

Hôm nay Chân Thần vẫn lạc, tính ra chết trong tay Phương Bình đều đã hơn mười vị.

Hắn đã làm rất tốt rồi! Thành công chưa từng có!

Vương Ốc một mạch tham chiến, quan hệ với hắn cũng là trọng đại, nếu hắn không mang về đế binh, Nguyệt Linh chưa chắc sẽ dễ dàng tin tưởng Triệu Hưng Võ.

Làm đến nước này, không ai có thể nói Phương Bình vô năng.

Thế nhưng Phương Bình vẫn lần lượt nhìn về phía Trương Đào. Trong ấn tượng của hắn, Trương Đào vô cùng mạnh mẽ, không gì không làm được.

Thật sự toang rồi sao?

Trương Đào nói sẽ vì hắn tạo cơ hội phá vòng vây, lẽ nào chính là cơ hội khi ông ấy vẫn lạc sao?

Sáu đại Đế Tôn vây giết Trương Đào, thời khắc này Kim Thân của Trương Đào đã ảm đạm, khí tức chập chờn.

Phương Bình đã chuẩn bị kỹ càng, thông báo cho Thương Miêu mở ra cạm bẫy. Không quản những người này có đi vào hay không, ít nhiều cũng sẽ tạo ra một chút hỗn loạn.

Ngay khi hắn chuẩn bị làm như thế, Trương Đào bỗng nhiên cười thảm một tiếng, bị Mệnh Vương dùng một thương đóng đinh vào hư không.

Thấy Mệnh Vương còn muốn ra tay, máu tươi trong miệng Trương Đào trào ra, nhưng vẫn mở miệng nói: "Gấp cái gì? Không thể chờ đợi được nữa sao? Không sợ lão tử trước khi chết lôi theo tên phế vật nhà ngươi đệm lưng à?"

Trương Đào có thực lực của ba mươi sáu Thánh, dù cho thật sự trọng thương sắp chết, sáu đại Đế Tôn cũng không dám khinh thường.

Cường giả như vậy, nếu không phải lần này hao tổn quá lớn, dung đạo không có đủ thời gian, sáu người bọn họ chưa chắc có thể dễ dàng đả thương hắn đến mức này.

"Chờ chút đã, ta chạy không thoát đâu!"

Trương Đào cười khẽ một tiếng, thở dốc nói: "Ta đây mà, vẫn tự nhận chính mình không chuyện ác nào không làm, không phải người tốt! Cũng chưa từng nói mình là người tốt! Có điều ta người này... tuy rằng không coi là người tốt, nhưng làm việc rất ít khi vi phạm bản tâm!"

Mọi người cau mày!

Lúc này, Võ Vương đang làm gì? Tổng kết cuộc đời mình sao?

Võ Vương xác thực là một nhân vật kiệt xuất!

Dù cho là thời kỳ Thiên Giới, nhân vật như Võ Vương, những hoàng tử kia cũng không sánh bằng.

Gian khổ khi lập nghiệp, khắc phục muôn vàn khó khăn. Từng bước một dẫn dắt Hoa Quốc đến trình độ này. Đến trận chiến hôm nay, nhân loại một phương đánh giết mấy chục Chân Vương, kết quả như thế là điều mà ba mươi năm trước không ai dám tưởng tượng.

Nhưng anh hùng cũng có lúc xế chiều.

Trương Đào giờ khắc này đã không còn đường lui, nhân vật như hắn, cần phải vào thời khắc này tự trần thuật công tích sao?

Trương Đào mở miệng, thời khắc này, bốn phương tám hướng, hơn nửa sự chú ý của các cường giả đều dồn về phía này.

Võ Vương còn có cái gì muốn nói?

Dù cho Nhị Vương, Lê Chử cũng đều hứng thú. Thời khắc này, Võ Vương muốn nói cái gì?

Bên phía Phương Bình, Chiến Vương loạng choà loạng choạng giết tới, hội hợp cùng Triệu Hưng Võ, cuối cùng cũng coi như chặn lại được đối thủ.

Giờ khắc này, sắc mặt Chiến Vương có chút khó coi, dường như ông biết chút gì đó.

Khi mọi người đang quan tâm, Mệnh Vương không vội vã truy sát. Khí tức Trương Đào vẫn đang trượt dốc, thương thế quá nặng, kéo càng lâu, Võ Vương càng yếu, đến cuối cùng e sợ ngay cả đòn liều chết cũng không tung ra nổi.

Huống hồ, hắn cũng muốn nghe một chút Võ Vương muốn nói cái gì. Hắn cũng muốn biết, nhân vật như Võ Vương, vào lúc này còn có thể làm những gì?

Lật kèo?

Địa Quật một phương cùng Thần Giáo một phương, cường giả vô số. Nhị Vương đến hiện tại đều chưa ra tay, không đại biểu Nhị Vương sẽ không ra tay.

Bên phía Trương Đào, giờ khắc này dù có thêm một vị Thiên Vương đến, cũng chưa chắc cứu được hắn.

Đánh giết Võ Vương là nhận thức chung của rất nhiều người.

"Võ Vương, nói xong chưa?"

Trương Đào khẽ cười nói: "Chưa đâu, một chút thời gian cũng không chờ được sao?"

Nói xong, Trương Đào khẽ thở dài: "Có đôi khi a, làm người hắc tâm một chút có lẽ sẽ tốt hơn! Chuyện hôm nay, đều là chủ ý của một mình Trương mỗ, cũng không có người thứ hai biết được!"

"Trương mỗ ai làm nấy chịu, có cái gì bất mãn, cứ hướng về ta mà đến!"

Lời này vừa nói ra, đám người Mệnh Vương có chút bất an. Giờ khắc này, mấy người không chờ đợi thêm nữa, dồn dập ra tay!

Trương Đào lại lần nữa bạo phát dư lực, gian nan chống đỡ, quát to: "Mười năm trước, Trương mỗ nhờ số trời run rủi, đi qua một nơi! Ở nơi đó, Trương mỗ mang đi một chiếc quan tài băng! Ngươi muốn phục sinh nàng sao? Ra tay đi, bằng không Trương mỗ hôm nay liền phá huỷ tất cả hy vọng của ngươi!"

"Trương Đào!"

Thời khắc này, toàn bộ trời đất đều biến sắc.

Thậm chí so với lúc Nguyệt Linh xuất hiện, không khí còn băng hàn hơn gấp bội.

Một tiếng nói trầm thấp, sắc bén tận xương tủy truyền khắp tứ phương!

"Được!"

"Rất tốt!"

"Trương Đào, ta tìm mười năm, nghĩ qua rất nhiều người, lại chưa từng nghĩ là ngươi!"

"Ngươi... Đáng chết!"

"..."

Mang theo sự băng hàn nồng nặc đến cực hạn, sau một khắc, một thanh trường kiếm đánh nát hư không, chớp mắt xuất hiện trước mặt đám người Mệnh Vương.

"Chết!"

"Tru Thiên Kiếm Quyết!"

"Mạc Vấn Kiếm!"

"Ma Đế!"

"..."

Tứ phương chớp mắt đại loạn!

Mạc Vấn Kiếm xuất hiện rồi!

Sắc mặt đám người Mệnh Vương kịch biến. Khi thanh trường kiếm kia xuất hiện, bọn họ cảm nhận được nguy cơ tử vong.

Mệnh Vương gầm dữ dội một tiếng, khua thương chống đỡ.

Kiếm còn chưa đến, trường thương trong tay Mệnh Vương đã vỡ nát.

Vạn Yêu Vương khôi phục chân thân, một đầu cự long rít gào trời đất, trên người ánh kim lấp loé, nhưng vảy rồng vẫn không ngừng vỡ nát.

Thiên Yêu Vương cũng hét lớn một tiếng, hóa thành một đầu Kim Sí Đại Bằng, bay lên trời.

Ba vị Đế Tôn còn lại dồn dập quát ầm, vội vàng lui tránh!

Ma Đế!

Thời khắc này, có một số người dường như đã hiểu ra điều gì.

Công Vũ Tử đang giao thủ cùng người khác, thời khắc này phẫn nộ dị thường, giận dữ hét: "Trương Đào! Ngươi dám!"

Lúc này, Công Vũ Tử thậm chí từ bỏ đối thủ, bay về phía Trương Đào.

Hắn đang giúp nhân loại, nhưng Trương Đào lại làm ra chuyện hắc tâm như vậy, thật làm cho người ta thất vọng!

Sắc mặt Trương Đào trắng bệch, nhưng không hề hối hận, nhìn về phía xa xa hư không đang vỡ nát, mở miệng nói: "Quan tài băng không ở chỗ Trương mỗ, Trương mỗ giấu ở một nơi khác. Ma Đế nếu đã xuất hiện, muốn lấy lại quan tài băng... Vậy kính xin Ma Đế trợ giúp nhân loại đào mạng!"

Xa xa hư không vỡ nát, một đạo bóng người hư huyễn xuất hiện giữa trời đất, khiến càn khôn rung chuyển.

Thời khắc này, dù cho kẻ điên cuồng như Nguyệt Linh cũng chậm lại động tác, nghiêng đầu nhìn về phía bóng mờ, tiếp đó là vô biên phẫn nộ.

"Mạc Vấn Kiếm!"

"Ngươi dám lừa gạt bản cung!"

"Vấn Kiếm chưa từng lừa gạt bất luận người nào!"

Bóng mờ âm thanh bình tĩnh: "Năm xưa, Vấn Kiếm xác thực đã gặp người kia. Là thật hay giả, khó phân biệt, Vấn Kiếm cũng chưa từng nói nhất định là thật!"

Bóng mờ rung chuyển hư không, không có động tác gì, nhưng thanh trường kiếm phía trước lại chớp mắt bùng nổ ra sát khí sắc bén đến cực hạn.

Vù!

Hư không vỡ nát, trên người Trương Đào máu tươi giàn giụa, nhưng vẫn đứng thẳng tắp.

"Ngươi hẳn phải biết tính cách của Trương mỗ. Cứu người, bằng không Trương mỗ sẽ không báo cho ngươi tất cả!"

"Là ta bất cẩn rồi..."

Mạc Vấn Kiếm, người mà không ai nhìn rõ dung mạo, giờ khắc này cũng bình tĩnh lại.

"Ta cho rằng không mang theo bên người sẽ an toàn hơn, nơi đó không người sẽ đi, không ngờ lại bị ngươi phát hiện... Trương Đào, ngươi xác thực nằm ngoài dự liệu của ta."

Dứt lời, lại nói: "Nàng ổn không?"

"Tất cả mạnh khỏe!"

Trương Đào cười nói: "Ta chưa từng mở ra quan tài băng. Năm đó ta cũng không nghĩ tới sẽ có quan hệ với ngươi, chỉ là có chút bất ngờ và hiếu kỳ, lúc này mới mang về thế giới loài người. Sau đó tìm hiểu nhiều nơi, lúc này mới lờ mờ đoán được lai lịch quan tài băng..."

Bóng mờ không nói chuyện, nhìn hắn một hồi, lạnh nhạt nói: "Nàng nếu có mệnh hệ gì, ta liền diệt Nhân tộc của ngươi! Nếu đã rơi vào tay ngươi, ngươi bức ta ra tay, ngược lại cũng không tính là bất ngờ."

Trương Đào là người tốt sao?

Không tính là tốt!

Đối nội, hắn là anh hùng, là người tốt, là lãnh tụ, là tín ngưỡng, là Nhân Vương...

Nhưng đối ngoại, hắn không chuyện ác nào không làm!

Giờ khắc này, Phương Bình cũng nghe hiểu rồi!

Trương Đào lại đi đào mộ vợ của Mạc Vấn Kiếm, trộm lấy quan tài, dùng cái này để bức bách Mạc Vấn Kiếm hiện thân, ra tay!

Đây chính là hậu chiêu của hắn!

Đào mộ vợ người ta, là hành vi của anh hùng sao?

Dùng di thể thê tử của Mạc Vấn Kiếm để uy hiếp, là hành vi của đại trượng phu sao?

Đều không phải!

Nhưng thời khắc này, nhìn Trương Đào một mặt bình tĩnh, thản nhiên, Phương Bình cũng không biết là tư vị gì.

Chẳng trách Trương Đào mãi cho đến hiện tại mới vận dụng hậu chiêu này!

Không tới tuyệt cảnh, e sợ Trương Đào cũng không muốn dùng thủ đoạn đê tiện này.

Họa không kịp người nhà!

Đây là bản tâm mà võ giả Tân Võ luôn kiên trì!

Vào sinh ra tử, chiến đến cuối cùng, võ giả Tân Võ dù đối mặt với Tà giáo cũng rất ít khi gây họa tới người nhà đối thủ.

Bởi vì đây mới thực sự là điểm mấu chốt! Điểm mấu chốt của nhân loại!

Nhưng thời khắc này, Trương Đào đã phá vỡ điểm mấu chốt đó. Hắn không chỉ gây họa tới người nhà, mà còn là một người đã chết!

Ngay khi Phương Bình đang suy nghĩ những điều này, Mạc Vấn Kiếm không còn xoắn xuýt nữa. Hắn cũng là người quả đoán.

Nếu bị Trương Đào nắm được điểm yếu, lấy tính cách của Trương Đào, sẽ không vào lúc này hối hận, càng sẽ không bỏ qua chiến lực như hắn.

Hắn sẽ nắm lấy bất cứ cọng rơm cứu mạng nào!

"Càn Vương!"

Thời khắc này, Mạc Vấn Kiếm liếc nhìn phương xa, đạm mạc nói: "Ngăn cản Khôn Vương. Xem kịch vui, cũng nên xem đủ rồi!"

"Ma Đế, lão phu chỉ là đi ngang qua nơi đây thôi..."

Thanh âm Càn Vương truyền đến, không thấy tăm hơi.

"Tùy ngươi!"

Mạc Vấn Kiếm không thèm để ý hắn nữa, nhìn về phía Trương Đào, đạm mạc nói: "Ta cũng không cách nào giúp các ngươi quá nhiều, có một số việc vượt qua phạm vi năng lực của ta!"

Nói xong, Mạc Vấn Kiếm nhìn về phía tứ phương, nhìn về phía mấy vị Đế Tôn đang giao chiến cùng thanh trường kiếm của hắn, lạnh nhạt nói: "Vị trí quan tài băng, nói cho ta, ta giúp ngươi ngăn cản sáu người này!"

Sáu vị Đế Tôn!

Ngăn cản sáu vị Đế Tôn, đổi lấy vị trí quan tài băng, đây chính là điều kiện của hắn.

Trương Đào khẽ cười nói: "Được, bất quá thêm chút tiền khuyến mãi đi. Mấy cái kia... Hỗ trợ giết!"

Nói xong, hắn chỉ tay về phía Phương Bình.

Giờ khắc này, bên phía Phương Bình, Chiến Vương cùng Triệu Hưng Võ đang chống đỡ nhiều vị cường giả vây giết. Bao gồm cả Phong Vương!

Phong Vương thấy thế, không nói hai lời, phá không bỏ chạy, quát: "Vương chủ, cứu ta!"

Hàng khuyến mãi!

Đúng, chính là hàng khuyến mãi.

Mấy vị Chân Thần, mạnh nhất là Phong Vương cũng chưa đến mức độ Đế cấp. Cường giả như vậy, Mạc Vấn Kiếm đã giết quá nhiều.

Trận chiến ngàn năm trước, hắn xuống Địa Quật, chém giết vô số Chân Vương, Đế cấp cũng có nhiều vị bỏ mạng.

Phong Vương vừa mới trốn chạy, trong chớp mắt, bóng người Mạc Vấn Kiếm lấp loé, xuất hiện trước mặt ba người kia.

Ba vị cường giả cấp Chân Vương, mỗi người đều sợ hãi, không nói hai lời, dồn dập bỏ chạy!

Ma Đế!

Người có tên, cây có bóng!

Ma Đế là cấm kỵ ở Địa Quật.

Truyền thừa của Địa Quật bị đứt đoạn một phần, chính là do trận chiến ngàn năm trước, Ma Đế xuống Địa Quật, chém giết vô số cường giả thời thượng cổ.

Giờ khắc này, thậm chí không ít người còn nhớ rõ dáng vẻ hắn năm đó tàn sát tứ phương.

Bên kia, Vạn Yêu Vương, Thiên Yêu Vương cùng mấy vị cường giả đều gào thét liên tục.

"Mạc Vấn Kiếm!"

"Ngươi lại còn dám xuất hiện!"

"Vô liêm sỉ!"

"..."

Mạc Vấn Kiếm mắt điếc tai ngơ, bàn tay như ngọc dò ra, hầu như trong chớp mắt đã bắt giữ một vị cường giả Chân Vương.

Vào thời khắc này, xa xa hư không, dường như có người muốn phá không mà tới.

Nhưng sau một khắc, tiếng cười của Càn Vương truyền đến: "Khôn Vương, đã lâu không gặp! Hà tất vội vã đi đường?"

Đúng vào lúc này, dù cho cách nhau cực xa, mọi người dường như đều nhìn thấy một màn.

Trên biển, hai bóng người đối lập mà đứng.

Hai bóng người đều rất hư huyễn. Người nói chuyện là một ông lão, chính là Càn Vương.

Đối diện là Khôn Vương, Giáo chủ Thần Giáo, con trai của Địa Hoàng, một trong Bát Vương, kẻ chủ mưu đứng sau màn trong nhiều năm qua.

"Càn Vương, ngươi muốn ngăn cản bản vương?"

"Cũng không phải. Khôn Vương, hiện tại diệt nhân gian, có thể sẽ không giống với thỏa thuận năm đó của chúng ta..."

"Diệt nhân gian? Bản vương chỉ là giết chết một ít kẻ ngáng đường, nhân gian sao lại dễ dàng bị diệt..."

Hai người nói chuyện, nhưng đều không động thủ. Khôn Vương cũng không còn đánh vỡ hư không tiến lên.

Mà thời khắc này, Ma Đế cũng không tỏ vẻ bất ngờ, cũng không để ý, một tay chụp vào một vị Chân Vương, lạnh nhạt nói: "Hàng khuyến mãi, nên có giác ngộ của hàng khuyến mãi!"

Kẻ yếu thì không nên tham dự những việc này. Những người này, làm sao lại không hiểu chứ!

Bàn tay chậm rãi hạ xuống, có ý vị giống như Chiến Thiên Đế ra tay trước đó, không có quá nhiều sóng năng lượng, bình bình tĩnh tĩnh, một chưởng đập xuống.

Ầm ầm!

Một tiếng nổ đùng, vị Chân Vương đang chạy trốn kia bị đánh chia năm xẻ bảy!

Phương Bình không nhìn thấy tình cảnh ở Ngự Hải Sơn, bằng không liền có phán đoán. Ma Đế không bằng Chiến Thiên Đế, sức mạnh của hắn còn chưa thẩm thấu đến bản nguyên.

Mặc dù như thế, Phương Bình giờ khắc này cũng ngơ ngác!

Khoảng cách quá gần!

Ma Đế hầu như ở ngay dưới mí mắt hắn, bình tĩnh ra tay, lấy thực lực mạnh mẽ đến cực điểm, thuấn sát một vị Chân Vương.

Tuy không bằng Nguyệt Linh giết Đế bá đạo, nhưng hắn giết Chân Thần thì động tĩnh cũng không lớn.

Ma Đế không quản hắn, lại lần nữa ra tay giết hướng người thứ hai.

Không phải người khác, chính là Phong Vương!

Thời khắc này, trong hư không xuất hiện hai bàn tay lớn sau lưng Phong Vương.

"Mạc Vấn Kiếm, ngươi muốn giết người của bản vương?"

Âm thanh Thiên Thực Vương lạnh lùng, cũng không úy kỵ.

Mạc Vấn Kiếm thấy thế cũng không mở miệng, bàn tay lớn biến mất, trong chớp mắt xuất hiện tại phía sau hai người khác.

Hắn không muốn cùng Nhị Vương giao thủ. Hắn đã đáp ứng Trương Đào đối kháng sáu vị Đế Tôn, không cần thiết lại vì một tiểu nhân vật mà đi gây chiến với Nhị Vương.

"A!"

Hai tiếng kêu thảm thiết vang lên, hai vị Chân Vương không phải là đối thủ của Ma Đế!

Vị này, e sợ cũng là thực lực cấp Thiên Vương!

Chân Thần phổ thông, yếu nhất chỉ có thể tính là Chân Thần một đoạn, chênh lệch giữa đại đạo 1000 mét cùng 10 vạn mét là một trời một vực!

Mạc Vấn Kiếm vừa ra tay, hầu như lấy thế lôi đình chém giết ba vị cường giả Chân Vương.

Sau một khắc, Ma Đế nghiêng đầu nhìn về phía Phương Bình cùng Chiến Vương.

"Sư thúc."

Mạc Vấn Kiếm âm thanh bình tĩnh: "Ngươi e sợ đã khôi phục một ít ký ức chứ? Nhận ra Vân nhi, có đúng không?"

Trương Đào biết trong quan tài băng là thê tử của Mạc Vấn Kiếm, e sợ Chiến Vương không thể không kể công.

Sắc mặt Chiến Vương phức tạp, trầm giọng nói: "Phải!"

"Thôi, sư thúc, tình cảm năm xưa... Hôm nay liền chấm dứt ở đây đi!"

Mạc Vấn Kiếm nỉ non một tiếng. Chiến Vương đã lựa chọn nhân loại.

Bây giờ, ông ấy là Chiến Vương, Chiến Vương của Nhân tộc, mà không phải sư thúc của Mạc Vấn Kiếm hắn.

Dứt lời, hắn nhìn về phía Phương Bình: "Nói cho Thương Miêu, người là người, yêu là yêu. Người có tình, yêu nên vô tình, hà tất tự tìm phiền não."

Bỏ lại lời này, Mạc Vấn Kiếm không nói thêm gì nữa, người cũng biến mất, trong chớp mắt xuất hiện trước mặt sáu vị cường giả Mệnh Vương.

"Nhiều năm chưa từng ra tay, các ngươi liền cùng bản đế luận bàn một phen đi!"

Mạc Vấn Kiếm cầm trường kiếm trong tay, từ đầu tới cuối đều rất hờ hững, ngoại trừ lúc mới xuất hiện tâm tình có chút không ổn định.

Ngay khi Phương Bình còn đang hồi tưởng vài câu nói vừa rồi, âm thanh Trương Đào vang lên bên tai: "Còn sửng sốt làm cái gì! Đều phá vòng vây, rút!"

Lời còn chưa dứt, Trương Đào bạo khởi, chớp mắt giết vào trong đám người.

Thời khắc này, những cường giả nhân loại khác đều không dây dưa nữa, dồn dập vừa chiến vừa lui!

"Ngăn lại bọn họ!"

Mệnh Vương gầm dữ dội!

Hắn không nghĩ tới Mạc Vấn Kiếm lại sẽ xuất hiện, hơn nữa còn trợ giúp Võ Vương một phương.

Không, có lẽ Mạc Vấn Kiếm căn bản không muốn giúp ai, chỉ là không ngờ tới Võ Vương đào mộ vợ hắn, trộm đi di thể vợ hắn.

Mới vừa gào xong, Mạc Vấn Kiếm một kiếm chém xuống đầu của hắn.

Lạnh nhạt nói: "Cùng bản đế luận bàn còn dám phân tâm, thật sự cho rằng Cấn Vương có thể cứu ngươi?"

Nói xong, Mạc Vấn Kiếm lại ra tay. Bàn tay rất nhỏ nhưng thời khắc này lại nắm lấy lợi trảo của Thiên Yêu Vương, đốm lửa bắn tứ tung, "răng rắc" một tiếng bóp gãy móng vuốt của con Kim Sí Đại Bằng này.

"Cùng ngàn năm trước so sánh, Thiên Yêu Vương, ngươi thật giống như cũng không tiến bộ lớn lắm."

Mạc Vấn Kiếm lãnh đạm. Ngàn năm trước, Thiên Yêu Vương chính là Yêu Vương thủ hộ Vương Đình, năm đó cũng từng giao thủ với hắn.

Nhưng ngàn năm qua, vị Yêu Vương này dường như cũng không tiến bộ.

"Ma Đế!"

Thiên Yêu Vương gào thét: "Ngươi lại thật sự còn sống!"

Mạc Vấn Kiếm cười nhạt một tiếng, cũng không đáp lời nữa.

Vào thời khắc này, Trấn Thiên Vương đột nhiên từ đằng xa hư không lộ đầu, đấm ra một quyền tạo thành một cái đường hầm to lớn, quát lên: "Rút!"

Vừa dứt lời, Tốn Vương, Cấn Vương xuất hiện, muốn đánh tan đường nối.

Trấn Thiên Vương nhẹ rên một tiếng, lại lần nữa kéo hai người chiến vào vết nứt hư không.

Đại Đạo Thư của Trương Đào tái hiện!

Vào thời khắc này, Đế Tôn của La Phù Sơn, Hoắc Đồng Sơn, Hư Lăng Động Thiên - ba đại Đế Tôn của Giới Vực Chi Địa ra tay rồi!

"Vẫn là lưu lại đi!"

"Các ngươi còn chưa đủ tư cách!"

Trương Đào quát lên một tiếng lớn, trên người ánh kim lấp loé, khí tức không còn rơi rớt mà cấp tốc tăng trưởng.

"Tốc rút, ta đến đoạn hậu!"

Sức chiến đấu của Trương Đào tăng vọt. Ba đại Đế Tôn, La Phù Sơn Đế Tôn thân là một trong mười đại Động Thiên Chi Chủ, thực lực cực cường, nhưng giờ khắc này ba người hợp lực vẫn bị Đại Đạo Thư nhốt lại.

"Thiên Thực, Thiên Mệnh!"

Trương Đào thấy Nhị Vương dường như muốn ra tay, giận dữ hét: "Nhân loại một khi bị diệt, cái kế tiếp chính là các ngươi! Ngu xuẩn! Các ngươi thật muốn ngăn ta?"

Nhị Vương không nói, ánh mắt lấp loé, dường như đang suy tư điều gì.

Ngay vào lúc này, Nhị Vương đột nhiên ra tay, không phải nhằm vào Trương Đào, mà là Lê Chử!

Lê Chử giờ khắc này bỗng nhiên xuất hiện sau lưng Trương Đào, thấy thế khẽ lắc đầu, cười nói: "Thói đời, đủ loạn!"

Hắn muốn giết Võ Vương, nhưng Nhị Vương lại bảo vệ hắn!

Thói đời còn chưa đủ loạn sao?

Trương Đào trong lòng hơi kinh. Lê Chử đến, hắn cảm ứng được, nhưng tốc độ Lê Chử quá nhanh, không có phá nát không gian mà trực tiếp thuấn di đến. Hắn đối mặt ba đại Đế Tôn, hầu như không có thời gian phản kích.

Cũng may Nhị Vương dường như cân nhắc đến cái gì, giờ khắc này ra tay rồi.

Thiên Mệnh Vương cùng Thiên Thực Vương đồng thời ra tay với Lê Chử, bốn phía không gian không ngừng sụp đổ, dường như lỗ đen, toàn bộ mặt đất giờ khắc này đã hoàn toàn biến mất, hơn nữa còn đang không ngừng lan tràn.

Lê Chử khẽ cười nói: "Hai vị, người sống nhiều, cường giả nhiều, thế cuộc liền loạn! Nên giết một ít người, hay là muốn giết! Khổ như thế chứ."

Dứt lời, Lê Chử đánh ra một chưởng, va chạm cùng bàn tay Nhị Vương, trực tiếp biến mất trong hư không.

Nhị Vương đều cau mày!

Lê Chử, quả nhiên cực cường.

Người này không hẳn đến cấp Thiên Vương, nhưng có thể một mình đấu với bọn họ, thực lực hẳn là tương đương, không kém bao nhiêu.

Huống hồ, ai biết Lê Chử phải chăng giấu giếm thực lực.

Lê Chử lại lần nữa lắc đầu, cười một tiếng, sóng tinh thần dao động một hồi.

Đúng vào lúc này, một màn ngoài dự liệu của mọi người lại lần nữa phát sinh!

Bên phía Thần Giáo, nhiều vị cường giả đang cùng cường giả Vương Ốc Sơn giao thủ, nhưng ngay khoảnh khắc Lê Chử phát ra sóng tinh thần, bốn, năm vị Chân Thần đột nhiên ra tay với đồng bạn bên cạnh!

Tình cảnh này kinh ngạc đến ngây người tứ phương!

Ầm ầm ầm!

"Không!"

"Các ngươi dám to gan phản bội Thần Giáo!"

"..."

Trong tiếng kinh hô của các cường giả Thần Giáo, mấy vị cường giả bỏ mình tại chỗ.

Mấy kẻ chém giết đồng bạn này cũng không quay đầu lại, cấp tốc độn không rời đi.

Người của Vương Ốc Sơn đều kinh ngạc đến ngây người!

Này tính là gì?

Chưa hết, hầu như cùng lúc đó, Địa Quật một phương, nhân loại một phương, Hải Ngoại Tiên Đảo một phương, dồn dập có người nổi lên, chém giết đồng bạn bên cạnh!

Đang lôi kéo Chiến Vương cùng trốn chạy, Phương Bình nhìn thấy một màn khó tin!

Nhân loại một phương, trong số những cường giả vừa mới còn đang đẫm máu chém giết, một vị Tuyệt Đỉnh của Chư Thần Thiên Đường lại làm phản. Dưới ánh mắt không dám tin tưởng của đồng bạn, hắn một đòn hủy diệt Kim Thân của đối phương!

Nhân loại một phương, lại cũng xuất hiện một vị phản đồ!

Rối loạn!

Xa xa, Lê Chử vẫn cười nhạt như cũ. Bất quá khi nhìn thấy nhân loại một phương chỉ có một người ra tay, hắn khẽ lắc đầu, than thở: "Lôi Vương, thỏa thuận không còn giá trị rồi sao?"

Nhân loại một phương, một vị cường giả mặt chữ điền, không nói một lời, giờ khắc này ra sức chém giết, dường như khống chế lôi đình, một đòn đánh cho nhục thân một vị Chân Vương nổ tung.

Thấy mấy vị lão tổ Trấn Tinh Thành bên cạnh cấp tốc tách ra, Lôi Vương lạnh lùng nói: "Lão phu nói là giúp ngươi đánh giết Lý Tuyên Tiết, nhưng không phải là những người khác!"

"Lôi Vương, Trấn Thiên Vương cũng không dễ giết như vậy..."

Lê Chử lắc đầu, tiếp tục cười nói: "Người chết còn chưa đủ, lại loạn thêm một chút đi!"

Dứt lời, bên phía Nhị Vương, trong số hơn mười vị Chân Vương vừa mới làm phản chạy sang, có bốn, năm người bỗng nhiên ra tay, cấp tốc chém giết đồng bạn tứ phương!

Loạn!

Triệt để rối loạn!

Thời khắc này, hầu như không ai dám tin tưởng người bên cạnh nữa!

Những cường giả của Nhị Vương đều hơi kinh ngạc.

Lê Chử làm sao làm được?

Lê Chử vẫn lạnh nhạt như cũ, dù cho nhìn thấy kẻ làm phản bị tứ phương cường giả vây giết cũng không đi hỗ trợ, chỉ là cười nói: "Thượng cổ sống đến hiện tại, không cần phải vậy. Nhiều lần đại chiến, tử thương nặng nề, lại còn có nhiều Chân Thần, Đế Tôn lưu lại như vậy, khổ như thế chứ."

Cường giả quá nhiều, không tốt.

Nhiều người, dễ dàng để thế cuộc loạn lên.

Đã như vậy, vậy thì chết nhiều một chút đi.

Hôm nay, Chân Thần vẫn lạc đều nhanh gần trăm rồi!

Nhưng hôm nay, tham chiến Chân Thần đã vượt qua 300 vị. Đế Tôn đều vượt qua 40 vị!

Nhiều người như vậy, tùm la tùm lum, nhiều không tốt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!