Dương Thành.
Phương Bình xé rách không gian, xuất hiện trên bầu trời, thở hồng hộc: "Mệt vãi cả linh hồn!"
"Suýt chút nữa thì lạc đường!"
"Nếu không phải để cho nhân loại tin tưởng chúng ta còn có Tuyệt Đỉnh, ta có thể chiến Tuyệt Đỉnh, thì việc quái gì ông đây phải khổ sở như thế!"
Phương Bình lầm bầm lầu bầu, tự tìm cho mình cái cớ.
Đúng, mình làm tất cả những việc này là vì toàn thể nhân loại.
Bằng không, tại sao mình phải hành xác như vậy chứ?
Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, nhìn cái biểu cảm sùng bái của mọi người... Phê thật!
Nhớ năm đó, mình thấy mấy lão Tuyệt Đỉnh kia bước một bước đi vạn mét, thèm nhỏ dãi mà không được, giờ thì đến lượt bọn họ thèm thuồng mình rồi nhé!
Trên bầu trời, Phương Bình đang tự sướng một mình.
Bên dưới.
Dương Thành, cái huyện thành nhỏ bé ngày xưa, bây giờ lại phồn hoa đô hội hẳn lên.
Khắp nơi ở Dương Thành đều có thể nhìn thấy ảnh chụp của Phương Bình và Vương Kim Dương!
Cảnh giới Tuyệt Đỉnh!
Bộ trưởng Thiên Bộ, Chủ tịch Hiệp hội Liên hợp Phản công Nhân loại!
Dương Thành nhỏ bé lại sinh ra một Chí Cường giả như vậy, thật khó mà tin nổi.
Cho dù không có Phương Bình, thì Vương Kim Dương - vị Danh dự Tổng đốc của Nam Giang này, cũng đủ để Dương Thành rạng danh rồi.
Một người 21 tuổi, một người 22 tuổi.
Hai người này chính là vinh quang chí cao vô thượng của Dương Thành.
Phủ Đề đốc Dương Thành.
Đề đốc ngày xưa là Bạch Cẩm Sơn đã không còn ở Dương Thành nữa. Thời gian trước Phương Bình đi ngang qua, Bạch Cẩm Sơn vẫn còn đảm nhiệm Đề đốc, nhưng hiện tại đã rời đi.
Đương nhiệm Đề đốc Dương Thành là Trương Bằng!
Một người mà không ai ngờ tới.
Cháu nội của Trương Đào!
Trước kia là cường giả Thất phẩm cảnh, hiện nay đã thăng cấp Bát phẩm!
Khó có thể tưởng tượng, Đề đốc của một đô thị cấp huyện lại sở hữu thực lực Bát phẩm cảnh.
Nhưng đây là sự thật!
Dương Thành cũng là một tâm điểm được các bên quan tâm.
Cái huyện thành nhỏ bé này sinh ra Phương Bình, sinh ra Vương Kim Dương, khắp nơi đều đang dòm ngó Dương Thành, ngay cả Trương Định Nam cũng khó mà trấn áp nổi. Thế là, cháu nội Trương Đào từ Quân bộ chuyển công tác về Dương Thành, đảm nhiệm chức Đề đốc.
Khác hẳn với ba năm trước, khi Phương Bình mới tập võ, Dương Thành chẳng có lấy một võ giả Trung phẩm cảnh nào.
Nhưng hiện tại, trong Phủ Đề đốc, cường giả như mây.
Trương Bằng Bát phẩm cảnh, Tông sư Thất phẩm cảnh cũng có hai vị, cộng thêm một đội võ giả Trung phẩm cảnh đảm nhiệm Trinh Tập Vệ của Dương Thành.
Trong Phủ Đề đốc.
Trương Bằng xử lý xong công vụ, nhẹ nhàng thở ra một hơi, đi tới bên cửa sổ, nhìn ra ngoài phủ, nhìn thấy đám trẻ con cười đùa trên đường phố, nhìn thấy mấy ông già vẻ mặt tươi cười đi qua, bỗng nhiên có chút thương cảm.
Ông nội của mình... Còn có thể trở về sao?
Từ nhỏ, hắn đã không thích người khác nói mình là cháu của Trương Đào. Sau khi trở thành võ giả, hắn không ở lại Võ An Quân của Bộ Giáo dục mà gia nhập Quân bộ.
Chính là muốn thoát ly ảnh hưởng của gia tộc, thoát khỏi cái bóng của ông nội.
Để người khác khi nhắc đến mình sẽ nói đây là Trương Bằng, chứ không phải cháu nội Bộ trưởng Trương.
Nhưng hôm nay, khi hắn thành tựu Kim Thân, đột nhiên cảm thấy những suy nghĩ năm đó ấu trĩ biết bao!
Hắn nên lấy thân phận cháu nội Trương Đào làm vinh quang, chứ không phải nỗi sỉ nhục!
Ông nội của hắn, lãnh tụ Nhân tộc, dẫn dắt các cường giả Tuyệt Đỉnh chinh chiến tứ phương, chém giết cường địch, hiện nay đang ở dị vực không gian chém giết cùng kẻ thù, không rõ sống chết!
Tô Minh Ngọc của Trấn Tinh Thành dám tuyên bố trong vòng nửa năm Tô gia tất có Tuyệt Đỉnh xuất thế để đi cứu viện.
Còn Trương gia hắn... Lại không nói ra được lời này.
"Ông nội..."
Trương Bằng nỉ non một tiếng, có chút bi thương.
Mình không bằng Phương Bình!
Phương Bình xuất thân thấp kém, gia đình bình dân, nhưng lại được ông nội coi trọng. Người nhà họ Trương trước đây không cảm thấy gì đặc biệt.
Nhưng đến hôm nay, trước khi đi, Trương Đào đã giao Hoa Quốc lại cho Phương Bình.
Và Phương Bình đã không phụ sự mong đợi của mọi người, chinh chiến Địa Quật, chém giết hơn ngàn Cửu phẩm, chém giết nhiều Tuyệt Đỉnh. Đây chính là lãnh tụ thế hệ này của Hoa Quốc!
"Ông để cháu tới Dương Thành làm Đề đốc, rốt cuộc là có hàm ý gì?"
Trương Bằng lẩm bẩm. Hắn là một cường giả Bát phẩm Kim Thân, mạnh hơn cả Tổng đốc Trương Định Nam, nhưng lại tới đây làm một cái Đề đốc huyện lẻ.
Đây là kiến nghị của lão gia tử!
Đây cũng là lần đầu tiên trong những năm qua hắn nghe lời ông nội, đến Dương Thành.
Nhưng vì sao ông nội lại để mình tới đây?
Đúng, đây là quê hương Phương Bình, các nơi đang chăm chú quan sát cũng không sai, nhưng hắn vẫn không hiểu, ở nội lục mà cần mình đến tọa trấn sao?
"Ông nội rốt cuộc biết chút gì..."
Hắn nhớ tới lúc lão gia tử bảo mình tới đây, dường như có lộ ra nụ cười đắc ý kiểu "âm mưu thực hiện được". Không biết lão gia tử đắc ý cái gì?
"Haizz!"
Tiếng thở dài khẽ vang lên, Trương Bằng rơi vào mê mang.
Mình còn phải trấn thủ ở đây sao?
Ông nội rơi vào nguy cơ, Lý Dật Minh của Lý gia hiện tại đã mang binh giết xuống Địa Quật, chuẩn bị chờ đợi quân lệnh phản công.
Bên phía Nam gia, cháu gái Nam Vân Nguyệt đã tiến vào Trinh Tập Bộ, gần đây cũng đang truy tra hành tung tà giáo khắp nơi.
Nghe nói tổ chức thượng nguyên của tà giáo là Thần Giáo lần này ra tay với nhân loại ở Địa Quật, nha đầu kia cũng đang nín nhịn một bụng lửa giận chuẩn bị báo thù.
Chỉ có mình, truyền nhân đời thứ ba kiệt xuất nhất của Trương gia, giờ phút này lại ở đây làm cái Đề đốc này, cả ngày xử lý mấy chuyện lông gà vỏ tỏi.
"Ông nội nói chờ... Chờ cái gì chứ!"
Trương Bằng lại thở dài. Hắn muốn đi Địa Quật, không thì đi Quân bộ, đi Thiên bộ, chỗ nào cũng tốt hơn ở đây.
Lão gia tử rốt cuộc nghĩ cái gì vậy!
Ngay lúc Trương Bằng đang suy nghĩ miên man, bỗng nhiên ánh mắt hắn khẽ động, có chút... Có chút cảm giác khác thường xuất hiện!
Hắn là cường giả Bát phẩm cảnh, cũng là người mạnh nhất Dương Thành hiện tại.
Càng là võ giả duy nhất cảm ứng được một chút dị dạng!
Chuyện gì xảy ra?
Trương Bằng đang nghi ngờ.
Phương Bình cũng đang nghi ngờ.
Trước đây hắn đến Dương Thành không có cảm giác gì quá lớn, chỉ là quê hương, có chút lưu luyến thôi.
Nhưng hôm nay đến Dương Thành, hắn dường như cảm nhận được một số khác biệt.
Giữa không trung, Cụ hiện vật bỗng dưng tự hiện ra.
Phương Bình vội vàng dùng tinh thần lực che lấp, nếu không cả Dương Thành đều có thể nhìn thấy trên bầu trời xuất hiện thêm một tòa Dương Thành nữa, sẽ gây ra rắc rối to.
"Lão Vương bảo mình tới Dương Thành nhìn nhiều, đi nhiều một chút, ghi nhớ từng nơi, ghi nhớ hơi thở của từng người dân Dương Thành... Lẽ nào có dụng ý khác?"
Phương Bình bước chậm trên không trung, rất nhanh hơi nhíu mày, suy nghĩ một chút rồi đáp xuống đất.
Xung quanh dù có người, giờ phút này dường như cũng không nhìn thấy hắn.
Với tinh thần lực cảnh giới Tuyệt Đỉnh, Phương Bình muốn che giấu những người bình thường này quá đơn giản!
Và ngay khoảnh khắc hắn chạm đất, Cụ hiện vật của hắn bỗng nhiên bao trùm toàn bộ Dương Thành.
Khi những người khác chưa ý thức được điều gì, nó đã chồng lên Dương Thành thật rồi!
Đây cũng là nguồn gốc sự dị dạng mà Trương Bằng cảm nhận được!
Cụ hiện vật của một cường giả đã dung hợp với toàn bộ Dương Thành!
"Kỳ quái!"
"Chuyện gì thế này?"
Phương Bình có chút ngạc nhiên. Cụ hiện vật bình thường đều theo tâm ý của hắn mà khống chế, hôm nay tại sao lại tự phát sinh biến hóa như thế?
Thời khắc này, Phương Bình dường như cảm nhận được động tĩnh của toàn bộ Dương Thành.
Tiếng tim đập, tiếng chửi bới, tiếng ồn ào, tiếng cười đùa...
Toàn bộ Dương Thành, trong tình huống hắn không lan tràn tinh thần lực, lại in dấu rõ ràng vào trong đầu hắn.
"Cụ hiện vật của mình là Dương Thành, hình như cũng là võ giả đầu tiên có Cụ hiện vật là một thành phố, chẳng lẽ có chỗ khác biệt?"
"Lão Vương có phải biết cái gì không?"
Phương Bình nhíu mày, bước chậm trên đường phố.
"Bánh bao đây, bánh bao tươi mới đây!"
"Khí Huyết Đan đại hạ giá rồi! 5000 tệ một viên, mua không lầm, bán không lỗ, năm đó Phương Tuyệt Đỉnh mua cũng khen ngon!"
"Giày Phi Thiên, mang vào chân có thể bay lên trời, giúp bạn sớm trải nghiệm Ngự Không Thuật của cường giả Trung phẩm!"
"Thần binh khuyến mãi lớn, Phương bộ trưởng năm đó cũng từng mua thần binh tại tiệm này, 3000 tệ bạn cứ lấy đi!"
"..."
Đủ loại tiếng rao hàng từ bốn phương tám hướng truyền vào tai Phương Bình.
Phương Bình dở khóc dở cười.
Cơ mà... Cũng không dám nói mấy người này là lừa đảo.
Không gì khác, năm đó ông đây hình như từng làm đại sứ hình ảnh cho không ít quảng cáo, ai mà nhớ đại sứ cho sản phẩm nào, đúng là lịch sử đen tối, không nhắc tới cũng được.
Lại nói giá cả hình như cũng không quá đắt, có tin hay không... Kẻ ngu cũng biết 3000 tệ có mua được thần binh hay không.
"Dương Thành cũng thay đổi rồi."
Phương Bình cảm khái, không còn sự yên tĩnh ngày xưa.
Nhưng biến hóa như thế này xảy ra trên toàn thế giới.
Tin tức Địa Quật xâm lấn vừa tung ra, nhân loại đứng trước nguy cơ, bây giờ người người đều tu luyện võ đạo. Dưới tình huống năng lượng khôi phục, dù gia cảnh có bần hàn đến đâu, người già trẻ em cũng có thể tu luyện một chút.
Dù tu luyện không ra cái gì thì cũng có thể cường thân kiện thể.
Thành phố nhỏ cũng sống động hẳn lên.
Dương Thành nhỏ bé bây giờ có võ đạo quán, có đại giảng đường võ đạo, mỗi ngày đều có võ giả ở quảng trường Phủ Đề đốc giảng giải võ đạo cho cư dân, truyền đạo thụ nghiệp giải thích nghi hoặc.
Võ đạo thật sự phồn vinh rồi!
Võ giả không còn là thứ mà chỉ nhà giàu mới có thể với tới như ba năm trước nữa.
Lúc trước, một viên Khí Huyết Đan dù là loại thường, động một tí là 10 vạn, mấy ai mua nổi?
Hiện nay, Khí Huyết Đan phổ thông hầu như không đáng giá mấy.
Bởi vì năng lượng sung túc, dù không uống thuốc, dựa vào năng lượng tu luyện cũng không kém uống thuốc là bao.
Ba năm trước, khí huyết 120 cal là có thể vào Đại học Võ thuật.
Bây giờ, không thành võ giả chính thức thì đều xấu hổ khi nói thi vào Đại học Võ thuật, mất mặt lắm.
Ngắn ngủi chưa đến ba năm, biến hóa quá lớn!
Trên đường cái, giờ phút này có một đám thiếu nữ đi qua.
Phương Bình hình như nhận ra người dẫn đầu, hồi đó hình như từng cùng Phương Viên đi Ma Đô, xem qua hắn thi đấu giao lưu.
Phương Bình bây giờ đã quên béng cô nàng tên gì rồi.
Phương Viên sớm tiến vào Đại học Võ thuật, nếu không hiện tại cũng mới lớp 11, sắp lên lớp 12.
Bạn học của con bé đều chưa tốt nghiệp cấp 3 đâu.
Mà nữ sinh này đã có thực lực Nhất phẩm cảnh.
Giờ phút này cô nàng dẫn theo một đám nữ sinh nhỏ, lớn tiếng nói: "Cuối tuần này, cũng chính là hai giờ chiều nay, Viên Bình Xã mở điểm giảng dạy chiến pháp đối ngoại, chiến pháp đến từ Ma Võ! Phương bộ trưởng trước đây đã học chiến pháp này, uy lực vô cùng!
Mọi người đến trước học trước, võ giả chính thức có hạn, chỉ có thể giảng dạy một lúc trăm người!
Viên Bình Xã miễn phí giảng dạy chiến pháp cho mọi người. Địa Quật xâm lấn, võ giả bảo vệ quốc gia, người người có trách nhiệm!
Kẻ dám chiến, nên dấn thân vào võ đạo. Tập võ không phải chỉ để cường thân kiện thể, mà nên giết xuống Địa Quật, chém giết cường địch, dương oai nhân loại võ giả, lấy việc đẩy lùi cường địch làm nhiệm vụ của mình!"
"Viên Bình Xã là do em gái Phương bộ trưởng - Phương Viên xã trưởng thành lập, chiến pháp chính tông, không vì mục đích lợi nhuận!"
"Người Dương Thành nên tu tập chiến pháp, dấn thân vào Địa Quật, dương oai Dương Thành ta! Không làm mất mặt Phương bộ trưởng, Vương tổng đốc!"
"..."
Cô gái tuy còn nhỏ tuổi nhưng nói năng dõng dạc, lớn tiếng hô: "Võ đạo khó tu, khó nữa cũng phải tu! Cường giả Tuyệt Đỉnh có thể chiến Tuyệt Đỉnh, chúng ta cũng có thể chiến võ giả Địa Quật. Một người sức nhỏ, mọi người sức lớn!"
"Hai giờ chiều nay, mọi người nhớ đi học tập chiến pháp. Thà không thành võ giả, cũng không làm khí huyết võ giả!"
Mấy câu nói của cô bé vừa thốt ra, bốn phương tám hướng đều có người lớn tiếng hưởng ứng: "Đi! Không tốn tiền, con rùa mới không đi! Thằng cha phụ trách tuyển binh ở Phủ Đề đốc không phải thứ tốt, ông đây cao to lực lưỡng thế này mà hắn lại bảo ta hư vô cùng, không nhận ta! Bằng không, hiện tại ông đây cũng ở Địa Quật giết địch rồi!"
"Thôi, đừng chém gió nữa, lớn tuổi rồi, nghe nói tối qua ông luận bàn với con trai, bị con trai đánh cho khóc nhè, không ngại ngùng mà còn nói à?"
"Ông mới bị con trai đánh khóc!"
"..."
Mọi người cười phá lên, nhưng cũng dồn dập đáp lời, ngày mai nhất định đi.
Theo những người này nói chuyện, Phương Bình hơi nhíu mày.
Trong Bản Nguyên thế giới của hắn... Nhiều thêm vài đạo bóng mờ!
Không chỉ là bóng mờ, Bản Nguyên thế giới của hắn dường như có thứ gì đó hòa vào.
Giống như một góc đường phố!
Rất nhỏ, thậm chí dễ dàng bị bỏ qua.
Bản Nguyên thế giới vốn cũng không lớn, chỉ là một vòng tròn đường kính 10 mét thôi. Giờ phút này, trên mảnh đảo nổi nhỏ bé này, một góc Phương Bình đứng thẳng hiện ra trong thế giới Bản Nguyên.
"Dung hợp!"
Phương Bình chấn động trong lòng!
Hắn vẫn không biết làm sao dung hợp Cụ hiện vật vào Bản Nguyên thế giới. Trước đây Khương Quỳ có nói qua, nhưng đối phương bây giờ đã về Ủy Vũ Sơn, nhân loại hình như cũng không ai biết công pháp như vậy.
Phương Bình còn định mấy ngày nữa hỏi Khương Quỳ, nào ngờ hiện tại lại bắt đầu dung hợp rồi!
"Lão Vương bảo mình đi khắp mỗi nơi ở Dương Thành, lẽ nào chính là biết việc này?"
Mà bóng mờ thêm ra kia, một người trong đó chính là cô gái vừa nói chuyện, bạn học cũ của Phương Viên.
Ngay khoảnh khắc đạo hư ảnh này hiện ra trong không gian Bản Nguyên của Phương Bình, cô gái vừa gọi hàng kia cơ thể hơi chấn động, sau một khắc, khí huyết bộc phát.
Cô gái vốn chỉ miễn cưỡng hơn 150 cal khí huyết, thời khắc này chớp mắt tôi cốt hơn mười khối xương, khí huyết lập tức tăng một đoạn dài!
Cô bé ngẩn người!
Nhìn quanh bốn phía, vẻ mặt mờ mịt!
Chuyện gì thế này?
Đang yên đang lành... Sao bỗng nhiên tôi cốt được nhiều như vậy?
Tôi cốt rất khó!
Gia cảnh cô bé cũng bình thường, tuy rằng năng lượng hiện tại sung túc hơn nhiều, nhưng muốn tôi cốt hơn mười khối xương cũng phải mua đan dược phụ trợ.
Nào ngờ chỉ đứng đây một lúc lại tôi cốt nhiều như vậy, tình huống gì đây?
Cô nàng ngây ra, Phương Bình cũng kinh ngạc đến ngây người!
"Cái quỷ gì thế?"
Phương Bình đơ luôn!
Đây là cái quỷ gì?
Cô nữ sinh nhỏ này sao bỗng dưng lại tôi cốt rồi!
Phương Bình vội vàng nhìn không gian Bản Nguyên của mình, rồi có chút nhe răng trợn mắt. Này... Năng lượng tôi cốt này hình như là do mình cung cấp?
Khí huyết của hắn quá mạnh mẽ!
Khí huyết của võ giả Nhất phẩm cảnh đối với hắn mà nói không đáng nhắc tới.
Vừa rồi tiêu hao một chút, hắn đều không có phản ứng gì.
Nhưng đối phương lại cứ thế mà tăng lên rồi!
Phải biết, dù cho là Tuyệt Đỉnh cũng không làm được loại thủ đoạn bỗng dưng khiến người ta tăng cao thực lực này.
"Đây là vì sao?"
Phương Bình lẩm bẩm, không quá hiểu.
Mà khi bóng mờ cô bé tiến vào không gian Bản Nguyên của hắn, Phương Bình cũng hơi có chút cảm nhận, Bản Nguyên thế giới của hắn vững chắc thêm một chút xíu, rất yếu ớt, hầu như khó có thể phát hiện.
"Phản hồi lẫn nhau!"
Phương Bình không phải bỗng dưng tổn thất năng lượng, cô bé cũng đang phản hồi lại cho hắn!
Hắn tổn thất là khí huyết, mà cái phản hồi lại là một tia Bản Nguyên khí yếu ớt.
"Thú vị, quá thú vị rồi!"
Phương Bình kinh ngạc không thôi!
Lúc trước, hắn đi ngang qua Dương Thành, người của Bộ Giáo dục nói cho hắn biết, cố hương của cường giả như hắn đều được người của Thiên Ngoại Thiên tìm kiếm.
Cố hương của Trương Đào cũng có người đến.
Bao gồm cả thời kỳ Thượng cổ, cố hương của một số Hoàng Giả đều được coi là bảo địa.
Khi đó, Phương Bình khinh thường, cảm thấy đám người này rảnh rỗi sinh nông nổi.
Nhưng hiện tại...
Phương Bình bỗng nhiên mơ hồ lĩnh hội được chút gì đó!
"Chẳng lẽ nói, Thượng cổ Hoàng Giả cũng có thể như vậy? Cụ hiện vật của mình là Dương Thành, lẽ nào Cụ hiện vật của những Hoàng Giả kia cũng là quê hương của chính mình? Hoặc là không cần nhất định phải là Dương Thành, tóm lại người quê hương có thể cùng mình phản hồi lẫn nhau?"
Phương Bình chấn động, lão Trương có biết việc này không?
Nhưng không nghe nói lão Trương có năng lực này a!
Lẽ nào có liên quan đến Bản Nguyên Đạo của chính mình?
"Người quê lão Trương hình như cũng không đặc biệt mạnh mẽ, cũng không nghe nói ai lập tức trở nên mạnh mẽ... Đây rốt cuộc là tình huống gì?"
Phương Bình một mặt mộng bức!
Một số cường giả cổ xưa có lẽ sẽ biết chút ít, bằng không đám người kia sẽ không đến tìm quê hương của bọn họ vào lần trước, còn mang đi một số người.
Nhưng e sợ cũng là kiến thức nửa vời, không nói ra được nguyên cớ.
Bất kể như thế nào, Phương Bình vẫn cực kỳ mừng rỡ.
Lại có thể phản hồi thực lực lẫn nhau!
Loại phản hồi này không phải là cưỡng ép tăng lên.
"Lẽ nào... Đây là Nhân Hoàng Đạo?"
Phương Bình bỗng nhiên nảy ra ý nghĩ này. Mình đâu có đi Nhân Hoàng Đạo!
Không đúng... Nhân Hoàng Đạo rốt cuộc là cái gì?
Quy Nhất Đạo của lão Trương là Nhân Hoàng Đạo sao?
Kiếm Đạo của Lý Chấn là Nhân Hoàng Đạo sao?
Nhưng Thương Miêu nói bọn họ đều đang đi Nhân Hoàng Đạo!
Nhân Hoàng Đạo có lẽ không phải là một loại đạo đặc biệt nào đó.
"Quá thú vị rồi!"
Phương Bình lẩm bẩm một tiếng, nói như vậy, mình dung hợp Dương Thành, đem bóng mờ của mọi người ném vào Bản Nguyên thế giới, mình có lẽ sẽ trở nên mạnh mẽ hơn!
Sự phản hồi như vậy dường như trực tiếp hơn một chút so với việc trở thành Bộ trưởng, được vạn chúng hướng về!
"Đây là Dương Thành, vậy nếu là toàn bộ Thụy Dương, toàn bộ Nam Giang, toàn bộ Hoa Quốc thì sao!"
"Không, toàn thế giới thì sao?"
Nói xong, khóe miệng Phương Bình bỗng nhiên co giật. Vãi, sao mình cảm giác, đến cuối cùng... Con đường mình đi mới là Nhân Hoàng Đạo!
Dựa theo thế cục này, sau này Bản Nguyên thế giới của mình có lẽ sẽ hóa thành một quả Địa Cầu, mà trong đó sẽ có vô số người!
Này tính là gì?
Mình đây là... Đi Nhân Hoàng Đạo sao?
Trong Quy Nhất Đạo của lão Trương tuy rằng có người, nhưng cũng không bao nhiêu a!
"Mình cũng lú luôn rồi!"
Phương Bình dở khóc dở cười. Mình vốn dĩ chỉ muốn bảo vệ một số người nhà, bạn bè...
Làm sao lại biến thành ai cũng có thể đến Bản Nguyên thế giới của mình rồi!
Ngay lúc Phương Bình đang ngẩn ngơ.
Trong Linh Hoàng Cung.
Trương Đào nhìn một vũng nước trước mặt, lẩm bẩm nói: "Hy vọng Linh Hoàng là gái đẹp, đừng là bà già!"
Chiến Vương lạnh nhạt nói: "Mỹ nữ? Thi thể thì có! Xác thối vạn năm..."
"Tưởng Thiên Minh!"
Trương Đào sắc mặt tái xanh. Đậu má, ông đây vất vả lắm mới thuyết phục được bản thân, ông lại phá đám tôi lúc này à?
Lương tâm đâu?
Ông đây sắp chết rồi, ông không thể ngậm miệng lại sao?
Chiến Vương bĩu môi, không hề có thành ý nói: "Đừng giả bộ, ta thấy ông sắp nhịn không được rồi, muốn cười thì cười đi! Uống chút nước tắm xem nào, có thể khôi phục thương thế, bảo ông uống nước tiểu cũng được, trang bức cái gì mà trang!"
Trương Đào sắc mặt tái xanh. Đạo lý thì đúng là thế, nhưng ông đây ảo tưởng một chút không được sao?
Ông cứ nhất định phải làm tôi buồn nôn mới chịu à!
Đang chửi thầm, Trương Đào chấn động trong lòng, bỗng nhiên nhếch miệng cười nói: "Thú vị, thú vị rồi! Thằng nhóc này lên đường rồi! Cũng không uổng công hai năm qua ta vì tiểu tử này mà quyết đấu sinh tử. Nhân Hoàng... Nhân Hoàng chân chính, nên xuất thế rồi!"
"Cái gì?"
"Liên quan đếch gì tới ông!"
Trương Đào không hề có thành ý mắng một câu, rồi cười nói: "Thằng nhóc nhà ta dính chút ánh sáng, xem có thể vào Cửu phẩm không, số đỏ thì mò cái Tuyệt Đỉnh cũng được. Lý gia có hai Tuyệt Đỉnh, Trần gia cũng có hai, lão Trương gia ta làm sao cũng phải ra hai cái mới được!"
Chiến Vương cau mày nói: "Ban ngày ban mặt nói mộng à? Nhà ông ai có thể vào Tuyệt Đỉnh?"
"Liên quan đếch gì tới ông!"
Trương Đào lại mắng, rồi cười ha hả nói: "Nhân tộc sắp trở nên mạnh mẽ rồi! Ta đã sớm nói, lúc còn trẻ tư lợi một chút không sao, con người đều sẽ thay đổi, đại sự không thiệt thòi là được.
Chỉ cần dạy tốt, dẫn dắt tốt, lừa phỉnh tốt... Khụ khụ, gỗ mục cũng có thể thành tài!"
Trương Đào cười, trong tay xuất hiện một cái chén trà, múc một chén thanh tuyền, vừa uống vừa nói: "Ta lúc còn trẻ cũng không nghĩ tới có một ngày Trương Đào ta sẽ vì nhân loại mà không màng sống chết chiến đấu, có lúc còn tự khâm phục mình, lại có thể lăn lộn thành Nhân Vương."
"Đều nói ta là lưu manh, nỗi sỉ nhục của Tuyệt Đỉnh, tâm địa đen tối... Nhưng các người đó là ghen tị, ta biết thừa tâm tư của các người."
"Con người ấy mà, người ưu tú thì chính là như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ phát sáng!"
"Quan trọng còn phải xem người dẫn dắt. Năm đó lúc lão bộ trưởng chết, gọi là một cái vô sỉ, cái Bộ Giáo dục rách nát cứ thế ném cho ta. Ta vốn định khai tông lập phái làm một sơn đại vương, kết quả thất bại, bắt ta nuôi sống 99 trường Đại học Võ thuật, ta suýt chút nữa thì đào mộ lão lên."
"Ta thì khá hơn, tốt xấu gì cũng giao một Hoa Quốc mạnh mẽ cho tiểu tử kia. Ta người này chính là có trách nhiệm... Không giống lão bộ trưởng..."
Trương Đào uống nước tắm, kể lể quá khứ, cảm khái nói: "Lý lão quỷ nói Nhân Hoàng Đạo của ta còn chưa đủ chính tông, tu thành cái thứ không ra ngô ra khoai! Nhân Hoàng Đạo, mạnh không chỉ là bản thân, Nhân Hoàng mạnh, Nhân tộc cường!
Ta thì mạnh đấy, nhưng Nhân tộc... Không trở nên mạnh mẽ theo a!
Mệnh Vương cũng thế, tu cái Địa Hoàng Đạo giả.
Muốn tu thành chính tông... Cũng chẳng ai biết tu thế nào. Thượng cổ Nhân Hoàng, Địa Hoàng đều là gánh cái danh tiếng thôi.
Lý lão quỷ cũng chỉ nói là suy đoán về Hoàng Giả năm đó... Ta thấy sắp thành hiện thực rồi."
Chiến Vương sắp phát điên rồi!
Mẹ nó ông rốt cuộc đang nói cái gì vậy?
Ông đây một chữ cũng nghe không hiểu!
Sao đang yên đang lành lại lôi mấy chuyện này ra nói?
Trương Đào cũng mặc kệ hắn, cười nói: "Ta đây, hiện tại chết cũng cam tâm rồi! Tuy nhiên ít nhiều cũng phải tiêu diệt vài cường giả, tranh thủ thời gian cho tiểu tử kia. Nói đi cũng phải nói lại, cũng là do ta mắt sáng biết nhìn anh hùng!"
Trương Đào lại bắt đầu khoe khoang, cười nói: "Lần đầu tiên nhìn thấy tiểu tử này, ta liền biết, đây không phải người tốt... Khá giống ta lúc còn trẻ..."
Chiến Vương cạn lời. Ông đây là đang khen mình hay chửi mình thế?
"Thời đại này, người tốt không làm được việc a! Mấy tên đầu sắt như Lý Chấn có thể cứu vớt nhân loại sao?"
"Không được!"
"Còn phải dựa vào những kẻ đối với kẻ địch thì xấu xa, đối với người mình thì tốt bụng để cứu vớt nhân loại!"
"Vương Kim Dương... Đúng là đủ bình tĩnh, nhưng cũng không được, thiếu mất nhiệt tình, thiếu mất sự kích động. Thời bình hắn làm lãnh tụ không thành vấn đề, nhưng thời loạn thì hắn kém một chút."
"Ngô Xuyên, Ngô Khuê Sơn những người này, ban đầu ta cũng cân nhắc bọn họ, nhưng mấy tên hèn này cả ngày chỉ nghĩ thủ thành. Ta chưa từng nghe mấy tên hèn này nói muốn đánh xuống Địa Quật, đánh bại Địa Quật! Ngươi dù không bằng Địa Quật, cũng phải có ý tưởng này chứ, không có ý tưởng này... Cũng chỉ là hàng thủ thành thôi!"
"Tiểu tử kia, thú vị a! Đê phẩm thì muốn làm Hiệu trưởng, Trung phẩm thì muốn làm Bộ trưởng, một trường trấn một quật hô hào kêu vang trời, kết quả lại làm được thật. Ông đây chính là thích loại người này, dù cho chém gió, thì cũng chém đủ dũng cảm!"
Trương Đào vẻ mặt tươi cười nói: "Sự thật chứng minh, ý nghĩ của ta là không sai! Ánh mắt cũng độc đáo! Lão già kia, cứ chờ xem, qua vài năm nữa, nhân loại chúng ta mạnh mẽ sẽ khiến ông tự hào, may mà thoát ly khỏi Tử Cái Sơn!"
Chiến Vương mặt đen sì!
Hắn hiện tại muốn giết người!
Giết cái tên vô liêm sỉ này!
Trước đây thì gọi Chiến Vương tiền bối, hiện tại gọi thẳng tên húy, sau đó biến thành lão già kia rồi!
Cái tên vô sỉ này sao sống được đến giờ hay vậy?
Trương Đào dường như nhìn ra ý của hắn, chậm rãi nói: "Lúc ta yếu, đương nhiên ta không làm chuyện này. Giờ ta mạnh rồi, ta gọi ông là lão già kia thì làm sao? Ông còn không phục?"
"Ngươi..."
Chiến Vương giận dữ, đột nhiên hừ nhẹ nói: "Cũng không biết năm đó Linh Hoàng tắm rửa có thói quen thải phân hay không!"
"..."
Trương Đào suýt chút nữa thì một cước đá chết hắn. Lão già không đứng đắn, Hoàng Giả nhà ông còn làm chuyện này à!
Chiến Vương dương dương tự đắc. Cho ông chém gió đi!