- Không biết chúng ta có thể giác tỉnh Ngự Thú sư thiên phú hay không? !
- Chỉ cần giác tỉnh thiên phú, ta có thể đưa cả nhà vào trong nội thành, ở ngoại thành thực quá nguy hiểm!
Đồng bạn bên cạnh Tô Dương, Chu Đại Hải tiếp tục nói:
- Ta có nằm mơ cũng muốn trở thành Ngự Thú sư a, ngươi thì sao, Tô Dương?
Tô Dương gật đầu nói:
- Ta đương nhiên cũng muốn!
Tô Dương hắn là người xuyên việt, vốn khổ học mười hai năm, vất vả thi qua kỳ thi đại học, đậu vào trường mà hắn mong muốn, không nghĩ tới vừa ngủ một giấc, lúc tỉnh lại đã tới cái thế giới khắp nơi đều là Hung thú này!
Ba trăm năm trước, thế giới này tương tự như Trái đất của hắn, nhân loại có văn minh khoa học kỹ thuật phồn vinh, loài người là sinh vật đứng đầu chuỗi thức ăn.
Có điều một hồi Đại Biến Cố đột nhiên kéo tới, Linh khí khôi phục, động thực vật dồn dập tiến hóa thành Hung thú, đám Hung thú lại bắt đầu tàn sát nhân loại, vũ khí nóng của nhân loại đối với bọn nó gần như vô hiệu, ngay cả đầu đạn hạt nhân cũng chỉ có thể khiến chúng nó biến dị càng thêm nguy hiểm!
Vô số thành thị rơi vào tay Hung thú, vô số nhân loại trở thành thức ăn, văn minh rơi vào nguy cơ chưa từng có!
Cũng đúng lúc đó, chức nghiệp Ngự Thú sư đột nhiên xuất hiện.
Phàm là người có thể thức tỉnh Ngự Thú sư thiên phú, đều có thể khế ước với Hung thú, mượn lực Hung thú, hoặc thúc giục Hung thú chiến đấu!
Sau khi Ngự Thú sư xuất hiện, nhân loại mới có thể coi như miễn cưỡng ổn định trận tuyến, dựa vào khoa học kỹ thuật còn sót lại cùng với lực lượng Ngự Thú sư, thành lập từng khu căn cứ, tiếp tục sinh tồn nảy nở.
Địa vị Ngự Thú sư từ đó vô cùng cao, có điều, không phải ai cũng có thể trở thành Ngự Thú sư.
Muốn trở thành Ngự Thú sư, đầu tiên cần thiên phú.
Hàng năm, Liên Bang sẽ tập trung thiếu niên vừa tròn mười ba tuổi lại, tiến hành nghi thức giác tỉnh, phàm là người có thể giác tỉnh thiên phú, đều sẽ thu được tư cách nhập học Ngự Thú sư học viện.
Chỉ cần có thể thông qua khảo hạch, thành công tốt nghiệp ra trường, cả nhà đều có thể chuyển vào căn cứ an toàn.
Còn người không thể giác tỉnh thiên phú, chỉ có thể nộp học phí học trường cấp ba bình thường, học tập tri thức bình thường.
- Nghi thức giác tỉnh bắt đầu, các ngươi chỉ có một cơ hội, tất cả chú ý, nhắm mắt lại, tỉ mỉ cảm ngộ!
Một vị Ngự Thú sư mang theo một đầu Ngân Hồ cao cỡ nửa người đứng trên bình đại.hắn vừa nói xong, hội trường vốn có chút ầm ĩ lập tức an tĩnh lại, các thiếu niên có mặt cùng nhắm mắt, tỉ mỉ cảm ngộ.
Đây là cơ hội thay đổi vận mệnh, không ai dám qua loa.
Ngân Hồ đứng lên, nó nhìn đám thiếu niên mười ba tuổi, hai mắt hoàng kim từng chút một chuyển thành màu ngân bạch, một cỗ ngân sắc phong bạo mắt thường không thấy được quét qua toàn trường!
Tô Dương nhắm mắt lại, khung cảnh đen nhánh, một đạo ngân quang xẹt qua.
Đây là dấu hiệu giác tỉnh!
Hắn, thành công giác tỉnh Ngự Thú sư thiên phú!
Chỉ cần giác tỉnh Ngự Thú sư thiên phú, chờ qua ba năm, hắn có thể đón mẫu thân cùng muội muội vào Thất Tinh thành!
“Đinh! Phát hiện ký chủ thức tỉnh Ngự Thú sư thiên phú, Dưỡng Sủng hệ thống mở ra...”
Nghe được thanh âm này, Tô Dương càng thêm kích động!
Hệ thống!
Thực sự có Hệ thống!
Quả nhiên, hắn vẫn luôn mơ hồ cảm nhận được bản thân tới thế giới này không phải ngẫu nhiên, rất có thể chính là do cái Hệ thống này!
- Mở mắt cả đi, người nào có ngân quang hiển hiện, chính là người giác tỉnh thiên phú!
Lão Ngự Thú sư hài lòng cười nói:
- Không tệ, các ngươi là nhóm cuối cùng của hôm nay, một trăm người lại có tới mười ba người giác tỉnh, tuy chỉ là thiên phú bình thường, nhưng các ngươi đều là hy vọng của nhân loại!
Tô Dương mở mắt, phát hiện quanh thân tràn ngập ngân quang.
Hắn lại nhìn qua Chu Đại Hải bên cạnh, trên người Chu Đại Hải cũng có ngân quang, cũng giác tỉnh rồi, điều này khiến Tô Dương càng càng thêm vui vẻ.
Chu Đại Hải là hàng xóm của hắn, bọn họ đều ở Bạch Nghĩ trấn ngoài thành.
Cha mẹ Chu Đại Hải còn thường xuyên giúp gia đình Tô Dương, quan hệ hai nhà có thể nói là cực tốt.
Những người không có ngân quang, chỉ có thể ao ước ghen tỵ nhìn đám Tô Dương.
Một số thiếu niên tâm trí yếu ớt, trực tiếp khóc lớn, bởi vì bọn họ biết, bản thân, đã bỏ qua cơ hội thay đổi vận mệnh.
Thế giới này, vô cùng tàn khốc!
Tô Dương nhìn qua lão Ngự Thú sư cùng với sủng thú Ngân hồ của lão đang chủ trì nghi thức.
Rất nhanh, việc khiến hắn kinh ngạc xuất hiện...
Hắn, lại có thể nhìn thấy, số liệu của đầu hồ ly kia!
"Tên gọi: Ngân Nhãn hồ ly.
Thiên phú: Không.
Tiềm lực: Thanh Đồng thượng phẩm.
Cấp bậc: Thanh Đồng trung phẩm.
Thuộc tính: Thú hệ, Tinh Thần hệ.
Độ trung thành: 83.
Kỹ năng: Tinh Thần thứ, Huyễn Linh đồng, Thôi miên."
Ngay lúc Tô Dương quan sát thuộc tính của Ngân Nhãn hồ, một vị quân nhân trung niên cao gầy bước tới:
- Người thức tỉnh thiên phú theo ta... người không thức tỉnh, trong vòng hai phút lập tức rời khỏi hội trường!
Mười ba thiếu niên theo vị quân nhân kia rời khỏi hội trường, đi hơn năm mươi mét, tiến vào trong một cái kho hàng lớn.
Trong kho hàng, bày la liệt trứng Hung thú lớn nhỏ khác nhau!
- Ta họ Trần, các ngươi có thể gọi ta là Trần giáo quan, trước tiên chúc mừng các ngươi thành công giác tỉnh, nhưng các ngươi còn chưa phải Ngự Thú sư chân chính!
Trần giáo quan nói:
- Muốn trở thành Ngự Thú sư chân chính, bước đầu là ký con Khế ước thú đầu tiên!
- Trong này đều là trứng Hung thú mà Thất Tinh thành chúng ta thu được, các ngươi có thể chọn một quả mà bản thân ưng ý trong số đó, ký kết khế ước.
Trần giáo quan tiếp tục giới thiệu:
- Trong số trứng Hung thú này, một bộ phận đã được chúng ta giám định, còn một bộ phận chưa rõ là trứng Hung thú nào! Những quả đã được giám định tuy tiềm lực phổ thông, nhưng đủ cho các ngươi dùng trong giai đoạn hiện tại...
- Đương nhiên, nếu các ngươi cảm thấy “cơ duyên tới rồi”, ký khế ước với số trứng chưa được giám định, ta cũng sẽ không ngăn cản các ngươi, nhưng các ngươi cần thận trọng suy nghĩ, chịu trách nhiệm cho quyết định của bản thân, hãy nhớ, họa phúc tương y!
Một thiếu niên quần áo hoa lệ, tướng mạo anh tuấn, thần tinh kiêu căng hỏi:
- Trần giáo quan, nếu người lớn trong nhà ta đã chuẩn bị trứng Hung thú tốt hơn cho ta thì sao?
Trần giáo quan gật đầu:
- Vậy ngươi có thể trở về nhà ký khế ước, còn người không có điều kiện, vậy chọn ngay trong kho đi!
Lời thiếu niên nói, lập tức khiến đám người còn lại ước ao.
Tô Dương biết, đây chính là đặc quyền giai cấp!
Những người có tiền có thế, đương nhiên sẽ chuẩn bị trứng Hung thú có thiên phú mạnh, huyết thống tốt cho con cháu của mình, suy cho cùng, ai mà không muốn con cháu mình bước nhanh hơn người khác.
Còn đám bình dân bọn họ, chỉ có thể nhờ chính sách của Thất Tinh thành, ký khế ước với sủng thú bình thường.
- Phương thức ký khế ước rất đơn giản, các ngươi đã thức tỉnh thiên phú, có một tia hồn lực, các ngươi chỉ cần dùng máu của bản thân bôi lên trứng Hung thú, sau đó đặt tay lên trên, dùng ý niệm nói cho đối phương biết, ngươi muốn ký khế ước với nó, vậy là có thể thành công!
- Các ngươi là nhóm người cuối cùng trong ngày hôm nay, vì vậy cho các ngươi một tiếng đồng hồ để lựa chọn, sau khi ký khế ước thì tới cửa nhà kho tập hợp, ta sẽ đưa các ngươi tới ký túc học viện.
Ánh mắt Tô Dương đảo qua kho hàng đầy các loại trứng Hung thú, bên tai đột nhiên vang lên âm thanh gợi ý của hệ thống:
“Đinh! Hệ thống kích hoạt thành công!”
“Đinh! Nhiệm vụ phúc lợi: Từ trong 13.677 quả trứng Hung thú trong kho hàng Thất Tinh thành, tìm được trứng Hung thú có thiên phú tổng hợp mạnh nhất, khế ước thành công!”
“Nhiệm vụ thành công: Thưởng cho Sủng thú một cái Thần cấp thiên phú!”
“Thiên phú đẳng cấp: Phổ thông, Hi hữu, Tuyệt thế, Thần thoại!”
Chứng kiến nhiệm vụ này, Tô Dương lập tức muốn nín thở.
Quả nhiên là nhiệm vụ phúc lợi, cái phần thưởng này, rõ ràng là tặng không nha!
Chương 2: Chọn được cực phẩm sủng thú
Thực lực Hung thú chia cấp bậc, từ thấp tới cao: Hắc thiết, Thanh Đồng, Bạch ngân, Hoàng kim, Bạch kim...
Từng đại đẳng cấp, lại chia thành Hạ phẩm, Trung phẩm, Thượng phẩm, Cực phẩm!
Đẳng cấp Ngự Thú sư ứng với đẳng cấp sủng thú.
Hung thú, một khi ký khế ước với Ngự Thú sư, vậy liền gọi là Sủng thú!
Tô Dương còn chưa phải Ngự Thú sư chính thức, nhưng hắn biết, Sủng thú bị huyết mạch hạn chế, tiềm lực trưởng thành có giới hạn!
Thực lực Sủng thú một khi đạt tới hạn mức cao nhất, muốn tiến một bước nữa, khó như lên trời!
Tiềm lực Sủng thú càng mạnh, bồi dưỡng cũng càng ung dung, thực lực tăng cũng càng nhanh, còn có thể phụng dưỡng ngược lại cho Ngự Thú sư, đề thăng hiệu suất tu luyện cùng thể chất của Ngự Thú sư!
Cho nên, chỉ cần là Ngự Thú sư, đều sẽ mong có thể ký kết với Sủng thú ưu tú nhất có thể!
Trong kho hàng của Thất Tinh thành, phàm là trứng Hung thú đã được giám định đều được đặt trên kệ hàng, bên cạnh có tên Giám định sư cùng với kết quả giám định.
Ví như một quả trứng húng thú bình thường trong đây, trên đó viết:
“Tên gọi: Bạo ngạc trứng.
Tiềm lực: Thanh Đồng.
Thuộc tính: Thú hệ, Thủy hệ.”
Tô Dương sử dụng hệ thống, kết quả thu được:
“Tên gọi: Bạo Ngạc trứng.
Thiên phú: Không.
Tiềm lực: Thanh Đồng thượng phẩm.
Thuộc tính: Thú hệ, Tinh Thần hệ.”
Ngay cả thiên phú, tiềm lực đều có thể giám định chuẩn xác, không thể nói Giám Định sư kém cỏi, chỉ có thể nói Hệ thống của Tô Dương hắn chẳng khác nào phần mềm Hack!
Trong kho hàng, trứng Hung thú đã được giám định hầu như đều chỉ có tiềm lực Thanh Đồng!
Tô Dương có thể khẳng định, Thất Tinh thành còn rất nhiều trứng Hung thú ưu tú hơn, đồng thời cũng đã được giám định ra, có điều đương nhiên, những quả trứng ưu tú kia, không tới lượt Ngự Thú sư bình dân chưa cống hiến bọn hắn chọn.
Mà Tô Dương cũng rất rõ, những quả trứng chưa được giám định ở đây, mới là cơ hội của hắn.
Mục tiêu nhiệm vụ đầu tiên, chính là ở chỗ này!
Trứng chưa được giám định kỳ thực cũng không nhiều, đại khái chỉ chừng ba ngàn quả, toàn bộ bị chất thành đống trong góc, Tô Dương bước tới đám trứng chưa được giám định, bắt đầu quan sát số liệu từng quả một.
Đám trứng này, rất nhiều đều rất phổ thông, không hoa văn mạch lạc, rất khó để phân biệt.
Quan sát hơn bảy trăm quả trứng, Chu Đại Hải đã chạy tới tìm hắn.
- Tô Dương, ngươi định chọn đám trứng chưa giám định này sao?
- Ta muốn đánh cược một phen!
Tô Dương giựt dây:
- Đại Hải, hay ngươi cũng thử xem, nói không chừng lại gặp may?
Nếu Chu Đại Hải nguyện ý mạo hiểm, Tô Dương hắn có thể nhìn qua đám trứng này, sau đó đề cử cho Chu Đại Hải một quả có tiềm lực cao.
Dù sao cũng là tài sản của Thất Tinh thành, mà hắn cũng chỉ có thể mang đi một quả, của người phúc ta, tội gì không làm.
- Vẫn là chọn trứng đã được giám định thì hay hơn, nếu chọn đại, đụng phải sủng thú chỉ có tiềm lực Hắc thiết thì sao? Muốn thay đổi rất phiền a!
Chu Đại Hải lại khuyên ngược Tô Dương:
- Tô Dương, hay là ngươi cũng như ta đi, ký khế ước với một đầu Thanh Phong lang cũng rất ổn!
- Không, ta muốn đánh cược một phen!
Chu Đại Hải không biết tình huống của hắn, đối với Tô Dương mà nói, không cược mới là ngu ngốc!
- Vậy thì tùy ngươi!
Chu Đại Hải nói:
- Nếu như vận khí không tốt, chờ Thanh Phong lang của ta trưởng thành, ta giúp ngươi bắt một đầu sủng thú mới!
Tô Dương vỗ vỗ vai Chu Đại Hải:
- Cảm ơn!
Chu Đại Hải không tin hắn, hắn có thể hiểu, hắn không có có sở nào để khiến Chu Đại Hải nghe theo bản thân.
- Ta đi ký khế ước đây, sau đó chúng ta còn phải tụ hợp ở cửa, ngươi cũng đừng do dự quá lâu, chúng ta là nhóm cuối hôm nay, thời gian có hạn, để giáo quan đợi lâu sẽ không hay!
- Được rồi, ta biết rồi, ngươi đi trước đi!
Chờ Chu Đại Hải đi, Tô Dương lại tiếp tục tỉ mỉ tìm tòi.
Trong thời gian ngắn muốn nhìn hết số liệu của ba ngàn quả trứng, thực sự khiến Tô Dương hắn hoa mắt chóng mày, hơn nữa Tô Dương hắn còn không dám khẳng định, trong số trứng Hung thú đã được giám định kia, liệu có quả nào có tiềm lực siêu cao hay không.
Dù sao, Giám định sư cũng có thể phạm sai lầm!
Chạng vạng đã tới, sắc trời đen lại.
Ngoài thương khố Thất Tinh thành, Trần giáo quan nhìn mười hai thiếu niên trước mắt, sắc mặt có chút khó coi.
Ngoại trừ Chu Đại Hải đang lo lắng, mười một người còn lại đều phiền muộn chờ đợi.
Bọn họ đã đợi ở đây gần một tiếng!
- Tên tiểu tử Tô Dương kia còn đang làm gì không biết? chẳng lẽ muốn chúng ta đợi tới sáng mai?
Thiếu niên mặc quần áo hoa lệ không nhịn nổi nữa:
- Trong kho hàng nhiều trứng như vậy, còn chưa đủ cho hắn chọn sao?
Một thiếu nữ ôm một đầu Hắc miêu nói:
- Lúc nãy ta để ý hắn, thấy hắn đang quan sát đám trứng chưa được giám định? !
- Hừm, không biết lượng sức, ngay cả Giám Định sư đều không thể giám định được đám trứng kia, hắn nghĩ hắn còn lợi hại hơn Giám Định sư sao?
Một thiếu niên khác nóng nảy nói:
- Tên Tô Dương kia tốt nhất là mau ra đây, bằng không ta nhất định cho hắn đẹp mặt!
- Đúng vậy, ta ủng hộ ngươi!
- Ta cũng ủng hộ ngươi, tên này quá vị kỷ!
“...”
Chu Đại Hải sờ Thanh Phong lang trong ngực, có chút lo lắng nói:
- Hay là để ta đi thúc dục hắn?
Trần giáo quan trầm mặt nói:
- Vẫn là để ta đi!
Trong kho hàng, Tô Dương tốn gần hai giờ, tra xét hơn một vạn quả trứng Hung thú, rốt cục tìm được quả mà hắn cho là trân quý nhất!
“Tên gọi: Bạo Phong chi ưng trứng.
Thiên phú: Tật tốc (Hi hữu), Ưng nhãn (Phổ thông)
Tiềm lực: Tinh Diệu cực phẩm
Thuộc tính: Phi Hành hệ, Phong hệ.”
Tiềm lực trưởng thành đạt tới Tinh Diệu cực phẩm!
Tô Dương hắn từng nghe nói tới Hắc Thiết, Thanh Đồng... Bạch kim, nhưng lần đầu nghe nói tới Tinh Diệu cấp.
Tiềm lực đạt tới Tinh Diệu cực phẩm, sở hững hai cái thiên phú, lại còn là phi hành Hung thú, Bạo Phong chi ưng đối với Tô Dương hắn mà nói, quả thực là cực phẩm!
- Chính... chính là nó!
Tô Dương ở trong kho hàng, vẻn vẹn chỉ phát hiện hai quả trứng chưa giám định có tiềm lực đạt tới Hoàng kim cấp, không phát hiện tiềm lực Bạch kim, còn quả trứng Bạo Phong chi ưng này, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn.
Vốn hắn còn tưởng rằng, bản thân chỉ có thể chọn một trong hai quả trứng có tiềm lực Hoàng kim a!
- Tô Dương, ngươi còn chưa chọn xong sao?
Tô Dương quay đầu lại, vừa lúc nhìn thấy vị Trần giáo quan lạnh như băng bước vào, hắn chỉ tay vào quả trứng bằng quả bóng rổ, không có bất cứ hoa văn nào:
- Đã chọn xong, là quả này!
Trần giáo quan tuy nhìn rất băng nghiêm, nhưng hắn cũng không thực sự tức giận, nếu không phải đám Tô Dương là nhóm cuối cùng, hắn cũng sẽ không thúc dục.
- Vậy được, chúng ta đi thôi!
Rời khỏi nhà kho, cửa nhà kho lập tức bị đóng lại, Tô Dương bước ra ngoài, còn chưa tới gần đám người đang tụ hợp, đã nhìn thấy mười một đôi mắt bất thiện nhìn bản thân...
Trần giáo quan nói:
- Tô Dương, ngươi đã lựa chọn, vậy giờ ký kết khế ước luôn đi!
Thiếu niên anh tuấn không chọn trứng trong kho hàng cũng nói:
- Đúng vậy, ký khế ước đi, để mọi người xem xem, thời gian hai tiếng của tất cả mọi người, có thể cho ngươi chọn được bảo bối gì? !
Đám thiếu niên còn lại cũng phẫn nộ trong lòng!
- Đúng vậy, để chúng ta xem xem!
- Nghe nói mấy quả trứng chưa giám định đó có rất nhiều quả là Ma Hóa chim sẻ, Hắc Ảnh xà, Trường Nhĩ thử “đạt tới” Hắc Thiết cấp nha...
- Nói không chừng là một con Hắc Dịch thử!
- Cũng có thể là một con Ma Hóa tiểu cường nha!
“...”