Trần giáo quan đưa cho Tô Dương một cây chủy thủ, Tô Dương cắt nhẹ ngón trỏ, đem máu tươi thoa lên vỏ trứng.
Sau đó, tay hắn đặt lên trứng, nhắm mắt lại, thử dùng tâm câu thông.
Rất nhanh, hắn liền cảm nhận được ý thức đơn thuần từ trong trứng.
- Ngươi nguyện ký khế ước với ta, trở thành đồng bạn chiến đấu cùng ta chứ?
Tô Dương còn chưa nghe được hồi đáp, khế ước đã đạt thành...
Chỉ có thể nói, Hung thú mà còn trong trứng, thực dễ dụ!
“Rắc!”
“Rắc!”
“Rắc!”
Vỏ trứng vỡ nát, một cái mỏ chim nhỏ mổ vỏ trứng vươn ra.
Ngay sau đó, một tiếng cộng hưởng thanh thúy, chim non toàn thân đen nhánh xuất hiện!
“Đinh! Chúc mừng ký chủ, thành công hoàn thành nhiệm vụ phúc lợi, thưởng cho Bạo Phong chi ưng thần thoại thiên phú: Phong Bạo chi tử!”
“Phong Bạo chi tử: Thần thoại thiên phú, tăng mạnh toàn diện các kỹ năng phong hệ của Bạo Phong chi ưng, cùng với tăng cường miễn dịch phong hệ kỹ năng! Trong lúc tác chiến, thực lực Bạo Phong chi ưng còn có thể mượn gió bên ngoài mà tăng sức chiến đấu, đạt được sức chiến đấu khả quan!”
“Đinh! Bởi vì thu được Thần thoại thiên phú, tiềm lực trưởng thành Bạo Phong chi ưng của ngươi đề thăng một cấp, đạt tới Vương giả cực phẩm!”
Nói như thế nào đây!
Thật không hổ là Thần thoại thiên phú!
Vẻn vẹn chỉ xem giới thiệu, đã có thể cảm thấy thiên phú này trâu bò cỡ nào!
Một khi Bạo Phong chi ưng trưởng thành, tuyệt đối sẽ là tồn tại vô cùng đáng sợ!
Cũng không biết, tăng mạnh toàn diện là tăng mạnh tới mức nào!
Đương nhiên, điều khiến Tô Dương hắn ngạc nhiên, chính là tiềm lực của Bạo Phong chi ưng lại tăng lên, cũng có nghĩa là chỉ cần hắn bồi dưỡng thỏa đáng, nó sẽ có thể đạt tới Vương giả cực phẩm!
Tô Dương hắn cũng mới biết, trên Tinh diệu, là Vương giả cấp!
Bạo Phong chi ưng lần đầu mở mắt nhìn Tô Dương, sau đó quải quải hai cánh, nhảy vào trong lòng hắn.
Hung thú, vốn đã phát dục hoàn thiện trong trứng, chỉ cần ấp ra, liền có thể chạy, bay, chiến đấu...
Tô Dương khẽ ước lượng, tiểu Bạo Phong chi ưng khá trầm, chừng đạt năm cân!
Hơn chục thiếu niên đứng bên cạnh nhìn thấy tiểu Bạo Phong chi ưng, liền bàn tán một trận.
- Đây là chim gì?
- Đen như mực, có chút giống Ma Hóa chim sẻ nha!
- Chẳng lẽ là Ma Hóa chim sẻ?
- Nhất định là Ma Hóa chim sẻ!
- Ha ha ha!
- Quá khôi hài!
- Cười chết ta mất!
“...”
Ngoại trừ Chu Đại Hải, những thiếu niên khác đều ôm bụng cười lớn.
Ngay cả vị Trần giáo quan kia cũng đưa tay bụm miệng, nín cười.
Rất nhiều loài chim, cá lúc mới sinh ra rất khó để phân biệt.
ấu niên Bạo Phong chi ưng thoạt nhìn như Ma Hóa chim sẻ non.
Thoạt nhìn, cao thấp không khác biệt, hơn nữa màu sắc cũng tương đồng!
- Lệ! !!
Có lẽ là do cảm nhận được ác ý, Bạo Phong chi ưng linh trí cực cao lập tức tức giận!
Một tiếng kêu chói tai vang lên.
Thân thể đám sủng thú của mười một thiếu niên còn lại lập tức run lên!
Nụ cười trên mặt Trần giáo quan cũng vụt tắt, kinh ngạc nhìn tiểu ưng trong ngực Tô Dương.
- Lệ! !!
Là một tiếng ưng non đáng sợ!
Đám sủng thú của những thiếu niên còn lại đều xuất hiện dị thường!
Bạo Ngạc mới sinh trốn sau lưng chủ nhân, ấu thú Phong Ảnh miêu co thành một đoàn run hừ hừ, mặt đất xuất hiện một vũng nước, ngay cả Thanh Phong lang của Chu Đại Hải cũng cụp đuôi, quỳ rạp trên đất...
Đám sủng thú còn lại gán bé, nhạy cảm hơn trực tiếp tiêu thất, tránh vào trong cơ thể chủ nhân!
- Bạo ngạc, làm sao vậy?
- Giáo quan, tiểu Phong Ảnh miêu của ta làm sao vậy? có phải nó bị bệnh không?
“...”
Trần giáo quan rống to:
- Chớ ồn ào!
Khung cảnh lập tức an tĩnh lại, đám thiếu niên mới lớn đều đáng thương nhìn Trần giáo quan.
Sau đó Trần giáo quan lại nhìn sang Tô Dương:
- Mau nói sủng thú của ngươi yên lặng lại, nó dọa đám sủng thú còn lại...
Tô Dương cúi đầu, vừa hay nhìn thấy ánh mắt của Bạo Phong chi ưng, nó đang hung ác nhìn chằm chằm đám thiếu niên kia.
Tiểu Bạo Phong chi ưng há mồm, như muốn đe dọa lần nữa, Tô Dương vội vươn tay, nắm mỏ dài của nó lại!
- Được rồi, không cần tính toán với bọn hắn!
Tiểu Bạo Phong chi ưng nhìn Tô Dương, lại trừng đám thiếu niên cùng sủng thú, sau đó mới ngậm miệng lại.
Được rồi!
Tô Dương hắn đã có chút hiểu rõ, sủng thú này của hắn tương đối nóng nảy!
Tiểu Bạo Phong chi ưng không kêu nữa, đám sủng thú còn lại mới coi như khôi phục sinh khí, chí ít đã không còn run lên.
Đám thiếu niên kinh nghi nhìn về phía Tô Dương cùng Tiểu Hắc điểu trong ngực hắn, hỏi Trần giáo quan:
- Giáo quan, có chuyện gì vậy? sủng thú của chúng ta trở thành như vậy, là có liên quan với Ma Hóa chim sẻ sao?
Trần giáo quan gật đầu:
- Nói cho các ngươi biết cũng không sao, dù sao các ngươi cũng sẽ học được, ở dã ngoại, Hung thú có tiềm lực càng mạnh, huyết thống càng ưu tú sẽ có thể tạo ra áp lực lớn đối với Hung thú có huyết thống tiềm lực thấp hơn... chờ sau này các ngươi điều dạy sủng thú của mình, loại tình huống bị áp chế huyết thống này sẽ giảm bớt nhiều!
Chu Đại Hải kinh ngạc nói:
- Ý Giáo quan là, sủng thú của Tô Dương có huyết thống tiềm lực rất ưu tú?
- Không sai, Tô Dương rất may mắn, con chim non này của hắn hẳn là một loài Ưng nào đó, tiềm lực rất cao, rất có thể đạt tới Hoàng kim cấp!
Trần giáo quan hâm mộ nhìn Tô Dương:
- Một đầu Ưng sủng có tiềm lực đạt tới Hoàng kim, đây là điều mà rất nhiều Ngự Thú sư mơ ước, một ngày nó lớn, có thể chở người bay cao vạn thước. Tô Dương, ngươi nhất định phải bồi dưỡng nó cho tốt, rất có thể, nó sẽ là đồng bạn chiến đấu cả đời này của ngươi!
Tô Dương gật đầu nói:
- Ta sẽ bồi dưỡng nó thật tốt!
Mười hai thiếu niên còn lại, đều hâm mộ ghen tỵ nhìn Tô Dương!
Trong đó, có cả thiếu niên đã được người nhà chuẩn bị trứng Hung thú.
Vị thiếu niên này cũng hiểu rất rõ, coi như là gia tộc của bọn hắn rất có thực lực ở Thất Tinh thành này, nhưng có thể chuẩn bị cho hắn một quả trứng đạt tới Hoàng kim cấp bình thường đã là cực hạn!
Muốn được trứng phi hành Hung thú, chỉ có thể chờ nằm mơ mới có.
Những người này đều cho rằng, Bạo Phong chi ưng có tiềm lực đạt tới Hoàng kim cấp, nếu để bọn hắn biết Bạo Phong chi ưng có tiềm lực Vương giả, lại còn có Thần cấp thiên phú, phỏng chừng phát điên mất!
Chương 4: Ma hóa chim sẻ ghê tởm
Dưới sự dẫn dắt của Trần giáo quan, Tô Dương đem Bạo Phong chi ưng mới sinh thu vào cơ thể, khẽ kéo vạt áo, có thể thấy hình săm Bạo Phong chi ưng.
Trước ngực ấm áp, thân thể phát nhiệt.
Sau khi trở thành Ngự Thú sư, ký kết khế ước với đầu sủng thú đầu tiên, thân thể Tô Dương chịu ảnh hưởng của sủng thú, chậm rãi tăng cường, loại tăng cường này sẽ kéo dài chừng mười ngày.
Sủng thú của Ngự Thú sư, có thể tồn tại dưới hai hình thức.
Một loại là hình xăm, trực tiếp để sủng thú gia trì vào trên người Ngự Thú sư.
Ngự Thú sư có thể thu được năng lực của sủng thú, tiến hành chiến đấu, điều này có thể bù lại tệ đoan do năng lực chiến đấu của Ngự Thú sư chưa đạt, nhất là ở dã ngoại, đối mặt tình huống bất ngờ, điểm này sẽ tăng cường năng lực sinh tồn cho Ngự Thú sư.
Nhưng mỗi một vị Ngự Thú sư, một lần chỉ có thể mượn năng lực của một đầu sủng thú để chiến đấu.
Hình xăm trên người Ngự Thú sư chỉ có thể có một, sủng thú còn lại, đều phải ở trong không gian ngự thú!
Mấy người Tô Dương mới trở thành Ngự Thú sư, còn chưa mở ngự thú không gian.
Trần giáo quan dẫn bọn họ tới Ngự Thú học viện, sau đó liền rời đi, lão sư trong học viện an bài chỗ ăn chỗ ở cho bọn họ, để đám Tô Dương nghỉ ngơi một đêm.
Ngày thứ hai, sau khi đăng ký thông tin cá nhân, bọn họ tạm thời buông lỏng.
Nghi thức giác tỉnh thiên phú của Thất Tinh thành còn chưa kết thúc, từ giờ tới lúc học viện khai giảng còn bảy ngày, trong bảy ngày này, đám Tô Dương có thể tự do hoạt động.
Tô Dương cùng Chu Đại Hải cùng nhau rời Thất Tinh thành, mua vé địa long ngầm, về lại Bạch Nghĩ trấn.
Từ dưới đường ngầm địa long, theo bậc thang đi lên, còn chưa tới mặt đất, Tô Dương đã thấy đỉnh đầu giăng đầy lưới sắt bảo hộ.
Những tấm lưới này, là để phòng bị uy hiếp từ trên không trung.
Hung thú phụ cận Bạch Nghĩ trấn gần như đã được quét sạch, nhưng thi thoảng vẫn có Hung thú xông vào, đặc biệt là đám phi cầm từ không trung!
Tô Dương cùng Chu Đại Hải đi trên con đường sình đất, qua mấy trăm mét, rốt cục đi tới trước một tòa nhà có cửa bằng sắt, đây là nhà Tô Dương.
Hai người tách ra, Tô Dương gõ cửa sắt.
- Là ca ca sao?
- Tiểu Tiểu, mau mở cửa!
- Ca ca, ca ca! !!
Tô Dương liên tiếp nghe được tiếng bước chân, sau đó cửa sắt được mở ra, một tiểu cô nương vóc người nhỏ nhắn, sắc mặt hơi chút ố vàng, nhưng vẫn có thể nhìn thấy được sự xinh đẹp đáng yêu nhào vào lòng Tô Dương.
- Ca ca, người trở về từ Thất Tinh thành hôm qua nói, ca thành công thức tỉnh thiên phú? Có phải thực hay không?
- Là sự thực!
Tô Dương vuốt cái đầu nhỏ của Tô Tiểu Tiểu nói.
- Vậy thì quá tốt rồi, thực sự quá tốt rồi!
Tô Tiểu Tiểu trực tiếp nhảy lên, may mà Tô Dương phản ứng đúng lúc, bằng không nha đầu kia đã đụng vào cằm hắn!
- Ca ca, có phải là chúng ta có thể rời Bạch Nghĩ trấn, vào ở trong thành không? Muội muốn vào thành!
Tô Tiểu Tiểu nói bên tai Tô Dương:
- Muội không muốn như Nhạc Nhạc, muội muốn ở trong thành!
Tô Dương nghiêm túc nói:
- Chúng ta sẽ dọn vào trong thành, ta cam đoan!
Trần Hiểu Nhạc, tiểu bằng hữu của Tô Tiểu Tiểu, hai năm trước lúc Trần Hiểu Nhạc ở ngoài trấn giúp cha mẹ làm ruộng, bị một con Ma Hóa chim sẻ bắt đi, lúc đó nhà Tô Dương cũng ở ngay đó, sự kiện đó để lại bóng ma vô cùng sâu đậm trong lòng bọn họ.
- Vâng, muội tin ca!
- Mẫu thân đâu?
- Mẫu thân ở ngoài ruộng!
Tô Tiểu Tiểu nói xong, lại bổ sung:
- Vốn là muội cũng muốn đi cùng, nhưng mẫu thân bảo ở nhà chờ ca... chờ chút, muội đi gọi mẫu thân về!
- Chúng ta cùng đi!
- Vâng!
Vừa ra khỏi phạm vi Bạch Nghĩ trấn, Tô Tiểu Tiểu liền kéo tay Tô Dương.
- Ca ca, sủng thú của ca đâu, có thể cho muội nhìn một chút không a?
- Được rồi!
Tô Dương cũng hiểu tâm lý của Tô Tiểu Tiểu, lập tức để Bạo Phong chi ưng bay ra hóng gió!
Tô Dương khẽ vẫy tay, Bạo Phong chi ưng phóng lên cao, bay thẳng lên không trung xanh thẫm.
Tô Tiểu Tiểu kéo ống tay Tô Dương, nhếch to miệng, nhìn hắc ảnh trên bầu trời.
- Là ưng sao?
- Đúng vậy, là ưng!
- Thật lợi hại!
Tiểu Bạo Phong chi ưng bay một vòng trên trời, sau đó lại lẩn quẩn, bay xuống vai Tô Dương, tự mình tỉa tót lông vũ của bản thân.
Tô Dương nhìn Bạo Phong chi ưng trên vai, thông tin hiện lên rất chi tiết.
“Tên gọi: Bạo Phong chi ưng
Thiên phú: Phong Bạo chi tử (Thần thoại), Tật tốc (Hi hữu), Ưng nhãn (Phổ thông)
Tiềm lực: Vương giả cực phẩm
Thực lực: Hắc thiết hạ phẩm.
Điểm kinh nghiệm: 0/100
Thuộc tính: Phi Hành hệ, Phong hệ
Độ trung thành: 99
Kỹ năng: Phong nhận, Tật Phong tốc độ, Phi Tốc đánh giết.”
Vừa mới sinh ra, đã có ba cái kỹ năng, Bạo Phong chi ưng rất lợi hại!
Lúc Tô Dương ký khế ước với Bạo Phong chi ưng, hắn đã chú ý tới mục “Điểm kinh nghiệm”.
Hắn tin tưởng, Bạo Phong chi ưng của hắn, rất nhanh có thể trưởng thành.
- Cứu mạng! cứu mạng a!
- Con trai, con trai ta, ai cứu con trai ta với!
“...”
Đúng lúc này, Tô Dương đột nhiên nghe được tiếng nữ nhân kêu khóc.
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn về phía tiếng cầu cứu truyền tới, một con Ma Hóa chim sẻ đang bắt lấy một đứa nhỏ bay lên không trung!
Một nữ tử tuổi trẻ cường tráng kêu khóc, đuổi theo Ma Hóa chim sẻ phi hành.
Ma Hóa chim sẻ!
Một loại điểu thú có phân bố rộng nhất, số lượng nhiều nhất Vân quốc liên bang, đám Ma Hóa chim sẻ này có có thực lực Hắc thiết cấp, nhưng Ma Hóa chim sẻ trưởng thành có thể lớn tới ba bốn thước, rất thích tập kích trẻ nhỏ, thiếu niên cùng với người trưởng thành có thể trạng suy nhược.
Đám Ma Hóa chim sẻ này, chính là loại Hung thú mà các khu quần cư tại Vân quốc ghét nhất!
Dù là đám Ngự Thú sư phòng thủ thế nào đi nữa, nhưng bầu trời quá rộng lớn, luôn có cá lọt lưới!
“Đinh! Phát động nhiệm vụ: Giết chết Ma Hóa chim sẻ, cứu được đứa nhỏ từ trong vuốt chim, thu được 100 điểm kinh nghiệm!”
Tô Dương không lập tức ra lệnh cho Bạo Phong chi ưng, mà trước xem thông tin đầu Ma Hóa chim sẻ kia.
“Tên gọi: Ma Hóa chim sẻ
Thiên phú: Không
Tiềm lực: Hắc thiết thượng phẩm
Thực lực: Hắc thiết thượng phẩm
Thuộc tính: Phi hành hệ, Phong hệ
Kỹ năng: Phong nhận, Tật phong tốc độ.”
Tô Dương quay đầu hỏi Bạo Phong chi ưng trên vai:
- Ta muốn cứu đứa nhỏ kia, ngươi có thể đánh bại Ma Hóa chim sẻ đạt tới Hắc thiết thượng phẩm sao? nếu không được vậy thôi, chờ cấp bậc của ngươi tăng lên, chúng ta lại giết đám chim sẻ này!
Đẳng cấp hai bên chênh tận hai cấp, vì một cái nhiệm vụ mà khiến Bạo Phong chi ưng mới sinh mạo hiểm, không đáng!
Bạo Phong chi ưng nghe được lời Tô Dương, mắt ưng hung lệ co lại, hai chân đạp một cái, vỗ cánh xông thẳng phía Ma Hóa chim sẻ kia.
Chương 5: Kích đấu Ma Hóa chim sẻ, sủng thú thật là hung
Tô Tiểu Tiểu hỏi:
- Ca ca, sủng vật của ca đi cứu người sao?
- Đúng vậy!
- Nó có thể làm được chứ? Tiểu điểu có vẻ rất nhỏ nha!
Bạo Phong chi ưng đúng là rất nhỏ, nó vừa mới sinh chưa lâu, hai cánh còn chưa được một thước.
Còn đầu Ma Hóa chim sẻ đạt tới Hắc thiết thượng phẩm kia, sải cánh đạt tới bốn thước!
Bạo Phong chi ưng đối mặt với Ma Hóa chim sẻ, tựa như đứa nhỏ đứng trước người trưởng thành.
Tô Dương cười nói:
- Không sao, thực lực của Hung thú, cũng không phải dựa vào hình thể.
Đương nhiên, điều quan trọng nhất là Tô Dương tin tưởng Bạo Phong chi ưng, càng có lòng tin với thiên phú thần cấp của nó.
Trên bầu trời, Bạo Phong chi ưng vỗ cánh, cả người quấn lấy khí lưu màu xanh.
Kỹ năng “Tật Phong chi tốc” phát động, lại thêm thần cấp thiên phú Bạo Phong chi tử gia trì, Bạo Phong chi ưng như hóa thành mũi tên, bắn thẳng về phía Ma Hóa chim sẻ.
Ma Hóa chim sẻ kéo theo một người, tốc độ vốn đã giảm xuống, chờ tới lúc nó để ý tới Bạo Phong chi ưng, Bạo Phong chi ưng đã xuất hiện trước mặt nó.
Ma Hóa chim sẻ kêu một tiếng chói tai, khinh thường nhìn tiểu gia hỏa trước mặt, vỗ cánh một cái, một đạo phong nhận màu xanh đột nhiên xuất hiện, bắn về phía Bạo Phong chi ưng.
Bạo Phong chi ưng cũng né tránh, hai cánh khẽ vỗ, phát ra một đạo phong nhận.
Hai đạo phong nhận chém vào nhau.
Tiếp đó, cảnh tượng khiến Tô Dương khiếp sợ phát sinh.
Phong nhận của Ma Hóa chim sẻ đạt tới Hắc thiết thượng phẩm trực tiếp bị phong nhận của Bạo Phong chi ưng đánh nát.
Tô Dương không nhịn được mà thầm thở dài: “Đây chính là năng lực của thần cấp thiên phú sao? Phong hệ kỹ năng của Bạo Phong chi ưng... Ít nhất... Phải tăng tới mười lần!”
Đánh nát phong nhận của Ma Hóa chim sẻ, phong nhận của Bạo Phong chi ưng tiếp tục chém tới, Ma Hóa chim sẻ căn bản còn chưa chuẩn bị tâm lý, bị đánh tới trở tay không kịp!
Vì vậy... Vô số lông vũ đen nhánh rơi xuống!
- Lệ!
- Lệ!
- Lệ!
Bạo Phong chi ưng phát ra tiếng kêu chói tai.
Tô Dương có thể nghe được sự tự tin cùng khí phách trong đó!
Đây là trận chiến đấu tiên của Bạo Phong chi ưng!
Đạo phong nhận vừa rồi, vẻn vẹn chỉ là thăm dò!
Mà đầu Ma Hóa chim sẻ kia cũng triệt để bạo nộ, phong nhận liên tiếp bắn về phía Bạo Phong chi ưng.
Tô Dương lớn tiếng ra lệnh:
- Bạo Phong chi ưng, ngươi chiếm ưu thế tốc độ, có thể dùng Tật Phong chi tốc cùng Cấp Tốc lược sát né tránh công kích của đối phương, sau đó dùng phong nhận chém giết nó!
- Lệ!
Bạo Phong chi ưng quát to một tiếng, hai cánh chấn động, ung dung tránh toàn bộ phong nhận đang chém tới, sau đó trở lại vung ra phong nhận, tiến hành phản kích!
- Chính là như vậy!
Tô Dương xiết chặt nắm tay!
Bạo Phong chi ưng này của hắn không chỉ có thần cấp thiên phú Bạo Phong chi tử, còn có thiên phú Hi hữu Tật tốc.
Thần cấp thiên phú Bạo Phong chi tử lại còn tăng cường thêm phong hệ kỹ năng của Bạo Phong chi ưng... Hết lần này tới lần khác, trong ba cái thiên phú của nó, lại có tới hai cái là gia tốc!
Tật tốc thiên phú tăng gấp mười lần, khiến Bạo Phong chi ưng như hóa thành một đạo tia chớp, đánh cho Ma Hóa chim sẻ choáng váng mặt mày!
- Tra tra!
Không tới một phút, lông vũ cùng máu tươi của Ma Hóa chim sẻ vẩy khắp không trung, Ma Hóa chim sẻ trọng thương.
Ma Hóa chim sẻ đã ý thức được nguy hiểm, nó ném nhân loại trong vuốt xuống, muốn chạy trốn!
- Cấp Tốc lược sát!
- Phong nhận!
Bạo Phong chi ưng đáp xuống, một đạo phong nhận chém đoạn cái cánh vốn bị thương của Ma Hóa chim sẻ.
Mất đi một cái, Ma Hóa chim sẻ nhẹ nhàng rớt xuống.
- Bạo Phong chi ưng, cứu đứa nhỏ kia!
Bạo Phong chi ưng đáp xuống, giữa không trung tóm kịp đứa nhỏ, hai cánh huy động, vô số phong mang bao phủ đứa nhỏ.
Đứa nhỏ chậm rãi hạ xuống, sau đó an toàn tiếp đất.
Tô Dương chạy tới, đứa nhỏ đã sớm ngất đi, hô hấp bình thường, chỉ là bả vai bị thương.
Có điều, giữ được tính mạng đã là rất tốt rồi.
Lúc này, nữ nhân cường tráng kia đã chạy tới.
- Con trai ta làm sao vậy?
- Tính mạng không sao, bả vai bị thương, giờ chỉ ngất đi thôi.
Nữ nhân cường tráng hơi kiếm tra lại chút, thở phào nhẹ nhõm, ôm con trai dập đầu với Tô Dương:
- Cảm tạ đại ân đại đức của ngài, Ngự Thú sư đại nhân, nếu không phải có ngài, con tra ta nhất định đã phải chết rồi!
Tô Dương vội đỡ người dậy:
- Lưu di, ngài cũng đừng quỳ với ta, nếu như mụ mụ ta biết, còn không phải sẽ đánh chết ta sao?
Lưu di?
Lưu Minh Liên ngẩng đầu lên, vừa hay nhìn thấy gương mặt anh tuấn của Tô Dương, cũng nhìn thấy sủng thú trên vai hắn.
Ánh mắt đầu sủng thú kia cực hung tàn đáng sợ, nhìn ai cũng giống như con mồi!
- Tô Dương? !
- Là ta, Lưu di!
- Ngươi thành Ngự Thú sư rồi sao?
- Đúng vậy nha!
- Thật tốt quá, mụ mụ ngươi nhất định rất cao hứng!
“...”
Đúng lúc này, người dân Bạch Nghĩ trấn lao động gần đó cũng chạy tới.
Bọn họ hầu như đều nhìn thấy sủng thú của Tô Dương đánh giết Ma Hóa chim sẻ, cứu con trai nhà Lưu Minh Liên, ai nấy đều hết lời khen ngợi!
- Ta sớm biết tiểu tử Tô Dương này khẳng định có tiền đồ!
- Tô Dương rất xứng với nữ nhi nhà ta nha!
- Không! Tô Dương xứng với tôn nữ nhà ta hơn!
“...”
Tô Dương bị đám người vây quanh, có chút bất đắc dĩ.
- Lệ!
Đúng lúc này, Bạo Phong chi ưng quát to một tiếng, trong tiếng kêu đầy sự uy hiếp cùng tàn nhãn.
Nó dùng ánh mắt hung ác nhìn đám người xung quanh, tựa như tất cả đều chỉ là con mồi của nó.
Đám dân trấn nhiệt tình lập tức bị hù dọa, trong nháy mắt liền im lặng!
Đám người chỉ có một suy nghĩ: Sủng thú thật là hung!
Chương 6: Tính khí dữ dằn
Thế giới, rốt cục an tĩnh!
Trải qua mấy ngày ở chung, Tô Dương cũng đã sớm hiểu rõ tính cách Bạo Phong chi ưng!
Tiểu gia hỏa này vô cùng táo bạo, hơn nữa còn rất cao ngạo!
Bạo Phong chi ưng kêu một tiếng với Tô Dương, Tô Dương gật đầu một cái, nó liền rời đi.
Không lâu sau, Tô Dương liền nghe được thanh âm gợi ý của hệ thống: “Đinh! Chúc mừng ký chủ kích sát Ma Hóa chim sẻ, cứu đứa nhỏ, hoàn thành nhiệm vụ, Bạo Phong chi ưng + 100 điểm kinh nghiệm, tiến hóa đến Hắc thiết trung phẩm!”
Sinh mệnh lực của Hung thú vốn cực ngoan cường, đầu Ma Hóa chim sẻ kia dù mất đi cánh, nhưng nó vẫn còn chưa chết.
Tô Dương nhìn về phía hướng Bạo Phong chi ưng biến mất, rất nhanh Bạo Phong chi ưng liền xuất hiện trở lại!
Nó bay rất thấp, hai trảo còn nắm lấy một con mồi to hơn nó gấp bảy tám lần, chết cũng không buông!
Không sai, chính là đầu Ma Hóa chim sẻ kia!
- Ta cảm thấy đầu sủng thú này của Tô Dương còn hung tàn hơn sủng thú của các Ngự Thú sư khác, rõ ràng nó còn nhỏ vậy a...
- Đúng vậy, ta cũng cảm thấy vậy!
“...”
Bạo Phong chi ưng mang theo Ma Hóa chim sẻ bay tới dưới chân Tô Dương, sau đó liền không chút khách khí dùng cái mỏ sắc bén của nó, lôi xé thi thể Ma Hóa chim sẻ.
Bạo Phong chi ưng nuốt huyết nhục Ma Hóa chim sẻ, Tô Dương có thể cảm nhận được nó đang không ngừng tăng lên.
Đẳng cấp của Bạo Phong chi ưng xác thực đã đạt tới Hắc thiết trung phẩm, nhưng nó còn cần bổ sung năng lượng, mới có thể đạt được thực lực tương ứng.
Đúng lúc này, Tô Dương nghe được tiếng sói tru.
Hắn ngẩng đầu nhìn lại, liền nhìn thấy ba vị Ngự Thú sư cưỡi Thanh Phong lang xuất hiện trong tầm mắt.
Mấy vị Ngự Thú sư này đều là Ngự Thú sư lệ thuộc Bạch Nghĩ trấn, nhiệm vụ chủ yếu của bọn họ là tuần tra phụ cận trấn, xua đuổi cũng như chém giết đám Hung thú cấp thấp lại gần.
Ba vị Ngự Thú sư này ở Bạch Nghĩ trấn có địa vị vực cao, dân trấn đều biết bọn hắn!
Không bao lâu, ba vị Ngự Thú sư đã tới trước mặt.
Ngự Thú sư cầm đầu Uông Thiên Lãng hỏi:
- Đầu Ma Hóa chim sẻ kia đâu?
Hiển nhiên, bọn họ cũng đã nhận được cảnh báo.
Có dân trấn nói:
- Chết rồi!
- Chết như thế nào?
- Bị Ngự Thú sư giết chết!
- Ai?
- Tô Dương!
Đám dân trấn tránh ra thành một đường, Uông Thiên Lãng nhìn thấy Tô Dương cùng với Bạo Phong chi ưng đang mổ thị Ma Hóa chim sẻ.
Tô Dương, Uông Thiên Lãng cũng không xa lạ gì.
Trong trấn nhỏ này, Tô Dương cũng có thể coi là một đứa nhỏ cơ linh, ấn tượng khắc sâu.
Có điều, để nói Tô Dương giết chết đầu Ma Hóa chim sẻ kia, Uông Thiên Lãng có chút không tin!
Chỉ nhìn hình thể, hắn có thể biết đầu Ma Hóa chim sẻ kia chí ít đạt tới Hắc thiết trung phẩm, thậm chí phải là Hắc thiết thượng phẩm!
Mà Uông Thiên Lãng biết, Tô Dương mới chỉ giác tỉnh, sủng thú cũng chưa sinh được mấy ngày!
Uông Thiên Lãng nói:
- Việc này, sao có thể? Các ngươi cũng đừng có gạt ta!
- Uông đại nhân, chúng ta tận mắt nhìn thấy!
- Đúng vậy, chúng ta tận mắt nhìn thấy!
- Sủng thú của Tô Dương kia tuy nhỏ, nhưng rất dọa người nha!
“...”
Đám dân trấn cùng nói vậy, Uông Thiên Lãng cũng có chút tin.
Hắn nhảy xuống khỏi Thanh Phong lang, đi tới trước mặt Tô Dương hỏi:
- Tô Dương, đầu Ma Hóa chim sẻ này là do sủng thú của ngươi giết?
- Đúng vậy!
Uông Thiên Lãng nhìn Tô Dương, lại nhìn sang Bạo Phong chi ưng, đột nhiên hỏi:
- Nói như vậy, thiếu niên mấy ngày trước may mắn kiếm được sủng thú có tiềm lực Hoàng kim cấp?
- Uông đại nhân, làm sao ngươi biết?
- Ta sao không biết? Cả Thất Tinh thành đều biết!
Uông Thiên Lãng cười nói:
- Ta còn không biết thiếu niên may mắn kia là ai, hóa ra lại là ngươi!
- Đúng vậy, chúng là ta!
- Sau này không cần gọi ta là Uông đại nhân, gọi ta là Uông ca là được!
Uông Thiên Lãng hâm mộ nhìn Bạo Phong chi ưng đang mổ thịt Ma Hóa chim sẻ, thở dài nói:
- Mới sinh không liền có thể kích sát Ma Hóa chim sẻ thành niên, sủng thú này của ngươi đúng là không bình thường, nói không chừng nó còn có thiên phú chiến đấu cường đại nha!
Tô Dương nghi hoặc hỏi:
- Thiên phú chiến đấu?
- Đúng vậy, thiên phú chiến đấu, sau này các ngươi sẽ được học!
Uông Thiên Lãng giải thích:
- Ví như người có thiên phú các loại khác nhau, Hung thú cũng có thiên phú của nó, thiên phú chiến đấu càng mạnh, trong chiến đấu sẽ càng có ưu thế! Thậm chí một số Hung thú có thiên phú dị bẩm, còn còn có thể vượt cấp khiêu chiến!
- Những Hung thú có thiên phú chiến đấu, thường thường đều là tinh anh trong chủng tộc, thậm chí là Vương giả!
Uông Thiên Lãng nhìn Bạo Phong chi ưng nói:
- Sủng thú này của ngươi, hẳn phải như vậy mới có thể chém giết Ma Hóa chim sẻ đạt tới Hắc thiết trung phẩm, thực sự rất lợi hại a!
Ma Hóa chim sẻ đạt tới Hắc thiết trung phẩm?
Đối với việc Uông Thiên Lãng hiểu lầm, Tô Dương cũng không giải thích gì.
Đúng lúc này, Thanh Phong lang của Uông Thiên Lãng như bị huyết nhục của Ma Hóa chim sẻ hấp dẫn, thế nhưng nó vừa bước tới gần Ma Hóa chim sẻ, Bạo Phong chi ưng đã trực tiếp nhảy lên, quơ móng vuốt, quải hai cánh, phát tiếng kêu uy hiếp đối với Thanh Phong lang!
Thanh Phong lang trực tiếp bị dọa lui mấy bước!
- Ha ha ha!
Uông Thiên Lãng nhìn thấy cảnh này, cười to nói:
- Sủng thú này của ngươi đúng là đủ hung, người không biết còn tưởng nó đã đạt tới Thanh đồng cấp nha!
Tô Dương cười bất đắc dĩ.
Thanh Phong lang của Uông Thiên Lãng rõ ràng đã đạt tới Thanh đồng cấp thượng phẩm.
Mạnh hơn Bạo Phong chi ưng trọn vẹn một đại cảnh giới.
Thế nhưng Bạo Phong chi ưng vẫn còn muốn bảo hộ đồ ăn của nó, dám uy hiếp Thanh Phong lang mạnh hơn bản thân cả một đại cấp!
Thật đúng là táo bạo!
Chương 7: Ngạo khí đám lớp chọn
Uông Thiên Lãng vỗ vỗ đầu Thanh Phong lang, cười nói:
- Nếu không còn chuyện gì nữa, vậy chúng ta tiếp tục đi tuần tra, có thời gian sẽ mời ngươi mấy chén rượu!
Biết Tô Dương có một đầu sủng thú có tiềm lực Hoàng kim caoá, Uông Thiên Lãng cũng sinh lòng muốn kết giao.
Dù sao, tương lai rất có thể Tô Dương sẽ trở thành một Ngự Thú sư cường đại!
- Ừm, tốt!
Tô Dương cũng không cự tuyệt, thêm một người bạn là thêm một con đường, hơn nữa mẹ cùng muội muội của hắn còn đang sinh hoạt ở Bạch Nghĩ trấn này.
- Vậy hẹn gặp lại!
Chờ Uông Thiên Lãng rời đi, mẫu thân của Tô Dương, Trương Tú Như mới tới.
Là có người thông báo cho nàng tới.
Trương Tú Như hơn ba mươi tuổi, thế nhưng tóc trên đầu đã điểm điểm sợi trắng.
Bình dân sinh hoạt ngoài Thất Tinh thành, đại đa số đều sớm già yếu.
Bọn họ vừa phải làm việc vất vả, lại vừa lo lắng Hung thú tập kích, cuộc sống vô cùng khổ!
Nhìn Trương Tú Như tới, rất nhiều dân trấn đều hâm mộ nói:
- Tú Như, cuộc sống khổ cực của ngươi đã chuẩn bị kết thúc nha!
- Tú Như, Tô Dương nhà ngươi có tiền đồ, sau này nhất định sẽ đón ngươi vào trong thành hưởng phúc!
“...”
- Mẹ!
Chứng kiến mẫu thân mình tới, Tô Dương liền ôm lấy nàng.
- Ngươi thành Ngự Thú sư rồi sao?
- Vâng!
Tô Tiểu Tiểu ở bên cạnh ríu ra ríu rít:
- Mụ mụ, nãy ngài không nhìn thấy, ca ca rất lợi hại nha, ngay cả Ma Hóa chim sẻ cũng không phải đối thủ của ca!
- Mẹ, chúng ta trở về thôi!
Ma Hóa chim sẻ đã bị Bạo Phong chi ưng rỉa rất nhiều thịt, nhưng vẫn còn dư chừng trăm cân.
Tô Dương khiêng thi thể Ma Hóa chim sẻ, còn cả Bạo Phong chi ưng tiếp tục mổ thịt chậm rãi trở về nhà.
Thân thể hắn qua hai ngày cường hóa, sức lực đã sớm vượt qua người trưởng thành bình thường!
Chờ ba người về tới nhà, Bạo Phong chi ưng đã không còn rỉa thịt nữa.
Mỏ của nó, đã nhuộm thành một màu hồng.
- Đầu sủng thú kia còn muốn ăn sao?
- Nó đã ăn no!
Tô Dương nói:
- Còn lại, chúng ta ăn đi!
- Ừm!
Mẫu thân Tô Dương Trương Tú Như lấy ra một cái dao bầu, chặt hai chân cùng hai cánh của Ma Hóa chim sẻ, sau đó bắt đầu liều mạng cạo thịt trên xương.
Thịt Ma Hóa chim sẻ không chút chất béo, nhưng đối với bình dân mà nói, vẫn là mỹ vị khó gì sánh được.
Tô Tiểu Tiểu đứng bên cạnh, có chút thèm thuồng nhìn đống thịt nạc, sau đó lại tò mò nhìn Bạo Phong chi ưng đang tỉa tót lông cánh, nhỏ giọng hỏi:
- Ca ca, muội có thể sờ sủng thú của ca sao?
- Ta hỏi nó một chút!
Tô Dương đem suy nghĩ của Tô Tiểu Tiểu nói cho Bạo Phong chi ưng, Bạo Phong chi ưng liếc Tô Tiểu Tiểu một cái, hóa thành một đạo lưu quang, trở lại trong cơ thể Tô Dương!
- Nó không đồng ý!
- Ồ!
Tiểu nha đầu có chút thất vọng.
- Sau này ta sẽ khuyên nó, để muội sờ sờ nó!
Tô Tiểu Tiểu gật đầu:
- Ca ca đừng có gạt ta nha!
- Phanh!
- Phanh!
- Phanh!
Đúng lúc này, Tô Dương cùng Tô Tiểu Tiểu đồng thời nhìn về phía Trương Tú Như.
Trương Tú Như cầm một cái dao dựa rộng, hung hăng bổ lên đầu mhcsm sau đó từ trong não nó móc ra một viên tinh hạch thanh sắc to bằng hạt châu.
- Tô Dương, viên Hung thú tinh hạch này cho con, ta nghe nói tinh hạch có thể giúp cho sủng thú tăng thực lực!
- Vâng!
Tô Dương tiếp nhận tinh hạch, lại thả Bạo Phong chi ưng ra.
Bạo Phong chi ưng nhìn thấy tinh hạch trên tay Tô Dương, ánh mắt không cả nhấc lên, Tô Dương ngoắc tay với nó, miệng ngậm tinh hạch, ngước cổ lên liền nuốt xuống.
Buổi tối, Tô Dương lấy một phần thịt Ma Hóa chim sẻ tặng cho nhà Chu Đại Hải, sau đó cùng mẹ và muội muội ăn một bữa thịt no nê, lại ở nhà nghỉ xả hơi mấy ngày.
Ngày thứ hai, khi Tô Dương để Bạo Phong chi ưng bay ra, liền phát hiện Bạo Phong chi ưng đã lớn hơn một vòng!
Ngày thứ ba, Bạo Phong chi ưng lại lớn lên!
Việc trưởng thành này, còn duy trì tới ngày thứ năm, sải cánh của Bạo Phong chi ưng đã đạt tới bốn thước.
May mà năng lượng trong tinh hạch của Ma Hóa chim sẻ cũng sung túc, bằng không chưa hẳn gánh được cho Bạo Phong chi ưng trưởng thành!
Sau khi Bạo Phong chi ưng thăng cấp, thân thể Tô Dương lại lần nữa được tăng cường!
Ngày thứ sáu, hắn lại gặp Uông Thiên Lãng trên đường, nhờ hắn chiếu cố mẹ cùng muội muội, sau đó trở về nhà thu dọn đồ đạc, cùng Chu Đại Hải trở về học viện.
Địa long tàu ngầm của Thất Tinh thành kỳ thực là đám Bạch Ma địa long Bạch ngân cấp, Bạch Ma địa long ăn tạp, hoàn toàn không kén ăn, bọn chúng còn có thể tùy ý thay đổi hình dạng, sau khi được Ngự Thú sư thu phục, liền trở thành phương tiện vận chuyển dưới đất.
Tô Dương ngồi trong tàu ngầm, nhớ lại mẹ cùng muội muội.
Hắn muốn nhanh chóng đưa hai người họ vào Thất Tinh thành.
Dựa theo quy định, sau khi Tô Dương trở thành Thanh đồng Ngự Thú sư, như vậy hắn có thể xin tốt nghiệp trước hạn!
Không nên xem thường Thanh đồng cấp, rất nhiều Ngự Thú sư đã tốt nghiệp cũng còn chưa đạt tới cảnh giới này đâu!
Hung thú bình thường muốn trưởng thành, kỳ thực cũng không nhanh!
Không phải ai cũng có hệ thống bên người như Tô Dương!
Trở lại học viện, mấy người Tô Dương vừa hay nhận được thông báo chia lớp, kết quả chia lớp được dán trên cột thông báo.
Khóa này của bọn hắn tổng chia sáu lớp, Tô Dương được phân tới lớp một, mà Chu Đại Hải bị phân tới lớp năm.
Hai người bất đắc dĩ chia ra, Tô Dương tìm được lớp một năm nhất, vừa mới vào trong phòng học, hắn liền nhạy bén phát hiện, đám người trong lớp một, đều không bình thường.
Đám người bọn họ, hoặc cử chỉ lễ độ, hoặc thân thể béo trắng, tựa như mỗi người đều tới từ khu nhà giàu trong Thất Tinh thành.
Khu nhà giàu?
Tô Dương nhìn không chớp mắt, trực tiếp tìm một góc khuất ngồi xuống.
- Ồ, gia hỏa này là bình dân hả? Ngay cả quần áo cũng bạc phếch, sao hắn vào đây được?
- Hừm, có lẽ vậy, trên giày còn có một đống bùn kìa!
- Thật không biết sao học viện lại phân hắn vào đây! Có điều nhìn mặt cũng thật đẹp trai, ta thích nha!
- Chớ có hoa si, mặt đẹp thì sao? Lớp một chúng ta là lớp chọn, sủng thú chí ít cũng có tiềm lực Bạch ngân!
- Hay là hắn đi nhầm?
Có người bất hiện cười nói:
- Hay là, chúng ta nhắc nhở hắn một cái?
“...”