STT 188: CHƯƠNG 188: TINH HỒN THÁP VÀ BIA ĐẠP TINH
Sau khi đã có tính toán trong lòng, Lâm Trạch không nghĩ nhiều nữa, chuyển sự chú ý trở lại thực tại.
Cả nhóm vừa đi vừa thong thả ngắm cảnh.
Hơn nửa canh giờ sau, cả nhóm cuối cùng cũng đến trước Tinh Hồn Tháp.
Tinh Hồn Tháp tọa lạc trên một quảng trường trống trải, bốn phía được bao bọc bởi những bức tường vây cao ngất.
Chính giữa tường vây là một cánh cổng lớn đang mở.
Hai bên có những binh sĩ Liên Bang mặc quân phục màu đỏ thẫm đang canh gác.
Phụ trách kiểm tra người ra vào là nhân viên mặc đồng phục của Hiệp hội Ngự Thú Sư.
Khác với những bí cảnh khác, Hiệp hội Ngự Thú Sư không bắt buộc phải là Ngự Thú Sư Thanh Đồng mới được vào Tinh Hồn Tháp.
Chỉ cần thỏa mãn điều kiện vào cửa của Tinh Hồn Tháp – là Ngự Thú Sư không quá hai mươi lăm tuổi – thì bất kỳ ai cũng có thể thử sức khiêu chiến.
Sau khi qua kiểm tra, nhóm của Lâm Trạch thuận lợi đi qua cổng lớn, tiến vào quảng trường.
Ánh mắt của họ lập tức đổ dồn vào Tinh Hồn Tháp giữa quảng trường.
Lúc quan sát từ xa vẫn chưa cảm thấy gì đặc biệt.
Nhưng khi đến gần, mọi người mới cảm nhận sâu sắc sự vĩ đại của tòa tháp khổng lồ này.
Thân tháp màu lam sẫm đứng sừng sững, tựa như một cây trường thương chỉ thẳng lên trời cao.
Từ bên dưới ngẩng đầu nhìn lên, rất khó để thấy được đỉnh tháp.
Đứng trước tháp, có thể cảm nhận rõ ràng một luồng khí tức cổ xưa, mênh mông ập vào mặt.
Kèm theo đó là một cảm giác run rẩy như đến từ sâu trong linh hồn.
Phải mất vài giây.
Nhóm Lâm Trạch mới bừng tỉnh, thoát khỏi sự chấn động mà Tinh Hồn Tháp mang lại.
“Không hổ là cổ vật từ thời đại Tai biến để lại!”
Cố Lãnh Yến trầm giọng cảm thán, bình tĩnh nhìn chăm chú vào Tinh Hồn Tháp, trong mắt ánh lên một tia si mê.
Những người bên cạnh không hề thấy ngạc nhiên.
Sự say mê của Cố Lãnh Yến đối với những điều thần bí và cổ vật đã không phải là chuyện ngày một ngày hai.
Mọi người ở đây đều biết rõ điều này, đã sớm quen rồi.
Trước Tinh Hồn Tháp, không ít người chuẩn bị khiêu chiến đang xếp thành hàng dài.
Nhóm của Lâm Trạch cũng nhanh chóng xếp vào hàng.
Quan Ninh và Quách Tâm Di đứng đầu hàng, nhóm ba người của Liễu Mạn ở giữa, còn Lâm Trạch thì đứng cuối cùng.
Mười phút trôi qua.
Phía sau hắn đã có thêm hơn mười người nữa.
“Đông người thật!”
“Bình thường thôi, Tinh Hồn Tháp là bí cảnh khiêu chiến nổi tiếng nhất Loan Thị mà, ngày nào cũng có rất nhiều người đến thử sức.”
“Đúng vậy, hôm nay còn xem như ít người đấy, ngày thường đến đây, lần nào mà không phải xếp hàng hơn nửa ngày trời!”
“Tinh Hồn Tháp được yêu thích đến vậy sao?”
Sau lưng Lâm Trạch vang lên một tràng nghị luận.
Nghe nội dung thì là mấy Ngự Thú Sư bản địa của Loan Thị, đang dẫn một người bạn từ thành phố khác đến tham quan Tinh Hồn Tháp.
Trò chuyện một lát, chủ đề của mấy người nhanh chóng chuyển sang việc khiêu chiến Tinh Hồn Tháp.
“Không biết tôi có thể leo lên được tầng mấy nhỉ?”
“Khó nói lắm, với thực lực của cậu, nếu may mắn thì có thể lên được tầng thứ ba!”
“Không thể nào, mới tầng ba thôi ư? Tôi đã nắm giữ hai Hồn Thuật cấp ba đấy!”
“Thì sao chứ? Cậu quá coi thường độ khó của Tinh Hồn Tháp rồi. Lần trước tôi thấy một Ngự Thú Sư Bạch Ngân, người ta đã tu luyện Hồn Chi Thủ Hộ và Hồn Lực Xung Kích đến cấp bốn, vậy mà vẫn phải dừng bước ở tầng thứ tư. Cậu nghĩ mình mạnh hơn người ta chắc?”
“Vậy... phải leo lên tầng mấy mới nhận được phần thưởng?”
“Ít nhất là tầng thứ năm! Bắt đầu từ tầng năm, mỗi khi vượt qua một tầng đều sẽ nhận được phần thưởng tương ứng!”
“Tận tầng năm cơ à, xem ra tôi hết hy vọng rồi...”
“Cũng đừng nản lòng. Ở Loan Thị này, thiên tài trẻ tuổi có thể vượt qua tầng thứ năm cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, huống chi là cậu. Thấy tấm bia đá đằng kia không? Đó là Đạp Tinh Bia, ghi lại bảng xếp hạng của Tinh Hồn Tháp. Tên của một trăm Ngự Thú Sư vượt ải hàng đầu sẽ tự động xuất hiện trên đó.”
“Chậc chậc, đúng thật này!”
Trong mắt Lâm Trạch lóe lên vẻ tò mò, hắn nhìn theo ánh mắt của những người đó, quả nhiên phát hiện một tấm bia đá cổ xưa ở bên cạnh Tinh Hồn Tháp.
Ban đầu hắn còn tưởng đó chỉ là một tảng đá bình thường nên không để ý kỹ.
Giờ nhìn kỹ lại, quả nhiên phát hiện trên bề mặt bia đá có khắc từng cái tên.
Hạng nhất: Dịch Nam, thông quan tầng sáu, thời gian 38 phút 42 giây
Hạng hai: Khâu Thuật, thông quan tầng sáu, thời gian 39 phút 55 giây
Hạng ba: Vu Dĩnh, thông quan tầng sáu, thời gian 42 phút 21 giây
...
Hạng một trăm: Trần Quốc Kiệt, thông quan tầng bốn, thời gian 24 phút 9 giây
Thứ hạng được sắp xếp dựa trên số tầng đã vượt qua.
Nếu số tầng vượt qua giống nhau, sẽ xét đến thời gian sử dụng, người dùng ít thời gian hơn sẽ có thứ hạng cao hơn.
Lâm Trạch đếm sơ qua.
Tổng cộng chỉ có năm Ngự Thú Sư vượt qua được tầng thứ sáu.
Số người vượt qua tầng thứ năm thì có hơn ba mươi người.
Còn lại tất cả đều là những người đã vượt qua tầng thứ tư.
Điều này khiến Lâm Trạch có chút kinh ngạc.
Phải biết rằng Loan Thị là một thành phố sầm uất không kém gì Ninh Giang Thị, dân số thường trú ít nhất cũng phải năm, sáu triệu người.
Với nền tảng dân số lớn như vậy, số lượng thiên tài Ngự Thú Sư dưới hai mươi lăm tuổi chắc chắn không ít.
Dù vậy, số người có thể nhận được phần thưởng lại chưa đến bốn mươi người.
Độ khó của Tinh Hồn Tháp cao đến mức nào, qua đây có thể thấy được phần nào.
Lắc đầu, Lâm Trạch thu hồi ánh mắt.
Những người xếp hàng phía sau vẫn đang hào hứng bàn luận về việc khiêu chiến.
Lúc này, một đám người từ xa đi tới.
Giữa đám người là một nam tử được vây quanh như sao quanh trăng sáng, dáng vẻ vô cùng ngạo nghễ.
Hắn trông chỉ khoảng hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, còn rất trẻ. Giữa một đám Ngự Thú Sư ba, bốn mươi tuổi đang xếp hàng, hắn có vẻ khá nổi bật.
Đặc biệt là dáng vẻ cung kính của những người khác đối với hắn càng khiến sự hiện diện của hắn thêm phần bắt mắt.
Tuy nhiên, khi một vài người nhận ra khuôn mặt của nam tử, dường như họ đã nhận ra điều gì đó, sắc mặt lập tức thay đổi, vội vàng quay đi không dám nhìn nhiều, sợ rước họa vào thân.
Ánh mắt nam tử lạnh nhạt, liếc qua đám người đang xếp hàng trước Tinh Hồn Tháp, rồi dời tầm mắt lên, ngẩng đầu nhìn thân tháp màu lam sẫm.
Ánh mắt hắn dừng lại ở vị trí tầng thứ sáu.
“Thiếu gia, lần này ngài nhất định có thể vượt qua tầng thứ sáu của Tinh Hồn Tháp, ghi danh vào top mười của Đạp Tinh Bia!”
Một lão giả bên cạnh cười nói.
Nam tử không tỏ ý kiến, lạnh nhạt nói: “Bảo những kẻ không phận sự kia tránh đường đi, ta không muốn lãng phí thời gian.”
Lão giả khẽ gật đầu, tiến lên một bước, cất cao giọng nói:
“Những người phía trước, xin hãy nhường đường một chút, để thiếu gia nhà chúng tôi một vị trí.”
Giọng ông ta ôn hòa, nhưng lại truyền rõ đến tai mỗi người.
Đám người đang xếp hàng không khỏi quay đầu lại nhìn.
Có người nghi hoặc nói: “Người này là ai mà khẩu khí lớn thế!”
“Nhìn phô trương này, xem ra lai lịch không nhỏ, chắc là người của đại gia tộc nào đó?”
Cũng có người suy đoán như vậy.
Một đại hán tính tình nóng nảy hừ lạnh một tiếng, nhướng mày nói: “Thiếu gia nhà ngươi muốn có chỗ thì tự đi mà xếp hàng, tại sao bọn ta phải nhường? Thiếu gia nhà ngươi là con trai thành chủ chắc?”
“Đúng thế.”
“Đến đây mà ra vẻ ta đây.”
“Muốn thể hiện thì đi chỗ khác.”
Không ít người hùa theo, tỏ vẻ bất mãn.
Nhưng cũng có một vài người nhận ra lão giả và nam tử kia, sắc mặt đột nhiên biến đổi, vội vàng rời khỏi hàng, nép sang một bên...