"Thanh Đế Bạch Ngọc Bàn? Cái quái gì thế?"
Chu Quân nhướng mày, có chút không hiểu.
Hắn cúi xuống kiểm tra lại cái đạo cụ hình đĩa tròn đã hỏng bét kia. Thấy nó đúng là đã tèo hẳn rồi, hắn chỉ lắc đầu, chẳng thèm bận tâm nữa.
Kệ nó là cái gì, là cơ duyên cũng được, là át chủ bài La Tử Hạo để lại cũng chẳng sao, hắn tự tin mình có thể dùng sức mạnh tuyệt đối để phá vỡ tất cả.
Rút thanh cự kiếm khỏi lồng ngực của La Tử Hạo, kẻ thù truyền kiếp, Chu Quân cất kỹ chiến lợi phẩm rớt ra từ trên người gã, rồi leo lên lưng Sương Ngữ Long, rời khỏi dãy núi mà không thèm ngoảnh đầu lại.
Đến mức đống thi thể nhà họ La nằm la liệt dưới đất, hắn chẳng có hứng thú đi xử lý.
Cái trò giết người chôn xác, phi tang chứng cứ gì đó, đối với hắn mà nói chỉ là vẽ rắn thêm chân, rách việc.
Dù sao thì để vây giết hắn, La Tử Hạo đã điều động nhiều cao thủ như vậy, chủ gia ở Thịnh Kinh chắc chắn đã biết.
Nếu họ đã muốn tra, hắn có hủy thi diệt tích cũng vô nghĩa, chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn mà thôi.
Ngoài ra, Chu Quân cũng có tính toán của riêng mình.
Đống thi thể này, hắn cứ đường đường chính chính để lại trên bờ hàn đàm, thực chất là cố ý cho nhà họ La thấy.
Không sai!
Chính là cố ý!
Gia chủ La gia năm đó muốn cưỡng ép mẹ hắn làm thiếp, đây là mối hận thứ nhất.
Lũ dòng chính của La gia ở kiếp trước không chỉ một lần châm chọc khiêu khích Chu Quân, dùng lời lẽ bẩn thỉu độc ác nhất để sỉ nhục mẹ hắn, đây là mối hận thứ hai.
Cho nên cái chết của La Tử Hạo mới chỉ là bắt đầu, không thể nào xóa sạch ân oán giữa Chu Quân và La gia được.
Huống hồ, gia chủ La gia mất đi đứa con trai cưng nhất, chắc chắn cũng hận Chu Quân đến tận xương tủy.
Nếu đã vậy, chi bằng chủ động thị uy, cứ phải chơi lầy mới chất.
Cứ để xác của đám người nhà họ La phơi thây trần trụi giữa trời băng đất tuyết này, chờ người của La gia đến mà hốt về.
Trong đầu lóe lên những suy nghĩ táo tợn đó, Chu Quân bất giác đã quay trở lại thành Lâm Lang.
Sương Ngữ Long sở hữu tốc độ nhanh nhất thiên hạ, quãng đường hơn ngàn cây số mà nó bay về chỉ mất vài phút.
"Đi xem thử thằng anh họ trời đánh của mình còn quỳ ở đó không đã."
Vừa đến thành Lâm Lang, Chu Quân liền đi thẳng đến con phố nơi hắn và Đạm Đài Minh Kiếm xảy ra xung đột.
Tính từ lúc hắn vào núi Tuyết Ngao đến giờ đã qua một ngày một đêm, giờ là lúc xem Đạm Đài Minh Kiếm có giữ lời hứa hay không.
Và kết quả, dĩ nhiên khiến Chu Quân thất vọng tràn trề.
"Anh họ ơi là anh họ, chẳng lẽ ngươi không biết ta đây nói một là một, nói hai là hai, quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy sao?"
Chu Quân lắc đầu, không nói hai lời, đi thẳng về phía Đạm Đài gia.
Là thế gia số một bản địa tại thành Lâm Lang, Đạm Đài gia cũng giống như Chu gia ở thành Lâm Uyên, đều có địa vị bá chủ.
Nơi ở của gia tộc chiếm giữ khu vực đắc địa nhất toàn thành.
Kiếp trước Chu Quân đã đến đây rất nhiều lần, vốn ôm hy vọng tìm kiếm sự giúp đỡ từ gia tộc bên ngoại, nào ngờ thứ nhận lại chỉ là ánh mắt lạnh lùng của chính ông ngoại mình.
Kiếp này, Chu Quân lại một lần nữa chủ động bước chân vào nơi đây, nhưng tâm thế đã hoàn toàn khác xưa.
Nguyên nhân sâu xa là vì Chu Quân của kiếp trước chỉ là một kẻ yếu thế không nơi nương tựa, hèn mọn như con kiến, chỉ có thể đặt hy vọng vào người khác.
Còn bây giờ, hắn không cần phải dựa dẫm vào ai nữa, bởi vì chính hắn đã là cường giả!
Thiên phú thần thông, thân phận bối cảnh, tất cả đều đã đạt đến đỉnh cao.
Hắn không cần phải ngước nhìn Đạm Đài gia như kiếp trước nữa.
"Ông ngoại, con sẽ đích thân chứng minh cho ông thấy, đứa con gái mà năm đó ông xem thường nhất, đã sinh ra một đứa con có tiền đồ đến mức nào!"
Nhẹ nhàng bay lên những bậc thang dẫn đến cổng chính Đạm Đài gia, đôi mắt Chu Quân bùng lên ngọn lửa hừng hực.
Gia tộc Đạm Đài xa hoa tột độ, chiếm giữ nguồn tài nguyên bất động sản tốt nhất thành Lâm Lang.
Toàn bộ khu nhà của gia tộc được xây dựng trên một ngọn núi tuyết nhân tạo cao sừng sững giữa lòng thành. Ngọn núi này cao 999 mét, và cũng có 999 bậc thang.
Để thể hiện uy nghiêm của một thế gia bá chủ ngàn năm, Đạm Đài gia có một quy định bất thành văn, đó là ngoại trừ huyết mạch đích hệ của Đạm Đài gia, bất kỳ ai khác muốn đến bái kiến đều phải thành thật đi bộ lên từng bậc thang.
Kiếp trước, Chu Quân cũng đã cắn răng, đi bộ ròng rã cả buổi trưa mới lên đến được cánh cổng Đạm Đài gia ẩn hiện trong mây mù.
Vốn tưởng rằng có thể vén mây thấy trời quang, nào ngờ thứ chờ đợi hắn lại là vô vàn ánh mắt lạnh lẽo.
Sau này hắn mới biết, cái gọi là quy định của Đạm Đài gia thực chất chỉ nhắm vào những tán tu hoặc thế gia bình thường như hắn mà thôi.
Nếu là một thế lực khổng lồ như La gia đến thăm, đừng nói là đi cầu thang, dù họ có đứng yên dưới chân núi, gia chủ Đạm Đài gia cũng phải đích thân bay ra nghênh đón.
Quy tắc mà thế gia đặt ra, vĩnh viễn chỉ để áp đặt lên những kẻ yếu thế hơn.
Còn bây giờ, Chu Quân đương nhiên chẳng thèm để cái quy củ vớ vẩn đó vào mắt.
Hắn còn chẳng thèm che giấu, cứ thế nghênh ngang lao vút từ chân núi lên với tốc độ vượt qua cả âm thanh, kéo theo từng tầng sóng xung kích, gây ra một chuỗi tiếng nổ vang trời.
Động tĩnh này quá lớn, toàn bộ Đạm Đài gia đều bị kinh động, một vài con cháu đích tôn vội vàng chạy ra xem xét.
Nhưng khi thấy rõ Chu Quân là một gương mặt lạ hoắc chưa từng gặp, sắc mặt họ liền sa sầm lại, quát lớn: "Dừng bước! Các hạ không biết rằng người không phải con cháu Đạm Đài gia, lên núi chỉ được phép đi bộ thôi sao?"
"Đạm Đài Công Cẩn là ông ngoại của ta. Ta về nhà ông ngoại mình, chẳng lẽ không được phép bay à?"
Chu Quân chắp tay sau lưng, sắc mặt bình tĩnh như nước, trực tiếp đảo khách thành chủ hỏi ngược lại.
"Láo xược! Đạm Đài gia chúng ta sao lại có họ hàng với một tên nhà quê vô lễ như ngươi!"
Tên con cháu gác cổng tức điên lên. Cửa nhà thế gia cao, đúng là thỉnh thoảng sẽ có kẻ có ý đồ xấu đến nhận bừa người thân để lừa đảo.
Nhưng đó là chuyện của thời cổ đại thông tin còn lạc hậu, bây giờ là thời đại nào rồi? Ai lại đi dùng cái trò lừa bịp sơ đẳng này chứ.
Đây rõ ràng là một sự khiêu khích đối với Đạm Đài gia!
Tên con cháu gác cổng đang định ra tay dạy dỗ cho thằng nhãi không biết trời cao đất dày trước mắt một bài học, nhưng chưa kịp hành động thì đã thấy một luồng khí thế kinh người từ đối phương bộc phát ra, khiến hắn bất ngờ không kịp phòng bị mà bị hất văng ngã sõng soài.
Sau đó, hắn kinh hãi nhìn thấy "tên nhà quê" kia còn làm tới hơn, một bước bay vọt lên không trung, như thể đang giẫm đạp cả Đạm Đài gia dưới chân, giọng nói lạnh lùng vang vọng khắp ngọn núi.
"Đạm Đài Công Cẩn, ta đã đến tận cửa rồi, ông còn định giả câm giả điếc, làm rùa rụt cổ đến bao giờ nữa?!"
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe