"Không thể nào! Hai loại ý cảnh max cấp, Dương Vũ hắn còn là người không vậy?"
"Ý cảnh binh khí của tôi bây giờ cũng mới chỉ level 6, mà đây là đã tu luyện ròng rã bốn năm trời đấy! Dương Vũ mới 23 tuổi, dựa vào cái gì mà làm được chứ!"
"Tên này rốt cuộc đã gặp được cơ duyên gì vậy? Hai môn ý cảnh max cấp, trong thế hệ trẻ còn ai là đối thủ của hắn nữa?"
"Chả trách hắn nói muốn dành tặng bất ngờ này cho Top 1 Bảng Xếp Hạng, hóa ra là đã sớm chuẩn bị khiêu chiến người ta rồi!"
Toàn trường xôn xao bàn tán, có người kinh ngạc thán phục, có người lại đầy hoài nghi.
Dương Vũ sừng sững như một vị Thiên Thần không thể ngăn cản, hai môn dị tượng max cấp vừa xuất hiện đã trấn áp toàn trường.
Đừng nói là đám sinh viên, ngay cả lão hiệu trưởng và các vị giáo sư lúc này cũng phải trợn tròn mắt kinh ngạc.
Tuy Đại học Côn Lôn được mệnh danh là học viện mạnh nhất của Nhân tộc, đã bồi dưỡng ra không biết bao nhiêu Thần Vương cường đại, trong lịch sử ngàn năm của trường, thiên tài nhiều như cá diếc sang sông, nhưng cũng hiếm có yêu nghiệt nào như Dương Vũ!
"23 tuổi, cấp 491, đã tu luyện hai môn binh khí đến độ thuần thục max cấp... Nhân vật như vậy đã đủ để sánh ngang với thời đại huy hoàng ngàn năm trước, quả nhiên là đại thế sắp đến rồi!"
Một lúc lâu sau, lão hiệu trưởng vuốt râu thở dài.
Ánh mắt của ông dừng lại một chút trên pho tượng thần tướng to lớn tay cầm song binh, rồi lại tiếc nuối chuyển sang người Chu Quân.
Với nhãn lực của lão hiệu trưởng, lúc này đương nhiên không khó để nhận ra Chu Quân đã tung hết át chủ bài.
Đối mặt với một Dương Vũ nắm trong tay hai môn ý cảnh max cấp như thế, làm sao còn sức mà đánh nữa?
Thật sự là quá đáng tiếc, Thiên Tử đệ nhất vô địch, đánh đâu thắng đó, cuối cùng vẫn phải nhận lấy thất bại.
Thực lòng mà nói, tiềm năng của Thiên Tử chắc chắn cao hơn Dương Vũ.
Dù sao cậu ta mới là sinh viên năm nhất, kém Dương Vũ đến tận bốn tuổi, nếu bằng tuổi nhau, trận chiến này chắc chắn sẽ không có nhiều hồi hộp như vậy.
Nhưng tiếc là hiện thực không có "nếu như", Chu Quân vẫn còn quá nóng vội, lấy tư cách sinh viên năm nhất mà ép mình khiêu chiến Dương Vũ hạng hai trên Bảng Xếp Hạng, cuối cùng chiến đấu đến kiệt sức, vẫn kém một bậc.
Sau trận chiến này, trên con đường trưởng thành của Thiên Tử, đã định trước sẽ có một vết mực thất bại.
Dù sau này có vô địch ra sao, quét ngang cả tinh không thế nào, thì trong lý lịch cũng khó mà xóa đi được thất bại này.
"Thôi vậy, thiên tài chỉ biết thắng trận không phải là thiên tài thật sự, chỉ có trải qua trắc trở mới có thể trưởng thành, hy vọng sau trận chiến này, đạo tâm của thằng nhóc này sẽ càng thêm kiên định."
Lão hiệu trưởng lẩm bẩm, ánh mắt dán chặt vào lôi đài, lúc này đạo cụ đã bị hư hỏng, không còn cơ chế bảo hộ tử vong nữa.
Sức chiến đấu của Dương Vũ khi sở hữu hai môn ý cảnh binh khí max cấp là quá cao, lão hiệu trưởng sợ có chuyện không hay xảy ra, dự định sẽ ra tay cứu Chu Quân ngay khi cậu không thể chống đỡ được nữa.
"Sư đệ Thiên Tử, nếu không còn át chủ bài nào nữa, trận chiến này cậu thua rồi!"
Trên không trung, giọng nói của Dương Vũ vang vọng truyền đến, cảm giác áp bức cường đại khiến vô số người xung quanh toát mồ hôi hột.
"Toang rồi! Thần thoại bất bại của Quân ca tôi!"
Tại khu vực quan chiến, tim của một đám sinh viên như nhảy lên đến cổ họng, Dương Thiếu Thiên càng lo lắng đi qua đi lại, miệng lẩm bẩm không ngừng, khiến Tiêu Ngưng Băng nghe mà bực mình, phải tặng cho một cú vào đầu mới chịu im.
"Haiz! Mấy tên top đầu Bảng Xếp Hạng đúng là toàn lũ biến thái, ngay cả Dương Vũ đã kinh khủng như vậy, không biết tên hạng nhất còn mạnh đến mức nào nữa?"
Bên phía sinh viên năm hai, Hứa Hằng không ngừng thở dài.
Trận chiến này đã giúp hắn nhận ra bộ mặt thật của Đại học Côn Lôn, đây đúng là một học viện nơi thiên tài lớp lớp, ngọa hổ tàng long, không hổ danh đệ nhất liên bang.
Những người như Hoàng Phủ Hùng, Thái Nhân thì càng triệt để ngoan ngoãn.
Bọn họ biết rất rõ, dù bản thân cũng có thiên tư không tầm thường, nhưng đợi đến năm tư đại học, chắc chắn cũng không thể đạt đến tầm cao của Dương Vũ.
Càng đừng nói đến Chu Quân.
Tên này lấy tư cách sinh viên năm nhất mà có thể ép Dương Vũ phải dùng hết át chủ bài, thể hiện ra hình thái mạnh nhất, đã là nghịch thiên lắm rồi.
Chỉ tiếc là dù có nghịch thiên đến đâu, cuối cùng cũng khó thoát khỏi một trận thua.
"Tôi tin cậu, Chu Quân!"
Lãnh Tiêu Tiêu hít một hơi thật sâu, nàng vẫn chưa từ bỏ hy vọng, cũng giống như năm đó tại tiệc mừng thọ của Chu gia, khi nhìn thiếu niên một mình đối mặt với học viện Đỗ Thiên.
Mà ngay lúc này.
Dưới vạn ánh mắt đổ dồn.
Dị tượng hư ảnh sau lưng Chu Quân tiêu tan, hắn cô độc đứng giữa sân, ngẩng đầu nhìn pho tượng thần tướng đang cuồn cuộn hai luồng ý cảnh vô biên.
Đôi mắt hắn vô cùng bình tĩnh, không hề có chút hoảng sợ, cũng không có vẻ chán nản chịu thua.
"Sư huynh, có thể cho tôi chút thời gian được không?"
Hắn đột nhiên lên tiếng.
Dương Vũ nghe vậy, chỉ nhẹ nhàng gật đầu: "Không sao, sư đệ nếu có át chủ bài, cứ tự nhiên thi triển."
Nếu là trên chiến trường sinh tử, đương nhiên sẽ không có cảnh tượng hòa nhã như vậy.
Nhưng đây là cuộc tỷ thí trong trường, giữa các sư huynh đệ đồng môn, Dương Vũ rất rộng lượng, không hề tính toán chi li.
Hắn cũng muốn xem xem, vị Thiên Tử đã nhiều lần khiến hắn kinh ngạc, người duy nhất từ trước đến nay đứng đầu cả ba Thần bảng, rốt cuộc còn có thủ đoạn gì để lật ngược tình thế.
Những người khác nghe vậy cũng đều đổ dồn ánh mắt nghi hoặc về phía Chu Quân.
"Đã đến nước này rồi, còn giãy giụa cái gì nữa?"
Có người khinh thường, cảm thấy Chu Quân đang ra vẻ bí ẩn.
Nhưng nhiều người hơn lại mang trong lòng đầy mong đợi.
Thiên Tử là một biểu tượng của thần thoại bất bại, ngoại trừ những kẻ có tâm địa đen tối, rất ít người muốn nhìn thấy một thiên tài vô địch như vậy phải chịu thua.
"Còn một chút nữa thôi, một chút cuối cùng..."
Lúc này, Chu Quân nhắm mắt đứng trên lôi đài, ngũ quan hoàn toàn đóng lại, không còn nghe thấy sự ồn ào của thế giới bên ngoài, toàn bộ tâm trí chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối, đang nắm bắt một thứ gì đó trong cõi u minh.
Đúng vậy, Chu Quân vẫn còn át chủ bài.
Lá bài này, nói là át chủ bài, nhưng thực ra cũng không phải bí mật gì, bởi vì ai cũng có.
Đó chính là Kỹ năng thức tỉnh.
Chỉ có điều thứ Chu Quân muốn thức tỉnh không phải là Thăng Hoa Tột Cùng, mà là Kỹ năng thức tỉnh thứ hai của chính mình!
Đến từ 【 Vạn Pháp Thần Quân 】... Kỹ năng thức tỉnh!
Chuyện này, Chu Quân đã suy nghĩ từ lần đầu tiên nhận được thiên phú 【 Vạn Pháp Thần Quân 】.
Kỹ năng thức tỉnh là sự tiến hóa từ thiên phú của bản thân, là một loại năng lực đặc thù vô cùng mạnh mẽ.
Tuy nhiên, chỉ có những thiên phú đặc biệt cường đại mới có tư cách sở hữu Kỹ năng thức tỉnh.
Chu Quân có song thiên phú, theo một nghĩa nào đó, điều này có nghĩa là hắn có thể sở hữu hai Kỹ năng thức tỉnh.
Chỉ có điều trước đây, thiên phú thứ nhất 【 Phân Phối Lại 】 là do thiên phú cấp D thăng hoa mà thành, có lẽ vì lý do này nên nó không có Kỹ năng thức tỉnh.
Mà sau đó, 【 Vạn Pháp Thần Quân 】 tiến hóa từ quả của Thế Giới Thụ đã hoàn toàn thoát khỏi cái bóng của 【 Phân Phối Lại 】, tiến hóa thành một thiên phú mới vô cùng mạnh mẽ.
Từ lúc đó, Chu Quân đã nghĩ, liệu 【 Vạn Pháp Thần Quân 】 có Kỹ năng thức tỉnh hay không?
Trong suốt thời gian qua, hắn thực ra vẫn luôn cố gắng nắm bắt linh cảm để thức tỉnh nguồn năng lượng đó.
Chuyến đi đến Bắc cảnh đã giúp hắn thu hoạch được rất nhiều.
Khi đối chiến với cao thủ nhà họ La, hắn đã nhiều lần cảm nhận được điều gì đó trong cõi vô hình, nhưng đều không trọn vẹn.
Hắn biết, đó là do áp lực chiến đấu chưa đủ lớn!
Cho đến giờ phút này, khi dốc toàn lực so tài với Dương Vũ, một cuộc luận bàn không hề giữ lại chút nào, cảm nhận của Chu Quân về Kỹ năng thức tỉnh thứ hai càng trở nên rõ ràng hơn.
Hắn lập tức tĩnh tâm ngưng thần, không biết đã qua bao lâu, tựa như ngàn năm vạn năm, lại như một cái chớp mắt thoáng qua.
Ánh linh quang ấy, đột nhiên lóe lên!
Ầm vang một tiếng, trời giáng điềm lành, ánh sáng chín màu xuyên thủng bầu trời chiếu rọi xuống, tắm gội khắp người hắn.
Một luồng khí tức huyền ảo mà cường đại, vào khoảnh khắc này, bùng nổ không chút giữ lại trên người hắn, trong nháy mắt bao phủ khắp tứ hải bát hoang.
Hơn nửa Côn Lôn đều nằm trong phạm vi bao phủ, các sinh viên xung quanh xem trận đấu đều hoàn toàn chết lặng.
Vút!
Cùng lúc đó, Chu Quân bước một bước, xuất hiện trên không trung.
Hắn mở bừng hai mắt, trong đó ẩn chứa uy thế vô hạn, quanh thân tỏa ra khí tức cường đại, như mặt trời chói lọi.
Đồng thời, một giọng nói chỉ mình hắn có thể nghe thấy không ngừng vang vọng.
【 Đã thức tỉnh Kỹ năng thứ hai: Thiên Hạ Duy Ngã! 】
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽