Việc lấy được Thiên Trư Châu cực kỳ thuận lợi.
Có lẽ là nhờ kỹ năng "Nụ Cười Điên Cuồng Của Nữ Thần May Mắn" vẫn luôn phát huy tác dụng.
Vô Lượng đến đây sớm hơn hẳn, nhưng thời gian tìm thấy Boss cuối cùng lại trùng khớp với Chu Quân.
Phải công nhận, khi vận may đạt đến đỉnh điểm thì đúng là một lợi thế bá đạo.
Và khi viên châu này về tay, tất cả mọi người cũng lần lượt nhận được thông báo nhiệm vụ thành công hoặc thất bại.
Bất kể là hưng phấn hay tiếc nuối, họ đều chỉ có thể lũ lượt quay về, rời khỏi khu vực này.
Hiển nhiên, khu tài nguyên cấp cao Thiên Trư có quá nhiều dòng không gian hỗn loạn.
Cái nơi như mê cung này, chẳng ai muốn khám phá thêm.
Thế nên sau khi Boss cuối cùng chết, tất cả đều đồng loạt rút lui.
Cùng lúc đó.
Nhiệm vụ con giáp cuối cùng, cũng chính là viên Thiên Long Châu thần bí, cuối cùng cũng lộ diện trước mặt mọi người.
[Hệ thống: Hướng dẫn nhiệm vụ đã cập nhật! Yêu cầu tiến đến Long Đế Cung, thu thập tín vật con giáp cuối cùng "Thiên Long Châu".]
[Chú thích: Độ khó hoàn thành nhiệm vụ này tương đối cao, phần thưởng điểm được điều chỉnh lên 8000.]
Nhìn thông báo nhiệm vụ lớn nhất, tất cả mọi người đều nín thở, rồi lập tức sôi trào.
Nhiệm vụ Thiên Long Châu vậy mà lại có giá trị đến 8000 điểm!
Gấp 4 lần các nhiệm vụ con giáp khác!
Nói cách khác, nếu có thể hoàn thành nhiệm vụ này, gần như ngay lập tức có thể đưa học viện của mình chiếm lĩnh vị trí số một trên bảng tổng sắp điểm!
Phần thưởng này quá khủng, không ai là không kích động.
"Vang danh thiên hạ chính là lúc này!"
"Có vượt mặt được Côn Lôn hay không, là trông cả vào ván này!"
"Chỉ cần giành được lượt kết liễu Long Đế là có thể giúp học viện tăng vọt 800.000 điểm, sau này về trường cứ gọi là đi nghênh ngang!"
Bất kể là thiên tài của Thái Sơ hay các cô gái của Dao Trì, ai nấy đều sục sôi trong lòng.
Họ đương nhiên biết, trong cuộc thi này, thực lực của Côn Lôn là mạnh nhất, một mình Thiên Tử đã đủ sức cân cả bản đồ.
Nhưng thế thì đã sao?
Thiên Long Châu thuộc về ai, còn phải xem kẻ nào giành được lượt giết cuối cùng.
Trong lúc hỗn loạn, nhỡ đâu vớ được cú bổ đao cuối cùng, hốt luôn mạng của Long Đế thì sao?
Thử một lần, chẳng lỗ đi đâu được!
Thế nên đông đảo học sinh, không một ai là không phấn khích, tất cả đều lao nhanh về phía khu vực trung tâm của Lân Ẩn Động Thiên.
Nơi đó, chính là vị trí của Long Đế Cung!
"Nghe đồn Long Đế Cung chính là phó bản khó nhằn nhất trên đảo Kỳ Lân khi xưa, cho dù là các thế lực siêu cấp cũng khó mà một mình xơi trọn."
"Sau sự kiện đảo Kỳ Lân, Lân Ẩn Động Thiên được hình thành, mảnh vỡ phó bản Long Đế Cung này cũng vô cùng mạnh mẽ, chiếm giữ ngay vị trí trung tâm."
Trên bầu trời, Phượng Lưu Hương bay bên cạnh Chu Quân, vừa lao đi vun vút vừa giải thích.
Hiển nhiên, Phượng gia không hề yếu, họ cũng có mạng lưới tình báo của riêng mình, nắm rõ tình hình bên trong Lân Ẩn Động Thiên.
Chu Quân khẽ gật đầu.
Hắn cũng nhớ lại những ghi chép trong sổ tay của bố mẹ mình.
Nội dung cũng không khác mấy so với những gì Phượng Lưu Hương nói.
Và ở thế hệ của họ, không hề có nhiệm vụ con giáp nào cả, mọi người chỉ đơn thuần là khám phá vào trung tâm và tự nhiên tìm đến nơi này.
Về phần hạ gục vị Boss cuối cùng là Long Đế, đó cũng không phải là công sức của một người.
Mà là do top 5 của cả bốn học viện lớn liên thủ mới hạ được.
Từ đó có thể thấy, đẳng cấp của Long Đế Cung này.
Độ khó để công phá thật sự không thấp chút nào.
Nhưng Chu Quân cũng không lo sẽ xảy ra sự cố lật xe nào.
Dù sao so với thế hệ của bố mẹ hắn, thời đại này chính là đại thế hoàng kim với vô số thiên tài xuất hiện.
Những thiên tài hàng đầu của các học viện lớn, sức mạnh của họ đều vượt xa năm đó.
Có thể nói trong lịch sử ngàn năm của Phạt Thiên Giả Nhân tộc, ngoài thời kỳ khai hoang ban đầu, thời điểm huy hoàng nhất chính là lúc này.
"Bố mình chỉ có thiên phú cấp SS mà năm đó đã có thể hô mưa gọi gió ở Côn Lôn."
"Còn bây giờ, trong Côn Lôn có vô số người sở hữu thiên phú cấp SSS, thậm chí những thiên tài thức tỉnh thuộc tính [Duy Nhất] cũng có đến mấy người!"
"Đây mới thực sự là thời kỳ thịnh thế của Nhân tộc!"
Chu Quân cảm thán, đại thế hoàng kim giáng lâm, thiên tài mọc lên như nấm.
Nhân tộc thổi tù và phản công, thay đổi cục diện yếu thế trên chiến trường tinh không, có lẽ sẽ không còn xa nữa.
Trong lúc miên man suy nghĩ, mọi người đã đến được địa điểm quan trọng.
Từ xa, đã có thể trông thấy một tòa cung thành khổng lồ hiện ra trước mắt.
Giống như hoàng cung thời cổ đại, nó to lớn vô biên, xa hoa tột bậc, dù là những thiên tài thế gia của Côn Lôn đã quen với các sự kiện lớn cũng đều không khỏi chấn động.
Đồng thời.
Ở hai hướng khác trên đường chân trời, người của Thái Sơ và Dao Trì cũng đã kéo đến.
Lần này, Thái Sơ đã điềm tĩnh hơn nhiều.
Chủ yếu là do Vô Lượng không nói lời nào, hắn lần này trở nên rất trầm mặc, thậm chí còn không thèm nhìn Chu Quân mà chọn cách đáp thẳng xuống trước cổng chính của Long Đế Cung.
Khương Tinh Ngưng lướt mắt qua cảnh tượng đó, thầm cười trong lòng, đoán rằng Vô Lượng có lẽ đã phải chịu đả kích gì đó từ Chu Quân.
Giờ phút này, cô nàng tinh nghịch liếc nhìn Chu Quân một cái rồi dẫn dắt các cô gái của Dao Trì đáp xuống.
"He he, Thái Sơ phen này bị Quân ca dẹp lép rồi!"
Tiêu Ngưng Băng nở một nụ cười, những người khác cũng ưỡn ngực, cảm thấy vô cùng vinh dự.
Thân là học trưởng, bem học đệ, đạp Thái Sơ!
Truyền thống lâu đời của Côn Lôn, đến thế hệ của họ vẫn được kế thừa một cách hoàn hảo.
Không làm mất mặt các tiền bối!
"Được rồi, chúng ta cũng xuống thôi."
Chu Quân giơ tay ra hiệu mọi người đừng quá kiêu ngạo, sau đó cũng chỉ huy họ hạ xuống mặt đất.
Long Đế Cung rất kỳ lạ, không gian phía trên có quy tắc hạn chế, không thể bay thẳng vào từ trên trời.
Bắt buộc phải đi từ cổng chính dưới đất, và còn phải hoàn thành một thử thách nào đó mới được.
Bởi vì thử thách này mỗi lần đều khác nhau, nên cuốn sổ tay bố mẹ để lại cũng không giúp được gì nhiều.
Lúc này.
Sau khi Chu Quân đáp xuống đất, liếc mắt một cái liền phát hiện không khí tại hiện trường có chút không ổn.
Chỉ thấy đám thiên tài của Thái Sơ và Dao Trì đã hạ cánh trước đó đang ngây mặt ra, mắt chữ A mồm chữ O nhìn về phía trước.
Chu Quân nhìn theo, thân hình cũng hơi khựng lại.
Chỉ thấy ở nơi đó...
Một đám người trông lôi thôi lếch thếch, lười biếng uể oải đang ngồi bệt dưới đất.
Họ dựng lều, xây dựng một khu cắm trại tạm thời, trong đó có người đang háo hức nấu lẩu, có người thì đang hăng say chơi bài poker, phong cách chill phết cứ như đang đi dã ngoại vậy.
Và ở phía trước nhất, một thanh niên trông có vẻ ốm yếu đang khoanh hai tay trong ống tay áo rộng thùng thình, nhìn chằm chằm vào "cổng chính" trước mặt mà ngẩn người.
"Vãi chưởng!"
"Học viện Nam Thiên Môn?"
Cuối cùng, không biết là ai đã hét lên một tiếng kinh ngạc, phá vỡ sự tĩnh lặng tại hiện trường.
Và câu nói này vừa thốt ra, cũng như bật một công tắc nào đó, khiến học sinh của cả ba học viện lớn đều xôn xao bàn tán.
Hiển nhiên không ai ngờ rằng, họ lại có thể nhìn thấy đám cá mặn của Học viện Nam Thiên Môn ngay trước cửa Long Đế Cung!
Nhìn bộ dạng của họ, có vẻ như đã đợi ở đây từ lâu, khu cắm trại này dựng lên chắc cũng không phải mới một hai ngày.
Ủa không, tụi mình đang quyết đấu sinh tử, mắc gì bọn họ lại nhàn nhã như vậy?
"Boss của Long Đế Cung không lẽ đã bị đám Học viện Nam Thiên Môn thó mất rồi chứ?"
"Không thể nào, nếu vậy thì nhiệm vụ con giáp của chúng ta đã không được công bố!"
"Mà đám Học viện Nam Thiên Môn này có ý gì đây, chẳng lẽ cũng thông não rồi, muốn đến húp ké à?"
Học sinh của ba học viện lớn ngơ ngác nhìn nhau, hoàn toàn không hiểu đám cá mặn Nam Thiên Môn đang giở trò quỷ gì.
Dưới vô số ánh mắt soi mói, thanh niên mặc đạo bào ở phía trước nhất cuối cùng cũng hoàn hồn.
Hắn nhìn mọi người, trên mặt nở một nụ cười.
"Các vị đạo hữu, tiểu đạo đã chờ lâu."
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa