"Ê! Ta có cái ý này!"
Trong tinh hải, trên lưng con Bằng Điểu đang bay vun vút, Chu Quân ngồi xếp bằng bỗng nhiên duỗi một ngón tay, trông như vừa nảy ra ý tưởng cực đỉnh.
Hắn cười phá lên nói: "Côn Bằng thánh tử, ta không giết ngươi đâu, nhưng ngươi phải làm tọa kỵ, đưa ta đến Thái Tổ tinh vực, thấy sao?"
Lời này vừa thốt ra, rõ ràng cảm nhận được, cả người Côn Bằng thánh tử run lên bần bật. Sau đó, một luồng khí tức nhục nhã mãnh liệt truyền tới từ dưới thân hắn.
"Thiên tử Nhân tộc, ngươi đừng có ức hiếp Côn quá đáng!"
"Bản thánh tử đường đường là người thừa kế của tộc Côn Bằng, tương lai còn có hi vọng đặt chân đến cảnh giới Thánh Tôn, vậy mà ngươi dám bắt ta làm tọa kỵ cho ngươi ư!?"
Côn Bằng thánh tử gầm thét chói tai, làm nát bấy không biết bao nhiêu tinh thể xung quanh, để trút hết cơn giận ngút trời trong lòng.
"Ta không phải đang thương lượng với ngươi, hiểu không?"
Chu Quân thấy đối phương cứng đầu, dường như vẫn chưa nhận ra tình hình hiện tại, bỗng nhiên cúi đầu, áp sát đầu mình sát bên mắt to đen láy của Côn Bằng thánh tử, giọng điệu lạnh lẽo đến rợn người.
Một luồng sát ý khó tả cũng ngay lập tức bao trùm lấy Côn Bằng thánh tử, khiến thân thể đang bay với tốc độ cao của hắn cũng không kìm được mà chao đảo.
Lúc này hắn mới đột nhiên kịp phản ứng, vị Thiên tử Nhân tộc đang vắt chân trên lưng hắn, chính là kẻ tàn nhẫn giết Côn không chớp mắt!
"Đáng ghét, đúng là Côn ở dưới mái hiên người ta, đành phải cúi đầu!"
Côn Bằng thánh tử bất lực, trong lòng thầm cắn răng chửi rủa, nhưng ngoài mặt lại không dám phản kháng thêm nữa, lập tức quay đầu về phía Thái Tổ tinh vực, bay vút đi với tốc độ kinh hoàng.
"Thiên tử, ta đưa ngươi đến Thái Tổ tinh vực rồi, ngươi thật sự không giết ta chứ?"
Sau khi đưa ra quyết định chịu nhục, Côn Bằng thánh tử vẫn còn chút lòng chưa yên, liền không nhịn được hỏi thêm lần nữa.
"Yên tâm đi, bao giết."
"...Cái gì?!"
"Ta nói, bao KHÔNG giết mà, bay nhanh lên!"
Chu Quân vỗ vào đầu chim trước mặt, khiến Côn Bằng thánh tử tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng cũng đành phải tăng tốc, liên tục xuyên phá không gian, chỉ một cái chớp mắt đã vượt qua khoảng cách mấy trăm năm ánh sáng.
Không thể không nói, tộc Côn Bằng đích thị là chủng tộc đỉnh cấp nhất trong vũ trụ, hai loại biến hóa Côn và Bằng của chúng đều cực kỳ hữu dụng. Nhất là trạng thái Bằng Điểu này, về tốc độ tuyệt đối là đệ nhất trong cùng cấp, nhanh hơn Chu Quân tự mình di chuyển rất nhiều.
Hắn sở dĩ đuổi kịp Côn Bằng thánh tử lúc nãy là vì bản thân đang trong trạng thái 【Cực Điểm Thăng Hoa】, toàn bộ chiến lực tăng gấp mười lần, bao gồm cả tốc độ. Còn bây giờ, trạng thái 【Cực Điểm Thăng Hoa】 đã biến mất, Chu Quân trở lại trạng thái bình thường, thì tốc độ lại không thể sánh bằng Côn Bằng thánh tử.
"Có con chim di động này, xem ra thời gian đến Thái Tổ tinh vực lại có thể rút ngắn một nửa."
Chu Quân hài lòng gật đầu, sau đó ung dung tự tại ngồi trên lưng Bằng Điểu, lấy ra quyển kỳ thuật Sở Ấu Vi tặng để lật xem, đồng thời còn gọi Agnes ra nắn vai xoa đầu cho hắn, đúng là hưởng thụ hết nấc.
"Chậc, cái tên tiểu tử Nhân tộc này lại còn có một Linh thể trợ thủ Địa Linh cảnh hậu kỳ?"
Tình cảnh này lọt vào mắt Côn Bằng thánh tử, khiến cả con Côn cũng phải chấn động.
Lần đầu nhìn thấy Agnes, đối phương lại là đẳng cấp 900 trở lên, khí tức cường giả toát ra từ huyết mạch Ma Thần cường hãn của nàng không thể xem thường, Côn Bằng thánh tử tự nhiên phải giật mình.
Hắn thầm nghĩ trong lòng, tên Thiên tử Nhân tộc này quả nhiên thâm sâu khó lường, lại còn có át chủ bài ẩn giấu.
"Haizz, chọc vào Nhân tộc lần này, xem như đi sai một nước cờ rồi!"
Côn Bằng thánh tử thở dài thườn thượt, bố cục suốt ba năm trời, giờ đây thua trắng tay không nói, ngay cả cái mạng nhỏ cũng nằm trong tay người ta.
Chỉ có thể cầu nguyện đại nạn này không chết, sau này trở về Tử Vi Tinh vực, sẽ tìm cách báo thù.
Rầm rầm rầm...
Nghĩ vậy, Côn Bằng thánh tử cuống quýt muốn thoát thân, bay càng nhanh hơn, thậm chí còn vận dụng một loại bí pháp gia tốc nào đó, nhanh chóng bay tới Thái Tổ tinh vực.
Thoáng cái, bảy ngày đã trôi qua.
Ngày hôm đó, tốc độ Côn Bằng thánh tử dần chậm lại, rồi dừng hẳn.
Mà phía trước bọn họ không xa, một tòa Đại Quan Ải sừng sững nguy nga, đột ngột xuất hiện giữa tinh hải, toát ra khí thế uy vũ bá đạo khó tả.
"Đó chính là cửa nam Thái Tổ tinh vực! Ngươi bây giờ có thể thả ta đi được chưa?"
Côn Bằng thánh tử nói ra câu đầu tiên trong suốt bảy ngày qua, về phía Chu Quân, vỗ vỗ đôi cánh, trông vẻ nôn nóng không thôi.
"Thả ngươi đi, thả ngươi đi cái gì?"
Hai tay Chu Quân bỗng nhiên bùng lên Thiên Dương Chân Hỏa nồng đậm mãnh liệt, mặt hắn lại lộ vẻ ngơ ngác.
Côn Bằng thánh tử lập tức dựng lông, gào lên: "Ngươi dám nuốt lời? Ngươi đã nói đến cửa nam Thái Tổ thì không giết ta!"
"Ta nói là không giết ngươi, nhưng ta đâu có nói không ăn ngươi đâu!"
Trên gương mặt tuấn dật của Chu Quân bỗng nhiên lộ ra nụ cười ranh mãnh, khà khà nói: "Người là sắt, cơm là thép, một ngày không ăn là đói run người! Đi đường xa như vậy, bụng ta giờ trống rỗng lắm rồi!"
"Vậy nên ăn ngươi, cũng hợp tình hợp lý thôi, đúng không?"
Vừa dứt lời, không đợi Côn Bằng thánh tử kịp phản ứng gì thêm, Thiên Dương Chân Hỏa hừng hực liền đột ngột giáng xuống người hắn.
Oanh!
Trong chốc lát, hỏa quang bùng lên như đuốc, phóng thẳng lên trời, thiêu đốt bao bọc Côn Bằng thánh tử, biến hắn thành một "Hỏa Điểu".
"Thiên tử Nhân tộc, tộc Côn Bằng sẽ không bỏ qua ngươi! A a a..."
Côn Bằng thánh tử kêu rên thảm thiết, nhưng cũng vô ích, dưới Thiên Dương Chân Hỏa, hắn yếu ớt chẳng khác nào một con chim nhỏ tầm thường.
Vẻn vẹn ba đến năm hơi thở sau, hắn liền mất đi sinh cơ hoàn toàn, bị Chu Quân dùng trường thương địa bảo đã được phóng đại xuyên thẳng qua người.
Sau đó, hắn ngay tại chỗ dựng lên một đống chân hỏa, trực tiếp bắt đầu một bữa tiệc mỹ thực nướng liền tay.
"Cánh gà chiên nước mắm, ta thích ăn..."
Chu Quân vừa hừ khẽ hát, vừa lấy từ ba lô không gian ra đủ loại đồ gia vị, rắc đều lên "gà nướng" trước mặt.
Sau một lúc lâu, mùi thơm ngào ngạt liền lan tỏa, bay lượn khắp mảnh tinh không này.
"Đại Bằng Điểu ta chỉ ăn ba tấn, nhẹ nhàng khẽ quấn..."
Chu Quân xé một miếng "chân gà", hắn há miệng hít một hơi thật sâu, cả người thỏa mãn vô cùng.
【Sử dụng Huyết nhục Côn Bằng tộc phản tổ】
【Nhận được điểm kinh nghiệm + 10.000.000】
【Nhận được điểm kinh nghiệm + 10.000.000】
【Thu được Cảm ngộ Độn pháp Không gian x1】
Một loạt thông báo liên tiếp hiện ra trước mắt.
Chu Quân nướng đối phương, cũng không phải chỉ là nhất thời nổi hứng thèm ăn vặt vãnh.
Mà là bởi vì những ngày gần đây, khi đọc quyển kỳ thư kia, hắn đã thấy được một số giới thiệu về vạn tộc sinh linh, biết được bí mật.
Từ xưa đến nay, dù là Lam Tinh hay vũ trụ, đều tuân theo quy luật mạnh được yếu thua.
Giữa các loại sinh linh, cường giả thôn phệ kẻ yếu, bản thân đã là một phương thức duy trì sinh mệnh.
Chỉ là bởi vì giữa thiên địa có linh khí tồn tại, phương pháp bồi bổ bằng huyết nhục dã man này mới dần dần bị vứt bỏ.
Nhưng điều đó không có nghĩa là phương pháp này không tốt, ngược lại thì, nếu sử dụng thỏa đáng, hiệu suất cực kỳ cao.
Tộc Côn Bằng, bản thân đã là sinh linh đỉnh cấp giữa thiên địa, Côn Bằng thánh tử lại là huyết mạch phản tổ trong đó, bởi vậy thôn phệ máu thịt của chúng, giá trị "dinh dưỡng" tương đối cao.
Mà trong quyển kỳ thư kia, tộc Côn Bằng lại được liệt vào danh sách "Món ngon cần thử".
Cho nên, mới có tình cảnh trước mắt này phát sinh...