Virtus's Reader
Toàn Cầu Thăng Cấp: Ta Giác Tỉnh Trăm Vạn Thuộc Tính Điểm

Chương 594: CHƯƠNG 594: BÍ CẢNH XUẤT HIỆN, THIÊN KIÊU HỘI TỤ

Thời gian trôi nhanh như nước chảy.

Thoáng cái đã ba tháng trôi qua.

Trong khoảng thời gian này, tinh vực Loạn Cổ càng thêm rung chuyển, bảy thế lực lớn bắt đầu hành động trên diện rộng, thôn tính các thế lực nhỏ hơn. Giao tranh xảy ra mỗi ngày, khiến tất cả sinh linh trong tinh vực này có cảm giác bão táp sắp ập đến.

Ngoài ra, còn có một đại sự khác.

Đó chính là việc Thánh tử Ma Thiên đã bỏ mạng!

Vụ này cực kỳ bí ẩn, ngay cả người hộ đạo cũng chết theo. Nghe nói toàn bộ Thánh địa Ma Thiên trên dưới đều nổi giận, Thánh chủ Ma Thiên còn tung tin đồn, thề sẽ nghiền xương kẻ thủ ác thành tro, đồng thời treo thưởng cực lớn.

Nhưng đáng tiếc là, ba tháng trôi qua, sự việc vẫn không có chút tiến triển nào.

Cơn thịnh nộ của Thánh địa Ma Thiên dường như cũng biến mất một cách khó hiểu.

Tóm lại là sấm to mưa nhỏ, khiến không ít thế lực được một phen hóng chuyện miễn phí.

...

Khu vực trung tâm của tinh vực Loạn Cổ.

Trong tinh hải, bóng dáng Chu Quân lướt đi như bay, cả người tựa như một vầng thái dương rực lửa, mỗi cái chớp mắt đã vượt qua khoảng cách ngàn vạn năm ánh sáng.

"Dựa theo cảm ứng phương vị từ ngọc bài, chắc là sắp đến nơi rồi."

Một lúc sau, hắn dừng lại, lấy ngọc bài trong tay ra xem xét, thầm nghĩ.

Mẹ đã trở về Thánh địa Ma Thiên, Nam Chi cũng được bà nhận làm đệ tử thân truyền và đưa về cùng.

Mẫu tinh của Nam Chi đã bị tộc Hoàng Sa Thử hủy diệt, cô bé không cha không mẹ, nếu Chu Quân mặc kệ thì sẽ thật sự trở thành một đứa trẻ mồ côi lang thang.

Để cô bé đi theo mẹ mình là Đạm Đài Tĩnh cũng là cách xử lý thỏa đáng nhất.

Còn Chu Quân thì đơn thương độc mã tiến đến động phủ Bí cảnh Phượng Linh sắp xuất hiện.

Bây giờ thời hạn mở ra đã gần kề, khu vực tinh vực này cũng ngày càng náo nhiệt, có thể thấy bóng dáng của bảy thế lực lớn ở khắp mọi nơi.

Trên đường đi, Chu Quân đã gặp không ít thiên kiêu có khí tức rất mạnh.

Nhưng hắn không hề sợ hãi.

Bí cảnh Phượng Linh kia chứa đựng cơ duyên thành Thánh. Người đã thành Thánh đi vào không những vô dụng mà còn bị bí cảnh áp chế thực lực.

Vì vậy, những người tiến vào bên trong sẽ chỉ có cảnh giới dưới Thánh cảnh.

Mà với chiến lực của Chu Quân, dưới Thánh cảnh, hắn tự tin không có đối thủ.

Nửa ngày sau.

Một vùng tinh không hoàn toàn hoang vu hiện ra trong mắt Chu Quân.

Nơi đây không có bất kỳ một ngôi sao hoàn chỉnh nào, hành tinh hay hằng tinh đều không thấy, ngày thường căn bản sẽ không có sinh linh nào đến đây.

Nhưng hôm nay lại khác, nhìn khắp nơi, từng bóng người mạnh mẽ san sát, chia thành bảy phe rõ rệt, chính là bảy thế lực lớn.

Sau khi Chu Quân đến nơi, hắn không vội vàng tìm kiếm tung tích của cha mình mà đứng ở một góc khuất, lặng lẽ quan sát tình hình.

Hắn liếc mắt một cái đã thấy đội ngũ của Thánh địa Ma Thiên, bọn họ mặc trang phục đen thống nhất, toàn thân toát ra vẻ túc sát, chiếm giữ một khoảng trời cao.

Dẫn đầu là một nam một nữ trẻ tuổi, nam là đệ tử chân truyền của thánh địa, nữ là thánh nữ.

Cả hai không nói một lời, vẻ mặt đều rất nghiêm trọng.

Ngay cả các trưởng lão đi cùng phía sau cũng không mở miệng nói chuyện.

Dù sao thì gần đây Thánh địa Ma Thiên cũng không yên ổn, ngay trước thềm bí cảnh Đại Đế mở ra, thánh tử của họ lại bị người ta giết hại, chuyện này thật sự quá hoang đường.

Trớ trêu thay, hung thủ thật sự đến bây giờ vẫn chưa bắt được.

Điều này cũng khó trách tại sao sắc mặt hai người lại nghiêm trọng như vậy.

Ngay cả thánh tử cũng có thể gặp bất trắc, ai dám đảm bảo người tiếp theo không phải là họ?

Trái ngược với bầu không khí ngột ngạt của họ, mấy thế lực khác lại có vẻ rất thoải mái.

Một trong số các thế lực, người nào người nấy huyết khí ngút trời, trên đỉnh đầu lượn lờ sương máu khiến người ta không nhìn rõ mặt mũi, trên người lại mặc trường bào đỏ tươi, khiến họ nổi bật giữa tinh không.

Bọn họ rõ ràng không nói gì, nhưng lại cho người khác cảm giác vô cùng ngang ngược, liên tục dùng ánh mắt khiêu khích nhìn về phía tất cả mọi người.

Đây là Huyết Sát Giáo. Trước khi lên đường, Chu Quân đã được mẹ bổ túc kiến thức cấp tốc, vì vậy cũng biết sơ qua về tình hình của bảy thế lực lớn.

Thiếu chủ thiên tài đời này của Huyết Sát Giáo tu luyện chưa đến bảy mươi năm đã đạt đến cảnh giới Âm Dương cảnh đỉnh phong, chiến lực lại càng hung hãn, nghe nói ngay cả Thánh tử Ma Thiên cũng không sánh bằng.

Gã này được các thế lực khác xem là đối thủ lớn nhất trong chuyến đi bí cảnh lần này.

"Một lũ điên chỉ biết luyện máu, đợi vào bí cảnh rồi xem chúng mày có đẹp mặt không!"

Với ngũ giác mạnh mẽ của mình, Chu Quân nghe được những tiếng thì thầm khinh bỉ, nhìn theo hướng phát ra âm thanh thì thấy cách trận địa của Huyết Sát Giáo không xa, một đám nam nữ dáng người yêu kiều đang lười biếng đứng đó.

Bọn họ ăn mặc vô cùng táo bạo, nữ tử trên người không có nhiều vải vóc, ai nấy đều õng ẹo, yểu điệu thục nữ, ngay cả nam tử cũng không có chút dương khí nào, mặc áo choàng trắng rộng, trang điểm đậm.

"Đây là Phong Tình Tông, chuyên tu luyện tình dục, điều khiển hồng phấn chi khí."

Chu Quân nhìn vẻ ngoài đặc trưng của họ, trong đầu không khỏi hiện lên thông tin tương ứng.

Sau đó, ánh mắt hắn rơi vào người vừa thì thầm, đó là một nam tử, thân hình gầy gò, đang bĩu môi giũa móng tay.

"Vị này chắc là đại sư huynh của Phong Tình Tông, Tình Trường Hận, nghe đồn cũng là một thiên kiêu hàng đầu, từng chạy thoát thành công khỏi tay một Thánh cảnh."

Chu Quân đảo mắt, trong lòng thầm cảnh giác.

Có thể chạy thoát khỏi tay Thánh cảnh, chứng tỏ đối phương rất có khả năng giống hắn, có bản lĩnh giao đấu chớp nhoáng với Thánh cảnh, hoặc là biết một vài bí thuật nào đó.

Tóm lại cũng không phải dạng tầm thường.

"Hừ! Một lũ ái nam ái nữ, nam không ra nam, nữ chẳng ra hồn, sớm muộn gì có ngày ông đây cũng chặt hết chúng mày...!"

Lúc này, một tiếng chửi mắng không hề che giấu đột nhiên vang vọng khắp tinh không, Chu Quân nhìn thấy một gã đại hán người tộc, thân hình vạm vỡ như người nguyên thủy, đi ra giữa trung tâm.

Hắn cởi trần, trên người xăm rồng vẽ hổ, dưới thân mặc chiếc quần làm từ da của một loài dã thú nào đó, vai vác một cây rìu lớn, nói năng ồm ồm, khiến núi sông rung chuyển.

"Thô lỗ~"

Chỉ thấy Tình Trường Hận uốn éo cơ thể, đưa ra ngón tay thon dài, éo éo giọng đáp trả một câu.

Câu nói này khiến gã đại hán kia càng thêm khó chịu, theo bản năng xoa xoa hai tay, như thể nổi hết cả da gà.

"Gã đại hán này, chắc là đại sư huynh của Vô Nhai Thần Giáo, Vương Liệt."

Chu Quân nhìn dáng vẻ của hắn, so sánh với thông tin trong đầu, rất nhanh đã xác định được.

Vương Liệt cũng là một thiên kiêu hàng đầu, từ tầng lớp dưới của tinh vực Loạn Cổ một đường chém giết đi lên, cuối cùng gia nhập Vô Nhai Thần Giáo, trở thành một nhân vật có tiếng tăm lừng lẫy trong tinh không này.

Có lời đồn, bản lĩnh của hắn có thể hàng long phục hổ, sức mạnh vô song, từng quyết đấu với thiếu chủ Huyết Sát Giáo ba ngày ba đêm không rơi vào thế hạ phong.

Ngoài ra, Vô Nhai Thần Giáo và Thần Hải Thánh Tông có quan hệ không tệ, đệ tử hai nhà thường xuyên qua lại.

Quả nhiên không sai, ngay khi Vương Liệt xuất hiện, lập tức có một tràng cười sảng khoái khác vang lên.

"Ha ha ha! Vương huynh nói chuyện với cái đám ái nam ái nữ đó làm gì, không sợ bẩn miệng mình à!"

Lời vừa dứt, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía địa bàn của Thần Hải Thánh Tông, một thiếu niên dẫn đầu cười lớn bước ra.

Trông hắn khoảng mười bảy mười tám tuổi, vóc người không cao, mặc một bộ bạch bào, nhưng nói năng lại vô cùng hào sảng.

Gã này chính là đại đệ tử chân truyền của lão tổ Thần Hải Thánh Tông, Thiên Lưu Thủy. Trông thì trẻ măng, nhưng thực ra đã 130 tuổi, cũng là một nhân vật nổi danh đã lâu, tự xưng là người đứng đầu chính đạo của tinh vực Loạn Cổ.

Tuy nhiên những năm gần đây, danh tiếng và địa vị của hắn có chút không vững chắc.

Bởi vì lão tổ Thần Hải vốn đang bế tử quan, mấy năm trước đột nhiên xuất quan, thu nhận một đệ tử mới.

Nghe nói người này nắm giữ truyền thừa của Viễn Cổ Thần Ma Tông, thủ đoạn và can đảm hơn người, gia nhập Thần Hải Thánh Tông chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã xây dựng được thế lực của riêng mình, rất có uy vọng trong tông môn, đuổi sát Thiên Lưu Thủy.

"Ha ha, Thiên huynh, Chu sư đệ của ngươi không đến à? Lâu rồi không gặp, ta đây nhớ gã lắm đấy!"

Vương Liệt chắp tay với Thiên Lưu Thủy, đột nhiên hỏi một câu đầy ẩn ý.

"Hắn... Hừ! Hắn thích đến thì đến, không đến thì thôi!"

Nghe câu này, vẻ mặt hào sảng của Thiên Lưu Thủy cứng lại, dường như không muốn nhắc đến, cuối cùng hóa thành một tiếng hừ lạnh.

Ngay khi câu nói của hắn vừa dứt, trong tinh không bỗng có một luồng khí thế cường thịnh ập tới, chỉ thấy ở phía xa, một vệt độn quang như sao băng lao tới, hạ cánh cực kỳ phô trương.

Sau đó, vệt độn quang tan đi, hóa thành một bóng người áo trắng.

Gã có dáng vẻ tuấn lãng, thân hình tuyệt vời, một chân đứng trên trường kiếm, khí chất ngời ngời, giơ hai tay về phía mọi người.

"Tất cả mọi người, nhìn về phía ta!"

"Ta có chuyện muốn tuyên bố!"

"Cơ duyên lần này, Chu mỗ ta đây chắc chắn phải có được! Mong các vị nể mặt! Nếu vị nào ở đây không muốn nể mặt, cũng không sao cả, chỉ là tại hạ có thể sẽ lỡ tay xiên chết vị đó thôi!"

Khi ba câu nói này vang vọng khắp tinh không, cả bảy thế lực lớn đều chìm vào sự im lặng đến lạ thường.

Còn Chu Quân ở trong góc thì toàn thân cứng đờ, hai mắt trợn tròn, nhìn chằm chằm vào bóng hình cực kỳ bựa trong đám đông, chỉ cảm thấy hình tượng người cha vĩ đại thời thơ ấu của mình vỡ tan tành.

"Đậu má... Bố, bố diễn sâu vãi!"

Hồi lâu sau, một tiếng "đậu đen rau muống" bất lực bất giác vang lên từ miệng hắn...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!