Virtus's Reader
Toàn Cầu Thăng Cấp: Ta Giác Tỉnh Trăm Vạn Thuộc Tính Điểm

Chương 619: CHƯƠNG 619: THẦN KHƯ TRANH PHONG, CAO THỦ LÊN SÀN

Khương Tinh Ngưng gia nhập đội.

Cả nhóm tiếp tục tiến sâu vào tinh vực Thần Khư, khám phá khu vực rộng lớn và cổ xưa này.

Bảy ngày sau.

Sau khi chém giết không biết bao nhiêu Quỷ tộc, bốn người đặt chân đến trước một hành tinh khổng lồ.

Hành tinh này tràn đầy sức sống, một cảnh tượng hiếm thấy ở tinh vực Thần Khư. Trên đó còn có những tòa thành trì san sát, kiến trúc trong thành mang đậm vẻ cổ kính, toát ra một cảm giác hoang vu, cổ xưa.

"Lẽ nào đây chính là nơi ở còn sót lại của Thần Minh trong truyền thuyết?"

Diệp Trường Sơn phóng tầm mắt ra xa, ngũ giác lan tỏa khắp hành tinh, kinh ngạc thốt lên.

"Trên đời này làm gì có Thần Minh? Cảnh giới Tiên Thể trên cả Đại Đế còn không được vũ trụ dung nạp, chắc chỉ là mấy công trình kiến trúc từ thời Viễn Cổ để lại thôi."

Ngụy Đóa Nhi lắc đầu, không đồng tình với truyền thuyết về tinh vực Thần Khư.

"Nơi này có vẻ tụ tập không ít sinh linh, chắc hẳn đều là thiên tài của các tộc đến đây vì con đường thành tiên, chúng ta qua đó xem thử."

Chu Quân chỉ về một nơi trên hành tinh, hứng thú nói.

Tuy 99% diện tích của hành tinh này đều hoang phế, nhưng lại có một tòa thành trì náo nhiệt khác thường. Đứng từ xa cũng có thể cảm nhận được luồng khí huyết kinh người đang sôi trào, lan tỏa ra xung quanh.

Nghe Chu Quân nói vậy, những người còn lại đương nhiên không có ý kiến, tất cả cùng bay tới.

Trong nháy mắt, bốn người đã hạ cánh xuống bên trong tòa thành.

Kiến trúc trong thành dường như được làm từ một loại vật liệu đặc biệt nào đó, cực kỳ kiên cố. Trải qua không biết bao nhiêu năm tháng từ thời xa xưa đến nay, chúng vẫn không hề bị năm tháng bào mòn.

Lúc này trong thành, có khoảng bốn năm mươi sinh linh đang chiếm cứ. Nghe có vẻ không nhiều, nhưng tu vi của đám người này lại toàn bộ đều ở cấp bậc Thánh Tôn.

Điều này quá kinh người, khó mà tưởng tượng được trong vũ trụ này lại ẩn giấu nhiều Thánh Tôn đến thế.

Không còn nghi ngờ gì nữa, họ đều là những nhân vật kiệt xuất của các tộc. Có người trẻ tuổi căng tràn sức sống, có kẻ lại già nua tử khí bao trùm. Giờ đây, tất cả hội tụ tại đây cũng chỉ vì cơ hội thành tiên hư vô mờ mịt.

Sự xuất hiện của nhóm Chu Quân không gây ra quá nhiều sự chú ý. Bề ngoài, nhóm của họ chẳng có lấy một Thánh Tôn nào, không đáng để coi là đối thủ.

Oanh!

Ngay lúc nhóm Chu Quân đang quan sát xung quanh, phía trước bỗng nhiên có dư âm của một trận chiến kinh người truyền đến. Hai vị Thánh Tôn không biết đã xảy ra xung đột gì mà lao vào đại chiến.

Cảnh tượng này ngược lại thu hút không ít ánh mắt, từng người một hoặc là nghiêm trọng, hoặc là lạnh lùng, hoặc là đầy ẩn ý nhìn sang.

Hai sinh linh xảy ra xung đột là một gã tộc Lang Nhân và một con Lôi Điểu xấu xí, cả hai lao vào sống mái với nhau, pháp tắc Thánh cảnh không ngừng khuấy động.

Nhưng điều kỳ lạ là, không biết trên hành tinh này có cấm chế gì, hay do kiến trúc trong thành quá đặc thù, mà nó đã hấp thụ hết phần lớn uy lực từ chiêu thức của các cường giả Thánh Tôn, vì vậy mà không gây ra cảnh phá hủy cấp độ hành tinh.

"Lôi Tuyệt! Ngươi thật sự muốn liều chết với ta sao? Năm đó ta ăn thịt mẹ ngươi đúng là không phải, nhưng bây giờ con đường thành tiên đã mở, cường giả khắp nơi đang lăm le, tu sĩ Thượng Cổ cũng không ít kẻ đã thoát khỏi thần nguyên. Dưới tình hình này, ngươi thật sự muốn cùng ta không chết không thôi, để kẻ khác ngư ông đắc lợi à?"

Trong chiến trường, gã Lang Nhân gầm lên giận dữ. Khí huyết của hắn đã suy bại, dường như tuổi tác đã cao, không phải là một Thánh Tôn trẻ tuổi.

Mà con Lôi Điểu giao chiến với hắn thì hoàn toàn ngược lại, tinh lực dồi dào, đang ở độ tuổi trung niên.

Nó cất tiếng kêu dài lanh lảnh, lạnh lùng nói: "Thù giết mẹ không thể không báo, trận chiến này ta đã đợi cả triệu năm, cuối cùng cũng đợi được ngươi chui ra khỏi cái bí cảnh Lang Tinh đó! Còn con đường thành tiên thì liên quan gì đến ta? Ta chỉ muốn giết ngươi!"

Lôi Điểu gầm lên điên cuồng, toàn lực bộc phát. Hóa ra nó có tu vi Thánh Tôn cảnh hậu kỳ, giao chiến với gã Lang Nhân kia, sau mấy trăm hiệp đã xé xác đối thủ trong ánh điện quang, toàn thân tắm trong máu thánh, trông oai phong lẫm liệt.

"Con đường thành tiên đã mở, tất cả những người ở đây đều là đối thủ, có kẻ nào bất mãn với Lôi Tuyệt ta không? Cứ việc ra đây khiêu chiến!"

Trong ánh điện quang, Lôi Điểu dường như đã hăng máu, buông lời ngông cuồng với toàn bộ Thánh Tôn trong thành, ánh mắt liếc nhìn bốn phương.

Con đường thành tiên, không phải là một con đường tồn tại cụ thể.

Mà nó chỉ con đường tranh đoạt cơ hội thành tiên, một con đường tràn ngập chém giết.

Chỉ cần bước vào tinh vực Thần Khư, con đường thành tiên đã ở khắp mọi nơi, bất kỳ sinh linh nào khác có tham vọng với bản nguyên vũ trụ đều được tính là đối thủ.

Lôi Tuyệt đã nhìn thấu điểm này, nên chẳng thèm quan tâm, cả thành đầy Thánh Tôn, nhưng người thắng chỉ có một. Dứt khoát bật mode cà khịa cả server.

Theo tiếng gầm của nó vang vọng, các cường giả Thánh Tôn của các tộc lại chẳng ai đáp lại.

Hiển nhiên, không có sinh linh nào muốn tùy tiện đại chiến với một Thánh Tôn hậu kỳ trẻ tuổi khí thế hừng hực. Số lượng kẻ muốn tích trữ thực lực để sau cùng hái quả ngọt cũng không ít.

"Một lũ tép riu!"

Lôi Tuyệt nhìn khắp bốn phía, ngạo nghễ cười lạnh. Trong số rất nhiều cường giả Thánh Tôn ở đây, thực ra số người già nua như gã Lang Nhân kia cũng không ít. Bọn họ bình thường trốn trong bí cảnh của tộc để kéo dài hơi tàn, lần này vì con đường thành tiên mở ra nên không thể không xuất hiện.

Nhưng ra ngoài thì có ích gì? Nhiều năm sống tạm bợ đã khiến họ đánh mất đi khí phách và thủ đoạn, căn bản không thể tranh đấu với các Thánh Tôn trẻ tuổi.

Thiên tài chân chính, phải có một trái tim vô địch, trăm trận trăm thắng.

Giống như đám lão già của các tộc ở đây, trong mắt Lôi Tuyệt chẳng có chút uy hiếp nào. Bản tính lo trước lo sau của họ đã định sẵn sẽ trở thành bàn đạp trên con đường thành tiên.

"Ha ha ha! Không ngờ vừa ra ngoài đã được thấy một tiểu bối có khí phách như ngươi! Ngươi, rất hợp gu của bản tọa!"

Một tràng cười ngông cuồng bỗng nhiên vang lên. Chỉ thấy ở một góc trong thành, một luồng khí thế cường đại bất ngờ bao trùm, từng trận máu đen nhảy múa, hóa thành một thân ảnh cường tráng giữa không trung.

Thân hình hắn tương tự Nhân tộc, mình trần, để lộ vóc dáng cường tráng. Trên trán mọc một đôi sừng rồng, ngũ quan yêu dị vô cùng, dưới mái tóc đỏ rực lại càng thêm tà tính.

Vừa xuất hiện, hắn đã thể hiện khí thế cao ngạo không coi ai ra gì, vỗ tay bôm bốp, mặt đầy vẻ trêu tức nhìn về phía Lôi Tuyệt: "Nhóc con, đám lâu la của ta đang thiếu một con Lôi Điểu, mày có muốn về dưới trướng không?"

Vừa mở miệng, hắn đã muốn Lôi Tuyệt từ bỏ con đường thành tiên, hóa thành tùy tùng, gia nhập dưới trướng mình.

Hành động khiến đối thủ không đánh mà hàng này, ngông cuồng đến mức nào? Đủ để khiến bất kỳ thiên tài nào cũng phải lật mặt tại chỗ.

Nhưng Lôi Tuyệt lại thay đổi thái độ, không làm như vậy, trái lại mặt đầy cảnh giác nhìn đối phương.

Bởi vì gã đàn ông tóc đỏ sừng rồng này, không phải sinh linh tầm thường, mà là một thiên tài cổ đại phá phong ấn từ trong Thần Nguyên ra!

Thời Viễn Cổ, bản nguyên vũ trụ phát triển, thiên địa pháp tắc hoàn thiện.

Những thiên tài có thể chứng đạo Thánh Tôn trong thời kỳ đó đều cực kỳ chất lượng, mỗi người đều mạnh đến khó tin. Đối với Thánh Tôn thời hiện đại, chiến lực của họ thường yêu nghiệt hơn nhiều.

"Ngài chẳng qua chỉ là một kẻ bại trận của thời đại cũ, vừa phá phong đã muốn hậu thế như ta làm chó cho ngài, không khỏi tự coi mình là cái rốn của vũ trụ rồi đấy!"

Nhưng Lôi Tuyệt cũng không phải kẻ yếu bóng vía, sau một hồi trầm ngâm, nó lạnh lùng lên tiếng.

"Láo xược! Bắc Dương Ma Tôn ta mà cũng là loại như ngươi có thể phán xét à?"

Ai ngờ lời nói của nó lại chọc giận đối phương. Gã tóc đỏ lập tức lật mặt, một chưởng hung hăng đánh về phía Lôi Tuyệt, thánh uy trên đó phun trào, vậy mà bộc phát ra uy lực cấp bậc Thánh Tôn đỉnh phong.

Ầm!

Trong chớp mắt, Lôi Tuyệt không kịp suy nghĩ nhiều, chỉ có thể vận dụng toàn thân chi lực, sử dụng thiên phú bản mệnh của tộc Lôi Điểu, cố gắng chống cự.

Thế nhưng chỉ chống đỡ được ba hơi thở, nó đã không thể duy trì nổi, trong tiếng hét không cam lòng bị chưởng lực kia trực tiếp oanh sát.

Chỉ một chiêu! Mạnh như Lôi Tuyệt mà cũng bay màu!

Toàn trường hoàn toàn tĩnh lặng.

Các cường giả Thánh Tôn của các tộc đều câm nín, nhìn về phía gã đàn ông tóc đỏ với ánh mắt đầy sợ hãi. Thậm chí có sinh linh dường như hối hận vì đã tham gia vào con đường thành tiên, mặt mày đắng chát lùi lại.

Mới bao lâu chứ? Chỉ một lát mà thôi, đã có liên tiếp hai vị cường giả Thánh Tôn vẫn lạc, chết còn thê thảm như vậy.

Sự hung hiểm của con đường thành tiên, vượt xa tưởng tượng của tất cả sinh linh.

"Vãi thật, đây mà là thiên kiêu cổ đại á?"

Diệp Trường Sơn lau mồ hôi, hắn mới chỉ có tu vi Thánh cảnh sơ kỳ, khi đối mặt với đám cường giả Thánh Tôn này, áp lực lớn đến cực điểm, nhất là khi gã đàn ông tóc đỏ kia ra tay, càng khiến hắn không kiểm soát được mà toàn thân mềm nhũn.

Ngụy Đóa Nhi cũng ở trong tình cảnh tương tự, còn chưa đột phá đến Thánh Tôn, dù thiên tư có cao đến đâu, vẫn cảm thấy áp lực cực lớn.

Trong sân, cũng chỉ có Chu Quân là không sợ luồng uy áp này, nhưng lúc này lại vì một chuyện khác mà mày không thể giãn ra.

"Bắc Dương Ma Tôn..."

Hắn lẩm bẩm cái tên này, những cảnh tượng trong phó bản ở bắc cảnh hơn ba trăm năm trước hiện về, trong lòng có chút không thể tin nổi.

Nghĩ đến đây, hắn không khỏi quay đầu nhìn Khương Tinh Ngưng, lại thấy đối phương cũng đang nhìn mình, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt chớp động đã nói lên tất cả.

"Chẳng lẽ thật sự là hắn! Ma vật Ma Thần trong phó bản năm xưa, lại là một thiên tài cổ đại được phong ấn trong thần nguyên?!"

Chu Quân chấn động trong lòng. Nghiệt duyên giữa hắn và Khương Tinh Ngưng năm đó, cũng là do Bắc Dương Ma Tôn mà ra.

Con ma vật này cực kỳ háo sắc, thực lực ngút trời, nếu không phải lúc đó Chu Quân có Nữ Thần May Mắn âm thầm trợ giúp, e rằng thật sự không thắng nổi.

"Ồ? Sao ta lại cảm thấy có khí tức quen thuộc thế này? Hình như là Dương Thiên Nhất Tuyến của ta?"

Và đúng lúc này, Bắc Dương Ma Tôn thật sự lòng có cảm giác, ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn quét ngang toàn thành, cuối cùng đột nhiên dừng lại trên người nhóm Chu Quân.

Mặc dù hiệu quả của Dương Thiên Nhất Tuyến đã bị Chu Quân xóa bỏ, nhưng dù sao sợi dây liên kết này cũng đã ảnh hưởng đến hai người hơn ba trăm năm.

Bắc Dương Ma Tôn, với tư cách là người sáng tạo, vậy mà vào lúc này đã dùng sức mạnh to lớn của Thánh Tôn để thôi động pháp tắc Thời Gian, trong cõi u minh cảm nhận được dấu vết từng tồn tại của sợi dây này.

"Nhóc con, tại sao trên người ngươi lại có dấu vết tuyệt học của bản tọa? Lại còn là tuyến chủ trong mối quan hệ chủ-nô?"

Đọc được thông tin này, Bắc Dương Ma Tôn một bước đi tới trước mặt nhóm Chu Quân, trầm giọng hỏi.

Đồng thời lúc nói chuyện, ánh mắt hắn lại không tự chủ được bị Khương Tinh Ngưng và Ngụy Đóa Nhi hấp dẫn. Vẻ đẹp khuynh thành tuyệt sắc của hai nàng khiến trong mắt hắn dâng lên một tia kinh diễm, ngay sau đó là ý muốn chiếm hữu nồng đậm bùng phát.

Chu Quân thấy vậy không khỏi nhíu mày, bất kể là thái độ của Bắc Dương Ma Tôn, hay là sự thèm thuồng của hắn đối với Ngụy Đóa Nhi, đều khiến hắn cực kỳ khó chịu.

Con ma vật này, vẫn trước sau như một, háo sắc như mạng.

"Ngươi không có tư cách hỏi ta, còn nữa... còn dám nhìn lung tung bằng cặp mắt chó của ngươi, đừng trách ta móc nó ra!"

Chu Quân đột nhiên bước lên một bước, che hai cô gái sau lưng, giọng nói lạnh như băng, hoàn toàn không coi đối phương ra gì.

Cảnh tượng này, trong nháy mắt thu hút ánh mắt toàn thành, khiến các Thánh Tôn của các tộc kinh ngạc nhìn sang.

Gã Nhân tộc này từ đâu ra mà láo xược thế, tu vi mới Thánh cảnh đỉnh phong, vậy mà dám khiêu chiến với một thiên tài cổ đại như Bắc Dương Ma Tôn?

Thật sự là chê mình sống quá lâu rồi sao?

Ngay cả Bắc Dương Ma Tôn cũng sững sờ, sau đó ngửa mặt lên trời cười ha hả. Cười xong, hắn lại đột nhiên lật mặt, hung ác nói: "Thằng nhóc thú vị, ta không biết ngươi lấy đâu ra dũng khí để nói chuyện ngang ngược với bản tọa."

"Nhưng bản tọa cũng chẳng bận tâm, dù sao giết ngươi xong, thi triển thuật sưu hồn, mỹ nhân của ngươi và bí mật của ngươi, cũng đều là của ta!"

Lời của Bắc Dương Ma Tôn vừa dứt, hắn lại lần nữa giơ tay lên, rõ ràng là muốn thi triển chiêu vừa dùng để giết Lôi Tuyệt.

Chu Quân thấy vậy cũng âm thầm vận chuyển toàn thân khí huyết, chuẩn bị sẵn sàng nghênh chiến.

Và đúng lúc này, ánh sáng trong thành đột nhiên tối sầm lại, như có thứ gì đó che khuất ánh mặt trời, đồng thời một luồng uy áp và khí thế kinh người bùng nổ trên không.

Luồng uy áp này quá kinh người, khiến tất cả sinh linh phải ngẩng đầu, ngay cả Bắc Dương Ma Tôn cũng phải thu tay lại nhìn lên.

Thứ che khuất ánh mặt trời là một sinh vật có sáu cánh.

Nàng dường như là một nữ tử, toàn thân khoác bộ giáp mỏng, sau lưng sáu đôi cánh trắng muốt dang rộng, trong tay nắm một thanh kiếm dài sắc bén, lơ lửng trên cao, tỏ vẻ bề trên. Vì vừa vặn che khuất mặt trời, cái bóng của nàng khiến cả thành chìm trong bóng tối.

Trong hoàn cảnh này, kết hợp với thánh uy khủng bố mà nàng tỏa ra, áp lực lại càng tăng lên đến đỉnh điểm.

Chỉ một người đã trấn áp toàn bộ Thánh Tôn trong thành đến không nói nên lời.

"Ra là ngươi! Tàn đảng của Thiên Sứ Điện, không ngờ ngươi cũng tự phong ấn mình trong thần nguyên!"

Bắc Dương Ma Tôn không thèm để ý đến Chu Quân nữa, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào thân ảnh trên trời, giọng nói mang theo vài phần kiêng kỵ.

Hiển nhiên, đây cũng là một vị thiên tài cổ đại.

"Đây hình như là... Đại Thiên Sứ hủy diệt Kayle?"

Chu Quân cũng đang quan sát vị thiên tài cổ đại mới xuất hiện này. Vẻ ngoài quen thuộc đến mức mãnh liệt kia khiến Chu Quân nhớ lại một đoạn ký ức đã phủ bụi.

Ban đầu ở bí cảnh phó bản trên dãy Côn Lôn, Boss cuối cùng trong Yêu Tháp chín tầng, Đại Thiên Sứ Kayle!

Bí cảnh đó, vẫn là Chu Quân cùng Phượng Lưu Hương xông pha. Kayle, với tư cách là Ma Thần thủ quan cuối cùng, sở hữu hai hình thái, đã để lại cho Chu Quân ấn tượng sâu sắc.

Bây giờ năm tháng biến đổi, vật đổi sao dời, Kayle lại một lần nữa xuất hiện trên thế gian, nhưng học tỷ Phượng Lưu Hương đã cùng hắn tiến vào bí cảnh khi đó, lại sớm đã vẫn lạc.

Chu Quân nhất thời có chút hoảng hốt, hóa ra các Ma Thần trong phó bản của Lam Tinh, đều từng là những thiên tài thực sự tồn tại trong vũ trụ này sao?

"Bắc Dương, ngay cả một kẻ dơ bẩn như ngươi cũng có thể tự phong ấn, tại sao bản thần lại không thể?"

Đại Thiên Sứ Kayle bay thấp xuống, khí tức thánh khiết của nàng khiến toàn bộ sinh linh trong thành thất thần.

"Thiên Sứ tộc, chủng tộc đỉnh cao của vũ trụ. Thiên Sứ Điện do họ sáng lập từng là thế lực nổi danh nhất tinh vực Thần Khư, đáng tiếc vào giữa kỷ nguyên Viễn Cổ, đã bị hủy diệt một cách kỳ lạ."

"Vốn tưởng rằng thế gian này đã không còn Thiên Sứ tộc, ai ngờ vẫn còn một người sống sót nhờ phong ấn trong thần nguyên!"

Một Thánh Tôn lớn tuổi thở dài, nói ra về thế lực cổ xưa Thiên Sứ Điện.

"Đạo đức giả! Những chuyện xấu xa mà Thiên Sứ Điện các ngươi làm năm đó chẳng lẽ ít hơn bản tọa sao? Bớt ra vẻ cao thượng đi!"

Bắc Dương Ma Tôn hừ lạnh, có thể thấy hắn lúc này rõ ràng không vui, nhưng lại hiếm thấy không trực tiếp ra tay.

Xem ra thực lực của Đại Thiên Sứ Kayle này quả nhiên mạnh mẽ, ngay cả hắn cũng cảm thấy kiêng kỵ.

"Thần Chỉ Cung sắp mở ra, bản thần không muốn lãng phí nước bọt với ngươi."

Kayle lắc đầu, không tiếp tục đôi co với Bắc Dương Ma Tôn, yên tĩnh lơ lửng trên không thành trì, nhắm mắt không nói.

Dáng vẻ đó, dường như đang chuẩn bị cho một thứ gì đó sắp đến, tích trữ lực lượng.

"Thần Chỉ Cung... Chẳng lẽ nơi này hội tụ nhiều sinh linh như vậy, đều là để chờ Thần Chỉ Cung này mở ra?"

Chu Quân và Ngụy Đóa Nhi liếc nhìn nhau, đều đột nhiên hiểu ra điều gì đó.

E rằng trên hành tinh này, việc có nhiều cường giả hội tụ như vậy tuyệt không phải ngẫu nhiên, mà là có một đại cơ duyên tương tự như bí cảnh.

Bọn họ thiếu thông tin, nhưng vẫn trời xui đất khiến bước vào hành tinh này, xem ra vận khí thật sự không tệ.

Và trong nửa ngày sau đó.

Cả hành tinh trở nên náo nhiệt hẳn lên. Cả đời chưa bao giờ thấy nhiều cường giả Thánh Tôn đến thế, thậm chí rất nhiều chủng tộc ẩn thế không ra cũng xuất hiện.

Thiên tài cổ đại phá phong thần nguyên cũng không phải số ít, một người lại một người, lần lượt lên sàn.

Đều là những nhân vật uy danh hiển hách trong lịch sử, những thiên tài tuấn kiệt thực sự, thậm chí không ít người có khí tức còn vượt xa cả Bắc Dương Ma Tôn.

Trong số những thiên tài cổ đại này, Chu Quân lại thấy được một người quen.

Huyết Sát Kiếm Chủ!

Vị Thông Thiên Kiếm Thần này từng giúp đỡ Chu Quân rất nhiều trong phó bản ở Lam Tinh. Tru Tiên Kiếm Trận của hắn, chính là được thăng hoa từ Tứ Cực Kiếm Trận của Huyết Sát Kiếm Chủ...

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!