Virtus's Reader
Toàn Cầu Thăng Cấp: Ta Giác Tỉnh Trăm Vạn Thuộc Tính Điểm

Chương 647: CHƯƠNG 646: CỐ NHÂN NHƯ LÁ RỤNG TRONG GIÓ

Trên Lam Tinh có rất nhiều cố nhân.

Nhiều năm không gặp, có người đã qua đời, có người đã già yếu đi nhiều.

Chu Quân chuẩn bị đại hôn ở Thần Đô, mời tất cả những người quen biết trong đời này đến, bao gồm cả những đối thủ từng tranh tài thời niên thiếu.

Ai nấy đều vô cùng cảm khái, cùng nhau ôn lại chuyện xưa trong tiệc cưới.

Họ kể về kỳ thi cao khảo Nam Cảnh hung hiểm nhất năm đó, về giải đấu Côn Lôn, về cuộc tranh tài giữa tứ viện.

Cuối cùng, tất cả những điều đó đều hóa thành lời chúc phúc cho đôi tân nhân.

"Tiếc thật, lão hiệu trưởng đã qua đời từ chín trăm năm trước, nếu không khi thấy cảnh này, ông ấy chắc chắn sẽ vui lắm."

Hứa Hằng vỗ vai Chu Quân, nói với vẻ đầy thương cảm, câu nói này khiến Chu Quân trầm mặc.

Bởi vì qua lão hiệu trưởng, hắn lại nghĩ đến một vị lão nhân khác, học trưởng "lão già gân".

Cái lão đầu không đứng đắn, vừa là thầy vừa là bạn, đã thiêu đốt sinh mệnh của mình năm đó.

"May mà Quỷ tộc cuối cùng cũng bị ta diệt sạch, nỗ lực của bao thế hệ chúng ta đã không uổng phí."

Cuối cùng, Chu Quân tự an ủi mình.

Sau đó, hắn lại nhìn về phía một vị lão nhân khác có cùng huyết mạch với mình, ông nội của hắn.

Sau khi thiên phú được thăng hoa năm đó, Chu Bỉnh Nghĩa dựa vào ưu thế của gia tộc số một Lam Tinh, không ngừng tiến bộ, cảnh giới liên tiếp đột phá, sau này còn thức tỉnh được linh giác.

Bây giờ tu vi của ông đã ở khoảng cảnh giới Thiên Linh tầng 20, sống thêm mấy vạn năm không thành vấn đề.

Tuy nhiên, trong lòng Chu Quân vẫn có một cảm giác cấp bách.

Tuổi thọ của võ giả vô cùng dài, như cường giả Đại Đế có thể sống đến mấy trăm triệu năm.

Hắn tuy không phải Đại Đế, nhưng với Thánh Thể đại thành, thậm chí hắn còn có thể sống lâu hơn cả Đại Đế.

Vì vậy, chút tuổi thọ này của Chu Bỉnh Nghĩa thật sự không đáng kể, rồi sẽ có một ngày ông rời xa hắn.

Chỉ có thể mau chóng tìm kiếm chí bảo để giúp ông nâng cao tu vi, hoặc là phong ấn ông vào trong "Thiên Nguyên Khoáng Tinh".

Đúng vậy, chính là bảo bối được thăng hoa từ thần khoáng chín màu trong Vô Gian Địa Khoáng năm xưa.

Nó thuộc về chí bảo của Tiên giới, còn xịn hơn cả thần nguyên dùng để phong ấn các thiên kiêu Viễn Cổ. Ngay từ lúc đó, Chu Quân đã có dự cảm rằng thứ này sẽ có tác dụng lớn với hắn trong tương lai.

Bây giờ cuối cùng đã ứng nghiệm.

Trong lòng nghĩ vậy, sau khi gặp gỡ từng người cố nhân, hôn lễ cuối cùng cũng bắt đầu dưới sự chứng kiến của các hào tộc trong toàn vũ trụ.

Đây là một hôn lễ kiểu Trung Hoa rất truyền thống. Tân nương Ngụy Đóa Nhi vô cùng xinh đẹp, môi son đỏ thắm, mỉm cười duyên dáng nhìn Chu Quân, tình ý trong mắt gần như tan chảy.

"Hai họ kết tình thông gia, một lòng chung lối, lương duyên vĩnh kết, xứng đôi vừa lứa..."

Trong lời tuyên thệ, hai người bái cao đường, bái phụ mẫu, cuối cùng là phu thê giao bái.

Chu Hiển Vinh và Đạm Đài Tĩnh vui mừng khôn xiết, cười không ngậm được mồm.

"Ngàn năm chờ đợi, dây dưa sinh tử, gả cho Thiên Tử, nàng xứng đáng!"

Một người bạn thân quen cất lời cảm thán đầy ngưỡng mộ. Tình cảm của Ngụy Đóa Nhi dành cho Chu Quân, chúng sinh đều nhìn thấy rõ, đặc biệt là lần ở Thần Khư Sơn, đã làm cảm động biết bao nhiêu người.

Diệp Trường Sơn nốc một ngụm rượu lớn, thao thao bất tuyệt kể về quá khứ của bộ ba bọn họ trên bàn tiệc, khiến mọi người liên tục trầm trồ kinh ngạc.

Chu Quân cười đi mời rượu, ánh mắt lướt qua từng người bạn cũ.

Thượng Quan Vô Song, Hứa Hằng, Trương Thiên Đạo, Dương Vũ, Cơ Thiên Hành, Lãnh Tiêu Tiêu... Rất nhiều người đã được hắn mời đến, thậm chí cả Mộ Dung Tuyết cũng có mặt.

Chỉ có điều, nàng của hiện tại sớm đã bước vào tuổi trung niên, vẻ tao nhã không còn, so với các thiên kiêu khác, nét già nua hiện lên rất rõ.

Nhiều năm trôi qua, hai bên đã sớm buông bỏ, mỉm cười nhìn nhau hóa giải ân oán, cùng cạn một chén rượu.

Trong bữa tiệc, hắn còn thấy một lão giả áo trắng khí chất bất phàm, sau khi hỏi thăm thì không khỏi giật mình, người này lại chính là Sở Thiên Ca, người đã nhiều lần giúp đỡ hắn và luôn miệng gọi hắn một tiếng "A đệ".

Năm đó cũng là một nhân vật lừng lẫy, có địa vị cao ở thành Lâm Uyên, vậy mà bây giờ lại sắp đi đến cuối con đường sinh mệnh.

Điều này khiến Chu Quân cảm thấy xót xa, hắn tặng một ít đan dược, hy vọng có thể giúp vị đại ca tốt này sống thêm một thời gian nữa.

Sau đó, hắn lại cùng Viêm Liệt, Hạo Thiên, Triệu Nhã Tiên, Hắc Tê và rất nhiều Thần Vương khác lần lượt cạn chén, cùng nhau ôn lại chuyện cũ ở Đế Thần tinh vực và Côn Bằng tộc.

Đến cuối cùng, Chu Quân mời rượu Vô Lượng, đột nhiên hỏi một câu đã thắc mắc nhiều năm: "Vô Lượng huynh, tên thật của huynh rốt cuộc là gì?"

"Ta..."

Vô Lượng nghe vậy, đầu tiên là sững sờ, sau đó mặt đỏ bừng, do dự một lúc lâu mới nói: "Ta tên Vương Đại Chuỳ."

"Ha ha ha ha..."

Lời vừa dứt, cả đám người lập tức phá lên cười vang, không có ác ý, chỉ là chọc quê không thương tiếc.

Vô Lượng hiếm khi luống cuống tay chân, hoàn toàn không hợp với hình tượng thường ngày của hắn.

Chu Quân cũng chỉ biết lắc đầu cười không ngớt. Cuối cùng, hắn nâng ly rượu trong tay, hướng về một phía khác của bầu trời, cụng ly đầy ẩn ý.

Bởi vì hắn biết, tại lối đi phi thăng xa xôi, có một nữ tử đang lặng lẽ dõi theo cảnh tượng này.

Trảm Thiên Đại Đế nhìn đại hôn đang diễn ra trên Lam Tinh, ngẩn ngơ bất động, hai hàng nước mắt không ngừng tuôn rơi trên má.

"Tên lừa đảo, Quân ca ca, tên đạo hữu thối tha..."

Ba giọng nói với ngữ khí khác nhau không ngừng vang lên từ miệng nàng. Nếu có đại năng ở đây, sẽ kinh ngạc phát hiện thần hồn của nàng lại chia làm ba phần, đang lơ lửng qua lại trên đỉnh đầu.

Cuối cùng, cùng với một tiếng thở dài, tất cả đều tan vào hư không.

Lối đi phi thăng lại trở về yên tĩnh, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Năm đó, Chu Quân 2000 tuổi, hắn trở thành người có gia đình, hoàn thành một bước chuyển mình quan trọng trong đời.

Thời gian thấm thoắt, năm tháng như thoi đưa.

Trong lúc vô tình, Kỷ nguyên Thánh Thể đã bước sang năm thứ một vạn, Chu Quân tu luyện đến Bán Đế đại viên mãn, cùng Ngụy Đóa Nhi sống trên đỉnh Côn Lôn Sơn. Hàng ngày họ ngắm trăng xem sao, thỉnh thoảng nhập thế tiêu dao, yên tĩnh chờ đợi cơ hội đột phá Đại Đế.

Trong thời gian này, thế gian lại xuất hiện rất nhiều anh tài, trên ba tòa Thần Bảng có thêm không ít cái tên mới.

Nhưng vẫn không một ai có thể phá vỡ kỷ lục thuộc về "Thiên Tử".

Truyền thuyết về hắn vẫn còn tiếp diễn.

Kỷ nguyên Thánh Thể năm thứ năm vạn, một người quen thuộc qua đời, đó là Sở Thiên Ca.

Dù được Chu Quân toàn lực giúp đỡ, ông vẫn không thể phá vỡ xiềng xích thiên phú của bản thân, cuối cùng thọ tận mà chết.

Trước khi lâm chung, Chu Quân từng đề nghị phong ấn ông vào trong Thiên Nguyên Khoáng Tinh, nhưng đã bị ông từ chối.

"Vốn dĩ thọ nguyên không còn nhiều, phong ấn lại thì có ích gì? Chẳng lẽ lúc ta tỉnh lại, liền có thể thoát khỏi hạn chế của tuổi thọ sao?"

Lời nói điềm nhiên của Sở Thiên Ca đã thức tỉnh Chu Quân.

Đúng vậy, nếu thế gian không còn gì để mong đợi, phong ấn lại thì có ích gì?

Hắn chợt nhận ra, vấn đề căn nguyên cần phải giải quyết là làm cho tất cả mọi người đều có thể đạt được tu vi cao hơn, là để vũ trụ này một lần nữa bừng lên sức sống.

Như vậy, việc phong ấn mới có ý nghĩa.

Thế nhưng, phải làm thế nào đây?

Chu Quân bắt đầu trầm tư, ngày ngày cảm ngộ, mày chau mặt ủ.

"Chồng ngốc à, anh có bao giờ nghĩ rằng, có lẽ đáp án nằm ngay trên người anh không!"

Một ngày nọ, Ngụy Đóa Nhi vừa chơi game xong liền mở miệng cười. Nàng lại buộc tóc đuôi ngựa hai bên, ngậm kẹo mút, hoàn toàn không có dáng vẻ của một cường giả Bán Đế.

Mà Chu Quân thì như được khai sáng, hai mắt trợn lớn, "Em nói là... thăng hoa?"

Vô hạn thăng hoa, không gì không thể thăng hoa!

Thanh Đế từng nói chỉ có hắn mới giải quyết được vấn đề bản nguyên vũ trụ đang lụi tàn, mà điểm khác biệt giữa hắn và những thiên kiêu như Quân Mạc Tiếu, có lẽ cũng chỉ có thiên phú này.

"Cho nên, đây mới là đáp án thực sự mà tiền bối Thanh Đế đã nhìn thấy sau vô số lần suy diễn. Giải quyết Quỷ tộc không phải là mục đích, ông ấy muốn ta... thăng hoa vũ trụ?!"

Chu Quân đã hiểu ra, một công trình vĩ đại đến ngỡ ngàng bày ra trước mắt.

Thăng hoa cả một vũ trụ, cho dù bây giờ hắn đã là Bán Đế đỉnh phong, Thánh Thể đại thành, cũng cần tiêu hao năng lượng cực lớn.

Nhưng nếu không thử một lần, làm sao biết được có thành công hay không?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!