Virtus's Reader
Toàn Chức Nghệ Thuật Gia

Chương 345: CHƯƠNG 345: VỤ ÁM SÁT ÔNG ROGER ACKROYD

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

Sở Cuồng đến đây quả thật chính là lãng phí nhân tài.

Lão Hùng xua tay nói: “Ta đã gửi bản thảo vào email của ngươi, nhớ kiểm tra và xác nhận. Lời ta cũng đã nói xong, các ngươi tự liên lạc với người đại diện của Sở Cuồng đi.”

Được.” Tào Đắc Chí gật đầu.

Chờ lão Hùng rời đi, Tào Đắc Chí thở dài một tiếng. Năm nay công trạng của ngành trinh thám còn lẹt đẹt như trước chắc vị trí tổng biên tập sẽ thuộc về người khác mất.

Trong lòng phiền muộn vô cùng, Tào Đắc Chí trở về phòng làm việc, mở email ra nhận bản thảo tiểu thuyết Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd.

Đây dù sao cũng là sách mới của Sở Cuồng, tuy Tào Đắc Chí không ôm quá nhiều hy vọng nhưng cân nhắc tới uy danh hiển hách của Sở Cuồng trong giới tiểu thuyết, hẳn là các fan của hắn cũng sẽ ủng hộ quyển này nhỉ.

Thế nên Tào Đắc Chí cũng có chút mong đợi đối với lượng tiêu thụ của quyển sách này.

Đúng vậy.

Với danh tiếng hiện tại của Sở Cuồng, cho dù hắn viết bất kỳ thể loại gì thì lượng tiêu thụ cũng sẽ không quá kém.

Bởi vì hắn đã là tác giả nổi tiếng.

Ôm mong đợi nho nhỏ, Tào Đắc Chí chậm rãi đọc quyển tiểu thuyết này.

Câu chuyện bắt đầu bằng một vụ án.

Ferras đã hạ độc giết chết ông chồng nghiện rượu của mình và thừa kế tài sản, trở thành goá phụ giàu có nhất trong làng.

Mà trong làng này còn có một người đàn ông khác rất có tiền, đó chính là ông Roger. Vợ ông Roger đã chết từ nhiều năm trước.

Có lẽ vì cả hai người đều đã mất đi người bạn đời, đồng bệnh tương lân, thế là hai người bọn họ yêu nhau.

Ông Roger dự định kết hôn với bà Ferras.

Trước khi kết hôn, bà Ferras nói với ông Roger: “Ta đã hạ độc người chồng nghiện rượu của mình, bí mật này bị một người trong làng biết được. Gần đây hắn không ngừng uy hiếp ta, tống tiền ta rất nhiều lần.”

Ông Roger kinh hãi.

Ông ta là một người có tinh thần trượng nghĩa, không thể nào chấp nhận nổi việc người mình yêu lại từng mưu sát chồng. Tuy ông không tố cáo bà Ferras nhưng việc đính hôn của hai người cũng bị huỷ bỏ.

Nhưng dù sao bà Ferras cũng là người mà ông Roger yêu thương, vì vậy ông ta hỏi bà kẻ đã tống tiền bà là ai. Ông muốn giúp bà Ferras xử lý phiền toái này.

Bà Ferras không trả lời ngay mà để ông Roger đợi hai ngày.

Kết quả ông Roger lại nghe được tin bà Ferras tự sát.

Sau đó không lâu, ông Roger chưa kịp đau buồn thì đã nhận được một bức di thư của bà Ferras. Không ai biết ông Roger đã đọc bức thư này chưa.

Ngay sau đó bức thư mất tích, mà ông Roger cũng chết trong căn phòng của mình, bị người ta dùng dao cắt cổ.

Câu chuyện được kể bằng góc nhìn ở ngôi thứ nhất của vị bác sĩ trong làng tên là Sheppard.

Trong tiểu thuyết huyền huyễn chống chỉ định dùng ngôi thứ nhất, nhưng tiểu thuyết kinh dị hoặc trinh thám thì không thành vấn đề, dùng ngôi thứ nhất còn có thể giúp độc giả cảm nhận được cảm xúc của nhân vật tốt hơn.

“Một mở đầu rất tầm thường.” Tào Đắc Chí nhẹ giọng đánh giá một câu. “Hung thủ hẳn chính là người đã tống tiền bà Ferras, hắn lo lắng hành vi của mình bị bại lộ nên giết chết ông Roger, cướp đi bức di thư.”

Việc này cũng không khó đoán.

Câu chuyện không quá hấp dẫn, tuy đã dự liệu từ trước nhưng Tào Đắc Chí vẫn cảm thấy hơi mất mát.

Không phải nói Sở Cuồng viết không tốt, bộ trinh thám này của Sở Cuồng được viết rất ổn, vấn đề ở chỗ, Sở Cuồng viết quá bình thường!

Mười vị tác giả trinh thám thì đã có chín vị viết được như vậy. Cho nên không có chút đặc sắc nào!

Nhưng Tào Đắc Chí vẫn tiếp tục xem tiếp. Thân là người yêu thích thể loại trinh thám, hắn rất hưởng thụ quá trình đi tìm lời giải.

Mà sở thích lớn nhất của độc giả thích truyện trinh thám chính là phá án nhanh hơn nhân vật trong sách!

Rất nhanh câu chuyện đã đi tới chương 3, lúc này một nhân vật mới xuất hiện, đó là một thám tử tư tên Hercule Poirot!

Theo giới thiệu, Hercule Poirot là một thám tử tư đại danh đỉnh đỉnh, từng phá được rất nhiều vụ án. Hắn vừa mới chuyển đến làng này không lâu, hàng ngày đều ở trong sân vườn trồng bí ngô.

“Một vị thám tử đột nhiên xuất hiện?” Tào Đắc Chí nhíu mày.

Hercule Poirot là người đến từ bên ngoài, một người ngoại lai như hắn đột nhiên đến ngôi làng nhỏ này, sau đó lại có hai người chết?

Là trùng hợp sao?

Tào Đắc Chí bắt đầu hoài nghi vị thám tử tư này chính là hung thủ, nếu thiết lập như vậy thì có lẽ tiểu thuyết này còn có chút điểm thú vị.

Nhưng sau khi đọc thêm mười mấy trang, Tào Đắc Chí bỏ đi sự hoài nghi này.

Hercule Poirot đúng là một vị thám tử tư, mà bác sĩ Sheppard thì bắt đầu trở thành trợ thủ cho Hercule Poirot.

Thế thì hung thủ là ai đây?

Cảnh sát hoài nghi hung thủ là con riêng của người vợ trước của Roger, thanh niên Paton.

Nhưng Tào Đắc Chí có thể chắc chắn người này không phải là hung thủ, bởi vì trong các tiểu thuyết trinh thám, người càng giống hung thủ nhất lại càng không phải là hung thủ, đó chỉ là một thủ thuật che mắt độc giả mà thôi.

Trên thực tế, Hercule Poirot cũng không nghi ngờ Paton.

Vị thám tử tư này hình như cũng có trình độ không tệ.

Khi câu chuyện càng được triển khai thì càng liên quan đến nhiều người khác. Suy nghĩ của Tào Đắc Chí về bộ tiểu thuyết này dần dần thay đổi.

“Cũng thú vị đấy chứ…”

Độ khó của vụ án đang được đề cao, người bị tình nghi càng lúc càng nhiều.

Đầu tiên là bạn tốt của ông Roger tên Blunt, đây là một người đàn ông có đầy đủ vũ lực, khi ông Roger chết người này đang ở trong nhà ông ta làm khách.

Hơn nữa Blunt lại không có tiền, còn thích cháu gái của ông Roger. Mà hết lần này tới lần khác cháu gái ông Roger lại có quan hệ đặc biệt với người con vợ trước của ông Roger là Paton.

Cho nên người này rất có thể đã giết ông Roger rồi đổ tội cho Paton để mình có thể ôm mỹ nhân về nhà.

“Liệu có phải là hắn không?”

Tào Đắc Chí bắt đầu động não, nhìn về phía một nhân vật khác trong tiểu thuyết.

Raymond, thư ký riêng của ông Roger, dáng người nhỏ gầy, làm việc cẩn thận, hoạt bát sáng sủa. Người này trông rất lương thiện nhưng trong truyện trinh thám, kẻ càng không giống hung thủ thường lại chính là hung thủ!

CHƯƠNG 346: LỪA GẠT ĐỘC GIẢ

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

Sau đó Tào Đắc Chí lại chú ý tới những người khác.

Vụ án này có rất nhiều người liên quan.

Hơn nữa mỗi người liên quan dường như đều có bí mật của riêng mình!

Hercule Poirot còn cố ý tụ tập mọi người lại cùng một chỗ, nói thẳng ra: “Tất cả các ngươi đều đang che giấu một phần sự thật, có lẽ các ngươi cho rằng những sự thật này không liên quan gì nhau nên lựa chọn im lặng để tự bảo vệ mình, nhưng mấu chốt để phá án có lẽ đang ẩn trong những manh mối mà các ngươi che giấu.”

Tào Đắc Chí cho rằng Hercule Poirot đang ảo não.

Nhưng điều khiến hắn không ngờ tới là, Hercule Poirot không hề ảo não chút nào, mà là đang thể hiện. “Nhưng không sao cả, ta sẽ tra ra được hết thảy.”

Nói như thế nào đây? Nghe giống như đang khiêu khích đối thủ ấy.

“Rất nhanh thôi, ta sẽ tìm được ngươi.”

Chính là kiểu tuyên ngôn như vậy. Xem đến đây, Tào Đắc Chí bỗng cảm thấy mình khá thích vị thám tử tư này.

Nhưng rốt cuộc hung thủ là ai? Tào Đắc Chí đã bắt đầu nóng nảy.

Hắn đã làm trong ngành trinh thám lâu năm, 80% các tác phẩm trinh thám hắn đều đã đọc qua, cũng có thể đoán được hung thủ trước khi tác giả để lộ chân tướng.

Nhưng lúc này đây, hắn lại không thể xác định được hung thủ là ai.

Bởi vì mỗi người đều có chứng cứ ngoại phạm, hơn nữa bọn hắn đều đang che giấu một phần sự thật khiến cho vụ án này trở nên vô cùng phức tạp.

Trong mỗi tác phẩm trinh thám đương nhiên đều có những manh mối ẩn được cài cắm xuyên suốt bộ truyện để chỉ ra ai mới là hung thủ, nhưng Tào Đắc Chí đã xem hết hai phần ba tiểu thuyết cũng không đoán ra được danh tính hung thủ!

Sở Cuồng đã rất chăm chỉ.

Nếu không đủ kiên nhẫn và chuẩn bị kỹ càng thì rất khó có thể viết trinh thám đến mức phức tạp như vậy, khiến độc giả hoàn toàn đi loanh quanh trong một mảnh sương mù xám xịt.

“Bây giờ người nên hoài nghi đều đã hoài nghi rồi, vậy rốt cuộc hung thủ là ai?”

Đây là chuyện mà Tào Đắc Chí để ý nhất, hắn chỉ hận không thể lật tới phần cuối để xem chân tướng!

Nhưng hắn vẫn nhịn được.

Niềm vui khi xem tiểu thuyết trinh thám chính là quá trình suy đoán hung thủ, một khi đã biết hắn là ai thì rất khó cảm nhận được loại khoái cảm này nữa.

Lúc này Tào Đắc Chí phát hiện mình đã bị Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd thu hút hoàn toàn!

Đây là một vụ án rất thú vị!

Toàn bộ vụ án được sắp xếp và lên kế hoạch rất thành công!

Cho nên Tào Đắc Chí mới vội vàng tìm xem hung thủ là ai, ánh mắt càng lúc càng sáng. Thì ra tác giả viết huyền huyễn cũng có thể viết trinh thám hay đến như vậy!

Ách…

Bây giờ kết luận như vậy cũng còn hơi sớm.

Nếu Sở Cuồng cố ý bày ra đủ loại âm mưu, cuối cùng danh tính hung thủ lại không thể khiến độc giả cảm thấy bừng tỉnh đại ngộ, vậy hắn là một tác giả không đủ cao tay.

Nghĩ tới đây, Tào Đắc Chí bỗng cảm thấy căng thẳng.

Mấy chương cuối cùng hắn đọc kỹ càng đến từng câu từng chữ.

Nhưng càng đọc tiếp, Tào Đắc Chí lại càng cảm thấy bất an, bởi vì hung thủ vẫn đang ẩn trong sương mù, dù câu chuyện đã đi tới hồi kết hắn vẫn chưa tìm được câu trả lời!

“Chẳng lẽ hung thủ không nằm trong danh sách kẻ bị tình nghi?”

Nếu là như vậy, Tào Đắc Chí nhất định sẽ nổi giận mắng to!

Bởi vì hành vi này chẳng khác nào một bộ phim ma doạ cho khán giả sợ đến tè ra quần, kết quả đến cuối phim đạo diễn lại nói cho khán giả biết đó đều chỉ là ảo tưởng của nhân vật chính bởi vì hắn bị bệnh tâm thần mà thôi.

Sở Cuồng sẽ không làm trò này đâu nhỉ?

Mang theo đủ loại lo lắng về cái kết, Tào Đắc Chí rốt cuộc đọc tới chương gần cuối. Chương này tên là “Chân tướng”.

Đây là chương thứ ba từ dưới lên, Sở Cuồng không có ý định giấu chân tướng đến tận chương cuối cùng, dường như phía sau còn có nội dung cốt truyện.

“Ta thừa nhận, ta không đoán ra hung thủ là ai.”

Tâm tình Tào Đắc Chí dần trở nên nặng nề, hắn đang lo lắng cái kết truyện không làm mình tâm phục khẩu phục.

Ở cuối chương này, Hercule Poirot vạch trần chân tướng:

[Ai là người đủ quen thuộc với ông Roger để biết ông ta đã mua một chiếc máy ghi âm? Ai là người có kiến thức nhất định về nguyên lý cơ học của máy móc? Ai là người có cơ hội trước khi tiểu thư Flora đến, kịp thời lấy đi thanh kiếm đó? Ai là người có được hộp đựng máy ghi âm? Ai là người có thể ở trong thư phòng một mình suốt mấy phút khi Parker gọi điện thoại cho cảnh sát ——]

Đọc đến đây, Tào Đắc Chí đột nhiên đứng phắt đậy!

Con mắt hắn trừng to như chuông đồng, hơi thở của hắn lúc này đã trở nên dồn dập.

Rung động, sợ hãi, không thể nào ngờ tới!

Dựa theo lời của Hercule Poirot, hung thủ trong vụ án này chỉ có thể là…

Sheppard!

Đúng vậy, chính là nhân vật “ta” trong truyện, là người kể chuyện bằng ngôi thứ nhất Sheppard!

Toàn bộ câu chuyện đều được kể bằng góc nhìn của Sheppard. Từ khi Hercule Poirot xuất hiện, hắn trở thành trợ thủ cho vị thám tử, trong quá trình này Tào Đắc Chí chưa bao giờ hoài nghi Sheppard.

Không phải chỉ số thông minh của Tào Đắc Chí không đủ, mà là hắn bị Sở Cuồng lừa gạt!

Lừa gạt từ đầu tới cuối!

Ai mà ngờ được “ta” lại là hung thủ?

Khi độc giả bắt đầu đọc tác phẩm Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd, trong nháy mắt đó bọn hắn đã tự động loại bỏ Sheppard ra khỏi diện tình nghi!

Sheppard lấy thân phận người chứng kiến toàn bộ vụ án, từ lúc bắt đầu đã có chứng cứ ngoại phạm.

Ai ngờ tất cả đều là giả!

Hắn tuy có chứng cứ ngoại phạm vững chắc nhưng trong quá trình phá án thì chứng cứ này đã bị lật đổ, có điều lúc đó tầm mắt của độc giả đều đã bị mấy người bị tình nghi hấp dẫn hoàn toàn!

“Má!”

Tào Đắc Chí cảm giác mình đang bị đùa bỡn, làm gì có bộ trinh thám nào lại lừa gạt độc giả như thế, hung thủ lại là người xưng “ta”?

Rõ ràng chính là lừa gạt tình cảm của độc giả.

Tào Đắc Chí cảm thấy mình nên mắng ỏm tỏi mới đúng, nhưng không biết tại sao sau khi chửi tục mấy câu, gương mặt hắn bỗng hơi đỏ lên,vẻ mặt trở nên xấu hổ.

Hắn không muốn thừa nhận, nhưng giờ phút này hắn phải thành thật nói ra một điều.

Hắn cảm thấy… thoải mái.

CHƯƠNG 347: BẮP ĐÙI ĐI TỚI ĐÂU CŨNG LÀ BẮP ĐÙI

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

Đây là một cảm giác kỳ quái, sau khi thấy bị làm nhục thì lại đột nhiên thích thú vô cùng!

Mà sau khi xem tiếp hai chương còn lại của quyển tiểu thuyết, Tào Đắc Chí mới hiểu được toàn bộ tác phẩm Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd thật ra là một cuốn tự truyện thú tội của Sheppard.

Tào Đắc Chí rốt cuộc đạt tới cực khoái.

“Thì ra tiểu thuyết trinh thám còn có thể viết như vậy!”

Tào Đắc Chí vừa đọc vừa không ngừng suy đoán hung thủ, từng bước hoài nghi, từng bước loại bỏ, hắn gần như suy đoán đến động cơ gây án và thủ pháp gây án của từng người.

Ai ngờ vẫn bị Sở Cuồng chơi một vố!

Cho nên khi thấy Hercule Poirot nói ra danh tính hung thủ, hắn mới dựng hết tóc gáy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng như vậy.

Cùng với sự rung động trong lòng, hắn lại bật thốt ra một câu nói tục, cảm thấy Sở Cuồng đang lừa gạt độc giả.

Mà đúng là như vậy, Sở Cuồng quả thật đang lừa độc giả.

Nói theo cách nào thì hai chữ lừa gạt này cũng không hề quá đáng. Nhưng vì sao Tào Đắc Chí lại cảm thấy xấu hổ?

Bởi vì đây không phải là kiểu lừa gạt trong ngày cá tháng tư, mà là chỉ số thông minh bị nghiền ép!

Thông qua quyển sách tự bạch và cách phân tích vụ án, ngoại trừ kiểu tự thuật ở ngôi thứ nhất ra, Sở Cuồng không hề che giấu bất kỳ manh mối nào trong quyển sách này.

Có một số chỗ những con chữ trong sách còn cố tình ám chỉ một số điều, mà sau khi biết danh tính hung thủ, Tào Đắc Chí đọc lại lần nữa mới có thể nhận ra.

Cho nên quyển sách này vẫn là một trận tỷ thí công bằng giữa tác giả và độc giả.

Tào Đắc Chí buồn bực chính là điều này. Rõ ràng Sở Cuồng đã chôn không ít manh mối cài cắm từ ban đầu, để lộ thân phận hung thủ không ít lần…

Sở Cuồng đang lợi dụng tâm lý đồng tình với nhân vật kể chuyện để tạo ra một khu vực điểm mù tâm lý, cho nên khi quyển sách công bố danh tính hung thủ, Tào Đắc Chí mới cảm thấy bất ngờ đến vậy!

Hắn cảm thấy mình đã ngây thơ chui vào bẫy rập của Sở Cuồng ngay từ đầu.

Phải biết, có một số quyển tiểu thuyết trinh thám thích che giấu manh mối quan trọng ở cuối cùng, trong tình huống đó độc giả không đoán ra hung thủ cũng có thể thông cảm được.

Bởi vì manh mối quan trọng nhất đã xuất hiện đâu?

Nhưng Agatha Christie là một tác giả rất có tâm, bà rất ít khi giấu manh mối thiết yếu đến cuối quyển sách!

Bà sẽ cho độc giả cơ hội phá án, để độc giả khiêu chiến tốc độ phá án với nhân vật trong truyện, vấn đề là độc giả có nhìn ra được manh mối ẩn giấu trong các con chữ hay không thôi.

“Uổng cho ta đọc sách trinh thám nhiều như vậy…”

Tào Đắc Chí lẩm bẩm, sau đó đột nhiên vỗ mạnh xuống đùi.

“Không đúng, có xem nhiều sách trinh thám hơn cũng vô dụng, bởi vì quyển tiểu thuyết này đã khai sáng ra một cách viết hoàn toàn mới, giới tiểu thuyết trinh thám chưa bao giờ xuất hiện lối viết như thế này!”

Cho nên ta mới theo bản năng cho rằng nhân vật “ta” không thể nào là hung thủ!

Tào Đắc Chí đã nhập vai vào sách, hắn cho rằng mình chính là “ta”!

“Ta” ở đây là ai? Chính là Sheppard nha.

Nhưng ai quy định “ta” không thể là hung thủ? Cho tới bây giờ đều không hề có cái quy củ như thế.

Độc giả chỉ là loại bỏ “ta” ra khỏi diện kẻ tình nghi một cách tự nhiên.

Cách làm việc của Sở Cuồng rất đơn giản, phá vỡ lề lối thông thường, định nghĩa lại cái gì là tiểu thuyết trinh thám, “mọi thứ đều có thể xảy ra”!

“Đây là một quyển tiểu thuyết gần như đã lật đổ cách viết của tiểu thuyết trinh thám truyền thống!”

Tào Đắc Chí có thể khẳng định, sau khi quyển sách này phát hành sẽ khiến vô số tác giả trinh thám bắt chước.

Tào Đắc Chí nghĩ không sai. Trên địa cầu sau khi Agatha Christie ra mắt quyển Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd, rất nhiều người đã bắt chước bà sáng tác tiểu thuyết theo thủ pháp này.

Loại thủ pháp này còn có một cái tên, gọi là “tự quỷ”.

Tên như ý nghĩa, chính là một loại quỷ kế viết theo lối tự thuật, lợi dụng kết cấu văn chương và kỹ xảo viết lách để ẩn giấu đi một số sự thật ẩn sau những manh mối tưởng chừng như vô hại. Cho đến khi vạch trần chân tướng, độc giả mới cảm thấy kinh ngạc không nói nên lời.

Agatha Christie chính là người khai sáng ra thể loại “tự quỷ”! Nếu không người ta đã chẳng gọi bà là vua khai sáng phong cách viết mới trong lĩnh vực trinh thám.

Tự quỷ chỉ là một trong những phương pháp sáng tác do bà nghĩ ra mà thôi, ngoài nó ra bà còn khai sáng ra nhiều cách viết kinh khủng hơn thế.

“Cơ hội tới rồi!”

Sau khi bị chấn động cực kỳ, Tào Đắc Chí cảm giác toàn thân mình lại trở nên nhẹ nhàng bay bổng. “Cuốn tiểu thuyết này nhất định sẽ bán rất chạy!”

Ngành trinh thám của Ngân Lam Thư Khố không được?

Mịa nó đó chỉ là quá khứ thôi nha!

Bây giờ chúng ta có Sở Cuồng gánh rồi!

Lúc này, Tào Đắc Chí bỗng nhớ lại lúc mình trò chuyện với lão Hùng, gương mặt lão Hùng đầy vẻ buồn bực mất mát, hắn bỗng đắc ý cười to.

Ha ha ha!

Sở Cuồng là bảo bối nha!

Nếu bây giờ Tào Đắc Chí phải trả Sở Cuồng về cho ngành huyền huyễn, đảm bảo sắc mặt hắn sẽ không tốt hơn lão Hùng bao nhiêu.

Đó là đương nhiên nha, bắp đùi to như vậy ai nỡ để hắn chạy mất?

Lần này ta đổi vận rồi, bắp đùi lại chạy tới ngành trinh thám của chúng ta!

Chỉ có thể nói, loại người như Sở Cuồng đi tới đâu cũng là bắp đùi.

. . .

Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd nhất định phải xuất bản, hơn nữa còn phải tuyên truyền thật náo nhiệt, vì thế Tào Đắc Chí lập tức mở cuộc họp khẩn.

“Mau tới xem bộ tiểu thuyết này đi!”

Các biên tập viên trong ngành trinh thám trố mắt nhìn nhau, cuối cùng nhìn về phía Tào Đắc Chí: “Lão đại, có việc gì vui lắm sao?”

Các biên tập viên chưa bao giờ nhìn thấy Tào Đắc Chí vui vẻ đến thế.

Bình thường Tào Đắc Chí vẫn mang vẻ mặt đưa đám, bởi vì công ty thường cách một khoảng thời gian sẽ họp toàn ngành, thân là tổng biên tập ngành trinh thám, mỗi lần đi họp Tào Đắc Chí đều sẽ bị mắng, đã rất lâu rồi không thấy hắn vui vẻ như vậy.

“Xem xong các ngươi sẽ biết!”

Tào Đắc Chí dương dương đắc ý nói: “Cách giờ tan sở còn ba tiếng đồng hồ, cũng đủ cho các ngươi xem xong.”

CHƯƠNG 348: TỰ QUỶ

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

Tất cả mọi người đều tình nguyện ngồi đọc truyện, công việc có thể để sang một bên, ngồi ở đây đọc tiểu thuyết thoải mái biết bao?

Ừ, đúng là rất thoải mái.

Có người tựa lưng vào ghế, có người gác chân ngồi đong đưa, thỉnh thoảng hớp một ngụm trà, vui thích đọc tiểu thuyết trinh thám, đây chính là môi trường làm việc lý tưởng của đám biên tập viên!

Tào Đắc Chí không phê bình ai, hiện tại trong ngành cũng không có công việc gì cần làm gấp, hắn quyết định để cho đám nhân viên hiểu rõ về Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd.

Chính hắn cũng nhân dịp này mà đọc lại quyển tiểu thuyết một lần nữa.

Bởi vì đã biết kết cục nên khi đọc, Tào Đắc Chí cố ý tìm kiếm những manh mối rải rác ở các chương, cũng là những manh mối mà trước đó hắn đã coi thường.

Chẳng hạn như ở chương 3.

“Thì ra ngay từ lần đầu tiên Hercule Poirot và Sheppard gặp nhau cũng đã dự báo được kết cục. Khi Hercule Poirot đang trồng bí ngô đã bất cẩn ném một quả bí vào người Sheppard.”

Tào Đắc Chí bật cười.

Hắn liên tưởng đến một số thủ pháp ẩn dụ trong phim ảnh, mà lần đọc đầu tiên hầu như sẽ không có ai liên tưởng phong phú như thế.

Càng đọc hắn càng cảm thấy yêu thích nhân vật thám tử Hercule Poirot.

Ngoài ra khi xem xét lại con người của Sheppard lần nữa, Tào Đắc Chí cảm thấy hơi xúc động về người này.

Trong sách Hercule Poirot đã nói:

[Trong lòng mỗi người đều che giấu một số ác niệm. Nếu không gặp phải hoàn cảnh đặc biệt kích thích ác niệm đó thì có lẽ hắn sẽ cứ thế sống bình thản cả đời. Nhưng nếu gặp phải cám dỗ khiến ác niệm chiến thắng được ý chí thì hắn sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.]

Bác sĩ Sheppard chính là kiểu thứ hai.

Bản tính hắn không xấu. Nếu như khi biết được nguyên nhân chồng bà Ferras chết, Sheppard không tham lam mà đi tống tiền, vẫn yên ổn làm một bác sĩ nghèo thì dù phải sống nghèo khổ cả đời hắn vẫn để lại tiếng tốt trên nhân gian. Nhưng chấp niệm đối với tiền tài đã phá huỷ cuộc đời hắn, hắn nói dối hết lần này đến lần khác, không thể không hao tổn toàn bộ tâm cơ vào nó, càng lúc đi càng xa trên con đường vơ vét tài sản, cuối cùng mất đi khả năng khống chế bản thân, lạc lối trong thế giới của dục vọng, khát vọng có được và sợ hãi mất đi, để rồi trở thành một tên sát nhân.

Nhưng hắn có hối hận hay không?

Có lẽ quyển sách tự bạch này của hắn chính là minh chứng tốt nhất. Hắn vẫn quý trọng danh dự của mình nên khi chân tướng sắp bại lộ mới giết ông Roger.

Một phương thức vừa mạo hiểm vừa quyết liệt.

Quyển tự bạch của Sheppard là một lời biện bạch thừa thãi sau khi đã giết người, lại không ngừng tìm kiếm tội lỗi của người khác để bản thân được thư thái và sám hối, nếu không hắn đã chẳng chọn cách tự sát để kết thúc cuộc đời mình.

Hắn không muốn chị mình biết được chân tướng, dù rằng với trí thông minh của nàng có lẽ đã nhận ra ý định tự sát của hắn.

Câu kết trong truyện rất thú vị:

[Giá mà Hercule Poirot không về hưu ở chỗ này và trồng bí ngô thì tốt biết bao.]

Đây là sự quyến luyến với cuộc đời của Sheppard.

Mà sau khi Tào Đắc Chí xem xong lần thứ hai, sắc trời đã tối, các biên tập viên cũng đã đọc tới phần kết.

“Phụt!”

Biên tập viên ngồi bên phải Tào Đắc Chí đang uống trà bỗng phun ra ngoài, hắn không để ý tới việc lau dọn mà thốt lên một câu: “Hung thủ là Sheppard?!”

Soạt!

Đám biên tập viên còn lại chưa xem tới phần đó đều đồng loạt nhìn về phía hắn với ánh mắt như muốn giết người, tâm tình chìm vào lạnh giá.

“Ta giết ngươi!”

“Ai cho ngươi nói ra cái kết vậy hả?!”

“Ta còn chưa có đọc tới mà!”

“Tuy ta cũng đang đọc tới đoạn đó, nhưng mà ta vẫn hận ngươi!”

“. . .”

Không ít biên tập viên nổi giận đùng đùng. Nhưng phát tiết lửa giận xong, mọi người lại lâm vào rung động, rõ ràng ai nấy đều giống Tào Đắc Chí, không thể đoán ra chân tướng.

Mà trong cơn chấn động, bỗng nhiên lại có một người hô lên: “Hung thủ là Sheppard!”

Mọi người liếc mắt nhìn hắn với vẻ cổ quái: “Đúng vậy, vừa rồi ngươi không có nghe nói à?”

“A?” Người này gãi đầu nói: “Xin lỗi, xem quá chú tâm nên không nghe các ngươi nói gì.”

Rốt cuộc là phải chú tâm tới cỡ nào hả…

Đám người âm thầm nhổ nước bọt, sau đó lại trợn mắt mắng, lại là một tên khốn tiết lộ cái kết truyện!

Sau đó các biên tập viên bắt đầu thảo luận, lòng vẫn còn cảm thấy sợ hãi thán phục.

“Tiểu thuyết này là ai viết thế? Thật là biến thái nha!”

“Lão đại, chẳng lẽ ngươi đào được Katel lão sư về ngành chúng ta rồi sao?”

“Vụ án không tính là quá hay, nhưng cái kết đủ để thành thần!”

“Hoàn toàn lật đổ hiểu biết của ta về tiểu thuyết trinh thám…”

“Nếu không phải bị tên kia tiết lộ cái kết, ta hẳn là sẽ bị rung động đến nói không nên lời.”

“Quyển tiểu thuyết này chắc sẽ bán chạy lắm đây!”

“A, trước đó ta đã đoán là Sheppard, nhưng sau đó lại bỏ hắn ra khỏi diện tình nghi, không ngờ…”

“Ta từng đoán hắn là hung thủ khi đọc tới chương 4, nhưng không quá chắc chắn. Thật ra hung thủ không quá khó đoán, chỉ là… ta lần đầu nhìn thấy loại phong cách này!”

“Rốt cuộc là ai viết thế?”

Tào Đắc Chí nghênh đón ánh mắt của mọi người, cười nhạt nói: “Là Sở Cuồng.”

Quyển tiểu thuyết này là của Sở Cuồng.

Sở Cuồng bắt đầu dương danh trong ngành trinh thám từ một ban biên tập nhỏ bé thế này đây!

. . .

“Hung thủ lại là hắn!”

Cùng lúc đó, trong phòng làm việc của Lâm Uyên, Kim Mộc vừa đọc xong tiểu thuyết cũng đột nhiên kêu lớn một tiếng.

Lúc này La Vi đã tan làm, Lâm Uyên vừa định về nhà thì nghe tiếng hô của Kim Mộc bèn dừng bước.

Hắn cảm thấy Kim Mộc có lời muốn nói.

Sự thật đúng là như thế, Kim Mộc có lời muốn nói với Lâm Uyên, hơn nữa còn nghĩ sẵn trong đầu rất nhiều lời, cuối cùng hoá thành những câu hỏi:

“Ông chủ, quyển tiểu thuyết trinh thám này quá kinh người, hung thủ lại là người kể chuyện Sheppard, thật sự khó có thể tin nổi! Ngươi làm sao nghĩ ra được loại thủ pháp này…”

“Tự quỷ”. Lâm Uyên đáp.

“Cái gì cơ?” Kim Mộc mờ mịt hỏi lại.

Lâm Uyên giải thích: “Quỷ trong quỷ kế, tự trong tự thuật, đây là phương pháp sáng tác trong Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd.”

CHƯƠNG 349: VẪN LUÔN BỊ NGƯỜI BẮT CHƯỚC, CHƯA TỪNG ĐI Ở PHÍA SAU!”

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

Kim Mộc há miệng một lúc lâu mới lẩm bẩm nói: “Tự quỷ… quỷ kế mang tính tự thuật, bởi vì tiểu thuyết tự thuật nên từ lúc bắt đầu độc giả đã rơi vào cạm bẫy văn chương, nhưng đây không phải chỉ là trò chơi của con chữ, không hổ là Sở Cuồng…”

Có một số quyển tự quỷ chỉ là chơi đùa con chữ một cách thuần tuý, nhưng Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd thì không.

Là quyển tiểu thuyết tự quỷ đầu tiên trên thế giới, tác phẩm này chỉ lợi dụng lối suy nghĩ của độc giả để tạo thành bẫy rập mà không hề che giấu các manh mối, cho nên vẫn có một bộ phận độc giả có thể đoán ra được danh tính hung thủ trước khi tới hồi kết.

Đương nhiên.

Nếu là người chưa từng tiếp xúc với thể loại tự quỷ, chỉ dựa vào manh mối của một quyển tiểu thuyết thì rất khó có thể đoán ra được hung thủ. Trừ phi từ lúc bắt đầu đám người tuyên truyền đã có những tuyên bố như “Ngươi tuyệt đối không thể đoán ra hung thủ của vụ án này”.

Sau khi Lâm Uyên rời đi, Kim Mộc kích động đứng lên, hắn liên lạc với Ngân Lam Thư Khố để thảo luận về việc xuất bản quyển tiểu thuyết mới.

Không có gì nghi ngờ, tác phẩm của Sở Cuồng, một trong những tác giả đại thần trụ cột của Ngân Lam Thư Khố, đương nhiên phải được tuyên truyền với cấp bậc cao nhất!

Đây là vấn đề thể diện.

Ngày hôm sau, Ngân Lam Thư Khố bắt đầu tuyên truyền!

Trên trang website của Ngân Lam Thư Khố xuất hiện một banner choáng gần hết màn hình, phong cách quảng cáo vẫn đầy kiêu ngạo trước sau như một, đúng thương hiệu của Sở Cuồng:

[Bước chân vào thể loại trinh thám, tuyên chiến với độc giả, sách mới của Sở Cuồng “Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd” đã khai sáng ra một loại hình mới!]

Ấn vào chuyên đề sẽ hiện ra đủ loại bài viết với mỗi cái tít đều kết thúc bằng một dấu chấm than:

“Sách mới của Sở Cuồng thuộc thể loại trinh thám vô cùng rung động sắp phát hành!”

“Cái kết của bộ tiểu thuyết sẽ khiến ngươi trợn trừng con mắt!”

“Hoàn toàn lật đổ nhận thức về trinh thám trong lòng độc giả!”

“Sở Cuồng khai sáng ra một loại hình sáng tác trinh thám hoàn toàn mới!”

“Sở Cuồng: vẫn luôn bị người bắt chước, chưa từng đi ở phía sau!”

Đủ các từ mô tả đầy phách lối, nhất là câu cuối cùng kia: vẫn luôn bị người bắt chước, chưa từng đi ở phía sau, đơn giản chính là một câu tả thực về quá trình xây dựng tên tuổi của Sở Cuồng từ trước tới nay.

Bởi vì hắn khai sáng ra mấy loại hình tiểu thuyết, tạo chén cơm cho rất nhiều tác giả khác. Cho nên dù có dùng từ ngữ lớn lối hơn một chút, quy mô phô thiên cái địa hơn nữa thì độc giả cũng không thấy có gì bất ổn.

Ngược lại, rất nhiều người bắt đầu ôm tâm tình mong đợi đối với quyển tiểu thuyết này.

“Sở Cuồng biết viết trinh thám? Được rồi, ta mua là được chứ gì.”

“Ta không có hứng thú với trinh thám, cũng không có hứng thú với Sở Cuồng. Không nói nhiều nữa, sách mới chừng nào mới ra mắt vậy?”

“Ta là người Sở tỉnh, gần đây mới đọc xong Một Bát Mì Dương Xuân. Vì truyện ngắn này ta quyết định sẽ mua tiểu thuyết trinh thám của Sở Cuồng. Huống hồ gì ta còn là người yêu thích thể loại trinh thám lâu năm, người Sở tỉnh chúng ta thích nhất là trinh thám đó!”

“Tiểu thuyết trinh thám? Biến, không xem đâu. A, là Sở Cuồng viết? Vậy thì không sao.”

“Ha ha ha, Sở Cuồng đúng là đã phá vỡ giới hạn về thể loại, cho dù hắn viết cái gì cũng sẽ có người chịu trả tiền để xem.”

“Chủ yếu là vì dù có thay đổi thể loại tiểu thuyết thì Sở Cuồng vẫn có thể viết rất xuất sắc, đây chính là điểm lợi hại nhất của hắn!”

“Oa, mấy câu này thật là khí phách, vẫn luôn bị người bắt chước, chưa từng đi ở phía sau. Sở Cuồng lão tặc đúng là oai phong ghê!”

Các độc giả cũng không biết, ở một tinh cầu xa xôi nào đó, giới trinh thám cũng đánh giá về Agatha Christie bằng một câu y hệt như vậy.

Conan Doyle tạo ra một chiếc bánh ngọt có tên là Sherlock Holmes, vị thám tử tài ba đứng đầu trong thể loại trinh thám!

Mà tác phẩm của Agatha Christie thì khiến toàn cầu bạo nổ, khiến nhiều người ăn được chiếc bánh này, cũng tạo ra người đứng thứ hai trong thể loại trinh thám, thám tử Hercule Poirot!

Nếu nói Conan Doyle là vua thì Agatha Christie chính là hoàng hậu.

Nhưng trong giới hâm mộ tiểu thuyết trinh thám, rất nhiều độc giả bán tín bán nghi với những lời quảng cáo này.

Danh tiếng của Sở Cuồng rất lớn, ai cũng biết hắn là chuyên gia sáng tạo thể loại mới. Nhưng các độc giả trinh thám đều có nhận thức rõ ràng về thể loại yêu thích của mình nên bọn họ rất khó tưởng tượng ra phong cách viết trinh thám mới là như thế nào?

Ngay cả đại lão đỉnh cấp trong ngành trinh thám như Katel cũng không dám nói mình có thể khai sáng một loại hình trinh thám mới!

Mà nghi ngờ này cũng xuất hiện trong lòng một số tác giả trong giới trinh thám.

Không ít người âm thầm thảo luận:

“Sách mới của Sở Cuồng là trinh thám, hơn nữa còn tuyên bố sẽ khai sáng một loại hình trinh thám mới, các ngươi thấy thế nào?”

Trinh thám và huyền huyễn là hai thể loại hoàn toàn khác biệt, nhưng lượng tiêu thụ sách của Sở Cuồng lớn vô cùng, đối với rất nhiều tác giả thì danh tiếng Sở Cuồng như sấm bên tai!

“Nếu đổi lại là một người khác mà nói ra những lời này thì ta sẽ lập tức chửi đến khô nước miếng. Nhưng đối phương là Sở Cuồng, ta miễn bình luận.” Có người lên tiếng.

Chợt có người nói tiếp: “Thật là mỏi mắt mong chờ. Nếu quả thật Sở Cuồng có thể khai sáng ra một loại hình trinh thám mới, vậy hắn có cống hiến quá lớn cho ngành trinh thám chúng ta.”

“Hẳn là có chút sáng tạo.” Một tác giả nói khách quan. “Có lẽ không tới mức khai sáng ra một con đường mới nhưng cũng là có sự sáng tạo nhất định, nếu không nhà xuất bản đã không dám tuyên truyền như vậy. Tóm lại vẫn phải chú ý kẻo sau này bị vả mặt.”

Cũng có không ít tác giả làm ra một ít yếu tố sáng tạo trong tác phẩm rồi đi tuyên truyền khẩu hiệu “khai sáng ra loại hình mới”.

Dù sao việc tuyên truyền xưa nay đều luôn thích nói quá lên, bây giờ mọi người đều đang tò mò không biết lời tuyên truyền này có bao nhiêu phần là sự thật.

Nếu quả thật có đủ sự sáng tạo trong tác phẩm thì sẽ không ai bắt chẹt chuyện này làm gì, đây là nhận thức chung của người trong nghề, sẽ chẳng ai đi phá miếng cơm của người khác.

CHƯƠNG 350: SỞ NỊNH LẠI LÊN SÓNG

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

Gặm đỡ 1 chương nhe các bạn iu, nay mình bận đi tiệc zồi T_T

-----------------

Dù sao tác giả nào muốn làm tuyên truyền cũng sẽ tự mình tô vẽ thêm cho đẹp, nói thẳng ra chính là khoác lác thêm một chút. Chỉ cần đừng làm lố là được.

Nếu bây giờ ta không cho ngươi nổ, vậy sau này ngươi cũng không cho ta nổ thì biết làm sao? Thế nên đám văn nhân đều hiểu được quy tắc ngầm này.

Cũng vì vậy mà một số người thông minh và biết chuyện sẽ không có kết luận quá sớm ——

Hông dám đâu ha!

Thời đại nào cũng vậy, luôn có những người thích xem mặt mà bắt hình dung, nhìn bìa sách đã vội đánh giá nội dung bên trong, thế nên tình huống bị vả mặt mới nhan nhản ra đó.

Lần này cũng thế.

Khi Ngân Lam Thư Khố truyền ra tin tức Sở Cuồng viết tiểu thuyết trinh thám, đại đa số đám người trong giới đều sẽ theo thói quen mà vội vàng đưa ra kết luận.

Đừng hiểu lầm.

Lần này không phải giẫm đạp mà là nịnh bợ!

“Hôm nay lên mạng mới biết Sở Cuồng lão sư vừa viết xong một quyển tiểu thuyết trinh thám, sau đó đọc được vài bình luận nói rằng Sở Cuồng chưa bao giờ viết trinh thám, trong các tác phẩm đã ra mắt còn chưa từng có yếu tố trinh thám xuất hiện, cho nên bọn hắn hoài nghi lần tuyên truyền này đã nói quá lên. Ta cảm thấy mình nhất định phải đứng ra nói một lời công đạo, sách mới về trinh thám của Sở Cuồng chắc chắn sẽ không tệ!”

“Lý do rất đơn giản.”

“Những người nghi ngờ tài năng của Sở Cuồng chắc hẳn là kẻ không biết gì về Sở Cuồng. Kẻ hèn này bất tài, gần đây mới vừa xem xong toàn bộ tác phẩm của Sở Cuồng. Sau khi xem xong ta chỉ muốn nói, trong bộ Ma Thổi Đèn có không ít yếu tố trinh thám, trên thực tế series linh dị này có rất nhiều kiến thức và sự sáng tạo, nếu phải liệt kê thì có đến bảy tám loại lĩnh vực trở lên!”

“Có người còn nói, cho dù những quyển sách trước của Sở Cuồng có chút yếu tố trinh thám thì cũng không có nghĩa là hắn viết tiểu thuyết trinh thám tốt nha.”

“Nhầm to! Chỉ cần nhìn tổng quát các tác phẩm của Sở Cuồng kể từ khi hắn vừa xuất bản sách đến nay sẽ biết, mặc kệ hắn viết thể loại gì, từng viết trước đó hay chưa, chỉ cần Sở Cuồng muốn viết thì đều có thể lấy được thành tích rất tốt! Người đến trộm mộ cũng viết được thì chả lẽ không biết viết trinh thám?!”

“Sở Cuồng là đệ nhất thiên hạ! Chỉ cần hắn muốn viết thì sẽ viết được thôi!”

Bài đăng này được đăng trên Bộ Lạc, mà người đăng chính là một tác giả tên là Thân Gia Thụy.

Hắn là một tác giả viết truyện ngắn rất nổi tiếng!

Tác giả truyện ngắn có lẽ chưa đủ tư cách để phát ngôn, nhưng Thân Gia Thụy thì khác, bởi vì truyện ngắn của hắn đều là trinh thám!

Trinh thám là sở trường của hắn, trong giới trinh thám hắn có địa vị nhất định. Kết quả bài đăng của hắn chỉ gói gọn trong một chữ —— nịnh!

Về phần tại sao Thân Gia Thụy lại nịnh giỏi như vậy, đó là bởi vì hắn từng bị Sở Cuồng đánh bại bởi tác phẩm Một Bát Mì Dương Xuân.

Sau khi thua triệt để, Thân Gia Thụy đã đọc toàn bộ tác phẩm của Sở Cuồng, kết quả càng xem càng thích, càng xem càng thấy nể phục!

Nhất là bộ Ma Thổi Đèn, sau khi đọc xong Thân Gia Thụy trực tiếp bị Sở Cuồng làm cho kinh hãi đến ngây người.

“Hắn là tác giả thiên tài chân chính, có lẽ trên thế giới này không có thể loại nào là Sở Cuồng không viết được!”

Đây là kết luận của Thân Gia Thụy sau khi xem toàn bộ các tác phẩm của Sở Cuồng.

Sở Cuồng chính là yêu nghiệt!

Cho nên bây giờ Thân Gia Thụy đã trở thành fan cứng của Sở Cuồng, hay nói đúng hơn là… fan não tàn!

Trong mắt fan não tàn không chứa được một hạt cát, bọn hắn sẽ không cho phép người khác nghi ngờ tài năng của Sở Cuồng, vì vậy bài viết trên mới ra đời.

Sau khi bài viết xuất hiện, dưới phần bình luận gần như bị nổ tung:

“Ha ha ha ha Sở Nịnh số một lại online rồi hả?”

“Thân Gia Thụy: ta không nhằm vào ai cả, ta đang nói tất cả các vị ở đây ngoại trừ Sở Cuồng lão sư ra thì đều là đống @!#$!@#.”

“Ngươi là fan não tàn của Sở Cuồng có phải không?”

“Thân lão sư, dù sao ngươi cũng là đại lão trong giới truyện ngắn, sao lại có thể nịnh bợ một người mới trong làng trinh thám đến mức này chứ?”

Danh xưng Sở Nịnh số một của Thân Gia Thụy coi như không rửa được nữa, nhưng cũng nhờ sự hâm mộ điên cuồng của hắn mà sách mới của Sở Cuồng lại được người trong ngành chú ý tới thêm một nấc thang.

Bài viết của Thân Gia Thụy khiến không ít tác giả giới trinh thám ngơ ngơ ngác ngác.

Thân Gia Thụy… ngươi trở thành thuỷ quân cao cấp cho Sở Cuồng từ bao giờ thế?

(Chú thích: Thuỷ quân là nhóm người được trả tiền để đăng bài và bình luận trên mạng xã hội hoặc group chat để định hướng truyền thông theo ý của mình, nâng hàng hoặc dìm hàng một ai đó.)

Nếu ngươi từng đọc quyển sách này thì thôi đi, đằng này ngươi còn chưa từng đọc nó vậy mà đã không biết xấu hổ nịnh bợ Sở Cuồng tới mức này, không sợ sau khi sách xuất bản lại bị vả mặt sao?

Không chỉ có đám tác giả làng trinh thám, ngay cả các nhà xuất bản cũng ngơ ngác vô cùng.

Trong lúc ngơ ngác, bọn hắn lại không nhịn được mà âm thầm cảnh giác, nhất là mấy nhà xuất bản đối thủ của Ngân Lam Thư Khố ——

Sở Cuồng viết truyện trinh thám?

Ai cũng biết ngành trinh thám của Ngân Lam Thư Khố chỉ là hàng trưng bày, thế nên bây giờ bọn hắn định nhờ Sở Cuồng để vươn lên hay sao?

Đừng nói, Sở Cuồng đã thử viết không ít thể loại và đều thành công, thế nên không có ai dám nói chắc Sở Cuồng viết trinh thám không tốt, rất nhiều nhà xuất bản bắt đầu lo lắng.

Nhưng mặc kệ ngoại giới có bao nhiêu sóng gió, Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd cũng đến ngày phát hành.

Từ khi các châu hợp nhất với nhau, số lượng tác giả trong các lĩnh vực ngày càng nhiều, mọi người đều học được cách phát hành giãn ra, sẽ không dồn ngày phát hành sách mới vào đầu tháng.

Giống như Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd được phát hành ngày 12 tháng 3 vậy.

Bởi vì danh tiếng của Sở Cuồng, các tiệm sách lớn đều đặt hàng rất nhiều. Sự thật đã chứng minh lựa chọn của bọn hắn là vô cùng chính xác.

CHƯƠNG 351: LƯỢNG TIÊU THỤ NGÀY ĐẦU TIÊN

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

Đến sáng ngày 12.

Một tiệm sách vừa mới mở cửa đã thấy khách hàng tràn vào, 80% khách hàng đều đến để mua Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd!

“Ta muốn mua quyển sách mới ra của Sở Cuồng…”

“Không nhớ tên sách, chỉ biết là sách mới của Sở Cuồng thôi… à phải rồi, chính là quyển Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd này nè!”

Rõ ràng đã có người nhìn thấy tấm banner treo trong tiệm sách:

[Quyển sách mới “Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd” của tác giả đại thần Sở Cuồng chính thức phát hành, hiệu sách đề cử!]

“Ta lấy quyển này, Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd.”

“Sở Cuồng có sách mới rồi sao? Vậy lấy cho ta một quyển.”

“Ba quyển Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd.” Vừa nghe đã biết là mua giùm người khác.

Ông chủ tiệm sách cố ý đứng quan sát lượng tiêu thụ, không nhịn được mỉm cười, lẩm bẩm một câu đầy thâm ý: “Giới văn học lại có thêm một tác giả dựa vào danh tiếng đã có cơm ăn.”

Đánh giá này chuẩn không cần chỉnh!

Trong tình huống bình thường, độc giả trước khi mua sách sẽ lật xem mấy trang rồi mới quyết định có mua hay không, tuy giá tiểu thuyết không mắc nhưng dù sao cũng là một khoản tiền, muốn tiêu xài cũng cần phải cân nhắc một chút.

Nhưng có một số tác giả, chỉ cần bọn hắn xuất bản sách mới là độc giả không thèm suy nghĩ đã mua ngay về!

Bởi vì độc giả vô cùng tin tưởng vào trình độ và năng lực của tác giả đó.

Trước Ma Thổi Đèn, Sở Cuồng còn chưa có uy lực này, có không ít độc giả vẫn phải cân nhắc trước khi mua sách của hắn.

Nhưng đến Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd, độc giả gần như không hề do dự! Đây chính là ví dụ điển hình của việc dựa vào danh tiếng đã có cơm ăn.

“Điều này có liên quan đến việc Sở Cuồng đã trở thành tác giả đại thần.” Trợ lý của ông chủ tiệm đứng bên cạnh nói khẽ.

Hiệp hội văn nghệ đã trao thưởng chức danh đại thần cho Sở Cuồng, giá trị con người của hắn lập tức tăng lên gấp bội.

Hầu hết tác giả có thể khiến độc giả bỏ tiền mua sách không chút do dự thì đều là cấp đại thần trở lên.

“Có lẽ chúng ta cần phải nhập thêm hàng rồi.” Người trợ lý mỉm cười nói.

Ông chủ tiệm gật đầu. Lượng tiêu thụ ngày đầu tiên của Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd là một con số khả quan, mà số lượng tiêu thụ trong ngày đầu tiên chính là con số trực quan nhất để đánh giá sức ảnh hưởng của một tác giả.

. . .

Đúng như dự đoán.

Khi lượng tiêu thụ ngày đầu tiên của Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd được công bố, toàn bộ Ngân Lam Thư Khố đều phấn chấn không thôi!

Bởi vì trong ngày đầu tiên, lượng sách được mua trong tiệm và mua online đã đạt tới 910.400 quyển!

Từ ngày đầu tiên đã bán được gần 1 triệu!

Lượng tiêu thụ sách luôn được hiệp hội văn nghệ thống kê, giống như số vé bán ra hàng ngày và hàng tuần của mỗi loại phim ảnh đều được cập nhật liên tục.

Phải biết đây chỉ mới là ngày đầu tiên!

Ngân Lam Thư Khố rất có lòng tin với Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd, tin rằng tiếp sau đó lượng tiêu thụ sẽ không giảm đi.

“Ta nói rồi mà.” Tào Đắc Chí cười như một tên ngớ ngẩn. “Bắp đùi đi tới đâu cũng vẫn là bắp đùi!”

Kết luận này cũng xuất hiện trong ngành huyền huyễn của Ngân Lam Thư Khố.

Tuy sách mới của Sở Cuồng không liên quan đến ngành huyền huyễn nhưng bọn hắn vẫn chú ý tới tin tức về quyển tiểu thuyết này, kết quả khi nhìn thấy hiệp hội văn nghệ công bố lượng tiêu thụ, các biên tập viên trong ngành đều trầm mặc một lúc lâu.

“Đám người bên ngành trinh thám nói không sai, bắp đùi đi tới đâu cũng vẫn là bắp đùi…”

“Thô tục, phải nói là sói đi tới đâu thì cũng vẫn ăn thịt!”

“Ta vốn còn hy vọng rằng quyển tiểu thuyết này sẽ tạo ra lực ảnh hưởng thấp, để rồi sau đó Sở Cuồng lão sư lại trở về trong vòng tay ngành huyền huyễn chúng ta, tiếp tục viết tiểu thuyết huyền huyễn…”

“Xem danh tiếng của quyển tiểu thuyết này trên mạng, ta thấy hy vọng của ngươi nên dập tắt là vừa.”

“Ta cũng mua một quyển, tối nay sẽ xem. Ta có người bạn tốt trong ngành trinh thám, hắn nói quyển sách này hay muốn nổ não.”

Nội bộ Ngân Lam Thư Khố đã sớm truyền ra thông tin quyển sách mới này của Sở Cuồng rất lợi hại. Chỉ là vì nguyên tắc bảo mật trong ngành nên không thể tiết lộ nội dung cụ thể mà thôi.

Nhưng đúng như biên tập viên kia nói, sau khi nhóm độc giả đầu tiên đọc xong quyển sách, các đánh giá trên mạng đều sôi sùng sục!

Độc giả trinh thám Lam Tinh lần đầu tiên được tự quỷ rửa tội.

Trên một trang website nào đó.

Những bình luận liên quan đến Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd đang được dư luận quan tâm nhất, bởi vì nguyên tắc không tiết lộ nội dung truyện nên bình luận dưới đây được mọi người ấn like kịch liệt:

“Hung thủ hoá ra lại là hắn!!!”

Bình luận này có tới 34.566 lượt like.

Cho dù bình luận này chẳng khác nào câu nói nhảm, nói như không nói, nhưng nó nói lên tiếng lòng của hầu hết mọi người, lại có tính ám chỉ mãnh liệt.

Bình luận hot thứ hai lại càng thú vị hơn, chỉ đơn giản có hai chữ:

“Mịa nó!!!!!!!!!!!!!!!!”

Những bình luận tiếp theo đều là lời khen ngợi.

“Các độc giả đang xem bình luận này của ta, đề nghị các ngươi đừng đọc đánh giá trên mạng mà hãy đi mua một quyển Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd ngay đi, sau khi đọc xong hãy quay trở lại đây. Sau này các ngươi sẽ thấy biết ơn lời nhắc nhở của ta đó.”

“Nếu Hercule Poirot không lui về ở ẩn và đến đó trồng bí ngô thì tốt biết bao…”

“Đọc đến kết cục, ta hoàn toàn choáng váng.”

“Không cần nói nhiều, quyển sách này xứng đáng được đề cử, ai không xem thì sẽ tiếc nuối cả đời nha.”

“Ta không nói khoác đâu, khi đọc tới kết cục ta đổ mồ hôi lạnh ướt áo.”

“Sở Cuồng lão tặc lừa ta thê thảm! Hết lần này tới lần khác ta lại cam tâm tình nguyện để hắn gạt cơ chứ.”

“Ai có thể đoán đúng được hung thủ từ trước, xin nhận một lạy của ta!”

“A a a a! Không ngờ hung thủ lại là Sheppard!!!”

“Lầu trên thiếu đạo đức quá nha, đề nghị admin xoá bình luận của hắn. Quyển sách này nếu bị tiết lộ nội dung thì trải nghiệm đọc sách sẽ tuột xuống 50% đó.”

CHƯƠNG 352: ĐỦ LOẠI TRANH CÃI

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

“Vậy mà còn có người ấn like cho cái tên tiết lộ nội dung? Các ngươi nghiêm túc hả?”

“Mọi người, ta thích Hercule Poirot quá đi!”

“Đúng là một bộ trinh thám có kết cấu hoàn chỉnh, cái kết giải đáp toàn bộ nghi hoặc, tác giả không giấu bất kỳ một manh mối nào, mọi chi tiết đều phơi bày ra trước mặt độc giả. Thật không tin nổi đây là lần đầu tiên Sở Cuồng viết trinh thám! Chỉ luận về việc sáng tác loại hình tiểu thuyết mới là ta đã bội phục Sở Cuồng vô cùng!”

Mà trong giới trinh thám, rất nhiều nhóm chat cũng trò chuyện rất rôm rả, rõ ràng có không ít người đã đọc xong Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd.

Trong một nhóm chat của các tác giả.

Admin nhóm đột nhiên chat lên một câu: “Xin nhắc nhở một câu, vị lão sư nào chưa đọc Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd xin hãy tắt thông báo của nhóm chat, nếu không các ngươi sẽ bị tiết lộ hết nội dung đến mức hoài nghi nhân sinh.”

Có người thuần thục làm theo, có người lại nảy sinh lòng hiếu kỳ.

Sau đó những người không tắt thông báo nhóm chat đều nhìn thấy rất nhiều tác giả bình thường không bao giờ lên tiếng mà hôm nay lại nổi lên mặt nước, rôm rả thảo luận về Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd ——

“Ngân Lam Thư Khố tuyên truyền không sai chút nào, ta phục rồi, quả thật là khai sáng ra loại hình trinh thám mới!”

“Lịch sử sáng tác tiểu thuyết trinh thám đã lật sang một chương mới với thủ pháp hoàn toàn độc lạ.”

“Vụ án thì rất quy củ đi theo lề lối thông thường nhưng hung thủ thì lại không thể đoán ra. Sở Cuồng dùng con chữ làm cạm bẫy, lừa gạt độc giả, nhưng quyển tiểu thuyết này chính là loại dù chúng ta có cảm thấy bị lừa gạt cũng không nhịn được mà thán phục.”

“Ai mà ngờ được hung thủ lại chính là kẻ kể chuyện?”

“Đừng nói, ta đột nhiên có linh cảm cho quyển sách kế tiếp rồi.”

“Đâu chỉ có mình ngươi, e là trong giới trinh thám chúng ta đều có không ít người nảy sinh linh cảm.”

“Nếu kiểu viết này trở nên thịnh hành… Mịa nó, độc giả xem nhiều có khi nào giận quá mà tắt thở không?”

“Trinh thám chính là vô số bẫy rập mà, Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd là cái bẫy lớn nhất mà ta từng gặp, trước khi đọc tới chương tiết lộ chân tướng, 99% độc giả đều không thể đoán ra hung thủ là ai!”

Thành viên đã không tắt thông báo nhóm chat lúc này mới ấm ức lên tiếng: “Rồi giờ ta đọc sách kiểu gì?!”

Trong lúc nhất thời, một đám người xấu tính gửi ra mấy tràng cười “Ha ha ha ha…” không ngừng.

Lòng hiếu kỳ hại chết mèo, những người đã biết được kết cục trước khi đọc tiểu thuyết thì cảm giác thoả mãn sẽ hạ xuống ít nhất 30%.

Mà những người biết trước cái kết của Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd thì cảm giác thoả mãn sẽ mất khoảng 50%.

Đối với độc giả thích thể nghiệm cảm giác truy tìm hung thủ thì đây là nhát dao chí mạng!

Qua thêm một hôm, khi tiếng tăm của Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd ngày càng lên cao, lượng tiêu thụ của ngày thứ hai đã tăng lên đến 1.6 triệu quyển sách!

Còn cao hơn ngày đầu tiên!

Dù Lam Tinh đã bắt đầu thống nhất, số lượng độc giả ngày càng lớn, nhưng con số lượng tiêu thụ ngày thứ 2 cao chót vót như vậy vẫn khiến vô số người bị kinh động!

Sách thịnh hành!

Đây là một cơn gió lốc trong ngành trinh thám, đến hiện tại đã không còn ai hoài nghi lời tuyên truyền của Ngân Lam Thư Khố về việc Sở Cuồng đã “khai sáng ra một loại hình trinh thám mới” nữa!

Lời này không sai, Sở Cuồng đích thực đã mở ra một lối đi riêng.

Lối viết mới này đã khiến rất nhiều tác giả trinh thám ý thức được, hoá ra quỷ kế không chỉ có thể dùng cho bản thân vụ án mà còn có thể dẫn dắt độc giả tự bịt mắt mình!

Đây mới thật sự là quỷ kế đa đoan!

Mà điều kinh khủng nhất là, dù cái kết của Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd khiến độc giả cảm thấy bị lừa gạt thì bọn họ cũng cam tâm tình nguyện!

Ngày này, Thân Gia Thụy đăng lên Bộ Lạc một status mới, chỉ có ba chữ rất đơn giản nhưng lại khiến biệt danh Sở Nịnh của hắn phát huy tới cực hạn:

“Còn có ai?!”

Người không biết còn tưởng Thân Gia Thụy ngươi mới là tác giả của Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd đó nha!

Đám người trong ngành oán thầm nhưng không thể không thừa nhận, con hàng này quả thật nói về Sở Cuồng không sai chút nào.

Không hổ danh Sở Nịnh số một!

Đương nhiên không chỉ có bình luận khen ngợi, Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd là tác phẩm gây tranh cãi nhất của Agatha Christie, tuy không đến mức phân chia độc giả thành hai thái cực nhưng cũng sẽ có một số người không thích nó ——

“Thủ pháp tự thuật quá lố rồi, vì muốn tạo ra cảm giác khiếp sợ ở phần kết mà lại hy sinh tính đặc sắc của vụ án, cảm giác như tác giả bỏ gốc lấy ngọn.”

“Rõ ràng là lừa gạt độc giả mà có rất nhiều người lại vui vẻ khi mình bị lừa gạt, đúng là cao tay. Nhưng cá nhân ta không thích loại hình trinh thám như vậy.”

“Ta cũng không thích cách viết này. Nhưng vẫn phải thừa nhận đây đúng là một loại hình trinh thám hoàn toàn mới. Chỉ có thể cầu nguyện cho tác giả trinh thám yêu thích của ta đừng học xấu theo Sở Cuồng.”

“Trinh thám đâu thể lấy việc không đoán được hung thủ ra làm tiêu chuẩn đánh giá? Đây là lối viết tà đạo, ta vẫn thích kiểu trinh thám dò dẫm, chậm rãi thăm dò từng manh mối, chứ không phải phối hợp với tác giả để chơi trò chơi con chữ.”

“Cái kết đúng là rất khiếp sợ, nhưng chỉ có mình ta cảm thấy đoạn giữa quyển tiểu thuyết hơi buồn ngủ sao?”

“Hay thì có hay đấy nhưng ta không thể chấp nhận được kiểu kể chuyện này. Có cảm giác như mình đang bị đùa bỡn, trong lòng không được thoải mái.”

Trêu đùa độc giả sẽ phải trả một cái giá thật lớn!

Bởi vì không phải ai cũng chấp nhận được kiểu đùa cợt này.

Hơn nữa trong giới trinh thám không có tiền lệ này, loại hình “tự quỷ” của Sở Cuồng là độc nhất vô nhị nên tâm lý của người đọc chưa được bình ổn là điều đương nhiên. Thời điểm Agatha Christie cho ra mắt tác phẩm này cũng gặp rất nhiều tranh cãi.

Lúc này, cảm thấy mình bị đùa bỡn không chỉ có độc giả mà còn có không ít tác giả!

CHƯƠNG 353: ĐẠI LÃO LÊN TIẾNG CÔNG NHẬN

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

Đúng vậy, một số tác giả viết trinh thám vừa đọc xong Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd cảm thấy mình bị đùa cợt nên đã tức giận mắng Sở Cuồng một trận.

Đại đa số bọn họ sẽ văng tục, mắng một vài câu rồi thôi.

Nhưng cũng có một loại tác giả trời sinh có nhu cầu phát tiết dục vọng, chẳng hạn như tác giả trinh thám nổi tiếng của Tề tỉnh tên là Lãnh Quang.

Lãnh Quang đã đăng một bài viết trên Bộ Lạc:

“Tối hôm qua có rất nhiều người đề cử ta đọc bộ Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd. Ta ôm tâm tình mong đợi đọc qua một lần, sau khi xem xong lại hết sức thất vọng, chỉ muốn nói một câu, đây là phạm quy!”

Lãnh Quang rất không hài lòng với quyển tiểu thuyết này, bởi vì hắn đã từng phát biểu “Năm quy tắc trinh thám lớn nhất”.

Năm quy tắc này rất thịnh hành trong giới trinh thám.

Quy tắc thứ nhất: các thám tử không thể phá án bằng những biện pháp siêu nhiên.

Quy tắc thứ hai: khi hung thủ gây án không thể dùng các loại độc dược hoặc trang bị đặc biệt nào đó mà nền khoa học ở thời đại này chưa phát minh ra.

Quy tắc thứ ba: các thám tử không được phá án dựa trên những manh mối chưa được gợi ý trong quyển tiểu thuyết.

Quy tắc thứ tư: các thám tử không được là hung thủ.

Quy tắc thứ năm: các thám tử không được sử dụng cái gọi là trực giác để xử lý vụ án.

Mấy quy tắc khác thì đám người trong giới đều công nhận, bởi vì nếu vi phạm sẽ khiến tác phẩm mất đi tính thú vị. Nhưng quy tắc thứ tư, thám tử không được là hung thủ thì lại có người không thèm để ý tới.

Trong giới trinh thám vẫn có một số tác phẩm tà đạo để người phá án lại chính là hung thủ.

Cho nên Lãnh Quang đưa ra “năm quy tắc trinh thám lớn nhất” nhưng giới trinh thám chỉ công nhận có bốn quy tắc.

Lần đó Lãnh Quang đã chửi rất nhiều người trong nghề: Sao các ngươi có thể tự tiện bỏ đi một quy tắc mà ta đặt ra chứ?

Mà Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd tuy không để thám thử là hung thủ nhưng biến ngôi thứ nhất “ta” thành hung thủ, lại khá giống với việc để bản thân người phá án trở thành hung thủ, cho nên Lãnh Quang không cách nào chấp nhận việc này!

Nhưng lời phê bình của Lãnh Quang cũng không tạo ra được bao nhiêu ảnh hưởng, bởi vì hắn vẫn luôn nổi danh là “chí phèo” trong giới, ai ai cũng biết.

Dù vậy mọi người cũng không ghét bỏ hắn. Con hàng này tuy thích chửi đổng nhưng cũng rất thú vị.

Trên thực tế ở địa cầu cũng có rất nhiều tác giả viết trinh thám ghét thủ pháp tự quỷ, từng công khai khinh thường thể loại này, chẳng hạn như tác giả Quinn chỉ đứng sau Agatha Christie.

Đương nhiên Quinn không dám khinh thường Agatha Christie, nhưng hắn không thích lối viết này.

Nhưng việc gì cũng có hai mặt của nó.

Chẳng hạn như Higashino Keigo đại danh đỉnh đỉnh, hắn viết một bộ trinh thám tên là Malice (tạm dịch: Ác Ý) sử dụng thủ pháp tự quỷ để tỏ lòng kính trọng Agatha Christie, có thể thấy Higashino Keigo cũng công nhận thủ pháp này.

Mà ở Lam Tinh, cũng có tác giả trinh thám đã đánh giá cao quyển Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd, người này chính là tác giả viết trinh thám nổi tiếng nhất ở Sở tỉnh, Katel lão sư!

Danh tiếng của Katel cao hơn Lãnh Quang rất nhiều.

Trên Bộ Lạc, Katel đã đăng bài bình về Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd, trong đó có rất nhiều lời khen ngợi:

“Dùng con chữ để thi triển quỷ kế, đây là một ý tưởng tuyệt diệu. Khi đọc gần đến đoạn kết ta đã đoán ra được hung thủ, nhưng điều này cũng không làm mất đi sự rung động khi ta xem đến phần kết. Đây đúng là một ý tưởng thiên tài! Sở Cuồng đã sáng tác ra một loại hình trinh thám mới! Ta đã bắt đầu thấy ngứa tay muốn thử sáng tác trinh thám theo loại hình này một lần, chỉ tiếc trước đó ta chưa có cơ hội đọc các tác phẩm khác của Sở Cuồng, nhưng bây giờ ta rất muốn nói với hắn một câu: hoan nghênh ngươi gia nhập giới trinh thám, ta rất mong đợi trong tương lai ngươi sẽ sáng tác ra những tác phẩm còn hay hơn thế nữa!”

Đại lão lên tiếng đương nhiên có sức ảnh hưởng rất lớn.

Một số độc giả của Katel tuy không thích Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd nhưng thấy thần tượng nói vậy, trong lòng cũng dần đứng về phía Sở Cuồng:

“Nghĩ kỹ lại mới thấy Katel lão sư nói không sai, đây đúng là một loại hình trinh thám mới.”

“Trước đó thấy nhiều người nói ghét loại hình này, nhưng nhìn Katel lão sư của chúng ta mà xem, đúng là người có cái nhìn đại cục luôn nhìn sự vật theo nhiều hướng và rất khách quan!”

“Katel đại lão quả thật có tầm nhìn vĩ mô, bởi vì loại hình trinh thám này sẽ khiến rất nhiều tác phẩm sau này bắt chước theo đường lối đó, đối với tương lai của ngành trinh thám thì đây là một hướng phát triển tốt.”

“Không ngờ Katel đại lão cũng thích quyển sách này, hắc hắc, trình độ thưởng thức của ta giống với thần tượng nè.”

Lãnh Quang tức giận vào bình luận: “Không dám gật bừa.”

Katel chỉ đáp lại hắn bằng một cái mặt cười: “^_^”

_Nhân đây xin nhắc một chút, sau khi Lãnh Quang phát biểu ra “năm quy tắc trinh thám lớn nhất”, Katel chính là người đầu tiên thủ tiêu quy tắc số 4 của hắn.

Lúc đó Katel cũng viết bài khen ngợi năm quy tắc của Lãnh Quang, nói là Tiểu Quang rất giỏi, sau đó vừa quay đầu hắn lại loại trừ đi quy tắc số 4, thế là giới trinh thám chỉ lưu hành có bốn quy tắc…

Lúc đó Lãnh Quang tức muốn khóc!

Hắn vốn rất thích Katel, nhưng sau chuyện này Lãnh Quang lại trở thành anti fan của Katel luôn.

Hôm nay thấy Katel khen ngợi Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd, cơ tim của Lãnh Quang gần như muốn tắc nghẽn.

CHƯƠNG 354: BÁN SÁCH CÓ CHỮ KÝ

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

Khi đủ loại tranh cãi nổi lên, quan phương Ngân Lam Thư Khố cũng lên tiếng khiến cơn gió bão trinh thám này lại lớn thêm một phần:

“Sở Cuồng dùng quyển Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd để khai sáng ra thể loại tự quỷ, đây là thời khắc đỉnh cao của tiểu thuyết trinh thám, tương lai sẽ có càng nhiều tác phẩm mới và thú vị hơn xuất hiện, nhưng dù là ai cũng không thể che lấp được sự huy hoàng của tác phẩm này!”

Người nhà mình đương nhiên mình phải liều mạng nâng nha!

Ngân Lam Thư Khố vội vã lên tiếng để xác thực một điều: Sở Cuồng đã trở thành lão quái khai sơn lập phái trong lĩnh vực trinh thám!

“Thế giới khác nhau nhưng tình cảnh tương tự.” Thấy những động tĩnh này, Lâm Uyên chỉ có thể cảm khái một câu.

Trên địa cầu, Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd cũng gặp rất nhiều tranh cãi, về sau nhờ danh tiếng của Agatha Christie càng ngày càng cao nên việc tranh cãi này mới lắng xuống.

Cũng may chất lượng của quyển tiểu thuyết này vẫn rất ổn, thuộc dòng trinh thám chính thống. Dù sao thì trong loại hình tự quỷ, Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd vẫn luôn là biểu tượng đứng đầu chưa có ai vượt qua được.

Nên biết, hiệp hội tác giả trinh thám Mỹ đã từng bình chọn 100 bộ trinh thám kinh điển trong lịch sử, mà Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd lại đứng ở hạng thứ 12.

Ngoài ra, hiệp hội tác giả trinh thám Nhật Bản cũng đã bỏ phiếu để bầu ra 100 quyển tiểu thuyết trinh thám hay nhất mọi thời đại, và Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd nằm ở hạng thứ 5!

Cũng trong danh sách đó, quyển tiểu thuyết đứng hạng nhất vẫn là một tác phẩm của Agatha Christie, đó là quyển trâu bò nhất của bà, tên là Và Rồi Chẳng Còn Ai (tên khác: Mười Người Da Đen Nhỏ).

Lúc chế tác riêng với Hệ thống Lâm Uyên đã từng nghĩ tới quyển tiểu thuyết này mà chảy nước miếng ròng ròng.

“Ông chủ.”

Kim Mộc xuất hiện, báo cáo cho Lâm Uyên nghe về thành tích của Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd.

Đây là ngày thứ năm sau khi quyển tiểu thuyết phát hành, lượng tiêu thụ tổng cộng đã lên tới khoảng sáu triệu quyển.

Nhưng từ số liệu của ngày hôm qua cũng có thể thấy được lượng tiêu thụ đang sụt giảm từ từ.

Điều này có liên quan đến đặc điểm của quyển tiểu thuyết. Chỉ cần cái kết bị tiết lộ ra thì sẽ có rất nhiều người không muốn đọc nữa.

Hơn nữa đây còn là thời đại mà internet vô cùng phát triển, không bao giờ thiếu loại người thích đi tiết lộ nội dung cốt truyện. Bình luận trên mạng xã hội là tự do của mỗi người, không thể hy vọng ai ai đều biết tự giác giữ bí mật.

“Lượng tiêu thụ không tệ, không biết đến cuối tháng có vượt qua 10 triệu quyển không nhỉ…”

Lâm Uyên vui vẻ cười, Lam Tinh mau mau đại thống nhất đi nha, lượng độc giả sẽ càng lúc càng tăng mạnh.

“Cũng khó nói.” Kim Mộc đáp, “Bên phía Ngân Lam Thư Khố có liên lạc với ta, hy vọng ông chủ có thể bán sách có chữ ký…”

Bán sách có chữ ký.

Đây đúng là một biện pháp tốt để kích thích lượng tiêu thụ.

Lâm Uyên không tiện lộ diện, vừa định từ chối thì Kim Mộc đã nói trước: “Không cần ngài lộ diện, chúng ta chỉ ký 50 quyển, sau đó để cho Ngân Lam Thư Khố âm thầm giao sách ngẫu nhiên đến các hiệu sách lớn và thông qua con đường bán sách online.”

“Còn có thể chơi như vậy?”

Lâm Uyên kinh ngạc, lập tức đồng ý, sau đó còn chủ động hỏi: “Hay là ta ký cả 100 quyển luôn?”

“Không nên làm nhiều.” Kim Mộc cười nói, “Đây là lần đầu tiên ông chủ bán sách có chữ ký, càng ít thì càng quý, 50 quyển là đủ rồi.”

“Cũng được.” Lâm Uyên gật đầu.

Nói là làm, ngày hôm đó Ngân Lam Thư Khố gửi tới 50 quyển sách để Sở Cuồng ký tên.

Lâm Uyên vừa cầm bút lên, Kim Mộc đã vội vàng nhắc nhở: “Ký tên Sở Cuồng ấy.”

“Cũng may có ngươi nhắc.” Suýt chút nữa hắn đã theo thói quen ký tên Lâm Uyên.

Kim Mộc lại nói: “Cân nhắc tới những tình huống sau này, ta đề nghị ngài nên sửa chữ ký, đừng để lộ bút tích của mình.”

“Bút tích?” Lâm Uyên ngẩn người, sau đó bừng tỉnh đại ngộ.

Hắn suy nghĩ một chút rồi viết xuống hai chữ “Sở Cuồng” rồng bay phượng múa theo lối chữ cuồng thảo.

Để sau này có người muốn xin chữ ký của Tiện Ngư, Lâm Uyên sẽ dùng kiểu chữ khải để ký.

Về phần Ảnh Tử thì sau này tính.

“Chữ của ông chủ đúng là…”

Kim Mộc thấy hai chữ rồng bay phượng múa kia, không khỏi đưa tay nâng trán. Cái chữ này không phải là cuồng thảo, rõ ràng là viết ngoáy nha!

Đúng vậy, chữ của Lâm Uyên không đẹp tí nào.

Xem ra ông chủ không phải toàn năng, cũng có việc mà hắn không biết, Kim Mộc âm thầm suy nghĩ.

Nếu không phải vì ngại lừa dối độc giả thì Kim Mộc còn muốn ký giùm cho Lâm Uyên ấy chứ.

50 quyển sách, vị chi là 100 chữ, Lâm Uyên ký rất nhẹ nhàng thoải mái. Ký xong hắn lại gửi về cho Ngân Lam Thư Khố, rất nhanh bên đó đã công bố tin tức này ra ngoài:

“50 quyển sách Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd có chữ ký của Sở Cuồng sẽ được bán ngẫu nhiên!”

Thật ra chơi chiêu này ở thời điểm bây giờ là hơi trễ, thường thì phương án này sẽ dùng để kích thích lượng tiêu thụ cho ngày đầu tiên, nhưng lúc mới ra mắt quyển sách này còn chưa hot như bây giờ.

Ngân Lam Thư Khố kỳ thật chỉ muốn tạo ra chút động tĩnh nhỏ để số lượng tiêu thụ không sụt giảm quá nhanh.

Nhưng bọn hắn lại đánh giá thấp khát vọng có được chữ ký của Sở Cuồng từ đám fan hâm mộ.

Tin tức vừa được tung ra, tại một nhà sách lớn tên Thời Gian ở Dương Thành.

Một khách hàng lái xe thể thao đi tới mua 1.000 quyển Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd, đám nhân viên nhà sách đều đổ mồ hôi và khệ nệ bưng sách ra xe cho hắn.

Người trên đường lập tức vây xem, vừa hay có một phóng viên đi ngang qua, thấy cảnh này không khỏi kinh ngạc chạy lại phỏng vấn:

“Sao ngươi lại mua nhiều như vậy? Ngươi vừa mở hiệu sách nhỏ sao? Hay hiệu sách của ngươi vừa hết hàng?”

“Không phải.” Vị khách này cười một tiếng rồi giải thích, “Ta là fan của Sở Cuồng, đã theo dõi các tác phẩm của hắn từ khi hắn mới ra mắt. Lần này ta mua nhiều sách như vậy là muốn thử thời vận, xem mình có thể mua trúng một quyển có chữ ký của Sở Cuồng hay không.”

Phụt!

Đám người xung quanh trợn mắt há mồm. Đây chính là thế giới của người có tiền?

Vì muốn có một quyển sách có chữ ký mà hốt luôn cả 1.000 quyển?

CHƯƠNG 355: CHỮ KÝ CỦA TA BỊ CHÊ XẤU?!

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

Phóng viên này là người có theo dõi tin tức, không nhịn được hỏi: “Theo ta được biết, Sở Cuồng chỉ ký tên có 50 quyển, dựa theo tỷ lệ bán ra mỗi ngày, dù ngươi mua 1.000 quyển cũng rất khó có thể mua trúng quyển có chữ ký của Sở Cuồng nha…”

“Ừ.” Vị khách hàng gật đầu nói, “Cho nên ta còn đăng tin trên mạng tìm người mua trúng sách có chữ ký của Sở Cuồng, ta sẽ trả một cái giá thật cao để mua lại quyển đó.”

“Sẽ tốn rất nhiều tiền, ngài thấy đáng giá không?”

Vị khách thoải mái cười một tiếng: “1.000 quyển cũng không tới 20.000 đồng, nhà sách còn giảm giá cho ta, nếu trong số đó không có bản nào có chữ ký thì ta có thể đem tặng bạn bè hoặc đi quyên góp tặng sách, để nhiều người nữa có thể đọc được tác phẩm này.”

Phóng viên: “. . .”

Cũng không tới 20.000 đồng? Ngươi đang nói tiếng người sao?

Chắc ngươi không biết một người bình thường muốn kiếm được 20.000 đồng là việc khó khăn cỡ nào ha…

Phóng viên lại phỏng vấn người trong tiệm xem họ có quan điểm thế nào về quyển Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd.

Nơi này là nhà sách, khách hàng đều là người thích đọc sách, số lượng người từng đọc quyển tiểu thuyết này không nhỏ cho nên mọi người rất hào hứng khi được phỏng vấn.

“Ta là người yêu thích thể loại trinh thám, ta rất thích quyển Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd, nhất là cái kết của nó, quá kinh người! Bởi vì quyển sách này mà ta đã trở thành fan của Sở Cuồng rồi, chắc vì ta là người Sở tỉnh, cùng Sở Cuồng có chung một chữ Sở nên cảm thấy rất thân thiết.”

“Quyển này rất hay, nếu có tiền ta cũng muốn mua quyển có chữ ký, sau đó bán sang tay cho người anh em này, ha ha ha.”

“Ta còn chưa đọc Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd, nhưng hôm nay ta tới đây là để mua nó, tại vì đám bạn của ta đều đề cử ta đọc quyển sách này.”

“Ta cũng là fan của Sở Cuồng, nhân cơ hội được phỏng vấn ta rất muốn nói một câu, Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd không phải là đùa bỡn câu chữ, chơi trò thông minh vặt, đây là một phương pháp sáng tác mới tinh tên là tự quỷ!”

“Thân là người đã từng đọc Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd, ta chỉ muốn nói là, không có lý do gì để mọi người bỏ qua quyển sách này.”

“Ta hiểu được người anh em muốn mua 1.000 quyển sách này lắm, bởi vì từ khi ra mắt tới nay Sở Cuồng chưa bao giờ làm hoạt động bán sách có chữ ký, cho nên rất nhiều fan đều mong có được chữ ký của hắn.”

Không chỉ có nhà sách Thời Gian ở Dương Thành.

Khi tin tức Sở Cuồng ký tên sách truyền ra, không ít nhà sách và trang website bán sách online đều gặp phải tình cảnh khách hàng mua sách với số lượng lớn!

Rõ ràng đó là nhóm khách hàng có điều kiện kinh tế khá và là fan trung thành của Sở Cuồng.

Ngoài ra trên internet cũng có một số người đăng tin muốn mua lại bản sách có chữ ký của Sở Cuồng với giá cao!

Kết quả có một người may mắn mua trúng quyển Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd có chữ ký, sau đó bán lại cho một thiếu gia nào đó với giá 5.000 đồng.

Nên biết số trang của Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd không nhiều nên giá bán chỉ có 15 đồng mà thôi.

Sau khi chuyện này lên báo, rất nhiều cư dân mạng đều trợn tròn mắt.

“Đám nhà giàu này đúng là vung tiền như nước. Vì một chữ ký mà suýt chút nữa mua sạch tiệm của người ta.”

“5.000 đồng một bản chữ ký? Còn đắt hơn minh tinh vậy trời?”

“Nhà ta có một bản chữ ký của ca sĩ tuyến một, ta ra giá 2.000 đồng không ma nào mua nè…”

“Nghe nói áo thi đấu có chữ ký của một ngôi sao bóng rổ bán được 8.000 đồng, nhưng đó là chữ ký của cả một đội bóng, mà Sở Cuồng chỉ có một mình.”

“Có lẽ vì Sở Cuồng chưa bao giờ ký tên bán sách nên mới như vậy.”

“Ta quyết định phải đi mua một quyển Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd để thử thời vận. Người khác tốn 5.000 đồng, ta chỉ tốn 15 đồng, nếu trúng thì ta sẽ kiếm lời được 4.885 đồng đó!”

“Ta xin trao tặng ngươi danh hiệu thần đồng toán học, hay là ngươi mua luôn 100 quyển để làm giàu đi.”

“Ha ha ha, ngươi trả hết kiến thức toán học cho giáo viên rồi hả, lấy máy tính ra bấm đi, thực tế ngươi kiếm lời được tới 4.985 đồng đó.”

Đám cư dân mạng nghị luận rất náo nhiệt, cũng nhờ một tua rôm rả này mà hai chữ “tự quỷ” bắt đầu đi sâu vào lòng người.

“Tự quỷ nghĩa là lối kể chuyện tự thuật ẩn giấu quỷ kế trong đó, hình dung rất dễ hiểu.”

“Thì ra đây chính là tự quỷ, ta hiểu rồi.”

“Cái gì mà tự quỷ, đọc quyển sách này xong ta đã thề với lòng sau này không xem trinh thám nữa, trí thông minh hoàn toàn bị người ta nghiền ép mà! Sở Cuồng lão tặc chính là một hố sâu không đáy!”

Một đám phản ứng dây chuyền khiến Lâm Uyên trợn mắt há hốc mồm. Hắn bắt đầu nghiêm túc cân nhắc tới việc bán chữ ký.

Thôi được rồi.

Rất nhanh hắn đã loại bỏ tư tưởng này, vật hiếm mới đáng quý, hắn cũng minh bạch đạo lý này.

Một phần cũng là vì thời điểm hiện tại Lâm Uyên không thiếu điều kiện kinh tế, nếu không hắn cũng bất kể cái gì mà đạo với lý nha.

Trong quá trình bán sách có chữ ký cũng xảy ra một chuyện nhỏ khiến Lâm Uyên hơi buồn bực ——

Có cư dân mạng chụp ảnh chữ ký của Sở Cuồng khoe lên, nhưng bởi vì chữ ký xấu nên khiến không ít người cất lời trêu ghẹo.

Dưới khu bình luận, câu được like nhiều nhất là:

“Sở Cuồng lão tặc, đừng có suốt ngày gõ bàn phím, có thời gian rảnh thì đi luyện chữ một chút đi nha.”

Chữ ký của hắn bị chê xấu!

Đám người này thật là quá đáng, còn có bình luận nói chữ viết của hắn giống như học sinh tiểu học?

Càng quá đáng hơn là Kim Mộc trực tiếp mua cho Lâm Uyên mấy quyển tập rèn chữ đẹp, mục đích là gì thì không cần nói cũng biết.

“. . .”

Cân nhắc tới việc mấy quyển tập rèn chữ này cũng tốn tiền mua, với nguyên tắc không lãng phí tài nguyên, Lâm Uyên quyết định rèn lại chữ của mình.

Lúc này tiến độ thực hiện nhiệm vụ của Sở Cuồng đã tăng lên thấy rõ. Số lượng fan hâm mộ của hắn lúc này đã hơn 80 triệu, điểm danh vọng văn học cũng vượt qua 600.000 điểm.

Đây đều là công lao của Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd.

CHƯƠNG 356: XIN CHÀO. MỜI NGƯƠI ĐI VỀ

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

Trong giới trinh thám, Sở Cuồng một đêm thành danh, nhưng muốn được mở rộng thị phần trong khối bánh lớn này thì hắn còn phải đi một đoạn đường rất dài.

Nếu so sánh với ngành huyền huyễn thì độc giả bên huyền huyễn đã bị Sở Cuồng thu phục gần hết.

Mà điều khiến Lâm Uyên và Ngân Lam Thư Khố đều không ngờ được là, sau đó vài ngày, báo văn nghệ cũng đưa tin về phong cách viết mới của Sở Cuồng:

“Sở Cuồng tạo ra loại hình trinh thám mới: tự quỷ!”

“Có lẽ Sở Cuồng không phải người đầu tiên dám trêu chọc độc giả, nhưng hắn là tác giả trinh thám lừa gạt độc giả nặng nề nhất, thế mà mọi người lại cam tâm tình nguyện để hắn lừa. Đó cũng là điểm lợi hại của Sở Cuồng.”

“Từ việc khắc hoạ nhân vật đến thủ pháp sáng tác, quá trình điều tra phá án và cách bố trí quỷ kế âm mưu… chỉ có thể dùng hai chữ xuất sắc để hình dung. Chỉ là chúng ta vẫn muốn hung hăng mắng hắn một trận, như các fan của Sở Cuồng luôn vừa yêu vừa hận hắn, bởi vì lão tặc này rất thích tạo ra cạm bẫy để cho độc giả tự nhảy vào. Trước đó hắn gieo tai hoạ cho cả ngành huyền huyễn, giờ lại vươn ma trảo về phía ngành trinh thám…”

Ngân Lam Thư Khố tự biên tự diễn mười ngàn câu cũng không bằng một câu xác nhận của quan phương bên ngành truyền thông.

Lúc này Sở Cuồng mới thật sự được công nhận!

Tự quỷ chính thức trở thành một thủ pháp sáng tác mới trong giới trinh thám!

Trên thực tế, không đợi báo văn nghệ lên tiếng, rất nhiều tác giả trinh thám cũng đã bắt đầu vận dụng thủ pháp này vào tác phẩm kế tiếp của mình.

Như tác phẩm này chẳng hạn, Sở Cuồng lại một lần nữa tạo ra một đề tài hot! Giới xuất bản đã quá quen thuộc với tình huống này rồi.

Chỉ là lúc trước các tác giả trong lĩnh vực huyền huyễn cuốn theo chiều gió của Sở Cuồng, còn bây giờ lại đến phiên tác giả trinh thám. Điều này cũng chứng minh được dù là trong lĩnh vực gì, Sở Cuồng cũng là người đi khai sáng.

Giống như câu tuyên truyền của Ngân Lam Thư Khố, Sở Cuồng vẫn luôn bị người bắt chước, chưa từng đi ở phía sau.

Nếm được trái ngon quả ngọt, Lâm Uyên bắt đầu nghĩ tới tác phẩm tiếp theo có nên viết trinh thám nữa hay không.

Ngoại giới đánh giá Sở Cuồng là người không bao giờ viết lại cùng một thể loại, nhưng Lâm Uyên không có nhiều kiêng kỵ như vậy.

Đương nhiên hiện tại Lâm Uyên cũng chưa có ý định ra sách mới vào thời điểm này.

Hôm đó Lâm Uyên tới công ty.

Sau khi trở thành lão đại của bộ soạn nhạc tầng chín, không ai dám đi tra hỏi giờ làm của hắn, bởi vì cho dù biết hắn đi làm không đủ giờ cũng chẳng ai dám trách phạt.

Ai dám chọc giận tiểu khúc phụ?

Cho dù chuyện này đến tai lãnh đạo cao tầng thì đám người ở trên cũng chỉ phẩy tay nói: “Đừng có hà khắc với người trẻ tuổi làm gì…”

Đối với người không có năng lực, đương nhiên công ty có rất nhiều quy củ, nhưng đối với nhân tài, cho tới bây giờ cao tầng đều vô cùng dễ dãi.

Về phần sẽ dễ dãi tới trình độ nào thì phải xem năng lực của người đó có thể phát huy tới đâu.

Tiến vào phòng làm việc, Lâm Uyên gọi Phong Thạc và Tiết Lương tới: “Các ngươi đã tìm được đối tượng thích hợp để làm học trò thứ ba của ta?”

Hôm nay Lâm Uyên đến công ty chính là vì Tiết Lương gọi điện cho hắn, báo là đã có nhân tuyển thích hợp.

“Vâng.” Phong Thạc đáp với vẻ hưng phấn, “Sư phụ nhất định sẽ hài lòng với đề cử của chúng ta, người đó chính là Lý Lệ Chất!”

Lâm Uyên sửng sốt: “Là con gái của Lý Nhị?”

Phong Thạc và Tiết Lương đồng thời biến sắc: “Sư phụ à, người đừng có nói lớn biệt danh của chủ tịch như vậy chứ. Lý Lệ Chất đúng là con gái của chủ tịch Lý Tụng Hoa, hơn nữa nàng còn là con một.”

Lâm Uyên lại ngẩn người.

Hắn chỉ là thốt lên cái tên đó theo bản năng. Trong lịch sử ở địa cầu, Lý Lệ Chất là con gái của Đường Thái Tông. Nhưng thế giới này không có Đường Triều, không có Lý Thế Dân, lại càng không có công chúa Lý Lệ Chất.

Nhưng Lâm Uyên không ngờ Lý Lệ Chất này lại là con gái của chủ tịch hội đồng quản trị.

Nhưng thân phận của học trò thứ ba là gì thì Lâm Uyên không thèm để ý, hắn chỉ coi trọng người có thiên phú.

Thiên phú cao mới có thể nhanh chóng xuất sư như Phong Thạc, thiên phú kém thì hắn sẽ đánh rớt.

“Nàng đâu?” Lâm Uyên hỏi.

“Ở ngay bên ngoài.” Tiết Lương đáp.

Lâm Uyên khẽ gật đầu: “Bảo nàng vào đi.”

Phong Thạc vội vàng đi ra mở cửa. Vị tiểu sư muội này kỳ thực không phải do bọn họ chọn lựa, mà là sau khi Lâm Uyên tuyên bố muốn thu nhận học trò mới, nàng xung phong chạy tới.

Lý Lệ Chất nha!

Con gái của chủ tịch đó!

Tiểu công chúa của Tinh Mang!

Phong Thạc và Tiết Lương cũng không dám từ chối, dù nàng không phải nhân viên ở tầng chín mà là nhân viên dưới quyền Dương Chung Minh.

“Chào Lâm đại biểu.”

Một thiếu nữ tóc dài đi vào phòng, nàng mặc áo khoác trắng nhã nhặn, toàn thân toát lên khí tức tươi trẻ. Có lẽ vì được nuôi dưỡng trong hoàn cảnh rất tốt nên ánh mắt nàng cũng trong suốt như dòng suối.

Nàng đang nhìn Lâm Uyên với vẻ hiếu kỳ, dù sao hắn cũng là truyền thuyết trong công ty này. Đồng thời nàng cũng đang thầm nghĩ, tại sao Dương Chung Minh lão sư không chịu nhận mình làm học trò mà lại bảo mình đến học việc ở chỗ Lâm Uyên, hơn nữa cha mình cũng đồng ý mới lạ chứ…

“Xin chào. Mời ngươi đi về.”

Lâm Uyên đã kiểm tra thiên phú soạn nhạc của Lý Lệ Chất, nàng đạt 496 điểm, mạnh hơn Tiết Lương nhưng kém hơn Phong Thạc.

Tổng kết lại là: tư chất bình thường.

Cho nên Lâm Uyên quyết định từ chối nàng. Với Lâm Uyên thì đây là việc rất bình thường, nhưng Phong Thạc và Tiết Lương thì lại kinh ngạc, thậm chí có thể nói là kinh hoàng.

“Xin chào. Mời ngươi đi về.”

Nếu đổi lại là người khác, sư phụ nói vậy cũng không có gì quá đáng. Nhưng đây lại là thiên kim nhà chủ tịch nha!

Sư phụ cự tuyệt không chút do dự như vậy sao?

Chủ tịch không vui thì biết làm thế nào?

A không đúng, sư phụ đã quyết thì chủ tịch sẽ không nói gì nữa, nhưng loại chuyện này không nể mặt người ta một chút thì không tốt lắm…

“A?”

Lý Lệ Chất đờ người ra, nàng không tức giận mà ngược lại, tim càng đập nhanh hơn trước.

CHƯƠNG 357: NGHIÊM SƯ XUẤT CAO ĐỒ

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

Đây là cảm giác bị từ chối?

Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên nàng bị người ta từ chối.

Lâm Uyên cảm thấy từ chối thẳng thừng hơi tổn thương người khác, thế nên hắn có lòng tốt bồi thêm một câu: “Thiên phú của ngươi không tốt, ta muốn tìm một học trò lợi hại chút.”

Phong Thạc đưa tay lên che trán. Tiết Lương cúi đầu nhìn mũi giày.

Sư phụ có chắc là đang an ủi nàng không?

Sao nghe vào tai lại giống như đâm vào ngực nàng thêm mấy dao vậy?

Tuy nghe nói tính tình tiểu công chúa rất tốt, là người hoà nhã dịu dàng, nhưng bị sư phụ đánh giá như vậy có khi nào nàng thẹn hoá thành giận?

Có điều hai người bọn hắn nghĩ nhiều.

Lý Lệ Chất không tức giận, ngược lại còn thấy thân thể hơi tê dại, trong lòng bỗng cảm thấy xấu hổ.

Đây chính là cảm giác bị phê bình sao?

Ừm, từ nhỏ đến lớn, lần đầu tiên nàng bị người ta phê bình.

Nàng không nhịn được cao giọng nói: “Ta sẽ cố gắng.”

“. . .”

Lâm Uyên không giỏi từ chối người khác. Nhưng việc này liên quan đến nhiệm vụ Hệ thống giao cho, hắn sẽ không nhượng bộ: “Ngươi có thể đến nơi khác mà cố gắng.”

Phong Thạc và Tiết Lương đã không dám hít thở. Không phải bọn hắn yếu đuối, mà do sư phụ quá cương mãnh rồi.

Lý Lệ Chất không cam lòng nói: “Ta sẽ trả tiền…”

“Bao nhiêu?” Lâm Uyên đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn nàng.

Ánh mắt hắn khiến Lý Lệ Chất bị doạ, nàng hơi sợ hãi lui về sau một bước: “Ta sẽ cho ngươi hết tiền tiêu vặt của ta…”

“Xin lỗi…” Lâm Uyên thất vọng, tiền tiêu vặt thì được bao nhiêu chứ?

Lý Lệ Chất nhỏ giọng nói: “Nếu 20.000 đồng không đủ thì ta…”

“Bao nhiêu cơ?!” Ánh mắt Lâm Uyên lại trở nên sắc bén một lần nữa.

Giọng của Lý Lệ Chất nhỏ như tiếng muỗi kêu: “20.000 đồng…”

Nhưng khi chuyện có liên quan đến tiền, thính giác của Lâm Uyên mạnh hơn trước gấp mấy lần. Bởi vì nghe rõ ràng nên biểu tình trên mặt Lâm Uyên rốt cuộc cũng thay đổi.

Mịa nó!

Tiều tiêu vặt 20.000 đồng?! Gấp mấy chục lần tiền của em gái ta rồi!

Nhất định phải nhận, kiếm tiền lời về mua lòng đỏ trứng muối cho em gái ăn!

Giờ khắc này, Lâm Uyên đột nhiên cảm thấy xấu hổ. So sánh với Lý Lệ Chất, em gái hắn đúng là nghèo rớt mồng tơi, hắn làm anh trai quá tệ rồi.

Phong Thạc và Tiết Lương đứng bên cạnh tròn mắt nhìn nhau. Không ngờ thiên kim nhà chủ tịch lại dễ nói chuyện như vậy, bị sư phụ bắt nạt đến thế mà vẫn ngoan ngoãn như thường, đúng là một cô gái tốt nha!

“Ta nhận ngươi.” Lâm Uyên nghiêm mặt nói: “Sau này ngươi chính là học trò thứ ba của ta.”

“Ớ?”

Lý Lệ Chất ngơ ngác. Nàng vốn đã định từ bỏ, không ngờ Lâm Uyên lại thay đổi ý kiến.

“Tiểu sư muội, ta là nhị sư huynh của ngươi!”

Phong Thạc đã không chờ được để hô lên câu này, từ khi mới thấy Lý Lệ Chất hắn đã muốn được gọi nàng như thế.

“Ta là đại sư huynh, chào tiểu sư muội.”

Tiết Lương cũng mỉm cười nói, nếu đã vào sư môn thì trong mắt hắn, Lý Lệ Chất không còn là thiên kim nhà chủ tịch.

Chủ tịch chỉ là lão đại của công ty, nhưng sư phụ là thần thánh trong lòng hắn!

Trong lòng Phong Thạc cũng nghĩ giống vậy, nên giờ phút này thái độ của hắn đã không còn câu nệ như trước.

“Chào hai vị sư huynh.” Lý Lệ Chất khôn khéo nói, sau đó nhẹ giọng nhìn về phía Lâm Uyên: “Chào sư phụ…”

“Bắt đầu giờ học thôi.”

Lâm Uyên phất tay, Phong Thạc và Tiết Lương hiểu quy củ, sư phụ chỉ dạy có một người mỗi khi lên lớp nên hai người nhanh chóng rời đi.

Cùng lúc đó, Lâm Uyên sử dụng thẻ nhân vật.

Lý Lệ Chất đột nhiên cảm thấy sư phụ mình đã thay đổi.

Không chỉ có Lý Lệ Chất phát hiện điều này, ngay cả Lâm Uyên cũng nhận ra mình đã thay đổi. Thay đổi ở chỗ khi hắn bắt đầu giảng bài, trong đầu bỗng hiện ra một phương pháp dạy nghiêm khắc như ở trong trường học.

Lúc trước khi dạy Tiết Lương và Phong Thạc, Lâm Uyên toàn tự mình dạy dỗ, sau đó dựa vào Sư Giả Hào Quang để tăng lên hiệu quả. Nhưng bây giờ bên cạnh Sư Giả Hào Quang còn có thêm một dòng ghi chú:

[Tuỳ theo tài năng của từng người. Đối với những người khác nhau thì sẽ vận dụng những phương pháp dạy dỗ khác nhau.]

Thì ra đây mới chính là cách vận hành Sư Giả Hào Quang đúng đắn.

Lúc trước hiệu quả của Sư Giả Hào Quang rất mơ hồ, chỉ là tăng thêm năng lực tiếp thu cho học trò. Nhưng bây giờ nó còn có thêm hàm lượng kỹ thuật bên trong.

Nên biết có vài người không có Sư Giả Hào Quang cũng có thể trở thành giáo viên giỏi được người người công nhận, đó là vì bọn hắn có năng lực sư phạm.

Mà bây giờ, Lâm Uyên không chỉ dựa vào Sư Giả Hào Quang mà còn có sẵn phương pháp dạy dỗ chính thống của trường học.

Phương pháp dạy học truyền thống thích hợp nhất với Lý Lệ Chất là gì?

Chỉ có bốn chữ: nghiêm khắc, độc miệng!

Thái độ của hắn phải thật hung dữ mới được.

Lúc trước khi dạy Tiết Lương và Phong Thạc, thái độ của Lâm Uyên tương đối ôn hoà, không hề tỏ ra nghiêm nghị vì đó không phải phong cách của hắn.

Nhưng sau khi Sư Giả Hào Quang được thăng cấp, Lâm Uyên đã biết đối với loại học sinh như Lý Lệ Chất, càng nghiêm khắc thì hiệu quả học tập càng tốt!

Đây là một loại cảm giác rất kỳ diệu, giống như sau khi Lâm Uyên có được kỹ xảo đàn dương cầm thì trong đầu sẽ xuất hiện vô số kiến thức về đàn dương cầm.

Hắn có thể khẳng định cách dạy này là chính xác. Vì để hoàn thành nhiệm vụ của Hệ thống, vì để học trò thứ ba có thể sớm ngày xuất sư, trở thành nghiêm sư thì có làm sao?

Người ta vẫn nói: “Nghiêm sư xuất cao đồ” mà.

Vì vậy, Lâm Uyên dùng phong cách khác trước hoàn toàn để dạy Lý Lệ Chất. Bản thân hắn cũng không hiểu nổi vì sao phương pháp thích hợp với Lý Lệ Chất lại cực đoan như vậy:

“Ngươi bị đần hả? Kiến thức nhạc lý đơn giản như vậy mà cũng quên? Nếu bây giờ đang thi thì đây chính là câu hỏi dễ ăn nhất rồi đó!”

“Nhìn lại bản nhạc mà ngươi sáng tác đi, hợp âm thì quá bình thường, một người bình thường trong bộ soạn nhạc đi vệ sinh năm phút cũng có thể viết ra được loại trình độ này!”

“Nhìn sách làm gì, nhìn lên bảng này!... Nhìn bảng mãi làm gì, nhìn ta đây!... Sao cứ nhìn ta thế? Trên mặt ta có chữ cho ngươi xem à?”

CHƯƠNG 358: HIỆU QUẢ MỚI CỦA SƯ GIẢ HÀO QUANG

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

“Chỗ này lại sai nữa rồi! Vừa rồi không phải ta đã nhắc nhở ngươi rồi sao? Đưa tay ra, ta phải đánh ngươi mấy thước, ăn đau mới nhớ lâu.”

“Ngươi phải chú ý, hợp âm chỗ này sẽ thay đổi… Dám thất thần? Đang giờ học mà lại thất thần? Đưa tay ra đây! Ta phải đánh cho ngươi nhớ mới được.”

“Đừng có ngồi nữa, ngồi lâu đầu óc mụ mị. Đứng lên!”

Thực ra từ lúc bắt đầu Lâm Uyên vẫn còn hơi ngại ngần, hắn không phải là một giáo viên hung dữ.

Trong ký ức của hắn, quãng đời đi học đúng là đã từng gặp được một số giáo viên rất dữ dằn, có người phạt đánh, có người phạt đứng, kiểu gì cũng có.

Nhưng không biết tại sao, dù là giáo viên hung dữ nhất cũng sẽ đối xử với Lâm Uyên rất dịu dàng.

Sau khi thử nghiệm làm giáo viên hung dữ, Lâm Uyên phát hiện hiệu quả đúng là không tệ, buổi học mới trôi qua nửa giờ mà hắn đã thấy năng lực soạn nhạc của Lý Lệ Chất tăng lên…

Có thể nói là hiệu quả nhanh chóng!

Vì vậy Lâm Uyên hoàn toàn nhập vai người thầy nghiêm khắc. Đương nhiên các hình phạt chỉ được xây dựng trên điều kiện tiên quyết là không làm tổn hại đến thân thể và lòng tự ái của học sinh.

Lý Lệ Chất cảm giác mình đã trải qua vô số “lần đầu tiên” trong đời.

Nàng bị mắng!

Nàng bị phạt đứng!

Nàng còn bị khẽ tay!

Nhưng kỳ quái là nàng lại cảm thấy rất hưng phấn, đó là loại cảm giác phát ra từ tận đáy lòng.

Khi Lâm Uyên cầm thước gỗ khẽ vào tay nàng, hắn dùng lực không mạnh cũng không nhẹ, thân thể nàng thậm chí còn không kềm được mà run rẩy, từ sâu trong cơ thể nàng xuất hiện một cảm giác cực kỳ nóng bỏng.

Mà kỳ quái hơn là…

Nàng cảm giác những thứ trước đây mình không hiểu nhưng bây giờ lại có thể hiểu ra rất nhiều nhờ lời giảng của Lâm Uyên!

Giờ khắc này Lý Lệ Chất mới thật sự hiểu ra vì sao cha mình và Dương Chung Minh lão sư đều bảo mình bái Lâm Uyên làm sư phụ.

Nên biết, từ nhỏ đến lớn gia đình Lý Lệ Chất đều mời giáo viên cao cấp nhất về dạy nàng, nhưng chưa từng có ai khiến nàng có cảm giác đầu óc được mở mang đến thông suốt như vậy.

Đây là một cảm giác rất thần kỳ!

Xấu hổ, hưng phấn, khác thường, run rẩy.

Chương trình học kéo dài được nửa giờ, Lâm Uyên dừng lại nói với Lý Lệ Chất: “Ngươi là học trò kém cỏi nhất mà ta từng dạy!”

“Xin lỗi sư phụ…”

Lý Lệ Chất xấu hổ cúi đầu, gương mặt đỏ đến mức muốn tan ra.

“Hôm nay học đến đây thôi, ngày mai lại đến, bài tập ta giao phải hoàn thành cho xong, ngày mai sẽ kiểm tra.” Lâm Uyên xua xua tay.

Học xong rồi?

Lý Lệ Chất vừa thất vọng vừa mất mát.

Nàng bất giác rời khỏi phòng làm việc của Lâm Uyên, cảm thấy trong đầu được nhồi nhét vô số kiến thức về soạn nhạc.

“Tiểu sư muội!”

Lý Lệ Chất không ngờ vừa đi tới cửa đã thấy hai vị sư huynh Tiết Lương và Phong Thạc đang chờ mình.

“Cảm giác thế nào?” Hai người nhìn Lý Lệ Chất với vẻ mong đợi.

Lý Lệ Chất cúi đầu nói: “Ta chọc giận sư phụ…”

Tiết Lương sửng sốt nói: “Sư phụ là người rất ôn hoà mà.”

Phong Thạc cũng khó hiểu nói: “Từ đó đến giờ sư phụ chưa từng mắng ta.”

“Ừm.” Tiết Lương gật đầu đồng ý. “Sư phụ còn thường xuyên khen ngợi và khích lệ ta, nói cơ sở kém cũng không sao, có thể từ từ học. Sư phụ là người ôn nhu từ trong xương tuỷ ấy.”

Lý Lệ Chất: “. . .”

Nếu lòng bàn tay không bị đánh tới đỏ bừng, nếu hai chân không đứng tới tê mỏi, nếu đầu không bị giáo trình vỗ vào mấy cái thì có lẽ nàng đã tin lời hai vị sư huynh nói.

Trong ánh mắt kỳ quặc của hai vị sư huynh, nàng xoay người rời đi.

Đi tới tầng mười tám, trong gian phòng riêng của mình, Lý Lệ Chất không còn chút hình tượng thục nữ nào, nàng nằm dài ra ghế sô pha, thuận tay cầm ly coca trên bàn lên uống một hớp hết cả nửa ly.

Nếu có người nhìn thấy cảnh này nhất định sẽ kinh ngạc đến mức trợn mắt há mồm.

Bởi vì hình tượng này rất khác biệt với Lý Lệ Chất thường ngày!

“Tiểu thư…”

Rất nhanh sau đó, một trợ lý nữ xuất hiện cười nói: “Ta đã sắp xếp xong, ngày mai ngươi không cần phải đi học nữa, tối nay sẽ diễn ra buổi họp bang trên game.”

“Huỷ bỏ.”

“Huỷ bỏ sao? Vậy tối nay… à, tiểu thư lại muốn ra ngoài chơi?”

“Không phải.”

“Vậy là xem sách? Sách mới của Sở Cuồng ngươi cũng đã xem xong rồi mà, bản có chữ ký cũng đã thu hoạch được.”

“Ta cũng không đọc sách.” Lý Lệ Chất mệt mỏi nói: “Đừng hỏi nữa chị à, giúp ta bóp chân đi, ta mỏi chân quá.”

Trợ lý tiến lên, nhỏ giọng hỏi: “Đi học soạn nhạc mệt như vậy sao?”

Ánh mắt của Lý Lệ Chất hơi đổi, nàng nói với vẻ phức tạp: “Thú vị hơn trong tưởng tượng của ta nhiều. Gọi người cầm sách tới cho ta xem đi.”

“A? Tại sao?”

Lý Lệ Chất phồng má nói: “Làm bài tập á!”

Trợ lý hiểu ý đáp: “Vẫn là quy tắc cũ, ta sẽ nhờ người làm bài tập cho tiểu thư…”

Lý Lệ Chất lắc đầu: “Không, ta tự làm.”

Xem ra tối nay phải thức đêm làm bài rồi.

Trợ lý sửng sốt, không dám tin vào tai mình.

Có rất ít người biết kỳ thực thiếu nữ Lý Lệ Chất với hình tượng thục nữ thật ra lại là một con nghiện coca cola, thích chơi game, thích xem hoạt hình và nằm ườn ra đọc sách. Không phải là tệ, nhưng tuyệt đối không có liên quan gì đến cô gái hiền thục mà người ngoài thường thấy.

Nhưng hôm nay có cái gì đó không đúng.

Chỉ mới đi học có một tiết, Lý Lệ Chất lại đòi tự làm bài tập!

Nàng đổi tính rồi?

Hẳn là sẽ không, có lẽ nàng sẽ làm bài tập được ba phút, sau đó lại khôi phục lại như trước. Nữ trợ lý thầm nghĩ như thế.

Bên kia, Lâm Uyên gọi Tiết Lương vào phòng làm việc.

Hắn giảng bài cho Lý Lệ Chất nửa giờ, sau đó dùng nửa giờ còn lại làm thí nghiệm.

“Sư phụ, người gọi ta?”

“Vào học.” Lâm Uyên nói lời ít ý nhiều.

Nghe vậy, Tiết Lương chấn động, trong mắt loé ra một tia mừng rỡ: “Vâng!”

“Bắt đầu…”

Lâm Uyên thừa dịp thẻ nhân vật Dương Chung Minh còn dư lại một chút thời gian, bắt đầu dạy học cho Tiết Lương.

Kết quả hắn phát hiện, khi đối mặt với Tiết Lương, Sư Giả Hào Quang cũng cung cấp phương án dạy học, nhưng không còn là người thầy nghiêm khắc nữa mà là hướng dẫn từng bước một cách ôn hoà.

CHƯƠNG 359: ĐƯỢC ĐỀ CỬ BA GIẢI THƯỞNG ĐIỆN ẢNH

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

Quả nhiên phương pháp kỳ quái kia chỉ thích hợp với Lý Lệ Chất.

Dạy được mười lăm phút, Lâm Uyên dừng lại: “Gọi Phong Thạc đến đây luôn đi.”

“Vâng.”

Tuy mới học được mười lăm phút không tăng thêm được bao nhiêu kiến thức, nhưng Tiết Lương rõ ràng cảm nhận được sư phụ dạy học tốt hơn trước rồi.

Phong Thạc cũng học trong mười lăm phút. Đối với Phong Thạc, Lâm Uyên phát hiện phương thức học tập trong đầu lại biến hoá, trở thành —— nghiêm túc, chỉnh tề.

Không cần thái độ ôn hoà, cũng không cần nghiêm khắc, chỉ cần nghiêm túc nói ra kiến thức là Phong Thạc có thể hấp thu dễ dàng.

Thí nghiệm xong, Lâm Uyên gật đầu để hai người rời đi.

Ngoài cửa.

Tiết Lương và Phong Thạc liếc nhìn nhau một cái, bắt đầu thảo luận:

“Ngươi có cảm giác là sư phụ đã điều chỉnh cách thức dạy học không? Hôm nay ta cảm thấy nội dung bài giảng của sư phụ dễ hiểu hơn trước nhiều…”

“Đúng vậy đó.” Phong Thạc tiếc hận nói, “Chỉ là thời gian giảng dạy quá ngắn, có mười lăm phút thôi. Sau này sư phụ không nhận thêm học trò nữa, mỗi người chúng ta hẳn là sẽ được học thêm nhiều một chút…”

Tiết Lương gật đầu.

Tuy chỉ có mười lăm phút nhưng hắn cảm thấy đây là tín hiệu tốt, ít nhất sư phụ đã có suy nghĩ muốn tiếp tục dạy bọn hắn rồi.

Từ sau khi được sư phụ đánh giá đã có thể xuất sư, sư phụ đã không còn giảng bài cho hắn nữa. Cho nên đối với việc được học tập trở lại, Tiết Lương vô cùng khao khát.

Khoảng thời gian sau đó, Lâm Uyên tiếp tục lên lớp cho Lý Lệ Chất, mỗi lần đều là nửa giờ.

Nửa giờ còn lại hắn truyền đạt kiến thức cho Phong Thạc và Tiết Lương, dù sao hắn cũng muốn để hai người viết nhạc cho Tôn Diệu Hoả và Giang Quỳ.

Bên kia.

Khi Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd đạt được thành công rực rỡ, Kim Mộc lại thay mặt Sở Cuồng làm việc với bên Ngân Lam Thư Khố để gia tăng mức lợi nhuận.

Sau khi thương thảo, hai bên xác định mức phân chia mới, sau này Sở Cuồng sẽ được 35% lợi nhuận!

Kim Mộc đã điều tra về thông tin này, trong giới xuất bản, các tác giả đại thần đều được chia khoảng 30% lợi nhuận, Sở Cuồng được 35% hoàn toàn là vì hắn quá toàn năng!

Đa số các tác giả đại thần khác chỉ biết viết một thể loại, mà Sở Cuồng thì lại có thể sáng tác rất nhiều thể loại khác nhau, hơn nữa loại nào cũng đạt được thành tựu xuất sắc. Dưới tình huống như vậy, Ngân Lam Thư Khố không có lý do gì để không cung cấp cho Sở Cuồng một bản hợp đồng tốt.

“Sau này muốn đề cao thêm nữa e là rất khó khăn…”

Kim Mộc hiểu rõ con số này đã là cực cao rồi. Trừ phi Sở Cuồng có được bước đột phá càng lớn hơn nữa, nếu không đãi ngộ của hợp đồng rất khó có thể tăng lên.

“Trừ phi ông chủ được bình chọn làm tiểu thuyết gia chí cao thần trong lĩnh vực truyện huyền huyễn.”

Đây là biện pháp duy nhất Kim Mộc có thể nghĩ ra. Nhưng điều này cần tác giả có danh tiếng, thời gian và lượng tác phẩm đồ sộ.

“Không vội.”

Lâm Uyên thực sự không hề vội, bây giờ hắn có nhiều bí danh, cơ hội kiếm tiền cũng nhiều, mọi việc chỉ cần làm từng bước vững chãi là đủ.

Mà trong lúc Lâm Uyên đang đi từng bước, hắn đột nhiên nhận được một tin tức.

Cố Đông báo cho Lâm Uyên: “Lâm đại biểu, công ty vừa báo bộ phim Andhadhun nhận được ba đề cử giải thưởng Thần Long!”

“Giải thưởng Thần Long?” Lâm Uyên có hơi bất ngờ.

Giải thưởng âm nhạc lớn nhất ở Lam Tinh gọi là Âm Nhạc Thịnh Điển, mà giải thưởng điện ảnh lớn nhất không đâu qua được giải thưởng Thần Long.

Lúc trước bởi vì bị cô lập văn hoá cho nên mỗi châu đều có giải thưởng Thần Long riêng, không quá vinh dự.

Nhưng hiện tại ba tỉnh Tần Tề Sở đã thống nhất, mà từ khi Lâm Uyên bắt đầu vào ngành giải trí tới nay, thân phận tác giả và nhạc sĩ tuy từng thu được một số giải thưởng nhưng không có cái nào thật sự có cấp bậc cao.

Cho nên hắn vốn không thường lưu ý tới mấy chuyện này.

Nhưng nếu là giải thưởng Thần Long thì Lâm Uyên vẫn có chút mong đợi, nhất là sau khi Tần Tề Sở thống nhất, giải thưởng này càng có chất lượng hơn rất nhiều ——

Có thể nói là giải Oscar của Lam Tinh!

Cố Đông rất hưng phấn nói: “Andhadhun được đề cử ở ba giải: bản nhạc phim hay nhất, nam diễn viên chính xuất sắc nhất và kịch bản xuất sắc nhất! Ba đề cử, hẳn là chúng ta có thể trúng được một giải.”

“Ừm.”

Dù sao đây cũng là giải thưởng danh giá nhất trong làng điện ảnh, Lâm Uyên cảm thấy mong đợi

Nếu là lúc trước, hắn sẽ chẳng chú tâm đến việc này, nhưng bây giờ đã kiếm được không ít tiền, thái độ của Lâm Uyên đối với kim tiền đã khác trước nhiều, không còn là kiểu người vắt cổ chày ra nước như lúc mới gặp Hệ thống.

Từ việc dạo này Lâm Uyên lựa chọn chế tác riêng và mua đạo cụ rất thẳng tay đã có thể nhìn ra được.

Mà sau khi kiếm được đủ nhiều tiền, Lâm Uyên cảm thấy có thể thu hoạch giải thưởng cũng là một kiểu công nhận đối với tác phẩm của mình.

Trên thực tế, khi giải thưởng Thần Long tuyên bố các tác phẩm được nhận đề cử, khoảng cách đến ngày tổ chức buổi lễ cũng đã rất gần.

Về mặt thời gian, Andhadhun đã tính là chuyến xe cuối cùng đuổi kịp giải thưởng, nếu ra mắt chậm một chút nữa thì bộ phim này phải tham dự giải thưởng Thần Long của năm sau.

. . .

Mà khi tháng mới đến, mùa giải âm nhạc mới lại bắt đầu!

Độ khó của mùa giải tháng này đã thấp hơn hai tháng trước một chút. Bởi vì tháng 2 năm nay, Lâm Uyên dùng bản Hôn Lễ Trong Mơ để nghiền ép đám người Sở tỉnh.

Đến tháng 3, Dương Chung Minh lại dùng một bản nhạc dương cầm tên Lưu Ly để giáo dục lại đám người Sở tỉnh, hoàn thành một cú double kill cho Tinh Mang!

Đến đây, người Sở tỉnh hoàn toàn thu hồi ý định so tài với quê hương âm nhạc.

Cho nên đến tháng tư không còn xuất hiện cục diện long hùng tranh bá như trước nữa. Đây cũng là cơ hội để rất nhiều nhạc sĩ kim bài ra tay.

Kết quả vừa sang tháng mới, Tiện Ngư lại lần nữa khiến người trong nghề chú ý.

Tại sao hắn không ra mắt tác phẩm nào mà vẫn có thể thu hút được sự chú ý của dư luận? Việc này cần phải nói tới hai vị nhạc sĩ đứng trong top 10 tháng này.

CHƯƠNG 360: SONG HỶ LÂM MÔN

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

Trong bảng xếp hạng âm nhạc của tháng, ca khúc đứng hạng năm là Chiều Tà, người biểu diễn: Tôn Diệu Hoả, người viết ca khúc: Cá Chép!

Ca khúc đứng hạng bảy tên là Công Chúa Bóng Đêm, người biểu diễn: Giang Quỳ, người viết ca khúc: Cá Đuối Quỷ!

Người trong ngành đều biết Cá Chép là học trò của Tiện Ngư. Nhưng không ai ngờ được Tiện Ngư lại thu thêm một học trò nữa ——

Cá Đuối Quỷ!

Đây đương nhiên là nghệ danh do Phong Thạc tự đặt cho mình.

Khác với Tiết Lương, Phong Thạc vốn là người viết ca khúc có danh tiếng.

Khi phát hành ca khúc, hắn đăng tin lên Bộ Lạc, công bố mình là học trò thứ hai của Tiện Ngư, cũng dùng nghệ danh mới là Cá Đuối Quỷ.

Vốn tin tức này không được nhiều người trong giới quan tâm, nhưng khi Phong Thạc và Tiết Lương cùng tiến vào top 10 bảng xếp hạng, đám người trong giới đều bị giật mình.

Ma Quỷ Ngư cũng là học trò của Tiện Ngư?

Cho nên tác phẩm đứng hạng năm và hạng bảy đều là học trò của Tiện Ngư viết?

Hai tên học trò của Tiện Ngư đều vào được top 10 rồi?!

Phải biết sau khi ba châu thống nhất, nhạc sĩ có thể sáng tác ra tác phẩm đi vào top 10 thì đều là người rất có năng lực!

“Trời ạ…”

“Tiện Ngư quá kinh khủng!”

“Bây giờ học trò của hắn đã bắt đầu chiếm bảng rồi kìa!”

“Hai năm trước cũng có không ít nhạc sĩ kim bài có thể cạnh tranh với Tiện Ngư, bây giờ nhạc sĩ kim bài chỉ có thể cạnh tranh với học trò của Tiện Ngư mà thôi…”

“Tại sao lại là ngư nữa rồi?”

“Nếu tháng này Tiện Ngư cũng có bài hát mới, vậy chẳng phải là trên bảng xếp hạng top 10 sẽ có tới ba con cá sao?”

“Cá Chép và Cá Đuối Quỷ đều có tiêu chuẩn của nhạc sĩ kim bài, trình độ soạn nhạc cao như vậy mà lại chỉ là học trò của Tiện Ngư…”

“Vấn đề là ở chỗ, Tiện Ngư lại có thể dạy ra nhạc sĩ kim bài!”

“Nhạc sĩ kim bài dễ đào tạo như vậy chắc? Hai bài hát này không phải là do Tiện Ngư thay bọn hắn sáng tác đó chứ?”

“Chuyện đó thì khỏi lo, Tiện Ngư cùng lắm cũng chỉ hướng dẫn một chút thôi, chứ nếu hắn tự mình ra tay thì kiểu gì cũng đứng hạng nhất hạng hai.”

“. . .”

Không chỉ có người ngoài, ngay cả trong nội bộ Tinh Mang cũng có rất nhiều người phải giật mình.

Thực lực cá nhân và việc dạy ra được hai nhạc sĩ kim bài là hai chuyện hoàn toàn khác nhau!

Dù là khúc phụ cũng không dám nói chắc mình có thể dạy ra được hai học trò lọt vào top 10 bảng xếp hạng âm nhạc!

Nhưng Tiện Ngư làm được.

Điều này khiến giá trị của Tiện Ngư lại được nâng cao trong mắt công ty.

. . .

Đúng là Lâm Uyên đã dùng thẻ nhân vật để chỉ đạo Tiết Lương và Phong Thạc sáng tác bài hát mới, nhưng chung quy thì đây vẫn là công lao của hai vị học trò, điều này Lâm Uyên là người hiểu rõ nhất.

Lâm Uyên đương nhiên có năng lực dạy ra hai nhạc sĩ kim bài nhờ thẻ nhân vật và Sư Giả Hào Quang bản nâng cấp, nhưng hắn sẽ không đi rêu rao chuyện này.

Mỗi ngày đều phải tốn không ít thời gian giảng bài cho học trò, hắn không rảnh đi bồi dưỡng thêm nhiều học trò làm gì.

Nhưng khi hai học trò của hắn lọt vào top 10 bảng xếp hạng âm nhạc thì trong công ty đã xuất hiện lời đồn đãi, thậm chí có nhạc sĩ còn cố ý đến xin bái Lâm Uyên làm thầy.

Lâm Uyên không đồng ý, hắn không có ý định thu nhận một đám học trò, sau khi nhận Lý Lệ Chất hắn đã quyết định thu tay lại.

Đối với Lâm Uyên thì đây là tin tốt, hai tên học trò đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ này.

Song hỷ lâm môn.

Mấy ngày sau, lại có tin tức tốt truyền đến ——

Giải thưởng Thần Long đã chính thức có kết quả. Bộ phim Andhadhun của hắn đã giành được giải có bản nhạc phim hay nhất.

Lâm Uyên không muốn ra mặt nên công ty phái người đại diện đến lãnh thưởng.

Đương nhiên, hai đề cử kia đều không trúng thưởng. Liễu Như bỏ lỡ giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất, bộ phim cũng bỏ lỡ giải kịch bản xuất sắc nhất.

Nhưng được đề cử và trúng thưởng là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Có ba đề cử và trúng được một giải đã là không tệ. Huống chi được đề cử cũng là một sự công nhận không thấp.

Nhưng hình như Hệ thống không nghĩ thế.

Không lâu sau khi Lâm Uyên biết mình trúng giải thưởng Thần Long bản nhạc phim xuất sắc nhất, Hệ thống đột nhiên tuyên bố nhiệm vụ mới:

[Hy vọng ký chủ có thể được giải thưởng Thần Long công nhận một lần nữa. Nếu ký chủ đồng ý nhận nhiệm vụ thì có thể được chế tác riêng tác phẩm mới với giá 30 triệu, đạt được kịch bản có chất lượng cao hơn!]

“Cao hơn cả Andhadhun?” Trong lòng Lâm Uyên suy tính một chút rồi quả quyết nói: “Ta nhận!”

Cho dù nhiệm vụ này không thành công thì Hệ thống cũng sẽ không thu hồi lại kịch bản, lần này Hệ thống có vẻ giống như đang cố ý cung cấp kịch bản tốt cho Hàn Phi hơn.

Dường như đoán được tâm tư của Lâm Uyên nên Hệ thống lại bồi thêm một câu:

[Nếu ký chủ hoàn thành nhiệm vụ sẽ được khen thưởng một bảo rương ngẫu nhiên!]

Bảo rương ngẫu nhiên?

Lâm Uyên ngẩn người: “Có thể là đồng, bạc, vàng, thậm chí là kim cương?”

Hệ thống: “Về lý thuyết thì đúng là như vậy.”

Lâm Uyên: “. . .”

Về lý thuyết? Mi lại định sáo lộ ta chứ gì?!

Cái Hệ thống gì mà suốt ngày cứ giả vờ ngẫu nhiên làm chi không biết?

Nhưng đây là lần đầu tiên Hệ thống khen thưởng bảo rương ngẫu nhiên, Lâm Uyên mơ hồ cảm thấy mình sẽ có thu hoạch không tệ, thế nên hắn nói: “Bắt đầu chế tác riêng đi.”

Lần này tốc độ chế tác riêng của Hệ thống nhanh lạ thường:

[Ting toong, chúc mừng ký chủ đạt được kịch bản Cuộc Đời Của Pi.]

Trong nháy mắt sau khi nghe tên kịch bản phim, Lâm Uyên đột nhiên hiểu ra độ khó của nhiệm vụ cao đến quá đáng.

Đầu tiên cần phải giới thiệu về bộ phim Cuộc Đời Của Pi đã.

Bộ phim này được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của một tác giả nổi tiếng. Nó từng thu được giải thưởng Booker và đứng trong bảng xếp hạng sách bán chạy nhất của tạp chí New York Times hơn một năm trời!

Mà bộ phim điện ảnh này cần quay chụp đến mấy năm mới xong.

Dù kỹ thuật ở Lam Tinh phát triển hơn địa cầu, có thể rút ngắn thời gian quay phim nhưng chắc chắn không thể hoàn thành trong thời gian ngắn giống các bộ phim trước được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!