Virtus's Reader
Toàn Chức Nghệ Thuật Gia

Chương 705: CHƯƠNG 705: SÚP GÀ CHO TÂM HỒN

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

Cuộc Chiến Chư Thần vừa kết thúc mà Tiện Ngư đã tiếp tục phát hành bài hát? Đối với fan lâu năm như Đỗ Vĩ, đây là một niềm vui bất ngờ!

Hắn không vội nghe nhạc mà chia sẻ link bài hát vào nhóm fan hâm mộ Tiện Ngư.

Trong lúc nhất thời, nhóm fan trở nên náo nhiệt vô cùng.

“Ngư phụ ra mắt bài hát mới?”

“Ta vốn đang nghĩ mùa giải tháng một chẳng có ý nghĩa gì, ai mà ngờ Tiện Ngư lại tiếp tục tham gia đánh bảng!”

“Làm Lại Từ Đầu? Tên bài hát đúng là quá thẳng thừng.”

“Năm mới phát hành bài hát Làm Lại Từ Đầu, đúng là hợp tình hợp thế!”

“Chúng ta giúp Ngư phụ Làm Lại Từ Đầu nào!”

Nói đến đây, nhóm chat trở nên yên tĩnh. Rõ ràng là ai nấy đều đã chạy đi nghe nhạc.

Đỗ Vĩ cũng không còn do dự, trực tiếp đeo tai nghe lên và phát bài Làm Lại Từ Đầu.

(Link bài hát: youtube.com/watch?v=DeeaOWpaAtM)

Tiếng nhạc dạo rất nhẹ nhàng trong trẻo, lát sau giọng hát từ tính của Tiện Ngư cất lên:

“Tất cả vinh quang của ngày hôm qua nay đã trở thành những hồi ức xa vời. Khổ cực lam lũ cũng đã qua nửa đời, đêm nay tôi lại lần nữa bước vào mưa bão…”

Tên bài hát đã đủ thẳng thừng mà ca từ lại càng thẳng thừng hơn! Đến mức mọi người chẳng cần phải liên tưởng hay giải mã gì cả.

Bài hát này, Tiện Ngư hát cho chính mình.

Trong Cuộc Chiến Chư Thần, giấc mộng Tam Quan Vương vỡ nát, sang năm mới hắn lại bước vào một hành trình mới.

Nhưng Đỗ Vĩ không chỉ thông qua tiếng ca để nghe được câu chuyện của Tiện Ngư, hắn còn nhớ tới những gì mình đã phải trải qua.

Rất nhiều năm trước, người nhà Đỗ Vĩ từng bị bắt nạt nên hắn xảy ra xô xát với người ta, từng bị bắt ngồi tù suốt hai năm ròng.

Sau khi ra tù, Đỗ Vĩ giống như người thừa trong xã hội. Hắn từng là một nhân viên công chức rất có tiền đồ, nhưng lại luân lạc tới mức đi xin việc chẳng ai thèm nhận.

“Tôi không thể buông xuôi phó mặc tất cả, vì những người thân thương quanh mình. Dẫu khó khăn cực khổ cũng phải kiên cường, đều là vì những ánh mắt đang kỳ vọng nhìn tôi.”

Tiếng hát tiếp tục vang lên khiến hốc mắt Đỗ Vĩ đỏ ửng.

Hắn cũng từng rất mê mang. Nhưng khi thấy gia đình này vì cảnh ngộ của mình mà lâm vào quẫn bách, thấy vợ mỗi ngày vất vả đưa con đi học bằng xe buýt rồi còn phải về xưởng làm việc, hắn biết mình không thể ngã xuống.

Hắn là một người đàn ông, là trụ cột của cả nhà. Giống như trong ca từ, có khó khăn vất vả thì vẫn phải kiên cường, bởi vì những ánh mắt đang nhìn mình mong đợi.

Lúc này đã đến điệp khúc, tiếng hát sục sôi xuyên vào tai, hắn cảm giác đôi mắt mình đã cay xè.

“Trái tim còn đập. Giấc mơ còn đây! Giữa trời đất này vẫn còn tình yêu chân thành.”

“Có thành có bại, sống đời hào hùng, chỉ là làm lại từ đầu mà thôi!”

Thắng thua không do trời định, chỉ cần ta lại bắt đầu lần nữa! Không có công ty nào cần hắn vì nhân sinh của hắn có vết nhơ, cho nên Đỗ Vĩ tự mình gầy dựng sự nghiệp.

Con đường kia vô cùng vất vả chật vật.

Nhưng nhiều năm sau, Đỗ Vĩ rốt cuộc cũng dựng được sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, không tính là đại phú đại quý nhưng ít ra người nhà hắn không cần phải sống vất vả như trước nữa, cha mẹ cũng không phải lo lắng cho hắn, vợ con không cần chịu khổ cùng hắn…

Đây là Làm Lại Từ Đầu của Tiện Ngư, cũng là ký ức trong lòng Đỗ Vĩ.

Giai điệu bắt tai, tiếng hát rung động kèm theo từng màn chuyện xưa quay về trong đầu óc rốt cuộc khiến Đỗ Vĩ chảy nước mắt.

So với Đông Phong Phá, bài hát mới của Tiện Ngư không giàu tính sáng tạo bằng, ca từ cũng không nhiều hàm nghĩa và cổ kính bằng.

Bài hát này rất đơn giản, thẳng thừng, giống như một bản nhạc cũ từ nhiều năm trước, nhưng nó lại đánh thẳng vào lòng người!

Có lẽ Tiện Ngư chỉ đang tự khích lệ chính mình, nhưng là người nghe, Đỗ Vĩ cũng cảm thấy được khích lệ.

Cùng thời khắc đó, bài hát này vẫn dùng sự giản đơn thẳng thắn của mình để đi khích lệ rất nhiều người khác.

Ngày đầu năm mới, Tiện Ngư đột nhiên viếng thăm khiến khu bình luận trên các ứng dụng âm nhạc đều thất thủ…

“Tâm tình của Ngư phụ đều dồn hết vào bài hát này.”

“Hay cho cái tên Làm Lại Từ Đầu, vừa nghe đã biết bài hát này nói về cái gì. Nhưng lúc nghe vẫn bị cảm động đến rối tinh rối mù, có lẽ vì gần đây ta gặp một số chuyện, hẳn là sang năm cũng nên làm lại từ đầu rồi.”

“Thua một lần không sao, ta tin tưởng tương lai Ngư phụ nhất định có thể trở thành Tam Quan Vương!”

“Rõ ràng ta ghét nhất kiểu ca khúc súp gà cổ động tâm hồn, nhưng lại chẳng thể ghét nổi bài hát này. Có lẽ trên thế giới này lúc nào cũng có người cần được nghe những lời an ủi ấm áp và thẳng thắn nhất. Ta nghĩ Tiện Ngư không chỉ muốn tự an ủi mình mà còn muốn an ủi tất cả những người ủng hộ hắn.”

“Nghe bài này, đột nhiên cảm thấy những chuyện mệt mỏi của cả năm qua không còn đáng là gì nữa.”

“Làm lại từ đầu, chúc mọi người Hảo Vận Tới!”

“Làm ăn thất bại, mắc nợ ngập đầu, bạn gái cũng vì thế mà rời bỏ ta. Ta cố gắng sáu năm cuối cùng vẫn mất đi tất cả, tuy là từng đau, từng hận, nhưng ta không sợ, cũng không phục! Cùng lắm thì đi ăn xin, chỉ cần không chết thì sẽ có ngày tái sinh, chúng ta cùng làm lại từ đầu!”

“Cuộc đời ta cũng xem như là êm ả, chỉ có năm đó thi rớt đại học, ta cũng từng làm lại từ đầu một lần.”

“Sự nghiệp của ta sắp đạt tới đỉnh cao thì đột nhiên bị bệnh, ta nằm liệt giường mất một năm, tinh thần tan vỡ, bây giờ lại phải tới một thành phố xa lạ chỉ có một mình. Giữa biển người này, ta làm lại từ đầu.”

Không chỉ có Đỗ Vĩ bị bài hát này làm cho cảm động, trên đời vẫn còn rất nhiều người gặp phải tình cảnh khó khăn tương tự.

Fan của Tiện Ngư nghe được bài hát này đều tức cảnh sinh tình, nhưng ở khu bình luận bên ngoài, trên internet lại có người nghi hoặc nói:

CHƯƠNG 706: TIẾN LÊN MỘT BƯỚC

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

“Sao ta cảm thấy bài này Ngư phụ không phải viết cho mình mà là dành cho những người đang gặp phải khó khăn lận đận. Dù sao lần thất bại này tuy đáng tiếc nhưng đối với Ngư phụ nó cũng có to tát đến mức phải làm lại từ đầu đâu?”

“Có phải là đang chuyện bé xé ra to không vậy?”

“Trái tim Ngư phụ mỏng manh quá nha, Tam Quan Vương thất bại khiến hắn bị đả kích như vậy sao?”

Rất nhanh đã có người giải thích:

“Ngươi quên Tiện Ngư từng mắc bệnh nan y à? Hắn mất cả giọng nói, chỉ có thể chuyển sang học soạn nhạc đấy.”

“Đối với Tiện Ngư thì từ bỏ ca hát để học soạn nhạc chính là một lần làm lại từ đầu chứ còn gì nữa?”

“Đây chỉ là một bài hát, đương nhiên sẽ được nghệ thuật hoá, huống chi ai cũng biết quá khứ của Tiện Ngư rồi. Thậm chí lúc hắn đeo mặt nạ bước lên sân khấu Ca Sĩ Giấu Mặt, đó cũng là một lần làm lại từ đầu.”

Mọi người bừng tỉnh.

“Ừ nhỉ, ta quên mất việc này.”

“Nếu thế thì bài hát này quá hợp với tình thế rồi.”

“Hoá ra cái gọi là làm lại từ đầu không phải chỉ là Cuộc Chiến Chư Thần.”

“Đương nhiên không phải, đây chỉ là một tầng trong đó mà thôi. Hơn nữa Ngư phụ hát bài này cũng có mục đích khích lệ người nghe mà.”

Rất nhiều lúc xuất xứ và lý do ra đời của bài hát không quan trọng, chủ yếu là khán thính giả nghe ra được gì trong tiếng ca kia.

. . .

Bởi vì hôm nay là đêm giao thừa nên cú đêm nhiều hơn bình thường. Mà hoạt động quen thuộc của đám cú đêm sau khi xem pháo hoa chính là lên mạng.

Rất nhanh đã có người chú ý tới bài hát Làm Lại Từ Đầu, trong đó cũng bao gồm nhiều nhân sĩ trong giới âm nhạc.

Cuộc Chiến Chư Thần vừa mới kết thúc, các bài thảo luận còn chưa tắt hẳn thì Làm Lại Từ Đầu đột nhiên xuất hiện đâm vào mắt giới âm nhạc, tạo thành từng cơn sóng lớn ——

Lúc này mới tháng Giêng cơ mà! Tiện Ngư sao lại ra mắt bài hát mới sớm thế? Hắn không định nghỉ ngơi một chút hay sao!

Chẳng lẽ bị Dương Chung Minh đánh bại nên không vui, chuẩn bị tru diệt mùa giải tháng Giêng cho đỡ tức?

Giờ khắc này, các ca sĩ tham gia mùa giải tháng Giêng đều trợn tròn mắt.

“Mẹ ơi! Con cá kia lại tới rồi!”

“Ta vất vả viết bài hát vào cuối năm là vì muốn lấy hạng nhất bảng xếp hạng tháng Giêng, kết quả lại đụng trúng Tiện Ngư là sao? Ai cho ta lương thiện?!”

Có nhạc sĩ gào thét trong bi thương.

Mọi người đều biết Cuộc Chiến Chư Thần là màn thi đấu kịch liệt nhất cả năm. Nhưng cũng vì thế mà mùa giải tháng Giêng trở thành nơi cho các cấp độ khác so tài, bởi vì đại lão đều mệt rồi, cần phải nghỉ ngơi.

Mọi người cũng bận rộn đi chúc Tết, sự quan tâm chú ý đến bảng xếp hạng âm nhạc cũng không nhiều như trước. Huống chi trong Cuộc Chiến Chư Thần, lỗ tai của mọi người đều bị chiều hư rồi.

Điều này dẫn tới các ca sĩ và nhạc sĩ thực lực không mạnh sẽ chọn ra mắt bài hát vào tháng Giêng. Dù lưu lượng thấp, độ chú ý không cao nhưng có thể thừa cơ hội đại lão ngủ gật để giành vòng nguyệt quế thì vẫn là một chuyện đáng tự hào nha.

Không cần biết chất lượng bên trong thế nào, mang tiếng hạng nhất là đủ sung sướng rồi!

Nhưng nếu có cấp bậc đại lão như Tiện Ngư xuất thủ thì đám ca sĩ này chỉ đành chấp nhận số mệnh.

“Ta tuyên bố kế hoạch chiếm tiện nghi bảng xếp hạng âm nhạc năm nay đã thất bại.”

“Ngư phụ quá hung tàn, từ sau chương trình Ca Sĩ Giấu Mặt hắn cứ lục tục ra mắt bài hát mới, tinh lực sáng tác sao mà nhiều như thế!”

“Thôi đợi tháng Hai rồi tính.”

“Ngươi tỉnh lại đi, Hàn châu đã gia nhập khối thống nhất, theo quy luật của mấy năm trước thì tháng hai nhất định sẽ có một đống đại lão Hàn châu vung tay bá đạo chiếm lĩnh bảng xếp hạng cho xem!”

“Moá, suýt chút nữa ta quên mất vụ này.”

“Xem ra việc chiếm tiện nghi càng ngày càng khó, năm châu cùng cạnh tranh bảng xếp hạng âm nhạc, ai mà chịu nổi!”

“Thật là hoài niệm bảng xếp hạng lúc trước, chỉ có mỗi mình người Tần châu chúng ta cạnh tranh với nhau.”

Độ khó khăn của các mùa giải sẽ ngày càng cao, hơn nữa đúng như người trong nghề phân tích, tháng Hai này nhất định sẽ có rất nhiều đại lão Hàn châu vung tay quá trán.

Đây là thông lệ rồi.

Mỗi khi có một châu mới gia nhập, bọn hắn đều sẽ như công phượng xoè đuôi để thể hiện thực lực của mình.

Nhưng mà…

Mặc kệ tình huống tháng Hai như thế nào thì tháng Giêng này đã có kết quả.

Bởi vì đúng hai giờ sáng, ca khúc Làm Lại Từ Đầu của Tiện Ngư đã bỏ xa các ca khúc còn lại, chễm chệ ngồi ở vị trí đầu bảng!

Con đường trở thành quán quân mười hai mùa giải liên tục đã đi được một bước!

Ngày hôm sau.

Lâm Uyên thức dậy mở bảng xếp hạng ra xem, sau đó thở phào một cái. May mà không bị lật xe. Xem ra có thể yên tâm về mùa giải tháng Giêng rồi.

Nếu nói tháng mười hai là thần tiên đánh nhau thì tháng một chính là thức ăn cho gà. Đây là mùa giải đơn giản nhất trong cả mười hai tháng!

Trừ phi có khúc phụ ra tay, nếu không dù là ca vương ca hậu cũng không làm lung lay được vị trí của Lâm Uyên. Bởi vì thực lực của hắn cũng là ca vương, còn là ca vương quán quân trong chương trình Ca Sĩ Giấu Mặt!

Nếu ngay cả tháng Giêng mà hắn còn không xử lý được thì đừng mơ mộng hão huyền tới việc đánh bảng mười hai mùa giải liên tục.

Ngay sau đó, Lâm Uyên xem lại bảng số liệu danh vọng của mình:

Âm nhạc: 1.94 triệu

Văn học: 1.83 triệu

Hội hoạ: 970 ngàn

Điện ảnh: 900 ngàn

Trong đó điểm danh vọng âm nhạc là cao nhất vì Lâm Uyên đã tham gia hai chương trình ca nhạc liên tục.

Văn học vẫn tăng rất ổn định, tuy số lượng sách phát hành không quá nhiều nhưng bộ nào cũng rất chất lượng, đền bù được số lượng.

Hơn nữa sức ảnh hưởng của tiểu thuyết chậm hơn của ca khúc, đợi khi các tiểu thuyết của Lâm Uyên đều đã lên men thì danh vọng sẽ không thấp hơn âm nhạc.

CHƯƠNG 707: VANG DANH TRONG NHÀ TÙ

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

Hội hoạ và điện ảnh đều chậm lụt ở phía sau, nhưng tốc độ tiến triển xem như không tệ. Nhất là điện ảnh, Lâm Uyên hiện đang có tới ba bộ phim trong quá trình quay, sau khi lên màn ảnh thì con số danh vọng sẽ tăng vọt không ngừng.

Càng đừng nói chi Hàn châu đã gia nhập.

Hiện tại bọn hắn còn mới lạ với văn hoá của Tần Tề Sở Yến, đợi khi bọn hắn tiếp xúc nhiều hơn, điểm danh vọng của Lâm Uyên sẽ còn tăng lên một đợt.

Trong khoảng thời gian này Lâm Uyên cũng có tìm hiểu về văn hoá Hàn châu, sau đó kinh ngạc phát hiện ngôn ngữ địa phương của Hàn châu là tiếng Anh trên địa cầu.

Thật là thần kỳ.

Ngoài ra thông qua việc tra tìm thông tin, Lâm Uyên biết không chỉ có Hàn châu mà Triệu châu và Nguỵ châu chưa gia nhập khối thống nhất cũng sử dụng ngôn ngữ tiếng Anh!

Chỉ là khẩu âm vùng miền hơi khác một chút.

Điều này khiến Lâm Uyên nhận ra: ở ba châu lục này tất nhiên sẽ ưa thích bài hát tiếng Anh hơn là tiếng phổ thông.

Đối với Lâm Uyên thì đây là việc tốt, bởi vì nếu thế giới này không có tiếng Anh thì những bài hát Anh ngữ của Lâm Uyên biết bỏ đi đâu? Bỏ đi thì tiếc, phát hành thì người ta nghe không hiểu.

Chả nhẽ bảo đây là một ngôn ngữ mới do hắn sáng tạo ra? Quá phi lý rồi. Có ai sáng tạo ngôn ngữ còn kèm theo một đống ngữ pháp nữa không? Nói ra mọi người chắc chắn sẽ cho rằng ngươi là người xuyên không!

Nên biết, rất nhiều bài hát tiếng Anh mà chuyển sang tiếng phổ thông sẽ mất đi mùi vị vốn có của nó.

Bây giờ thì tốt rồi, Lâm Uyên không cần phí tâm suy nghĩ chuyện này.

“Theo thông lệ, từ bảng xếp hạng mùa giải tháng sau sẽ xuất hiện không ít bài hát tiếng Anh…”

Hay là mình cũng phát hành bài hát tiếng Anh? Lâm Uyên nghĩ ngợi một chút rồi lắc đầu.

Hắn không biết Tần Tề Sở Yến có chấp nhận bài hát tiếng Anh không, cho nên tháng Hai này hắn vẫn sẽ tiếp tục phát hành ca khúc tiếng phổ thông, chờ khi nào bài hát tiếng Anh tạo ra sức ảnh hưởng lớn thì hắn có làm cũng không muộn.

Vì để trở thành khúc phụ chân chính, mười hai mùa giải này Lâm Uyên nhất định phải vô cùng cẩn thận và vững vàng.

Thế nên hắn đã có lựa chọn cho bài hát tháng Hai này: đó là một ca khúc tiếng phổ thông nhưng đồng thời cũng có phiên bản tiếng Anh.

Tên bài hát đó là: Nụ Hôn Biệt Ly!

Bài này còn hay hơn Làm Lại Từ Đầu, bởi vì đây là một trong những ca khúc tiêu biểu nhất của ca thần Trương Học Hữu, cũng là một trong những bản tình ca kinh điển nhất ở địa cầu!

Dù có đem nó đi đánh bảng Cuộc Chiến Chư Thần cũng rất có hy vọng đoạt cúp vô địch!

Về phần người biểu diễn thì Lâm Uyên dự định sẽ chọn từ Ngư Vương Triều, bây giờ chưa cần vội.

Lâm Uyên tiếp tục xem tin tức trên mạng về tiếng vọng của Làm Lại Từ Đầu. Nhiều người đang thảo luận về ý nghĩa của bài hát này đối với Tiện Ngư, lúc này đột nhiên màn hình máy tính bỗng nhảy ra một bài báo:

“Tại một nhà tù ở Yến châu hôm nay có mười ba phạm nhân đồng thời ra tù. Bọn họ cùng hát vang bài hát này khiến mọi người ở hiện trường xúc động vô cùng, hy vọng các ngươi có thể làm lại từ đầu, sống cho thật tốt!”

Bên dưới là một đoạn video.

Trong video, một nhóm phạm nhân đầu trọc đang rưng rưng nước mắt hát: “Trái tim còn đập. Giấc mơ còn đây! Giữa trời đất này vẫn còn tình yêu chân thành. Có thành có bại, sống đời hào hùng, chỉ là làm lại từ đầu mà thôi!”

Lâm Uyên: “. . .”

Hắn ngơ ngác. Vô số cư dân mạng cũng ngơ ngác. Gì mà tin tức xã hội, đây là tin tức giải trí mới đúng nha?

Được rồi, thật ra một màn này cũng rất tốt, nhất là đối với những người từng phạm tội thì sau khi ra tù đúng là phải làm lại từ đầu thật. Nhưng không biết tại sao, đám cư dân mạng vẫn cứ thấy là lạ ở chỗ nào…

Chả nhẽ các ngươi dự định ra ngoài rồi sẽ tiếp tục phạm tội lại từ đầu hay sao?

Đùa thôi.

Mọi người đương nhiên hiểu ý nghĩa của bài hát này là hối cải để làm người một lần nữa. Hình ảnh trong video cũng rất cảm động, đừng xuyên tạc là được.

Đám cư dân mạng tỉnh táo lại, lập tức vui vẻ bình luận:

“Ngư phụ chuẩn bị trở thành nhạc sĩ được các phạm nhân yêu thích nhất rồi sao?”

“Được đó, sau này ai ra tù cũng nên hát Làm Lại Từ Đầu một lần!”

“Ta thật không ngờ bài hát Làm Lại Từ Đầu còn có thể áp dụng trong trường hợp này, đúng là không còn bài nào thích hợp hơn!”

“Ngư phụ lên tin tức xã hội luôn rồi à? Tính ra rất nhiều bài hát của Ngư phụ đã sinh ra lực ảnh hưởng lớn trong xã hội nha.”

“Còn không phải sao? Trước đó Hảo Vận Tới vang lên khắp đầu thôn cuối xóm, bây giờ cửa tiệm nào cắt băng khai trương mà chẳng mở bài này để lấy hên.”

“Còn có Tối Huyễn Dân Tộc Phong nữa, đến bây giờ các bà bác vẫn còn mê bài này lắm.”

Lâm Uyên suy nghĩ một chút. Thật đúng là như vậy.

Đầu tiên là quảng trường múa, sau đó tới khai trương cửa hàng, rồi bây giờ là bài hát ra tù tập thể…

Những ca khúc của hắn dường như đã tạo ra rất nhiều lực ảnh hưởng đến xã hội, nói theo một cách nào đó thì thành tựu của chúng đã vượt ra khỏi bảng xếp hạng âm nhạc rồi. Dù sao mùa giải âm nhạc cũng chỉ là một loại công nhận trong giới.

Lúc này lại xuất hiện một bình luận:

“Ta là Ngục trưởng trong nhà giam ở Tề châu, sáng hôm nay lãnh đạo đột nhiên ra thông báo bảo chúng ta tổ chức cho các phạm nhân hát hợp ca bài Làm Lại Từ Đầu của Tiện Ngư, muốn dùng bài hát này để giáo dục tư tưởng cho các phạm nhân.”

Ngay sau đó có không ít người tự xưng là người trong nhà giam xyz nào đó cũng xảy ra tình huống tương tự.

Trong lúc nhất thời, đám cư dân mạng cười muốn điên rồi.

“Đây là cách quan phương ủng hộ Ngư phụ sao?”

“Tuy là cách thức có hơi đặc biệt nhưng cũng coi như là đang bồi thường cho Ngư phụ nhỉ?”

CHƯƠNG 708: TIẾNG ANH KHÓ QUÁ

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

“Hiệp hội văn nghệ: Chúng ta sẽ không nặng bên này nhẹ bên kia. Tháng trước phổ biến bài hát của Dương Chung Minh thì tháng này giúp Tiện Ngư tuyên truyền một lần.”

“Lãnh đạo nhà giam: Tiện Ngư, ta chỉ có thể giúp ngươi đến bước này.”

“Sau này ai hỏi ta nhạc sĩ được hoan nghênh nhất trên Lam Tinh là ai, có lẽ ta không đáp được. Nhưng nếu hỏi ta nhạc sĩ nổi tiếng nhất trong nhà tù là ai, ta có thể nói cho ngươi biết đáp án chính xác, chính là con cá kia!”

“Phương thức tuyên truyền kỳ quái này đã được tiếp thu.”

“Tiện Ngư đạt được thứ mà những khúc phụ đứng hạng nhất khác cũng không làm được, đó là lực ảnh hưởng đến xã hội nha.”

Tuy mọi người nói với mấy phần trêu chọc nhưng cảm khái của bọn họ đều là thật. Âm nhạc của Tiện Ngư đã thẩm thấu vào xã hội, lực lượng của nghệ thuật có đôi khi mạnh mẽ như vậy đó.

. . .

Mấy ngày kế tiếp, người Hàn châu đã bắt đầu quen thuộc với nền văn hoá Tần Tề Sở Yến.

Cùng lúc đó đám cư dân mạng Tần Tề Sở Yến cũng đang làm quen dần với văn hoá Hàn châu, trong đó bao gồm cả nền âm nhạc.

Kết quả mọi người đều kinh ngạc hô lên:

“Nhạc Hàn châu rất thú vị nha!”

“Đặc biệt là rock, ta cực thích thể loại này!”

“Ta đã nghe thử rất nhiều bản nhạc Hàn châu, ở nơi này có một thể loại nhạc tên là country rất hợp khẩu vị của ta. Không giống như dân ca nhưng lại rất bình dị dễ gần, tạo cảm giác thoải mái vui vẻ.”

“Ta thích blues, nghe rất rung động, toàn thân ta đều phải đung đưa theo.”

“Loại hình âm nhạc ở Hàn châu thật là khác với Tần Tề Sở Yến, nhưng vẫn cực kỳ êm tai.”

“Tuy âm nhạc của họ chưa bằng Tần châu nhưng ta thấy đã mạnh hơn các châu khác rồi.”

Sau mấy ngày đầu tiếp xúc, rất nhiều người sinh ra hứng thú với các thể loại nhạc mới mẻ của Hàn châu.

Dù là các ca khúc được viết bằng những phương ngữ khác nhau nhưng về tổng thể, khả năng giám định âm nhạc của đại chúng đều tương tự nhau. Chỉ cần có giai điệu là mọi người đều cảm được.

Giai điệu mới là cốt lõi của một bản nhạc.

Đây cũng là lý do ở trên Lam Tinh, địa vị của các khúc phụ mới áp đảo ca sĩ như vậy.

Mấy ngày nay Lâm Uyên cũng chủ động nghe nhạc Hàn châu, nghiên cứu các phong cách âm nhạc này một lần. Sau đó hắn đã có tổng kết.

Âm nhạc của thế giới này rất giống với nhạc phương tây ở địa cầu, nhưng trình độ tổng thể chỉ mới đạt tới cấp trung so với nhạc phương tây, còn cần phải phát triển thêm.

Sức uy hiếp đúng là có, nhưng không quá cao. Vì thế Lâm Uyên không có ý định sửa đổi bài hát ra mắt trong tháng Hai này. Hắn bắt đầu xem xét tới ca sĩ biểu diễn.

Đầu tiên, người đó phải là nam.

Thứ hai, phải là Ngư Vương Triều.

Cho nên hiện tại chỉ có hai lựa chọn là Trần Chí Vũ và Tôn Diệu Hoả.

Thật ra có thể tính luôn cả Lâm Uyên, nhưng hắn không có ý định tự mình ca hát trong mấy tháng sắp tới, bởi vì năm nay Lâm Uyên muốn lấy công việc nhạc sĩ làm trọng tâm.

“Hay là để Diệu Hoả học trưởng thử xem.”

Chỉ do dự trong chốc lát, ngay sau đó Lâm Uyên đã có quyết định. Dù sao hắn vẫn còn một nhiệm vụ lớn cần hoàn thành, đó là giúp Tôn Diệu Hoả trở thành ca vương!

“Phải rồi.”

Cân nhắc đến việc sau này sẽ phát hành một số bài hát tiếng Anh nên Lâm Uyên quyết định để Cố Đông thông báo cho các thành viên Ngư Vương Triều một tiếng, để bọn họ có thời gian thì luyện tiếng Anh một chút, sau này còn có thể vận dụng.

Cố Đông lập tức lấy điện thoại ra thông báo cho từng người.

Kết quả tối hôm đó, trên news feed mạng xã hội của hắn xuất hiện những status rất chi là tân tiến:

Giang Quỳ: “Good good study, day day up!”

(Chú thích: đây là một câu tiếng Anh bồi của người Trung, có nghĩa là “chăm chỉ học tập, ngày ngày tiến lên”, bồi theo kiểu no table = “miễn bàn” của người Việt á.)

Hạ Phồn: “Are you ok?”

Triệu Doanh Các: “Fighting!”

Trần Chí Vũ: “Two!”

Nguỵ Hảo Vận: “Lucky!”

Tôn Diệu Hoả: “Anytime, any situation, as long as you need me, I immediately come, do my best to do things for you!”

Bên dưới là ảnh một con cá đang bơi tung tăng.

Gì đây? Mấy màn chào hàng khoá học tiếng Anh cấp tốc đã lan tràn tới giới giải trí luôn rồi hả?

Thật con mẹ nó quá thức thời.

Đây là suy nghĩ của các nhân sĩ trong nghề khi thấy bầy cá trong Ngư Vương Triều xổ tiếng Anh. Sau đó bọn hắn lập tức nghĩ xa hơn… Sắp tới Ngư Vương Triều dự định ra mắt bản nhạc tiếng Anh rồi?

Chuyện này không có gì kỳ lạ, vì muốn phát triển sự nghiệp, một số ca sĩ sẽ chủ động đi học các phương ngữ khác, chẳng hạn như trước đó Tôn Diệu Hoả đã cố ý học Tề ngữ vậy.

“. . .”

Hiệu suất thật cao. Lâm Uyên vui vẻ ấn like cho mọi người.

Nhưng hắn không biết vì chuyện này mà Tôn Diệu Hoả tạo một nhóm chat tên là Nhóm Học Tiếng Anh và mời toàn bộ thành viên Ngư Vương Triều vào.

Sau khi Nguỵ Hảo Vận được mời vào nhóm, nàng vui vẻ nắm tay người đại diện nhảy tung tăng: “Ta được vào nhóm của Ngư Vương Triều rồi!”

Người đại diện cũng rất vui: “Xem ra ngươi đã được Ngư Vương Triều thừa nhận.”

“Ta nhất định phải sống hoà hợp với mọi người!”

Nguỵ Hảo Vận rất muốn dung nhập vào bầy cá, thế là gửi đi một tin nhắn: “Tiếng Anh thật là khó học!”

Đám người lập tức hưởng ứng:

Giang Quỳ: “Đồng cảm! Ta học được một chút đã thấy mệt người, đành từ bỏ.”

Trần Chí Vũ: “Ta không ráng nổi, căn bản là học không vào.”

Tôn Diệu Hoả: “Hầy, xem ra số mệnh đã an bài ta không thể hát nhạc tiếng Anh được, phát âm quá tệ luôn.”

Triệu Doanh Các: “Học được một giờ, quyết định nghỉ chơi. Ta không cần thứ này trong đời.”

Nguỵ Hảo Vận nói: “Học thì vẫn phải học thôi, Tiện Ngư lão sư đã nói thì hẳn là sau này sẽ có bản nhạc tiếng Anh cho chúng ta hát, hơn nữa ta thấy lúc nãy mọi người đăng trạng thái bằng tiếng Anh rất tốt mà, không giống như ta cả nửa ngày chỉ mới học được một chữ lucky.”

CHƯƠNG 709: LÒNG NGƯỜI HIỂM ÁC

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

“Không học được đâu.”

“Ta không có kiên nhẫn.”

“Khó lắm.”

“Ngươi cố gắng lên nha.”

Mọi người tỏ vẻ không thiết tha gì với tiếng Anh. Thấy vậy Nguỵ Hảo Vận ngẩn người, hưng phấn nhìn về phía người đại diện:

“Quá tốt rồi, tất cả mọi người đều không muốn học tiếng Anh, chỉ cần ta học cho tốt thì sau này bài hát tiếng Anh của Tiện Ngư lão sư đều sẽ giao cho ta rồi!”

“. . .”

Người đại diện im lặng nhìn nhóm chat, sau đó nhìn chằm chằm Nguỵ Hảo Vận, lưng hắn đổ mồ hôi lạnh.

“Ngư Vương Triều quả nhiên danh bất hư truyền.”

“Hả?” Nguỵ Hảo Vận mờ mịt hỏi, “Có gì không đúng sao?”

“Ngây thơ!”

Người đại diện bĩu môi nói, “Cái gì mà học tiếng Anh quá khó khăn, cái gì mà từ bỏ, toàn là chuyện hoang đường, đám Ngư Vương Triều này rõ ràng là đang cố ý lừa gạt lẫn nhau để người khác ảo tưởng là bọn hắn đã từ bỏ việc học tập, khiến đối phương buông lỏng cảnh giác, thậm chí bắt chước từ bỏ theo, mà ở sau lưng thì bọn hắn đang đổ mồ hôi sôi nước mắt học tập đấy!”

Nguỵ Hảo Vận ngẩn người: “Không đến nỗi đó đâu.”

Người đại diện lườm nàng: “Lúc trước ngươi đi học chẳng lẽ không gặp phải loại người này?”

“Loại người nào cơ?”

“Thời ta còn đi học luôn có một loại người, bình thường lúc nào cũng nói mấy câu than vãn kiểu “nguy rồi, hôm qua ta toàn lo chơi game, chưa có học bài”, “xong đời, lúc nãy ta làm bài thi quá tệ”, “trên lớp ta chẳng hiểu cô giảng cái gì”… nhưng đến khi trả bài kiểm tra thì bọn hắn không đứng nhất lớp thì cũng là nhì khối.”

Nguỵ Hảo Vận sợ hết hồn: “Ngươi nói ta mới để ý, mấy học bá trong lớp ta đúng là toàn nói như thế.”

“Những người này chính là đám “kỹ nữ học tập” trong truyền thuyết!” Người đại diện hung ác mắng, “Mà đám người trong Ngư Vương Triều toàn bộ đều là kỹ nữ học tập cấp tiêu chuẩn, xem ra nội bộ Ngư Vương Triều cạnh tranh rất máu tanh khốc liệt nha!”

“Ngươi nói quá khoa trương rồi, sao lại nghĩ bọn hắn âm hiểm như vậy?” Nguỵ Hảo Vận xua xua tay, người đại diện của nàng rất tốt, chỉ là có tính quá đa nghi.

. . .

Bên kia, Giang Quỳ vừa đặt điện thoại xuống đã lập tức ôm sách Ngữ Pháp Tiếng Anh Cơ Bản lên xem đến nhập tâm, vừa xem vừa ghi chú lại.

Quyển vở trên bàn của nàng đã viết dày đặc kiến thức.

Triệu Doanh Các đặt điện thoại xuống, nói với người đại diện: “Ngày mai mời một gia sư tiếng Anh cho ta, những buổi hẹn quay quảng cáo đều dời lại.”

Vừa nói nàng vừa mở một tập phim ngắn tiếng Anh lên xem, chăm chú đọc phụ đề.

Hạ Phồn bỏ điện thoại xuống, thuần thục đọc từ vựng trên quyển sách Phát Âm trước mặt.

Trần Chí Vũ đặt điện thoại xuống, nhìn sang người bạn đến từ Hàn châu của mình: “Rồi, tiếp tục dạy ta phong cách hát tiếng Anh đi.”

Tôn Diệu Hoả buông điện thoại ra, khẽ mỉm cười, trực tiếp lẩm bẩm một câu bằng tiếng Anh cực chuẩn:

“Too young, too simple.”

(Người trẻ tuổi nghĩ quá đơn giản.)

. . .

Cứ thế, mấy ngày trôi qua.

Ngày nọ, Lâm Uyên đột nhiên gọi các ca sĩ trong Ngư Vương Triều đến công ty, kể cả Nguỵ Hảo Vận cũng được gọi tới.

Nguỵ Hảo Vận không phải người của Tinh Mang, nhưng bây giờ rõ ràng nàng “thân ở Tào Doanh nhưng lòng ở Hán”…

Hợp đồng ca sĩ của nàng đã sắp hết hạn, chờ ngày kết thúc hợp đồng, nàng sẽ lập tức gia nhập Tinh Mang.

“Chị trợ lý, có thể cho ta hỏi Tiện Ngư lão sư gọi chúng ta đến đây làm gì không?” Nguỵ Hảo Vận lặng lẽ hỏi thăm Cố Đông.

Cố Đông mỉm cười đáp: “Có thể là muốn kiểm tra trình độ tiếng anh của mọi người.”

Nguỵ Hảo Vận chấn động tinh thần!

Dạo gần đây nàng đã dồn hết mọi tâm trí để đầu tư vào việc học tiếng Anh, hôm nay nhất định sẽ để lại cho Tiện Ngư lão sư một ấn tượng sâu sắc!

Năm phút sau, Lâm Uyên đi vào phòng làm việc, các ca sĩ Ngư Vương Triều rối rít nhìn về phía hắn.

Lâm Uyên cười nói: “Làm phiền mọi người đến đây một chuyến chủ yếu là vì ta muốn xem trình độ tiếng Anh của mọi người như thế nào rồi. Ta có một đoạn văn đơn giản viết bằng tiếng Anh, mọi người đọc thử cho ta nghe đi. Ai trước nào?”

“Ta trước!” Nguỵ Hảo Vận lập tức giơ tay.

Lâm Uyên gật đầu: “Chỗ nào không biết đọc thì cứ lướt qua.”

Nguỵ Hảo Vận cầm bài khoá lên, trúc trắc đọc: “Today is… Sunday, Ben and his… chú, Jack, are making…”

Không thể không nói, Nguỵ Hảo Vận học rất nhanh. Trong bài khoá này chỉ có năm từ đơn là nàng không biết, trong đó có mấy từ nàng biết nhưng lại quên mất cách đọc, chỉ đành dùng tiếng phổ thông thay thế.

Đọc xong, Nguỵ Hảo Vận nở nụ cười tự tin. Nàng đọc chưa chuẩn, nhưng đối với người học tiếng Anh mới mấy ngày như nàng thì trình độ này đã là rất lợi hại.

Vừa nãy giáo viên tiếng Anh còn khen nàng có thiên phú nha.

Lâm Uyên gật đầu: “Không tệ. Tiếp theo tới ai? Chúng ta đổi một bài khoá khác, độ khó cũng ngang nhau thôi.”

“Để ta.” Giang Quỳ lên tiếng.

Lâm Uyên gật đầu, thế là nàng bắt đầu đọc: “Hi Lucy, I was glad to get your mail. Let me tell you something about my family…”

Nguỵ Hảo Vận trừng to mắt.

Rõ ràng ở trong nhóm chat Giang Quỳ đã nói sẽ từ bỏ việc học tiếng Anh rồi mà? Nhưng nàng đọc tốt quá đi!

Lúc này Nguỵ Hảo Vận đột nhiên chú ý tới vành mắt Giang Quỳ đen như mắt gấu trúc, gần như có thể tưởng tượng được Giang Quỳ đã thức đêm học tập như thế nào.

Ngay sau đó, đám người Triệu Doanh Các, Hạ Phồn cũng lục tục đọc, ai nấy đều đọc rất lưu loát.

Nhất là Tôn Diệu Hoả và Trần Chí Vũ, không chỉ đọc bài khoá lưu loát mà phát âm cũng rất chuẩn, người không biết còn tưởng bọn họ đến từ Hàn châu…

Nguỵ Hảo Vận hoàn toàn bối rối. Nàng mê mang nhìn về phía đám người mắt gấu trúc kia.

Không phải các ngươi nói tiếng Anh rất khó học sao? Không phải các ngươi nói đã từ bỏ việc học rồi sao? Các ngươi còn bảo sẽ không hát bài hát tiếng Anh cơ mà?

Nàng đột nhiên nhớ tới lời nhắc nhở của người đại diện, lúc đó nàng còn cho rằng người đại diện quá đa nghi…

CHƯƠNG 710: MỘT ĐÁM KỸ NỮ

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

Đây chính là Ngư Vương Triều?

Đám người này thật là đáng sợ! T_T

Mà đám người Tôn Diệu Hoả chỉ liếc mắt nhìn nhau một cái, rõ ràng không hề bất ngờ trước sự tiến bộ của đối phương, như thể bọn họ đều đã dự liệu được điều này.

Chỉ có mình Nguỵ Hảo Vận là ngơ ngác hoài nghi nhân sinh.

“Không tệ.” Lâm Uyên hài lòng gật đầu.

Ngoại trừ Nguỵ Hảo Vận đọc chưa tốt ra thì những ca sĩ khác đều làm tốt vô cùng. Nhất định bọn hắn đã học tập rất chăm chỉ, đặc biệt là Tôn Diệu Hoả và Trần Chí Vũ, không chỉ đọc tốt mà phát âm cũng chuẩn vô cùng.

Lâm Uyên đương nhiên là biết tiếng Anh. Khác với các ca sĩ khác cần phải khổ luyện, Lâm Uyên chỉ cần đổi thuốc học ngoại ngữ với Hệ thống là có thể nói lưu loát tiếng Anh rồi.

Tuy lần này Lâm Uyên không tự mình hát nhưng trong tương lai chắc chắn sẽ có lúc hắn cần dùng đến.

Lâm Uyên cổ vũ mọi người: “Các vị hãy tiếp tục cố gắng nhé, sau này ta sẽ thử phát hành ca khúc tiếng Anh.”

Lâm Uyên dùng phương thức nhắc nhở gần như công khai. Hắn rất có cảm tình với Ngư Vương Triều, trừ phi bọn hắn đều hát không được thì Lâm Uyên mới tìm người ngoài hợp tác.

Điều kiện tiên quyết là bọn hắn phải nói tiếng Anh cho tốt.

“Được!” Đám người lập tức đáp.

Nguỵ Hảo Vận đỏ mặt, hôm nay nàng đã nhận được một bài học lớn. Nàng rốt cuộc đã hiểu được vì sao người bên ngoài đều nói nội bộ Ngư Vương Triều tranh sủng rất nghiêm trọng.

Lúc trước Nguỵ Hảo Vận chỉ cho rằng đám cư dân mạng trêu đùa mà thôi, bây giờ nàng mới hiểu được rõ ràng:

Nếu Ngư phụ là hoàng đế thời cổ đại, chỉ cần thả đám người Ngư Vương Triều vào hậu cung thì đến các phi tần trứ danh trong cung đấu như Ô Lạt Na Lạp Thị hay Chân Hoàn, Nguỵ Anh Lạc cũng phải chào thua.

Ngư Vương Triều tốt đẹp đoàn kết… đều là giả hết! Nơi này rõ ràng là bãi chiến trường đầy máu tanh và tàn khốc!

Kiểm tra tiếng Anh xong, Lâm Uyên bảo mọi người giải tán, chỉ giữ lại một mình Tôn Diệu Hoả.

Lúc mọi người rời đi còn dùng ánh mắt hâm mộ và ghen ghét để giày xéo Tôn Diệu Hoả một lần.

Kể cả Nguỵ Hảo Vận.

Nàng đã bắt đầu thật sự dung nhập vào Ngư Vương Triều rồi.

“Quá gian trá!”

“Ngoài miệng nói bỏ học tiếng Anh, kết quả lại phát âm tốt hơn bất cứ ai!”

“Hắn vốn chính là cố ý lừa phỉnh chúng ta!”

“Người đơn thuần như ta lại đi tin chuyện hoang đường của hắn mới tức chứ!”

“Hắn là kẻ âm hiểm nhất luôn!”

“Suýt chút nữa đã quên, Tôn Diệu Hoả là nhà tư bản duy nhất trong đám chúng ta!”

Ra khỏi phòng làm việc, đám người Giang Quỳ bắt đầu mắng Tôn Diệu Hoả một trận. Nguỵ Hảo Vận lại kinh ngạc nhìn về phía đám người:

Lời này nên là ta nói mới đúng! Hành vi của các ngươi và Tôn Diệu Hoả có khác gì đâu? Còn dám tự xưng mình đơn thuần?

Mà ở trong phòng.

Tôn Diệu Hoả tươi cười nói: “Học đệ, có việc gì thế?”

“Ta có bài hát.” Lâm Uyên nói thẳng vào vấn đề, đưa khúc phổ cho Tôn Diệu Hoả xem. “Diệu Hoả học trưởng làm quen với bài hát này trước đi, cuối tuần chúng ta sẽ bắt đầu ghi âm.”

“Được!” Trong lòng Tôn Diệu Hoả vui như trăm hoa đua nở, cầm lấy khúc phổ bằng cả hai tay.

“Nụ Hôn Biệt Ly?”

“Ừm.”

“Ta bảo đảm đến tối nay sẽ thuộc làu làu.”

“Tốt.”

“Phải rồi học đệ, ta có món này muốn tặng cho ngươi.”

“Gì thế?” Lâm Uyên ngẩn ra.

“Chờ ta một lát.” Tôn Diệu Hoả chạy ra ngoài, sau đó xách một cái túi vào.

“Không phải món gì đắt đỏ đâu, chỉ là một cái áo khoác lông. Trời lạnh rồi, ngươi phải mặc cho ấm kẻo bị cảm lạnh. Lần trước thi Ca Sĩ Giấu Mặt ngươi đã bị cảm một lần rồi.”

“Cảm ơn.” Trong lòng Lâm Uyên cảm thấy rất ấm áp.

Tôn Diệu Hoả cười khẽ một tiếng: “Không cần cảm ơn. Đây là áo lông cừu, là cừu đó!”

(Chú thích: trong tiếng Trung, cừu và dê đều phát âm là yáng. Tôn Diệu Hoả vẫn còn cay cú vụ Dương Chung Minh thắng Tiện Ngư lắm.)

. . .

Ngày hôm sau, Lâm Uyên mặc áo khoác lông cừu do Tôn Diệu Hoả tặng, quả nhiên rất ấm.

Đi tới phòng làm việc manga, người đại diện Kim Mộc cười nói: “Chúc mừng ông chủ, sáng nay ngành huyền huyễn bên hiệp hội văn nghệ đã công bố vị Chí cao thần thứ nhất của năm chính là ngài!”

“Thành công rồi?” Hai mắt Lâm Uyên sáng lên.

“Về phần cổ phần của Ngân Lam Thư Khố…” Kim Mộc nói, “Ta đang đàm phán với bọn hắn, có thể chúng ta sẽ giành được khoảng 5% cổ phần, sau này vẫn có thể tăng lên, nhưng tại thời điểm hiện tại thì 5% đã là cực hạn rồi.”

“Đã rất tốt.”

Lâm Uyên không phải kẻ ngây thơ, hắn biết 5% cổ phần Ngân Lam Thư Khố là con số khổng lồ cỡ nào. Bây giờ trong năm châu Tần Tề Sở Yến Hàn, Ngân Lam Thư Khố được xếp vào những nhà xuất bản hàng đầu!

“Muốn đạt được cổ phần thì có hai cách: một là tặng…”

“Vậy chọn tặng đi!” Lâm Uyên đáp theo bản năng.

Kim Mộc cười khổ nói: “Ta còn chưa nói tới điều kiện mà. Cách thứ nhất là tặng, nhưng điều kiện là sau này toàn bộ tác phẩm của ông chủ đều chỉ có thể do Ngân Lam Thư Khố phát hành, hơn nữa Ngân Lam Thư Khố cũng muốn được tham gia vào việc xử lý bản quyền tác phẩm, bọn hắn muốn được chia 40%...”

“Nhiều như vậy?”

“Ta lại thấy con số này chấp nhận được. Ngân Lam Thư Khố có kinh nghiệm xử lý các vấn đề về bản quyền, dù là tài nguyên hay kinh nghiệm của bọn hắn cũng đều rất phong phú. Bọn hắn có thể khiến bản quyền tác phẩm trong tay chúng ta tạo ra giá trị càng lớn lao hơn. Ngoài ra bên đó cũng có hứa là nếu chúng ta đồng ý mức phân chia này thì chờ vài năm nữa, số cổ phần của ông chủ sẽ được tăng lên thành 10%. Con số cụ thể ta đã cho người làm thành báo cáo, ngài hãy xem thử.”

Hiện tại dưới tay Kim Mộc có một đoàn đội trợ lý. Dù sao bây giờ việc của Lâm Uyên càng lúc càng nhiều, một mình Kim Mộc lo không xuể nữa, cho nên hắn thay Lâm Uyên xây dựng một đoàn đội, trong đó còn bao gồm cả đoàn luật sư.

CHƯƠNG 711: LẠI LÀ VĂN ĐẤU

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

“Tốt.” Lâm Uyên rất tin tưởng vào năng lực làm việc của Kim Mộc. Mấy năm nay hắn làm việc cẩn trọng khiến Lâm Uyên cực kỳ hài lòng.

Cho nên bây giờ Kim Mộc đã không nhận tiền lương tháng mà được hưởng thụ tiền phần trăm lợi nhuận do Lâm Uyên chia, đãi ngộ tốt vô cùng.

“Phải rồi…” Kim Mộc tỏ vẻ do dự.

Lâm Uyên nói: “Có lời gì cứ nói thẳng.”

“Thật ra ta cảm thấy ông chủ cũng có thể cân nhắc đến việc nhập cổ phần vào Tinh Mang. Ngài đã cung cấp cho Tinh Mang một phần giá trị lớn lao vô cùng, nếu ngài có ý tưởng này thì ta sẽ thay mặt ngài đàm phán với Tinh Mang, lúc cần cũng có thể tiết lộ thân phận Sở Cuồng để gia tăng trọng lượng, đương nhiên việc này chỉ giới hạn với nhóm lãnh đạo cao tầng trong công ty thôi.”

“Vậy sao…” Lâm Uyên như có điều suy nghĩ. “Ta sẽ cân nhắc việc này.”

Bây giờ hắn ở Tinh Mang được hưởng thụ đãi ngộ cấp khúc phụ, tỷ lệ phân chia lợi nhuận bên mảng điện ảnh cũng không tệ, nhưng đúng như lời Kim Mộc nói, nếu có thể trở thành cổ đông lớn trong công ty thì sẽ càng có lợi hơn.

Nhưng giống như việc Sở Cuồng lấy được cổ phần của Ngân Lam Thư Khố, Tiện Ngư cũng cần có một bước ngoặt đủ sức thuyết phục Tinh Mang.

Chẳng hạn như… trở thành khúc phụ chân chính.

Hoặc chẳng hạn như… phim truyền hình Tây Du Ký nổ mạnh.

Nhưng Lâm Uyên lại không biết, thật ra Tinh Mang đã thảo luận về việc phân chia cổ phần công ty cho hắn.

Bởi vì nhìn từ góc độ nào thì Lâm Uyên cũng là nhân vật vô cùng quan trọng đối với sự phát triển của Tinh Mang.

Cùng lúc đó.

Việc Sở Cuồng trở thành Chí cao thần đã là đề tài được thảo luận náo nhiệt trên mạng.

“Sở Cuồng trở thành Chí cao thần rồi!”

“Trước đó mọi người đều nói Sở Cuồng phải có hai bộ có chất lượng ngang Ma Thổi Đèn thì mới mong lấy được danh hiệu này, không ngờ Sở Cuồng lại thật sự làm được, hơn nữa sức ảnh hưởng của Tây Du Ký không chỉ bằng hai lần Ma Thổi Đèn đâu…”

“Bộ tiểu thuyết này quá biến thái mà.”

“Bây giờ Sở Cuồng là tác giả Chí cao thần trong giới huyền huyễn có lượng tác phẩm ít nhất Lam Tinh. Người khác vất vả cày cuốc bao năm, viết ra bao nhiêu tác phẩm hay mới có thể thành công, Sở Cuồng chỉ dùng bốn bộ đã lên đỉnh Chí cao thần!”

“Fan Hồng Hoang ơi chạy đi đâu cả rồi?”

“Ha ha ha, ngươi thật quá đáng, lúc này còn muốn giẫm bọn hắn một cước, không biết fan Hồng Hoang đều đang gồng sức chờ phim truyền hình hồng hoang ra mắt để lấn át Tây Du Ký sao?”

Đây là sự thật.

Trơ mắt nhìn Sở Cuồng dùng Tây Du Ký để lên đỉnh Chí cao thần, các fan Hồng Hoang đương nhiên là bực bội, nhưng bọn hắn lại không có cách nào phản bác ——

Theo đánh giá của đám người chuyên nghiệp, Tây Du Ký quả thật vượt qua Hồng Hoang! Hơn nữa còn được hiệp hội văn nghệ xác nhận!

Bây giờ ưu thế lớn nhất của Hồng Hoang chính là ra đời lâu hơn nên có nhiều sức ảnh hưởng hơn, cho nên fan Hồng Hoang chỉ có thể dựa vào phim truyền hình lần này để lật bàn!

Mà trước khi phim truyền hình kịp lên sóng, các fan Hồng Hoang đã bắt đầu tự an ủi mình: “Chờ phim ra mắt, đám fan Tây Du Ký các ngươi sẽ phải quỳ xuống!”

Đây chính là tiếng lòng của tập thể fan Hồng Hoang có thâm niên.

Về phần Tây Du Ký cũng đang làm phim truyền hình thì bọn hắn không thèm quan tâm. Tiểu thuyết Tây Du Ký mới ra mắt được bao lâu? Muốn tạo ra lực lượng bùng nổ thì cũng phải cần cả trăm năm mới theo kịp chúng ta!

Tạm thời Lâm Uyên cũng không có tâm tư gì chú ý đến các fan Hồng Hoang.

Sau khi Kim Mộc đàm phán với Ngân Lam Thư Khố, Lâm Uyên rốt cuộc cũng thành công trở thành cổ đông! Tuy cổ phần chỉ có 5% nhưng hắn đã chân chính trở thành một trong mười mấy vị cổ đông lớn nhất Ngân Lam Thư Khố.

Có điều việc Sở Cuồng nhập cổ phần vào Ngân Lam Thư Khố là chuyện rất im ắng, ngoài lãnh đạo cao tầng trong nhà xuất bản ra thì không ai biết thân phận của Sở Cuồng đã thay đổi.

Sau khi trở thành cổ đông, cuộc sống của Lâm Uyên cũng chẳng có gì khác đi. Nếu nhà xuất bản không có quyết định gì trọng đại thì hắn đều không cần nhúng tay vào.

Đại đa số thời điểm, Lâm Uyên chỉ cần ngồi chờ tiền chia cổ tức hàng năm là được. Đây chính là ưu điểm của việc làm cổ đông thay vì làm ông chủ.

Để ăn mừng mình trở thành Chí cao thần, Lâm Uyên tự cho mình một ngày nghỉ phép.

Hắn nhàn nhã đi tới phòng làm việc manga, dạy La Vi vẽ suốt hai tiếng đồng hồ.

Học xong, La Vi lên tiếng nhắc nhở: “Ngài có chắc là mình không quên thứ gì đó không?”

Lâm Uyên sửng sốt: “Quên cái gì cơ?”

La Vi bất đắc dĩ thở dài: “Ta hiểu tại sao Ảnh Tử lại là tiểu trong suốt rồi, ngài định đến bao giờ mới vẽ một bộ manga mới đây?”

Từ sau khi Death Note kết thúc, Lâm Uyên đã rất lâu rồi không vẽ manga, như thể hắn đã quên mất bí danh Ảnh Tử này rồi.

“Không rảnh.” Lâm Uyên đáp một cách nghiêm túc, ra vẻ ta đây bận rộn cực kỳ.

Thật ra chỉ vì hắn lười mà thôi.

“Được rồi.” La Vi gật đầu. Nàng cảm thấy có lẽ do gần đây Lâm Uyên không có linh cảm nên không vẽ nữa, chẳng qua là hắn ngại thừa nhận.

Các tác giả vẽ manga đều như thế cả. Sau khi kết thúc một bộ, ai cũng cần nghỉ ngơi một chút để tái tạo ý tưởng mới.

Ngược lại hành vi sáng tác liên tục như Lâm Uyên lúc trước, như thể linh cảm của hắn dùng mãi không hết mới là bất bình thường.

Thế nên nàng không thúc giục mà tỏ vẻ hiểu chuyện. Ảnh Tử cũng là người, muốn vẽ tác phẩm mới cũng cần phải có linh cảm và ý tưởng nha.

“Cảm giác được lười biếng đúng là thích thật.” Lâm Uyên ngồi trên ghế sô pha, vừa uống trà vừa lên mạng, nhàn nhã vô cùng.

Đúng lúc này, Kim Mộc xuất hiện. Biểu tình trên mặt hắn có hơi nghiêm túc: “Ông chủ, đã xem tin tức trên mạng chưa?”

“Gì thế?”

“Có người phát động văn đấu với ngươi!”

Lâm Uyên tò mò hỏi: “Là tác giả đến từ Hàn châu sao?”

CHƯƠNG 712: KHÔNG RẢNH

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

Sau khi châu lục mới gia nhập khối thống nhất, chỉ cần nghiên cứu về văn học Tần Tề Sở Yến thì tất nhiên sẽ nghe danh Sở Cuồng. Dưới tình huống này thì việc có người phát động văn đấu với Sở Cuồng chẳng có gì lạ.

“Không phải.” Kim Mộc cười khổ nói, “Là tác giả viết truyện cổ tích dài của Yến châu, Bạch Kiệt.”

Lại là người Yến châu?

Lâm Uyên ngẩn người. Cái tên Bạch Kiệt này… ừm, hình như nghe khá quen tai nha, hẳn là một tác giả lợi hại nào đó.

“Tại sao tác giả viết cổ tích ở Yến châu cứ nhìn ta chằm chằm mãi không thả thế?” Lâm Uyên hỏi, lần trước Trấn Cổ Tích lấy một địch chín mà bọn hắn còn chưa thôi?

Sau đó Lâm Uyên còn dùng bộ Shuke Và Beita để thắng A Hổ lão sư. Không ngờ đến bây giờ Yến châu vẫn chưa từ bỏ ý định.

Không hổ là Yến châu, cái nôi của một đám người hung hãn.

“Giống như ngài hát ấy, làm lại từ đầu. Giới cổ tích Yến châu cũng muốn làm lại từ đầu!” Kim Mộc nói đùa.

Thấy Lâm Uyên không có phản ứng gì, nụ cười của Kim Mộc cũng sượng lại, bèn nói tiếp:

“Bạch Kiệt không giống như A Hổ. Ở Yến châu A Hổ chỉ là một tác giả viết truyện cổ tích dài xuất sắc nhưng không phải là số một, mà Bạch Kiệt thì từ sức ảnh hưởng đến lượng tiêu thụ đều có thể được xưng là đệ nhất nhân trong giới cổ tích. Khi ngài dùng Shuke Và Beita đánh bại A Hổ, Bạch Kiệt đã muốn đấu với ngài, nhưng lúc đó tác phẩm của hắn còn chưa viết xong. Bây giờ xong rồi thì đương nhiên là hắn muốn báo thù cho giới cổ tích Yến châu nha.”

Sở Cuồng đánh bọn hắn quá thảm, cho tới ngày hôm nay khi nhắc lại trận chiến kia, giới cổ tích Yến châu vẫn còn sợ hãi vô cùng.

Lúc đó có rất nhiều người hô hào muốn để người mạnh nhất trong giới là Bạch Kiệt ra văn đấu với Sở Cuồng, cứu lấy danh dự của Yến châu. Trong lòng bọn hắn, cũng chỉ có Bạch Kiệt mới có thể đánh bại được Sở Cuồng.

Nhưng lúc đó Bạch Kiệt còn chưa viết xong lên không lên tiếng. Bây giờ vừa xong hắn lại quay đầu khiêu chiến Sở Cuồng.

Kim Mộc nghiêm túc phân tích: “Vừa hay lúc này ngài vừa mới giành được danh hiệu Chí cao thần, hẳn là Bạch Kiệt muốn nhân cơ hội này để diệt uy phong của ngài.”

Lâm Uyên nói: “Ta không đấu với người Yến châu nữa đâu.”

Đám người Yến châu hung hãn vô cùng, nếu Lâm Uyên tiếp chiến thì dù có thắng thì sau này vẫn sẽ có người đòi văn đấu với hắn nữa cho xem.

Kim Mộc gật đầu: “Vậy ngài từ chối đi.”

Từ chối văn đấu cũng chẳng phải việc gì mất mặt, không sợ ảnh hưởng đến hình tượng của Sở Cuồng.

Lúc ban đầu mọi người còn cảm thấy mới mẻ với văn đấu, nhưng thời gian trôi qua càng lâu, tác giả của các châu khác cũng không chịu nổi, cho nên gần đây có rất nhiều tác giả từ chối văn đấu với Yến châu.

“Ừm.”

Lâm Uyên đăng nhập vào tài khoản Sở Cuồng, quả nhiên thấy một tài khoản tên là Bạch Kiệt @ chính mình đòi văn đấu.

Lâm Uyên tuỳ tiện gõ mấy chữ trên bàn phím rồi ấn nút đăng status.

“Ngài trả lời rồi?”

“Ừm.”

“Nhanh như vậy?” Kim Mộc đột nhiên có dự cảm chẳng lành. Hắn lập tức mở Bộ Lạc lên, xem lời hồi đáp của Sở Cuồng, kết quả nhìn thấy Sở Cuồng trả lời đối phương bằng hai chữ:

“Không rảnh.”

Kim Mộc: “. . .”

Ánh mắt Kim Mộc nhìn về phía Lâm Uyên với vẻ cổ quái. Hai chữ này… sao lại sặc mùi giễu cợt như vậy?

Mặc dù Kim Mộc biết Lâm Uyên tuyệt đối không cố ý, hai chữ “không rảnh” của hắn chính là có sao nói vậy, giống như ban đầu khi chín vị tác gia cổ tích đồng thời khiên chiến Sở Cuồng, hắn đột nhiên hỏi một câu:

“Còn có ai?”

Tuy mang ý vị giễu cợt nồng nặc nhưng Kim Mộc lại biết kỳ thực Sở Cuồng không hề có ý này. Có điều… người Yến châu lại không hiểu nha.

Bọn họ thấy hai chữ “không rảnh” chắc chắn sẽ tưởng tượng ra gương mặt khinh khỉnh của Sở Cuồng, như thể Sở Cuồng cố ý không để giới cổ tích Yến châu vào mắt!

Nói cho đúng là, ngoại trừ những người thân cận hiểu rõ tính cách Lâm Uyên ra, trong bất kỳ tình cảnh nào thì hai chữ này cũng sẽ khiến người khác nghĩ lung tung.

Kim Mộc đưa tay lên đỡ trán. Lần này e là giới cổ tích Yến châu sẽ càng thêm điên tiết rồi.

“Có vấn đề gì sao?” Lâm Uyên cảm thấy sắc mặt Kim Mộc không được ổn lắm.

Vừa rồi hắn cũng dùng lý do này để “uyển chuyển” trốn La Vi nha?

Kim Mộc bất đắc dĩ, nhưng trong lòng hắn bỗng dâng lên một chút cảm ngộ, bèn cười nói: “Không sao cả.”

Quả thật là không sao cả!

Lần này lý do từ chối của Sở Cuồng còn phách lối hơn trước. Mà trước đó hình tượng của Sở Cuồng trong mắt mọi người vốn chính là kẻ ngang ngược phách lối, người trong giới đều nói Sở Cuồng người cũng như tên, rất “cuồng”!

Còn cuồng hơn cả đám người Yến châu!

Với hình tượng như thế này thì một câu “không rảnh” của Sở Cuồng hẳn cũng sẽ được mọi người chấp nhận.

Cho nên, đúng là không sao cả.

Sở Cuồng cuồng như vậy cũng chẳng phải lần đầu tiên! Thậm chí còn có người càng thêm sùng bái hắn. Chỉ cần có tài hoa thì dù người đó phách lối cỡ nào, mọi người cũng cho rằng đó là chuyện đương nhiên.

Dù sao có rất nhiều người yêu thích loại cường giả vừa ngầu vừa lãnh khốc kiểu này nha!

Trên thực tế.

Phản ứng của đám cư dân mạng đều đúng với dự liệu của Kim Mộc.

“Ha ha ha ha, không rảnh đó có được không?”

“Tính sát thương không cao nhưng tính sỉ nhục cực mạnh!”

“Đến ta còn cảm nhận được sự khinh thường của lão tặc!”

“Sở Cuồng: Đám người Yến châu các ngươi còn chưa thấy đủ phải không? Ngay cả A Hổ cũng bị ta treo lên đánh rồi, các ngươi còn muốn thế nào?”

“Sở Cuồng: Ta không có hứng thú văn đấu với kẻ đã từng bại dưới tay.”

“Lão tặc nói chuyện đúng là cuồng ngạo vô cùng, hắn nhất định là người ngang ngược phách lối!”

“Người Yến châu im hơi lặng tiếng suốt cả năm, bây giờ lại ngoi lên phát động văn đấu với Sở Cuồng, nhất định đối phương đã chuẩn bị chu đáo, ai ngờ lão tặc lại phẩy tay đuổi người ta đi như vậy, thật là… sướng chết ta rồi ha ha ha!”

CHƯƠNG 713: TA ĐƯỢC KHÔNG?

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

“Ta có thể tưởng tượng được vẻ mặt không thèm ngó ngàng tới của lão tặc!”

“Lão tặc: Lần trước ta hỏi còn có ai, sao ngươi không nhảy ra? Giờ lại nhảy nhót hăng hái như thế?”

Người khác có từ chối văn đấu với Yến châu cũng rất uyển chuyển khách sáo, cho dù là giả vờ cũng phải tìm một lý do hợp lý. Duy chỉ có Sở Cuồng là ném ra hai chữ “không rảnh”!

Trong lúc nhất thời, fan Sở Cuồng và đám cư dân mạng đều cười ngã trái ngã phải.

Rất ít người cảm thấy lời này của Sở Cuồng không ổn, bởi vì năm ngoái hắn đã dùng thực lực của mình để trấn áp toàn bộ giới cổ tích Yến châu! Hắn có tư cách để phách lối và cuồng ngạo!

Đám cư dân mạng Tần Tề Sở Yến hào hứng ăn dưa chờ xem kịch vui, nhưng cư dân mạng Yến châu lại không vui vẻ tí nào.

“Moá, Sở Cuồng thật là kiêu ngạo!”

“Không coi Bạch Kiệt lão sư vào đâu à?!”

“Bạch Kiệt lão sư chính là đệ nhất nhân trong giới cổ tích Yến châu chúng ta đó!”

“Đại lão như Bạch Kiệt lão sư mà khiêu chiến bất kỳ tác giả cổ tích nào ở Lam Tinh đều sẽ khiến đối phương cảm thấy vinh hạnh, thế mà cái tên Sở Cuồng này lại dám chảnh choá?”

“Moẹ, thân là người Yến châu, ta hận vô cùng. Hận ta sao lại vừa ghét Sở Cuồng vừa thích Sherlock Holmes muốn phát điên!”

“Ta rất thích Tây Du Ký, nhưng chuyện này không thể trở ngại ta ủng hộ Bạch Kiệt lão sư đánh bại Sở Cuồng lão tặc!”

“Nghệ thuật không phân biên giới, nhưng mà người làm nghệ thuật có phân chia châu lục nha.”

“Sở Cuồng là đám mây đen bao phủ bầu trời cổ tích Yến châu, nhất định phải đánh bại hắn một lần mới được!”

“Tác giả cổ tích Yến châu đều là dũng sĩ, sớm muộn gì cũng sẽ giết được ác long Sở Cuồng!”

Không còn nghi ngờ gì nữa, từ sau khi Sở Cuồng lấy một địch chín khiến giới cổ tích Yến châu tan vỡ, hắn đã trở thành boss phản diện mạnh nhất trong lòng người Yến châu!

Tuy là bọn hắn cũng rất yêu thích các tác phẩm của Sở Cuồng, nhưng thù này thì vẫn phải trả nha. Người Yến châu nằm mơ cũng muốn nhìn thấy một ngày Sở Cuồng bị đánh bại để rửa mối hận năm xưa.

Cho nên khi Bạch Kiệt phát động văn đấu, toàn bộ Yến châu đều máu nóng lên tới não! Chỉ là hai chữ “không rảnh” của Sở Cuồng lại là xô nước lạnh dập tắt ngọn lửa nhen nhóm kia.

Lúc này người Hàn châu vừa mới gia nhập còn đang ngơ ngác chẳng hiểu có chuyện gì xảy ra.

Cho đến khi đám cư dân mạng Tần Tề Sở phổ cập kiến thức cho bọn hắn về việc Sở Cuồng lấy một địch chín…

“Mạnh như vậy?!”

“Tác giả tên Sở Cuồng này hình như rất trâu bò nha?”

“Gần đây ta đã tiếp xúc với văn hoá Tần Tề Sở Yến, tiểu thuyết Tây Du Ký của Sở Cuồng thật sự rất xuất sắc, nhưng đó là tiểu thuyết huyền huyễn cơ mà, có phải cổ tích đâu?”

“Mấy hôm nay ta đang cày bộ Đại Thám Tử Sherlock Holmes, cũng của Sở Cuồng, ta tưởng hắn là tác giả viết truyện trinh thám?”

“À ừm, ta đang đọc truyện ngắn của Sở Cuồng đây. Hắn còn viết cả trinh thám, huyền huyễn và cổ tích à?”

“Ta vừa đọc được tin Sở Cuồng trở thành Chí cao thần bên ngành huyền huyễn, vậy mà năm ngoái hắn còn viết cổ tích và trấn áp cả một châu?”

Đám người Hàn châu kinh hãi!

Bọn họ đang không ngừng tìm hiểu về nền văn hoá mới, nhưng giờ phút này cái tên Sở Cuồng đã như sấm sét vang lên bên tai!

Lần đầu tiên người Hàn châu hiểu được trong giới tiểu thuyết, Sở Cuồng có địa vị lớn cỡ nào.

Người này… quá biến thái!

. . .

Ở Yến châu.

Bạch Kiệt nhìn thấy câu trả lời của Sở Cuồng, trên mặt hắn có ba phần mờ mịt, ba phần xấu hổ, ba phần kinh hãi và một phần không cam lòng!

Trong lúc nhất thời, biểu tình của hắn vô cùng đặc sắc!

Năm ngoái hắn đang bận viết tác phẩm mới nên không chú ý chuyện bên ngoài, sau khi rời núi mới sững sờ:

Giới cổ tích Yến châu đã bị người ta bắt nạt tới mức này sao?

Đột nhiên Bạch Kiệt cảm thấy mình có một sứ mệnh cao cả! Thân là tác giả viết truyện cổ tích dài mạnh nhất Yến châu, hắn nhất định phải đánh bại được Sở Cuồng, lấy lại danh dự cho toàn bộ giới cổ tích Yến châu!

Ai dè…

Sở Cuồng làm lơ hắn?!

Bạch Kiệt bị chọc tức, nhưng Sở Cuồng lại không thèm ứng chiến thì hắn còn có thể làm gì?

Đúng lúc này, trên Bộ Lạc của Bạch Kiệt đột nhiên xuất hiện thông báo, có người vừa @ hắn!

Bạch Kiệt mở ra xem. Đối phương là một tác giả viết cổ tích của Hàn châu, hắn @ Bạch Kiệt và viết ba chữ:

“Ta được không?”

Bạch Kiệt ngẩn người, lập tức nhìn kỹ lại tên đối phương, đột nhiên thốt lên:

“Đại Vệ!”

Tuy Bạch Kiệt không am hiểu về văn hoá Hàn châu nhưng vẫn có nghe nói tới giới cổ tích đỉnh cấp của Lam Tinh. Đại Vệ không hề đơn giản, hắn chính là một trong những tác giả viết cổ tích lợi hại nhất của Hàn châu!

Mình khiêu chiến Sở Cuồng, ai ngờ Sở Cuồng lại phẩy tay xua mình đi, cuối cùng người tên Đại Vệ lại nhảy tới tìm mình khiêu chiến.

“Ta được không?”

Ba chữ này rõ ràng là đang hạ chiến thư! Người Yến châu không sợ nhất chính là khiêu chiến!

Bị Sở Cuồng từ chối, Bạch Kiệt còn đang tức sôi gan đây, bây giờ lại có người tên Đại Vệ nhảy vào trêu ngươi hắn…

Không đúng.

Tần Tề Sở Yến Hàn vừa mới thống nhất, danh tiếng của Đại Vệ chỉ giới hạn ở Hàn châu, hắn làm vậy là cố ý cọ nhiệt độ!

“Muốn đạp lên vai ta để nhất chiến thành danh? Để độc giả năm châu Tần Tề Sở Yến Hàn đều biết tới ngươi?”

Bạch Kiệt thật sự tức giận rồi. Hắn liếc mắt một cái đã nhìn thấu tâm tư của Đại Vệ.

Được thôi! Nếu Sở Cuồng không chịu đấu với ta thì ta giải quyết ngươi trước, vừa hay có thể khiến Sở Cuồng nhìn thấy thực lực của ta.

Nghĩ vậy, Bạch Kiệt lập tức @ Đại Vệ, ngang ngược tuyên chiến: “Văn đấu không?”

Đại Vệ đáp rất nhanh: “OK.”

Bạch Kiệt lặng lẽ tra từ điển mới biết “ok” có nghĩa là đồng ý. Đám người Hàn châu này còn muốn chơi phương ngữ với ta?

Thật là phách lối! Ngươi cho rằng ngươi là Sở Cuồng sao?!

CHƯƠNG 714: LÂM UYÊN CŨNG CÓ LÚC LƯỜI

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

Trong cơn giận dữ, Bạch Kiệt hẹn ngày phát hành tiểu thuyết với đối phương, mà Đại Vệ cũng sảng khoái đồng ý ra mắt sách vào cùng một ngày.

Một trận văn đấu cứ thế mở màn.

Nhưng mà quần chúng ăn dưa lại trợn tròn mắt.

Ơ? Không phải Bạch Kiệt đấu với Sở Cuồng sao? Ở đâu nhảy ra một tác giả cổ tích Hàn châu thế này?

Hơn nữa Bạch Kiệt còn quay đầu đối chiến với người ta? Đây là bị Sở Cuồng từ chối nên tức giận phát tiết lên người Đại Vệ?

Trong lúc nhất thời, người Yến châu hưng phấn vô cùng: “Đại Vệ đúng là không biết sống chết!”

Phương hướng phát triển của sự việc tuy hơi kỳ quái nhưng tính đặc sắc vẫn không suy giảm.

Có người Yến châu hô khẩu hiệu: “Trước diệt Đại Vệ, sau diệt Sở Cuồng!”

Mà ở Hàn châu, rất nhiều người đều lộ ra biểu tình cổ quái.

Đại Vệ lão sư không đơn giản như các ngươi nghĩ đâu nha…

. . .

Lâm Uyên cũng có lên mạng xem tin tức, khi thấy mọi người nói mình “cuồng ngạo” và “phách lối”, hắn cảm thấy rất kỳ quái.

Ta lớn lối hồi nào?

Còn nữa, mấy người Yến châu sao lại phản ứng cứ như thể ta là đại boss phản diện thế? Còn kêu cái gì mà ác long…

Nhưng khi thấy Bạch Kiệt và một tác giả viết cổ tích tên Đại Vệ tiến hành văn đấu, Lâm Uyên không còn xoắn xuýt vấn đề mình có kiêu ngạo phách lối hay không nữa. Hắn chỉ biết xúc động lắc đầu.

Quả nhiên Yến châu là một đám người hung hãn. Không thể trêu chọc nha.

Rõ ràng Đại Vệ chỉ nói có một câu “Ta được không?”, Bạch Kiệt đã đòi văn đấu với người ta.

Nhưng như vậy cũng tốt, chuyện hết liên quan tới mình rồi.

Có lẽ bởi vì Tết sẽ khiến người ta trở nên lười biếng, dạo gần đây Lâm Uyên đúng là hơi bị lười, không muốn vẽ manga, cũng chẳng muốn viết tiểu thuyết.

“Tiện Ngư” đang chậm rãi biến thành “cá ướp muối”.

(Chú thích: cá ướp muối là những người lười biếng ko thích vận động và suy nghĩ.)

Đương nhiên điều này cũng xuất phát từ việc Lâm Uyên đang dồn hết tinh lực để đánh bảng âm nhạc mười hai tháng liên tục. Hắn có áp lực trên người nên mới cần một khoảng thời gian để thả lỏng một chút.

Thậm chí Lâm Uyên còn rất vui vẻ ăn dưa, muốn xem xem cuộc chiến giữa Bạch Kiệt và Đại Vệ sẽ như thế nào. Lúc trước toàn là người khác ăn dưa của hắn, rất ít khi Lâm Uyên có thời gian để ăn dưa chuyện người ta.

“Người tên Đại Vệ không đơn giản nha.” Kim Mộc ngồi bên cạnh ăn dưa cùng Lâm Uyên đột nhiên cười nói.

Lâm Uyên tò mò hỏi: “Hắn như thế nào?”

“Ta đã xem lý lịch của Đại Vệ, hắn có hơi giống với ông chủ, số lượng tiểu thuyết cổ tích của hắn tuy không nhiều nhưng mỗi tác phẩm đều có lượng tiêu thụ cao, mà bộ sau hay hơn bộ trước. Nói cách khác, trình độ sáng tác của Đại Vệ không ngừng tiến bộ, mà tác phẩm mới nhất của hắn đã trở thành quyển cổ tích có lượng tiêu thụ đứng hạng ba trong giới cổ tích ở Hàn châu.” Kim Mộc đáp, “Nếu Đại Vệ vẫn tiếp tục tiến bộ thì lần này văn đấu với Bạch Kiệt, hắn có thể sẽ ném ra một tác phẩm có lượng tiêu thụ còn kinh người hơn trước.”

Lâm Uyên gật đầu.

Tác giả viết tiểu thuyết được chia thành hai loại: một loại là thiên tài, một loại là từ từ tiến bộ.

Thiên tài là kiểu tác giả ra mắt một quyển sách đã thành danh, nhưng những tác phẩm sau chưa chắc đã có thể phá vỡ kỷ lục trước đó của bản thân.

Mà loại từ từ tiến bộ khi mới vào nghề sẽ bình thường không có gì lạ, nhưng càng viết thì càng lên tay, bộ sau hay hơn bộ trước.

Nếu Đại Vệ thuộc loại tác giả có tiến bộ, vậy cho dù lần này hắn thua Bạch Kiệt thì lần sau chưa chắc sẽ lại thua.

Huống chi trận văn đấu này ai thắng ai thua còn chưa biết được.

Dù sao cũng không liên quan đến ta. Lâm Uyên vừa cắn hạt dưa vừa thoải mái nghĩ.

. . .

“Thử hát lại đoạn này lần nữa.”

“Giọng đừng ngân, tự nhiên lên.”

“Câu trước đó nên đặt nhiều tình cảm vào.”

“Đoạn điệp khúc không cần phải cố ý tạo cảm giác đau khổ.”

“Đoạn này tiếng trống nên lớn hơn một chút để tạo cảm giác bùng nổ và truyền tải cảm xúc, không phải kiểu bùng nổ cuồng loạn… đúng rồi, chính là như vậy.”

Sau kỳ nghỉ Tết, mọi người lại bắt đầu làm việc. Lâm Uyên và Tôn Diệu Hoả bắt đầu quá trình thu âm bài hát tại Tinh Mang.

Trước đó Tôn Diệu Hoả đã luyện tập rất nhiều nên quá trình thu âm diễn ra khá thuận lợi, Lâm Uyên chỉ cần chỉnh sửa một số điểm nhỏ là hoàn thành.

Khác với trước kia, khi đó hắn còn rất tay mơ nên hoàn toàn áp dụng các phương thức soạn nhạc vốn có của tác phẩm, nhưng bây giờ năng lực soạn nhạc của Lâm Uyên đã tăng tiến rất nhiều, hắn sẽ căn cứ vào đặc điểm riêng của từng ca sĩ để chỉnh sửa bài hát cho phù hợp.

Không phải là bản gốc không tốt, chủ yếu là vì bản gốc cũng đã được thiết kế sao cho phù hợp với ca sĩ trên địa cầu. Chẳng hạn như bản Nụ Hôn Biệt Ly này được đo ni đóng này cho ca thần Trương Học Hữu vậy.

Những sửa đổi này đều rất nhỏ, người nghe bình thường thậm chí sẽ không nhận ra có điểm nào khác nhau.

Bận rộn hơn nửa ngày, cuối cùng phiên bản Nụ Hôn Biệt Ly thuộc về Tôn Diệu Hoả cũng được thu âm xong, tiếp theo chỉ cần xử lý kỹ thuật một chút nữa là ổn.

Chiều hôm đó, Lâm Uyên đến trường quay phim Tây Du Ký một chuyến.

Tiến độ quay phim không tệ, theo lời đạo diễn thì phần đầu tiên sẽ quay xong trước cuối tháng, chỉ là quá trình biên tập hậu kỳ sẽ mất không ít thời gian.

Đúng vậy, Lâm Uyên không có ý định quay một lèo hết toàn bộ tác phẩm Tây Du Ký. Đây là một công trình lớn, hắn chia nó thành nhiều phần để việc quay phim được nhẹ nhàng hơn. Mà phần đầu tiên là từ khi Hầu Vương xuất thế đến lúc bốn thầy trò Đường Tăng tụ tập đủ mặt, bắt đầu đi Tây thiên thỉnh kinh.

Nói cách khác, chỉ cần quay đến đoạn Sa Ngộ Tịnh gia nhập đoàn đội là đủ. Trong đó điểm nhấn lớn nhất chính là đoạn Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung.

CHƯƠNG 715: VŨ TRỤ TÂY DU

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

Đa số kinh phí đầu tư đều đổ dồn vào phân đoạn này, các loại hiệu ứng đều phải làm đẹp đến mức nổ tung mới được!

Điều đáng nói là, phiên bản Tây Du Ký của Lâm Uyên không giống với bản của Đài truyền hình trung ương Trung Quốc.

Phiên bản của hắn đã được soạn lại, đương nhiên vẫn sẽ không có những cảnh hắc ám như ăn thịt người này nọ, bởi vì đây là phim quốc dân dành cho khán giả già trẻ lớn bé, không thể đi theo con đường tả thực.

Thay đổi chủ yếu nằm ở các loại hiệu ứng kỹ xảo.

Thời kỳ quay Tây Du Ký ở địa cầu, kỹ thuật biên tập video vẫn rất có hạn, cho nên những cảnh đánh nhau đa phần mang lại cảm giác võ hiệp hơn là huyền huyễn. Mà ở Lam Tinh thì không cần lo lắng tới việc này, kỹ xảo biên tập hiệu ứng trên Lam Tinh cực kỳ mạnh mẽ, phiên bản Tây Du Ký mà Lâm Uyên quay chính là bản huyền huyễn thuần tuý nhất!

Nếu tiết lộ số tiền đầu tư của Tinh Mang vào bộ phim truyền hình này thì cả giới truyền hình điện ảnh trên Lam Tinh đều phải khiếp sợ!

Cái gì mà Hoả Nhãn Kim Tinh… con mắt kia nhất định phải toát ra lửa thật sự!

Cái gì mà thần tiên đánh nhau, nếu không tạo ra ảnh hưởng đến mức đất trời rung chuyển thì quá có lỗi với các chuyên gia biên tập hiệu ứng!

Vì thế Lâm Uyên điên cuồng đốt tiền vào bộ phim này mà không hề do dự!

Thật ra dồn tiền để quay một bộ phim truyền hình là chuyện không có lời. Dù sao doanh thu từ phim truyền hình cũng không quá cao, đó là lý do đẳng cấp của phim truyền hình không bao giờ có thể so sánh được với phim điện ảnh.

Nhưng bây giờ Lâm Uyên lại dùng tiêu chuẩn quay phim điện ảnh cấp bậc bom tấn cho một bộ phim truyền hình, miễn là nó có thể hot lên, cho dù cuối cùng có lỗ vốn Lâm Uyên cũng chấp nhận.

Hắn đã chuẩn bị tâm lý rằng bộ phim này sẽ thua lỗ.

Bởi vì hắn biết, sau khi phim truyền hình Tây Du Ký hoành hành khắp các nhà đài, khoản lợi nhuận về lâu về dài mà nó mang lại sẽ bù được mọi khoản lỗ lúc này. Nhưng điều kiện tiên quyết là bộ phim phải có tiếng tăm và sức ảnh hưởng đủ lớn!

Suy nghĩ của Lâm Uyên rất đơn giản.

Không phải trên địa cầu có một vũ trụ Marvel sao? Vậy hắn cũng có thể tạo ra một vũ trụ Tây Du trên Lam Tinh nha!

Sau này Lâm Uyên có thể triển khai thêm các loại kịch bản xuất phát từ vũ trụ Tây Du, chẳng hạn như Đại Thoại Tây Du, Bảo Liên Đăng,…

Marvel có Người Nhện, có Iron Man, có Thor thì Tây Du cũng có Tôn Ngộ Không, Dương Tiễn, Na Tra…

Chỉ cần Tây Du Ký có thể nổi lên thì ngay cả phim như Xuân Quang Xán Lạn Trư Bát Giới cũng có thể phát hành. Chiêu này hắn đã học được từ các bậc tiền bối trên địa cầu từ sớm.

Gặp chuyện không thể quyết định được? Xài tới cơ học lượng tử. Giải thích không được? Cứ xuyên không mà làm. Không đủ hack não? Đưa thuyết vũ trụ song song ra. Phong cách quá kỳ quái? Hẳn là thế giới giả tưởng rồi. Cảnh quay quá quê mùa? Đương nhiên là phim cổ điển.

Nói tóm lại, Lâm Uyên rất tham vọng về tương lai của Tây Du.

Về phần kịch bản, Lâm Uyên không phải là người cứng nhắc. Hệ thống có, hắn sẽ mượn Hệ thống. Hệ thống không có, hắn cũng có thể tự mình làm.

Chỉ cần hắn cung cấp ý tưởng thì thuê một số biên kịch lợi hại ở Lam Tinh triển khai nội dung là việc chẳng mấy khó khăn.

Nói ví dụ như nhân vật Dương Tiễn. Nếu muốn quay đồng nhân Dương Tiễn, Lâm Uyên có thể đổi kịch bản phim truyền hình Bảo Liên Đăng với Hệ thống.

Mà muốn khán giả bị kích thích, hắn cũng có thể tung ra Nhân Sinh Trường Hận Thuỷ Trường Đông. Hai bản này mà kết hợp với nhau thì sẽ tạo ra hiệu quả kinh người.

Còn muốn chơi lớn, Lâm Uyên cũng có thể quay Ngộ Không Truyện cho mọi người xem.

Được rồi, đây đều là kế hoạch trong tương lai, hành động cụ thể sau này thế nào thì phải chờ xem chất lượng Tây Du Ký lần này thế nào. Nếu không đủ sức tạo ấn tượng mạnh trong lòng khán giả thì từng bước sau này sẽ rất khó khăn.

Đây cũng là lý do vì sao hôm nay hắn không đến trường quay của hai bộ phim điện ảnh còn lại mà chỉ tới xem Tây Du Ký. So với hai bộ phim kia, Lâm Uyên càng quan tâm tới Tây Du Ký hơn!

Tối hôm đó về đến nhà, Lâm Uyên nghỉ ngơi bằng cách lấy điện thoại ra xem tin tức giống như bao người khác.

Lúc này trên mạng có rất nhiều bản tin mới, chẳng hạn như đề tài đứng thứ hai trên hot search là:

Gần đây Lâm Uyên không phải ghi hình nhưng thỉnh thoảng vẫn chú ý tới tình hình Bài Hát Của Chúng Ta.

Theo lý mà nói thì đề tài này hẳn phải đứng đầu hot search mới phải. Rốt cuộc là tin tức gì lại có thể đẩy Bài Hát Của Chúng Ta xuống hạng hai?

Lâm Uyên tò mò xem thử. Lúc này đề tài đứng hạng nhất hot search là:

Tình huống gì đây? Lâm Uyên không nhịn được ấn vào xem.

Hoá ra đệ nhất nhân giới cổ tích Yến châu và một trong những tác giả đỉnh cấp nhất Hàn châu văn đấu đã có kết quả ——

Ngay ngày hôm qua, Bạch Kiệt thua!

Bên dưới còn có tin tức của tờ báo Tân Văn:

“Từ khi Sở Cuồng trấn áp toàn bộ giới cổ tích Yến châu, Bạch Kiệt lão sư đã trở thành tia hy vọng cuối cùng của bọn họ, chỉ có Bạch Kiệt mới có thể thay người Yến châu đánh bại Sở Cuồng, cho nên Bạch Kiệt lão sư mới đề nghị văn đấu. Nhưng không ai ngờ được Sở Cuồng lại dùng hai chữ “không rảnh” để cự tuyệt trận văn đấu này.”

“Trong lúc mọi người đều đang cảm khái Sở Cuồng cậy tài khinh người, Đại Vệ lại đề nghị văn đấu với Bạch Kiệt.”

“Người Yến châu đều cho rằng Bạch Kiệt có thể đánh bại Đại Vệ dễ dàng để chứng minh năng lực của mình, đồng thời cho Sở Cuồng thấy thực lực thật sự của Yến châu, lại không ngờ lượng tiêu thụ tác phẩm của Bạch Kiệt lại thua Đại Vệ.”

CHƯƠNG 716: SỞ CUỒNG CÓ PHONG THÁI CỦA ĐẠI ĐẾ

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

“Niềm kiêu ngạo, niềm hy vọng cuối cùng của người Yến châu rốt cuộc lại bại bởi tác giả Đại Vệ đến từ Hàn châu vừa mới gia nhập khối thống nhất!”

Chẳng trách đề tài này lại đứng đầu hot search, đây quả thật là ngày tối tăm nhất của giới cổ tích Yến châu.

Đại Vệ vừa xuất hiện đã nhất chiến thành danh ở cả năm châu! Điều đáng giận nhất là sau chuyện này Đại Vệ lại đăng một status.

Chỉ có hai chữ: “K.O.”

Những người không biết tiếng Anh lập tức tra tìm thông tin. Hỏi ra mới biết K.O. và OK viết gần giống nhau nhưng lại mang ý nghĩa hoàn toàn bất đồng!

Đây rõ ràng là giết người còn muốn diệt luôn tinh thần người ta.

Đối với việc này, người của các châu đều nghị luận:

“Xong rồi, lần này giới cổ tích Yến châu không thể ngóc đầu lên nổi.”

“Chậc chậc, Bạch Kiệt còn chưa kịp đấu với Sở Cuồng thì đã lành lạnh.”

“Trước có Sở Cuồng, sau có Đại Vệ, giới cổ tích Yến châu đúng là khóc không ra nước mắt.”

“Nhưng có sao nói vậy, Đại Vệ đúng là rất mạnh, hắn viết cổ tích quá tốt, hoàn toàn khác biệt với kiểu cổ tích hoàng tử công chúa thường thấy.”

“Ta còn tưởng là Bạch Kiệt sẽ đánh bại Đại Vệ, sau đó được Sở Cuồng coi trọng rồi đôi bên sẽ tiến hành văn đấu.”

“Sở Cuồng: ta còn chưa ra tay mà ngươi đã ngã xuống.”

Vừa cảm khái, đám cư dân mạng vừa không quên trêu chọc người Yến châu, nhất là cư dân mạng đến từ Hàn châu.

“Thấy người Hàn châu chúng ta mạnh không?”

“Nếu không phải viết cổ tích dài quá mất thời gian, Đại Vệ cũng có thể lấy một địch chín!”

“Cổ tích Hàn châu vô địch!”

“Chỉ có thế? Ta còn tưởng Yến châu các ngươi mạnh cỡ nào, ai dè…”

“Châu lục hung hăng nhất ở trước mặt Hàn châu chúng ta cũng chỉ có như thế.”

“Trước đó ta còn tưởng Sở Cuồng lấy một địch chín là rất mạnh, thuộc nhóm nhân vật truyền kỳ, nhưng sau khi thấy Đại Vệ lão sư đánh bại đệ nhất nhân ở Yến châu, ta đột nhiên cảm thấy Sở Cuồng không mạnh như trong tưởng tượng nha.”

“Chuyện hắn làm được, đại lão của chúng ta cũng có thể làm được!”

Mỗi châu ở Lam Tinh đều có điểm đặc sắc riêng, mà nhãn hiệu lớn nhất trên thân người Hàn châu chính là “kiêu ngạo”. Như thể bọn hắn chẳng biết cái gì gọi là khiêm tốn.

Mà kiêu ngạo một khi bị thổi bùng lên sẽ trở thành bành trướng. Lúc này bọn hắn đã không ngừng hô to khẩu hiệu “Cổ tích Hàn châu thiên hạ vô địch!”

Lúc này, người Yến châu đã lâm vào tự kỷ.

Đối mặt với sự giễu cợt của người Hàn châu, bọn họ bực bội vô cùng. Đột nhiên có một người Hàn châu đứng ra nói:

“Thắng chúng ta thì có gì hay? Có bản lĩnh thì bảo Đại Vệ tìm Sở Cuồng đi!”

Ôi chao? Lời nói này…

Có giỏi thì thắng Sở Cuồng đi!

Thắng được Sở Cuồng thì chúng ta mới thừa nhận cổ tích Hàn châu các ngươi trâu bò!

Trong nháy mắt, toàn bộ người Yến châu giống như tìm được phương hướng để phản kích, lập tức đỏ mặt hô hào:

“Dám lấy Đại Vệ ra để so sánh với Sở Cuồng? Tưởng ai cũng có thể làm được như Sở Cuồng à?”

“Không đánh bại Sở Cuồng thì đừng có xấu mặt mà tự xưng vô địch!”

“Người khiến Yến châu chúng ta sợ hãi là Sở Cuồng, không phải Đại Vệ.”

“Sở Cuồng mới là con ác long đáng sợ nhất!”

“Trong giới cổ tích, chúng ta chỉ phục mỗi Sở Cuồng!”

“Chênh lệch giữa Đại Vệ và Sở Cuồng ít nhất là hai lần Bạch Kiệt!”

“So với Sở Cuồng, Đại Vệ là cái thá gì?”

Tuy Sở Cuồng vốn cuồng ngạo nhưng người Tần châu có phong độ hơn nhiều, lúc trước Sở Cuồng trấn áp giới cổ tích Yến châu, đám người Tần châu cũng không giễu cợt tới mức này.

Tất cả cũng vì miệng đám người Hàn châu quá sắc, lời nào lời nấy bén như dao găm đâm vào tim khiến người Yến châu điên tiết.

Quá khinh người!

Lúc này người Yến châu bỗng cảm thấy Sở Cuồng còn thân thiết hơn Đại Vệ nhiều.

Tần châu: “. . .”

Tề châu: “. . .”

Sở châu: “. . .”

Hay cho một chiêu mượn dao giết người.

Nếu Đại Vệ thật sự văn đấu với Sở Cuồng thì dù ai thắng ai thua, người Yến châu cũng không thiệt thòi. Bọn hắn đều cảm thấy hả giận.

Để thực hiện âm mưu tàn độc này, các tác giả giới cổ tích Yến châu đều bắt đầu hô hào:

“Sở Cuồng có phong thái của Đại Đế!”

Có lẽ giờ khắc này, người Yến châu càng hy vọng Sở Cuồng thắng. Bởi vì Đại Vệ khiến bọn hắn quá phản cảm rồi, thắng còn giễu cợt người ta!

Vì thế người Yến châu không tiếc nâng Sở Cuồng lên tới trời cao, thậm chí còn có người bắt đầu lấy lòng Sở Cuồng, chạy tới khu bình luận của hắn để nhắn lại:

“Sở Cuồng lão sư, ta vừa nhìn đã biết ngài có phong thái của Đại Đế!”

“Người Yến châu chúng ta bội phục nhất là Sở Cuồng lão sư! Vậy mà đám người Hàn châu dám nói thành tựu của ngài trong giới cổ tích cũng chỉ có như thế!”

“Tần Tề Sở Yến ai không biết Sở Cuồng ngài lợi hại, chỉ có đám người Hàn châu hếch mũi lên trời là không biết điều!”

“Tần Tề Sở Yến chúng ta đều là anh chị em, nhưng người Hàn châu lại quá khinh người. Sở Cuồng Đại đế hãy ra tay trấn áp để đám người Hàn châu hiểu rõ ai mới là lão đại của năm châu nha!”

“Sở Cuồng Đại đế càn quét năm châu bốn bể!”

“Sở Cuồng lão sư là cầu nối văn hoá của hai châu Tần Yến chúng ta!”

“. . .”

Trong nháy mắt, ba châu Tần Tề Sở đều cười đến choáng váng.

Còn có loại thao tác này?

Yến châu các ngươi đánh không lại Hàn châu, lại đi tìm Tần châu hỗ trợ? Vấn đề là Tần châu không phải là viện binh của các ngươi!

Hồi đầu tháng Yến châu các ngươi còn hô hào 500 anh em Yến châu sẽ giết được con ác long Sở Cuồng nha? Còn kêu hắn là đại boss phản diện!

Sao lúc này lại nói “Sở Cuồng có phong thái của Đại đế” rồi?

Nghe nói có người tìm đại lão trợ giúp, nhưng chưa từng nghe nói có người tìm địch nhân hỗ trợ. Xem ra người Yến châu bị chọc tức tới hỏng cả não rồi, lại kéo nhau đi liếm cẩu Sở Cuồng.

Vì muốn đả kích Hàn châu mà bọn hắn chẳng cần tới liêm sỉ nữa luôn!

Lúc này.

Lâm Uyên đang ăn dưa bỗng trợn tròn mắt.

Ta đang ăn dưa vui vẻ cơ mà, tự nhiên bị dưa rớt trúng đầu là thế nào?

Ăn dưa của người khác thì ngon, nhưng đổi thành người khác ăn dưa của mình thì hết thơm rồi nha.

CHƯƠNG 717: LỰA CHỌN TRUYỆN CỔ TÍCH

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

Lâm Uyên không sợ thua, có thua cũng chả sao. Chủ yếu là bây giờ Lâm Uyên đang lên cơn lười, đến manga cũng chẳng muốn vẽ chứ đừng nói chi là viết một bộ cổ tích dài…

Nội việc ra mắt Sherlock Holmes hàng tháng đã khiến hắn rất mệt mỏi. Giờ còn bảo hắn viết song song hai bộ?

Lâm Uyên quyết định không để ý tới đám người Yến châu.

Ngay khi hắn vừa định offline chợt nghe được tiếng thông báo trên điện thoại. Có người nào đó vừa mới @ Sở Cuồng.

Lâm Uyên thuận tay mở ra. Đối phương là Đại Vệ.

“Văn đấu không?”

Bên dưới có đính kèm một bức tranh vẽ tay.

Trong tranh là một người dính đầy máu, dưới chân hắn có một bộ thi thể được viết tên “Bạch Khiết”. Tuy không nói rõ đó là Bạch Kiệt nhưng rõ ràng hai cái tên này đọc gần giống nhau.

Người đứng cạnh thi thể đang lau máu trên dao và nhìn về phía một người khác ở đối diện, hắn nói: “Giờ có rảnh không?”

Mà người đối diện hắn rõ ràng là đang ám chỉ Sở Cuồng, lúc này còn đổ mấy giọt mồ hôi.

Nét vẽ trong tranh rất đáng yêu nhưng nội dung của nó lại chẳng dễ thương tẹo nào.

Lâm Uyên: “. . .”

Cái tên Đại Vệ này vẽ xấu quá đi. Ảnh Tử trong cơ thể Lâm Uyên đang kêu gào phẫn nộ.

Đây là sự khinh nhờn đối với hội hoạ!

Bị cảm giác bất mãn này chi phối, Lâm Uyên không offline mà thầm nghĩ, nếu lúc này hắn không ứng chiến thì nói không chừng một đống tác giả Hàn châu lại sẽ tìm hắn đòi văn đấu.

Theo luật cũ, mỗi khi Lâm Uyên chiến thắng một lần thì số lượt bị khiêu chiến sau đó sẽ hạ thấp xuống.

Vậy thì không cần tránh nữa.

Lâm Uyên dứt khoát @ lại đối phương, viết ra một chữ tiếng Anh đơn giản:

“OK.”

Không phải Lâm Uyên muốn dùng chiêu lấy đạo của người trả cho người, chẳng qua là hắn lười gõ chữ. Chữ “OK” này đương nhiên viết ngắn hơn là chữ “Được” rồi.

Trên Bộ Lạc.

Đám cư dân mạng còn đang cười đùa đám người Yến châu vì muốn trả thù người Hàn châu mà trở thành liếm cẩu cho Sở Cuồng, đột nhiên nhìn thấy Đại Vệ đòi văn đấu với Sở Cuồng, hơn nữa còn vẽ một bức tranh đầy ý khiêu khích, ai nấy đều trợn tròn mắt ——

“Trời ạ!”

“Dám khiêu chiến Sở Cuồng?”

“Đại Vệ thật là phách lối!”

“Đám người Yến châu mượn dao giết người thật chuẩn, quả nhiên Đại Vệ bị khích tướng ngay!”

“Vậy cũng được nữa hả?”

“Vốn biết đám người Yến châu như hổ, bây giờ xem lại mới thấy Hàn châu càng giống hổ hơn nha.”

Mọi người đều biết chiêu liếm cẩu của người Yến châu là đang khích tướng Đại Vệ, ai cũng xem đó là trò cười, không ngờ Đại Vệ thật sự lại bị khích tướng mà đi khiêu chiến Sở Cuồng!

Quả nhiên người Hàn châu quá kiêu ngạo.

Nhưng khi thấy Sở Cuồng đồng ý văn đấu, hơn nữa còn dùng từ tiếng Anh mà Đại Vệ từng dùng với Bạch Kiệt để trả lời hắn, adrenaline của đám cư dân mạng lập tức tăng vọt!

“Ha ha ha, Sở Cuồng nói OK kìa!”

“Không ai có thể cuồng hơn Sở Cuồng!”

“Không hổ là người đã từng lấy một địch chín vị đại lão, Sở Cuồng đang công khai nói với mọi người hắn muốn dùng phương thức gậy ông đập lưng ông để chơi chết Đại Vệ!”

“Ta thích tính cách của Sở Cuồng!”

“Sở Cuồng có phong thái của Đại đế!”

“Sở Cuồng vẫn trước sau như một ngang ngược như vậy.”

Đại Vệ và Bạch Kiệt văn đấu đã khiến rất nhiều người chú ý, mà lần này tin tức đại chiến giữa Đại Vệ và Sở Cuồng lập tức lên thẳng hot search!

“Sở Cuồng lại viết truyện cổ tích rồi!”

Người Tần châu là hưng phấn nhất, bởi vì Sở Cuồng đại biểu cho châu lục của bọn họ, rất nhiều người đều xem đây lại đại chiến giữa Tần châu và Hàn châu.

Ngoài ra người Yến châu cũng hưng phấn không kém! Vốn bọn họ còn lo lắng Sở Cuồng không chịu ra tay, không ngờ hắn lại thoải mái đồng ý với Đại Vệ.

Có người Yến châu vỗ ngực nói: “Nếu lần này Sở Cuồng trấn áp được Đại Vệ, ta thề từ nay về sau sẽ tuyệt đối không nói xấu Sở Cuồng một câu nào, ta sẽ trở thành fan não tàn của hắn!”

Lời này không hề ngoa. Hàn châu giẫm đạp Yến châu quá tàn nhẫn nhưng Yến châu lại chẳng có người nào chống lại được Đại Vệ. Sở Cuồng tuy không phải người Yến châu nhưng nếu hắn đánh bại Đại Vệ thì sẽ trở thành chúa cứu thế của Yến châu, từ nay về sau bọn hắn sẽ tâm phục khẩu phục, không còn oán khí gì với Sở Cuồng nữa.

. . .

Lâm Uyên đã không còn ăn dưa mà bắt đầu suy nghĩ xem nên dùng tác phẩm nào để văn đấu.

“Harry Potter?”

Tuy có người nói Harry Potter là truyện dành cho người lớn nhưng khi tác phẩm này phát hành trên địa cầu rõ ràng được gắn mác sách thiếu nhi nha.

Cái giới hạn này rất mơ hồ.

Nếu theo tiêu chuẩn của Lam Tinh thì Harry Potter cũng có thể xem là tiểu thuyết huyền huyễn.

Nhưng rất nhanh sau đó Lâm Uyên đã từ bỏ ý định viết Harry Potter.

Không phải vì các loại tranh cãi về thể loại của nó, mà chủ yếu vì tiểu thuyết này rất dài, bây giờ Lâm Uyên đang trong trạng thái cá ướp muối, hắn lười viết truyện quá dài ấy mà…

Đợi sau này siêng rồi tính.

Lâm Uyên dự định tìm bộ cổ tích ngắn ngắn một chút. Lúc trước hắn từng viết ca khúc Trấn Cổ Tích để chôn xuống đủ loại hố, bây giờ có thể lấp thêm một hố rồi.

Nghĩ vậy, Lâm Uyên bắt đầu lựa chọn. Khoảng mười phút sau, rốt cuộc hắn cũng chọn được tác phẩm thích hợp. Trong Trấn Cổ Tích có một câu như thế này: “Nghe nói Hatter thích Alice…”

Ca từ của câu này ám chỉ truyện cổ tích Alice Ở Xứ Sở Thần Tiên, Lâm Uyên cảm thấy nó rất thích hợp để văn đấu với Đại Vệ, bởi vì cổ tích của Đại Vệ có thiên hướng giống với cổ tích phương tây trên địa cầu, mà vừa hay Alice Ở Xứ Sở Thần Tiên cũng là cổ tích phương tây, phong cách giống nhau sẽ thích hợp để văn đấu hơn.

Còn có một điểm rất quan trọng, bộ tiểu thuyết này cực kỳ mạnh mẽ!

Trên địa cầu từng đánh giá Alice Ở Xứ Sở Thần Tiên là một trong những bộ tiểu thuyết có sức ảnh hưởng lớn nhất vào thế kỷ 19.

CHƯƠNG 718: BA BÍ DANH LẠI ĐỒNG THỜI RA TAY

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

Ngoài ra, tác phẩm văn học thiếu nhi kinh điển Biên niên sử Narnia cũng lấy một phần ý tưởng từ câu chuyện cổ tích này. Bộ sách còn từng được phiên dịch thành hơn một trăm loại ngôn ngữ ở mọi quốc gia trên địa cầu, sau đó ra đời rất nhiều tác phẩm ăn theo từ hội hoạ đến âm nhạc, phim ảnh,…

Được rồi.

Lâm Uyên thừa nhận nãy giờ hắn chỉ đang viện lý do. Nguyên nhân thật sự khiến hắn chọn viết Alice Ở Xứ Sở Thần Tiên chỉ là tác phẩm này không dài, hắn có thể gõ chữ trong vài ngày là xong, sau đó tiếp tục làm cá ướp muối…

Series truyện Alice Ở Xứ Sở Thần Tiên có hai phần. Phần một khoảng bảy mươi đến tám mươi ngàn chữ, gọi đó là truyện dài thì hơi miễn cưỡng, cho nên Lâm Uyên dứt khoát tung luôn cả hai phần ra, tổng cộng có khoảng hai trăm ngàn chữ.

Lâm Uyên thật muốn ấn like cho chính mình. Người lười đều có tự giác của người lười nha.

Lúc này Lâm Uyên đột nhiên nghĩ tới, Beethoven cũng có một tác phẩm tên là Fur Elise, tuy Elise này khác với Alice trong truyện cổ tích nhưng hắn không nói thì ai mà biết được.

Chẳng lẽ đây là cơ hội để Sở Cuồng và Tiện Ngư ké fame nhau?

(Chú thích: trong tiếng Trung, Elise và Alice có cùng phiên âm và cách viết.)

Fur Elise của Beethoven là một trong những bản nhạc dương cầm nổi tiếng nhất trên địa cầu, không kém gì Hôn Lễ Trong Mơ Mariage d'Amour.

Năm nay Lâm Uyên đang đánh bảng để làm khúc phụ, nếu Alice Ở Xứ Sở Thần Tiên có thể nổ mạnh thì Lâm Uyên hoàn toàn có thể chọn đưa bài Fur Elise đi tham gia mùa giải âm nhạc!

Nhờ nhiệt độ từ truyện cổ tích, bản nhạc này nhất định sẽ hot lên!

Thậm chí dù không có nền móng cổ tích thì Fur Elise cũng có thể hot, nhưng có nhiệt độ mà không xài thì chính là đồ ngốc, Lâm Uyên rất giỏi tự cọ nhiệt độ của chính mình dưới mỹ danh “đồng thời ra tay”.

Nghĩ vậy, ánh mắt Lâm Uyên trở nên nghiêm túc. Việc phát hành Alice Ở Xứ Sở Thần Tiên không còn là để văn đấu cổ tích với Đại Vệ nữa rồi mà đã trở thành một bước để hắn lên đỉnh khúc phụ năm nay!

Bất kỳ chuyện gì liên quan đến mục tiêu trở thành khúc phụ năm nay, Lâm Uyên đều sẽ làm việc rất ổn thoả, thậm chí còn vượt qua được cơn lười đeo bám hắn mấy ngày nay.

Hay là cũng để cho Ảnh Tử hỗ trợ gia tăng nhiệt độ?

Cổ tích Alice Ở Xứ Sở Thần Tiên là một tác phẩm đầy sức sáng tạo, nhân vật chính Alice là một cô bé dễ thương, trong lúc buồn chán cô bé tình cờ phát hiện một con thỏ trắng đang nói chuyện với chiếc đồng hồ bỏ túi của mình. Vì đuổi theo nó, Alice rơi vào hang thỏ, từ đó tiến vào một thế giới ngầm vô cùng thần kỳ.

Ở thế giới này, uống một hớp nước sẽ nhỏ lại bằng một chú chuột, ăn một miếng bánh ngọt sẽ biến thành người khổng lồ. Cùng một cây nấm, ăn nửa bên trái sẽ bị lùn đi, ăn nửa bên phải sẽ cao lên. Toàn bộ đồ ăn ở xứ sở thần tiên đều rất cổ quái.

Cô bé còn gặp được đủ loại sinh vật kỳ quái, chẳng hạn như Dodo, thằn lằn Bill, mèo Cheshire, March Hare, nữ công tước xấu xí,… đương nhiên bao gồm cả Mad Hatter được nhắc tới trong Trấn Cổ Tích. Ngoài ra, cô bé còn gặp được một bộ bài poker, Hoàng hậu Q cơ và ông Hoàng K cơ.

Trí tưởng tượng của trẻ con là vô cùng vô tận, Lâm Uyên chỉ cần phát hành tiểu thuyết thôi thì bọn nhỏ cũng có thể nghĩ ra đủ mọi hình tượng, nhưng nếu có Ảnh Tử tham dự để vẽ tranh minh hoạ, thiết kế hình tượng nhân vật phù hợp với trí tưởng tượng của mọi người thì sẽ khiến bọn nhỏ càng thêm si mê!

Vậy thì Ảnh Tử đúng là nên ra tay rồi.

Lâm Uyên đột nhiên cạn lời. Đây là hắn đang tự hố chính mình sao?

Rõ ràng hắn chọn Alice Ở Xứ Sở Thần Tiên là vì lười biếng, nhưng cuối cùng lại vì thế mà bắt đầu bận đến đầu bù tóc rối, không còn dư ra chút thời gian rảnh nào, thậm chí phải vận động cả ba bí danh cùng một lúc.

Thật là bất đắc dĩ nha.

Lâm Uyên cố gắng xua đi con sâu lười trong người, an ủi vận động chính mình, sau đó trở về phòng làm việc bắt đầu động thủ, vừa viết tiểu thuyết Alice Ở Xứ Sở Thần Tiên vừa vẽ tranh minh hoạ.

. . .

Trong phòng làm việc.

Kim Mộc gật gù đứng bên cạnh nhìn Lâm Uyên chăm chỉ gõ chữ, gõ được một đoạn lại cầm bút lên vẽ mấy bức tranh minh hoạ, bận rộn luôn tay luôn chân.

Ông chủ rất hăng hái làm việc nha!

Vừa cố gắng vừa chăm chỉ, đúng là một tác giả có tâm!

Kim Mộc đã biết việc Lâm Uyên chuẩn bị văn đấu với Đại Vệ, hắn còn thấy vui vẻ trong lòng. Thứ nhất là vì hắn rất có lòng tin vào năng lực sáng tác của Sở Cuồng, thứ hai là vì nếu lần này ông chủ thắng văn đấu sẽ thu được lòng dân Yến châu!

Cơ hội tốt đó nha.

Nếu Sở Cuồng thắng, như vậy người đẩy nền cổ tích Yến châu xuống đáy vực sẽ lắc mình một cái trở thành ân nhân của Yến châu, huỷ diệt bọn họ rồi lại cứu vớt bọn họ!

Giống như thủ pháp cây gậy và củ cà rốt, vô tình thế nào lại phù hợp với tâm thuật đế vương thời cổ đại. Không uổng công người Yến châu hô hào “Sở Cuồng có phong thái của Đại đế”.

Hơn nữa lần này Sở Cuồng có lý có cứ, sẽ không ai nói hắn đang chơi chiêu âm hiểm. Dù sao cũng là người Yến châu năn nỉ hắn ra tay nha.

Nhưng mà Đại Vệ cũng không phải dễ chơi. Tuy Kim Mộc rất có lòng tin với ông chủ nhưng hắn biết ông chủ không phải người bách chiến bách thắng. Mới cuối năm ngoái ông chủ còn thua Dương Chung Minh một ván kìa.

Cho nên Kim Mộc tuy có lòng tin nhưng vẫn rất cảnh giác, còn cố tình chú ý tới động tĩnh bên chỗ Đại Vệ.

“Hả?”

Khi đọc được tin tức Đại Vệ mới tuyên bố, Kim Mộc nhíu chặt mày, trong mắt hiện lên vẻ lo âu. Tác phẩm lần này của Đại Vệ chưa ra mắt đã có sẵn ưu thế!

“Sao thế?”

Vừa viết tiểu thuyết vừa vẽ tranh liên tục nửa giờ, Lâm Uyên dừng lại uống một ngụm nước, chợt thấy biểu tình nghiêm túc của Kim Mộc bèn thuận miệng hỏi thăm một câu.

CHƯƠNG 719: ƯU THẾ CỦA SỞ CUỒNG

Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH

Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại

-----------------

“Chuyện văn đấu ấy.” Kim Mộc nói, “Đại Vệ vừa mới công bố tin tức trên Bộ Lạc, nói là tác phẩm hắn dùng để văn đấu với ngài là I Wish I Knew, cũng chính là tác phẩm đã đánh bại Bạch Kiệt!”

Lâm Uyên ngẩn ra. “Theo quy tắc văn đấu thì một tác phẩm chỉ được dùng để đấu với một tác giả thôi mà?”

Gần đây Lâm Uyên rất rảnh rỗi ăn dưa nên cũng biết tiểu thuyết I Wish I Knew chính là tác phẩm mới xuất bản của Đại Vệ.

“Không phải…” Kim Mộc bất đắc dĩ nói, “Hắn lợi dụng kẽ hở của quy tắc, nói là lần này sẽ dùng phần hai của I Wish I Knew để văn đấu với ngài.”

Phần hai?

Lâm Uyên đã hiểu. Nói cách khác Đại Vệ chia I Wish I Knew thành hai phần, phần đầu dùng để đấu với Bạch Kiệt, phần sau để đấu với mình, đúng là cùng một quyển sách nhưng nội dung lại không giống nhau, chỉ tiếp nối với phần trước.

“Cũng không quan trọng.” Lâm Uyên bình thản nói, nếu quy tắc văn đấu không ghi rõ điều này thì chứng tỏ việc này là hợp cách.

“Nhưng vấn đề là…” Kim Mộc cười khổ, “Phần đầu của I Wish I Knew đã đánh bại Bạch Kiệt, có sẵn một lượng fan cứng, mà tác phẩm của ngài hoàn toàn mới, rõ ràng là yếu thế hơn.”

“Ta cũng có ưu thế.”

Lâm Uyên nhìn rất thoáng. Đại Vệ có lượng fan cơ sở từ phần đầu của bộ tiểu thuyết thì Lâm Uyên hắn có tranh minh hoạ cấp đại sư, ưu thế này của hắn ai mà bắt chước được?

Kim Mộc há miệng, cuối cùng cũng không nói gì nữa, nhưng lo âu trong lòng hắn vẫn chưa biến mất.

Trên thực tế, lo lắng của hắn cũng là nỗi niềm của rất nhiều cư dân mạng.

Khi mọi người thấy Đại Vệ thông báo sẽ dùng phần hai của I Wish I Knew đi văn đấu với Sở Cuồng, có người đặt ra vấn đề:

“Việc này có hợp quy củ không?”

“Đại Vệ văn đấu kiểu này có vẻ đang chiếm tiện nghi nha.”

“Tác phẩm của Sở Cuồng phải là Shuke Và Beita phần hai thì mới vãn hồi được hoàn cảnh xấu này.”

“Nhờ danh tiếng của phần trước, I Wish I Knew sẽ có sẵn rất nhiều độc giả, có được phần một rồi ai mà chẳng muốn đi mua phần hai dù chất lượng của nó có thấp đi cũng kệ.”

“Giống như nếu Sở Cuồng ra phần hai Shuke Và Beita thì ta cũng sẽ đi mua vậy đó.”

Rất nhanh đã có người Yến châu lên tiếng:

“Văn đấu là truyền thống của Yến châu chúng ta. Trong nhiều năm qua tình huống này cũng từng xuất hiện mấy lần, chúng ta không cấm hành động này, chỉ là mọi người đều tận lực không làm như vậy mà thôi.”

Nói một cách đơn giản chính là:

Điều này đã từng gây tranh cãi ở Yến châu, nhưng vì không có định ra quy tắc cụ thể nên không tính là làm sai. Cũng bởi vì nó tạo thành tranh cãi nên đại đa số các tác giả ở Yến châu đều sẽ không chơi chiêu này, miễn cho có người nói bọn hắn thắng mà không oai.

Nhưng Đại Vệ không phải người Yến châu, đương nhiên không cố kỵ chuyện này. Bây giờ Đại Vệ cũng có thể nói là trước đó hắn không hề biết đây là vấn đề gây tranh cãi.

Quả nhiên người Hàn châu đều đứng về phía Đại Vệ:

“Người Hàn châu chúng ta không quá am hiểu về văn đấu, Đại Vệ lão sư làm sao mà biết được.”

“Nếu đã không đưa vào quy tắc thì nói rõ việc này không có gì sai.”

“Sở Cuồng cũng có thể viết phần hai cho tác phẩm trước đó của hắn nha.”

“Huống chi cơ sở của I Wish I Knew cũng là do Đại Vệ tự mình tạo ra.”

Tuy cách nói của người Hàn châu không thể thuyết phục mọi người nhưng không ai có thể chỉ trích Đại Vệ. Ai bảo trong quy tắc văn đấu không có ghi rõ việc này?

Chỉ là từ đó, sách mới của Sở Cuồng khiến mọi người không khỏi lo lắng.

“Chuyện này khó rồi đây.” Có người lo âu nói, “Tuy Sở Cuồng viết cổ tích rất lợi hại nhưng ai cũng biết hắn giỏi nhất là truyện cổ tích ngắn. Bộ cổ tích dài Shuke Và Beita của hắn đúng là có xuất sắc nhưng trình độ cũng không cao hơn Bạch Kiệt. Mà Đại Vệ lại thắng cả Bạch Kiệt, bây giờ lại có được ưu thế lớn trước khi phát hành.”

Sở Cuồng là Vua Cổ Tích Ngắn, nhưng bộ cổ tích dài Shuke Và Beita lại khá phổ thông, những ai từng đọc tác phẩm này đều cảm thấy cổ tích dài Sở Cuồng viết không hay bằng cổ tích ngắn.

Đó là điều đương nhiên.

Trấn Cổ Tích của Sở Cuồng bao gồm rất nhiều truyện cổ tích nổi tiếng toàn cầu, bộ nào bộ nấy đều là tinh hoa của giới cổ tích. Còn ShuKe Và Beita chẳng qua chỉ nổi tiếng ở Trung Quốc mà thôi, bị mọi người đánh giá như thế cũng rất bình thường.

Lúc này có người lạc quan nói: “Biết đâu Sở Cuồng cũng sẽ viết phần sau cho Shuke Và Beita thì sao?”

Lời này khiến mọi người yên tâm hơn một chút. Ít ra như thế tác phẩm mới cũng sẽ có lực lượng để đấu với I Wish I Knew.

Mà cũng chỉ có mình Kim Mộc biết Shuke Và Beita không có phần sau. Tác phẩm mới của Sở Cuồng tên là Alice Ở Xứ Sở Thần Tiên, là một câu chuyện cổ tích mới tinh.

Đây không phải bí mật gì, cho nên vài ngày sau, Ngân Lam Thư Khố bắt đầu công bố tin tức:

“Tác phẩm mới của Sở Cuồng “Alice Ở Xứ Sở Thần Tiên” đã ấn định ngày phát hành, kính mời quý độc giả ủng hộ!”

Trên mạng lập tức náo nhiệt hẳn lên.

Tác phẩm mới của Sở Cuồng tên là Alice Ở Xứ Sở Thần Tiên, căn bản không phải là phần tiếp theo của Shuke Và Beita như mọi người tưởng tượng!

Đại Vệ vẫn chiếm tiện nghi!

Lúc này, có người đột nhiên cảm thấy tên sách Alice Ở Xứ Sở Thần Tiên có vẻ quen tai. Một người đột nhiên hô lên:

“Trời đất, Alice này sẽ không phải là Alice được nhắc tới trong bài hát Trấn Cổ Tích của Tiện Ngư đó chứ?!”

Trấn Cổ Tích?

Rất nhiều người chợt nhớ tới bài hát này, quả thật trong ca từ của nó có một câu là “Nghe nói Hatter thích Alice”. Lúc trước khi phát hành bài hát, Sở Cuồng còn công khai tuyên bố những tác phẩm được nhắc tới trong bài hát Trấn Cổ Tích sẽ từ từ ra mắt độc giả.

Sự thật đúng là như thế.

Sở Cuồng lần đầu tiên viết truyện cổ tích dài Shuke Và Beita cũng từng được nhắc tới trong Trấn Cổ Tích, mà bây giờ Alice cũng đã ra sân!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!