Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
Nghe được lời xác nhận, mọi người lâm vào ngơ ngác. Đây thật sự là game do Tiện Ngư lão sư thiết kế!
“Các ngươi thật là khiêm tốn, trò chơi này hốt bạc rồi nha!”
“Tôn Diệu Hoả, ngươi dù gì cũng là ca sĩ tuyến một, kiểu gì cũng sẽ bị người ta nhận ra thôi.”
“Cho dù Tiện Ngư lão sư dùng tên thật thì người biết hắn ở ngoài đời cũng không ít, mấy năm nay hắn cũng thường dùng tên thật để liên hệ với ngoại giới mà.”
“Căn bản không khống chế được, rất nhiều người tin tức linh thông.”
“Không nói tới việc này, Tiện Ngư lão sư quá trâu bò, còn biết thiết kế trò chơi!”
“Ta dâng hai đầu gối cho Tiện Ngư lão sư!”
“Bây giờ mà có người nói cho ta biết Tiện Ngư lão sư còn lái được máy bay thì ta cũng không kinh ngạc!”
Đám người cực kỳ khiếp sợ.
. . .
Quả nhiên lời dự đoán của Ngư Vương Triều đã được nghiệm chứng rất nhanh.
Ngay tối hôm đó một bài viết được đưa lên mạng với tiêu đề: “Rúng động! Các ngươi có biết Plants vs. Zombies là do ai thiết kế ra không?”
Ai thiết kế? Sao phải thần bí như vậy? Chẳng lẽ là đại lão nào đó trong giới trò chơi?
Bài viết lập tức thu hút sự chú ý của cư dân mạng, có người ấn vào xem:
“Lâm Uyên chính là Tiện Ngư, Tiện Ngư chính là người thiết kế game Plants vs. Zombies, mà ông chủ công ty game Uyên Hoả là ca sĩ tuyến một Tôn Diệu Hoả trong Ngư Vương Triều!”
Éc!!
Xem xong tin tức này, đám người đều trợn mắt há hốc mồm! Ngay sau đó tin tức được truyền bá khắp mạng internet với tốc độ ánh sáng.
Lần này những lời thảo luận không còn giới hạn trong các diễn đàn game nữa.
“Trời ạ, ta không nhìn lầm đó chứ?”
“Trò chơi này là do Tiện Ngư lão sư thiết kế?”
“Tên thật của Tiện Ngư lão sư là Lâm Uyên?”
“Ta còn tưởng Tiện Ngư là tên thật của Ngư phụ cơ?”
“Tôn Diệu Hoả mở công ty rồi?”
“Chẳng trách zombie trong game lại nhảy Moon Walk, chẳng trách nhạc nền là do Tiện Ngư phối, thì ra không phải công ty game tìm Ngư phụ hợp tác mà là trò chơi này vốn do Ngư phụ làm ra!”
“Ngư phụ còn biết thiết kế game!”
“Ngư phụ là nhạc sĩ, hắn biết viết kịch bản phim đã rất trâu rồi, giờ lại còn biết thiết kế game!”
“Trời ạ, không tài nào ngờ nổi game ta chơi suốt hay ngày nay lại do Ngư phụ thiết kế!”
“Chắc chắn chưa vậy? Không lầm đó chứ? Lâm Uyên thật sự là tên thật của Ngư phụ?”
“Đã xác nhận rồi, trong giới có người từng hợp tác với Tiện Ngư mà, trên hợp đồng ghi rõ tên Lâm Uyên đấy.”
“Người quen của ta bên Tinh Mang cũng nói ở bên đó bọn họ gọi Tiện Ngư lão sư là Lâm đại biểu, chứng tỏ Tiện Ngư họ Lâm thật!”
“Chỉ có mình ta cảm thấy tên Ngư phụ rất hay sao? Lâm Uyên… ha ha, chắc ý là uyên bác?”
Từ hoài nghi đến xác nhận, tất cả mọi người đều khiếp sợ, internet trở nên náo nhiệt vô cùng.
Tiện Ngư! Nhạc sĩ! Biên kịch! Giờ lại còn thêm một thân phận nữa là nhà thiết kế game!
Trong giới trò chơi, các công ty lớn nghe được tin tức này đều ngơ ngác.
“Tiện Ngư thiết kế trò chơi?!”
“Vị tiểu khúc phụ kia?”
“Mịa!”
“Tiện Ngư không phải người trong giới âm nhạc và điện ảnh sao? Hắn lại còn làm game!”
“Đây mới thật là thiên tài!”
“Tuy rất không tưởng tượng nổi nhưng trong lịch sử thỉnh thoảng sẽ xuất hiện một số thiên tài kinh thế hãi tục như vậy, bên Trung châu chẳng phải cũng có mấy người được xưng tụng là thiên tài đương thời đó sao? Không biết bao nhiêu thật bao nhiêu giả, nhưng Tiện Ngư của chúng ta chính là thiên tài hàng thật giá thật!”
“Trong trò chơi này hẳn là hắn cung cấp ý tưởng sáng tạo, người hoàn thiện nó chắc chắn không phải là hắn, hẳn là còn chưa đến mức tham dự cụ thể vào quá trình thiết kế game.”
“Đúng vậy, nhưng chỉ dựa vào khả năng sáng tạo thôi đã quá trâu bò rồi!”
“Có thể làm ra trò chơi hot như vậy, trừ may mắn còn cần linh cảm nữa.”
. . .
Trong biệt thự của Lâm gia.
Mẹ Lâm Uyên cười hỏi: “Con thiết kế game này à?”
Lâm Huyên trợn tròn mắt: “Chẳng trách chị và Dao Dao rủ em chơi mà em không thèm để ý, thì ra em chính là người làm ra nó.”
Dao Dao lườm Lâm Uyên một cái: “Anh lợi hại.”
Lâm Uyên: “. . .”
Tên người thiết kế Lâm Uyên đã cố ý sử dụng tên thật để che giấu danh tiếng, không ngờ mới có mấy ngày đã bại lộ. Xem ra vẫn phải cẩn thận hơn mới được. Trên mạng có quá nhiều người được Hercule Poirot và Sherlock Holmes nhập nha.
Đừng để ngày nào đó mấy bí danh khác bị khui ra thì toi.
Trên mạng, từ khi tin tức Tiện Ngư thiết kế game được đưa ra ánh sáng thì các minh tinh khác đều lục tục lên tiếng.
Ca hậu Giang Quỳ dẫn đầu chia sẻ game lên mạng xã hội, còn viết một câu: “Gần đây ta đang nghiện game này, bạn nào chơi rồi giơ tay nè!”
Hạ Phồn cũng đăng status: “Trò chơi mà Lâm Uyên thiết kế chẳng lẽ các ngươi không muốn chơi thử một lần? Đừng nói với ta các ngươi không biết Lâm Uyên là ai.”
Nguỵ Hảo Vận viết: “Tiện Ngư lão sư đúng là thiên tài, Plants vs. Zombies là trò chơi thú vị nhất năm!”
Trần Chí Vũ cũng nhiệt tình đề cử game với đám fan hâm mộ, Tôn Diệu Hoả thì càng không cần phải nói.
Ngoài ra còn có rất nhiều minh tinh từng hợp tác với Tiện Ngư cũng chia sẻ link trò chơi, tình cảnh đồ sộ như vậy khiến các công ty game khác hâm mộ tới đỏ mắt!
Nên biết các công ty game lớn muốn ra mắt trò chơi đều phải trả tiền để các minh tinh hỗ trợ quảng cáo, càng là người nổi tiếng thì lệ phí càng cao.
Nhưng mà nhìn Tiện Ngư xem.
Vị tiểu khúc phụ này chỉ cần bộc lộ thân phận nhà thiết kế game là đã có một đám minh tinh nổi tiếng chủ động đề cử game của hắn!
“Người so với người đúng là tức chết mà!”
“Lần trước ta muốn mời Hạ Thắng tiến cử trò chơi của công ty chúng ta với fan hâm mộ, người đại diện của hắn vừa há miệng đã đòi tiền triệu! Kết quả lần này Tiện Ngư thiết kế trò chơi, hắn vui vẻ đề cử không thu phí một đồng!”
CHƯƠNG 956: LÂM UYÊN TIỆN NGƯ
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
“Lần trước ta muốn mời Thư Du đề cử game, nàng còn đòi tới hai triệu đấy!”
“Đám minh tinh tuyến một này tuỳ tiện quảng cáo một câu đều thu lệ phí đắt gần chết, vậy mà Tiện Ngư vừa ra mắt game là bọn hắn chạy tới liều mạng đề cử như không cần tiền!”
“Có khi nào Tiện Ngư trả tiền cho bọn hắn làm vậy không?”
“Trả tiền cái con khỉ, ta vừa mới hỏi người đại diện của minh tinh mới hợp tác lần trước, đối phương nói đám minh tinh đều chủ động tự đề cử, Tiện Ngư chưa từng liên lạc với bọn hắn.”
“Moá!”
“Một đám minh tinh ở trước mặt Tiện Ngư đều làm liếm cẩu!”
“Lúc chúng ta mời mọc bọn hắn quảng cáo game cũng có khác gì liếm cẩu đâu. Trừ phi là công ty game đỉnh cấp mới được minh tinh chủ động đề nghị hợp tác, nhưng cũng không có chuyện miễn phí như vậy đâu.”
“Đột nhiên nhớ tới một câu nói đau lòng: ngươi vĩnh viễn cũng không biết nữ thần trong lòng ngươi sẽ chủ động đến thế nào ở trước mặt người khác.”
“Đừng nói nữa, đau ở trong tim đây này!”
“. . .”
Đối với hành vi liếm cẩu của đám minh tinh, các công ty trong giới làm game chỉ biết cảm khái trong nước mắt.
Mà đám cư dân mạng cũng ném ra một câu bình luận ngắn gọn mà rất súc tích: “Đời!”
Chứ còn gì nữa!
Khi mọi người không biết Plants vs. Zombies là do Tiện Ngư thiết kế, dù có biết bao nhiêu người yêu thích trò chơi này thì đám minh tinh cũng không hé miệng khen được một câu. Nhưng tin tức vừa lộ ra, bọn hắn hăng hái đề cử game hơn ai hết! Làm như mình thích chơi game này lắm vậy.
Hừ hừ.
Sao không khen từ sớm đi? Còn không phải là vì muốn lấy được hảo cảm của Tiện Ngư sao?
Quả nhiên minh tinh cũng chỉ là người bình thường, đối mặt với đại lão có thể ảnh hưởng tới tiền đồ của mình thì ai cũng sẽ trở thành liếm cẩu.
Giờ phút này khu bình luận của Tiện Ngư trên Blog cũng vô cùng náo nhiệt. Rất nhiều fan vào trêu chọc:
“Không biết thiết kế game và làm biên kịch thì không phải là nhạc sĩ tốt!”
“Có một số người ngoài mặt là người làm nhạc nhưng sau lưng lại là biên kịch phim điện ảnh, ở bên hông làm nhà thiết kế trò chơi!”
“Luận về đa nhiệm, ta chỉ phục Tiện Ngư!”
“Lâm Uyên… tên của Ngư phụ thật là hay.”
“Cho ta tò mò hỏi một câu, tại sao ngươi lại lấy tên Tiện Ngư để hành nghề?”
“Hai chữ Tiện Ngư có ý nghĩa đặc biệt gì sao?”
Ngoài trừ đám cư dân mạng thích trêu chọc thì cũng có rất nhiều người tò mò về việc này. Tiện Ngư là nghệ danh, nghe có vẻ như có ý nghĩa sâu xa nào đó. Không ít người bắt đầu thảo luận:
“Chẳng lẽ vì Ngư phụ thích ăn cá?”
“Ha ha, sao ngươi không nói Ngư phụ hâm mộ sự tự do của cá luôn đi?”
“Cá nhân ta cho rằng cái tên này có liên quan đến tên Ngư phụ. Uyên có nghĩa là đầm nước, cho nên hắn mới đặt nghệ danh Tiện Ngư, dù sao cá cũng sống trong nước mà.”
“Ta vẫn nghiêng về khả năng Ngư phụ hâm mộ loài cá tự do hơn, trước đây sức khoẻ hắn vốn không được tốt.”
Lâm Uyên cũng đang online, thấy được fan hâm mộ đang thảo luận về nghệ danh của mình.
Thật ra chuyện này không có gì phải giữ bí mật, thế là Lâm Uyên đăng một status lên Blog để giải thích ý nghĩa cái tên Tiện Ngư:
“Lâm uyên tiện ngư, không bằng lui về kết lưới.”
(Giải thích: tới đầm nhìn cá không bằng trở về đan lưới, thay vì có nguyện vọng hão huyền thì chẳng bằng bắt tay vào làm ngay.)
Không cần phải giải thích cặn kẽ, hẳn là mọi người đều hiểu được. Ban đầu vì câu ngạn ngữ này của Địa Cầu nên Lâm Uyên mới đặt cho mình nghệ danh Tiện Ngư.
Lúc này.
Đám cư dân mạng đang rối rít trò chuyện chợt thấy được status mới của Lâm Uyên, ai nấy đều ngẩn ngơ.
Lâm uyên tiện ngư?
Tiện Ngư đang giải thích ý nghĩa nghệ danh của mình? Những lời này quá kinh điển rồi!
“Không hổ là Ngư phụ, ý nghĩa nghệ danh thật tuyệt!”
“Rất có tính triết lý nha.”
“Người ít văn hoá như ta còn nghe hiểu này!”
“Ngư phụ đúng là văn chương lai láng, đặt nghệ danh thôi mà cũng nội hàm như vậy.”
“Những lời này ta chỉ hiểu ý nghĩa đại khái, có đại thần nào giải thích cặn kẽ giùm không?”
“Đây là đạo lý rất đơn giản: ngươi đứng trên bờ nhìn đàn cá tung tăng bơi lội, thay vì ảo tưởng tới cảnh bắt được cá thì chẳng bằng về nhà bắt tay vào đan lưới, để nguyện vọng của mình sớm ngày được thực hiện.”
“Ta đương nhiên hiểu được ý nghĩa câu này, ý của ta là tại sao Ngư phụ lại nói như vậy ấy!”
Rất nhiều người sinh lòng hiếu kỳ. Tại sao Tiện Ngư lại nói ra câu thành ngữ này? Nó có ẩn ý nào khác sao?
Trong lúc nhất thời, mọi người lại tiếp tục xôn xao bàn tán. Ngay lúc bọn hắn còn vò đầu bứt tai thì một đại thần có tài khoản ID là Yến Tử đột nhiên xuất hiện.
“Ta suy nghĩ rất lâu mới thấm được, muốn hiểu được lời này mọi người cần phải kết hợp với quá khứ của Tiện Ngư lão sư nữa.”
Đám cư dân mạng ngây ngẩn. Kết hợp với quá khứ của Tiện Ngư?
Yến Tử là đại thần trong một diễn đàn lớn, hắn là người năng nổ hoạt động tương tác, lại có quan điểm và cách nhìn nhận vấn đề thú vị nên được rất nhiều người follow.
Trong bài đăng, Yến Tử tiết lộ chân tướng:
“Người yêu thích Tiện Ngư lão sư đều biết ước mơ lúc nhỏ của hắn là trở thành ca sĩ, nhưng bởi vì sức khoẻ kém nên hắn không cách nào ca hát được nữa, cho nên các ngươi cảm thấy thứ hắn hâm mộ chỉ là đàn cá trong nước thôi sao?”
Những lời này đã thức tỉnh đám fan hâm mộ Tiện Ngư. Thì ra là thế! Tiện Ngư hâm mộ những ca sĩ khác!
Sau này khi sức khoẻ khôi phục, cổ họng có thể hát trở lại, Tiện Ngư vì muốn hoàn thành giấc mộng ca sĩ còn tham gia chương trình Ca Sĩ Giấu Mặt, có thể thấy hắn nhiệt tình với ca hát đến thế nào.
Như vậy “lui về sau kết lưới” có thể hiểu là, nếu đã không làm được ca sĩ thì ta làm nhạc sĩ, làm khúc phụ vậy!
CHƯƠNG 957: PHIỀN PHỨC CỦA BLOG
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
Thay vì hâm mộ những ca sĩ đó, chẳng bằng ta tự viết ca khúc cho bọn họ hát, dùng một cách thức khác để thực hiện giấc mộng của mình!
Ngẫm lại một chút sẽ thấy Ngư Vương Triều sinh ra chẳng phải là vì Tiện Ngư đã giăng một tấm lưới âm nhạc hay sao? Tuy hắn không thể tận tình ca hát nhưng những ca khúc mà hắn viết có thể lưu truyền rộng rãi!
Thật là tài tình!
“Ta không ngờ phía sau nghệ danh Tiện Ngư lại là câu chuyện bi thương như vậy…”
“Lâm Uyên Tiện Ngư…”
“Chúng ta chỉ chú ý tới tài hoa của Ngư phụ mà quên mất hắn đã từng khổ sở như thế nào. Ai mà ngờ được tiểu khúc phụ toả sáng như ngày hôm nay lại được sinh ra từ một quyết định bất đắc dĩ?”
“Ta không cảm thấy đó là bất đắc dĩ mà ngược lại, nó là một cảnh giới lớn trong đời người!”
“Lâm uyên tiện ngư, không bằng lui về kết lưới, lấy thân phận khúc phụ để thu hoạch đàn cá này!”
“Tiện Ngư thật khí phách!”
“Yến Tử cũng rất trâu, vậy mà có thể hiểu được nội tâm Tiện Ngư!”
Cách lý giải này được toàn bộ cư dân mạng đồng ý. Ai nấy đều cảm nhận được sự kinh khủng của Tiện Ngư!
Mà ở trong nhà.
Lâm Uyên mờ mịt nhìn giải thích của đám cư dân mạng. Nghệ danh của hắn còn có thể giải thích như vậy sao?
Thật ra Lâm Uyên lấy cái tên Tiện Ngư này để vào nghề chẳng qua là vì thấy thích mà thôi. Nhưng sau khi nghe bài phân tích của cư dân mạng, hắn bắt đầu hoài nghi có phải lúc đó mình cũng nghĩ như vậy hay không…
Bọn họ nói có lý quá mà!
Được rồi, thật sự chỉ là vì cái tên đó dễ nghe mà thôi. =.=
Nhưng đám cư dân mạng lại không cho là như vậy. Nghe Yến Tử giải thích xong, mọi người càng nghĩ càng thấy có lý.
Đây chắc chắn là chân tướng!
Rất nhanh đám người đã chia sẻ bài đăng này khắp mạng xã hội khiến càng nhiều người tin đến sái cổ, sau đó là cảm động rưng rưng.
“Muốn khóc quá.”
“Ngư phụ số khổ.”
“Lần đầu tiên ta thấy cảm động vì một cái nghệ danh.”
“Có lẽ vì quá khứ long đong lận đận nên Ngư phụ mới có tài hoa tuyệt thế như vậy.”
“Ngư Vương Triều, thậm chí là từng ca sĩ có hợp tác với Tiện Ngư đều là tiếng hát của hắn.”
“Nếu ta không thể nào hát được nữa, vậy hãy để những ca sĩ ưu tú nhất Lam Tinh giúp ta truyền bá âm nhạc đi!”
“Tiện Ngư lui về kết lưới đã thành toàn cho biết bao nhiêu ca sĩ!”
“Ngay cả trời cao cũng không đành lòng, cuối cùng trả lại giọng hát cho Ngư phụ.”
Đương nhiên trong số đó vẫn có một số thành phần thích tấu hài, đám sa điêu này rối rít trêu chọc:
“Tiện Ngư: ta khổ quá, không làm được ca sĩ nên chỉ có thể làm khúc phụ.”
“Tiện Ngư: đống kịch bản này quá nát, thôi để ta tự viết kịch bản đi, lui về kết lưới chứ sao.”
“Tiện Ngư: dạo gần đây chẳng có trò chơi nào thú vị, thôi để ta tự thiết kế luôn!”
“Tiện Ngư: những ca sĩ này đều không khiến ta hài lòng 100%, thôi để ta tự mình hát!”
Càng làm cho Lâm Uyên không ngờ được là…
Ngay cả người nhà hắn cũng đọc mấy bài phân tích lý giải nghệ danh Tiện Ngư trên mạng, sau đó tin sái cổ!
Trưa hôm đó, Lâm Uyên ăn trưa cùng cả nhà. Hắn đột nhiên chú ý thấy Dao Dao rất khác thường, nàng lặng lẽ ăn rau xanh!
“Sao em không ăn thịt?”
Lâm Uyên đã quen tranh giành thịt với em gái, đột nhiên hôm nay con bé chủ động ăn rau, hắn cảm thấy như mặt trời mọc ở đằng tây. Lần trước khi Dao Dao hiểu chuyện như vậy là lúc hắn mới khỏi bệnh và xuất viện về nhà.
“Anh ăn thịt đi.” Dao Dao còn chủ động gắp một miếng thịt vào chén hắn.
Lâm Uyên nhìn về phía mẹ. Mẹ nhất định sẽ bảo hắn ăn rau.
Ai ngờ lần này mẹ lại hiền hoà nói: “Ăn thịt nhiều một chút, hôm nay mẹ không ép con ăn rau đâu.”
Chị gái Lâm Huyên ngồi bên cạnh cười nói: “Em trai của chị là giỏi nhất.”
“Gâu gâu.” Nam Cực cọ cọ vào ống quần Lâm Uyên.
Lâm Uyên: “. . .”
Là ta không đúng hay là các ngươi có vấn đề?
Ăn trưa xong, hắn tới công ty một chuyến, vừa hay gặp được Trịnh Tinh và Dương Chung Minh.
“Tiểu Ngư Nhi cố gắng lên nha!” Trịnh Tinh nắm tay lại thành quả đấm và nói với Lâm Uyên.
Dương Chung Minh cũng lên tiếng: “Ngươi đã làm rất tốt rồi.”
Tiến vào phòng làm việc, Lâm Uyên nhìn thấy trên bàn có một hộp trà.
Cố Đông nhẹ giọng nói: “Chủ tịch mới cho người đưa tới, nói đây là loại trà mới ra nên chia cho ngài uống thử một chút.”
Lâm Uyên: ? ? ?
Chắc chắn là cái thế giới này có gì đó không đúng.
. . .
Mấy ngày sau cảm giác bất ổn này mới biến mất, mọi người lại sinh hoạt như trước, Lâm Uyên rốt cuộc cũng được giải thoát khỏi bầu không khí mất tự nhiên này.
Hôm đó hắn đến phòng làm việc manga, Kim Mộc lập tức chạy tới nói: “Bên Blog gọi điện đến muốn mời ông chủ ra tay!”
“Sao thế?”
“Ngươi còn nhớ Bộ Lạc thường cách một khoảng thời gian sẽ tổ chức viết truyện ngắn chứ?”
Lâm Uyên gật đầu. Lúc trước khi còn ở Bộ Lạc hắn từng viết không ít truyện ngắn để kiếm tiền thưởng, chỉ là từ sau khi rời khỏi Bộ Lạc hắn không còn động tới truyện ngắn nữa.
“Truyện ngắn mang tới cho Bộ Lạc không ít lượng truy cập.” Kim Mộc giải thích, “Blog chúng ta cũng học Bộ Lạc làm sự kiện viết truyện ngắn, tuy hiệu quả không bằng đối phương nhưng miễn cưỡng cũng cướp được một ít lưu lượng về, nhưng gần đây lại gặp phải phiền phức…”
“Phiền phức gì?”
“Phi Hồng muốn ra tay!”
Lâm Uyên ngẩn người. Hắn đã từng nghe nói tới cái tên này.
Giới viết truyện ngắn Tần châu có ba đại thần mạnh nhất, theo thứ tự là Trường Cầm, Phi Hồng và Phùng Hoa. Lâm Uyên đã từng quen biết Phùng Hoa, hắn là một tác giả viết truyện ngắn rất lợi hại, mà xếp hạng của Phi Hồng còn cao hơn cả Phùng Hoa.
“Nếu tính về lực ảnh hưởng thì bây giờ Phi Hồng đã là người đứng đầu trong giới truyện ngắn Tần châu rồi.”
CHƯƠNG 958: BLOG V.S BỘ LẠC
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
Kim Mộc nói, “Lúc trước đệ nhất nhân là Trường Cầm, nhưng tuổi tác ông ta đã cao, lại phong bút từ mấy năm trước nên sức ảnh hưởng không còn, rốt cuộc đến nay bị Phi Hồng vượt qua. Bộ Lạc mời vị này ra tay nhất định có thể hấp dẫn một lượng truy cập lớn, bây giờ Blog chỉ có thể dựa vào Sở Cuồng ngươi mà thôi.”
“Hiện tại ta đang xếp hạng thứ mấy?”
“Hạng mười.”
Lâm Uyên mở điện thoại ra tra tìm thông tin, quả nhiên thấy được tên Sở Cuồng đứng ở vị trí thứ mười.
“Ta còn chưa rớt hạng à?”
Lâm Uyên kỳ quái nói, sau khi năm châu thống nhất thì đáng lý ra hắn phải tuột hạng mới đúng.
Kim Mộc cười đáp: “Không cần nghi ngờ, tuy số lượng tác phẩm truyện ngắn của ngươi khá ít nhưng những bộ từng phát hành đều được độc giả đánh giá cao, nhất là bộ truyện ngắn Dây Chuyền, dù đã phát hành lâu như vậy nhưng vẫn được công chúng ghi nhớ.”
Lâm Uyên bừng tỉnh. Thì ra là như vậy.
Có lẽ khi mới phát hành, lượng tiêu thụ của Dây Chuyền có thể bị các truyện ngắn khác đuổi kịp, nhưng chờ đến vài năm sau mới biết ai hơn ai. Trong lòng mọi người bây giờ vẫn còn nhớ tới Dây Chuyền, mà những tác phẩm kia theo thời gian lại mất dần đi ánh hào quang.
Có lẽ chờ thêm vài năm, loại tác phẩm như Dây Chuyền sẽ càng có sức ảnh hưởng hơn. Dù sao đây cũng là tác phẩm tiêu biểu rất kinh điển của Guy de Maupassant nha.
Tiếp tục nhìn lên, Lâm Uyên thấy tên của Phi Hồng nằm ở vị trí thứ năm, mà Phùng Hoa thì ở vị trí thứ mười một, vừa hay ở ngay bên dưới tên Sở Cuồng.
Đây là bảng danh sách do hiệp hội văn nghệ làm ra, rất được ngoại giới công nhận. Chẳng trách Phi Hồng muốn đăng tác phẩm mới bên Bộ Lạc lại khiến Blog lo lắng như lâm đại địch.
“Ta biết rồi.”
Bây giờ Lâm Uyên là cổ đông của Blog, đôi bên cùng chung lợi ích, thời điểm này hắn không thể tiếp tục lười biếng.
Sở Cuồng cũng nên ra ngoài hoạt động gân cốt một chút rồi. Huống chi sau sự kiện của Ảnh Tử thì ba bí danh của Lâm Uyên đều trở thành đối thủ của Bộ Lạc.
Lần này nên viết bộ truyện ngắn nào đây?
. . .
Bên ngành văn học Blog.
Một đám biên tập đang nhíu mày sầu lo. Có người thở dài nói: “Chắc ngành chúng ta sẽ bị lãnh đạo mắng chết.”
Bộ Lạc và Blog là đối thủ truyền kiếp. Đôi bên thường xuyên tổ chức các sự kiện để đối kháng nhau nhưng dù sao Bộ Lạc cũng là nền tảng lớn nhất Lam Tinh, hợp tác với nhiều tác giả viết truyện ngắn hơn nên nhiệt độ sự kiện vẫn luôn nghiền ép Blog.
Cũng vì thế mà ngành văn học Blog bị lãnh đạo mắng không biết bao nhiêu lần.
Tuy đánh không lại Bộ Lạc nhưng trước giờ Blog vẫn có thể cắn răng chống đỡ, không flop hoàn toàn nên dù có bị mắng cũng không đến mức nghiêm trọng.
Nhưng lần này thì khác rồi!
Ai mà ngờ được Bộ Lạc mời Phi Hồng tới chứ! Đối phương chính là Phi Hồng nha, bây giờ hắn là tác giả viết truyện ngắn có sức ảnh hưởng nhất ở Tần châu!
Được người như vậy giúp đỡ, sự kiện viết truyện ngắn kỳ sau của Bộ Lạc chắc chắn sẽ hot đến nổ tung! Blog muốn cắn răng chống cự cũng không nổi nữa.
“Làm sao mà đánh lại!”
“Hoàn toàn không phải đối thủ của bọn hắn, chúng ta sẽ bị giày xéo thê thảm.”
“Trừ phi Blog cũng mời được tiểu thuyết gia viết truyện ngắn có vị trí cao hơn Phi Hồng về.”
“Hạng cao hơn Phi Hồng chỉ có bốn người, tổng biên tập đã liên hệ với bọn hắn nhưng gần đây bọn hắn không có tác phẩm nào. Viết truyện ngắn cần nhất chính là linh cảm, không phải muốn viết là viết được. Huống chi bốn vị kia đều rất xem trọng địa vị của mình, nếu không nắm chắc có thể chiến thắng Phi Hồng thì sẽ không dễ dàng ra tay, lỡ như thua sẽ ảnh hưởng đến vị trí trên bảng xếp hạng.”
“Hầy.”
“Chờ tin từ tổng biên tập đi, hắn nói sẽ nghĩ biện pháp, nói không chừng vẫn còn hy vọng.” Mọi người thở dài não nề.
Đúng lúc này tổng biên tập đi tới, mọi người lập tức nhìn về phía đối phương.
“Lão đại, đã nghĩ ra biện pháp gì chưa?”
“Vội cái gì, trời còn chưa sập xuống đâu!”
Tổng biên tập vừa nhìn thấy đám nhân viên ủ rũ như quả cà thối lập tức muốn nổi giận, nhưng hắn biết mọi người đều bị áp lực nên chỉ thở dài một tiếng, giọng nói trở nên hoà hoãn hơn:
“Vấn đề không lớn. Ta vừa mới liên hệ với Sở Cuồng lão sư, hắn đã đồng ý sẽ ra tay.”
Nghe vậy đám biên tập viên đều mừng rỡ không thôi.
“Sở Cuồng lão sư chịu xuất thủ sao?”
“Đúng nhỉ, sao ta có thể quên mất Sở Cuồng lão sư! Bây giờ hắn là người của Blog mà!”
“Lúc trước khi Sở Cuồng lão sư còn ở bên Bộ Lạc đã đánh bại chúng ta rất nhiều lần, thực lực của hắn như thế nào chúng ta đều hiểu rõ ràng.”
“Blog được cứu rồi!”
“Sở Cuồng lão sư đúng là lúc nào cũng có thể lấy ra tác phẩm mới.”
“Rõ ràng viết truyện ngắn khó nhằn như vậy mà hắn lại đồng ý rất đơn giản, lúc trước chúng ta làm đối thủ của hắn đúng là số khổ.”
“Bây giờ đến phiên Bộ Lạc phải đau đầu xem nên đối kháng với Sở Cuồng thế nào!”
“Chờ đã, trên bảng xếp hạng tác giả truyện ngắn Sở Cuồng chỉ đứng hạng mười, mà Phi Hồng đứng hạng năm lận, có thể đánh được thật sao?” Có người lo lắng hỏi.
Tổng biên tập cười nói:
“Có đánh được không thì tính sau, mục tiêu trước mắt của chúng ta không phải là đánh bại Bộ Lạc mà là đảm bảo bên Blog có lượng truy cập không quá kém, cứ giống như trước đây không cho Bộ Lạc độc quyền là đủ. Các ngươi cảm thấy danh tiếng của Sở Cuồng không làm được điều này sao?”
Đúng vậy. Blog chỉ cần đảm bảo Bộ Lạc không thể độc quyền chiếm hữu lượng truy cập là được.
Kết cục này vẫn tốt hơn nhiều so với việc bị Bộ Lạc nghiền ép! Huống chi ai dám nói Sở Cuồng lão sư không đấu lại Phi Hồng? Tuy xếp hạng của Sở Cuồng không cao bằng Phi Hồng nhưng đừng quên Phi Hồng đã vào nghề bao nhiêu năm, có bao nhiêu tác phẩm, mà Sở Cuồng mới viết truyện ngắn được bao lâu?
Chương 959:
CHƯƠNG 959: PHỎNG VẤN PHI HỒNG
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
Hắn chính là tác giả có lượng tác phẩm ít nhất trong top 10! Điều này chứng tỏ Sở Cuồng không dựa vào số lượng để lên bảng mà hoàn toàn dựa vào chất lượng tác phẩm!
Nghĩ tới đây, các biên tập viên an tâm thở phào một hơi.
Ngay khi mọi người đang vui vẻ lấy lại tinh thần, điện thoại của tổng biên tập đột nhiên vang lên.
“Ta nghe điện thoại chút.” Tổng biên tập ra hiệu cho mọi người yên tĩnh lại rồi bắt máy.
Không biết đối phương nói cái gì, chỉ thấy sắc mặt tổng biên tập càng lúc càng khó coi. Sau khi cúp điện thoại, thái độ của tổng biên tập còn tồi tệ hơn so với trước kia, bàn tay nắm chặt lại thành nắm đấm.
Đám người lo lắng hỏi: “Tổng biên tập…”
Tổng biên tập ngẩng đầu lên nhìn mọi người rồi thở dài:
“Ngoại trừ Phi Hồng, bên Bộ Lạc còn mời mấy tác giả nổi tiếng khác có thứ hạng rất cao như Phùng Hoa, Chu Vũ, Hoàng Diệu Khánh, Trâu Cách… lần này Bộ Lạc sử dụng đội hình khổng lồ nhất, hẳn là bọn hắn đã đoán được bên chúng ta có Sở Cuồng ra tay.”
Sắc mặt mọi người lập tức xám ngoét.
“Tin tức này là thật sao?”
“Là Phùng Hoa, một trong ba đại thần truyện ngắn của Tần châu?”
“Lại còn thêm một số tác giả có địa vị không kém khác, trong khi bên chúng ta chỉ có mỗi mình Sở Cuồng!”
“Ở đâu ra một đống tác giả trùng hợp có truyện ngắn sắp ra mắt cơ chứ?”
“Mẹ nó bọn hắn muốn chơi quần đấu?”
“Quần đấu thì thôi đi, mấu chốt nhất là bên bọn hắn có Phi Hồng và Phùng Hoa, một trong hai người này đều có năng lực giao phong với Sở Cuồng!”
“Phùng Hoa đây là muốn giành vị trí hạng mười của Sở Cuồng?”
Tia hy vọng vừa mới dấy lên lại vụt tắt, các biên tập viên của Blog biết rất rõ thế trận này có ý nghĩa như thế nào.
Đội hình chênh lệnh quá xa!
Một mình Phi Hồng đã khiến Blog phải nhức đầu chứ đừng nói chi là có thêm Phùng Hoa cùng một đám tác giả khác.
Các biên tập viên của Blog còn nhớ rõ có một lần Sở Cuồng và Phùng Hoa đấu truyện ngắn, lúc đó Phùng Hoa hợp tác với Blog, mà Sở Cuồng hợp tác với Bộ Lạc.
Lần đó hai người đánh ngang tay.
Mà bây giờ Sở Cuồng không chỉ phải đối mặt với đối thủ cũ là Phùng Hoa mà còn có người mạnh hơn nữa là Phi Hồng cùng với một đội hình xa hoa.
“Bên Bộ Lạc đã bắt đầu tuyên truyền rồi.” tổng biên tập xem động tĩnh bên phía Bộ Lạc rồi đặt điện thoại xuống bàn, day day huyệt thái dương:
“Đột nhiên một đám tác giả truyện ngắn xuất hiện, hẳn là việc này có liên quan đến tuyên bố của hiệp hội văn nghệ.”
Những bộ truyện ngắn xuất sắc đều có cơ hội được đưa vào đề thi môn Văn.
Mọi người ngẩn ra. Hoá ra là vì chuyện này?
Chẳng trách bọn hắn lại đột nhiên xuất hiện tạo thành động tĩnh lớn như vậy, Bộ Lạc lại nhanh chân chiếm được thời cơ.
Chuyến này Blog xong đời rồi!
. . .
Tổng biên tập đoán không sai, nhiều tác giả xuất thủ như vậy không phải vì Bộ Lạc tốn nhiều tiền mời về mà là vì ai nấy đều mong đợi tác phẩm của mình có cơ hội được đưa vào giảng dạy trong trường học!
Đây là cơ hội ngàn năm một thuở, không chỉ có thi nhân hưng phấn mà các tác giả truyện ngắn cũng mong đợi vô cùng!
Về phần tại sao bọn hắn chọn hợp tác với Bộ Lạc? Nguyên nhân rất đơn giản, Bộ Lạc có lượng người sử dụng cao nhất, đăng tác phẩm lên sân chơi này sẽ được lực lượng ủng hộ lớn nhất.
Đúng như lời tổng biên tập Blog nói, Bộ Lạc đã bắt đầu tuyên truyền, rất nhanh toàn bộ internet đều bị chấn động.
“Con bà nó!”
“Nhiều tác giả viết truyện ngắn đỉnh cấp như vậy đều chạy ra rồi!”
“Lần này hoạt động của Bộ Lạc có đội hình tác giả xa hoa chưa từng thấy!”
“Sao mọi người đều nhảy ra đăng truyện ngắn thế, chẳng lẽ việc này có liên quan đến việc hiệp hội văn nghệ tuyên bố thống nhất bài thi?”
“Nhất định là thế rồi, trong sách giáo khoa có rất nhiều truyện ngắn được đưa vào giảng dạy, huống chi truyện ngắn trời sinh rất thích hợp để đưa vào đề mở rộng.”
“Xem ra lần này sẽ có rất nhiều truyện ngắn xuất sắc ra đời.”
“Hoạt động viết truyện ngắn quả nhiên chỉ có Bộ Lạc là làm tốt nhất, bên Blog luôn thua kém một phần.”
“Chưa chắc nha, bây giờ Sở Cuồng đang ở bên phía Blog, hơn nữa trình độ viết tiểu thuyết của Sở Cuồng thì ai cũng biết rồi đó.”
“Nhưng nói thật, cho dù Sở Cuồng đánh bại được hai vị đại thần viết truyện ngắn bên Bộ Lạc thì lần này Blog cũng không thể nào là đối thủ của Bộ Lạc được. Đội hình của bọn hắn quá mức biến thái, càng đừng nói chi trên thực tế Sở Cuồng không thể nào đánh bại được cả hai đại thần cùng một lúc.”
“Lần này Blog mà đứng ra chống cự thì Sở Cuồng sẽ bị quần đấu.”
Ân oán giữa Blog và Bộ Lạc có nói mấy trăm ngàn chữ cũng không hết. Đám cư dân mạng đã quen nhìn hai bên đánh sau đến sứt đầu mẻ trán.
Nhưng lần này không có ai coi trọng Blog. Mọi người đều cảm thấy Blog không thể nào đánh lại Bộ Lạc được.
Trong lúc nhất thời, khắp nơi đều là tin tức liên quan đến sự kiện viết truyện ngắn. Thậm chí có bên truyền thông còn viết:
“Trường Cầm đã phong bút được mấy năm, Tần châu có nên bình chọn lại ba vị đại thần viết truyện ngắn mạnh nhất không?
Nếu có, ta tin rằng Sở Cuồng sẽ trúng tuyển. Bởi vì hiện tại trong lĩnh vực viết truyện ngắn, Sở Cuồng đã được xếp trước Phùng Hoa một hạng.
Phùng Hoa là một trong ba vị đại thần mạnh nhất, vậy Sở Cuồng còn cao hơn Phùng Hoa thì sao?”
Ba vị đại thần mạnh nhất! Đây là tin tức đang hot ở Tần châu. Có phóng viên còn cố ý tới phỏng vấn Phi Hồng, người đang xếp hạng cao nhất trong số các tác giả viết truyện ngắn Tần châu.
Phi Hồng cười hỏi phóng viên: “Các ngươi cảm thấy ba người mạnh nhất sẽ là ai?”
Phóng viên cẩn thận đáp: “Cá nhân ta và các cư dân mạng cho rằng ba người đó gồm có ngài, Sở Cuồng lão sư và Phùng Hoa lão sư.”
CHƯƠNG 960: VUA VIẾT TRUYỆN NGẮN
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
“Không ổn.” Phi Hồng nghĩ ngợi rồi nói, “Ta và Phùng Hoa mỗi người một vị trí, Sở Cuồng thì chỉ có một nửa.”
“Tại sao lại nói thế?” Phóng viên mở to mắt. “Thứ hạng của Sở Cuồng lão sư còn cao hơn Phùng Hoa lão sư…”
“Phùng Hoa thành danh nhiều năm, số lượng tác phẩm rất nhiều. Ta hoàn toàn đánh giá cao năng lực sáng tác truyện ngắn của Sở Cuồng, nhưng tác phẩm của hắn quá ít, với số lượng truyện ngắn hiện tại thì chỉ đủ để Sở Cuồng chiếm một nửa vị trí mà thôi. Trong lĩnh vực truyện ngắn, Sở Cuồng còn một đoạn đường rất dài phải đi.”
Không liên quan đến Bộ Lạc, Phi Hồng không hề cố ý nhằm vào Sở Cuồng mà hắn thật tâm cho là như thế.
“Ta đã xem qua tất cả những truyện ngắn mà Sở Cuồng viết, cá nhân ta thích nhất là bộ Món Quà Giáng Sinh. Nhưng điều tiếc nuối là Sở Cuồng có chưa tới mười bộ truyện ngắn dù đã tính luôn cả truyện ngắn trinh thám. Sở Cuồng giỏi nhất là sáng tác được ở mọi thể loại, nhưng điều này sẽ dẫn tới việc số lượng tác phẩm ở mỗi đề tài của hắn đều tương đối có hạn…”
Bài phỏng vấn rất dài, vấn đề liên quan đến ba đại thần truyện ngắn mạnh nhất chỉ nói khoảng năm phút, còn lại là thảo luận về tác phẩm mới của Phi Hồng.
Mục đích Phi Hồng nhận lời phỏng vấn chỉ là vì muốn tuyên truyền tác phẩm mới mà thôi.
Nhưng mà…
Khi tin tức này truyền ra, tiêu đề của các bài thảo luận đều là “đánh giá của Phi Hồng về Sở Cuồng”.
Biết sao được, mọi người đều thích xem người khác đối đầu nhau, bản tin như vậy mới thu hút được nhiều độc giả.
Quả thật là như thế. Bài phỏng vấn vừa đăng lên là vô số truyền thông nhảy bổ vào:
“Phi Hồng: Sở Cuồng còn chưa đủ để trở thành một trong ba đại thần truyện ngắn!”
“Đệ nhất nhân giới truyện ngắn Tần châu lên tiếng: số lượng tác phẩm của Sở Cuồng quá ít, thứ hạng cũng không thể nói lên tất cả.”
“Luận về truyện ngắn, có thật Sở Cuồng mạnh hơn Phùng Hoa không?”
“Số lượng tác phẩm có thể dùng làm tiêu chuẩn để đánh giá một tác giả viết truyện ngắn không?”
“Cách nói của Phi Hồng được các chuyên gia đồng ý: khuyết điểm lớn nhất của Sở Cuồng là số lượng tác phẩm quá ít!”
Trong lúc nhất thời, có người đồng ý, có người phản bác, mọi người bắt đầu suy đoán.
Bộ Lạc làm ra động tĩnh lớn như vậy, Blog sẽ ứng phó ra sao? Nếu Blog cũng tổ chức sự kiện viết truyện ngắn thì Sở Cuồng liệu có ra tay hay không? Mà nếu Sở Cuồng ra mặt cho Blog thì làm sao đơn đấu với một đám người tai to mặt lớn bên Blog?
Vô số âm thanh rơi vào tai Kim Mộc, cuối cùng được hắn tổng kết nói lại cho Lâm Uyên nghe.
Trên ghế sô pha trong phòng làm việc manga.
Lâm Uyên kỳ quái nhìn vẻ mặt giận dữ của Kim Mộc, lúc này Lâm Uyên còn đang bận tâm suy nghĩ nên viết tác phẩm nào, ai ngờ bên ngoài lại náo nhiệt như vậy.
Bộ Lạc muốn vây công ta?
Tác phẩm truyện ngắn của Sở Cuồng quá ít? Thật sao…
Lâm Uyên suy nghĩ một chút. Nửa giờ sau, Blog đăng tin tức mới:
“Truyện ngắn mới nhất của Sở Cuồng sắp phát hành trong sự kiện đặc biệt trên Blog: Vua Viết Truyện Ngắn! Kính mong mọi người ủng hộ.”
Blog tuyên chiến! Sở Cuồng cũng sẽ ra tay!
Thấy Bộ Lạc khí thế bừng bừng, đám cư dân mạng đều cho rằng lần này Blog sẽ không đối kháng nữa, dù sao đội hình bên Bộ Lạc cũng quá mức mạnh mẽ. Ai ngờ Blog chẳng những tiếp chiêu mà còn trực tiếp đặt tên sự kiện lần này là ——
Vua Viết Truyện Ngắn!?
Mạng internet lập tức nổ tung.
“Blog gáy thật to!”
“Bọn họ dựa vào cái gì mà dám lớn tiếng như vậy? Sở Cuồng sao?”
“Vấn đề là Blog chỉ có một mình Sở Cuồng gánh!”
“Ngay cả danh xưng đao to búa lớn như Vua Viết Truyện Ngắn cũng lôi ra rồi, đây không phải là cố ý thu hút thù hận sao?”
“Cái danh xưng này không phải Blog chuẩn bị sẵn cho Sở Cuồng đó chứ?”
“Chắc là thế rồi, bên Blog cũng chỉ có mình Sở Cuồng lão tặc là đấu được.”
“Thôi xong, lần này Bộ Lạc thật sự sẽ quần đấu với Sở Cuồng rồi.”
“Blog dám lớn tiếng như vậy chắc chắn vì có Sở Cuồng chống lưng, mà ta phải công nhận Sở Cuồng lão tặc thật sự đáng sợ, ta chưa từng thấy hắn chịu thua ai bao giờ.”
“Lầu trên mau quên thế, nhớ lần đó Tiện Ngư bắt hắn đổi kết cục Sherlock Holmes, chẳng phải hắn nhận thua rất nhanh đó sao?”
“Ha ha ha đúng nhỉ, lần đó đúng là hắn lúng túng!”
“Được rồi, ngoại trừ Tiện Ngư ra thì lão tặc vẫn luôn chứng minh bản thân mình là kỳ tích, con hàng này rất duy ngã độc tôn, không chịu phục ai. Phi Hồng nói hắn chưa đủ để trở thành một trong ba đại thần truyện ngắn mạnh nhất Tần châu, hắn chịu ngồi yên không phản ứng lại mới là lạ đó.”
“Lần đó khi bé gái kia khóc nhè hắn cũng chịu thua còn gì.”
“. . .”
Moẹ, không cách nào trò chuyện!
Nhưng đám cư dân mạng vẫn rất hưng phấn, nhất là fan của Sở Cuồng thì càng tràn đầy mong đợi!
Các ngươi quần đấu thì sao chứ? Người ta chính là Sở Cuồng, mặc kệ cho cả thế giới chống đối hắn thì hắn vẫn có thể cuồng! Đây chính là lý do rất nhiều người yêu thích lão tặc.
Huống chi fan của Sở Cuồng còn rất khó chịu với nhận xét của Phi Hồng. Số lượng tác phẩm không đủ?
Xin lỗi nhé, chất lượng mới là điều quan trọng nhất!
Những người ủng hộ Sở Cuồng đều nghĩ như vậy, mà nhóm tác giả hợp tác với Bộ Lạc thì lại không vui.
Cái quỷ gì thế? Vua Viết Truyện Ngắn?
Sự kiện của Blog có tên là Vua Viết Truyện Ngắn, vậy chúng ta ở Bộ Lạc thì tính là gì? Hoá ra phải tham gia sự kiện của Blog mới có tư cách trở thành Vua Viết Truyện Ngắn?
Sao không tự nhìn lại xem đội hình của các ngươi có bao nhiêu cân lượng? Ngoại trừ Sở Cuồng ra, các ngươi còn có ai đủ năng lực đánh một trận?
Vua Viết Truyện Ngắn thật sự là một người trong số chúng ta đây này!
Vì vậy bọn hắn bắt đầu mỉa mai Blog.
“Cười chết ta.”
“Blog thật sự cho rằng Sở Cuồng vô địch thiên hạ?”
“Bộ Lạc chúng ta có nhiều tác giả đỉnh cấp như thế còn e sợ một tên Sở Cuồng hay sao?”
CHƯƠNG 961: THẤT KIẾM HẠ THIÊN SƠN
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
“Chỉ cần một Phùng Hoa thôi đã chẳng sợ Sở Cuồng rồi! Huống chi chúng ta còn có Phi Hồng lão sư!”
“Không cần tới hai vị lão sư, chỉ riêng đám tác giả chúng ta đã có thể đề chết văn học blog!”
“Không được, sự kiện bên chúng ta cũng phải đặt một cái tên ngang ngược vào!”
“Đúng vậy!”
Văn nhân là những kẻ hám danh nhất. Những chuyện khác không nói, nhưng danh tiếng Vua Viết Truyện Ngắn thì bọn họ quyết không bỏ qua.
Rất nhanh sau đó, bên Bộ Lạc cũng tuyên bố:
“Giữa tháng này văn học Bộ Lạc chính thức triển khai sự kiện Vua Viết Truyện Ngắn, mời các cư dân mạng nghiêm túc bỏ phiếu để quyết định xem ai là Vua Viết Truyện Ngắn thật sự!”
Ách!
Sự kiện của Bộ Lạc cũng đặt tên là Vua Viết Truyện Ngắn?!
Sao hả? Chỉ cho phép Blog các ngươi dùng cái tên này? Bộ Lạc chúng ta cũng dùng đấy thì sao?
Mùi thuốc súng lập tức ngập tràn trong không khí.
“Ủa alô?”
“Sự kiện của cả hai bên đều có tên là Vua Viết Truyện Ngắn?”
“Bộ Lạc đạo văn hơi bị nhanh nha.”
“Chẳng lẽ đây chính là vạch áo cho người xem lưng trong truyền thuyết?”
“Có câu nói: vạch áo không sợ, đồ lót ai xấu thì người đó quê thôi.”
“Thật là kích thích!”
“Ta vẫn không hiểu được Blog dùng cái gì để đấu với Bộ Lạc?”
“Chẳng lẽ ngoài Sở Cuồng ra, bọn hắn còn có đại chiêu?”
“Chờ mấy ngày nữa sẽ biết ngay thôi.”
“Không biết tác phẩm mới của Phi Hồng lão sư như thế nào.”
“Ta thì mong chờ tác phẩm của Phùng Hoa lão sư hơn, ta đọc truyện ngắn của hắn từ nhỏ cho tới lớn.”
. . .
Trong phòng làm việc, Lâm Uyên đang gõ máy tính lọc cọc.
Tác phẩm tiếp theo nên là gì đây? Của Guy de Maupassant, O. Henry? Hay Anton Pavlovich Chekhov, Mark Twain? Lại hoặc là Shinichi Hoshi?
Trước đó Lâm Uyên vẫn luôn phân vân giữa những tác giả này, nhưng bây giờ hắn không còn chút do dự nào. Trên màn hình vi tính đang hiện ra một loạt tựa đề, theo thứ tự là ——
Viên Mỡ Bò!
Người Trong Bao!
Tờ Chi Phiếu Một Triệu Bảng Anh!
Có Ai Nghe Được Lời Tôi?
Chú Jules Của Tôi!
Tên Cớm Và Bản Thánh Ca!
Chiếc Lá Cuối Cùng!
Toàn bộ đều là các truyện ngắn nức tiếng trên Địa Cầu, thậm chí có thể nói một số trong đó là tác phẩm tiêu biểu kinh điển trong làng văn học truyện ngắn.
Chẳng hạn như Viên Mỡ Bò của Guy de Maupassant, Người Trong Bao của Anton Pavlovich Chekhov hay Chiếc Lá Cuối Cùng của O Henry….
Trong đó Tờ Chi Phiếu Một Triệu Bảng Anh sẽ phải sửa tên, bởi vì Lam Tinh không có đồng bảng Anh.
Tổng cộng bảy bộ! Lần này Lâm Uyên đặt tên cho chiến dịch viết truyện ngắn của mình là “thất kiếm hạ thiên sơn”!
Không phải mọi người nói số lượng tác phẩm của Sở Cuồng quá ít sao? Lâm Uyên cảm thấy rất có lý, đúng là số lượng truyện ngắn hơi ít, đợt này hắn bổ sung liền tù tì bảy bộ hẳn là đã đủ sức thuyết phục, nếu nhiều hơn nữa thì Lâm Uyên sợ là mọi người sẽ bị sốc tâm lý, dù sao truyện ngắn cũng không phải là rau cải trắng ngoài chợ.
Tốn rất nhiều tiền mới chế tác được đó!
Truyện ngắn càng xuất sắc thì giá thành càng cao, mà bảy bộ này đã đủ để bù đắp cho gia tài truyện ngắn của Sở Cuồng.
Tốc độ gõ chữ của Lâm Uyên rất nhanh, trươc đó hắn đã viết xong vài bộ và gửi bản thảo cho bên Blog, thế nên Blog mới có can đảm đối đầu với Bộ Lạc, còn đặt cái tên rất kêu là Vua Viết Truyện Ngắn.
Lúc này Lâm Uyên đang dừng tay uống một ngụm trà để thư giãn.
“Đã định thời gian chính xác là giữa tháng này.” Kim Mộc thừa dịp Lâm Uyên đang nghỉ ngơi bèn phổ cập quy tắc sự kiện cho hắn:
“Giống như các sự kiện viết truyện ngắn trước đó, Blog sẽ phát hành các tác phẩm này ẩn danh để cư dân mạng bình chọn một cách công bằng. Mà thứ hạng của các tác phẩm sẽ do độc giả quyết định toàn bộ, điều này sẽ tránh cho một số tác giả có danh tiếng lôi kéo fan vào ủng hộ mình.”
Lâm Uyên gật đầu.
Hắn đã tham gia sự kiện viết truyện ngắn vài lần, cũng hiểu được cách chơi này.
Đây cũng là một trong những thú vui của cộng đồng mạng, bọn hắn sẽ phải dựa vào chất lượng tác phẩm và văn phong để suy đoán ra tác giả của bộ truyện ngắn đó là ai.
Chỉ là…
Blog phát hành một lúc bảy tác phẩm của Sở Cuồng, nhưng lại để trạng thái ẩn danh. Như vậy đám cư dân mạng sẽ đoán thế nào đây?
. . .
Mấy ngày sau.
Bộ Lạc và Blog đua nhau tuyên truyền cho sự kiện Vua Viết Truyện Ngắn, hai nhà tư bản khiến đám cư dân mạng nghị luận liên tục.
Mà trước ngày phát hành một hôm, Kim Mộc đột nhiên gõ cửa phòng Lâm Uyên thông báo:
“Bộ Lạc vừa mới thay đổi cách chơi, bọn hắn sẽ đăng một tác phẩm ẩn danh rồi chờ một giờ sau mới đăng tác phẩm tiếp theo, cứ thế mỗi giờ đều có một tác phẩm mới ra mắt.”
“Blog thì sao?”
“Đương nhiên là tiếp chiêu.”
Lâm Uyên gật đầu. Hắn đã chuẩn bị cho Blog rất nhiều đại chiêu, còn dùng nó để đánh Bộ Lạc như thế nào thì các biên tập viên của Blog phải tự mình xông pha trận mạc thôi.
Đoàng!
Khi tiếng súng phát lệnh vang lên, cuộc chiến tranh giành ngôi Vua Viết Truyện Ngắn chính thức bắt đầu!
. . .
Tác phẩm đầu tiên đăng trên Bộ Lạc là Gương.
Truyện ngắn này vừa phát hành đã nhận được rất nhiều lời khen của đám cư dân mạng.
“Truyện rất hay!”
“Bộ Lạc không hổ là có đội hình hoàng kim, tác phẩm đầu tiên đã cực kỳ xuất sắc.”
“Đáng tiếc cái kết còn hơi kém một chút, nhưng nói chung thì cũng đã rất ổn rồi.”
“Hẳn là không phải tác phẩm của Phi Hồng và Phùng Hoa, ta cảm thấy đây là Chu Vũ viết, hẳn là có thể tiến vào top 3 các truyện xuất sắc nhất trong đợt này. Nhưng cũng hên xui, dù sao còn có rất nhiều tác giả đỉnh cấp đang chờ được ra sân.”
“Ta lại cảm thấy giống của Trâu Cách hơn.”
“Nếu tác phẩm này đăng trên Blog thì hẳn sẽ vào được top 3 đấy. Ngoại trừ Sở Cuồng, ta không nghĩ ra được Blog còn có tác giả nào đủ thực lực để vượt quá tác phẩm này!”
CHƯƠNG 962: CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
“Nhắc tới Blog mới nhớ, không biết bên đó thế nào rồi?”
Đám cư dân mạng hiếu kỳ, lập tức mở giao diện Blog lên xem.
Lúc này Blog đã có cập nhật, bộ truyện ngắn đầu tiên có tên là Chiếc Lá Cuối Cùng!
“A có rồi này!”
“Động tác của Blog cũng rất nhanh.”
“Xem ra hai bên đúng là kèn cựa nhau, Bộ Lạc vừa đăng truyện ngắn là Blog cũng bám sát theo ở phía sau, cách chơi giống y như đúc!”
“Nếu vậy chẳng phải Blog sẽ rơi vào hoàn cảnh xấu sao? Bọn hắn chỉ có mỗi mình Sở Cuồng làm bùa trấn phái thôi mà, sao có thế so sánh với các tác phẩm đỉnh cấp bên Bộ Lạc được?”
“Xem thử tác phẩm này cái đã.”
“Ta cá bộ này sẽ flop, tác phẩm của Sở Cuồng chắc chắn sẽ ra mắt cuối cùng để làm đại chiêu, nhân tiện lấy lại mặt mũi cho Blog, còn những tác phẩm trước đó chỉ là con tốt thí mà thôi!”
Đám cư dân mạng vừa thảo luận vừa ấn vào xem Chiếc Lá Cuối Cùng.
Trên thực tế, mọi người chịu vào Blog xem chẳng qua là vì yêu thích Sở Cuồng. Trong ấn tượng của bọn họ, Blog ngoại trừ tác phẩm của Sở Cuồng thì chẳng còn bộ nào đáng để mong đợi.
. . .
Tại học viện nghệ thuật Hàn châu.
Trong phòng học số 1313 khoa Ngữ Văn, giáo sư La Căn đang dạy một tiết học mở.
La Căn là một trong những giáo sư Ngữ Văn có tiếng trong trường, ngoài thân phận giáo viên thì hắn còn là tác giả viết truyện ngắn có tiếng, trong số các tác phẩm của hắn cũng có nhiều áng văn xuất sắc nên rất được sinh viên trong trường tôn trọng.
Hôm nay La Căn không giảng bài mà để các sinh viên mở điện thoại hoặc laptop để xem những truyện ngắn được phát hành trên Bộ Lạc và Blog, sau đó các sinh viên sẽ tiến hành thảo luận về tác phẩm.
Đây là phương thức giảng dạy tiên tiến trong giờ tự học, lúc này mọi người vừa mới thảo luận và đánh giá xong truyện ngắn Gương trên Bộ Lạc, ai nấy đều nhiệt tình vô cùng.
La Căn xem Blog một chút rồi cười nói:
“Vừa rồi các em nói rất hay, tiếp theo mời các em đọc truyện ngắn Chiếc Lá Cuối Cùng trên Blog, sau đó trình bày cảm nghĩ.”
“Vâng!” Đám sinh viên đồng thanh đáp rồi rối rít mở Chiếc Lá Cuối Cùng ra xem. La Căn cũng bắt đầu đọc tác phẩm này.
Sự kiện thi đấu truyện ngắn của Bộ Lạc và Blog rất có ý nghĩa đối với khoa Ngữ Văn, thế nên La Căn đã cố ý xin với nhà trường được dạy tiết học mở và áp dụng phương pháp tân tiến, mà đến hiện tại hiệu quả có vẻ rất không tệ.
La Căn rất hài lòng, hắn cảm thấy sau buổi học hôm nay các sinh viên sẽ hiểu sâu hơn về truyện ngắn.
“Không biết bộ truyện ngắn của Sở Cuồng khi nào mới phát hành.” Thời điểm mở Chiếc Lá Cuối Cùng lên xem, La Căn còn thoáng nghĩ tới điều này.
Bên Bộ Lạc có rất nhiều tác giả mà La Căn mong được xem, nhưng bên Blog thì chỉ có mỗi Sở Cuồng. Biết đâu được Chiếc Lá Cuối Cùng là tác phẩm của Sở Cuồng thì sao?
Nghĩ linh tinh vài giây, hắn bắt đầu chăm chú đọc.
[Tại một quận nhỏ nằm ở hướng tây công trường Washington, đường sá chạy rối loạn, quanh co, chồng chéo nhau tạo thành nhiều khu nhỏ…]
Giai đoạn đầu là phần giới thiệu bối cảnh câu chuyện, một phương pháp mở đầu rất thông thường. La Căn không hề dao động, tiếp tục đọc xuống bên dưới…
Hai phút sau, hắn đột nhiên phát ra một âm thanh nhỏ:
“Hả?”
Tim nảy lên một cái, tốc độ đọc của La Căn chậm dần lại.
Câu chuyện này không có gì phức tạp. Nữ chính Johnsy mắc bệnh viêm phổi nghiêm trọng dưới tiết trời giá rét tháng mười một, hơn nữa bệnh tình lại ngày càng nặng.
Thân là hoạ sĩ, nàng ký thác hy vọng sống của mình vào một mảnh lá cây còn vương lại trên cành bên ngoài cửa sổ. Nàng cho rằng khi chiếc lá cuối cùng này rụng xuống thì cũng là lúc sinh mệnh của nàng kết thúc.
Rất nhiều bệnh nhân bị sa sút tinh thần giống như nàng, một khi ý chí quyết tâm sống không còn thì chẳng khác nào nằm chờ chết. Bạn thân của Johnsy là Sue cảm thấy rất đau lòng, bèn kể chuyện về Johnsy cho ông hoạ sĩ già Behrman nghe.
Behrman là một ông già tính tình nóng nảy, suốt ngày chỉ biết làm bạn với chai rượu. Ông ta làm hoạ sĩ suốt bốn mươi năm mà chẳng làm nên trò trống gì, mỗi ngày đều nói sẽ vẽ ra một tuyệt phẩm kinh thế hãi tục nhưng cuối cùng chỉ là nói suông.
Sau khi nghe được câu chuyện về Johnsy, ông cũng muốn giúp nhưng không có cách nào.
Thế nhưng không bao lâu sau, kỳ tích xảy ra:
Dù gió lạnh bên ngoài thổi mạnh cỡ nào thì chiếc lá cuối cùng trên cành kia vẫn còn bám trụ lại, mặc cho nó đã dần úa vàng.
Thấy chiếc lá ngoan cường sống sót, trong lòng Johnsy xúc động vô cùng. Đến một chiếc lá còn làm được như vậy, sao nàng có thể từ bỏ tất cả?
Thế là Johnsy tìm lại được hy vọng sống, nàng cố gắng chống chọi với căn bệnh quái ác.
Ý gì đây? Chỉ cần tin tưởng vào kỳ tích thì kỳ tích thật sự sẽ xuất hiện? Nếu câu chuyện này kết thúc như vậy thì La Căn sẽ mắng cho một trận.
Có ai cứng rắn đổ soup gà vào mồm độc giả như vậy không?
Khẽ nhíu mày, La Căn tiếp tục đọc, nhưng câu chuyện đã đi tới hồi cuối. Đoạn kết là lời của Sue khi đang trò chuyện với Johnsy:
[Cụ Behrman đã mất trong bệnh viện ngày hôm nay vì bị viêm phổi cấp tính. Cụ mắc bệnh chỉ có hai ngày. Hôm đầu tiên ông quản gia tìm thấy cụ nằm trong phòng có vẻ đau đớn lắm. Giày dép, quần áo cụ ướt sũng và lạnh như đá. Họ không tưởng tượng ra được cụ ấy đã đi đâu và làm gì trong một đêm gió mưa khủng khiếp như vậy. Sau đó họ tìm thấy chiếc đèn lồng vẫn còn cháy sáng, một chiếc thang được kéo lê ra từ trong kho, mấy chiếc cọ còn dính sơn và một hộp sơn pha trộn hai thứ màu xanh và vàng. Và bạn tôi ơi, thử nhìn ra ngoài cửa sổ kia đi, nhìn vào chiếc lá cuối cùng trên bức tường đó. Bạn không cảm thấy ngạc nhiên là tại sao nó chẳng lung lay động đậy gì trong cơn gió à? Bạn ơi, nó chính là tác phẩm để đời của cụ Behrman đó. Cụ đã vẽ nó vào cái đêm chiếc lá cuối cùng rụng xuống.]
CHƯƠNG 963: SỞ CUỒNG RA SÂN ĐẦU TIÊN
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
Giờ khắc này, La Căn trợn tròn mắt, mồm há ra.
Trong cơn hoảng hốt, hắn như nhìn thấy cảnh tượng của đêm hôm đó.
Giữa cơn bão mưa giông gió giật, ông hoạ sĩ già Behrman đã hơn sáu mươi tuổi chật vật kéo thang đến bên tường, dùng hết sức bình sinh để đứng vững trong cơn bão mà vẽ ra từng nét bút.
Một chiếc lá sinh động như thật đã hình thành như thế đó.
Vào thời khắc cuối cùng của sinh mệnh, ông lão già nua với kỹ thuật vẽ chẳng đâu ra đâu lại hoàn thành kiệt tác lớn nhất đời mình khiến người ta rung động!
Xoay ngược!
Một màn xoay ngược cực kỳ kinh điển khiến La Căn tê cả da đầu!
Trong lòng dâng lên đủ loại tâm tình, giờ khắc này La Căn lập tức nghĩ tới một cái tên ——
Sở Cuồng!
La Căn gần như có thể chắc chắn đây là tác phẩm của Sở Cuồng! Hắn từng nghiên cứu truyện ngắn của Sở Cuồng, đây là kiểu kết rất kinh điển của lão tặc.
Cũng là lý do khiến La Căn sùng bái Sở Cuồng đến vậy.
Thở ra một hơi, trong lòng La Căn không khỏi cảm khái: “Thật là một cú xoay ngược khiến người ta phải vỗ án khen hay! Giống với cái kết của Món Quà Giáng Sinh, rõ ràng là ngoài dự liệu nhưng lại vô cùng hợp tình hợp lý.”
Hắn ngẩng đầu nhìn xuống chỗ đám sinh viên.
Lúc này đã có không ít sinh viên đọc xong. La Căn có thể thấy rõ biểu tình của bọn hắn.
Kinh ngạc. Rung động. Xúc cảm. Có một số nữ sinh cảm tính đã rơi lệ, hai mắt đỏ bừng.
Mà khi tất cả mọi người đều đọc xong, phòng học lập tức ồn ào huyên náo. Đám sinh viên kích động trao đổi với nhau:
“Tác phẩm này nhất định là Sở Cuồng viết!”
“Viết quá tuyệt vời!”
“Cái kết vô cùng cảm động!”
“Cho tới bây giờ ta chưa từng rung động vì một bộ truyện ngắn đến mức này!”
“Trước khi đọc câu cuối cùng, ta còn tưởng đâu đây là một tô súp gà nhạt toẹt…”
“Tác phẩm bên Bộ Lạc hoàn toàn không thể so sánh được.”
“Một chút cũng không! Bộ truyện ngắn này hoàn toàn nghiền ép tác phẩm Gương!”
“Ta không tìm thấy bất kỳ khuyết điểm nào!”
Để đám sinh viên nghị luận liên tục mấy phút, La Căn mới gõ bàn ra hiệu rồi trầm giọng nói:
“Tiếp theo chúng ta sẽ cùng phân tích bộ truyện ngắn này…”
. . .
Chuyện xảy ra ở trường học chỉ là một góc băng sơn.
Trên internet, vô số người cũng vừa đọc xong Chiếc Lá Cuối Cùng và lâm vào kinh hãi!
“Bộ truyện ngắn của Blog là thần tác!”
“Sở Cuồng! Đây tuyệt đối là tác phẩm của Sở Cuồng!”
“Một câu chuyện ngắn gọn nhưng lại ẩn chứa quá nhiều xúc cảm, ngoại trừ Sở Cuồng ta không nghĩ ra được người nào có thể viết nó!”
“Quá hay!”
“Ta xem xong đoạn kết không cầm được nước mắt.”
“Đây là kiểu cái kết xoay ngược thường thấy của Sở Cuồng!”
“Trận đầu tiên, Bộ Lạc thất bại thảm hại!”
“Blog giỏi thật, vừa ra sân đã ném tác phẩm của Sở Cuồng ra để oanh tạc một trận, tuy là lấy được khí thế nhưng tiếp theo bọn hắn còn so đấu với Bộ Lạc kiểu gì?”
Đám cư dân mạng vừa khen ngợi vừa thấy khó hiểu. Tất cả mọi người đều thừa nhận thực lực của Sở Cuồng, nhưng vấn đề là chiến lược của Blog quá kỳ lạ, chưa chi đã ném con át chủ bài ra thì phần sau còn đấu thế nào?
Bên phía Bộ Lạc còn chưa sử dụng tới lá bài mạnh nào đâu.
. . .
Blog.
Ngoài ngành văn học Blog ra, những ngành khác đều đang đổ dồn con mắt vào trận chiến này, kết quả ai nấy đều bị thao tác của văn học Blog doạ sợ!
“Văn học Blog đang làm gì thế?!”
“Truyện ngắn của Sở Cuồng tuyệt như vậy mà lại ném ra làm quân tiên phong?”
“Sự kiện lần này có rất nhiều tác phẩm tham gia, những phần sau Blog lấy gì mà đấu với Bộ Lạc?”
“Lần này thảm rồi.”
“Nên để truyện ngắn của Sở Cuồng ở phía cuối chứ!”
“Sở Cuồng thắng một ván, sau đó Blog thua toàn bộ vậy thì thật khó coi.”
“Nếu vậy chẳng thà để Sở Cuồng đến cuối cùng, ít ra còn lấy lại được chút mặt mũi.”
. . .
Bộ Lạc.
Bên này cũng không ngờ được Blog vừa ra sân đã oanh tạc bằng tác phẩm của Sở Cuồng.
Đúng vậy, tuy không công bố tên tác giả nhưng ai cũng tin chắc Chiếc Lá Cuối Cùng là của Sở Cuồng viết.
“Blog điên rồi à?”
“Truyện ngắn của Sở Cuồng hay như vậy mà lại ra sân đầu tiên?”
“Bộ truyện ngắn này quá đáng sợ, nhưng Blog làm vậy là có âm mưu gì? Chẳng lẽ muốn từ bỏ phần thi phía sau?”
“Ai mà chơi kiểu như vậy?”
“Không phải hàng tốt thường để dành tới cuối hay sao?”
“Nếu bọn họ chơi như vậy thì tới đợt sau sẽ lập tức xong đời!”
Bộ Lạc vừa bắt đầu đã bị nghiền ép nên khá tức giận, chưa đến một giờ sau bọn hắn đã đăng tác phẩm thứ hai lên.
Truyện ngắn này tên là Đồ Cổ.
“Truyện này cũng không tệ.”
“Hay hơn Gương một chút.”
“Có điều vẫn thua xa Chiếc Lá Cuối Cùng của Sở Cuồng.”
“Moá, khẩu vị của ta bị Sở Cuồng chiều hư rồi.”
“Đồ Cổ không tệ, nhưng đọc vào lại không có cảm giác rung động nào, trong lòng cứ mặc nhiên so sánh nó với Chiếc Lá Cuối Cùng.”
“Ta cũng thế, lúc đọc bộ này trong đầu ta vẫn là cái kết của tác phẩm kia.”
“Ta đoán đây là truyện ngắn của Hoàng Diệu Khánh.”
“Ừm, văn phong rất giống, cũng phù hợp với tiêu chuẩn và trình độ viết lách của hắn xưa nay.”
“Truyện ngắn lần này của Blog hẳn là không bằng Bộ Lạc rồi.”
“Biết sao được, Blog chỉ có một đại lão là Sở Cuồng, còn lại đều là binh tôm tướng tép.”
Tất cả mọi người đều cảm thấy sang vòng thi thứ hai Blog sẽ thua chắc, dù rằng tác phẩm đầu tiên của Sở Cuồng quá mức kinh diễm cũng không thể thoát khỏi kết cục này.
Đúng lúc đó, truyện ngắn thứ hai của Blog cũng xuất hiện. Tên nó là Viên Mỡ Bò.
. . .
Blog.
Ngoài ngành văn học Blog, những ngành khác đều lâm vào trầm mặc, chẳng hạn như ngành hành chính nhân sự.
“Bắt đầu vòng hai rồi, chất lượng của truyện Đồ Cổ bên Bộ Lạc rất ổn định vững vàng.”
“Dù sao cũng là tác giả chuyên nghiệp ra tay.”
“Đừng có ủ rũ như vậy, ngành văn học đã đăng tác phẩm thứ hai rồi kìa.”
“Ngươi nói bộ Viên Mỡ Bò?”
CHƯƠNG 964: VIÊN MỠ BÒ
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
“Lười đọc quá, nghe cái tên đã thấy không có gì hấp dẫn.”
“Không cần xem làm gì, chúng ta chắc chắn sẽ thua thôi. Ngoại trừ Sở Cuồng thì chúng ta đâu còn ai đủ mạnh để vả mặt bọn hắn.”
Các ban ngành bên Blog rất đoàn kết, bọn họ biết rõ mỗi ngành đều có liên kết vận mệnh với nhau nên các nhân viên làm việc trong Blog đều không muốn văn học Blog thua.
Ngay lúc mọi người đang than thở, một nhân viên tên Vương Vũ không tham dự bất kỳ cuộc trò chuyện nào mà lặng lẽ mở Viên Mỡ Bò lên đọc.
Thật ra ban đầu Vương Vũ cũng giống như mọi người, không ôm hy vọng gì với bộ truyện ngắn mới này. Cho nên hắn chỉ tuỳ tiện mở ra xem thử, mà còn đọc lướt nhanh như gió.
Song khi đọc tới đoạn nội dung cốt truyện kia, toàn thân Vương Vũ sững sờ tại chỗ.
“Đây là…”
Trong mắt hắn loé lên tia kinh ngạc, biểu tình trở nên trịnh trọng hơn rất nhiều.
Năm phút sau.
Vương Vũ đột nhiên đứng lên, gương mặt đỏ bừng, kích động nói:
“Ai nói chúng ta sẽ thua?!”
Mọi người giật mình nhìn về phía Vương Vũ với ánh mắt mờ mịt.
“Gì thế?”
“Sao tự dưng kích động quá vậy?”
“Chẳng lẽ chúng ta còn thắng được sao?”
“Đừng đùa, ngươi biến đâu ra một Sở Cuồng thứ hai?”
Vương Vũ nóng nảy hô: “Các ngươi mau đọc Viên Mỡ Bò đi, đọc xong các ngươi sẽ hiểu ý ta.”
Mọi người ngẩn ra. Một nhân viên lớn tuổi trong ngành nhíu mày nói: “Để ta xem thử.”
Những người khác nghe vậy cũng lục tục mở điện thoại lên xem Viên Mỡ Bò với vẻ mặt cổ quái.
“Cũng bình thường mà.”
“Đoạn đầu giới thiệu khá dài.”
“Thì ra Viên Mỡ Bò là biệt danh của nữ nhân vật chính.”
“Nàng là… kỹ nữ?”
“Truyện ngắn này dựa vào cái gì mà đòi so sánh với Đồ Cổ?”
“Tiểu Vương ngươi có lầm không vậy?”
Mọi người vừa xem vừa lầm bầm chê bai nhưng Tiểu Vương không hề lên tiếng, chỉ im lặng nhìn bọn họ.
Dần dà, tiếng thảo luận nhỏ đi. Mười phút sau cả phòng lâm vào yên tĩnh, đến tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Tất cả mọi người đều ngơ ngác ôm điện thoại xem Viên Mỡ Bò, trong lòng cuồn cuộn như sóng gầm!
Viên Mỡ Bò lấy bối cảnh trong vùng có quân địch chiếm đóng, một nhóm người muốn rời vùng đến khu vực khác. Họ cùng đi chung trên một chuyến xe vào buổi sáng mùa đông.
Cuộc hành trình gồm có mười người, trong đó có ba cặp vợ chồng (một thương nhân giàu có, một chủ nhà máy và một quý tộc), hai nữ tu và hai người thuộc thành phần cá biệt: đó là cô gái giang hồ xinh đẹp đẫy đà tên Viên Mỡ Bò và “nhà dân chủ” Cornudet.
Trong chiếc xe ngựa chật hẹp như vậy cũng tạm chia thành mấy đẳng cấp. Kẻ có tiền nghiễm nhiên được xem là có đạo đức và đáng kính gồm 3 cặp vợ chồng kia; hai nữ tu thuộc giai cấp thứ hai, còn tầng lớp thấp nhất là "nhà dân chủ" và cô gái bán hoa Viên Mỡ Bò.
Vì hoàn cảnh xuất thân và nghề nghiệp nên Viên Mỡ Bò luôn chịu sự dè bỉu khinh bỉ của mọi người, nhưng cô là người tốt bụng, trên đường đi vì một số lý do bất ngờ nên mọi người đều bụng đói cồn cào, không ai chuẩn bị gì cho tình huống bất ngờ này ngoài Viên Mỡ Bò. Cô là người hay lo xa nên chỉ mình cô có lương thực dự trữ, và cô không hề ngần ngại chia sẻ nó với mọi người. Vì định kiến nên đám người ban đầu không thèm đếm xỉa tới, sau cùng vì quá đói nên bọn họ đành chấp nhận lời mời của cô gái bán hoa hèn kém.
Chuyến xe bị chặn lại tại đồn lính địch. Tên sĩ quan trưởng đồn từng nghe tiếng về vẻ đẹp của Viên Mỡ Bò nên ra điều kiện, nếu Viên Mỡ Bò bằng lòng qua đêm với hắn thì mọi người được tiếp tục lên đường.
Trong đêm đó ở khách sạn, nhà dân chủ đã có ý ve vãn cô nhưng cô kiên quyết từ chối vì không thể nào làm nhục đất nước bằng cách hành nghề bên cạnh quân thù. Là người yêu nước, Viên Mỡ Bò kiên quyết cự tuyệt tên sĩ quan trưởng.
Đoàn người bị giữ lại và họ đổ lỗi cho cô gái, sau đó tìm lời ngon ngọt để thuyết phục cô ngủ với tên sĩ quan, "bằng gương hy sinh của các nữ anh hùng" đã "không tiếc thân mình" để phá quân thù, Viên Mỡ Bò cũng muốn được đi nên đành bằng lòng.
Sáng hôm sau, đoàn người được phép lên đường. Nhưng họ đổi thái độ với cô, xem cô như một kẻ nhơ nhuốc giữa những người lương thiện.
Viên Mỡ Bò bối rối không kịp chuẩn bị gì cho cuộc hành trình xa xôi nên cô không còn gì để ăn. Ai cũng có đồ ăn và không ai mời cô ăn, kể cả hai nữ tu. Viên Mỡ Bò đói, khát, giá lạnh, và trên tất cả là lòng căm phẫn trước sự bạc bẽo xảo trá của "bọn người lương thiện đểu cáng".
Cô bật khóc nức nở trong khi nhà dân chủ đã ăn no và vui vẻ huýt sáo bài quốc ca. Từng giai điệu hòa lẫn trong tiếng khóc tức tưởi của cô gái giang hồ.
Sau một thoáng im ắng, phòng hành chính nhân sự của Blog lập tức trở nên huyên náo!
“Đây là đại thần nào thế?!”
“A a a, ta tức chết mất!”
“Đám người quyền quý kia đúng là một lũ đểu cáng!”
“Tuy Viên Mỡ Bò là gái bán hoa nhưng trong lòng ta nàng cao quý hơn bất kỳ ai!”
“So với tác phẩm này, Đồ Cổ có là gì đâu!”
“Châm chọc quá mức cay độc và sắc bén. Bộ truyện ngắn này không hề kém hơn tác phẩm của Sở Cuồng!”
“Viên Mỡ Bò thật đáng thương.”
“Hoá ra trong ngành văn học Blog còn có đại lão khác ngoài Sở Cuồng? Rốt cuộc người đó là ai?”
Mọi người vô cùng hào hứng. Tuy Viên Mỡ Bò không có cái kết xoay ngược ấn tượng nhưng từ đầu đến cuối đều tạo ra bầu không khí kềm nén khó thở.
Quá hay!
Vương Vũ bỗng nói: “Ta nghĩ chúng ta đã sai lầm ngay từ đầu. Có lẽ truyện ngắn đầu tiên không phải là của Sở Cuồng, đây mới là tác phẩm của hắn!”
Nghe vậy mọi người không khỏi hít sâu một hơi.
Cùng lúc đó trên internet, đám cư dân mạng cũng đã xem xong Viên Mỡ Bò.
CHƯƠNG 965: CÓ AI NGHE ĐƯỢC LỜI TÔI?
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
Ban đầu bọn hắn giống như Blog, không ôm hy vọng gì vào bộ tác phẩm này. Nhưng sau khi đọc xong ai nấy đều lâm vào kinh hãi, khu bình luận bên dưới truyện hoàn toàn bùng nổ.
“Trời ạ! Sao lại xuất sắc như vậy!”
“Vòng đấu thứ hai Blog vẫn biến thái như thế là sao?”
“Truyện ngắn này còn kinh điển hơn cả Chiếc Lá Cuối Cùng!”
“Ta cũng cảm thấy thế.”
“Viên Mỡ Bò khiến người ta quá đau lòng.”
“Blog tìm đâu ra cao thủ bậc này?!”
“Tác phẩm này không hề kém truyện ngắn của Sở Cuồng, chẳng trách Blog lại để Sở Cuồng ra tay ngay vòng đầu tiên.”
“Các ngươi có hiểu lầm gì không vậy? Ai nói Chiếc Lá Cuối Cùng nhất định là của Sở Cuồng? Đừng quên nó vẫn được đăng ẩn danh.”
“Ối mẹ, ngươi đừng làm ta sợ.”
“Ý ngươi là tác phẩm đầu tiên có người bắt chước kiểu kết cục xoay ngược của Sở Cuồng, còn tác phẩm thứ hai mới là của Sở Cuồng thật sự?”
“Nghe rất có lý.”
“Đúng là gần đây có khá nhiều tác giả bắt chước kiểu kết cục xoay ngược như Sở Cuồng, trong đó cũng có một số người viết rất tốt.”
“Chủ yếu là vì bộ thứ hai quá chất lượng!”
“Nếu Viên Mỡ Bò là do Sở Cuồng viết thì ta chẳng bất ngờ chút nào.”
“Tóm lại một trong hai bộ nhất định là Sở Cuồng viết.”
“Vậy vị đại lão còn lại là ai? Quá mạnh mẽ rồi.”
Đám cư dân mạng bắt đầu bối rối. Tình cảnh Blog thảm bại không hề xảy ra mà ngược lại Bộ Lạc còn bị nghiền ép thêm lần nữa.
Tác phẩm Viên Mỡ Bò quá sức kinh diễm, xem ra Blog không chỉ có một mình Sở Cuồng chống lưng nha!
. . .
Không chỉ có đám cư dân mạng bất ngờ mà Bộ Lạc cũng không dự liệu được.
Trên thực tế khi Viên Mỡ Bò phát hành, các tác giả viết truyện ngắn bên Bộ Lạc đều trầm mặc.
Bọn hắn là tác giả đỉnh cấp trong nghề mà giờ phút này đều bị câu chuyện làm cho rung động thật sâu, thậm chí còn rung động hơn Chiếc Lá Cuối Cùng.
Bộ đầu chỉ có tính ca ngợi tình người nhưng bộ sau thì phê phán, châm chọc, để lộ ra mặt xấu nhất của con người thời đại phong kiến.
Sau đó đám tác giả đều không tài nào hiểu nổi, vì sao Blog lại có đến hai tên biến thái?
Viên Mỡ Bò rốt cuộc có phải do Sở Cuồng viết không?
Như vậy người còn lại là ai? Chẳng lẽ là tác giả nào đó trong top 10 len lén ký hợp đồng với Blog sao?
Quá nhiều nghi vấn!
Tóm lại, Bộ Lạc lại thua lần nữa.
Bộ Lạc rốt cuộc bắt đầu nổi giận. Lại qua nửa giờ, bọn hắn tung ra tác phẩm thứ ba tên Vương!
Khác với hai tác phẩm trước, đám cư dân mạng đọc xong Vương đều rối rít kích động.
“Bộ Lạc rốt cuộc cũng chịu quăng bom nổ.”
“Truyện ngắn này rất xuất sắc!”
“Hẳn là của Phùng Hoa?”
“Ừm, rất giống văn phong của hắn.”
“Tài nghệ này tuy không kém Chiếc Lá Cuối Cùng nhưng lại thiếu sâu sắc bằng Viên Mỡ Bò, nhưng suy cho cùng thì nó vẫn thuộc hàng đỉnh cấp.”
“Lần này không biết Blog có chiêu gì nữa không?”
“Sẽ không có thêm một bộ truyện ngắn yêu nghiệt nữa chớ?”
“Ngươi tưởng thần tác là rau cải trắng hay gì?”
“Ấy, mau nhìn, truyện ngắn thứ ba bên Blog đã ra lò rồi, cái tên cũng kỳ quái không kém gì Viên Mỡ Bò.”
. . .
Trong lúc đám cư dân mạng kích động thảo luận, tác phẩm thứ ba bên Blog tên Có Ai Nghe Được Lời Tôi đã xuất hiện.
Vì hai tác phẩm trước đó quá xuất sắc nên tất cả mọi người đều tự động ấn vào đọc bộ này, bao gồm cả Phùng Hoa đang ngồi trong nhà.
Đúng vậy, Phùng Hoa chính là tác giả của Vương!
Chính vì thế hắn đặc biệt chú ý tới tác phẩm đối địch với mình trong vòng ba. Phùng Hoa đã xem hai bộ trước đó, đều rất đáng sợ! Lúc này hắn đang âm thầm vui mừng vì mình xuất thủ ở vị trí số ba, có thể tránh được hai tác phẩm kia.
Nếu so về chất lượng thì Phùng Hoa tự thấy mình không thể thắng nổi Chiếc Lá Cuối Cùng và Viên Mỡ Bò, nhưng đối với truyện ngắn thứ ba thì Phùng Hoa có phần yên tâm.
Giống như lời đám cư dân mạng nói, chẳng lẽ Blog còn có yêu nghiệt thứ ba nữa hay sao?
Không thể nào nha.
Phùng Hoa thậm chí còn hoài nghi cái gọi là yêu nghiệt thứ hai cũng không tồn tại. Hắn có một suy đoán rất to gan, đó là cả Viên Mỡ Bò và Chiếc Lá Cuối Cùng đều là tác phẩm của Sở Cuồng!
Sở Cuồng từng có chiến tích lấy một địch chín trong giới cổ tích.
Tuy độ khó của việc viết truyện ngắn cao hơn truyện cổ tích rất nhiều nhưng với trình độ Sở Cuồng thì viết liền hai bộ cũng không quá khó khăn, cho dù đối với người khác thì đây là chuyện bất khả thi!
Nhưng dù đó có là sự thật thì làm sao? Tác phẩm thứ ba không thể nào tiếp tục là của hắn được.
Ôm suy nghĩ như vậy, Phùng Hoa mở Có Ai Nghe Được Lời Tôi lên xem.
Câu chuyện này rất ngắn ngọn, nội dung còn có mùi vị của khoa huyễn. Truyện ngắn nói về một cái hố kỳ lạ đột nhiên xuất hiện, nó sâu không thấy đáy, các nhà khoa học trên hành tinh đều không thể điều tra ra được đầu kia của hố dẫn tới đâu.
“Có ai nghe được lời tôi không?”
Có một đứa trẻ gào vào hố nhưng không ai đáp lời. Đứa trẻ ném vào đó một hòn đá, hòn đá kia biến mất không để lại dấu vết gì.
Thế là hố sâu kỳ lạ này được dùng làm nơi xử lý rác ở địa phương.
Tất cả các loại rác thải trên Lam Tinh, bao gồm cả xác người và rác thải hạt nhân hoặc những chất độc hại đều được ném vào trong hố. Vì vậy mà thế giới trở nên sạch sẽ hơn hẳn.
Một khoảng thời gian sau, trên bầu trời Lam Tinh đột nhiên vang lên một giọng nói:
“Có ai nghe được lời tôi không?”
Kèm theo giọng nói này là một hòn đá từ trên trời rơi xuống, đáng tiếc không một ai chú ý tới.
Mọi người vẫn còn đang khen ngợi nhờ có hố sâu xử lý rác thải mà môi trường sống trên Lam Tinh càng ngày càng tốt!
Câu chuyện đến đây là kết thúc.
(Chú thích: Đây là một trong những tác phẩm tiêu biểu của nhà văn chuyên viết truyện cực ngắn Shinichi Hoshi, tác phẩm của ông luôn nhấn mạnh vào nhân quả báo ứng và khá rùng rợn.)
CHƯƠNG 966: YÊU NGHIỆT CHẠY ĐẦY ĐƯỜNG
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
Nhưng mà, Phùng Hoa vừa đọc xong câu chuyện bỗng nhiên rùng mình một cái. Đáy lòng của hắn như rơi vào hầm băng.
Tác phẩm này lại là ai viết đây?! Không hề kém hai bộ trước đó chút nào!
Với trình độ của Phùng Hoa đương nhiên có thể hiểu được thâm ý trong câu chuyện này, cũng biết được tác giả của nó có ý tưởng biến thái cỡ nào!
Giờ khắc này Phùng Hoa bắt đầu hoài nghi suy đoán trước đó của mình. Chẳng lẽ Blog thật sự có hai hoặc ba yêu nghiệt tồn tại?
. . .
Cư dân mạng rất nhanh đã đọc xong.
Lúc ban đầu có không ít người cảm thấy tác phẩm này chẳng có gì kỳ lạ dù đã xem xong phần kết. Nhưng chỉ cần suy tư một chút sẽ bắt đầu sợ hãi trong lòng!
“Giời ạ, đây là truyện kinh dị thì có!”
“Thoạt nhìn thì nó có vẻ không bằng Vương, càng không bằng hai tác phẩm trước đó của Blog, nhưng nghĩ kỹ lại sẽ thấy rùng rợn nổi da gà, đây là một tác phẩm lấy chủ đề về bảo vệ môi trường, ngụ ý bên trong quá đáng sợ khiến ta nổi đầy gai ốc!”
“Có ý gì?”
“Ngươi còn không hiểu hả? Đó là cái hố đến từ tương lai, tất cả những gì con người làm bây giờ đều sẽ bị báo ứng toàn bộ trong tương lai, không sót một thứ gì.”
“Ý của ngươi là… tất cả rác rưới mọi người ném vào trước đó đều sẽ nhả trở lại vào hành tinh này trong tương lai?”
Người kia hít sâu một hơi, tóc gáy dựng lên. Suy nghĩ cẩn thận sẽ thấy cực sợ, một ngày nào đó trong tương lai, trên đầu chúng ta sẽ có đủ loại rác thải đổ xuống, bao gồm cả thi thể và rác thải từ hạt nhân…
Oẹ! Có trời mới biết con người ta đã ném những gì vào trong hố rác!
Tưởng tượng thử xem, ai đó đang đi trên đường đột nhiên bị một bộ thi thể rơi trúng đầu là hình ảnh kích thích cỡ nào. Chứ đừng nói chi còn có các loại rác thải cực độc và bẩn thỉu rơi xuống…
Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt. Đây lại là tác phẩm của ai?!
Vẫn là kinh điển! Vẫn chấn nhiếp lòng người như vậy! Chẳng lẽ Blog còn có một yêu nghiệt thứ ba?
Rốt cuộc là tình huống gì thế? Blog đã tung ra liên tục ba tác phẩm biến thái rồi, trong số đó đâu mới là truyện ngắn của Sở Cuồng?
Mọi người đều biết bên Blog có Sở Cuồng là lợi hại nhất, như vậy tác phẩm hay nhất chắc chắn thuộc về Sở Cuồng. Nhưng ai mà ngờ được liên tục ba tác phẩm ra mắt đều thuộc hàng danh tác khiến mọi người không tài nào đoán ra đâu mới là con ruột của Sở Cuồng.
Trong lúc nhất thời, mọi người điên cuồng thảo luận. Đột nhiên có người đưa ra giả thiết vô cùng lớn mật:
“Các ngươi có từng nghĩ tới… thật ra Sở Cuồng lão tặc không chỉ viết một bộ truyện ngắn?”
“Ta biết suy đoán này rất to gan, thậm chí là khó tin, nhưng các ngươi đừng quên trong giới cổ tích lão tặc từng lấy sức một người địch lại chín vị danh gia!”
“Đương nhiên ta biết viết truyện ngắn khó hơn viết cổ tích, ta cũng không nói lần này hắn viết chín bộ truyện ngắn, chỉ là với trình độ của Sở Cuồng lão tặc thì viết một hơi hai bộ truyện ngắn kinh điển vẫn không quá đáng.”
“Nếu lại to gan hơn nữa thì ta thậm chí còn dám đoán cả ba bộ vừa mới phát hành đều là tác phẩm của Sở Cuồng!”
“Nếu không làm sao giải thích được việc đột nhiên Blog có tới ba yêu nghiệt? Tác giả đỉnh cấp cỡ này đâu phải rau cải trắng mà muốn là có?”
Ban đầu mọi người cảm thấy suy đoán này quá mức hão huyền, nhưng về sau thấy đối phương phân tích có lý có cứ, bọn hắn lại bắt đầu do dự.
“Mịa nó ta cảm thấy hắn nói có lý là thế nào nhỉ?”
“Dù sao Sở Cuồng lão tặc cũng đã có tiền sử phạm tội… à nhầm, sáng tác. Đây không phải lần đầu tiên hắn làm loại chuyện này!”
“Nói cách khác, có thể hai trong số ba bộ vừa rồi là của Sở Cuồng?”
“Hoặc to gan hơn một chút, ta cược cả ba bộ đều do Sở Cuồng viết!”
“Nhớ lại xem, trước đó Phi Hồng còn nói số lượng tác phẩm của Sở Cuồng quá ít cho nên mới không thể trở thành một trong ba đại thần truyện ngắn của Tần châu. Đây chính là lý do khiến Sở Cuồng lão tặc điên lên và viết không chỉ một bộ truyện ngắn?”
“Ban nãy khi Viên Mỡ Bò phát hành đã có người đoán giống chủ topic nhưng ta không tin, bây giờ nhìn lại mới thấy hoang mang. Chẳng lẽ Sở Cuồng viết truyện ngắn cũng nhẹ nhàng như viết cổ tích vậy sao?”
Cách nói này vừa xuất hiện, đám cư dân mạng bắt đầu lâm vào hoài nghi, nhưng phần lớn mọi người vẫn không chịu tin vào chuyện này.
“Nói cũng có lý lắm, nhưng ta thiên về khả năng Blog lén lút mời mấy vị đại lão xuất thủ hơn.”
“Top 10 đại lão viết truyện ngắn không chỉ có Phi Hồng và Sở Cuồng mà còn mấy vị danh gia khác nha.”
“Ta cảm thấy khả năng này lớn hơn suy đoán của các ngươi.”
“Lần này Blog đúng là rất lợi hại, ngoài mặt tỏ ra chỉ mời mỗi mình Sở Cuồng nhưng sau lưng lại hợp tác với mấy vị đại lão khác!”
“Chờ đến khi công bố danh tính sẽ biết là những đại lão nào đã ra tay.”
“Ta hoài nghi Viên Mỡ Bò là do vị đứng thứ hai viết.”
Đa phần mọi người cảm thấy việc Blog lén mời các đại lão trong top 10 giới truyện ngắn ra tay là hợp lý hơn cả. Đây là chiến thuật rất tốt để có thể đánh úp Bộ Lạc một trận, khiến Bộ Lạc trở tay không kịp.
Trong lúc hai phe vẫn còn đang tranh luận, Bộ Lạc lại đăng tác phẩm thứ tư lên.
Trong nháy mắt sự chú ý của mọi người lại đổ dồn vào truyện ngắn tên Người Đánh Chuông.
Tác phẩm này có chất lượng cực cao, vừa xem xong đám cư dân mạng đã đưa ra lời khẳng định:
“Chắc chắn là do Phi Hồng lão sư viết.”
“Tác phẩm này sặc mùi phong cách của Phi Hồng lão sư, không sai vào đâu được. Người khác không thể viết ra mùi vị này.”
“Câu chữ tưởng như dài dòng nhưng thật ra ẩn chứa rất nhiều gợi ý.”
“Bộ này của Phi Hồng mạnh hơn Phùng Hoa rồi.”
“Dù sao Phi Hồng cũng đứng hạng năm, hơn Phùng Hoa đến sáu hạng. Ta cảm thấy Người Đánh Chuông không thua gì Có Ai Nghe Được Lời Tôi…”
CHƯƠNG 967: BLOG TẤN CÔNG
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
Hôm qua bom chương một nùi, nay hông ai cho Kim Phiếu, buồn rớt nước mắt T_T
-----------------
“Cuối cùng Bộ Lạc cũng đã có thể lấy lại mặt mũi.”
“Chuyến này hẳn là Phi Hồng lão sư thắng. Trước đó ta cho rằng Blog sẽ dùng tác phẩm của Sở Cuồng để kết thúc cuộc thi, không ngờ lại là Bộ Lạc dùng tác phẩm của Phi Hồng để cứu vãn danh dự.”
Đám cư dân mạng dùng tiêu chuẩn khen ngợi Chiếc Lá Cuối Cùng cho Người Đánh Chuông. Đương nhiên tác phẩm này vẫn thua kém Viên Mỡ Bò một chút. Dù sao tác phẩm đỉnh cao của Guy de Maupassant cũng không thể đùa được.
Sau đó Blog sẽ ứng phó thế nào? Ánh mắt mọi người lại đổ dồn về phía Blog.
Quả nhiên Blog tiếp chiêu rất nhanh: “Tác phẩm thứ tư dự thi sự kiện Vua Viết Truyện Ngắn xin được ra mắt: Đại Phú Ông!”
Đây là cái tên sau khi sửa đổi của Tấm Chi Phiếu Một Triệu Bảng Anh.
Câu chuyện nói về một nhân viên văn phòng nghèo rớt mùng tơi tên là Henry, tình cờ hắn gặp được kỳ ngộ khi đánh cược với hai anh em nhà giàu nọ.
Hai anh em kia đưa cho Henry một tờ chi phiếu mà không cách nào rút tiền được, muốn nhìn xem sau một tháng Henry sẽ có kết cục thế nào.
Một tháng sau, Henry không chỉ không chết đói hay bị cảnh sát bắt mà ngược lại còn trở thành đại phú ông, hơn nữa còn lấy được trái tim của một tiểu thư xinh đẹp.
Tác phẩm được viết bằng thủ pháp nghệ thuật nói quá để tạo sự hài hước châm chọc, phơi bày chủ trương tôn thờ đồng tiền của xã hội.
Mà trong lúc đám cư dân mạng đang mở to mắt đọc truyện ngắn, Blog liên tục đăng lên ba tác phẩm mới khác:
“Tác phẩm dự thi Vua Viết Truyện Ngắn thứ năm, Người Trong Bao!”
“Tác phẩm dự thi Vua Viết Truyện Ngắn thứ sáu, Tên Cớm Và Bản Thánh Ca!”
“Tác phẩm dự thi Vua Viết Truyện Ngắn thứ bảy, Chú Jules Của Tôi!”
Không còn chơi theo tiết tấu của Bộ Lạc nữa, Blog chủ động ném ra một hơi bốn tác phẩm mới!
Phối hợp với ba tác phẩm trước đó, lần đầu tiên Blog bày ra thế tấn công đối với Bộ Lạc!
. . .
Trong phòng làm việc.
Kim Mộc nhìn động tĩnh trên mạng rồi lại nhìn sang Lâm Uyên đang an tĩnh chơi game bên cạnh, bỗng cảm khái nói:
“Rốt cuộc là ai vây công ai nhỉ?”
Nghe được lời Kim Mộc, Lâm Uyên dừng chơi game rồi lấy điện thoại ra xem. Quả nhiên bảy bộ truyện ngắn đều được đăng hết lên mạng.
Hắn ngẩng đầu nhìn lại màn hình laptop, nhân vật trong game của hắn có ID là Thất Kiếm Hạ Thiên Sơn!
Chỉ là trong game, Thất Kiếm Hạ Thiên Sơn đang bị ngược rất thảm, chỉ đi trên đường cũng có thể bị người ta bật pk giết chết tươi.
Khẽ lắc đầu, Lâm Uyên tắt luôn trò chơi rồi mở Blog lên xem bình luận. Đập vào mắt hắn đầu tiên là một câu:
“Mẹ nó, cái tên nào mới nói ba bộ trước có thể do Sở Cuồng viết vậy? Bây giờ ngươi còn dám gáy bốn bộ này cũng do Sở Cuồng viết luôn không?!”
========
Người Trong Bao là tác phẩm của nhà văn người Nga Pavlovich Chekhov, viết về một thầy giáo tên là Belikov.
Hắn là người rất kỳ lạ, tính tình cô tịch khiến người khác ngột ngạt, lại vừa nhát gan vừa ngại phiền phức, làm cái gì cũng sợ đầu sợ đuôi.
Và rồi một thầy giáo khác chuyển đến trường Belikov làm việc, người này có một cô chị gái tên Varenka và Belikov có tình cảm với cô ấy, thế nhưng sau khi thấy Varenka chạy xe đạp ông ta đã mất hẳn cảm tình với cô.
Ông ta đến nhà của họ và chỉ trích rất nhiều về việc đó, cuối cùng xảy ra xô xát với người em trai rồi bị đẩy ngã xuống cầu thang. Belikov trở về nhà mà không đi bệnh viện, cuối cùng một tháng sau ông ta lăn quay ra chết.
Người Trong Bao phê phán một bộ phận trí thức Nga hèn nhát, bảo thủ, nhu nhược và ích kỷ. Tác giả đã nhắc nhở rằng Belikov là sản phẩm của một chế độ Nga hoàng ngột ngạt, bức bách và cần được thay đổi.
========
Tên Cớm Và Bản Thánh Ca là câu chuyện về người vô gia cư tên Xopy mong muốn bị cớm tóm cổ vào nhà tù để tránh rét, bởi mùa đông ở xứ ấy rất lạnh.
Xopy cố gắng phạm những tội nhẹ ngay trước mặt cảnh sát, tổng cộng sáu lần nhưng đều không thành. Hắn muốn ăn quỵt ở nhà hàng sang trọng nhưng bị đuổi ra trước khi kịp thực hiện mưu đồ, hắn phá vỡ cửa kính nhà dân rồi chờ cảnh sát đến nhưng cảnh sát chẳng hề nghĩ kẻ gây án lại dám ở lại hiện trường. Hắn tỏ ra điên khùng gây mất trật tự công cộng, rồi lại giả làm tên biến thái chọc ghẹo các cô gái nhưng vẫn không thành công.
Cho đến khi hắn đi ngang qua một giáo đường nhỏ và nghe thấy giai điệu của bản thánh ca. Chính lúc này hắn chợt nhận ra mơ ước vào tù của mình thật vô nghĩa và điên rồ, thay vào đó hắn nên đi tìm việc rồi làm việc chăm chỉ để thay đổi cuộc đời.
Nhưng ngay sau đó Xopy bị một tên cớm đứng ở hàng ghế sau tóm lấy vì nghi ngờ hắn đã ăn cắp đồ. Thế là Xopy bị xử ba tháng tù.
Tác phẩm này phản ánh xã hội lúc ấy không phân biệt được thị phi, điên đảo trắng đen.
========
Chú Jules của tôi là một câu chuyện phê phán sâu cay thói thấy sang bắt quàng làm họ nhưng lại tránh né người thân nghèo khổ như tránh tà.
Gia đình của cậu bé Joseph rất nghèo, và họ luôn mong chờ người chú, em trai của bố Joseph từ phương xa trở về, bởi vì trong thư chú Jules nói đã làm ăn khấm khá.
Một ngày nọ khi gia đình Joseph tham dự một chuyến du lịch rẻ tiền, trên tàu họ gặp một người đàn ông già nghèo khổ rách rưới. Bố mẹ Joseph nhận ra đó chính là chú Jules, thế là hai người lập tức tìm cách trốn tránh, sợ chú nhận lại người thân.
Chỉ có cậu bé Joseph buồn bã cho chú đồng 10 xu và được chú cảm ơn, đương nhiên sau đó cậu bé bị mẹ mắng cho một trận. Trên chuyến tàu về nhà gia đình Joseph cố ý chọn một chiếc tàu khác để khỏi gặp mặt chú Jules.
Kể từ lần đó, Joseph không còn gặp lại chú Jules nữa. Khi lớn lên, Joseph có thói quen cho tiền những người ăn xin nghèo khổ.
CHƯƠNG 968: SIÊU PHẨM NHIỀU NHƯ RAU NGOÀI CHỢ
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
Trước đó còn có rất nhiều người lớn gan suy đoán ba bộ truyện ngắn đầu tiên là do Sở Cuồng viết, nhưng sau khi bốn bộ tiếp theo xuất hiện, không còn ai dám đoán như thế nữa.
Bảy bộ tác phẩm đều là tuyệt tác! Không thể nào đều do Sở Cuồng viết được, nhất định là Blog đã lén mời người giúp đỡ, hơn nữa còn không chỉ có một người!
Trên mạng lúc này là ngàn vạn con sóng lớn.
Dẫn đầu là Đại Phú Ông, bởi vì truyện ngắn này là tác phẩm đầu tiên trong bốn bộ phát hành đồng loạt. Đối thủ của nó bên Bộ Lạc là Người Đánh Chuông được đám cư dân mạng nhận định là do Phi Hồng viết.
Nhưng khi nhóm độc giả đầu tiên đọc xong Đại Phú Ông, khu bình luận trực tiếp nổ tung!
“Mẹ ơi, quá đặc sắc!”
“Ai mà viết ra được tác phẩm đỉnh cấp như vậy chứ?”
“Ta cho rằng Bộ Lạc có thể thủ thắng một vòng nhờ Phi Hồng, nhưng bây giờ thì… hươu chết vào tay ai còn chưa biết được đâu.”
“Thủ pháp châm biếm hài hước quá cao cấp!”
“Xã hội sùng bái kim tiền được phơi bày rất tinh tế!”
“Đây là tác phẩm của vị đại lão nào thế?”
Hai anh em nhà giàu kia hoàn toàn không ngờ được sau khi Henry có tấm chi phiếu thì mọi người lại liều mạng lôi kéo hắn, nào là mời ăn cơm miễn phí lại mời mua quần áo miễn phí, từng người đều giống như ăn mày cố gắng làm hài lòng Henry, cuối cùng tiểu tử này còn may mắn cưới được một cô vợ tốt và lãnh món tiền lợi tức ngân hàng kếch xù, từ đó sống cuộc đời vô cùng hạnh phúc!
Vừa hài hước vừa châm biếm, tác phẩm này nhận được lời khen ngợi như thuỷ triều.
Bộ thứ hai bạo nổ là Người Trong Bao!
Belikov sợ trước sợ sau, ngay cả nghĩ tới việc kết hôn với người mình yêu cũng sợ phải chịu trách nhiệm và thực hiện nghĩa vụ làm chồng làm cha, thật sự đã nói lên tình cảnh xã hội hiện tại có quá nhiều người đang sống vô trách nhiệm.
“Trâu bò!”
“Câu chuyện này rất có ý nghĩa giáo dục!”
“Thái độ sống của nhân vật chính quá bi quan, chuyện gì cũng chỉ nghĩ tới mặt xấu nên bỏ lỡ rất nhiều cơ hội.”
“Blog rốt cuộc đã mời bao nhiêu đại lão vậy?”
“Trình độ các tác phẩm đều rất cao, không ai kém ai!”
“Chẳng trách chuyến này Blog lại cao ngạo như vậy, còn đặt tên sự kiện là Vua Viết Truyện Ngắn!”
. . .
Đọc xong bộ thứ hai, đám cư dân mạng không kịp chờ đợi đã mở Tên Cớm Và Bản Thánh Ca lên.
Đây cũng là một câu chuyện khiến người ta dở khóc dở cười.
“Ha ha, cười chết ta rồi!”
“Bộ này còn hài hơn cả Đại Phú Ông mà tính châm biếm cũng cực kỳ hiệu quả!”
“Tác giả tuyệt đối có trình độ đại sư!”
“Ta vẫn luôn nghĩ tại sao tên cảnh sát đó lại bắt một người vô gia cư như nhân vật chính, có lẽ câu chuyện này cũng đang thể hiện cảnh sát ở xã hội lúc ấy đại biểu cho một đám người vô năng!”
“Rất thú vị!”
“Tác giả phải là cao thủ hàng đầu trong giới viết truyện ngắn!”
“Rốt cuộc lại là ai đây?!”
. . .
Liên tục ba bộ đều có chất lượng siêu phẩm, mà đến bộ thứ tư cũng không làm cho độc giả thất vọng.
Thái độ thay đổi 180 độ của người nhà Joseph với chú Jules nghèo khổ là điều rất thường thấy trong xã hội ngày nay.
“Thật là một câu chuyện khiến người ta cảm thấy buồn bã.”
“Giàu thì nhiều người theo, quạnh hiu trống vắng khi nghèo, đây là câu chuyện thực tế nhất, ta rất thích nó!”
“Xem xong ta cũng muốn ăn hàu sống trên biển!”
“Nhân gian hoang đường, ngươi cho rằng đó là châm biếm, thật ra tất cả đều là thực tế!”
“Có tiền thì là chú Jules, không có tiền thì là người xa lạ, cặp cha mẹ này hoàn toàn không nghĩ tới hành vi của mình sẽ ảnh hưởng đến nhân sinh quan của con cái như thế nào. Ít nhất ngươi cũng phải cho thằng nhỏ ăn hàu chứ!”
“Trong lòng ta câu chuyện này không hề thua kém Viên Mỡ Bò!”
“Điên mất thôi, sao Blog lại có nhiều truyện ngắn kinh điển như vậy! Bọn họ hợp tác với toàn bộ tác giả trên top 10 hay sao?!”
. . .
Bảy bộ truyện ngắn đều không hợp thói thường! Bảy câu chuyện chấn nhiếp lòng người!
Blog ném ra bảy tác phẩm này trực tiếp khiến giới truyện ngắn nổ tung, trời long đất lở, người ngã ngựa đổ.
Bên phía Bộ Lạc.
Đám tác giả đỉnh cấp đều không biết phải dùng lời nào để mô tả sự chấn động trong lòng!
“Mẹ nó ở đâu lòi ra một đống tuyệt tác vậy?”
“Bảy tác phẩm cấp đại thần, Blog mời bao nhiêu yêu nghiệt hỗ trợ thế?”
“Mẹ nó ta không đấu lại một bộ nào trong số đó!”
“Không phải nói Blog chỉ có một mình Sở Cuồng thôi sao? Bây giờ ta chẳng biết tác phẩm nào là của Sở Cuồng nữa.”
“Truyện ngắn kinh điển như rau cải trắng ngoài chợ!”
“Phục rồi, ta phục thật rồi, làm ơn đừng đánh nữa!”
“Ta nghĩ muốn nát óc rốt cuộc là những ai viết ra mấy tác phẩm này, Blog có thể công bố luôn bây giờ được không? Ít nhất cũng phải cho ta biết mình chết vào tay ai chứ?”
“Nhất định là đám đại lão trên top 10!”
“Nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có thể là bọn hắn!”
Nhóm tác giả bên Bộ Lạc gấp lắm rồi, chuyến này rõ ràng Bộ Lạc bị Blog đùa bỡn một trận, trong bóng tối Blog đã tập kết một đội hình còn xa hoa tráng lệ hơn của Bộ Lạc gấp mấy lần!
Đối mặt với bảy tác phẩm này, Phùng Hoa và Phi Hồng đều có chung suy nghĩ với mọi người. Hai người len lén nhắn tin cho nhau.
Phùng Hoa: “Phi ca, ngươi thấy thế nào?”
Phi Hồng: “Hẳn là mấy đối thủ cũ bên các châu khác.”
Phùng Hoa thở dài: “Sao bọn họ không gọi điện báo trước cho chúng ta một tiếng!”
Phi Hồng cũng bất mãn nói: “Tuy là đối thủ nhưng chúng ta cũng là bạn bè lâu năm, nếu bọn hắn sớm nói một tiếng sẽ qua Blog chơi thì ta cũng theo qua rồi, chúng ta đứng trên cùng một sân khấu thi đấu không được sao? Cần gì phải dính vào lôi đài giữa Blog và Bộ Lạc chứ!”
CHƯƠNG 969: LÃO TẶC ẤN LIKE
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
“Mà làm ta bực nhất là trước đó mấy lão già này còn nói với ta bọn hắn không có linh cảm, mẹ nó đây là không có linh cảm à?”
“Bọn hắn cũng nói với ta hệt như vậy!”
“Đi tìm bọn hắn tính sổ thôi!”
“Ừ, chúng ta vào nhóm chat mắng cho một trận!”
Hai người đều là nhóm tác giả ở đỉnh kim tự tháp, mà những người tài giỏi thường hay chơi với nhau, bọn hắn có chung một nhóm chat, khi có ai đó phát hành tác phẩm mới thường sẽ chia sẻ tin tức cho nhau hay.
Ôm tâm tình đi tính sổ, Phùng Hoa mở nhóm chat lên @ đích danh từng người:
“Lão Lý, Lão Hoàng, Lão Chu, Lão Hà… các ngươi mau ra đây, tự giác nhận về tác phẩm của mình đi. Đừng tưởng chơi trò ẩn danh là chúng ta không biết!”
Phi Hồng cũng lên tiếng:
“Bảy tác phẩm đỉnh cấp trên Blog trừ Sở Cuồng ra thì còn đến mấy bộ, nhất định là tác phẩm mới của đám các ngươi, đừng có giả chết! (icon phẫn nộ)”
Thấy hai vị đại ca dẫn đầu lên tiếng, một đám tác giả đỉnh cấp khác cũng trồi lên:
“Đúng rồi đó, ra nhận hàng đi.”
“Đừng có ẩn nấp nữa, ta biết các ngươi có xem chat.”
“Chắc lúc này các ngươi còn đang vụng trộm cười chúng ta ngốc!”
“Các ngươi bắt nạt người quá đáng!”
“Ta khóc cho mà xem!”
Ngay sau đó đám đại lão được @ vội vàng trồi lên, ai nấy đều chối bay chối biến:
“Không phải ta nha!”
“Đừng có vu oan giá hoạ à!”
“Trước đó ta đã bảo gần đây không có linh cảm còn gì!”
“Chúng ta còn đang thảo luận mấy tác phẩm kia là của ai đây nè!”
“Bảy bộ tác phẩm đều tuyệt vời, trong đó có hai bộ khiến ta phải mặc cảm!”
“Mẹ nó, ở đâu ra nhiều biến thái yêu nghiệt quá vậy? Bây giờ có rất nhiều fan đang hỏi có phải ta lén giúp Blog hay không, còn nói Viên Mỡ Bò là tác phẩm của ta, ôi ướccc! Ta mà viết ra được truyện ngắn như vậy thì nằm mơ cũng phải cười!”
“Điều khiến ta tò mò nhất là, rốt cuộc bộ nào là do Sở Cuồng viết?”
Đám tác giả hợp tác với Bộ Lạc đều trợn tròn mắt. Không phải các ngươi thật?
Vậy mấy yêu nghiệt kia ở đâu ra? Nứt từ trong khe đá à?
Phùng Hoa và Phi Hồng đều bối rối. Việc đến nước này có chối cũng không có ý nghĩa gì, hẳn là đám người này không có nói dối. Nhưng nếu vậy thì có thể là ai được?
Chẳng lẽ là người mới? Thôi đừng đùa, bảy tác phẩm kia đều sặc mùi lão luyện, sao có thể là do người mới viết ra được!
Ba phút sau, Phi Hồng chat riêng với Phùng Hoa: “Ta đã gọi điện thoại cho bọn hắn để xác nhận, thật sự không phải bọn hắn viết.”
Phùng Hoa bực mình giậm chân, nói theo bản năng: “Không phải bọn họ chẳng lẽ do Sở Cuồng viết hết hay sao?!”
Ơ?
Ơ ơ ơ?
Vừa nói xong, Phùng Hoa đột nhiên trợn trừng mắt. Cùng lúc đó Phi Hồng cũng run rẩy khoé môi.
Phi Hồng: “Sẽ không…”
Phùng Hoa: “…là thật chứ?”
“. . .”
Trong khung chat, hai người đều gửi ra một đống dấu ba chấm.
. . .
Trong lúc Phùng Hoa và Phi Hồng đang nghẹn một bụng nghi ngờ thì Bộ Lạc và Blog cũng đã tung ra hết các tác phẩm tham dự sự kiện kỳ này, đáng tiếc phía sau không còn tác phẩm nào tươi đẹp như vậy nữa.
Không bao lâu sau, kết quả bỏ phiếu đã có.
Bên phía Bộ Lạc, Người Đánh Chuông có lẽ của Phi Hồng đứng thứ nhất, mà tác phẩm Vương nghi ngờ là của Phùng Hoa đứng thứ hai. Những tác phẩm sau đó có lượt bình chọn kém xa hai bộ này.
Không có gì kịch tính.
So sánh với Bộ Lạc thì bên Blog lại vô cùng náo nhiệt!
Lượng bỏ phiếu của bảy tác phẩm phát hành đầu tiên cao đến rối tinh rối mù, mà số phiếu cũng tương đương nhau, rất khó phân biệt bộ nào trước bộ nào sau.
Bảy bộ đứng đầu liên tục giằng co, mà những bộ sau đó thì chỉ có lác đác người bỏ phiếu.
Đám cư dân mạng cực kỳ nhiệt tình tham gia bỏ phiếu cho Blog. Biết làm sao được, bảy tác phẩm này đều quá kinh điển!
Không chỉ có bỏ phiếu, đám cư dân mạng còn liên tục tra hỏi các tác giả đứng trong top 10.
“Lão Hoàng, có phải là ngươi không?”
“Lão Chu, trong bảy bộ kia bộ nào là ngươi viết?”
“Lão Lý, phong cách của Người Trong Bao khá giống ngươi nha.”
“A Chu lão sư, đừng giả bộ nữa, ta biết tỏng Chiếc Lá Cuối Cùng là ngươi viết, trước đó ngươi đã nói cái kết xoay ngược của Sở Cuồng rất đáng để học tập, đây là kết quả học tập của ngươi đúng không?”
“Hà lão sư, thừa nhận đi, ngươi chắc chắn đã lén hợp tác với Blog!”
Khắp khu bình luận đều là những tiếng tra hỏi khiến đám tác giả trên top 10 đều sốt ruột.
Con bà nó, sao ai cũng nghi ngờ chúng ta? Chúng ta thật sự chưa có linh cảm mà, các ngươi hỏi vậy là làm chúng ta mất mặt đó có biết không?
Tính thương tổn không cao nhưng tính làm nhục rất cao.
Chối! Phải chối hết!
Đám đại lão lục tục lên tiếng xua tay lắc đầu.
Trong lúc nhất thời, cư dân mạng vò đầu bứt tai không biết làm sao. Không phải các ngươi viết thì là ai hả?
Đúng rồi, đi hỏi Sở Cuồng!
Trước mắt có thể khẳng định một trong số đó là Sở Cuồng, như vậy hẳn là Sở Cuồng biết những người khác. Rất nhanh, khu bình luận của Sở Cuồng đã thất thủ.
“Lão tặc, ngươi viết bộ nào thế?”
“Ta hoài nghi ngươi không chỉ viết một bộ!”
“Nói đi, ngươi viết bao nhiêu bộ trong số bảy tác phẩm đó hả?”
“Hai, hay là ba?”
“Theo đánh giá về văn phong thì ta cảm thấy Chiếc Lá Cuối Cùng do ngươi viết.”
“Ta lại thấy Có Ai Nghe Được Lời Tôi là của lão tặc.”
“Ừm, phong cách bộ đó có hơi giống Mỹ Nhân Nhân Tạo trước đây Sở Cuồng từng viết, đều có mùi vị của khoa huyễn và cái kết rùng rợn.”
“Nói không chừng Viên Mỡ Bò là do lão tặc viết đó.”
“Á! Mau nhìn kìa, lão tặc ấn like bình luận của ta!”
----
Trong phòng làm việc.
Lâm Uyên chú ý thấy bình luận của các cư dân mạng, bèn mỉm cười nghĩ, hay là cho bọn họ một chút gợi ý?
Thế là hắn lặng lẽ ấn chuột…