Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
Vẫn là khu bình luận của Sở Cuồng.
Đột nhiên có người tinh mắt chú ý thấy Sở Cuồng ấn like bình luận của người nói Chiếc Lá Cuối Cùng do Sở Cuồng viết.
“Moá!”
“Lão tặc đang thừa nhận tác phẩm đó là do hắn viết sao?”
“Nhất định là thế rồi.”
“Ta nói rồi mà! Bộ đó vừa xem đã biết là của Sở Cuồng, cái kết vừa bất ngờ vừa hợp tình hợp lý, đây chính là kiểu viết kinh điển của Sở Cuồng nha.”
“Án này đã được phá!”
“Đây mới là vụ án đầu tiên thôi, còn tới sáu vụ kia kìa.”
“Tạm thời không đề cập tới chuyện này, ta cảm thấy làm vậy không ổn lắm, lão tặc dùng cách thức ấn like để tiết lộ tác phẩm của mình, như vậy có khác nào đang lợi dụng danh tiếng để độc giả bỏ phiếu cho truyện của hắn đâu?”
“Cũng phải ha.”
“Có lẽ sáu bộ kia đều quá xuất sắc nên lão tặc cũng cảm thấy áp lực chăng?”
Có người cau mày, cảm thấy hành vi này của Sở Cuồng là ăn gian. Nhưng mà…
Ngay khi mọi người đang sinh lòng nghi hoặc, ai nấy lại phát hiện ra Sở Cuồng tiếp tục ấn like!
“Hắn có ý gì?”
“Có người đoán Viên Mỡ Bò là hắn viết, hắn cũng like?”
“Đoán Có Ai Nghe Được Lời Tôi, hắn cũng like!”
“Còn có bình luận đoán Chú Jules Của Tôi, lão tặc cũng ấn like nốt!”
“Moẹ, ta phát hiện lão tặc ấn like cả bảy bộ!”
“Hắn đang chơi chúng ta có phải không?”
“Lão tặc, ngưng ngay cái hành vi thừa nước đục thả câu đi nha!”
“Xem ra chưa chắc Chiếc Lá Cuối Cùng là của lão tặc đâu.”
“. . .”
Đám cư dân mạng không còn gì để nói.
Lão tặc từ trước đến nay lạnh lùng cô tịch, bây giờ lại ấn like sống động như một cao thủ đi like dạo!
Hừ! Ngươi rõ ràng là muốn quấy cho nước đục ngầu lên để chúng ta không biết đâu mới là tác phẩm của ngươi?
Không hổ là Sở Cuồng, rất thích đùa bỡn độc giả.
Chúng ta biết ngươi viết rất tốt, có khả năng viết không chỉ một bộ, nhưng cũng đâu thể nào ấn like hết như vậy, chẳng lẽ muốn bao thầu toàn bộ bảy tác phẩm kia sao!
Bảy bộ này ——
Ớ?
Bầu không khí trong khu bình luận đột nhiên trở nên quỷ dị. Một suy đoán không thể tưởng tượng nổi xuất hiện trong đầu mọi người.
Chẳng lẽ…
Không thể! Quá kinh khủng!
Đúng lúc đó, Blog đột nhiên đăng status mới:
“Theo quy tắc hoạt động của sự kiện Vua Viết Truyện Ngắn, chúng ta phải chờ đến khi hoạt động kết thúc mới có thể công bố tên tác giả. Nhưng bây giờ Blog đã thống nhất với yêu cầu của độc giả, công bố tên các tác giả trước thời hạn. Dưới đây là tên tác phẩm và tác giả đã tham gia sự kiện Vua Viết Truyện Ngắn:
Viên Mỡ Bò —— Sở Cuồng
Người Trong Bao —— Sở Cuồng
Đại Phú Ông —— Sở Cuồng
Có Ai Nghe Được Lời Tôi —— Sở Cuồng
Chú Jules Của Tôi —— Sở Cuồng
Tên Cớm Và Bản Thánh Ca —— Sở Cuồng
Chiếc Lá Cuối Cùng —— Sở Cuồng
…..”
Tiếng sét đánh giữa trời quang!
Trong mắt độc giả khắp năm châu lúc này chỉ có một câu:
Sở Cuồng Sở Cuồng Sở Cuồng Sở Cuồng Sở Cuồng Sở Cuồng Sở Cuồng!!!
. . .
Đám cư dân mạng đều lâm vào bối rối.
Sở Cuồng!
Toàn bộ đều là Sở Cuồng!
Trong nháy mắt, bên dưới bài đăng của Blog bị bình luận bao phủ:
“Mẹ ơi!”
“Ta không nhìn lầm chứ?”
“Blog không có nhầm thật chứ?”
“Bảy bộ truyện ngắn siêu cấp kinh điển này đều là Sở Cuồng viết? Từ đầu tới cuối chỉ có một mình Sở Cuồng treo lên đánh toàn bộ tác giả bên Bộ Lạc?”
“Mẹ hỏi ta tại sao lại vừa quỳ vừa xem điện thoại!”
“Trước đó có người đoán Sở Cuồng viết hai, ba bộ ta còn cảm thấy quá khó tin, kết quả ngươi lại nói với ta toàn bộ bảy tác phẩm này đều là của một mình Sở Cuồng?!”
“Thực tế còn ảo hơn cả tiểu thuyết là sao?”
“Chẳng trách sự kiện của Blog lại đặt tên là Vua Viết Truyện Ngắn, Sở Cuồng mà không phải Vua Viết Truyện Ngắn thì chẳng còn ai xứng đáng với danh hiệu này!”
Trước đó có người dự đoán Sở Cuồng viết không chỉ một bộ, nhưng cho bọn hắn mấy cá lá gan cũng không dám đoán Sở Cuồng viết hết cả bảy tác phẩm!
Đây chính là truyện ngắn cấp kinh điển! Cho dù là tác giả có trình độ cực cao, chỉ cần viết được một bộ giống thế này thôi là đủ để kiêu ngạo rồi!
Mà Sở Cuồng thì viết tận bảy bộ!
. . .
Bên Bộ Lạc, đám độc giả cũng sợ hãi đến nhảy dựng lên.
“Ta quỳ!!”
“Sở Cuồng biến thái tới cỡ nào vậy trời?!”
“Đã nói một đám tác giả đỉnh cấp bên Bộ Lạc quần đấu Sở Cuồng, kết quả là ai quần đấu ai? Một mình Sở Cuồng vây công toàn bộ các tác giả khác!”
“Sở Cuồng: rất tốt, một đám cừu non ngon lành.”
“Lần trước trong giới cổ tích hắn lấy một địch chín, lần này lại treo lên đánh một đám tác giả, người ta viết tiểu thuyết khó khăn cực khổ cỡ nào, mà lão tặc thì viết như cái máy, siêu phẩm chất đầy thành từng chồng!”
“Ta phải sang Blog xem lão tặc thôi, không ở Bộ Lạc được nữa.”
“Phân thân thuật của Naruto nhất định là học từ Sở Cuồng!”
“Hạ vũ khí xuống đi Bộ Lạc, bên ngoài đều là Sở Cuồng, các ngươi bị hắn bao vây rồi.”
. . .
Trong giới truyện ngắn.
Khi thấy bảy tác phẩm đều là do Sở Cuồng viết, toàn bộ các nhóm chat đều sôi trào!
Một tác giả vừa phát hành truyện ngắn trên Bộ Lạc há hốc mồm thật lâu, sau đó mới gửi một đoạn voice chat vào nhóm:
“Tất cả chúng ta đều bị một mình Sở Cuồng đánh bể đầu sao?”
“Moẹ nó ngươi gửi voice chat làm cái gì mà giọng run dữ vậy, hại ta gõ chữ cũng run theo!”
“Không dối gạt mọi người, ta sợ tới té đái rồi…”
“Ta thật là khờ. Đã biết Sở Cuồng lấy một địch chín, quẩy nát cái giới truyện cổ tích rồi được xưng là Đồng Thoại Đại Vương mà ta vẫn không đoán ra được tất cả bảy bộ kia đều là của hắn.”
“Ta xin dâng đầu gối lên cho Vua Viết Truyện Ngắn ▄█? █●!”
“Mắt ta hình như có vấn đề, mấy hôm nữa phải đi khám mắt mới được. Vừa rồi khi Blog công bố tên tác giả ta cảm thấy mắt mình xuất hiện rất nhiều bóng chữ.”
“Bóng chữ của ngươi có phải là chữ Sở Cuồng không?”
CHƯƠNG 971: SỰ KIỆN SỈ NHỤC LĂNG KHÔNG HÀNG NGÀY
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
Cảm ơn mọi người đã đẩy Kim Phiếu hihi ^^~
-----------------
“Các ngươi hợp tác với Bộ Lạc còn than thở giậm chân tại chỗ, sao không thử nghĩ đến chúng ta hợp tác với Blog rồi hoàn toàn trở thành người vô hình không ai nhìn thấy đi? (icon rớt nước mắt)”
“Suy nghĩ cả nửa ngày, hoá ra bên Blog chỉ có Sở Cuồng tự mình đánh mình.”
Bộ Lạc bị đánh bể đầu nhưng bên Blog cũng ngũ vị tạp trần. Mặc dù Blog thắng nhưng hình như chẳng có liên quan gì đến đám tác giả bọn hắn.
Trong lúc đám tác giả trong giới truyện ngắn sôi ùng ục, Phùng Hoa và Phi Hồng từ đầu tới cuối đều không lên tiếng.
Hai người đang ngồi thẫn thờ trước màn hình máy tính.
Một lúc lâu sau, Phùng Hoa chat riêng với Phi Hồng: “Phi ca, ngươi không có gì làm tự nhiên đi nhắc tới hắn làm cái gì?”
Phi Hồng: “? ? ?”
Phùng Hoa tức giận nói: “Trước đó tại ngươi nói Sở Cuồng còn chưa đủ để trở thành một trong ba đại thần mạnh nhất của Tần châu, bởi vì số lượng tác phẩm của hắn quá ít còn gì!”
Nếu ngươi không nói thế thì Sở Cuồng đã chẳng phát điên rồi treo mọi người lên đánh.
Phi Hồng đen mặt: “Cút!”
Cái nồi này ai muốn cõng thì cõng đi, đừng có úp lên đầu ta!
. . .
Có bên thắng tất có bên thua.
Thân là người thua lớn nhất trong sự kiện Vua Viết Truyện Ngắn, văn học Bộ Lạc đột nhiên gào lên thật to!
Ngay sau đó các ngành khác cũng nổi điên gào theo!
“Thằng cờ hó Lăng Không!”
“Ta đã biết ngay từ đầu cái tên yêu nghiệt Sở Cuồng mà chạy qua Blog thì sẽ tạo thành đại hoạ lâm đầu cho Bộ Lạc, nếu không tại Lăng Không ép Ảnh Tử rời đi thì sao Sở Cuồng lại biến thành kẻ địch của chúng ta được!”
“Lăng Không cái tên chó chết này đáng bị chém thành muôn mảnh!”
“Không sợ đối thủ như thần, chỉ sợ đồng đội như heo! Ta hận vô cùng, tất cả đều là lỗi của Lăng Không!”
“Tại sao lãnh đạo cấp cao còn không cách chức hắn đi!”
“Ta đề nghị lôi Lăng Không ra Ngọ Môn chém đầu!”
“Thằng ngu này chọc ai không chọc, lại đi chọc ba bạn gay biến thái nhất trên đời kia!”
“Blog lần này chắc cười đến trúng gió!”
Bộ Lạc đoán không sai, bên Blog bây giờ ai nấy đều cười không ngậm được mồm, tiếng hoan hô vỗ tay vang lên liên tục.
Lăng Không không thể nghe tiếng hoan hô của Blog nhưng hắn nghe được tiếng mắng chửi của các ban ngành khác trong công ty!
Một số ngành còn ở chung tầng với manga Bộ Lạc, tiếng gào lớn vô cùng khiến manga Bộ Lạc nghe rõ mồn một.
Trong ngành, các biên tập viên manga đều cúi thấp đầu không nói, chỉ là sắc mặt cực kỳ phức tạp.
Đây là tình huống thường thấy trong Bộ Lạc kể từ sau khi ba bạn gay rời đi. Khi không có Lăng Không ở đó, đám biên tập viên manga đều lén lút gọi tình huống này là “sự kiện sỉ nhục Lăng Không hàng ngày”…
Trong phòng làm việc của quản lý có tiếng đập đồ vang lên liên tiếp.
Binh binh bang bang.
Còn có tiếng gào thét không chút che giấu của Lăng Không:
“Một đám củi mục!”
“Liên quan mẹ gì đến ta!”
“Cứ có chuyện là trút giận lên đầu lão tử!”
Lăng Không bực đến phát điên. Đây không phải là lần đầu tiên. Cứ mỗi khi Bộ Lạc bị ba bạn gay bắt nạt là hắn lại bị các ban ngành khác lôi ra chửi mắng một trận!
Không chỉ có các ban ngành, đám lãnh đạo cao tầng cũng mắng!
Chuyện đã qua lâu rồi, là do các ngươi yếu kém thôi, đừng có cái quái gì cũng đổ lên đầu ta!
. . .
Trong giới truyền thông, vô số tin tức bay đầy trời.
“Sở Cuồng lại lập kỳ tích: bảy bộ truyện ngắn làm rúng động cả giới văn học!”
“Sở Cuồng là Vua Viết Truyện Ngắn của Tần châu?”
“Từng bị Phi Hồng đánh giá có quá ít tác phẩm, hôm nay Sở Cuồng mang theo bảy bộ truyện ngắn trở về!”
“Kinh hãi rơi cả mắt kính: Một mình Sở Cuồng viết bảy bộ truyện ngắn kinh điển, mỗi bộ đều là cực phẩm!”
“Không ai ngờ được toàn bộ truyện ngắn siêu cấp kinh điển trên Blog đều do một tay Sở Cuồng viết!”
“Cảm giác chung của mọi người về Sở Cuồng, Tiện Ngư và Ảnh Tử: Một đám thiên tài yêu nghiệt!”
Cùng lúc đó, bảng xếp hạng tác giả viết truyện ngắn của Lam Tinh lại thay đổi, Sở Cuồng bất ngờ vọt lên hạng tư, hoàn toàn xứng đáng trở thành Vua Viết Truyện Ngắn của Tần châu!
Mà đây chỉ là vì bảy bộ truyện ngắn này mới ra mắt trong khoảng thời gian ngắn ngủi. Đợi đến khi sức ảnh hưởng của nó hoàn toàn bộc phát thì có lẽ thứ hạng của Sở Cuồng sẽ còn thay đổi kinh người!
Trong lúc nhất thời, rất nhiều tác giả bạn bè chí cốt với Phi Hồng lục tục chat riêng với hắn, lời nói lại giống y như đúc Phùng Hoa vừa nói:
“Ngươi không có việc gì làm tự dưng nói Sở Cuồng có quá ít tác phẩm làm gì?”
“Giờ thì hay rồi, tên biến thái đó thoáng một cái đã ném ra bảy bộ!”
“Thứ hạng của chúng ta đều bị ảnh hưởng theo!”
“Nếu ngươi không nói số lượng tác phẩm của hắn quá ít thì làm sao hắn lại viết một hơi bảy bộ cơ chứ!”
Không chỉ có đám bạn thân của Phi Hồng, đám cư dân mạng cũng đem chuyện này ra trêu chọc hắn. Bình luận được ấn like nhiều nhất trên trang Bộ Lạc của hắn là:
“Bây giờ số lượng tác phẩm của Sở Cuồng có còn ít không?”
Bình luận này có đến 60 triệu lượt like, tương đương với 60 triệu người vả vào mặt Phi Hồng!
Đau!
Phi Hồng khóc không ra nước mắt.
Trên đời này sao lại có người như Sở Cuồng cơ chứ!
Trong lúc các phe rối rắm đủ kiểu thì quan phương cũng bắt đầu nhúng tay.
Hiệp hội văn nghệ đột nhiên đăng tin tức Sở Cuồng liên tục phát hành bảy bộ truyện ngắn, sau đó khen ngợi chất lượng cả bảy tác phẩm như sau:
“Trong bảy tác phẩm của Sở Cuồng thì Có Ai Nghe Được Lời Tôi nói về tầm quan trọng của việc bảo vệ môi trường, đây là nghĩa vụ và trách nhiệm của mỗi công dân trên Lam Tinh, Chú Jules Của Tôi dạy chúng ta không nên để đồng tiền làm bẩn tình thân, Chiếc Lá Cuối Cùng nói cho chúng ta biết kỳ tích không nhất định là do ông trời ban cho, đừng bao giờ đánh mất hy vọng…”
CHƯƠNG 972: NỒI CỦA SỞ CUỒNG, KHÔNG PHẢI TA
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
Không giống với những lời bình luận phổ thông của đám cư dân mạng, bình luận của quan phương có tầm quan trọng rất lớn!
Nói theo một cách khác thì bất kỳ status nào của quan phương đều có ý đồ sâu sắc phía sau, lần này cũng không ngoại lệ.
Rất nhanh đã có người đọc hiểu ám chỉ của hiệp hội văn nghệ. Mà phản ứng kịch liệt nhất chính là đám học sinh trên Lam Tinh.
Mọi người vẫn chưa quên mấy ngày trước Điệp Luyến Hoa của Sở Cuồng bị đưa vào đề thi đại học.
Trước đó cư dân mạng các châu còn đang rất hưng phấn bàn luận trên mạng. Nhìn Sở Cuồng đại sát tứ phương, không ít học sinh nhiệt huyết sôi trào. Kết quả vừa thấy status của hiệp hội văn nghệ, ai nấy đều trợn tròn mắt.
“Moá!”
“Quan phương đang ám chỉ mấy bộ truyện ngắn này của Sở Cuồng sẽ trở thành đề mở rộng của chúng ta trong tương lai có phải không?”
“Rồi xong, này thì truyện ngắn của Sở Cuồng!”
“Lão tặc, ngươi chê sách Ngữ Văn của ta còn chưa đủ dày sao!”
“Cảm ơn Sở Cuồng lão sư đã giúp sách Ngữ Văn của chúng ta dày thêm một đống. (icon mỉm cười mài dao)”
“Phi Hồng mau nhìn xem ngươi đã làm gì! Ngươi thấy bài tập của chúng ta còn chưa đủ nhiều hay sao?!”
“Làm ơn đừng bắt học thuộc lòng huhu!”
“Vốn ta rất thích mấy bộ truyện ngắn này, nhưng quan phương vừa lên tiếng ta đột nhiên cảm thấy nó hết thơm.”
Trong lúc nhất thời, Sở Cuồng gần như trở thành kẻ địch của toàn bộ học sinh! Cái tên lão tặc đã bắt đầu ảnh hưởng đến những thế hệ sau.
Bây giờ trẻ con trong trường mẫu giáo đã bắt đầu đọc truyện cổ tích Sở Cuồng.
Chờ khi lên tiểu học, trung học, thậm chí là đại học bọn nhỏ còn phải tiếp xúc với biết bao nhiêu tác phẩm của lão tặc! Con hàng này coi như đã hoàn toàn dấn thân vào sự nghiệp giáo dục trên hành tinh rồi!
. . .
Khi bảy bộ truyện ngắn làm năm châu khiếp sợ thì phản ứng của Ngân Lam Thư Khố có thể nói là cực kỳ nhanh nhạy. Rất nhanh đã có biên tập viên gọi điện tới nói muốn xuất bản một tập truyện ngắn của Sở Cuồng.
Đối với việc này, đương nhiên Lâm Uyên không có ý kiến.
“Ngươi đang trở thành cơn ác mộng của vô số học sinh rồi đó.” Sau khi thấy status của hiệp hội văn nghệ, Kim Mộc trêu chọc một câu.
Lâm Uyên đáp: “Đó là Sở Cuồng, không liên quan đến ta.”
Kim Mộc ngẩn ra, sau đó bật cười thành tiếng.
Mấy ngày kế tiếp, dư luận về bảy bộ truyện ngắn vẫn chưa nguôi ngoai, thế nên khi Ngân Lam Thư Khố phát hành tập truyện ngắn của Sở Cuồng lập tức được độc giả ủng hộ nhiệt liệt, lượng tiêu thụ tăng cao đến chóng mặt.
Chủ yếu là người lớn trong nhà mua về cho con mình đọc, với lý do là: “Bây giờ xem sách của Sở Cuồng nhiều một chút tuyệt đối có lợi, sau này có khi đi thi còn gặp nha…”
Đối với việc này bọn nhỏ đương nhiên cự tuyệt, nhưng đáng tiếc cự tuyệt không có tác dụng.
Đáng nhắc tới là…
Có công ty trong giới điện ảnh còn đề nghị mua bản quyền Đại Phú Ông để quay thành phim, việc này Lâm Uyên giao hết cho Kim Mộc xử lý, miễn là công ty đối tác đảm bảo chất lượng tác phẩm không dưới mức tiêu chuẩn là được.
Mà điều này gần như đã trở thành quy củ đối với đám người trong nghề.
Trước đó có một công ty lớn mua bản quyền Ma Thổi Đèn rồi quay phim điện ảnh, nhưng quá trình quay rất qua loa hời hợt, còn chọn đám minh tinh chỉ có danh tiếng không có thực lực đóng khiến tác phẩm thất bại nặng nề, từ đó về sau công ty này bị liệt vào danh sách đen của Sở Cuồng, dù có trả tiền nhiều đến cỡ nào cũng không thể mua được một bản quyền nào từ tay hắn nữa.
Cũng từ đó, bất kỳ công ty điện ảnh nào đều rất cẩn trọng khi sử dụng bản quyền tác phẩm của Sở Cuồng. Một khi mua được bản quyền đều quay rất chăm chút kỹ càng, dù sao tác phẩm của Sở Cuồng luôn được tất cả mọi người hoan nghênh nên không công ty điện ảnh nào muốn mất cơ hội hợp tác với hắn.
Về phần Sở Cuồng chuyên quyền bá đạo thì không ai lấy làm lạ nữa, ấn tượng của Sở Cuồng trong mắt ngoại giới chính là “lạnh lùng”, “cao ngạo”, “bá đạo”, liều lĩnh”,… Ngay cả khi phác thảo ra hình tượng Sở Cuồng thì cũng là một nam nhân lãnh khốc cuồng vọng, nói tóm lại là ngược hoàn toàn với Tiện Ngư.
Tiện Ngư hiền hoà cao quý bao nhiêu thì lão tặc bá đạo lạnh lùng bấy nhiêu.
Như đã nói, Lâm Uyên thật ra cũng chỉ coi mình là Tiện Ngư vì bí danh này giống với con người thật của hắn nhất, mỗi khi hoá thân thành Sở Cuồng hay Ảnh Tử hắn đều làm xong là chạy.
. . .
Vài ngày sau, Lâm Uyên đi tới công ty.
Trong lúc người khác đang cặm cụi làm việc, hắn thuần thục mở giao diện trò chơi lên.
Từ khi phát hành Plants vs. Zombies, Lâm Uyên rất có hứng thú chơi game. Hắn chơi rất nhiều thể loại, có đẩy tháp, có game online nhập vai, mà hôm nay hắn chơi game bắn nhau.
“Đoàng đoàng đoàng…”
Sau khi tiếng súng vang lên, người chơi có ID Sở Cuồng 10086 bị bắn bể đầu.
“Lão tặc, chịu chết đi!”
Khung chat chung nhảy lên một câu chế nhạo, Lâm Uyên tức đến đỏ mặt.
Sở Cuồng 10086 chính là Lâm Uyên. Hắn vốn muốn dùng cái tên Sở Cuồng nhưng đã có người đặt trước, hắn đổi thành Sở Cuồng 1, Sở Cuồng 2 cũng đều có người dùng rồi, thậm chí là ID Sở Cuồng Hàng Real cũng không còn.
Hết cách, Lâm Uyên chỉ có thể đặt ID Sở Cuồng 10086. Cũng may cái tên này có thể sử dụng. Đáng tiếc là trong giới tiểu thuyết Sở Cuồng đại sát tứ phương nhưng trong game chỉ có thể bị người ta ngược lên ngược xuống.
Liên tục bị head shot mấy lần, Lâm Uyên nổi giận thoát khỏi trò chơi, thuận tiện report đối thủ có ID Chuyên Giết Gà Con với lý do “bật hack”.
Report xong sảng khoái tinh thần, Lâm Uyên lại vui vẻ mở Plants vs. Zombies lên.
CHƯƠNG 973: TRÒ CHƠI “NGÃ XUỐNG BIẾN THÀNH HỘP”
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
Lúc này Tôn Diệu Hoả tới, trong tay hắn xách theo một đống đồ ăn: “Học đệ ăn trưa chưa?”
“Còn chưa ăn.”
“Thử tay nghề đầu bếp mới của ta đi nè.”
“Được.” Lâm Uyên vui vẻ ra mặt, đầu bếp trong tiệm của Tôn Diệu Hoả đều nấu ăn rất ngon.
“Học đệ đang chơi game hả?”
Tôn Diệu Hoả thấy giao diện đăng nhập của một game bắn súng đang nổi trên thị trường trong máy Lâm Uyên bèn hỏi. Trò chơi này tên là Vua Bắn Súng.
Lâm Uyên hậm hực nói: “Trò chơi rác rưởi.”
Tôn Diệu Hoả sững sờ, sau đó gật đầu nói: “Trò chơi này đúng là rất tệ, ta về sẽ tháo cài đặt ngay. Đợi ta bảo đám nhân viên thiết kế của Uyên Hoả làm một trò bắn súng hay hơn thế này gấp chục lần rồi tạo tài khoản siêu VIP cho học đệ vào đại sát tứ phương!”
“Trò bắn súng?”
“Đúng vậy, tiết tấu của nó phải nhanh hơn trò Vua Bắn Súng, chủ yếu là khiến người chơi bắn đã tay hơn.”
“Có kiếm được tiền không?”
“Chuyện đó không quan trọng.”
“. . .”
Lâm Uyên suy nghĩ một chút rồi nói: “Ngươi thật sự muốn làm trò chơi bắn súng?”
Tôn Diệu Hoả mở hộp cơm ra, mùi thức ăn thơm ngon bay ngào ngạt khắp phòng. “Đúng vậy, chỉ cần học đệ vui vẻ là được. Ăn trưa trước đi đã.”
“Cảm ơn.” Lâm Uyên vùi đầu ăn ngấu nghiến.
Ăn xong, Lâm Uyên cầm khăn giấy lau miệng nói: “Vậy chúng ta cùng làm một trò chơi bắn súng đi.”
Tuy ý tưởng mới bộc phát nhưng Lâm Uyên và Tôn Diệu Hoả có một công ty game riêng, dù sao cũng phải phát hành chút game hot mới được, vừa hay Lâm Uyên cũng biết một game bắn súng cực hot, tên nó là “ngã xuống biến thành hộp”.
“Được!” Tôn Diệu Hoả đáp rất sảng khoái, không cần hỏi tới chi tiết cụ thể. “Ta lập tức bảo bọn hắn tới đây nghe chỉ huy của học đệ.”
“Ừm.”
Lâm Uyên háo hức muốn thử. Kiếp trước hắn đã từng chơi trò “ngã xuống biến thành hộp” này, hắn có thể nhân lúc mọi người còn chưa quen thuộc với nó để vào game bắn giết lung tung!
“Tíng toong!” Hệ thống không nhịn được nữa, tự động trồi lên. Nó có thể thề lần này trí nhớ của Lâm Uyên bị lỗi không có liên quan gì với nó đâu nhé!
“Trò chơi này tên là PUBG!”
Ngươi rốt cuộc đã chơi game này thê thảm cỡ nào mà đầy trong đầu chỉ toàn là “ngã xuống biến thành hộp” vậy hả?
“Ờ nhỉ. Đặt làm PUBG.”
Lâm Uyên không rối rắm về việc tên trò chơi, trực tiếp đề nghị Hệ thống chế tác riêng, sau đó tốn nửa ngày ghi lại những yêu cầu thiết kế game rồi giao cho Tôn Diệu Hoả.
Cân nhắc tới trình độ khoa học kỹ thuật của Lam Tinh, Lâm Uyên cảm thấy thời gian làm game sẽ không quá lâu.
“PUBG?” Tôn Diệu Hoả theo bản năng đọc lên cái tên này.
Lâm Uyên gật đầu, không có giải thích quá nhiều.
Tôn Diệu Hoả không hỏi về cách chơi cụ thể, trong mắt hắn thì game bắn súng đều như nhau. Hắn cười nói:
“Ta đã hẹn mọi người tối nay họp mặt, học đệ cùng đi chứ?”
“Được.” Lâm Uyên gật đầu.
Mọi người trong miệng Tôn Diệu Hoả chính là các ca sĩ trong Ngư Vương Triều. Bình thường cứ cách một khoảng thời gian là bọn hắn sẽ tụ tập lại ăn uống một bữa, địa điểm tụ tập đều do Tôn Diệu Hoả sắp xếp, hầu như lần nào Lâm Uyên cũng tham gia.
Tối hôm đó.
Lâm Uyên đi tới nhà hàng mà Tôn Diệu Hoả đã thông báo từ trước. Điều khiến hắn kinh ngạc là phòng ăn trước mắt lại được trang trí theo chủ đề đáy biển.
Tiến vào trong phòng, bốn phương tám hướng đều là kính thuỷ tinh, phía sau lớp kính là từng đàn cá bơi lội tung tăng. Đây không phải đáy đại dương, chỉ là bắt chước hoàn cảnh ở đó, nhưng ngồi trong phòng ăn này lại khiến người ta cảm thấy mình đang ở dưới đáy biển.
Mọi người đã đến đông đủ, gọi món ăn xong, ánh mắt mọi người nhìn vào Tôn Diệu Hoả.
Nguỵ Hảo Vận khiếp sợ nói: “Mỗi lần tụ tập chúng ta đều đến một nhà hàng khác nhau, nhưng điểm chung của những nhà hàng này là có cùng một ông chủ. Tôn Diệu Hoả, lần này nhà hàng dưới đáy biển cũng là do ngươi mở?”
“Không tệ, đúng không?”
Tôn Diệu Hoả cười đắc ý, gật đầu thừa nhận. “Nhà hàng này là nơi ta tốn nhiều tâm tư và công sức nhất, bởi vì ta cố ý thiết kế nó dành riêng cho Ngư Vương Triều. Ngư Vương Triều chúng ta ngồi ăn đưới đáy biển, các ngươi không cảm thấy rất phù hợp sao?”
Mọi người kinh ngạc không thôi.
“Hoá ra nhà hàng này là Diệu Hoả mở nha.” Sắc mặt Trần Chí Vũ trở nên cổ quái. “Đây là một trong hai nhà hàng năm sao duy nhất ở Tô Thành, toàn Lam Tinh có chưa tới một trăm nhà hàng đạt đẳng cấp này. Trước đó ta và người đại diện đến đây ăn hai lần, lần nào cũng tiêu phí hơn 40.000 đồng…”
“Cờ hó nhà giàu!” Mọi người rối rít nhìn Trần Chí Vũ.
Trần Chí Vũ tức giận nói: “Cờ hó nhà giàu chân chính ở đây chẳng lẽ không phải là ông chủ nhà hàng sao?”
Mọi người cảm thấy có lý, lại nhìn chằm chằm Tôn Diệu Hoả: “Ngươi không muốn nói gì à?”
Tôn Diệu Hoả trợn mắt: “Tiền bạc phải phân minh, ái tình phải dứt khoát, rất nhiều nguyên liệu nấu ăn trong nhà hàng của ta đều phải vận chuyển bằng đường hàng không đến, sau này các ngươi muốn đến ăn thì phải chấp nhận tiêu tiền, cùng lắm ta giảm cho các ngươi 40%, nếu ngày nào các ngươi cũng tới ăn thì ta sạt nghiệp mất!”
“Tôn ca thật là rộng lượng!” Mọi người hoan hô nịnh bợ một trận.
Tôn Diệu Hoả ho khan một tiếng rồi nhìn về phía Lâm Uyên đang lặng lẽ ngắm một bầy cá, tươi cười nói: “Học đệ có thể tới ăn miễn phí.”
“. . .”
Mọi người len lén bĩu môi, con hàng này đúng là không bỏ được bản chất liếm cẩu.
Lâm Uyên gật đầu: “Vậy ta sẽ dẫn cả nhà tới ăn một bữa.”
Tôn Diệu Hoả cười toe toét: “Cứ ăn hết mình nha, ta sẽ bảo đầu bếp chính phục vụ riêng cho học đệ!”
Moẹ! Đám người trợn trắng mắt.
Giang Quỳ đột nhiên tò mò hỏi: “Diệu Hoả, ngươi rốt cuộc có bao nhiêu nhà hàng lận?”
CHƯƠNG 974: ƯỚC GÌ CA HÁT DỄ NHƯ KIẾM TIỀN
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
Tôn Diệu Hoả không hề giấu diếm: “Hiện tại là 46 cái, phần lớn tập trung ở Tô Thành, các thành phố xung quanh cũng có rải rác nhưng không nhiều. Năm nay ta không có ý định mở rộng địa bàn mà chú trọng vào dịch vụ, ta dự định sẽ hợp tác với một công ty lớn ở Tô Thành làm khách sạn năm sao.”
Mọi người trợn mắt há hốc mồm.
“Còn làm khách sạn năm sao?!”
“Bây giờ ngươi có bao nhiêu tiền rồi chứ?”
“Mịa, ta không muốn làm ca sĩ nữa!”
“Ngươi có tiền như vậy còn làm ca sĩ làm chi?”
Tôn Diệu Hoả bây giờ có thể nói là giàu nứt đố đổ vách, giàu đến trình độ mọi người đều không tưởng tượng nổi, đây không phải là tài sản mà ca sĩ tuyến một nên có!
“Làm ca sĩ là sở thích của ta.” Tôn Diệu Hoả nghiêm túc nói, “Tiền tài chỉ là vật ngoài thân, ước mơ của ta là trở thành ca vương.”
Trần Chí Vũ cổ quái nói: “Ngươi là thiên tài kinh thương bị sự nghiệp ca hát làm trễ nải thì có! Độ khó để trở thành ông chủ lớn như ngươi cao hơn làm ca vương gấp mấy lần!”
“Ngươi nói không đúng gì hết. “Tôn Diệu Hoả khẽ lắc đầu. “Nếu ca hát có thể dễ dàng như kiếm tiền thì tốt biết bao.”
Mẹ nó ngươi có đang nói tiếng người không vậy?! Mọi người đều muốn tự kỷ vì con hàng này.
Lúc này nhân viên phục vụ bắt đầu mang thức ăn lên. Cân nhắc tới giá cả nơi đây đã được chiết khấu không ít, mọi người ăn uống rất vui sướng, Lâm Uyên cũng không ngoại lệ.
Đang ăn, Lâm Uyên đột nhiên chú ý thấy tinh thần Hạ Phồn không được tốt cho lắm.
“Cho ngươi này, ngươi thích ăn cua mà.” Lâm Uyên gắp một cái chân cua tuyết cho Hạ Phồn.
“Cảm ơn.” Hạ Phồn cầm lấy chân cua tuyết ăn mấy miếng nhưng vẫn còn ỉu xìu.
“Hạ Phồn sao thế?” Tôn Diệu Hoả không nhịn được hỏi han. “Đồ ăn không hợp khẩu vị sao? Ngươi muốn ăn cái gì ta sẽ bảo đầu bếp làm cho ngươi.”
“Vai diễn của nàng bị người ta cướp nên trong lòng không thoải mái.” Triệu Doanh Các nói thẳng, sau đó gắp thức ăn cho Hạ Phồn. “Vui lên coi, có khi đó chỉ là một bộ phim rác thôi.”
“Vai nào?” Mọi người ngẩn ra, lập tức hỏi.
“Thôi đừng nói mấy chuyện này, tập trung ăn đi.” Hạ Phồn miễn cưỡng lên tinh thần, vùi đầu ăn hải sản.
Lâm Uyên cau mày nói: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Giang Quỳ liếc nhìn Hạ Phồn một cái rồi nói: “Để ta nói cho. Dù sao chuyện này cũng sẽ bị phóng viên khui ra thôi.”
Hạ Phồn không nói gì nữa, xem như thầm chấp nhận.
Giang Quỳ nhìn mọi người: “Mấy năm nay ngoại trừ ca hát thì Hạ Phồn cũng quay không ít bộ phim điện ảnh, chuyện này hẳn là các ngươi đều biết.”
Mọi người gật đầu. Lâm Uyên cũng biết chuyện này, trước đó Hạ Phồn từng nói nàng không chỉ thích ca hát mà còn thích diễn xuất nên mới thường xuyên hợp tác với một số bộ phim điện ảnh.
Lúc đó Giản Dịch còn vỗ ngực nói sẽ dạy Hạ Phồn diễn xuất. Trong lòng Lâm Uyên còn nghĩ có cơ hội sẽ mời Hạ Phồn đóng phim.
“Gần đây Hạ Phồn được giao một vai nữ chính trong một bộ phim, kết quả đến lúc chuẩn bị quay thì nhân vật này bị một nữ diễn viên khác cướp mất. Vì đóng vai đó mà Hạ Phồn đã liên tục tập thể hình suốt mấy tháng liền, kết quả công dã tràng nên tâm tình mới không vui.”
Lâm Uyên hỏi: “Sao ngươi không nói cho ta biết?”
Hạ Phồn lí nhí: “Thì bây giờ nói rồi nè…”
“Ta sẽ viết một kịch bản điện ảnh cho ngươi đóng.” Lâm Uyên nói.
Bất kỳ người nào trong Ngư Vương Triều bị bắt nạt Lâm Uyên đều sẽ cố gắng hỗ trợ. Mà nếu đó là Hạ Phồn thì hắn càng sẽ không đứng nhìn. Giản Dịch và Hạ Phồn là hai người bạn thân thiết nhất của hắn từ bé tới lớn.
Trong lúc mọi người an ủi Hạ Phồn, Tôn Diệu Hoả bỗng hỏi: “Việc vai diễn của ngươi bị cướp là do ai làm?”
“Bộ Lạc.” Hạ Phồn nhẹ nhàng nói ra hai chữ.
. . .
Hôm sau, trong phòng làm việc ở Tinh Mang.
Cố Đông pha trà cho Lâm Uyên, trên mặt nàng có hơi kinh ngạc. Hôm nay Lâm đại biểu không chơi game nữa?
Trước màn hình máy tính, Lâm Uyên đang gõ phím đùng đùng. Nếu có người đứng sau lưng hắn lúc này sẽ thấy tên kịch bản là:
Resident Evil!
Đây chính là bộ điện ảnh Lâm Uyên cố ý chuẩn bị cho Hạ Phồn.
Tối qua hắn đã hỏi rõ sự tình, vốn là công ty điện ảnh Tề châu có kế hoạch quay một bộ phim hành động với nhân vật chính là nữ có tên Nữ Đao Phong, vốn đầu tư lên tới mấy trăm triệu.
Theo lý mà nói Hạ Phồn không lấy được nhân vật này nhưng đạo diễn của bộ phim lại chọn trúng ngoại hình khoẻ mạnh cá tính của nàng. Hạ Phồn cao đến một mét bảy, khung xương cũng lớn hơn các cô gái khác, gương mặt nàng có vẻ đẹp cá tính mạnh mẽ.
Giới giải trí có rất nhiều minh tinh nhưng muốn phù hợp với yêu cầu của vai diễn thì không có mấy người, Hạ Phồn vừa hay lại rất phù hợp với nhân vật nên được đạo diễn coi trọng.
Nhưng nào ngờ nhà đầu tư của bộ phim này đột nhiên xảy ra vấn đề nên không đầu tư được nữa, mà Bộ Lạc gần đây đang tiến quân vào ngành điện ảnh lại trở thành nhà đầu tư lớn nhất của Nữ Đao Phong.
Bộ Lạc vừa tiếp quản bộ phim đã thay luôn Hạ Phồn, thậm chí còn thay cả đạo diễn. Tuy Hạ Phồn đã ký hợp đồng với đoàn làm phim nên được bồi thường tiền vi phạm hợp đồng nhưng nàng vẫn thấy buồn.
Bởi vì Hạ Phồn rất thích nhân vật nữ chính trong Nữ Đao Phong, còn điên cuồng đi tập gym để có vóc dáng phù hợp với thiết lập nhân vật, mà số lượng kịch bản có nữ đóng vai chính trong phim hành động là rất hiếm thấy, lần này bỏ lỡ không biết đến bao giờ mới có thể gặp lại.
Hầu hết phim điện ảnh của Lam Tinh đều có nhân vật chính là nam, vai nữ chính nếu không phải bình hoa di động thì cũng chẳng so được với vai nam chính. Mà ngoại hình của Hạ Phồn trời sinh đã không thích hợp đóng vai nữ chính khả ái dịu dàng.
CHƯƠNG 975: THÁI TỬ GIA, MỜI NGÀI ĐỊNH ĐOẠT
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
Chuyện này vốn không phức tạp nhưng khi dính dáng tới Bộ Lạc thì Lâm Uyên rất khó có thể không suy nghĩ nhiều.
Hắn không biết Bộ Lạc có cố ý nhằm vào mình hay không, dù sao mọi người đều biết quan hệ giữa hắn và Hạ Phồn, mà cho dù lần này Bộ Lạc không cố ý nhằm vào Lâm Uyên thì hắn cũng không có chút hảo cảm nào với bọn họ.
Nhất là từ khi biết Bộ Lạc và Tinh Mang không hoà hợp được với nhau thì Lâm Uyên đã hiểu rõ một điều: mâu thuẫn giữa hắn và Bộ Lạc đã không cách nào dung hoà được.
Thậm chí ngay cả chủ tịch Lý Tụng Hoa cũng đã nói sau này công ty và Bộ Lạc rất khó có thể hợp tác với nhau. Chứ đừng nói chi là Hạ Phồn còn là bạn thân của Lâm Uyên, hắn nhất định phải giúp nàng.
Phụ nữ chống lên một nửa bầu trời này.
Nhưng trong hầu hết các tác phẩm điện ảnh thì phụ nữ chỉ là để tô điểm cho câu chuyện, đợi vai nam chính thể hiện uy phong tài năng của mình xong sẽ ôm mỹ nhân về nhà.
Một vai nữ chính muốn để lại ấn tượng xuất sắc trong lòng mọi người thì khó hơn vai nam chính rất nhiều.
Cũng may trên Địa Cầu đã từng có một nhân vật nữ chính vô cùng kinh diễm và tồn tại cùng với thời gian, nàng chính là Alice, nữ chính trong phim Resident Evil!
Khi mọi lực lượng chính nghĩa trên Địa Cầu đều không thể nào diệt trừ loài virus zombie, Alice trở thành tia hy vọng cuối cùng của nhân loại.
Đây là kịch bản nữ chính cực kỳ cường đại, hào quang của nàng khiến vai nam chính trở thành người vô hình. Hắn không chỉ có rất ít cảnh quay mà đến cuối cùng còn bị lĩnh cơm hộp.
Người thành zombie, chó thành zombie, đủ loại quái vật zombie… Alice đều xử hết. Nói theo lời cư dân mạng chính là: nước chảy đá mòn, còn Alice thì không.
Resident Evil là một trong những bộ có nữ chính mạnh mẽ hiếm hoi. Trên thực tế nếu không phải các phần sau này nội dung kịch bản lụi tàn dần và nữ diễn viên đóng vai nữ chính Milla Jovovich đã lớn tuổi, không đóng nổi các cảnh đánh đấm nữa thì có lẽ bộ phim này sẽ không dừng lại ở phần 5.
Đây không phải là vấn đề Lâm Uyên cần cân nhắc tới, kịch bản mà hắn đang viết là phần mở đầu của Resident Evil, dù là tiếng tăm hay nội dung phim thì đều là kinh điển.
Hơn nữa bộ phim còn được chuyển thể thành game và được xem là một trong những tựa game offline điển hình nhất của thể loại nhập vai.
Càng làm Lâm Uyên hài lòng là sáng nay hắn đã khảo sát thị trường phim của Lam Tinh, nền điện ảnh thuộc thể loại zombie không có tác phẩm nào có sức ảnh hưởng lớn, phần lớn phim zombie đều thuộc thể loại kinh dị.
Đúng vậy, người dân Lam Tinh rất thích phim kinh dị. Mà các loại kinh dị hù doạ rùng rợn ghê hơn phim zombie nhiều, thế nên kiểu phim như Resident Evil là rất mới mẻ.
Trong phim, khán giả sẽ được thấy thuỷ triều zombie, chó zombie, xem cách nhân loại đối mặt với zombie như thế nào…
Lâm Uyên chắc chắn loại cảm giác zombie dày đặc có ở khắp mọi nơi sẽ khiến mọi người bị kích thích hơn cả đám ma quỷ nhảy ra hù doạ trong phim kinh dị.
Về phần tên nữ chính thì Lâm Uyên không có ý định thay đổi, thế giới này có rất nhiều cái tên kỳ lạ với đủ loại phong cách.
Cứ thế mất hết một ngày, Lâm Uyên rốt cuộc cũng hoàn thành xong kịch bản Resident Evil. Nghĩ ngợi một hồi, hắn cảm thấy bộ phim điện ảnh này nên được thăng cấp.
Phần đầu tiên được quay năm 2002 ở Địa Cầu, khi đó khoa học kỹ thuật còn bị giới hạn nên bối cảnh vẫn chưa đủ lớn.
Bây giờ Lam Tinh là một tinh cầu rất phát triển, trong rạp chiếu phim còn có kỹ thuật phim 3D không cần dùng kính vẫn xem được. Dưới tình huống này đương nhiên phải tạo ra một bộ Resident Evil càng thêm rung động mãnh liệt mới được.
Về phần sau đó còn có phần 2 phần 3 hay không thì tạm thời Lâm Uyên chưa nghĩ tới. Trước tiên cứ quay cho tốt phần 1 đi đã.
Chuẩn bị xong xuôi, Lâm Uyên đi tìm lão Chu và giao kịch bản cho hắn.
“Có kịch bản phim điện ảnh mới rồi?” Lão Chu hưng phấn hỏi.
Lâm Uyên gật đầu: “Vai nữ chính là Hạ Phồn.”
Lão Chu: “. . .”
Được rồi thưa thái tử gia, mời ngài định đoạt.
“À phải.” Cầm kịch bản trên tay, lão Chu hơi do dự rồi nói, “Chu thúc nhờ ngươi một chuyện được không?”
“Vâng.” Lâm Uyên đáp, “Chu thúc cứ nói đi đừng ngại.”
Lão Chu ngượng ngùng lên tiếng: “Đây là nhờ vả cá nhân thôi, không liên quan đến chuyện của công ty.”
“Không sao.”
Từ khi vào công ty tới nay, Lâm Uyên được lão Chu chiếu cố không ít, những chuyện này hắn đều để ở trong mắt, ghi ở trong lòng.
“Vậy được rồi.” Lão Chu lấy một tấm thiệp màu đỏ ra đưa cho Lâm Uyên. “Cuối tháng này con gái ta sẽ kết hôn, nó là fan trung thành của ngươi nên ta muốn mời ngươi tham dự hôn lễ. Đương nhiên ta sẽ không nói trước cho nó biết, như vậy nó mới có niềm vui bất ngờ.”
“Được.” Lâm Uyên không hề do dự, lập tức cất thiệp mời.
Lão Chu thấy động tác của Lâm Uyên rất dứt khoát, không nhịn được mỉm cười nói: “Nếu rảnh thì dẫn theo người nhà ngươi tới cho vui.”
“Vâng.” Lâm Uyên cười đáp, “Chúc mừng Chu thúc.”
Lão Chu cảm khái: “Ta chỉ có một đứa con gái, lúc trước vì bận trăm công ngàn việc nên khiến nó tủi thân rất nhiều, ta chỉ muốn bồi thường cho nó một chút. Về sau nó lên đại học, học xa tận Hàn châu, bây giờ tốt nghiệp lại dẫn bạn trai về nhà, chớp mắt một cái đã sắp kết hôn…”
Lão Chu nói huyên thuyên một hồi, đột nhiên chuyển đề tài: “Nhắc kết hôn mới nhớ, ngươi cũng phải tranh thủ thời gian đi, cô bé lần trước chưa hẹn lại với ngươi sao?”
“Ai cơ?”
“Ngươi quên luôn rồi hả? Vậy thì thôi, chắc là không có duyên phận rồi.”
Hai người trò chuyện một hồi, lão Chu mới rời đi.
Về đến nhà, Lâm Uyên mở thiệp cưới ra xem, thuận tiện nói cho người nhà biết con gái lão Chu sắp kết hôn.
CHƯƠNG 976: SUGAR
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
“Mọi người muốn đi không?”
Mẹ hắn nói: “Con gái lãnh đạo của con kết hôn, mẹ cũng muốn đi dự hôn lễ.”
“Em cũng đi.” Lâm Dao mới tốt nghiệp xong, dạo gần đây vẫn đang ở nhà rảnh rỗi.
Chị gái hắn tò mò hỏi: “Đến lúc đó em có định lên sân khấu hát không? Bài Bong Bóng Tỏ Tình được đó, rất nhiều đám cưới đều phát bài này.”
“Ca hát?” Lâm Uyên ngẩn ra, đúng là hắn chưa hề nghĩ tới việc này.
Thấy phản ứng của Lâm Uyên, Lâm Huyên lập tức biết em trai mình chưa có dự định này, bèn cười nói:
“Cũng phải, với thân phận và địa vị bây giờ của em mà hát trên sân khấu nhỏ thì không thích hợp lắm, vậy đến lúc đó cả nhà chúng ta cùng tham dự đi.”
Lâm Uyên nhíu mày. Hắn không hề có ý làm cao, chỉ là trước đó chưa nghĩ tới mà thôi. Lão Chu đối xử rất tốt với hắn, con gái lão Chu kết hôn thì hắn lên sân khấu hát một bài chúc mừng cũng không thành vấn đề.
Nếu hắn làm thế thì chắc chắn lão Chu rất vui, chỉ là da mặt ông ấy khá mỏng nên không nói thẳng chuyện này.
Nghĩ tới đây, Lâm Uyên mở thiệp mời ra xem lại. Ngày kết hôn là 30 tháng 9.
Thời gian rất vừa vặn, ngay trước khi mùa giải tháng 10 bắt đầu. Trong đầu Lâm Uyên đột nhiên nảy ra một suy nghĩ… Có lẽ hắn có thể biến hôn lễ hôm đó thành một ngày khó quên.
Mà lão Chu từng nói con gái ông ấy đi du học ở Hàn châu, con rẻ cũng là người Hàn châu.
Có rồi.
Lâm Uyên quyết định rất nhanh. Hắn có một ca khúc cực kỳ thích hợp hát ở đám cưới.
Lâm Uyên không dự định hát một mình, vừa trở về phòng hắn lập tức gọi mấy cuộc điện thoại.
“Hạ Phồn, ta chuẩn bị kịch bản mới cho ngươi rồi, tháng sau vào đoàn làm phim chuẩn bị quay nhé. Trước đó ngươi giúp ta một việc, ngày mai nhớ tới công ty một chuyến…”
“Diệu Hoả học trưởng, ngày mai có rảnh không? Ta nhớ là ngươi biết đàn Ghi-ta bass…”
“Giang Quỳ, ngày mai tới công ty một chuyến nhé, chúng ta có một ca khúc cần luyện tập một chút, ta gửi nhạc phổ cho ngươi…”
“Triệu Doanh Các…”
“Hảo Vận tỷ…”
“Trần Chí Vũ, ngươi đàn ghi-ta không tệ…”
Lâm Uyên trực tiếp gọi đủ toàn bộ Ngư Vương Triều.
Hôm sau.
Ngư Vương Triều có mặt đầy đủ trong phòng làm việc của Lâm Uyên. Hắn lấy ra một ca khúc.
“Đây là ca khúc ta dùng để đánh bảng tháng sau, ta muốn mời mọi người cùng hát bài này với ta, chỉ là phần hát của mọi người khá ít, đa phần là ta hát chính.”
“Hợp ca?” Mọi người vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ.
Lần trước khi mọi người hợp ca là bài Tần Châu Hoan Nghênh Bạn, danh tiếng của mỗi người đều tăng lên rất nhiều, từ đó về sau bọn họ luôn mong chờ một cơ hội được hợp ca.
Giờ thì cơ hội tới rồi.
Về phần đoạn hát của mình ít ỏi cũng chẳng sao, mọi người không để ý chút nào, chủ yếu là bọn họ thích hoạt động tập thể của Ngư Vương Triều.
Cầm lấy khúc phổ, đám người bất ngờ: “Bài hát tiếng Hàn châu?”
Lâm Uyên gật đầu: “Các ngươi hát được tiếng Hàn châu mà nhỉ?”
“Được!” Mọi người đồng thanh đáp.
Lâm Uyên gật đầu: “Vậy chúng ta tập dợt một chút rồi hát thử nhé.”
“Được.” Mọi người lại gật đầu, hát vài câu theo tiếng nhạc. Mấy phút sau, mấy người kinh hô:
“Bài hát này thật hay!”
“Giai điệu cực thích hợp để đánh bảng!”
“Xem ra tháng sau Tiện Ngư lão sư có thể yên ổn giành quán quân rồi.”
“Tiết tấu bài hát quá hoàn mỹ.”
“Thật là ngọt ngào làm sao.”
“Tên bài hát là Sugar, không ngọt sao được.”
Đúng vậy, ca khúc trên tay mọi người chính là Sugar, một trong những bài hát tiêu biểu nhất của nhóm Maroon 5.
Bài này vốn chỉ có một giọng hát chính nhưng Lâm Uyên dự định sửa chút ít để mọi người có thể góp mặt, chỉ là vẫn giữ một giọng hát chính như bản gốc.
Đợi mọi người bình tĩnh lại, Lâm Uyên nói tiếp: “Ta có ý tưởng làm MV cho bài hát này. Bởi vì con gái của Chu thúc sắp kết hôn nên ta dự định kéo cả đoàn đến tạo bất ngờ cho buổi hôn lễ, sẽ có đoàn đội quay phim ghi lại tất cả hành trình…”
MV của bài Sugar cực kỳ kinh điển. Trong MV, giọng ca chính Adam dẫn theo cả ban nhạc bất ngờ xuất hiện ở mấy hôn lễ. Khi tấm màn trắng rơi xuống, cô dâu chú rể cùng với các vị khách ở hiện trường đều thét lên vui sướng, ai nấy đều nhảy nhót vui mừng theo điệu nhạc.
Lâm Uyên cảm thấy MV này rất thú vị, hẳn là có thể gia tăng lượng tiêu thụ trên bảng xếp hạng âm nhạc.
Quan trọng nhất là có thể mang tới niềm vui bất ngờ cho con gái lão Chu.
Nghe Lâm Uyên nói xong, mọi người đều cảm thấy ý tưởng này cực kỳ tươi đẹp!
“Quá lãng mạn rồi.” Nguỵ Hảo Vận khen ngợi.
“Ý tưởng cực tốt!” Gần đây tâm tình Hạ Phồn không tốt nhưng lúc này cũng mỉm cười tán thưởng.
“Ta sẽ đàn ghi-ta!” Trần Chí Vũ tự ứng cử.
“Ta đàn được ghi-ta bass!” Tôn Diệu Hoả cũng nói với vẻ mong đợi.
“Ta biết chơi một số nhạc cụ tổng hợp!” Giang Quỳ không cam lòng yếu thế.
“Thú vị!” Triệu Doanh Các hưng phấn hô.
Bàn bạc xong, Lâm Uyên nói ý tưởng này cho lão Chu nghe. Việc này cần có lão Chu phối hợp mới được.
“Quá tuyệt vời, cảm ơn ngươi rất nhiều!” Nghe xong lão Chu hưng phấn đỏ bừng mặt. “Chu thúc nợ ngươi một ân tình!”
“Đừng khách sáo mà.” Lâm Uyên xua tay nói.
Khoảng thời gian sau đó.
Lâm Uyên cảm thấy mình sắp bị bài hát này tẩy não. Giai điệu của nó quá mức bắt tai và ma tính!
Lúc này quá trình thu âm đã hoàn thành, Ngư Vương Triều lặng lẽ chờ tới cuối tháng.
Trên internet, đám cư dân mạng lại bắt đầu thảo luận tới bài hát tháng 10 của Tiện Ngư.
“Lại sắp qua tháng mới.”
“Ngư phụ đã ghi âm xong ca khúc chưa?”
“Ta thấy căng thẳng giùm Ngư phụ luôn, cuộc chạy đua một năm quán quân liên tục đến giai đoạn chạy nước rút rồi.”
“Tháng 10 hẳn là không thành vấn đề.”
“Khó khăn nhất vẫn là tháng 12 kìa, Cuộc Chiến Chư Thần chưa bao giờ là dễ dàng.”
CHƯƠNG 977: NGƯ PHỤ TA MUỐN SINH CON CHO NGƯƠI!
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
“Không thể chủ quan nha, nếu tháng 10 lật xe thì không còn gì để nói.”
“He he he, không biết tháng 10 này Ngư phụ sẽ lật thẻ bài của vị phi tần nào trong Ngư Vương Triều.”
Mà khi ngày 30 tháng 9 đến.
Tại công ty giải trí Tinh Mang.
Ngoài cửa ra vào, mấy chiếc camera đã được lắp đặt xong. Trên màn ảnh, một đám người mặc âu phục đen lục tục bước ra, có người xách thang, có người cầm nhạc cụ, có người cầm loa.
Sau đó Lâm Uyên dẫn đầu các ca sĩ trong Ngư Vương Triều đi ra. Tới trước ống kính, hắn dừng lại mỉm cười nói:
“7 giờ sáng ngày 30 tháng 9, chúng ta sẽ ngồi xe đi khắp Tô Thành để tham gia mấy buổi hôn lễ.”
Đạo diễn đứng ở đằng xa ra dấu “OK”, Lâm Uyên hiểu ý, tiếp tục bước đi.
Sau đó mỗi ca sĩ trong Ngư Vương Triều đều đi ngang qua chỗ ống kính.
Lúc đi qua, Giang Quỳ giơ ngón tay hình chữ V, Triệu Doanh Các nghịch ngợm le lưỡi một cái, Trần Chí Vũ đeo ghi-ta trên lưng, lạnh lùng vuốt tóc, Hạ Phồn dừng lại một giây tạo dáng…
Mỗi ca sĩ đều lưu lại một khoảnh khắc tạo ấn tượng.
“Ôi sắp trễ rồi!” Tôn Diệu Hoả đeo đàn ghi-ta bass vội vàng chạy tới.
Ngoài cửa có bốn chiếc xe đang đậu. Phía trước là hai chiếc thương vụ màu đen, phía sau là hai chiếc xe thể thao mui trần, một màu đỏ, một màu xanh.
Lâm Uyên ngồi vào chiếc xe thể thao màu đỏ, các ca sĩ còn lại cũng chia nhau ra ngồi trên hai chiếc xe thể thao.
Sau khi lên xe, mọi người hưng phấn nói: “Xe thể thao ở đâu ra thế?”
“Chiếc này chắc phải hai chục triệu đó!”
“Chiếc kia cũng ít nhất mười lăm triệu!”
“Thật là ngầu!”
“Công ty thuê xe tới hả?”
“Của ta đó.” Trên chiếc xe thể thao màu đỏ, Tôn Diệu Hoả cười híp mắt nói một cách vô nhân tính.
“Quàoooo!”
Không biết là ai thốt lên một tiếng, bốn chiếc xe bắt đầu lăn bánh. Gió thổi lất phất vào mặt, trong lòng các ca sĩ đều vui phơi phới.
Mấy chiếc xe xuyên toa giữa lòng thành phố, xung quanh là những toà cao ốc chọc trời, mà biển quảng cáo trên đó đều là ảnh chụp Tiện Ngư và các ca sĩ trong Ngư Vương Triều! Trong poster, Tiện Ngư đứng ở vị trí trung ương, các ca sĩ còn lại vây xung quanh hắn tạo dáng trông rất hài hoà.
Hình ảnh đám người ngồi trên xe mui trần chạy dưới mấy tấm poster lớn và màn hình lớn tạo thành cảnh đối lập rất thú vị, Mà camera man ngồi trên xe thương vụ đã bắt trọn khoảnh khắc này, đây là cảnh tượng đã được lên kịch bản từ trước.
Đến đèn đỏ, bốn chiếc xe ngừng lại. Hai bên trái phải cũng có rất nhiều xe hơi khác đang dừng.
Có tiếng người hét lên, cửa sổ xe hơi xung quanh vội vàng kéo xuống, từng tiếng kêu gào vang vọng ở ngã tư:
“Tiện Ngư kìa!”
“Giang Quỳ!”
“Hạ Phồn!”
“Tôn Diệu Hoả!”
“Hảo Vận tỷ!”
“Vạn năm lão nhị!”
Khoé môi Trần Chí Vũ run rẩy không ngừng. Ta thoát khỏi cái biệt danh đó từ lâu rồi nha!
Bầu không khí trở nên cuồng nhiệt, camera man lập tức bắt lấy hình ảnh này.
Đối với người bình thường thì đi trên đường gặp phải mấy vị minh tinh, hơn nữa còn là Tiện Ngư và các ca sĩ tuyến một, thậm chí là ca hậu thì tuyệt đối là một màn chấn động tinh thần!
“Aaaa!”
“Nhìn kìa, Ngư Vương Triều!”
“Tiện Ngư ta yêu ngươi!”
“Nam thần và nữ thần nhà ta đều ở đây!”
“Aaaa bọn họ đi đâu thế nhỉ?”
“Ngư phụ ta muốn sinh con cho ngươi!”
Bên cạnh có một chiếc xe thể thao mui trần, trên xe là bốn cô gái đang thét chói tai điên cuồng, còn có một cô vội vàng giơ di động lên quay selfie cảnh mình và Ngư Vương Triều ở chung trong một ống kính. Không biết lát nữa bạn bè trên mạng xã hội của cô nàng sẽ gào thét tới mức nào.
Rắc rắc rắc.
Đoàn người Lâm Uyên không ngăn cản mọi người quay phim chụp ảnh lại, còn vẫy tay chào mọi người.
Mấy người Tôn Diệu Hoả còn vươn tay ra bắt tay với một số fan hâm mộ.
Lúc này đèn xanh bật sáng. Bốn chiếc xe nhanh chóng rời đi mà tiếng thét chói tai sau lưng vẫn chưa biến mất.
Cảm giác kích thích mới mẻ khiến các ca sĩ trong Ngư Vương Triều hưng phấn vô cùng. Người thì đều có lòng hư vinh, bình thường mọi người rất khiêm tốn, hôm nay coi như được trải nghiệm cảm giác rêu rao một lần.
Rốt cuộc bốn chiếc xe dừng lại trước cổng một khách sạn sang trọng. Mười mấy nhân viên công tác xuống xe, mang theo các loại dụng cụ và nhạc khí, sau đó Ngư Vương Triều trên hai chiếc xe thể thao cũng mở cửa bước xuống.
“Đến rồi.” Lâm Uyên vừa nói vừa đeo kính râm vào, miễn cưỡng che đi một phần gương mặt.
“Go go go.” Đám người Tôn Diệu Hoả cũng đeo kính râm lên rồi đi vào toà cao ốc.
Camera quay cảnh nhóm Lâm Uyên đi lên cầu thang, xuyên qua hành lang và khu bếp của nhà hàng. Lão Chu đã sắp xếp từ trước với bên nhà hàng để Lâm Uyên đi đường này, phòng ngừa bị các vị khách trong sảnh cưới phát hiện.
Choang.
Một đầu bếp nhìn thấy nhóm Lâm Uyên lập tức trợn mắt há hốc mồm, cái chảo trên tay hắn rơi trở lại bồn rửa chén.
Tiếng động khiến tất cả đầu bếp đều ngẩng đầu nhìn lên, kính râm cũng không ngăn được ánh mắt sắc bén của mọi người!
“Quấy rầy rồi.”
Trước vô số tầm mắt dính cứng vào mình, đám người Lâm Uyên vừa xin lỗi vừa đi ngang qua và tiến vào trong sảnh đường.
Tình huống gì đây?
Các đầu bếp đờ đẫn nghệt mặt ra, đưa mắt nhìn theo bóng bọn hắn rời đi.
. . .
Cùng lúc đó.
Ngoài sảnh đường, một cặp cô dâu chú rể vừa làm lễ xong, tiếng vỗ tay vang lên rào rào, trên mặt các quan khách là nụ cười chúc phúc.
Cô dâu chú rể ngồi vào bàn, quan khách trò chuyện rôm rả, bữa tiệc rất vui vẻ linh đình.
Trong một bàn nào đó.
Lâm Huyên hết nhìn đông lại nhìn tây: “Em trai mình đâu rồi ấy nhỉ?”
Dao Dao nghi hoặc nói: “Không lẽ ảnh cho cả nhà mình leo cây?”
Mẹ nàng mỉm cười: “Chắc nó đang bận nên chưa kịp tới, chúng ta ăn trước đi.”
CHƯƠNG 978: ĐỘT KÍCH ĐÁM CƯỚI
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
Bên kia, lão Chu đang không ngừng cúi đầu xem đồng hồ, miệng lẩm bẩm gì đó. Bên cạnh lão Chu, cô dâu bất mãn dẩu môi nói:
“Ba, sao ba cứ nhìn đồng hồ mãi thế? Chẳng lẽ hôm nay ba còn có chuyện gì quan trọng hơn lễ cưới của con sao?”
“Không có! Ba chẳng đi đâu cả, hôm nay là đám cưới con gái ba mà!” Lão Chu vội vàng lắc đầu, hiền hoà nhìn con gái Chu Đình mặc váy cưới: “Đình Đình nhà ta thật là xinh đẹp!”
“Đình Đình di truyền gen của cha mà.” Chú rể Hank đứng bên cạnh không quên vỗ mông ngựa. Lão Chu nghe rất sảng khoái nhưng ngoài miệng vẫn khiêm nhường:
“Nó giống mẹ nhiều hơn.”
Vợ lão Chu cũng gật đầu: “Ông cũng còn biết mình biết ta đấy.”
Chu Đình bật cười. Đúng lúc này ngoài cửa có một đám người mặc âu phục đi vào. Bọn hắn vừa vào trong đã ngồi sụp xuống, sắp xếp khung sắt rồi gõ binh binh bang bang.
Trong nháy mắt toàn bộ quan khách đều chú ý tới.
“Mấy người này là ai vậy?”
“Hình như đang dựng sân khấu.”
“Có sự kiện gì đặc biệt sao?”
“Việc này phải hỏi bên nhà hàng mới biết.”
“Chắc là có ca sĩ sắp biểu diễn?”
Cảnh tượng này rất cổ quái, ai nấy đều châu đầu nghị luận và tò mò nhìn xung quanh. Các camera ẩn lặng lẽ ghi lại toàn bộ.
Chu Đình ngơ ngác hỏi: “Bọn họ đang làm gì thế?”
Hank khẽ cau mày: “Chúng ta đâu có sắp xếp hoạt động ca hát đâu?”
“Ba…” Chu Đình theo bản năng quay đầu nhìn về phía lão Chu, lại phát hiện lão Chu đã rời khỏi chỗ ngồi từ bao giờ.
“Hắn biết mấy người này?” Vợ lão Chu cũng ngơ ngác.
Chỉ thấy lão Chu đi tới nói gì đó với MC và người của nhà hàng, rất nhanh sau đó mấy người này đã rời đi. Một tấm màn trắng hình chữ C được dựng lên che kín tầm mắt của các vị quan khách.
Lúc này, đám người Lâm Uyên đeo kính râm thừa dịp mọi người không chú ý bèn đi tới phía sau tấm màn.
“Hình như không bị phát hiện.” Trần Chí Vũ thấp thỏm nói.
Lâm Uyên tháo kính ra, gật đầu với mọi người: “Chuẩn bị thôi.”
. . .
Đây là?
Người nhà Lâm Uyên và các vị quan khách đều không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, ai nấy đều nhìn chằm chằm màn che.
Có sự kiện gì à?
Đám người mặc âu phục nói gì đó với lão Chu, nghe xong lão Chu vội vàng xoay người đi về phía con gái và con rể.
“Chuyện gì vậy ba?” Thấy lão Chu trở lại, Chu Đình và Hank lập tức đặt câu hỏi. Hai người rất tò mò về lai lịch của đám người lạ mặt.
“Đi theo ba.”
Lão Chu cười một tiếng với vẻ thần bí, sau đó dẫn hai vợ chồng trẻ đi tới trước màn che. Chu Đình và Hank đưa mắt nhìn nhau, sau đó bật cười.
Xem ra là lão Chu chuẩn bị hoạt động gì đó thú vị để làm quà cưới cho hai vợ chồng.
Có mấy vị quan khách tỏ ra không quan tâm, cúi đầu xuống tiếp tục ăn hoặc túm năm tụm ba trò chuyện.
Đúng lúc này, trong sảnh cưới đột nhiên vang lên tiếng nhạc, các vị quan khách lập tức chú ý tới, nhìn quanh quất: “Nhạc ở đâu thế?”
Một tiếng hát đột nhiên vang lên:
“I'm hurting, baby, I'm broken down
I need your loving, loving, I need it now
When I'm without you
I'm something weak…”
Tiếng hát phát ra từ sau màn che, trong lúc nhất thời tất cả mọi người đều quay đầu nhìn về phía đó.
Soạt!
Một khắc sau, màn che màu trắng đột nhiên rơi xuống!
Trước mặt mọi người xuất hiện từng gương mặt quen thuộc, mà người đứng giữa sân khấu nhỏ là Tiện Ngư đang mặc âu phục, dáng người thẳng tắp và gương mặt đẹp trai loá mù mắt vô số người!
“AAAAA!!!”
Tiếng thét chói tai xuyên thủng không gian!
Toàn bộ Ngư Vương Triều xuất hiện trước mặt mọi người, khi những minh tinh chỉ thấy trên màn ảnh nay đột nhiên xuất hiện, lại còn là một đoàn, dù là ai ở trong trường hợp này cũng đều kinh hỉ đến vỡ oà!
Chu Đình mặc váy cưới hét lên một tiếng rồi bịt chặt miệng mình, trong đôi mắt xinh đẹp ngập tràn hạnh phúc vỡ oà và không thể tin nổi!
Nàng hưng phấn đến bật khóc!
Hank há to miệng, gương mặt hưng phấn đến đỏ bừng, lỗ tai cũng đỏ ửng lên giống như người uống rượu say. Toàn bộ sảnh cưới đều sôi trào!
“Con bà nó!!!”
“Mẹ ơi!!”
“Trời đất ơi!!”
“Bọn họ là…”
“Bọn họ là Ngư Vương Triều!”
“Tiện Ngư!”
“Ngư phụ kìa!”
“Còn có Tôn Diệu Hoả, Giang Quỳ, Hạ Phồn…”
“Aaaaaaa!”
“Sao bọn họ lại xuất hiện ở đây chứ?!”
Toàn bộ quan khách đều kích động vô cùng, da gà da vịt nổi đầy người.
(Link MV Sugar nhoé: youtube.com/watch?v=09R8_2nJtjg)
Trong tiếng kêu sôi sục the thé, các vị quan khách lục tục đứng lên xích lại gần sân khấu nhỏ, có người lấy điện thoại ra quay phim chụp hình, không ai là không biết đám người này, ít nhất cũng nhận biết vài ca sĩ trong số đó.
Lâm Uyên và Ngư Vương Triều tươi cười biểu diễn:
“You got me begging, begging
I'm on my knees
I don't wanna be needing your love
I just wanna be deep in your love…”
Đám người Tôn Diệu Hoả tận tình đệm nhạc. Trong tiếng ca, Chu Đình hưng phấn nhảy múa, nàng đột nhiên ôm lấy Hank hôn mạnh một cái!
Lão Chu nhìn thấy con gái vui vẻ như vậy, trên mặt là nụ cười tràn lan, vợ hắn cũng kinh hỉ đến ngỡ ngàng.
Trong bầu không khí kích thích, mọi người bị lây nhiễm niềm vui hào hứng, ngày càng nhiều người gia nhập nhảy múa.
Chẳng ai ngờ được trong một hôn lễ bình thường lại có thể thấy một nhóm minh tinh!
Trên chiếc bàn phía bên trái sân khấu, Dao Dao cười nói: “Là anh kìa mẹ ơi! Anh đẹp trai ghê!”
Mẹ nàng cũng tươi cười đầy mặt. Lâm Huyên thì hưng phấn đến hô to: “Có cả Ngư Vương Triều nữa kìa!”
Sảnh cưới sôi sùng sục.
Quan khách cuồng hoan.
Tiếng ca hát nhiệt tình vang dội.
Hôn lễ trở thành bữa tiệc âm nhạc vui vẻ nhất, đám nam nhân giơ ly rượu lên, các cô gái tận tình nhảy múa.
Mọi người hưng phấn đến nổ tung. Sau khi hát xong, Lâm Uyên cùng với Ngư Vương Triều bị các vị quan khách bao vây tại chỗ. Sau khi nói lời chúc phúc và ký tên, bắt tay liên tục, bọn hắn vất vả lắm mới thoát được ra ngoài.
CHƯƠNG 979: LÊN HOT SEARCH
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
Các vị quan khách thật sự quá nhiệt tình!
Trong một góc nhà hàng, trên mặt lão Chu tràn đầy hưng phấn, lời nói cũng có hơi không mạch lạc:
“Con gái ta rất vui… hôm nay tất cả mọi người đều vui vẻ. Cực khổ cho các ngươi rồi… Đây là buổi biểu diễn live tuyệt nhất mà ta từng xem!”
“Chu chủ quản đừng khách sáo, đây đều là ý tưởng của Tiện Ngư lão sư, chúng ta chỉ phối hợp thôi.”
“Ta sẽ không khách sáo với các ngươi. Tiếp theo các ngươi còn phải bận rộn đi mấy lễ cưới nữa, ta hy vọng niềm vui này có thể nhân lên nhiều lần!”
“Được.”
Trước đó lão Chu đã thương lượng với Lâm Uyên, hắn cảm thấy quay tài liệu thực tế nên nhiều một chút. Lâm Uyên đồng ý, nếu chỉ đến một đám cưới thì những cảnh quay vừa rồi không đủ cho cả một bài hát dài hơn ba phút.
“Chúng ta lên đường đi.”
Địa điểm tiếp theo công ty đã chọn xong, trong mấy lễ cưới đó cũng có người phối hợp với bọn họ giống như lão Chu.
Lâm Uyên và Ngư Vương Triều lại lên đường, mà khi bọn hắn rời đi, hiện trường hôn lễ vẫn chưa hề hạ nhiệt. Toàn bộ quan khách đều đang thảo luận với vẻ kích động:
“Ta gào đến tắt tiếng rồi!”
“Ngư Vương Triều vừa mới biểu diễn trước mặt ta!”
“Vừa rồi là bài gì thế?”
“Bài hát quá hay!”
“Hình như là bài hát mới!”
“Nhất định phải tải về nghe mới được!”
“Ta được bắt tay với Tiện Ngư rồi!!!”
“Ta có chữ ký của Giang Quỳ!”
“Hạ Phồn thật xinh đẹp!”
“Ta còn được ôm Hảo Vận tỷ một cái, ha ha ha, nàng là nữ thần may mắn đó, lát nữa ta phải đi mua vé số mới được!”
Quan khách hưng phấn, mà cô dâu Chu Đình thì lại càng hưng phấn hơn. Nàng thích nhất là Tiện Ngư, trước đó nàng còn nhờ lão Chu xin chữ ký của hắn.
“Cảm ơn ba!” Chu Đình ôm lão Chu, hốc mắt đỏ lên.
Lão Chu mỉm cười vui vẻ: “Con vui là được.”
Hôn lễ này không phải kết thúc mà chỉ là mở đầu. Xe của Ngư Vương Triều chạy khắp Tô Thành, bọn họ đến dự rất nhiều lễ cưới, cảnh tượng tương tự không ngừng diễn ra!
. . .
Nhà hàng Đông Phương.
“I just wanna be deep in your love
And it's killing me when you're away…”
Màn che màu trắng rơi xuống. Hiện trường vang lên từng tiếng thét chói tai!
“Trời ơi!”
“Là Ngư Vương Triều!”
“Ta không nhìn lầm chứ?!”
Pháo giấy kim tuyến bay đầy trời, từng mảnh giấy lấp lánh bay lượn trong không trung rồi đáp lên ngực áo Tôn Diệu Hoả.
. . .
Nhà hàng Mùa Đông.
“Ooh, baby, cause I really don't care where you are…”
Khi thấy đám người Lâm Uyên, cô dâu vì quá bất ngờ nên đã thốt lên:
“WTF!!”
“Trời mẹ ơi!”
“AAAAA!”
Trong tiếng hoan hô của toàn trường, Trần Chí Vũ hào hứng nhảy break dance, hoàn toàn chơi đến quên mình!
. . .
Nhà hàng Minh Châu.
“I just wanna be there where you are…”
Lần này chú rể gào lên còn ác hơn cô dâu, gân xanh nổi rõ trên cổ.
“Thần tượng của ta!!!”
“Moá moá moá!!”
“Ta không phải đang nằm mơ chứ!”
Lâm Uyên gật đầu chào mọi người rồi dẫn theo Ngư Vương Triều rời đi.
. . .
Khách sạn Bát Hỉ.
“And I gotta get one little taste…”
Trong khoảnh khắc màn che rơi xuống, tất cả mọi người đều đứng phắt dậy!
Cô dâu và chú rể ôm chặt nhau, vô số người chạy tới hô hào:
“Tiện Ngư!”
“Ông trời của ta ơi!”
“Tình huống gì thế này?”
Lâm Uyên giơ ly rượu lên gửi lời chúc phúc đến cặp đôi mới cưới:
Chúc người có tình trong thiên hạ đều thành thân thuộc!
. . .
Bận rộn cả một ngày, Lâm Uyên cũng không nhớ nổi mình đã đi bao nhiêu đám cưới.
Kết thúc quá trình tấn công bất ngờ vào các buổi lễ, hắn cùng mọi người trở về công ty để quay bổ sung một số cảnh.
Khi bọn họ được về nhà thì đã gần rạng sáng.
“Đã ghiền!”
“Quá thú vị!”
“Lâu rồi không được chơi vui vẻ như vậy!”
“Đây chính là lý do ta yêu thích âm nhạc!”
“Hình như lúc nãy có cô gái nào thừa dịp loạn để hôn ta thì phải…”
Chiếc xe mui trần chạy vụt đi trên đường phố, xung quanh là những ánh đèn neon rực rỡ. Tuy mệt mỏi nhưng các ca sĩ trong Ngư Vương Triều đều rất hưng phấn. Bọn họ đều rất hưởng thụ niềm kinh hỉ của các vị quan khách.
Gió đêm thổi vào mặt Lâm Uyên, hắn nở nụ cười thoải mái.
. . .
Mà đám người Lâm Uyên không biết hành động ban sáng của mình đã được cư dân mạng lan truyền đầy trên internet.
Trên Blog, một hot search với đề tài # Ngư Vương Triều toàn quân ra sân # xuất hiện.
Thật ra điểm này không khó đoán, thời đại internet, nhiều minh tinh xuất hiện trên chiếc xe thể thao phong cách như vậy, còn có Tiện Ngư không hề che mặt, chuyện này muốn giấu mới là khó khăn.
Không ít người đi đường đăng ảnh của bọn họ lên mạng. Động tĩnh này lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
“Ngư Vương Triều đi hóng gió?”
“Chắc không phải đâu, phía sau còn có camera man kìa, bọn họ đang quay phim điện ảnh thì phải?”
“Bọn họ còn vẫy tay chào người đi đường kìa. Trời ạ, sao ta lại không gặp được chứ, tiếc quá đi.”
“Đi đâu thế nhỉ? Hai chiếc mui trần và hai chiếc xe thương vụ, nhìn thật ngầu!”
“Chẳng lẽ quay game show gì sao?”
Trong vô số thảo luận, bỗng có người lên tiếng:
“Các ngươi không cần đoán nữa, Ngư Vương Triều đi tham gia hôn lễ đó. Hôm nay bạn thân của ta kết hôn, ai ngờ Ngư Vương Triều đột nhiên xông vào sảnh cưới, còn biểu diễn một bài hát mới!”
Người này là một trong các quan khách đến dự đám cưới.
Không chỉ có người đi đường, hôm nay rất nhiều quan khách đều quay phim chụp ảnh, đây là cảnh toàn bộ Ngư Vương Triều hợp ca, cho dù camera không quá nét thì vẫn thu được âm thanh mãnh liệt.
Đám cư dân mạng ngơ ngác.
Ngư Vương Triều tham gia hôn lễ người ta? Còn biểu diễn bài hát mới?
Ai kết hôn mà vinh dự dữ vậy, mời cả Ngư Vương Triều tới biểu diễn? Người này phải có bối cảnh lớn cỡ nào nha?
Ngư Vương Triều thấp nhất cũng là ca sĩ tuyến một, chứ đừng nói chi còn có tiểu khúc phụ Tiện Ngư!
CHƯƠNG 980: MV HAY HƠN CẢ BẢN THÂN CA KHÚC
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
Không đợi mọi người thảo luận thêm, tiếng chuông mười hai giờ lặng lẽ vang lên.
Tháng 10 tới!
Trên các ứng dụng âm nhạc, ca khúc mới của Tiện Ngư chíh thức phát hành!
Đám cư dân mạng tạm thời ngừng thảo luận về chuyện Ngư Vương Triều tham gia hôn lễ mà dồn sự chú ý vào bài hát mới của Tiện Ngư.
“Ôi chà?”
“Sugar?”
“Là ca khúc tiếng Hàn châu sao?”
“Ngư phụ thật là lớn gan, đang trong thời khắc quan trọng của quán quân liên tục một năm mà lại dám viết ca khúc tiếng Hàn châu.”
“Không sao, Hàn ngữ của Ngư phụ rất tốt, hắn viết ca khúc Hàn ngữ đều rất hay!”
“Tiếng Hàn châu không thành vấn đề, điều khiến ta kinh ngạc là bài hát này do Ngư Vương Triều tập thể ca hát, còn có MV nữa này.”
“Được nha!”
Đám cư dân mạng lập tức sinh lòng hứng thú.
Nếu chỉ có một trong các ca sĩ của Ngư Vương Triều thì sức hấp dẫn không đạt tới mức này, nhưng đây là Ngư Vương Triều hợp ca, sức hấp dẫn còn lớn hơn là Tiện Ngư hát đơn ca! Mọi người đều thích xem Ngư Vương Triều hợp tác ca hát!
Trong tiếng click chuột của vô số người, MV bắt đầu phát…
. . .
Hàn châu.
Trong khu ký túc xá của sinh viên năm ba học viện nghệ thuật Hàn châu.
Ở giường dưới, một nam sinh đang chơi máy tính đột nhiên nói: “Phát hành rồi!”
“Cái gì phát hành?”
“12 giờ rồi, bài hát mới của Tiện Ngư đã phát hành, hình như là ca khúc Hàn ngữ.”
“Con bà nó vậy còn ngơ ra đó làm gì, mau bật loa lớn lên!”
“Các ngươi không lại đây xem MV à?”
“Lần này còn có cả MV?”
“Ừ, hơn nữa còn là Ngư Vương Triều hợp ca!”
“Quàoooo, vậy ngươi mau bật full màn hình đi, máy tính của ngươi có độ phân giải khá xịn.”
“Được.”
Ký túc xá trở nên náo nhiệt. Toàn bộ đám thanh niên này đều là sinh viên hệ âm nhạc. Mà đầu năm nay người học nhạc hầu hết đều là fan của Tiện Ngư.
Phòng ký túc xá này cũng không ngoại lệ.
Rất nhanh, bốn sinh viên đã vây lại nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính:
“7 giờ sáng ngày 30 tháng 9, chúng ta sẽ lái xe đi khắp Tô Thành để tham gia hôn lễ…”
Mở đầu MV chỉ có cảnh quay, không có nhạc nền. Cảnh đầu tiên là Tiện Ngư xuất hiện trước ống kính nói ra mục đích của mình.
Bốn sinh viên lập tức châu đầu ghé tai nghị luận:
“Tham gia hôn lễ?”
“Không phải chính là lời đồn trên mạng hôm nay sao?”
“Ta còn đang nghĩ rốt cuộc là người nào có mặt mũi đến vậy mà mời được Ngư Vương Triều xuất hiện ở hôn lễ mình, thì ra là Ngư Vương Triều muốn quay MV.”
“Có nhạc rồi.”
Bốn người lập tức ngừng nói, chuẩn bị lắng nghe.
Nhưng khi tiếng hát vang lên, sự chú ý của bọn hắn lại đổ dồn vào hình ảnh trong MV khiến ai nấy đều tạm thời quên mất tiếng nhạc mãnh liệt.
Tiết tấu trong MV rất nhanh, mấy chiếc xe vừa lăn bánh thì đã chuyển cảnh sang khách sạn sang trọng.
Nhân viên công tác của Tinh Mang bắt đầu dựng màn che lên, các quan khách tò mò nhìn hành động của bọn họ mà chẳng hiểu ra sao, ngay cả cô dâu và chú rể đều không biết chuyện gì đang xảy ra.
Có nhân viên phục vụ muốn tiến lên ngăn cản nhưng bị lão Chu ngăn lại.
Mấy cảnh quay làm liền một mạch. Mà trong lúc đó Ngư Vương Triều thông qua nhà bếp đi vào trong sảnh cưới, đứng ở phía sau màn che.
Phản ứng của đầu bếp còn được đặc tả mấy giây.
“Chậc chậc, những người này đều không biết Ngư Vương Triều sẽ đến, phản ứng của đầu bếp buồn cười thế!”
“Thao tác liền một mạch, thật là ngầu!”
Bối cảnh của MV đã rõ ràng, bốn sinh viên trong ký túc xá đưa mắt nhìn nhau, gần như có thể thấy rõ sự mong đợi trong mắt nhau!
Bọn hắn biết lát nữa khi Ngư Vương Triều ra sân tuyệt đối sẽ khiến toàn trường khiếp sợ!
Khi tấm màn che màu trắng rơi xuống, hiện trường lập tức nổ tung! Đội hình Ngư Vương Triều hoa lệ xuất hiện trước mắt mọi người, mà Tiện Ngư cầm đầu thì đẹp trai đến vỡ tim, tiếng thét chói tai vang lên liên tục!
Từ phản ứng kinh hỉ của cô dâu và chú rể đến tiếng hát tươi đẹp của Tiện Ngư trong phần điệp khúc đều đang thiêu đốt bầu không khí MV:
“Sugar! Yes please!
Won't you come and put it down on me?”
Giọng hát kinh điển phối hợp với hình ảnh trong MV đủ để thoả mãn lòng mong đợi của bất kỳ khán giả nào.
Trong tiếng gào thét chói tai của mọi người ở hiện trường, bốn sinh viên trong ký túc xá cũng hưng phấn đến tê cả da đầu.
“Oh my god!”
Nam sinh ngồi trước màn hình máy tính không nhịn được thốt lên, phản ứng giống hệt quan khách ở sảnh cưới.
“Cool!!”
“Bài hát quá hay!”
“Trời ạ, ta nghe mà nổi da gà!”
Trong MV, từng ca sĩ trong Ngư Vương Triều được quay đặc tả, ai nấy đều mỉm cười hát một câu trong bài.
“I'm right here, 'cause I need
Little love, a little sympathy
Yeah, you show me good loving
Make it alright
Need a little sweetness in my life…”
Toàn bộ đại sảnh gần như biến thành buổi vũ hội, cô dâu và chú rể ôm nhau và trao những nụ hôn nóng bỏng!
Mà trong lúc bốn sinh viên đang hú hét thì những phòng ký túc xá khác cũng truyền ra từng tiếng hô liên tiếp:
“Amazing!”
“Ta yêu Ngư Vương Triều!”
“Bài hát quá mức ngọt ngào!”
“Sao có thể sáng tạo đến vậy chứ?!”
“Những hôn lễ này đều là thật sao? Mọi người phản ứng quá chân thật!”
“Nhất định là thật, hôm nay trên mạng đã thảo luận về chuyện này, Ngư Vương Triều đột ngột xuất hiện ở các đám cưới mà không hề báo trước, đây là MV đặc sắc nhất ta từng xem!”
“Thật là một đám cưới lãng mạn vô cùng!”
Rất hiển nhiên, các phòng ký túc xá khác cũng đều đang xem Sugar.
Trên thực tế, khi mùa giải tháng 10 nổ ra thì tất cả mọi người đều chú ý tới quá trình đánh bảng của Tiện Ngư, cảnh tượng tương tự như vậy đang diễn ra khắp năm châu!
CHƯƠNG 981: CÒN CÓ LOẠI THAO TÁC NÀY?
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
Mà lúc này, đám cư dân mạng đã kích động đến không thể ngồi yên.
“Ngư Vương Triều thật là ấm áp, ta có thể cảm nhận được niềm hạnh phúc trong mắt cô dâu và chú rể!”
“Nếu đến lúc ta kết hôn mà được thấy cảnh này chắc cũng vui sướng đến ngất lịm!”
“Khoảnh khắc màn che rơi xuống, Ngư phụ đẹp trai đến vỡ nát tim ta!”
“Ca khúc này quá phù hợp với MV!”
“Ngư phụ hát tiếng Hàn châu thật tuyệt, dù ta không hiểu cũng cực kỳ yêu thích giai điệu bài này.”
“Ha ha ha, Ngư Vương Triều hoá thành người của công ty tổ chức hôn lễ rồi!”
“Công ty cái khỉ gì, đây rõ ràng là tổ bảy người đi ăn chực nha!”
“Ha ha ha!! Cười chết ta!”
“Aaaaa, ta cũng muốn kết hôn!!”
Ca hát.
Nhảy múa.
Cánh hoa bay tán loạn.
Tiện Ngư gác tay sau lưng cúi người chào quan khách.
Cho tới bây giờ mọi người đều chưa từng xem một MV chân thực đến vậy, mỗi một hôn lễ đều không có dấu vết dàn dựng nào, phản ứng của mọi người đều rất chân thật.
Mà khi ca khúc kết thúc mọi người còn nghe được tiếng các ly rượu va chạm nhau, Tiện Ngư nâng ly lên nói ra lời chúc phúc:
“Mong cho người có tình trong thiên hạ đều thành thân thuộc.”
Video kết thúc trong tiếng cười giòn giã, nhưng 80% cư dân mạng tiếp tục ấn play lại lần nữa.
Không chỉ là muốn nghe lại ca khúc mà còn muốn nhìn thấy những gương mặt vỡ oà vì hạnh phúc kia.
Đêm đầu tháng 10, vô số người bị Sugar tẩy não.
. . .
Sau khi trời sáng, truyền thông nóng hổi cũng ra lò:
“Bài hát mới của Tiện Ngư bá chiếm ngôi đầu bảng!”
“Cư dân mạng nghị luận náo nhiệt về bài hát mới của Tiện Ngư!”
“MV theo trường phái tả thực! Ngư Vương Triều sáng tạo phong cách MV mới cho giới ca nhạc!”
“Ngư Vương Triều toàn quân ra sân: Các ngươi đã nghe bài hát Hàn ngữ ngọt ngào nhất chưa?”
Chỉ trong một đêm, Sugar bạo nổ.
Vô số người chia sẻ bài hát, càng thần kỳ hơn là MV còn được đánh giá cao hơn bản thân ca khúc. Ngay cả trong khu bình luận cũng thấy đa phần mọi người nói về MV.
“Với ta thì bài hát này không quá đặc sắc, chỉ là nhịp điệu của nó thuộc loại nhạc thịnh hành dễ nghe và bắt tai, nhưng phối hợp với MV thì ca khúc lập tức trở nên hay chưa từng thấy, nhất là đến phần điệp khúc khi màn trắng rơi xuống, Ngư Vương Triều ngầu đến nổ tung!”
“Xem MV này xong bỗng thấy thoải mái, quên hết mọi ưu phiền.”
“Tin tức mới: Ngư Vương Triều vì muốn ăn tiệc chùa nên đột kích vào các sảnh cưới!”
“Nghệ thuật là để phục vụ đời sống, Ngư Vương Triều quá bình dị gần gũi!”
“Thành công ăn chùa cả ngày trời, lại còn nổi tiếng khắp mạng xã hội, quá ghê gớm!”
“Quan khách ở hiện trường: Ủa ai zậy? Thôi kệ, cứ gào lên rồi tính, đỡ cho người ta chê mình quê mùa.”
“Chỉ sợ sau buổi hôn lễ, chú rể phát hiện cô dâu biến mất… vì bận đi đu idol rồi!!”
Đương nhiên cũng có một số phe cánh tả không tin vào độ chân thật của MV. Nhưng nghi ngờ vừa xuất hiện không lâu thì người trong cuộc đã lên tiếng bác bỏ nghi ngờ này.
Bọn họ nói cho mọi người 99% người ở hiện trường đều không biết chuyện. Chỉ có chú rể hoặc cha mẹ của cô dâu là biết chuyện để phối hợp với đoàn nhân viên công tác của Tinh Mang.
Thậm chí có nhà đài tổ chức phỏng vấn một số cô dâu chú rể trong đoạn video, bọn họ thẳng thắn nói:
“Chúng ta hoàn toàn không biết chuyện này, chỉ có mẹ ta là người duy nhất biết chân tướng. Khi Ngư Vương Triều xuất hiện ta ngây ra như phỗng, không biết nên dùng từ ngữ gì để hình dung tâm tình mình.”
“Ta rất may mắn, cả đời này ta cũng không quên được tình cảnh ngày hôm qua!”
“Ta thích nhất là lúc được Hảo Vận tỷ ôm một cái, chắc chắn hôn nhân của chúng ta sẽ rất may mắn và hạnh phúc!”
“Tiện Ngư lão sư xuất hiện khiến hôn lễ của chúng ta biến thành hôn lễ trong mơ!”
“Đây là hôn lễ tuyệt vời nhất của ta!” Cô dâu cuối cùng đã để lộ lượng tin tức hơi lớn.
Tất cả mọi người đều cảm nhận được niềm hạnh phúc trong mắt cô dâu chú rể. Cuộc phỏng vấn đã chứng minh MV là chân thực, đám cư dân mạng càng thêm yêu thích MV này không thôi.
Nếu MV không phải chân thực mà là dàn dựng thì sẽ khiến khán giả cảm thấy bị lừa dối, từ đó sinh ra cảm giác phản nghịch. Chính vì biết rõ điểm này nên Tinh Mang mới chăm chỉ làm việc mà không tìm bất kỳ diễn viên nào.
Hơn nữa đội hình ra sân lại cực kỳ hoa lệ, gồm một ca hậu, năm ca sĩ tuyến một và khúc phụ kiêm ca sĩ kiêm biên kịch Tiện Ngư! Đội hình này xuất hiện ở trường hợp nào cũng tạo thành rung động cực lớn, cần gì phải phí tâm tư đi mời diễn viên biểu diễn nữa?
. . .
Đám nhân sĩ chuyên nghiệp trong nghề lúc nào cũng chú ý tới tình huống của Tiện Ngư cũng bị MV bài hát này làm cho kinh hãi!
Còn có loại thao tác này?!
Tiện Ngư đúng là có rất nhiều thao tác kỳ hoa để đánh bảng, nhất là MV này lại càng sáng tạo hơn bất kỳ MV nào trước đây!
“Tháng trước là dựa vào nhiệt độ của Slamdunk, tháng này lại lấy hôn lễ của công chúng ra để đánh bảng, quá nhạy bén và sáng tạo!”
“MV này rất đáng giá để các ca sĩ đỉnh cấp tham khảo!”
“Dùng sức ảnh hưởng của minh tinh để quay MV, ca khúc này rồi sẽ trở thành bài hát đám cưới quốc dân!”
MV được người trong nghề đánh giá rất cao. Nên biết chỉ dựa vào chất lượng của Sugar thì hơi khó để đánh bại được các đối thủ mạnh khác, dù sao đây cũng không phải là loại ca khúc có đặc điểm vượt trội nào đó đủ để nghiền ép các bài hát khác.
Huống chi bài hát đứng hạng hai tháng này là do một vị khúc phụ sáng tác.
Nhưng MV này lại quá mức biến thái, trực tiếp khiến mị lực của ca khúc tăng lên gấp mấy lần!
Trước đó tại Lam Tinh, dù là ca vương hay ca hậu phát hành ca khúc mới cũng không mấy coi trọng MV. Hầu hết mọi người đều chỉ quan tâm đến chất lượng âm nhạc, không cần MV, chỉ cần đăng bài hát là đủ.
CHƯƠNG 982: AI SẼ LÀ CA VƯƠNG CA HẬU TIẾP THEO?
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
Lén lút bom chục chương trong đêm khuya nà, còn ai thức khum ^^
-----------------
Bây giờ Tiện Ngư lại mở ra một con đường mới, hắn đã chứng minh một MV hay có thể ảnh hưởng tới ca khúc như thế nào! Sau này nhất định sẽ xuất hiện tình huống ca sĩ coi trọng làm MV hơn.
Lâm Uyên đúng là muốn dùng MV để Sugar nắm chắc phần thắng.
Trong kho nhạc của hắn có nhiều ca khúc có tính thống trị bảng xếp hạng hơn, nhưng lúc này tình cờ con gái lão Chu lại kết hôn nên bài hát này mới được hắn tung ra để đánh bảng.
Về phần vì sao mọi người thích MV này…
Có người cảm thấy MV bình dị gần gũi, có người nói ca khúc truyền đạt những điều tốt đẹp, có người cho rằng MV rất cảm động. Đoạn mở đầu khiến thị giác của mọi người cảm thấy mình chính là Ngư Vương Triều, mà khi Ngư Vương Triều xuất hiện ở buổi lễ khiến tất cả mọi người khiếp sợ đã mang lại khoái cảm vô tận cho người xem.
Đây là sáo lộ thường thấy trong sảng văn.
Có lẽ sự thật bao gồm toàn bộ các nguyên nhân trên, tóm lại, lần này Lâm Uyên đã thành công giành được vị trí quán quân tháng 10!
Dù cho hành trình của Lâm Uyên có kết thúc ở đây thì hắn cũng đã để lại sự rung động mãnh liệt trong lòng nhân sĩ giới âm nhạc, thành tựu này đã đủ để chứng minh tài năng biến thái của Tiện Ngư!
Nhưng đương nhiên Lâm Uyên không cam lòng dừng lại ở đây. Chỉ còn lại hai tháng, dù có thế nào hắn cũng phải thắng!
Đúng rồi, không phải lúc trước Trịnh di nói Lục Thịnh sẽ phát hành một ca khúc cổ phong sao?
“Nếu là cổ phong theo phong cách của Đông Phong Phá…”
Lâm Uyên khẽ lẩm bẩm, đột nhiên lấy giấy bút ra vẽ một bức tranh. Nếu có người ở bên cạnh sẽ nhận ra thứ hắn vẽ là một chiếc bình sứ.
Sứ Thanh Hoa.
. . .
Mấy ngày kế tiếp không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, mùa giải tháng 10 vẫn là thiên hạ của Sugar.
Đáng nhắc tới là, khi Sugar lên đỉnh thì Ngư Vương Triều cũng thu được rất nhiều danh tiếng. Dù là ngoài giọng ca chính Tiện Ngư ra, sáu người còn lại chủ yếu là bè và chơi nhạc nhưng ai bảo sức ảnh hưởng của MV này quá lớn làm chi.
Phải biết nhiệt độ cỡ này có ý nghĩa như thế nào đối với đám ca sĩ tuyến một bọn họ. Mỗi lần tiến bộ là bọn họ đến gần vị trí kia thêm một bước.
Ca vương!
Ca hậu!
Trên internet đã có người bắt đầu thảo luận chuyện này. Sau Giang Quỳ, ai sẽ là người lên đỉnh ca vương ca hậu?
Hôm đó trong phòng làm việc ở Tinh Mang, Lâm Uyên thấy được bài thảo luận này.
Hắn chưa hề quên một trong các tiêu chuẩn để trở thành khúc phụ là phải đẩy ra hai ca vương hoặc ca hậu. Suy tư một chút, Lâm Uyên bỗng quay đầu nhìn về phía trợ lý Cố Đông đang tưới chậu hoa nhỏ bên bệ cửa sổ:
“Có thể tính ra các ca sĩ trong Ngư Vương Triều còn thiếu bao nhiêu ca khúc để trở thành ca vương ca hậu không?”
“Có.” Cố Đông gật đầu. “Chỉ cần là ca sĩ nổi tiếng thì đều sẽ được phân tích sức ảnh hưởng và giá trị thương mại của bản thân ca sĩ, từ đó đưa ra kết luận khá là chính xác.”
“Vậy phân tích giùm ta một chút.”
“Vâng, ta sẽ làm một bảng phân tích tổng hợp cho ngài.” Cố Đông đáp lời rồi ôm máy tính gõ gõ.
Một tiếng sau, Cố Đông gửi tài liệu cho Lâm Uyên. “Thật ra trên mạng cũng có số liệu nhưng chưa cập nhật bản Sugar mới nhất vào, ta đã tính toán đến thời điểm hiện tại, số liệu của ta là chính xác nhất.”
“Cảm ơn.” Lâm Uyên cầm lấy tài liệu.
Thông qua bảng phân tích có thể thấy được thứ tự của các ca sĩ trong Ngư Vương Triều. Ngoại trừ Giang Quỳ đã là ca hậu, hiện tại người đứng gần vị trí ca vương nhất là Tôn Diệu Hoả.
Tiếp theo là Trần Chí Vũ, chênh lệch giữa hắn và Tôn Diệu Hoả cũng không nhiều, dù sao hắn cũng đã vào nghề từ sớm, khi hắn thành ca sĩ tuyến một thì đám người Tôn Diệu Hoả còn chưa bước chân vào giới giải trí đâu.
Thứ ba là Nguỵ Hảo Vận. Tuy tuyến bài hát của nàng khác với người thường nhưng vẫn có một nhóm khán giả ưa thích phong cách của nàng. Nhưng mà thành cũng vì nó, bại cũng vì nó, không phải ai cũng thưởng thức được giọng hát oang oang của Nguỵ Hảo Vận.
Triệu Doanh Các và Hạ Phồn đứng ở cuối cùng. Hai người này đều là đồng hạng bét, trong đó Triệu Doanh Các vào nghề sớm hơn Hạ Phồn một chút nên số liệu có phần nhỉnh hơn.
Đương nhiên đây cũng là vì gần đây Hạ Phồn dồn lực vào sự nghiệp điện ảnh, thế cho nên sự nghiệp ca sĩ của nàng có hơi đình trệ.
Xem ra tuy Ngư Vương Triều có hơi âm thịnh dương suy nhưng trước mắt hai người có hy vọng lên đỉnh kim tự tháp nhất là hai ca sĩ nam Tôn Diệu Hoả và Trần Chí Vũ.
“Năm nay số liệu của mọi người tăng lên rất nhanh.”
Thấy Lâm Uyên đã xem xong, Cố Đông đứng bên cạnh cười nói, “Nhất là sau khi Ngư Vương Triều cùng hợp ca năm ca khúc cổ động vận động viên các châu thì số liệu tăng trưởng cực nhanh, nhiệt độ của Lâm đại biểu cũng kéo bọn họ lên một phần, đây cũng là lý do làng giải trí thích cọ nhiệt độ của các nghệ sĩ đang ăn khách, chứ đừng nói chi là lần này các vị lại có một MV tả thực phong phú như vậy…”
Lâm Uyên gật đầu.
Nếu không tính tới nhân tố thực lực thì làm thế nào để nâng đỡ một người mới một cách nhanh chóng?
Rất đơn giản. Trong giới truyền hình điện ảnh thì chỉ cần cho đối phương một vai diễn quan trọng để cọ nhiệt độ của diễn viên nổi tiếng.
Tương tự, trong giới ca nhạc thì để ca sĩ mới đó hợp tác với nhạc sĩ vương bài hoặc thậm chí là khúc phụ. Hoặc có thể để hắn song ca với ca vương ca hậu nào đó.
Đây là cách làng giải trí nâng đỡ người mới. Đối với những người có độ nổi tiếng cao thì chuyện này không mang lại lợi ích gì nhưng đối với người chưa nổi thì lại nhận được rất nhiều chỗ tốt.
Quan hệ giữa Ngư Vương Triều và Tiện Ngư chính là như thế.
CHƯƠNG 983: TÂY DU KÝ SẮP HOÀN
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
Bọn hắn có thể hot lên phần lớn là nhờ đã mượn ngọn gió đông Tiện Ngư vô số lần, tựa như MV đột kích hôn lễ này vậy. Không có Tiện Ngư dẫn đoàn, sức ảnh hưởng của MV sẽ giảm xuống rất nhiều, dù sao độ nổi tiếng của Tiện Ngư quá kinh khủng, hắn mới là linh hồn của đội ngũ.
Đương nhiên Ngư Vương Triều lên nhanh như diều gặp gió cũng bởi vì bọn hắn đều rất chăm chỉ ca hát, nếu không có Tiện Ngư thì bọn hắn vẫn sẽ hot thôi, chỉ là tốc độ chậm hơn không ít.
Ca khúc của Tiện Ngư xuất hiện đứt quãng như nặn kem đánh răng, căn bản không đủ nuôi sống bọn họ, mà đối với nghệ sĩ thì chỉ cần ít lộ diện đi một chút trong một khoảng thời gian là độ nổi tiếng sẽ thụt lùi nhanh chóng, cho nên lúc bình thường ca sĩ trong Ngư Vương Triều cũng hát nhạc của các nhạc sĩ khác, mà Hạ Phồn thì đầu quân vào giới điện ảnh.
Xét từ tình huống hiện tại thì mọi người tách ra phát triển cũng có hiệu quả không tệ.
“Nếu hỏi người nào tích cực nhất thì đó nhất định là Tôn Diệu Hoả. Năm nay hắn mở mấy buổi nhạc hội, các loại sự kiện hoạt động gì cũng có bóng dáng hắn, ngoài ra Tôn Diệu Hoả còn tham gia làm từ thiện rất tích cực, trên mạng thường xuyên đưa tin hắn quyên tiền nên danh tiếng tăng lên rất ổn định. Nhờ vậy mà Tôn Diệu Hoả mới có độ phủ sóng cao hơn Trần Chí Vũ. Bên phía Trần Chí Vũ thì…”
Cố Đông chia sẻ với Lâm Uyên một số con đường phát triển của Ngư Vương Triều. Lâm Uyên luôn phải phân tâm vì ba bí danh nên không có thời gian để ý tới tình hình của mọi người.
Nghe xong lời Cố Đông, Lâm Uyên lâm vào trầm tư.
Hắn thật lòng mong Ngư Vương Triều phát triển tốt đẹp, bây giờ Ngư Vương Triều không chỉ có nhận sự giúp đỡ của Lâm Uyên mà còn có thể cho hắn một chút trợ giúp. Chẳng hạn như MV Sugar lần này.
Nếu không có tập thể Ngư Vương Triều cùng ra tay thì một mình Lâm Uyên sẽ không tạo ra bầu không khí tốt như vậy trong các đám cưới.
Thế nên Lâm Uyên lại càng thêm kiên định với suy nghĩ của mình: Hắn nhất định phải biến tất cả thành viên Ngư Vương Triều thành ca vương ca hậu!
Giang Quỳ chỉ là người mở đầu, tiếp theo sẽ là…
. . .
Liên quan đến việc sẽ đưa ai lên làm ca vương ca hậu tiếp theo, Lâm Uyên đã có đáp án trong lòng, đồng thời tìm ra ca khúc thích hợp với chất giọng của từng người.
Một hồi lâu sau, Cố Đông đột nhiên hỏi: “Lâm đại biểu, ngài có ăn cơm trưa ở công ty không?”
“Mấy giờ rồi?”
“11 giờ rưỡi.”
“Vậy cùng đi ăn đi.” Lâm Uyên đứng lên, hắn đã cảm thấy đói bụng.
“Lâm đại biểu mời sao? Cảm ơn Lâm đại biểu nha!” Cố Đông cười thật tươi.
Lâm Uyên dẫn Cố Đông lên tầng cao nhất ăn cơm trưa, bình thường nàng không được vào đây.
Thức ăn dọn ra bàn, Lâm Uyên còn chưa kịp động đũa thì bên tai đã truyền tới tiếng nhạc:
“Vừa mới bắt một con yêu quái lại phải trừ một con yêu ma…”
Đây chính là ca khúc chủ đề của phần bốn Tây Du Ký, tên bài hát là Đường Lớn Tới Tây Thiên Rộng Thênh Thang.
Lâm Uyên ngẩng đầu, phát hiện phòng ăn đang phát bộ phim Tây Du Ký. Thấy vậy Cố Đông cười cười giải thích với hắn:
“Thì ra trong phòng ăn của lãnh đạo cao tầng cũng chiếu Tây Du Ký nha. Cha của ta thích phim này lắm, ông ấy thích nhất là ca khúc chủ đề của phần này, nhưng ta thì thích ca khúc Tình Nhi Nữ khi Tam Tạng đến Nữ Nhi Quốc cơ. Lâm đại biểu viết bài đó quá ngọt ngào và dịu dàng!”
Bộ phim này bắt đầu lên sóng từ tháng ba, chiếu thành bốn phần, mỗi phần chiếu trong hai tháng. Bây giờ là tháng 10, vừa vặn chiếu tới phần thứ tư.
Về phần bài hát Tình Nhi Nữ thì là ca khúc chủ đề của phần ba. Chỉ là mấy ca khúc này đều xuất hiện ở giữa và cuối tháng nên không thể đánh giải được, thứ hạng trên bảng cao thấp không đồng đều, mà Lâm Uyên cũng chẳng quá để ý.
Không thể vì muốn nó có thứ hạng tốt trên bảng xếp hạng âm nhạc mà sửa đổi lịch phát sóng phim ảnh hoặc hoạt hình được.
Cũng may những ca khúc này đều tạo được tiếng vang lớn, và bộ phim Tây Du Ký cũng vậy, điểm đánh giá của nó trên Tinh Không đều là 9.0 trở lên.
Từ âm nhạc đến nội dung phim đến kỹ xảo hiệu ứng đều khiến khán giả khen không dứt lời. Thành tích này hoàn toàn nghiền ép các bộ phim truyền hình khác đương thời.
Khuyết điểm duy nhất của nó là tốc độ thu hồi vốn quá chậm, bởi vì vốn đầu tư là con số trên trời.
“Xem ra tháng sau sẽ kết thúc phim rồi.” Lâm Uyên nói.
Bộ phim này đã thành công quảng bá hình ảnh các nhân vật trong phim, Lâm Uyên cũng đã đạt được mục đích. Bây giờ ở khắp năm châu số lượng fan Tây Du đã nhiều kinh khủng khiếp, mà độ nổi tiếng của Tôn Ngộ Không thì cao đến đáng sợ, có thể nói là nhân vật số một trong thần thoại!
Sức ảnh hưởng của Tôn Ngộ Không thậm chí còn vượt qua cả Nhị Lang Thần Dương Tiễn!
“Đúng vậy.” Cố Đông cười đáp, “Đoạn thời gian trước công ty còn liên lạc chúng ta, nói là sắp phát hành phiên bản hoạt hình của Tây Du Ký. Nhìn nhiệt độ của bộ phim này cũng đã đoán được phim hoạt hình sẽ không hề kém.”
Lâm Uyên gật đầu.
. . .
Ăn trưa xong, vừa trở lại phòng làm việc không lâu Lâm Uyên đã nghe bên ngoài có động tĩnh.
“Triệu tỷ?” Hắn hơi bất ngờ khi thấy nàng xuất hiện.
Triệu Giác cười nói: “Lại tới quấy rầy ngươi rồi.”
“Nào có. Mời ngồi.”
Cố Đông thuần thục pha trà, phòng làm việc của Lâm Uyên có thể thiếu thốn một số thứ nhưng tuyệt đối sẽ không thiếu trà ngon. Nghe đồn mấy hộp trà này đều là Tiện Ngư cướp từ tay chủ tịch.
“Ta tìm ngươi là vì có việc cần bàn bạc.” Triệu Giác nói, “Chắc ngươi cũng biết tháng sau Tây Du Ký sẽ kết thúc?”
“Ừm.” Lâm Uyên gật đầu. “Buổi trưa ở phòng ăn ta có xem một tập.”
CHƯƠNG 984: TA KHÔNG VIẾT TÔN NGỘ KHÔNG NỮA
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
Triệu Giác bật cười: “Chủ tịch đã hạ lệnh trong phòng ăn công ty chỉ được chiếu phim do công ty làm, kết quả mọi người xem mãi không chán Tây Du Ký. Lúc trước vốn là có chiếu Dương Tiểu Phàm Cùng Tần Thiên Ca nhưng mọi người đều lục tục kháng nghị, nói là xem bộ phim này không ai nuốt trôi cơm.”
“Phụt!” Cố Đông không nhịn được phì cười, sau đó vội vã xin lỗi rồi rời khỏi phòng.
Lâm Uyên cũng ăn cơm ở phòng ăn không ít lần nên có biết việc này, nhưng hắn chẳng thấy có gì không ổn.
Phim võ hiệp mà, đương nhiên phải có người chết nha.
Uống một hớp trà, Triệu Giác rốt cuộc cũng nói ra mục đích chuyến viếng thăm:
“Ta tới tìm ngươi vì chuyện có liên quan đến Tây Du Ký. Bộ phim này quá hot nên ngành phim truyền hình rất muốn sáng tác kịch bản riêng cho một số nhân vật quan trọng, nhưng trước đó chúng ta phải xin được quyền sử dụng từ tay Sở Cuồng lão sư. Ta nghe nói đây cũng là một trong những nguyên nhân ngươi bỏ nhiều tiền như vậy để quay Tây Du Ký, tin là ngươi có thể hiểu được.”
Lâm Uyên gật đầu. “Đúng là ta cũng có ý nghĩ này. Các ngươi có kịch bản chưa? Nếu có rồi thì có thể đưa cho bạn ta xem thử chất lượng kịch bản thế nào, nếu ổn thì không thành vấn đề.”
“Còn chưa bắt đầu viết kịch bản…” Triệu Giác hơi lúng túng nói, “Nhưng chúng ta đã tìm được mục tiêu, hiện tại đang nghĩ cách liên lạc với người kia.”
Lâm Uyên: “Là ai?”
“Người này chắc ngươi có biết tới, là tác giả viết truyện đồng nhân Tây Du Ký, tên là Dịch An!”
Lâm Uyên: “. . .”
Xa tận chân trời gần ngay trước mắt?
Triệu Giác không chú ý tới biểu tình vi diệu của Lâm Uyên, nàng có vẻ rất hưng phấn: “Dịch An thật sự rất lợi hại, hắn viết Ngộ Không Truyện quá tốt, thế nên chúng ta mới muốn nhờ hắn viết kịch bản riêng thử xem sao. Người của ta đã liên hệ hắn trên Blog, nếu thành công thì ta hy vọng ngươi có thể ra mặt nói với Sở Cuồng lão sư một tiếng. Trong thiên hạ này chỉ có ngươi là nói được Sở Cuồng, hắn có thể không nể mặt Dịch An nhưng chắc chắn sẽ nể mặt ngươi.”
Nể mặt?
Biểu tình của Lâm Uyên càng lúc càng cổ quái. Nếu không phải vì Dịch An chính là hắn thì thật ra ý tưởng của Triệu Giác cũng không sai.
Kiếp trước khi Châu Tinh Trì quay bộ phim tên Tây Du Hàng Ma Thiên cũng đã tìm tác giả bộ Ngộ Không Truyện để hợp tác viết kịch bản.
Có nên đồng ý không?
Lâm Uyên hơi suy tư, sau đó trong lòng đột nhiên nảy ra một suy nghĩ.
Hình như ý định này không tệ? Có thể để công ty trực tiếp liên hệ Dịch An, Sở Cuồng và Tiện Ngư không liên quan đến việc này.
Chỉ có thân phận Dịch An là Lâm Uyên tuyệt đối không muốn bị bại lộ! Vì để công việc suôn sẻ nên người duy nhất biết hắn là Dịch An chỉ có Kim Mộc.
Về phần viết kịch bản riêng cho nhân vật nào? Tây Du có nhiều nhân vật như vậy, không nhất định phải làm phim về Tôn Ngộ Không. Trong đầu Lâm Uyên đã có không ít tác phẩm để lựa chọn.
Nghĩ đến đây, Lâm Uyên nói: “Vậy các ngươi liên hệ với Dịch An trước đi, bên phía Sở Cuồng cứ giao cho ta giải quyết.”
Hầy.
Xem đi, vòng tới vòng lui vẫn là một mình hắn định đoạt. Tiện Ngư là hắn, Sở Cuồng cũng là hắn, mà Dịch An lại càng là hắn ——
Được rồi, không phải “nội đấu” là được. Clone thôi mà, ai mà chẳng có mấy cái…
. . .
Sau khi Triệu Giác rời đi, Lâm Uyên nhanh chóng đăng nhập vào tài khoản của Dịch An.
Mở phần tin nhắn lên, quả nhiên nhìn thấy tin nhắn đến từ một tài khoản có avatar là logo công ty Tinh Mang:
“Xin chào Dịch An lão sư, ta là phó quản lý ngành phim truyền hình của Tinh Mang tên là Miêu Phong, hôm nay mạo muội làm phiền ngài là vì muốn mời ngài hợp tác với công ty chúng ta.”
Triệu Giác đúng là đã phái người liên hệ với Dịch An. Ngón tay Lâm Uyên vừa định gõ chữ thì lại buông ra.
Phải cẩn thận một chút.
Một giờ sau, Lâm Uyên mới mở giao diện chat lên trả lời đối phương:
“Hợp tác chuyện gì?”
“Chúng ta rất thưởng thức bộ đồng nhân Ngộ Không Truyện của ngài nên muốn mời ngài hợp tác viết một kịch bản riêng cho nhân vật Tôn Ngộ Không. Về phần bản quyền thì công ty chúng ta đã liên hệ với Sở Cuồng lão sư, thù lao cho ngài sẽ rất thoả đáng…” Đối phương trả lời rất nhanh.
Lâm Uyên gõ chữ: “Không viết về con khỉ nữa đâu.”
Đối phương sửng sốt mấy giây mới đáp: “Xin hỏi ngài có vấn đề gì thế? Công ty chúng ta có thể giúp đỡ ngài xử lý.”
“Ta muốn viết về nhân vật khác.”
“Ai cơ?”
Lâm Uyên đánh ra mấy chữ. Đối phương gửi lại một đống “…..”
Lát sau, hai người lại tiếp tục trò chuyện gần mười phút, sau đó đối phương mới bất đắc dĩ viết: “Ta phải thương lượng lại với cấp trên một chút.”
Lâm Uyên không đáp lời.
. . .
Bên kia, Triệu Giác trở lại ngành phim truyền hình và đang xử lý công việc thì nghe phó quản lý Miêu Phong gõ cửa nói:
“Quản lý, liên lạc được với Dịch An rồi!”
Triệu Giác ngạc nhiên mừng rỡ, phương thức liên lạc của Dịch An quá khó tìm, nàng tốn sức lực chín trâu hai hổ cũng không tìm ra, cuối cùng chỉ có thể bảo phó quản lý nhắn tin cho Dịch An qua Blog. Kết quả tin nhắn gửi đi mấy ngày trời Dịch An mới xem.
“Hắn nói sao? Có đồng ý không?” Triệu Giác vội vàng hỏi.
Miêu Phong cười khổ: “Đồng ý thì đồng ý, nhưng hắn không muốn viết chuyện về Tôn Ngộ Không nữa.”
“Vậy viết về ai?”
Triệu Giác ngẩn ra, sau đó gật gù: “Dù là Tôn Ngộ Không hay Đường Tăng, thậm chí là Trư Bát Giới ta cũng chịu!”
“Đều không phải, hắn muốn viết về Dương Tiễn!”
“Ai cơ?!” Triệu Giác tưởng đâu mình nghe lầm.
“Dương Tiễn!”
“Hắn muốn gây sự có phải không?” Triệu Giác xụ mặt xuống, khắp Lam Tinh ai chẳng biết Dương Tiễn là nhân vật chính trong Hồng Hoang?
Phó quản lý hiểu tâm tình của Triệu Giác, lúc ban đầu hắn cũng phản ứng hệt như vậy.
CHƯƠNG 985: KHÁN GIẢ ĐỀU THÍCH BỊ NGƯỢC
Người dịch: GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH
Dịch và đăng tải các chương mới nhất tại
-----------------
“Dịch An giải thích Nhị Lang Thần Dương Tiễn cũng là nhân vật trong Tây Du Ký chúng ta, hắn tham khảo nhân vật Dương Tiễn trong phim Tây Du Ký để sáng tác, người đóng vai này vẫn sẽ là Liễu Nhứ.”
Triệu Giác không nói gì. Suýt chút nữa nàng đã quên mất Tây Du cũng có Dương Tiễn.
Nhưng mà…
Nhân vật này ngoại trừ trận chiến kinh thiên động địa với Tôn Ngộ Không lúc đầu phim ra thì chẳng có bao nhiêu cảnh quay, nàng không thể không thừa nhận một sự thật:
Tuy bây giờ nhiệt độ của Tây Du áp chế Hồng Hoang nhưng khi nhắc tới Nhị Lang Thần Dương Tiễn thì trong đầu tất cả mọi người đều sẽ nghĩ đến Hồng Hoang chứ không phải Tây Du.
“Giờ tính sao?” Miêu Phong chờ đợi quyết định của Triệu Giác.
Triệu Giác cắn răng nói: “Bảo hắn viết thử đi, nếu kịch bản không hay thì coi như phí công một trận, nếu đủ hay thì cũng có thể chấp nhận. Ai quy định Dương Tiễn độc quyền thuộc về Hồng Hoang chứ? Hình tượng của Nhị Lang Thần còn tồn tại lâu hơn Hồng Hoang vô số năm!”
“Được!” Phó quản lý nghiêm túc gật đầu. “Vậy ta đi báo cho Dịch An.”
. . .
Trong phòng làm việc, khi thấy Miêu Phong trả lời, Lâm Uyên nở nụ cười hài lòng.
Đúng vậy, hắn muốn viết Dương Tiễn!
Thật ra trong ký ức hắn không có câu chuyện nào liên quan đến Dương Tiễn, nhưng trong kho kịch bản của Hệ thống thì có một kịch bản phim truyền hình tên là Bảo Liên Đăng!
Bộ phim này có mô tả nhiều về Dương Tiễn, từ đó nó còn sản sinh ra một bộ đồng nhân cực kỳ kinh điển với cái tên:
Nhân Sinh Trường Hận Thủy Trường Đông!
Lấy Bảo Liên Đăng làm bối cảnh, lấy Dương Tiễn làm nhân vật chính, bộ đồng nhân này sau khi phát hành đã khiến khán giả lệ rơi thành sông!
Ngược!
Ngược đến đứt ruột đứt gan!
Hầu hết mọi người sau khi xem xong Nhân Sinh Trường Hận Thủy Trường Đông đều sẽ rất thương Dương Tiễn. Thậm chí có người vì bộ đồng nhân này mà yêu thích luôn nhân vật Nhị Lang Thần.
Mà Dương Tiễn trong phim này không hề vi phạm hình tượng và thiết lập của Dương Tiễn trong Bảo Liên Đăng.
Hiện tại, Lâm Uyên muốn xâu chuỗi bộ ba tác phẩm Tây Du Ký – Bảo Liên Đăng – Nhân Sinh Trường Hận Thủy Trường Đông lại với nhau để tạo thành câu chuyện đề cao hình tượng nhân vật Dương Tiễn!
Loại phim truyền hình có tính liên kết trước sau này rất có lợi đối với nhân vật. Lâm Uyên muốn cho ngoại giới một nhận thức mới, rằng Dương Tiễn này là Dương Tiễn trong Tây Du Ký, người đã đại chiến cùng Tôn Ngộ Không!
Cũng may câu chuyện về Dương Tiễn và Trầm Hương không sai lệch mấy so với bối cảnh Tây Du Ký, Lâm Uyên chỉ cần điều chỉnh một chút là phù hợp.
Về phần tại sao lại không chọn các nhân vật khác?
Bởi vì đây là bộ đồng nhân Tây Du Ký đầu tiên! Lâm Uyên muốn phần đầu sẽ tạo ra hiệu quả hót lên một tiếng kinh người!
Mà Dương Tiễn là nhân vật thần thoại có danh tiếng cực lớn ở Lam Tinh, nếu đi kèm câu chuyện ngược tâm này chắc chắn sẽ tạo ra chấn động mạnh trong lòng khán giả!
Lâm Uyên đã nắm thóp được khán giả Lam Tinh. Bọn họ thích xem ngược!
Nếu không thì tại sao Dương Tiểu Phàm Cùng Tần Thiên Ca lại có doanh thu cao như vậy?
Tại sao Hachiko lại có doanh thu phòng vé khá như vậy?
Người dân Lam Tinh ngoài miệng mắng chửi rất hăng nhưng thân thể lại cực kỳ thành thật. Loại người như vậy trong truyện manga thường được gọi bằng cái tên yêu kiều: đám stundere nói một đằng làm một nẻo.
Cuộc sống sinh hoạt quá khổ cực mà, mọi người đều muốn được chữa lành.
Mà nếu so về chữa lành thì có câu chuyện nào chữa lành hơn Nhân Sinh Trường Hận Thủy Trường Đông sao?
Được lắm, cứ quyết định như vậy đi.
“Hệ thống, chế tác riêng Bảo Liên Đăng!”
“Chế tác riêng Nhân Sinh Trường Hận Thủy Trường Đông!”
Lâm Uyên thuần thục quẹt thẻ.
“Ting toong!!”
Hệ thống xuất hiện, rõ ràng là âm thanh máy móc nhưng Lâm Uyên luôn cảm giác hôm nay Hệ thống có vẻ rất hưng phấn:
“Báo cáo ký chủ, đã chế tác xong Bảo Liên Đăng!”
“Đã chế tác xong Nhân Sinh Trường Hận Thủy Trường Đông!”
Ngay sau đó câu chuyện Bảo Liên Đăng lập tức xuất hiện trong đầu Lâm Uyên. Đây là kỹ thuật đọc bằng lượng tử, Lâm Uyên có thể xem xong bộ kịch bản chỉ trong nháy mắt.
“Không tệ nha.” Lâm Uyên hài lòng gật đầu.
Sau đó, nội dung của Nhân Sinh Trường Hận Thủy Trường Đông cũng xuất hiện trong đầu hắn.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Hốc mắt Lâm Uyên đỏ ửng.
Cho dù hắn đã chuẩn bị tinh thần từ trước nhưng vẫn bị câu chuyện đánh gục… à nhầm, chữa lành.
Cố Đông vừa bước vào phòng để thêm trà cho Lâm Uyên, đột nhiên thấy bộ dáng sắp khóc của hắn lập tức bị doạ sợ hết hồn:
“Lâm đại biểu, ngài làm sao thế?!”
“Ta vừa đọc một câu chuyện ấm lòng nên cảm thấy được chữa lành.”
“Ồ, truyện gì mà hay thế? Cho ta xem với.”
“Không vội. Lần này một người cũng đừng hòng thoát.”
Trước vẻ mặt ngơ ngác chả hiểu ra làm sao của Cố Đông, Lâm Uyên cưỡng ép bản thân nghẹn nước mắt lại không cho chảy ra rồi nhanh chóng mở máy tính lên, bắt đầu soạn thảo văn bản.
Không thể để một mình ta khóc được!
. . .
Viết kịch bản cần một ít thời gian, nhất là kịch bản phim truyền hình. Cũng may Lâm Uyên đã quyết định xong tháng sau sẽ dùng ca khúc gì đánh bảng nên bây giờ không cần bận tâm những việc khác, chỉ cần chăm chỉ gõ phím là được.
Tập thứ nhất…
Tập thứ hai…
Tập thứ ba…
Kịch bản hoàn thành với tốc độ cực nhanh, nhất là khi trước đó có Bảo Liên Đăng làm nền tảng và bối cảnh. Lâm Uyên không cần phải sửa chữa gì nhiều, toàn bộ kịch bản gồm khoảng ba mươi tập, mười lăm tập đầu hắn dùng để mở ra bối cảnh của Bảo Liên Đăng, mà góc nhìn của Trầm Hương cũng được sử dụng trong phần này.
Khán giả sẽ đặt mình vào vị trí của Trầm Hương để xem xét nội dung cốt truyện. Mà trong phần này Trầm Hương chỉ thấy Nhị Lang Thần Dương Tiễn là chó săn tay sai của thiên đình, là kẻ ngăn cản Trầm Hương cứu mẹ, lại còn không từ thủ đoạn hãm hại em gái ruột.